• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Vườn tao ngộ



    Mấy mươi năm nắng phôi phai
    Dường như chiếc lá khô gầy bên hiên
    Người đi... lỡ chuyến đò duyên
    Vết thương ngày ấy đã liền da tôi

    Mấy mươi năm nhạt tiếng cười
    Đôi khi chỉ muốn ngủ vùi để quên
    Thì thầm tiếng gió ru đêm
    Xin ru ta chút bình yên giữa đời.

    Xin ru tim khúc tình trôi
    Giòng sông định mệnh đã chia đôi đường
    Cắt đôi ly rượu vấn vương
    Một lần sau cuối tôi - người bên nhau


    Trách thời gian trôi quá mau
    Trách đêm như ngắn -trăng sao chóng già
    Hay là ta trách riêng ta?
    Ừ thôi ! cứ trách... Rồi xa ngìn trùng







    Huỳnh Gia

    23-08-2011

    Comment


    • Ngày hôm qua lạc về đâu ...?



      Ngày hôm qua đã đi xa ...
      Ta dừng lại vài giây...đôi bàn chân tê cóng .
      Có đôi lúc suýt lạc đường , lóng ngóng .
      Thời gian dửng dưng như người lạ .
      Vô tình .


      Đêm dù có dài như thế nào rồi cũng tới lúc bình minh .
      Hẹn ước ?
      như một viên đá cuội bị ném rơi xuống lòng biển cả .
      Những cơn sóng đua nhau đập vào xối xả ...
      Bãi cát trống trơn phụ bạc dấu Dã Tràng .


      Khi giấc mơ bị xô lệch...
      Hoang mang .

      Ta ước được bình yên như những lúc bầu trời trong - ngập nắng .
      Giấc mơ không tìm được nơi đủ ấm .
      Ngượng nghịu quay về

      Có một nỗi buồn từ đó rất ngô nghê...
      chờ mỗi lúc đến đêm ,cất tiếng cười ngạo nghễ .
      "Ừ ! không dễ đi tìm một điều tương tự thế " .
      Im bặt ngẩn ngơ ...


      Ta buột chiếc nơ màu xanh vào hạnh phúc của những vần thơ .
      Nỗi nhớ cuộn tròn trong từng câu chữ .
      Ô kìa ! dường mưa rơi ...
      Dăm ba lần do dự...
      Đường trơn , Ta phải bắt đầu từ đâu mà bước ...?
      Chông chênh ...!


      VD

      22022009

      Comment


      • Đừng...

        Đừng gửi nha anh những bông tuyết cuối đông .
        Còn in dấu nụ hôn nồng đêm trắng .
        Ngày chưa biết hoà tan vào trong nắng .
        Chiều vô tâm - lạnh lắm những con đường ...


        Đừng gửi nha anh những tin nhắn yêu thương .
        Vào cánh gió đang phiêu du nơi đó .
        Mong ngược bước , gió mang về trước ngõ .
        Đêm thở dài ...trơ trọi những hàng cây.


        Đừng gửi ân cần về phía chẳng có ai .
        Khi không ánh sao rơi cho nguyện ước .
        Đời khôn khéo xô niềm tin ngã trượt ...
        Khoảng cách xa -đuổi bắt mãi -đau lòng .


        Đừng gửi gì , tất cả đã là không .
        Không còn những đam mê ngày xưa nữa .
        Còn lại chăng nụ cười màu cỏ úa .
        Bởi đường đời từ đó đã chia đôi

        Nửa khung trời , trăng rọi bóng đơn côi
        Đừng gửi vòng tay xa , nỗi nhớ đầy vơi mãi
        Đừng gửi những cơn mơ , đêm thâu khoắc khoải
        Đừng gọi tên người - dù một thoáng bâng quơ...


        Đừng gửi gì - để còn đó những vần thơ ...

        VD


        13022009

        Comment




        • Thu chờ...(2)



          Gió nói gì mà chiếc lá mùa thu...
          Chao chao mãi...trong một chiều không nắng
          Mây nói gì mà mùa thu lẳng lặng
          Tô màu trời tím nhạt buổi hoàng hôn

          Thu phương xa âm ỉ một nỗi buồn
          Kẻ lãng du nhớ mùa thu đất mẹ
          Thoảng trong đêm hương mùa Thu tỏa nhẹ
          Đọng vào sương...lạnh giá bước phong trần

          Thu lại về...anh còn nhớ hay không ?
          Cũng mùa Thu ngày chia tay thuở ấy
          Anh hẹn đến mùa Thu sau quay trở lại
          Đã mấy mùa... biền biệt bóng chim bay...

          Thu nói gì mà hạt nắng hôm nay...
          Tô đôi má hồng tươi như táo đỏ
          Hình như Thu đang thì thầm rất nhỏ :
          "Anh sẽ về...giữ lời hứa Thu xưa... "

          Chiều đợi chờ...Thu bất chợt đổ mưa...




          VD

          Comment


          • Đôi dòng thô - vụng .



            Người có lẽ quá học cao hiểu rộng
            Người khinh người hơi thái quá - Người ơi !
            Thơ tự xưa là hơi thở của đời
            Là tiếng nói từ đáy lòng sâu thẳm



            Kẻ yêu thơ đâu hề màng danh phận .
            Xem thơ là tri kỷ lúc buồn - vui
            Không mang thơ mua - bán ở chợ đời
            Không phân biệt thấp - cao hay bằng cấp ...


            Nếu yêu thơ - xin người đừng đánh mất
            Một chút tình dù ít , có được không ?
            Ta quí nhau cốt chỉ ở tấm lòng
            Thơ - nếu được , bắt nhịp cầu tri ngộ ...


            Kẻ yêu thơ không bao giờ thô lỗ
            Không bao giờ dấm dẵng chê - khen
            Càng không nên phân biệt sang - hèn
            Cơ quan nọ - tổ chức này - Người ạ !


            Huỳnh Gia

            Comment


            • ...


              Bởi chưa đến cuối con đường
              Nên ai biết được vô thường là đâu
              Đời là một cuộc bể dâu
              Ta - thuyền độc mộc lao đao giữa giòng

              Dửng dưng - nhân thế cạn lòng
              Nuôi chi hy vọng mở vòng vấn vương
              Tìm đâu một chút yêu thương
              Người với người chốn nhiễu nhương ...để tìm ...


              Vết roi nào quất vào tim
              Đâu bàn tay sẵn người bương bả chờ
              Nghĩa tình người đốt thành tro
              Riêng ta cố giữ - dù cho nhạt màu

              Bởi chưa hiểu hết nông sâu
              Lòng người thăm thẳm biết đâu mà lường





              HG
              Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 06-12-2013, 06:00 PM.

              Comment


              • Hạt nắng tháng ba...



                Như là ...
                hạt nắng tháng ba
                Vẫn còn một chút mặn mà
                hương yêu

                Bao nhiêu câu hỏi
                đủ nhiều ?
                Thôi thì im lặng
                ngắm chiều êm trôi ...

                Cố công vịn lấy niềm vui
                Trên triền dốc đứng
                vực đời cheo leo
                Ngày đi...
                chiếc bóng đi theo
                Bóng mang hạt nắng
                về gieo cuối vườn

                Rồi đêm
                dệt lụa yêu thương
                mang về gói kín nỗi buồn
                giấu đi ....

                Nếu như
                ước được những gì
                Xin dâng tặng ...
                khối tình si
                trọn đời...



                Huỳnh Gia

                15-03-2011

                Comment


                • Cho từng cột mốc cuộc đời





                  Dòng thời gian cứ trôi đi ... bình lặng
                  Một kiếp người mấy chốc cũng qua thôi
                  Từng cột mốc - Tôi ghi bằng mực nóng ...
                  chảy từ tim - rồi gởi tặng cho đời

                  Vẫn còn Xuân - cả đất trời ấm áp
                  Vẫn còn hoa thơm ngát nở ven đường
                  Sao tôi vẫn nghe tim mình lành lạnh
                  Suốt chặng dài mang hạnh phúc đóng khuôn ?

                  Đời vô nghĩa - Hay tình đời vô nghĩa
                  Mang buồn - vui , đong đếm - chẳng cân bằng !?
                  Phần thật nặng - nỗi buồn , không buông nổi
                  Thì nụ cười giữa mùa hạ - đóng băng .

                  Ôi ! có phải là Tôi tham lam quá
                  Gọi mùa đông - mang nắng rải muôn nhà
                  Ôi ! có phải là Tôi còn rất lạ
                  Với cuộc đời đầy gian trá điêu ngoa ?

                  Nhưng dù có như thế nào đi nữa
                  Thì bên Tôi , cũng còn đó bao người
                  Mang trao tặng tấm chân tình ấm lửa
                  Để làm quà cho ngày ấy - có Tôi





                  HG


                  Tặng ngày 26/3

                  Comment


                  • Dường như...


                    Khi kỷ niệm vô tình đi ngang ...
                    Em với tay ngắt một phần ...
                    mong giữ lại .
                    Bóng kỷ niệm giật mình
                    ( dường như là sợ hãi )
                    Em vội buông tay
                    Nghe tiếng gió bảo : "buồn ..."

                    ...

                    Có một lần nghe tiếng gọi thân thương...
                    từ miền đất không người mang tên " Hư ảo "
                    Em ngơ ngác nhìn quanh ...
                    Rồi tự mỉm cười chế nhạo
                    Ồ ! có gì đâu ...
                    Là giấc mộng thôi mà ....

                    Không có giọt nước mắt chia xa
                    Không có cả những trách hờn.
                    Tự nhiên thôi...
                    Bình thường thôi ...
                    ( Nhưng dường như có một chút gì tiếc nuối )
                    Gía như em ( hoặc anh ) đủ dũng cảm dừng lại dù chỉ một lần...
                    thì có lẽ con đường của hôm nay sẽ không bao giờ có thêm nhiều dấu chấm hỏi
                    Phải không anh ?


                    Dường như...
                    Hạnh phúc không là màu xanh
                    Không phải màu hồng...

                    Cũng không là những gam màu sặc sỡ
                    Có lẽ hạnh phúc chỉ ngủ quên sau những lần gặp gỡ
                    Rồi sau đó lại ra đi
                    Hư ảo đến muôn đời...




                    Huỳnh Gia


                    22-10-2010

                    Comment


                    • Em viết cho những điều sắp quên mất lối ra



                      Em muốn viết cho mùa hạ sắp đi qua
                      Nơi có những hạt nắng lung linh xoay tròn trên vạt cỏ
                      Nơi bầu trời trong veo , sau những cơn mưa đổ tràn trên phố nhớ
                      Nơi có những chiếc lá vàng hoe thi thoảng rớt bên đời


                      Viết cho đôi mắt chiều nhìn về nơi ấy - xa xôi ...
                      Nơi có những yêu thương khẽ khàng lên tiếng gọi
                      Phút dừng lại ... giữ lòng thật bình yên

                      vô hình như ngắn ngủi
                      Cảm giác tựa cánh diều ...

                      hun hút phía trời xa
                      Em viết cho những điều sắp quên mất lối ra
                      Không phải vu vơ

                      không phải những băn khoăn...
                      thoảng qua như ngọn gió
                      Cũng không phải những nỗi buồn - niềm vui trưởng thành theo hơi thở
                      Hay những bâng khuâng dường không thật giữa đời thường


                      Muốn gửi theo những làn gió một chút hương
                      Để những lúc lang thang một mình trên từng con hẽm
                      Đếm nỗi nhớ xoay xoay trên chiếc vòng mang tên kỷ niệm
                      Để thấy hình như vẫn còn cảm xúc để làm thơ


                      Hoặc viết cho vùng trời xanh ngắt tuổi mộng mơ
                      Nơi có nụ cười xinh tươi ánh hồng lên màu má
                      Nơi có những ngây ngô thẹn thùa như kẻ lạ
                      Lẳng lặng nép vào tim - nghe rộn nhịp một câu chờ ...


                      Và ... viết cho một người vừa lẽn vội vào giấc mơ
                      Vô tình lạ -hình như những cơn mơ bao giờ cũng ngắn
                      Để rồi mỗi sớm mai -khi tia nắng đầu tiên dịu dàng hôn lên đôi mắt
                      Mới hay... Ừ ! không có thật bao giờ ...


                      Huỳnh Gia

                      20-08-2009

                      Comment


                      • Ngọn nến mùa xuân




                        Có ngọn gió vô tình thổi nến đuổi mùa xuân
                        Ta như thoáng giật mình nhìn hiện tại
                        Muốn thả nỗi buồn rơi cho nỗi lòng trống trải
                        Hướng đến niềm tin đang vắt vẻo cuối trời


                        Bốn mươi mấy năm dài - thấy được mấy lần vui
                        Ta ky cóp nhặt về - không thắc mắc
                        Nếu lóng nỗi niềm vào đáy sâu thành cặn
                        Không biết có còn lợn cợn những rong rêu...?


                        Tiếng thời gian chầm chậm gõ nhịp đều
                        Ta chặn lại những khúc quanh làm mốc
                        Đánh dấu nụ cười tặng ta - lần sinh nhật
                        Bừng cháy ngọn lửa hồng - nến thắp ước mơ


                        Hạnh phúc vẹn nguyên đâu biết ta chờ
                        Dường biếng nhác không trao tay dứt khoát
                        Sợ quay mặt một lúc thôi đã khác
                        Ta cuống cuồng dành giật - giấu phần riêng


                        Xin gió thời gian thổi hộ những ưu phiền
                        Thổi ánh nến - thổi phăng ngày tháng cũ
                        Lời cầu nguyện tự đáy lòng ấp ủ
                        Sắp cuối đường rồi - gian khó nhé ! đi qua ...



                        HG

                        Comment



                        • Một chút cho tôi - chút cho người


                          Khi vô tình bước vội qua nhau
                          Trong một thoáng nghe nhịp tim bối rối
                          "Có phải là yêu ?" ( ngập ngừng dấu chấm hỏi )
                          "Ừ không ! phút xao động nhất thời "


                          Thế rồi đêm - giấc ngủ hoá xa xôi
                          Mộng mị những mê say - quay cuồng như cơn lốc
                          Nghe từ trong tận cùng khoảng trống
                          Có ngọn gió nào thổi bạt những mong manh

                          Khi khối tuyệt vọng hình thành
                          Như những chiếc đinh cắm vào thực tại
                          Ghim cả những ngây ngô một thời dan díu mãi
                          Châm chích lòng - xoa xuýt bởi vì đau

                          Ta đứng lại nhìn - thời gian vẫn trôi mau
                          Cố giữ lại một chút còn dang dở
                          Nếu sợi tơ trời không rối ren trong gió
                          Thì điều ước chẳng dễ dàng buộc chặt những khát khao

                          Một chút cho tôi - cho nỗi nhớ gầy hao
                          Cho những yêu thương đã tan thành mây khói
                          Cho trái tim thật thà lời thú tội
                          Lặng yên chờ...đời ban chút bình yên ...



                          Huỳnh gia


                          07-11-09

                          Comment



                          • Chia tay trong mưa



                            Chia tay người tôi về dưới cơn mưa
                            Mà nghe như có gì rơi... mặn chát
                            Gía ngày xưa ta chọn con đường khác
                            Thì hôm nay nghịch cảnh chẳng đón mời

                            Chia tay rồi , về anh nhé ! về thôi
                            Kẻo mưa lạnh làm buốt đau niềm nhớ
                            Dòng thư xưa lấm lem màu dang dở
                            Đã úa nhàu từ độ ấy mưa rơi

                            Đời không hề đẹp tựa giấc mơ trôi
                            Nên trái tim phải nhường đường lý trí
                            Ngôn ngữ tình yêu có hai từ :"ích kỷ"
                            Không thể ...ừ thôi ! trói lại tim mình

                            Người biết không ,sỏi đá chẳng vô tình
                            Dây dưa mãi ,vô hình lòng đau nhói
                            Tôi không thể thốt lên lời giả dối.
                            Đành xin người quay gót cố tìm quên .



                            Huỳnh Gia


                            09/03/2009

                            Comment


                            • Mượn đời một chút niềm vui





                              Mượn chiều vài hạt nắng thưa
                              Ta hong ấm ngọn gió lùa thềm mây
                              Mượn dăm ba giọt mưa rây
                              Dù chưa thấm mảnh đất gầy hanh khô
                              Mượn đêm câu chữ giả vờ
                              Ta đong đưa với vần thơ
                              để mà ...


                              Lạc miền cổ tích xanh xa
                              Mượn triền cỏ rối chân ngà bước quên
                              Mượn dùm ghi dấu tuổi tên
                              Trên từng cột mốc lênh đênh biển đời


                              Mượn nhân gian nửa môi cười
                              Cho câu hứa đóa xuân ngời trổ hoa
                              Mượn ngày xưa tuổi ngọc ngà
                              Cho lần ngoảnh lại phía xa xôi từng ...!

                              Mượn thêm một chút bâng khuâng
                              Khuấy tan loãng những băn khoăn một thời...

                              Mượn lời yêu ngọt trên môi
                              Có nhiều đâu - phải không?
                              Này thời gian ...!
                              Đốt lên ánh nến dịu dàng
                              Đêm nay Ta mượn cung đàn góp vui

                              Chỉ mượn thôi - Ừ ! mượn thôi
                              Rồi Ta trả buổi giao thời
                              Được không ?


                              =========================

                              Tặng ngày 26 /3 - Tặng riêng Ta


                              26-3-2013


                              Huỳnh Gia

                              Comment


                              • Ngồi bên ngưỡng cửa thị phi




                                "À ơi ! con ngủ cho ngoan

                                Má đi "hôi" * chút thứ còn sót kia "

                                Đám đông túm tụm bên lề
                                Nhao nhao như thể vịt về mé sông:
                                - "Bà đi rồi - hết trông mong
                                Trả vài trăm bạc muối lòng cho vay
                                - Biết rằng tháng rộng năm dài
                                Một câu khất nợ chẳng hoài đến nhau "

                                Chú nhà bên tiếng thở phào :
                                " Thiệt may , thước củi mấy hào - trả xong " !?
                                Quán tạp phẩm giọng lầm bầm :
                                " Dăm ngàn tiền gạo hết mong kiếm lời "
                                Đám đông tay với tận trời
                                Tay sục sạo - cố mà hôi cho nhiều
                                Miếng gạch nát - mảnh ván xiêu
                                Dẫu còn sót lại bấy nhiêu vẫn là ...!?

                                ( Bà ta vỡ nợ - dỡ nhà
                                Để rồi trôi dạt xứ xa khốn cùng
                                Gán người miếng đất tổ tông
                                Nỗi đau ai hiểu - cảm thông ai màng )

                                - "À ơi !con ngủ cho ngoan
                                Má đi hôi thứ vẫn còn sót kia ..."

                                Ngồi bên ngưỡng cửa thị phi
                                Tôi nhìn ngắm thế nhân - ghi vài dòng
                                Ngán ngẩm thay những tấm lòng
                                Tình đời bạc đến như không có gì

                                Xin đừng ngoảnh lại mà chi
                                Chân trời mới lại có khi đổi đời
                                Xin đừng bỏ vuột tiếng cười
                                Niềm hy vọng vẫn sáng ngời chân mây
                                Vô hình tôi - cái vẫy tay
                                " Chị bình yên đợi một ngày nắng lên "

                                Phía bên kia vẫn xông xênh
                                Của cần "hôi" đã sạch tênh lâu rồi

                                ---------------------

                                03/04/2013

                                Huỳnh Gia


                                Viết tặng một mảnh đời khốn khổ

                                * một kiểu thu nhặt những thứ vụn vặt người bỏ sót lại
                                Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 04-04-2013, 07:03 AM.

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom