• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Phút dừng lại...



    Phút dừng lại giữa dòng người xuôi ngược
    Đảo mắt tìm đâu rồi những yêu thương
    Khi thời gian như con nước xuôi nguồn
    Va đập đá - nỗi đau hằn vết khuyết ?

    Phút dừng lại lắng nghe - tôi chợt biết
    Một góc đời xáo trộn những suy tư
    Xếp làm sao cho ngăn nắp ngôn từ
    Để thơ khỏi rớt cung trầm - gãy nhịp ?

    Phút dừng lại giữa vật vờ nuối tiếc
    Đâu sẻ chia trong những lúc thăng trầm
    Đâu ân cần khi giá lạnh đêm đông
    Tim cần lắm một mảnh chăn đủ ấm

    Phút dừng lại giữa hư vô trống vắng
    Cỏ ru mềm thương nhớ những bước chân
    Nếu màn đêm che lấp những băn khoăn
    Vẫn còn đó vạt sương rơi - ướt lạnh

    Phút dừng lại cố nhóm nhen lửa ấm
    Sưởi nụ cười vừa vụt tắt hôm qua
    Mở lòng chi , người không mấy thiết tha ?
    Nghe trống trải lấn sâu niềm hy vọng...


    Huỳnh Gia


    25-12-2009


    Comment


    • Khoảnh khắc



      Ta bước giữa dòng đời
      cùng nhịp đập trái tim
      Với nguyên vẹn một chữ " tình" đỏ thắm
      Nhìn xung quanh
      Thoáng giật mình - lẩm bẩm
      Ô kìa ! sao lại thế , hoang mang?

      Dẫu biết cuộc đời là một đống ngổn ngang
      Càng thu dọn
      càng dôi ra ắp ứ
      Ta thử sống bằng nụ cười tha thứ
      Bằng niềm tin vẫn còn đó tình người

      Đường chông chênh
      tay vịn lấy niềm vui
      Dù một chút - để thấy đời có nghĩa
      Trải rộng lòng ra
      Gĩư thật yên - ngắm nghiá
      Mặc thế nhân dẫm đạp dấu tỵ hiềm

      Ta bước giữa dòng đời
      Bàn tay ngoắc bình yên ...


      27-12-2009


      Huỳnh Gia

      Comment


      • Ngớ ngẩn


        Có một người
        chiều kiên nhẫn đứng canh
        mong ngày kia
        bóng thời gian dừng lại
        Dẫu thừa biết
        ngày xưa xa ngút ngái ...
        Nấm mộ ôm vùng ký ức
        yên bình .

        Có một ngày
        mở cửa đón bình minh
        Nghe nắng nói
        chút tình còn hơi ấm
        Thôi dừng lại
        những bước chân lẩn quẩn
        Quay trở về , ru nỗi nhớ trôi êm

        Và có khi
        thao thức ngắm trăng đêm
        Đặt câu hỏi :
        " Bao giờ thì trăng lặn ?"
        Ngớ ngẩn lo
        lỡ vầng trăng khuyết hẳn
        Chẳng còn chi,
        thơ rối rắm...
        lạc vần...



        Huỳnh Gia


        30-12-2009

        Comment


        • Giao thời



          Ta gọi nắng gởi vào đêm
          bớt lạnh
          Ta gọi mưa

          tưới mặt đất cằn khô
          Gọi bình minh

          xua giấc mơ ngớ ngẩn
          Gọi tình ta

          trả lại tuổi dại khờ

          Nắng ái ngại
          đêm còn vầng trăng mảnh
          nắng lẽn vào

          rã bóng
          ánh trăng rơi
          Mưa lúng túng

          Dấu xưa in rành rạnh
          Hạt mưa rơi

          vô ý xoá đi,
          rồi...!?

          Nào ai biết
          đêm nay sương dày đặc
          tiếng thời gian

          gõ chậm...
          nhịp đời
          trôi...
          Bờ sông Ưu

          Ta và ta
          bất giác...

          xoè đôi tay
          mong hứng ánh sao trời ?



          Huỳnh Gia



          31-12-2009

          Comment


          • Ở bên này nỗi nhớ




            Ở bên này nỗi nhớ mênh mông
            Mây vẫn bay trong những chiều nhạt nắng
            Thời gian vẫn trôi, gõ nhịp đều...thật chậm
            Mưa vẫn rơi trong giấc mộng - chòng chành

            Ở bên này nỗi nhớ - không anh
            Em sóng bước cùng nỗi niềm giấu kín
            Bắt gặp ánh mắt người - giật mình luýnh quýnh
            Quay ngoắt - soi mình - nỗi nhớ ngẩn ngơ...


            Ở bên này nỗi nhớ - kết hồn thơ
            Bằng những sợi tơ lòng vương trong gió
            Không phép nhiệm màu - nên ước mơ bỏ ngõ
            Nỗi nhớ xổ tung trời - chiều đỏ mắt trông theo


            Ở bên này nỗi nhớ bước cheo leo
            Da diết lắm , nhưng dốc tình thẳng đứng
            Em cố khéo không cho tim lựng chựng
            Sợ ngã lăn vào vực tối - lao đao ...


            Ở bên này nỗi nhớ hoá xanh xao
            Đêm in bóng một nửa vầng trăng bạc

            Ôm lại phím đàn - hoà gió đông - em hát
            Khúc tình ca buồn rơi vỡ chốn hư không ...


            Ở bên kia nỗi nhớ...Nắng có hồng?



            Huỳnh Gia


            05-01-2010

            Comment


            • Mộng tương tư



              Mình Ta đi giữa mênh mông
              Lụa là một cõi hư không nát nhàu
              Vừa hay con sóng dâng trào
              Xoáy tròn nỗi nhớ khát khao bến chờ

              Chiều rơi hạt nắng bơ vơ
              Bên song ru mãi giấc mơ lạc loài
              Trái sầu vừa rụng hôm nay
              Trên nền ký ức u hoài bóng mây

              Vừa hay đêm trả cho ngày
              Nụ hôn chưa trọn đã đầy xót xa
              Đã đành nắng nhạt - mưa pha
              Ơ ..! màu mắt lệ chan hoà - do đâu ?

              Hoang vu khoảng trống không màu
              Ta thênh thang giữ niềm đau - lặng thầm ...
              Đông lùa giá rét căm căm
              Có thương chi bóng dư âm co tròn

              Sá gì nỗi nhớ cỏn con
              Mà lay lắt đến hao mòn con tim
              Mộng tương tư đậm vết son
              Ta nâng niu giữa lối mòn vắng tanh

              Đứt rồi mối chỉ mỏng manh
              Mảnh pha lê vỡ tan tành bên Ta
              Ngẩn ngơ giữa chốn phong ba
              Ta chèo chống mãi - chưa qua tháng ngày


              Huỳnh Gia


              12-01-2010
              Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 12-01-2010, 06:13 PM.

              Comment


              • Rồi một ngày...



                Rồi một ngày thơ bỗng chốc lặng im
                Bỏ mặc ta giữa không gian trống vắng
                Từng dấu chân quen - mưa xoá mờ đi hẳn
                Hạt nắng cuối đầu mặc niệm kỷ niệm xưa


                Nếu thời gian trôi ...
                vương lại chút hương thừa
                Ta sẽ giữ một nửa phần dang dở
                Để những câu thơ đừng tìm về nẻo nhớ
                Ray rức lòng - rớt nhịp - lệch thanh âm


                Mải mê tìm trong gió những bâng khuâng
                Mong sưởi ấm trái tim đang giá lạnh
                Đêm dõi mắt tìm ánh sao hy vọng
                Lời nguyện bình yên vụt tắt giữa lưng trời !?

                Rồi một ngày kia thơ bỗng thấy bồi hồi
                Nhìn con chữ chết dần trong vô thức
                Thôi giữ lại những gì chưa tan mất
                Làm cặn thừa cho một cõi riêng - Ta


                Huỳnh Gia

                23-01-2010


                Comment


                • Ray rứt giao mùa



                  Năm tháng vô tình
                  trống rỗng trái tim yêu
                  Em đã đợi bao năm dài đăng đẵng
                  Nếu thời gian nói rằng :
                  Là nước mắt
                  và nỗi đau -
                  không thể cất thành lời

                  Người ra đi biền biệt
                  cuối phương trời
                  Xuân đúng hẹn
                  Nhưng người thì lỗi hẹn
                  Đâu hay biết mỗi khi mùa xuân đến
                  Em buồn tênh
                  nhìn hoa lá tươi màu

                  Năm tháng vô tình
                  Ta để lạc mất nhau
                  Nên mùa đông âm thầm giăng
                  rét buốt
                  Lối nhỏ vào tim
                  Chưa đặt tên
                  phiền muộn
                  Anh có hay
                  Trời đổ gió nghịch mùa

                  Năm tháng vô tình
                  Anh còn nhớ ngày xưa
                  Hay say khướt trong niềm vui rất mới
                  Có đâu nhớ một người luôn mong đợi
                  Và nguyện cầu
                  xuân nơi ấy
                  bình yên

                  Huỳnh Gia


                  23-01-2010
                  Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 26-01-2010, 05:24 PM.

                  Comment


                  • Khúc xuân




                    Đã bao mùa lá bay
                    Chênh chếch bóng trăng gầy
                    Giữa màn sương mờ lạnh
                    Người phương trời có hay ?

                    Ở nơi này đơn côi
                    Chiều mây ngủ trên đồi
                    Nắng nhạt màu nhung nhớ
                    Thời gian như ngừng trôi

                    Xuân đã về đó anh
                    Nhu nhú những mầm xanh
                    Sao người đi - đi miết
                    Bỏ mùa xuân một mình ...


                    Huỳnh Gia



                    23-01-2010


                    Comment


                    • Tự khúc




                      Ta muốn thử mang nỗi buồn rao bán
                      Ai người mua - trả một giá thật hời
                      Bằng tiếng cười giòn tan và trong sáng
                      Ta mang về rải khắp cả mọi nơi

                      Ta muốn thử say mèm chừng một lúc
                      Để nhìn xem nhân thế có xoay tròn
                      Hay có thể gọi đúng tên hạnh phúc
                      Chỉ một lần - đời không ước gì hơn

                      Ta muốn thử mang nỗi buồn đi đổ...
                      Con nước nào đủ sức chở về xuôi
                      Nơi cửa bể vẫn còn đầy ắp đó
                      Sóng như quên cứ dạt tấp - lòng bồi ...

                      Ta muốn hát nghêu ngao như đứa trẻ
                      Chiều thả diều tung tẩy gió - đong đưa
                      Nghe loáng thoáng tiếng thời gian lướt nhẹ...
                      Chợt thấy như trời đất đã giao mùa ...


                      Huỳnh Gia

                      24-01-2010



                      Comment


                      • Mộng tương tư (2)




                        Chỉ còn mộng tưởng xa xôi
                        Chỉ còn nỗi nhớ chơi vơi giữa dòng
                        Ta mang ngày tháng long đong
                        Gửi nhờ đêm giấu để trông chờ gì ?

                        Từ lần ly biệt người đi
                        Mây chiều ai nhuộm màu ghi u sầu
                        Biết rằng duyên phận lao đao
                        Ông tơ khéo bẻ nhịp cầu gãy đôi

                        Chỉ còn ta với ta thôi
                        Từng đêm đếm giấc mơ trôi giữa đời
                        Cớ sao dạ mãi bồi hồi
                        Trách than chi cũng đã rồi - tình ơi !




                        Huỳnh Gia

                        24-01-2010

                        Comment


                        • Ừ thôi !



                          Ừ thôi !
                          đàn lỗi nhịp rồi
                          Dây chùn
                          phím lệch
                          nốt rời
                          âm đau

                          Hỏi
                          chừng nào
                          thấy được nhau
                          Không gian trắng
                          một gam màu
                          trơ trơ

                          Gía
                          đời giống hệt
                          như mơ
                          Để ta
                          nhốt hết dại khờ
                          vào trong

                          Yêu thương
                          bỗng hoá
                          hư không
                          Hoang vu
                          một nẻo mênh mông
                          riêng mình


                          Huỳnh Gia


                          20-01-2010



                          Comment


                          • Chiều



                            Chiều
                            Những chú chim cuối cùng bình yên trong chiếc tổ
                            Còn lại ta và nỗi buồn loang lổ
                            Rơi vãi một góc trời
                            Không gian trắng
                            sương rơi


                            Có tiếng vỡ toang
                            thềm ký ức bồi hồi
                            tiếc nuối
                            ta cố nhặt từng mảnh đau
                            cặm cụi
                            Nhích dần ...
                            nhích dần ...
                            Cuối đoạn đường đã chia thành hai lối
                            Chia cả phần kỷ niệm
                            xót xa


                            Chiều
                            ta làm bạn với ta
                            Lắng nghe gió mùa thổi run từng chiếc lá
                            Những cơn gió mùa rất lạ
                            Bạc bẽo
                            lạnh căm


                            Chiều
                            Ta giang rộng vòng tay ...
                            ngỡ hơi ấm thật gần
                            Nỗi nhớ chao nghiêng
                            Chao nghiêng
                            Chới với ...
                            Nén lòng chờ đợi
                            Đợi ai ...?


                            Chiều
                            Nghe từ phía xa xa
                            như có tiếng thở dài
                            Quay ngoắt lại
                            nhận ra chiều rất vắng
                            Mỏi quá những bước chân
                            lối xưa tìm đâu gặp
                            Chiều vô tình
                            bỏ trống
                            một giấc mơ



                            Huỳnh Gia

                            02-02-2010


                            Comment


                            • Giấu



                              Tôi giấu nỗi buồn vào hốc tối mùa xuân
                              Nhờ bụi đắp ngủ trọn đời - yên tịnh
                              Để niềm vui mượn áo hoa - xúng xính
                              Đón giao thừa - hy vọng một tương lai ...

                              Tôi giấu nỗi đau vào làn khói cay cay
                              Đầu năm mới thắp hương cầu thanh thản
                              Mong cũ kỹ tan dần theo năm tháng
                              Để từ mai tô vẽ lại tiếng cười

                              Tôi giấu giọt lệ tôi trong hốc tối cuộc đời
                              Hoà gió hát - như quên từng lận đận

                              Hạnh phúc chênh vênh trong cơn túng quẫn
                              Đêm nhìn trời - lặng lẽ đợi sao rơi

                              Có một cái gì gần giống nỗi đơn côi
                              Xoay ...xoay mãi trong khoảng không tuyệt vọng

                              Lúc quấn chặt - khi rã rời buông thỏng
                              Bỏ lại xung quanh chằn chéo những rối bời


                              Lại một mùa xuân trôi ...vẫn giông bão biển khơi .
                              Bàn tay mỏi - bến bình yên xa quá
                              Tôi cố giấu - không cho ai biết cả
                              Khéo thế nào - một nửa vẫn dôi ra...


                              Huỳnh Gia

                              25-01-2010

                              Comment


                              • Những tưởng...




                                Ta mở toang cánh cửa đón mùa xuân
                                Nhìn ánh nắng mỉm nụ cười trong vắt
                                Muốn nhờ nắng hong khô dòng nước mắt
                                Mới hôm qua vô ý để rơi dài

                                Những tưởng mùa xuân mang điều ước trao tay
                                Mắt hấp háy những ánh nhìn hy vọng
                                Để đôi lúc thấy lòng như trống rỗng
                                Lấp sao đây ? chừng một nửa đã nhiều

                                Mấp mái môi đánh vần mãi tiếng yêu
                                Nghe lạc mất câu từ bên hiên vắng
                                Hồn thơ chết giữa mùa xuân thật ấm
                                Lời ru yên tắt nghẹn giữa tiếng cười

                                Những tưởng mùa xuân mang đến vạn niềm vui
                                Như chợt biết đang khéo lòng che đậy
                                Không dám lột chiếc mặt nạ ra - để thấy
                                Khuôn mặt thực của đời hằn dấu những gian truân


                                Huỳnh Gia


                                25-01-2010

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom