• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Em bẻ chữ tình mang gửi hai nơi


    Em bẻ vần thơ
    buông rơi vào khoảng vắng
    Gió thổi bùng
    từng con chữ tả tơi
    Một nửa nằm yên bên đời em thầm lặng
    giọt mưa rơi ,
    hoen ướt những trang buồn

    Em nhặt nụ cười
    vừa rơi bên thềm mộng
    Yêu là gì
    sao hạnh phúc mong manh ...?
    Tỉnh giấc rồi
    ánh mắt còn ngơ ngẩn
    Lau đã nhiều
    giọt lệ cứ vòng quanh ...!

    Xuân về chưa
    Gửi dùm em chút nắng ...?
    Đông trêu đùa ..
    lạnh quá trái tim non
    Men rượu tình ,
    tình em ai uống cạn ...?
    Trả hư không cho nuối tiếc xoay tròn ...

    Mang nỗi buồn
    trao dĩ vãng .... được không ?
    Quên hay nhớ ...thế mà thôi
    vẫn thế
    Ghép trọn vầng trăng vĩnh hằng ư !
    không thể
    Thôi cũng đành khuyết mãi ...
    nửa đời thôi

    Em bẻ chữ tình , mang gửi hai nơi
    Anh giữ lấy một phần
    theo bên cạnh
    Nửa còn lại em gắng lòng nhặt nhạnh
    Tặng cho người
    chậm bước đến sau anh ...

    (...Hay từ đây...em cất giữ...một mình...? )


    VD

    Comment


    • Có lẽ


      Có lẽ từ giờ thôi góp nhặt những yêu thương
      Buông thỏng đôi tay cho tình rơi...rơi hẳn
      Níu giữ hôm nay ...để rồi mai tuột mất
      Mê muội đợi chờ một lời hẹn ...có được đâu !

      Có lẽ từ giờ em phải tập quên nhau
      Dỗ ngọt trái tim xoá tên người vĩnh viễn...
      Để đoạn đường xa... bước chân đừng khập khiễng
      Nhỡ khuỵ người...ai nâng đỡ...chở che ?

      Có lẽ từ giờ Hạ vắng cả tiếng ve
      Khi nỗi nhớ lặng im nép mình bên sách vở
      Thôi khép lại thôi , chuyện tình thơ ...một thủơ
      Mây có buồn xin đừng khóc...lòng đau

      Có lẽ thời gian là liều thuốc nhiệm mầu
      Anh và em ...và tương lai rất lạ
      Mắt thoảng qua nhau rồi mỗi người mỗi ngã
      Giọt lệ trốn vào tim - góc khuất ... lặng yên

      Có lẽ em cần một chút nhớ để quên
      Bởi lạc mất nhau giữa muôn trùng xa cách
      Mưa lại mãi rơi ... nắng giận hờn lẫn tránh
      Nên mây mù giăng kín lối về - đi

      Xưa bên nhau mình không nói được gì
      Nay chia xa đong đầy bao nuối tiếc
      Khoảng trời riêng chất chồng bao kỷ niệm...
      Đã thật buồn khi vắng bặt bóng ai

      Có lẽ từ ly biệt buổi hôm nay
      Là nỗi đau khi kẻ đi , người ở...
      Nếu biết xa nhau là đếm từng nhung nhớ
      Thà xưa mình đừng vội thốt lời yêu ...!

      Có lẽ nào ...chỉ vỏn vẹn bấy nhiêu ...?


      VD

      Comment



      • Lời ru cho nửa giấc mơ


        Ngổn ngang chi
        để rối bời ...?
        Ừ thôi !
        nhặt lấy cho vơi ...
        giúp người

        Nửa buồn
        mang giấu vào thôi
        Nửa vui còn lại
        nụ cười tặng nhau

        Ru từng câu hát
        xanh xao
        Ru em ngủ ...
        giấc ca dao ...nửa vời

        Ru dùm
        hạnh phúc xa xôi...
        Ru cho lá rụng
        tơi bời Thu - em

        Ngổn ngang
        từng dấu chân mềm
        Lần theo dĩ vãng ...
        những đêm trăng mờ

        Ru hời ru
        những vần thơ
        Lắc lay giọt nhớ ...
        giữa miền bơ vơ

        Ru hời ru ...
        nửa giấc mơ


        HG

        Comment


        • Định mệnh



          Ta nghuệch ngoạc trên trang nhật kí không màu
          Vỏn vẹn nét mực đen hai từ "định mệnh "
          Giản đơn thế để dặn lòng thôi lưu luyến
          Tất cả là vô hình ...
          như làn gió không tên

          Ta quay trở về cùng thế giới riêng
          Nơi có tiếng cười cố ý lấp vết lõm buồn trũng sâu hố mắt
          Dang rộng đôi tay , đuổi nhặt từng giọt nắng .
          Đuổi bắt chiếc bóng mình ...
          nghiêng đổ giấc mơ hoang

          Ta ngẩn mặt nhìn hàm thách thức thời gian
          Cứ dửng dưng đi dù vết roi kia gió âm thầm quất vụt
          Nỗi đau có nhói lên , cũng chừng một lúc
          và sẽ nguôi dần ...
          không thể dẳng dai ?

          Ta hững hờ buông hai chữ "định mệnh" .
          Ô hay ... !
          Những chiếc lá cuối cùng bỗng dỗi hờn rời cây bay mất
          Dòng sông thơ ...
          thủy triều mặn như nước mắt
          Ngơ ngác hỏi cuộc đời :
          "định mệnh " có hay không ?

          Thôi ! Ta phải kịp quay về hơ ấm bàn tay trơn
          Giận lắm ngọn gió đông , vô tình chi đến thế
          Đã biết trước thế nào là không thể
          Ập đến làm gì , bỏ cái lạnh lại...

          Rồi đi ?


          Huỳnh Gia

          Comment


          • Lời nguyện cầu



            Cơn bão tràn về sáng hôm nay
            Trời đất tối sầm gió cuốn xoay
            Chim muôn vội vã tìm nơi trú
            Ánh dương lẩn trốn bỏ rơi ngày

            Mây xám giăng mờ cả không trung
            Biển nổi phong ba sóng chập chùng
            Một sớm giương buồm thuyền xa bến
            Sóng gió cuồng phong cố vẫy vùng ...!

            Ôi ! đất nước tôi ,đất nước tôi
            Lao khổ gian nan cả cuộc đời
            Cơm gạo áo tiền bương vất vả
            Bóng mẹ hao gầy thấm tả tơi

            Ôi đất nước tôi những tháng ngày
            Chai hằn gian khổ gánh quằn vai
            Thiên tai dịch bệnh dày xéo mãi
            Trông vào kỳ tích của ngày mai

            Xin cả bầu trời mãi sáng trong
            Mang hết đau thương thả trôi dòng
            Hạnh phúc trải đều cho muôn ngã
            Lời nguyện chân thành ai thấu không ?

            Mạnh mẽ vươn mình đất nước ơi !
            Như đoá Hướng Dương đón mặt trời
            Rực rở sắc màu trong nắng sớm
            Uy nghi diễm lệ điểm môi cười

            Lời nguyện chân thành nhỏ bé thôi
            Xin gởi dùm tôi đến ông trời
            Mang hết niềm đau vùi chôn hẳn
            Chỉ còn hạnh phúc đến muôn nơi ...

            Lời nguyện chân thành , nhỏ bé thôi...


            -------------------------

            Mưa Khóc

            Cơn mưa lạ kéo về trong một tối
            Tưới vầng trăng ướt sũng giữa lưng trời
            Mây lạnh lùng phủ trọn tấm thân côi
            Đêm hờ hững biết tìm đâu chỗ trốn ?

            Tưởng chừng như cuộc đời đầy bận rộn
            Xô đời mình về ngược hướng không nhau
            Thời gian trôi vùng ký ức bạc màu
            Mưa bật khóc thương khối tình lận đận

            Bản tình ca nửa chừng đành im bặt
            Từng nốt lạnh lùng trên phím mỏng co ro
            Bến đợi trông ,biền biệt bóng con đò
            Đêm...nỗi nhớ quây tròn mờ bóng nguyệt

            Dòng sông thơ theo thời gian chảy xiết
            Nét chữ mềm đeo bám những ưu tư
            Biết gởi vào đâu, trang giấy đã mệt nhừ
            Đành im lặng lau khô dòng mực nóng

            Mưa khóc ư ! hay tình tôi đang khóc ?
            Đêm buồn ư ! trăng khuyết mãi kia mà
            Ai gọi dùm...mờ nhạt bóng người xa
            Sau giấc ngủ mong bình minh gọi nắng

            Giọt mưa rơi pha dùm không vị mặn ?
            Kỷ niệm ngày nào xin sống mãi trong nhau
            Lời dịu dàng ru nhẹ giấc ca dao
            Gối tiềm thức tựa hồn vào ngơi nghỉ

            Xin cảm nhận cuộc đời còn thi vị
            Để tự nhủ lòng : "thanh thản nhé tôi ơi !"
            Xin được một lần an ủi trái tim thôi
            Và được khóc như mưa... rồi quên hẳn



            -------------------------


            Xót xa hoài niệm


            Anh đã quay về thu cũ - kỷ niệm xưa
            Còn nơi em Thu rũ buồn đến lạ
            Anh giờ bên ai đuổi mùa thu nhặt lá
            Em một mình đếm từng bước buồn tênh

            Em chọn cho mình màu hoa tím không quên
            Mặc thời gian như chiếc thuyền không lái
            Trong lặng lẽ đi tìm ...nhưng nào thấy
            Đành quay về ru hoài niệm xót xa

            Em nhọc nhằn đếm ngày tháng dần qua
            Gói tâm tư vào những trang giấy mỏng
            Hạ đến...rồi đi Thu về cùng trống vắng
            Kỷ niệm vẫn đầy ,người mãi tận nơi đâu

            Mùa thu buồn tô màu mắt viền nâu
            Sóng sánh hạt mưa... thu nhuộm toàn sắc lạnh
            Em co ro...đâu rồi vòng tay ấm
            Vắng anh rồi em còn lại gì đây ?

            Buổi tiệc tàn người chợt tỉnh cơn say
            Mắt nhìn quanh toàn những người xa lạ...
            Dòng sông ngân cách chia đời hai ngã
            Đêm mịt mờ sao mỗi ánh một phương

            Còn gặp nhau không...đời muôn vạn nẻo đường
            Ngày nắng đêm mưa trời dông biển động
            Hai chữ tình yêu dập dềnh như cơn sóng ?
            Em hiểu được gì...dấu chấm hỏi tròn xoay

            Có thức đêm mới hiểu...đêm thật dài...
            Em muốn nhẹ nhàng ru mình vào giấc ngủ
            Có lẽ tình yêu ta chỉ bấy nhiêu đã đủ
            Và cuộc đời là một giấc mơ thôi...

            Em muốn quên đi...sao lòng mãi bồi hồi...???

            =================================


            VD

            Comment


            • Ngày xưa ơi !


              Sóng có bao giờ bỏ bờ cát hay không ?
              Sao từng chiều nỗi chờ mong khao khát
              Biển vào đêm không còn nghe sóng hát
              Hoàng hôn về ,in dấu những bước chân ...

              Em chạy vội vàng về chỗ có anh
              Nắng , gió..bỏng khô gót chân trần bé nhỏ
              Khoảng cách lùi xa , bật khóc oà nức nở
              Vòng tay vụng về , không đủ sức giữ vòng tay...

              Lủi thủi quay về trên lối nhỏ chẳng còn ai
              Bóng cô đơn ,nắng chiều soi yếu ớt
              Trời trở đông , ngọn gió lùa bất chợt...
              Bỗng rùn mình ,cơn lạnh ngấm vào tim

              Em gọi về xa vắng...chỉ lặng im
              Bình mình lên , trời giăng đầy sương giá
              Con đường thân quen , hôm nay dường xa lạ
              Ngày xưa ơi ... nỗi nhớ chẳng chịu rời !?


              VD

              Comment


              • Từ khoảng trống không nhau (2)


                Đôi lúc vô tình lạc giữa mênh mông
                Nỗi nhớ vùng thoát ra
                Loang dần theo gió
                Dẫu bụi thời gian có lấp dùm những dấu chân ngoài ngõ
                Như vẫn còn vương một ít hương thừa ...

                Đôi lúc tự hỏi lòng đã quên được hay chưa
                Khi liều thuốc nhiệm màu đôi khi không tác dụng
                Thì thời gian dẫu rất dài trôi đi ...
                còn lúng túng ...
                Tô vẽ nụ cười lấp liếm qua loa

                Nỗi nhớ chưa từng giũ sạch hôm qua
                Nên những cơn mưa mỗi chiều rơi tí tách
                Như điệp khúc ru buồn khiến màu mây đỏ hoạch
                Rưng rức mắt chiều nay

                Ai đuổi nắng đi ...
                kéo vệt tháng ngày
                Cho cơn gió chóng quên cứ lay miền hoài niệm
                Thiếu chỉ một màu - chiếc cầu vồng tan biến
                Dù mưa tạnh từ lâu ...




                Huỳnh Gia


                23/05/2012



                Comment


                • Gom



                  Ta gom một chút vu vơ lại
                  Mang ghép vào thơ trọn kiếp này
                  Gom mây nhuộm tím màu hoang dại
                  Gửi hồn phiêu bạt chốn liêu trai

                  Ta gom chút vốn tình yêu ấy
                  Mang ra chợ bán một nỗi buồn
                  Mua về nửa tiếng cừơi đâu đấy
                  Gửi nắng mỗi chiều soi bóng vương

                  Bên đây - bên đấy cầu đã gãy
                  Chấp vá làm sao nửa đoạn rời ?
                  Ai xát ngày xưa ...mà xót mãi
                  Thiên đường nghiêng ngã - giấc mơ rơi

                  Ta gom vạt nắng chiều vương lá
                  Mang về sưởi ấm nửa vầng trăng
                  Ta gom đã hết ...chừng ít quá
                  Sao đủ mà mong để một lần ...



                  VD

                  Comment


                  • Đoản khúc


                    Một lần
                    nỗi nhớ ghé qua
                    Lao xao một chút gọi là ...
                    cho thơ

                    Ừ thì !
                    gom chút duyên mơ
                    Tô hồng môi thắm
                    đứng chờ mùa xuân

                    Đêm nay
                    Trăng cũng bâng khuâng
                    Thềm xưa
                    Ta đợi
                    Bước chân ai về

                    Comment


                    • Bão tháng tư


                      Đôi khi mây cũng giận hờn
                      Âm u một góc trời buồn - chơi vơi
                      Giấc mơ chiều lẳng lặng trôi
                      Bỏ ta ngồi lại phía trời u mê

                      Lãng du một cõi đi về
                      Đơn phương xóa nhạt lời thề được chăng ?
                      Tình rằng tình vốn mong manh
                      Tìm đâu một mảnh áo lành lặn che ?

                      Tháng tư mưa rớt bên hè
                      Mây dường lạc mất lời thề hôm qua
                      Áo xưa - gấm vóc lụa là
                      Sang ngang - bỏ mảnh trăng ngà khuyết đau

                      Đêm dìu lạc bước trong nhau
                      Hừng đông tỉnh giấc - buồn đau đáu buồn
                      Còn gì cho nửa cô đơn
                      Còn gì để gượng bước trơn đường đời ?

                      Gía đừng vụng dại dấu môi ...
                      Để dư hương đọng - trọn đời khó phai ...

                      VD

                      Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 14-04-2013, 06:36 AM.

                      Comment



                      • Thơ viết tặng riêng Ta


                        Trên bãi sa mạc cuộc đời
                        Ta cất bước viễn du
                        hoang vắng những niềm vui
                        Nỗi buồn loang trong nắng
                        Ngắm từng chiều ... trôi qua ...
                        Phẳng lặng .
                        Khu ốc đảo xanh ...xa ...
                        Khát vọng cả một đời

                        Như những cụm Xương rồng khao khát trận mưa rơi
                        Trân mình giữa chang chang ...
                        Nắng phơi khô từng trăn trở
                        Đếm thời gian trôi ...
                        Như đếm từng nhịp thở
                        Từng cộc mốc bên lề
                        đánh dấu chặng đường quên

                        Viễn Du

                        Comment


                        • Kiếp sau ?


                          Tôi không tin vào kiếp sau ...
                          Là đoạn kết ngọt ngào cho một lời thề dang dở
                          Hai kẻ yêu nhau phải vất vả tìm nhau như một lần vướng nợ
                          Thời gian quá dài cho một thế kỷ lạc mất nhau


                          Tôi không tin vào kiếp sau ...
                          Nụ hôn nóng ngày hôm nay vẫn tươi nguyên màu kí ức
                          Khi thân xác hóa tro , linh hồn bất lực
                          Vô vọng kiếp này .
                          Hư ảo níu một tình yêu ?

                          Nếu phải tin ...Tôi tin chỉ một điều
                          Không có kiếp sau ...để cho người chọn lựa .
                          Duy nhất một thứ tình nhóm lên bằng ngọn lửa
                          Ngọn lửa nhiệm màu ...thiêu ý niệm thời gian


                          Nếu phải tin ...dù một chút muộn màng
                          Tôi vẫn chỉ tin vào hai từ hiện tại
                          Có một bàn tay chờ một bàn tay dịu dàng nắm lấy ...
                          Dòng máu ấm chảy tràn ...hạnh phúc phả vào tim


                          Sẽ không có kiếp sau để ta phải đi tìm
                          Một hình bóng vu vơ giữa phố đông người chật
                          Vì thế kiếp này đừng bao giờ đánh mất .
                          Cho nuối tiếc ngỡ ngàng ...rồi hẹn lại kiếp sau !?



                          Huỳnh Gia

                          Comment



                          • Phút trăn trở mùa đông


                            Đêm - trở giấc trong vòng tay hạnh phúc
                            Thoáng giật mình nghe gió rít bên song
                            Đông về chi ? phía người còn đơn độc
                            Mảnh chăn bông dường không đủ ấm lòng

                            Đông ! hãy đến như bao mùa đông trước
                            Trời se se - thoang thoảng ngọn gió chiều
                            Cho khoắc khoải không uốn mình trở ngược
                            Vướng bậc thềm - bóng nỗi nhớ đổ xiêu

                            Đông ! xin hãy dặn dò từng cái lạnh

                            Chút dư hương - gió thổi - đã nhạt dần
                            Dẫu còn lại - cũng như là ảo ảnh
                            Phút hiện về ngắn ngửi giữa đêm đông




                            HG

                            Comment


                            • Thu nhớ



                              Thu lại về lay động khoảng trời riêng

                              Những chiếc lá trên cành chiều xôn xao gọi gió
                              Vùng ký ức vô tình cứ thản nhiên bỏ ngỏ
                              Cho hoài niệm giật mình - chống chếnh bước chân qua

                              Cũng vào một mùa thu ngày hôm ấy - rất xa ...
                              Trăng tròn vạnh đôi bóng dài hiên vắng
                              Ta nhút nhát - giấu che tình câm lặng
                              Thu chẳng chịu nói dùm - nên lạc mất đời nhau ...

                              Ta từ đó âm thầm gói ghém lại nỗi đau
                              Rồi mang cất thật sâu vào góc khuất
                              Cơn gió lạ thoảng qua đời - khiến con tim xao động
                              Khúc nhạc tình lỗi nhịp - trách hờn ai ?

                              Anh đi rồi ... kỷ niệm cũng dần phai
                              Ta vất vả buông rơi từng nỗi nhớ
                              Bậc thềm cũ dư âm hoài trăn trở
                              Soi bóng bên thềm - hiu hắt nửa vầng trăng

                              Thu lại quay về - lay động nỗi bâng khuâng
                              Ta như thấy hoàng hôn trôi rất chậm
                              Bóng thời gian nhuộm dần từng sợi tóc
                              Hoài niệm còn in đậm nét một dáng hình...

                              Huỳnh Gia


                              06-09-2011


                              Comment


                              • Kiếp phù du

                                Ta muốn khóc như hạt mưa vỡ vụn
                                Ta muốn cười như nắng xé không gian
                                Muốn hỏi đời còn mấy bận gian nan
                                Để cố tránh không sa bàn chân bước

                                Kiếp phù du có bao nhiêu mất được
                                Sức lực này chống chỏi được bao lâu?
                                Theo tháng năm mái tóc sớm đổi màu
                                Vẫn như thấy bao khó khăn chồng chất

                                Ta cố gỡ từng mối lo thắt chặt
                                Dồn sức mòn phá vỡ bức tường cao
                                Phía chân trời ngàn tia nắng lao xao
                                Sao không rọi nửa khoảng đời khao khát ?

                                Trong khoảnh khắc đối diện cùng sự thật
                                Mới hiểu ra thật khó để đi tìm
                                Trải lòng mình phơi chẳng ấm con tim
                                Đành để mặc gió lùa từng ngóc ngách

                                Bữa tiệc đời ngẩn cao lòng kiêu hãnh
                                Lối quay về lặng lẽ những bước chân
                                Đêm - một mình nghiền ngẫm chuyện thế nhân
                                Rồi tự nhủ : "Không đựơc quyền yếu đuối "

                                Đã muốn khóc ... Nhưng rồi không khóc nổi
                                Đã muốn cười ... gượng gạo nhếch bờ môi
                                Chiếc bập bênh không một phút biếng lười
                                Đong đưa mãi ... lao đao đời ta mãi ...

                                Huỳnh Gia

                                26-08-2011

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom