• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Mặc nhiên


    Thế là
    đông sắp giong phiêu
    mặc nhiên sót lại
    những điều chưa quen

    Đêm kiên nhẫn
    thắp sáng đèn
    ngỡ khơi ấm một cái tên
    để mà …

    Choàng tay
    hương vuột
    thoáng qua
    mảnh va vướng ngõ
    xuýt xoa góc thừa

    Thế là
    đông không là mùa
    bấc hùa một chốc
    cợt đùa riêng Ta

    Thế là
    từng buổi chiều
    xa …
    mùa không nói hộ
    rằng ta nhớ người

    Để rồi
    chạm ngạch giao thời
    đông không về nữa
    trả lời Ta
    Ai ?

    Huỳnh Gia
    05/01/2016

    Comment


    • Lỡ hẹn Dã Qùy


      Cuối mùa rồi Dã quỳ ơi !
      Ta không kịp trở về thăm xứ lạnh
      thăm những vạt hoa vàng ôm từng con dốc
      cảm chút hương đông hoang dại một góc đồi

      Cuối mùa rồi dã quỳ ơi !
      búp chồi xanh đã nhú mình non nỏn
      cành mai đào rung rinh khoe cánh mỏng
      lúng liếng mắt xuân ngời - nắng ấm rải khắp nơi

      Ta không kịp về đằm giữa vạt sương rơi
      đứng một góc trời yên lặng
      nghe gió lượn quanh triền mây - lành lạnh
      nghe lá thông so phím - tấu khúc nhạc rừng

      Cuối mùa rồi
      thôi dừng lại dỗ yên lòng
      mùa lỡ hẹn - Ta xin thêm lần hẹn
      hãy rực vàng mỗi khi đông chạm đến
      để bước chân người cảm nhận phút lâng lâng

      Huỳnh Gia
      08/01/2016

      Comment


      • Khúc giai hoan cạn mùa



        Một ngày lần tay tháo gút
        nỗi siết đau
        buông bỏ vào hạ tầng hơi thở
        gom hết vụn tin yêu bị người đập vỡ
        cất vào quá khứ vị tha
        xếp gọn phía bung thùa

        Một ngày đốt cháy sự già nua
        lay nỗi biếng lười đang trùm chăn ngủ muộn
        đốt …
        ngọn lửa bùng lên rất nhanh
        rồi tắt ngúm
        gọi cơn gió trở mùa nán lại
        hóa trắng tàn tro

        Một ngày vắt kiệt dịu êm – như giả đò
        gửi vào giai hoan tình khúc
        những nốt nhạc rung – rơi
        chìm vào ngập úng
        mê sảng giữa hai miền …

        Một ngày phơi trắng hiển nhiên
        mượn cái nhếch môi
        khỏa lấp đời cay đắng
        giấu hết chán chường vào đêm
        căn dặn
        trong bóng tối nỗi buồn
        vẫn trống khoảng bình yên


        Huỳnh Gia
        06/01/2016

        Comment


        • Là xuân ...



          Là xuân
          nắng nhẹ nhàng trôi
          hoa khoe sắc thắm
          nụ cười khoe duyên
          mây trời lơ đễnh treo nghiêng
          bấc se sợi muộn vương thềm
          chiều say

          Là xuân
          trang điểm dáng gầy
          đường xưa cỏ ngóng dấu giày viễn du
          nõn nà khép cánh hồng nhu
          đợi tình xuân chín
          lời ru ngọt ngào

          Như con suối lượn gành hào
          cuối nguồn hòa quyện dạt dào biển xanh
          Là xuân
          giấc mơ trưởng thành
          bình minh khoe sức sống xanh cuộc đời

          Là xuân
          trút cạn đầy vơi
          đa đoan thoảng
          quyện gió đồi ru đêm
          chim về
          xây tổ bình yên
          người về
          hạnh phúc trên thềm tương lai


          Huỳnh Gia
          10/02/2016

          Comment



          • Bức tranh Xuân


            Mùa ươm nụ tầm xuân
            Trao đời hương sắc mới
            Tháng giêng thay áo đợi
            Nụ hôn mềm môi xa

            Mùa ngắt một cánh hoa
            Cài thơm lên hương tóc
            Tháng hai nắng ửng hồng
            Ngày tình nhân hạnh phúc

            Mùa nhắc từng kỷ niệm
            Tháng ba - nắng nhoẻn cười
            Chọn gam hồng điểm xuyến
            Lên nền xanh cuộc đời

            Mùa xua tan mệt nhọc
            Đôi mắt mẹ như cười
            Một năm dài tất bận
            Dành trọn ngày xuân tươi

            Xôn xao lần trẩy hội
            Lần sum vầy bên nhau
            Tính cẩn lòng khấp khởi
            Khói loang câu nguyện cầu

            Mùa Xuân – mùa an vui


            Huỳnh Gia
            10/02/2016

            Comment


            • Trò chơi con chữ



              Những con chữ quay cuồng
              Như đùa giỡn cuộc nhân gian
              Như một trò chơi khất thực
              Mà những lần đứng giữa lằn ranh tỉnh - thức
              Đều mụ mị - cô đơn

              Ẩn chữa phía sau những múa máy khoa ngôn
              Là nguyên bản tấm gương cười phản chiếu
              Cố khỏa lấp
              mỗi lúc lòng tham giật mình bật thành câu chế giễu
              Khi những vết sẹo của chiếc roi đời
              chồng chéo dọc ngang
              có hiểu
              Trên thân xác dần dà chai cứng
              Trong khối óc yếu mềm - bất lực
              Không còn vết tích của nguồn vui

              Để một ngày rời bỏ cuộc chơi
              tiếc nuối
              muốn quay ngược chiếc kim đồng hồ ngoan ngoãn
              luôn cần cù ( sự cần cù không hề phóng khoáng )
              đang kéo một chiều thời gian ?

              Những con chữ dại khờ - những con chữ khôn ngoan
              không thiết tha đâu lần mặc cả
              luôn kiên nhẫn cho những lần chắp vá
              Đi tìm trong đống ngổn ngang đời
              Chừng một chút vị tha

              Ta ngẩn mặt nhìn đời
              Ta giữ lại chính ta
              Xem tất cả như một tất yếu của tình đời vốn dĩ
              Nhặt hết những con chữ bị người ném từ dối gian ích kỷ
              Nỗi đau tự bão hòa
              ngồi xếp lại thành thơ


              Huỳnh Gia
              17/02/2016

              Comment



              • Đừng gọi mùa quay lại




                Khi em gọi mùa quay trở lại
                có hay …
                một chút se – xoay đủ làm co thắt gió
                con mắt bão vừa lắng yên dạo nọ
                bừng tỉnh cheo leo trên triền nhớ
                trượt dốc tù

                Một nửa vùng cô độc đứng thu lu
                đừng vơ vội những sợi tàn nắng lụi
                đang giẫy giụa phía ráng chiều hấp hối
                đợi đêm về gạt bóng vách soi gương

                Khi em gọi mùa quay lại
                dắt hạt sương
                đi về phía mịt mờ lần tao ngộ
                vai đã lạnh - thấm sâu từng thớ nhỏ
                nắng trốn vào mây - bình minh rụng tia chờ …

                Khi em gọi mùa quay lại dỗ câu thơ
                dỗ nỗi bất an sau đêm dài buốt gối
                ai phải ăn năn sau lần gây lầm lỗi
                nụ cười vô hồn sau vị đắng tràn môi

                Đừng gọi mùa quay lại
                hãy quên thôi
                coi như phút vu vơ và nông nỗi
                chệch bước lãng du trách mùa đưa đẩy lối
                nẻo mơ hồ vướng vít nụ hôn xa

                Đừng gọi mùa
                cho ngày tháng đi qua …

                Huỳnh Gia
                25/02/2016

                Comment



                • Nhận diện bình yên


                  Một ngày bắt gặp tình người đã chết yểu giữa nhân gian
                  Giữa cuộc phong ba lỏng vòng tay che chở
                  Cơn trốt gió bão hòa vội xoáy bung từng hơi thở
                  Như sợ nỗi buồn Ta cô đặc khối – nhọc công

                  Sau những câu thơ xâu chỉ dệt tiếng lòng
                  Tỉnh cơn say mơ - nhát thấy dường vô vị
                  Xua đọt sóng tràn chực xóa trơn bờ lý trí
                  Để thấy cần quay phắt mặt – dửng dưng

                  Một ngày kiên trì cày xới mảnh đất cằn
                  Tìm gốc bao dung âm thầm ngoi mầm sống
                  Tịch lặng chiều – và ta – và đồng vọng
                  Trải nắng - nằm - ngắm mây lửng lơ trôi

                  Một ngày – Ta nhận diện trống tênh – đời
                  Im lặng bước một mình trên từng con đường vắng
                  Có lẽ hàng cây gọi lá khuyên lời cô độc
                  Riêng Ta lại thấy thật yên bình

                  Một ngày nghe tiếng tích tắc - biện minh
                  giật mình - nấp - như con chim sợ ná
                  vết thương cũ vẫn chưa lành mũi vá
                  âm hưởng nỗi đạu còn vất vưỡng khoảnh lên non

                  Một ngày - thơ - Ta
                  và những thứ vẫn còn ...

                  Huỳnh Gia
                  01/03/2016

                  Comment




                  • Ru khúc muộn tình


                    Xin giấu vào những cơn mưa
                    tất cả những vết tích yêu thương
                    lặn trôi về quá khứ
                    đừng đánh động buổi chiều bằng bóng in nền tư lự
                    hắt đỏ áng mây trời
                    cay xé khoảnh vuông tim

                    Xin níu ghì lý trí đang bám bờ tỉnh thức – chênh vênh
                    rằng đá sỏi dẫu cần nhau
                    muôn đời nín lặng
                    thỉ thoảng lăn khua trên đọan đường xa vắng
                    rồi lẫn vội vào lề
                    nằm ru ngủ vạt cỏ xanh

                    Phựt đứt sợi dây căng
                    đàn lỡ nhịp khúc muộn tình
                    phím hụt hẫng – lạc thanh âm
                    những nốt vỡ li ti rơi cả vào mong manh nhớ
                    khi nhịp sống đời thường bật thành câu nhắc nhở
                    rằng những dòng kẻ phân ranh cao đến bậc vô cùng

                    Xin khúc ngoặc dốc đời che chắn nhánh bao dung
                    mọc giữa trái khoái đan xen khô cằn rát xót
                    khi cuộc hẹn cuối cùng - ánh đèn đêm nhỏ vọt
                    âm vọng bước chân người xô ngược hướng
                    khuất miền xa

                    Xin một lần quay lại dặn dò ta
                    sắp xếp những câu thơ đang xổ tung bừa bộn
                    khéo chạm vào mùa
                    nỗi buồn kia lúng túng
                    nhẹ nhàng thôi !
                    khẽ thôi !
                    khéo chạm …
                    kẻo phí công .


                    Huỳnh Gia
                    01/04/2016

                    Comment



                    • Thôi ! và đinh ninh


                      Thôi ! nhìn qua lăng kính
                      lung linh vạn sắc màu
                      để không phải nhìn thấy
                      người đang lừa dối nhau

                      Thôi ! hãy nhìn tia nắng
                      mỗi buổi sớm bình minh
                      hướng dương vàng khoe nhánh
                      như hy vọng đinh ninh

                      Khi mầm xanh nhú đọt
                      khởi sắc đón chào xuân
                      phải mùa đông lấp xấp
                      hơi ấm mới dửng dưng

                      Thôi ! lấp vào khoảng trống
                      những đong đầy yêu thương
                      để không còn lóng ngóng
                      vuốt phẳng đời nhiễu nhương

                      Thôi ! nhẹ nhàng khúc hát
                      giữa khoảng trời bao dung
                      tìm quên trong nốt nhạc
                      thay vì trách mông lung

                      Thôi ! tịnh lòng tự dỗ
                      không nhìn thấy bể dâu
                      niệm nam mô cứu khổ
                      bình yên trong dãi dầu

                      Huỳnh Gia
                      20/04/2016

                      Comment



                      • Biển lặng...

                        Có những ngày biển uất nghẹn niềm đau
                        con sóng cuộn mình - đọt cúi gằm bất lực
                        con sóng không bạc lòng
                        nhưng dật dờ niềm hy vọng
                        bình yên hút tầm ánh mắt
                        trốn vào nơi không có cả chân trời

                        Có những ngày con thuyền vượt trùng khơi
                        lênh đênh …
                        tắp thăm từng con đảo nhỏ
                        lưới cuộn tròn trong khoang
                        thắt gút từng mối thở
                        im lặng đợi chờ
                        biển lóng cặn niềm đau

                        Có những ngày ngay cả rặng phi lau
                        lao xao khi trời đang lặng gió
                        hướng về phía ráng mặt trời hắt đỏ
                        thì thầm lời nguyện bình yên
                        cho muôn loài

                        Vẫn con nước thủy triều dâng đều nhịp phách
                        từng ngày
                        sao vành san hô chết dần
                        trong hiu quanh
                        biển lặng
                        ôm chặt lấy nỗi buồn đang đặc quánh
                        tung bọt sóng trào từng câu hỏi
                        " Vì sao ? "

                        Huỳnh Gía
                        07/05/2016

                        Comment


                        • Ghét !



                          Ghét ta vết thương ngỡ bé
                          Di căn rễ khối u buồn
                          Cuộc cờ ngổn ngang là thế
                          Cuối đầu câm lặng đến thương

                          Ghét ta cả đời ngu ngốc
                          Chữ Tình mục rệu từ lâu
                          Nâng niu chi phần rêu mốc
                          Người quăng kẻ ném nát nhàu

                          Ghét ta ngóng chờ lẩn thẩn
                          Giọt cay đắng ngậm - mưng tràn
                          Muốn đêm gối triền cát mặn
                          Nguyện lời sóng lặn gió loang

                          Ghét ta để mà ghét đậm
                          Tấm thân vô dụng yếu mềm
                          Ngọn cỏ triền đê vốn thấp
                          Tủi hờn giọt tưới không tên

                          Rong chơi để không thể nhớ
                          Cợt cười như một kẻ điên
                          Bước chân nghiến từng vạt nhỏ
                          Nhấc lên bám dính muộn phiền

                          Ghét Ta – ghét đời – Ta ghét
                          Ghét người ? không thể - thế thôi !
                          Mượn chút tin yêu mót vét
                          Viền môi tim vẽ nụ cười

                          Lấp sao đầy khoảng trống vơi


                          Huỳnh Gia
                          10/05/2016

                          Comment


                          • Mảnh vỡ



                            Bầu trời màu xanh - lá cũng màu xanh
                            nhưng đâu đó giữa nhân gian cây tình đời phô nhánh bạc
                            từng trái khoáy luồn lách lấn sâu
                            trái tim chai sần từng mảng
                            xơ cứng mạch yêu thương - chết dở nhịp khứ hồi

                            Mưa đến mùa thì rơi - nắng mỗi ngày vẫn tươi
                            nhưng đâu đó ở khối óc con người
                            vết loét tỵ hiềm ngày càng loang rộng
                            khoét sâu thành từng hố rỗng
                            như một loại sâu đục thân cần mẫn
                            đau rướm nhựa lòng - rát rộp những vòng giao

                            Khi muốn khóc lại phải cười thì mưa và nước mắt giống hệt nhau
                            dội từng đợt vào cõi người và xéo nát
                            niềm tin mang hình thù chú nộm rơm tóp dạt
                            chỉ còn biết lắt lư theo những cơn gió mượn mùa

                            Chú nộm rơm già nua
                            sống một đời vô tri vô giác
                            đứng thẳng lưng ngỡ như đang phóng khoáng
                            dang tay che chở bạt ngàn

                            Uổng công nhặt từng mảnh vỡ xốn xang
                            nhốt vào bốn bức tường trăn trở
                            nỗi buồn tù túng trong từng giấc mơ ú ớ
                            bất lực cuộc đào thoát di căn

                            Những mảnh vỡ bị ném vào xó tối bụi giăng
                            cũ mốc meo từ những lần hất hủi
                            Thôi đành cuối đầu lầm lũi
                            niệm riêng mình câu kinh bình yên

                            Huỳnh Gia
                            19/05/2016

                            Comment




                            • Ru giấc miên du


                              Từng mùa xuân đi qua
                              Em tuổi trẻ cùng giấc mơ ở lại
                              Thảm lá ru êm giấc ngủ mềm con gái
                              Miên du trong tiếng gió rì rào

                              Mùa hạ nắng lao xao
                              Em nằm đó lắng nghe rừng tâm sự
                              Về những điều chưa bao giờ cũ
                              Về giọt nước mắt một chiều biên giới
                              thấm vào mưa

                              Giấc ngủ em – giấc ngủ bốn mùa
                              Lá luân phiên hát lời tình tự
                              Rừng chỉ xôn xao trong những lần chim di trú
                              Trong những lần cỏ trồi lên mướt xanh

                              Rừng ru em ngủ - giấc ngủ yên lành
                              Bằng lời ru nhang khói
                              Thời gian trôi đi qua nhanh
                              nhưng không hề nóng vội
                              Cho những lần cuối đầu mặc niệm - tri ân


                              Huỳnh Gia
                              25/05/2016

                              Viết sau chuyến Long Phước Bến Cầu 24/05/2016

                              Comment



                              • Về thăm biên giới một chiều




                                Một ngày Long Phước - đến thăm
                                Lắng nghe tiếng sáo diều ngân - thanh bình
                                Thắp nhang tưởng niệm anh linh
                                Ghi đậm dấu từng tuổi tên bia đời

                                Lặng yên trong nỗi ngùi ngùi
                                Trao quá khứ kính cẩn lời tri ân
                                Bầu trời cao luôn xanh trong
                                Cửa tương lai đón bước chân vững vàng

                                Ta về thăm chốn bạt ngàn
                                Thăm từng dấu tích thấm loang một thời
                                Hố bom xưa đất đã bồi
                                Chồi xanh vượt nắng - cao vời vợi cao

                                Những con đường mới trải dầu
                                Đưa ta thăm cánh đồng màu mỡ xa
                                Cơn mưa xóa hạn ùa qua
                                Đất xanh vạt đất –lá hoa khoe màu

                                Rung cành cao - chú sẻ nâu
                                Ríu ran tiếng hót rủ nhau tụ bầy
                                Bến Cầu ơi ! Ta như say
                                Giữa trời biên giới một ngày dừng chân


                                Huỳnh Gia
                                25/05/2016
                                Viết sau chuyến đi Bến Cầu 24/05/2016

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom