• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Khúc Xuân



    Buông rơi chiếc lá cuối mùa

    Cội mai vàng khẽ đung đưa nụ mềm

    Nắng tươi tỏa khắp mọi miền

    Mùa xuân dạo bước bên thềm ngắm hoa


    Góc xưa vẫn cụ đồ già

    Nâng niu từng nét cọ - nha nhẩn cười

    Dung dăng đám trẻ dạo chơi

    Hồn nhiên ánh mắt - rạng ngời niềm vui

    Xuân ươm sức sống mầm chồi

    Xuân ngân khúc nhạc - ru đời ngát hương


    Ơi ! mùa xuân mới yêu thương

    Xin vòng tay chạm đến đường tương lai

    Xin che chắn mọi thiên tai

    Xin bình yên đến vạn ngày xuân sau




    Huỳnh Gia





    Comment


    • Rêu phong

      Thời gian xây bức tường cao
      Cho rêu phong bám
      xanh xao nỗi buồn

      Từng chiều
      đi nhặt hạt sương
      Mùa đông đến
      mỏi tay buông ......
      ngại ngần


      Cớ gì
      ôm trọn băn khoăn
      Kề môi
      mắt ướt ...
      Lưng chừng cõi mơ

      Ai mang rượu
      rót vào thơ
      Chừng ngây ngất nhớ
      Vả vờ như quên


      Ai ru điệp khúc
      Không tên
      Gió mang bỏ lại
      nỗi niềm
      ai hay ?


      Rêu phong
      phủ kín lối gầy
      Ai mang trả lại
      những ngày
      đã xa ...

      Huỳnh Gia
      30/11/2013

      Comment


      • Phút trăn trở mùa đông


        Đêm
        trở giấc trong vòng tay hạnh phúc
        Thoáng giật mình nghe gió rít bên song
        Đông về chi ?
        phía người còn đơn độc
        Mảnh chăn bông dường không đủ ấm lòng

        Đông !
        hãy đến như bao mùa đông trước
        Trời se se
        thoang thoảng ngọn gió chiều
        Cho khoắc khoải đừng uốn mình trở ngược
        Vướng bậc thềm
        bóng nỗi nhớ đổ xiêu

        Đông ! xin hãy dặn dò từng cái lạnh
        Chút dư hương
        gió thổi - đã nhạt dần
        Dẫu còn lại
        cũng như là ảo ảnh
        Phút hiện về ngắn ngủi giữa đêm đông


        HG

        Comment


        • Khúc ly ca





          Xin đừng dạo khúc ly ca
          Mưa không quen gõ cung fa ...
          phím chùng .

          Cõi mơ
          sương phủ mịt mùng
          Hàng cây đêm rũ lá
          Vùng hoang vu

          Ta về ...
          nhặt lấy lời ru
          Mùa xa hút mắt ...
          Vờ như vẫn gần

          Đèn xô bóng ngã
          rưng rưng
          Lời ca tắt lịm nửa chừng
          vì đau

          Tiếng đàn ai
          giữa đêm thâu
          Như buông từng giọt
          rơi vào
          thiên thu

          Huỳnh Gia

          14/12/2013

          Comment


          • Trong tuyệt vọng vẫn ươm mầm hy vọng







            Ta đứng trên bậc thềm đông
            Nhìn ra phía trước
            Khoảng không gian của phía bên kia dường trơn trượt
            và mặt trái cuộc đời như một mảng tường nhô

            Thất vọng đến không ngờ
            Chắt lọc lắm - nhọc công
            cũng chỉ một vài ánh nhìn giả vờ như chia sẻ
            Người mang tình người đi buôn như buôn rế
            Chẳng có bếp lò nào âm ấm cột khói lam

            Mùa đông càm ràm
            Bàn tay gió thôi buồn chẳng màng mở rộng
            Nên chiều đến những cơn mưa cứ lóng nga lóng ngóng
            Tìm mọi cách dỗ dành .

            Ta đứng tựa mảng thềm
            đảo mắt giữa trời xanh
            Thoắt trông thấy mùa xuân vừa lách mình ngang qua cửa phố
            Đâu cần đợi đến giao thừa mới cùng nhau bày mâm cỗ
            Thành kỉnh cúng tổ tiên

            Xuân này có mang đến bình yên ?
            Lời cầu nguyện dăm bảy lần đua nhau rơi tõm
            Vùi sâu trong từng đợt sóng
            Một giòng sông ...

            Vẫn Ta và ước mong ...
            Thôi thì hãy âm ỉ sục sôi như dung nham trong lòng ngọn núi
            Có lẽ chực chờ hóa thân thành dòng suối
            Bồi đắp mảnh đất khô cằn sau khi đốt tan hoang

            Xuân ... Xuân ơi !
            Vẫn lời nguyện cầu từa tựa tiếng thở than
            Như điệp khúc trên phím đàn đời đang nhẫn nại chờ người dự thính
            Cái điệp khúc điên rồ của một nhạc sĩ khờ không quen xu nịnh
            ( Trời ở quá cao - Phật đang bế quan tu tịnh )
            Có ai nghe ?


            16/12/2013

            Huỳnh Gia
            Viết tặng một mùa xuân nữa đang đến gần ...

            Comment


            • Từ mảnh đất tình Người



              Cô nhẹ nhàng hỏi nhỏ :
              " Dạ ! đã xong chưa ?"
              Rồi gom vội - sau cái gật đầu gượng gạo
              Phía bên kia có những đôi mắt dõi theo đôi bàn tay cô
              Mỉm cười chế nhạo .
              Những đôi mắt tô chì - hằn vẻ miệt khinh

              Cô vẫn lặng thinh
              Dời đến những chiếc bàn bên cạnh
              những chiếc dĩa vơi vụn thức ăn trong căn phòng được gắn nhiều máy lạnh
              Vì thực khách quá đông

              Cô cũng như họ
              sang trọng trong chiếc váy màu hồng
              Cũng chiếc phong bì chứa bên trong món tiền mừng cưới
              Cũng nhoẻn cười tươi rói
              Và xôn xao lời chúc phúc lứa đôi

              Rồi lúc gần tàn những bữa tiệc đầy dôi
              Cô lầm lũi đi làm , cái việc làm gần như xấu hổ
              Đến ngỏ lời xin những món ăn thừa trên mâm cỗ
              Trút cả vào những chiếc túi nilon

              Mặc kệ những ánh nhìn
              Cô vẫn ung dung
              Từ biệt bạn - vẫy tay chào - và quay gót .
              Phớt lờ những xầm xì
              Phớt lờ những đôi mắt nhìn theo sắc ngọt
              Phớt lờ luôn những cái nhún vai .

              Tháng mười hai
              trời thổi gió bạt vào tai ...
              Bất cứ ai cũng nghe lòng lạnh buốt
              Cô rảo bước thật nhanh về phía trước
              Nơi có tiếng reo cười :
              " Cô tới ... chúng bây ơi ! "

              Những chiếc túi nilon ướt tơi
              Vì sương - vì những món ăn cần đến muỗng .
              Nhưng thật ấm một góc đời
              Vì " Ông già No-En"vừa bước xuống
              Từ mảnh đất tình người .


              Mặc kệ ánh nhìn miệt khinh
              Mặc kệ những tiếng cười ...
              Cô - từ lâu lắm
              vẫn lặng thinh .

              Huỳnh Gia

              19/12/2013

              Viết tặng mùa Noel 2013

              Comment


              • Đêm Noel - Chúa có xuống trần ?




                Chúa ở trên cao đêm nay có xuống trần
                Hay lơ đễnh liếc qua
                rồi an ngự
                Chốn nhân gian nhiễu sự
                Vòng tay Chúa quá đầy
                kẽ hở lọt niềm vui

                Có phải chăng Chúa ngán ngẫm loài người
                Nên âm thầm chạy trốn
                Mặc trần gian hỗn độn
                Kệ những con chiên đang lạc giọng khẩn cầu

                Đêm giáng sinh
                một mầm sống bắt đầu
                Để từ đó sinh sôi ngàn vạn mầm hy vọng
                Khát khao và kính cẩn
                chờ được rưới hồng ân

                Con - kẻ ngoại đạo
                Thế cho nên không dám đến gần .
                Nhưng cũng đã biết bao lần quì vọng Chúa
                Xin Người ban cho lời hứa
                Để rồi mấy mươi mùa giáng sinh về ...
                Chúa im lặng
                Giữa thinh thinh .

                Con muốn hỏi :
                "Chúa sẽ làm gì trong ngày lễ giáng sinh ?"


                Huỳnh Gia

                22/12/2013

                Comment


                • Chào năm 2014


                  Thơ tặng lão Nghèo



                  Cố né có xa cái lão Nghèo
                  Bởi ...Nghèo nên mới ...tẻo tèo teo
                  Miếng cơm chưa nuốt dường tơi nát
                  Manh áo ướm choàng lựa nhúm nheo
                  Nhân nghĩa người đo bằng thỏi bạc
                  Ân tình ta níu tựa hoa bèo
                  Cuộc đời cứ thế xuôi lòng bể
                  Con sóng thản nhiên dập máy chèo .

                  Huỳnh Gia


                  31/12/2013


                  ===================
                  Anh Phan Vĩnh họa ý .

                  BÈO

                  Cựa quậy làm chi bởi phận bèo
                  Vì bèo mới phải… héo hèo heo
                  Nhúm rau chấm muối gồng mình nuốt
                  Mảnh vải che thân… phận Chí Phèo
                  Lễ nghĩa được đâu, vì tay trắng
                  Nhân tình trôi tuột bởi túi teo
                  Chém cha cái kiếp đời bắng nhắng
                  Thôi kệ, giả lơ… cứ tỉnh queo….

                  Phan Vĩnh



                  ==============
                  Khó tỉnh queo

                  Vẫn biết đầy ra kiếp bọt bèo
                  bữa ăn tạp nhạp - tệ hơn heo
                  Nhúm rau bám đất bằm không nát
                  Muỗng cháo đóng rong vét cạn phèo
                  Đầu chợ trân mình căng mắt đợi
                  Vĩa hè lạnh cóng ruột gan teo
                  Thế gian không ngớt mùa giông bão
                  Dẫu muốn nhưng mà khó tỉnh queo

                  Huỳnh Gia


                  ====================
                  Bài họa " chọc cho vui "
                  của huynh Hoa Sen Vàng


                  Nghiệp dĩ ban cho cái phận nghèo
                  Cửa nhà kho lẫm… tẻo tèo teo
                  Lúa về vừa thấy, quay đi biệt
                  Tiền đếm chưa xong, mắt đã nheo
                  Cơm áo qua ngày đưa gió đẩy
                  Gạo tiền hết tháng thả trôi bèo
                  Có chi mà phải băn khoăn nhỉ?
                  Chìm nổi bao phen tay cứ chèo

                  Hoa Sen Vàng

                  Comment



                  • " Lên đời "




                    Quê tôi hôm trước đã " lên đời "
                    Chắc mẫm lắm người sắm xế hơi
                    Sáng sáng cơm sườn xen bát phở
                    Chiều chiều rượu thuốc lẫn bia tươi
                    Long nhong dung dẻ tìm nơi ngắm
                    Lếch nhếch đúm đàn lựa chỗ chơi
                    Hô tuế vỗ tay thành phố mới
                    Quên dần cây lúa lấm mồ hôi


                    Huỳnh Gia

                    02012014

                    Comment


                    • Đôi khi nhìn bóng chiều tà



                      Ta về nhặt lại câu thơ
                      Vừa rơi mất giữa triền mơ hôm nào
                      Dốc nghiêng
                      giọt nhớ nghiêng chao
                      Tình nghiêng
                      bóng ngã trong nhau
                      ngượng ngùng

                      Ta về xếp mảnh tình chung
                      Vô tình nhăn nhúm
                      lúc dùng dằng xa ...

                      Đôi khi nhìn bóng chiều tà
                      Nhốt mình giữa chốn bao la
                      Chạnh buồn

                      Giòng sông có lúc cạn nguồn
                      Nên từng đá cuội
                      Rong dường phủ xanh

                      Chải suông từng sợi tóc mành
                      Xin đừng bạc nữa
                      Đã đành lãng quên


                      Huỳnh Gia


                      10/01/2014

                      Comment



                      • Ngày cuối mùa



                        Ngày cuối mùa
                        dắt nỗi nhớ rong chơi
                        Tìm lối nhỏ dẫn Ta về ...xa lắc
                        Nơi bếp lửa trọn đêm không hề tắt
                        Tiếng củi reo vui khi mùi bánh thơm lừng

                        Ngày cuối mùa trong gió lạnh...
                        Bỗng dưng ...
                        Nghe hương tết từ nơi đâu thoảng nhẹ .
                        Nếp nhà cũ đã xa rồi bóng mẹ
                        Nên xuân về dường vơi hẵng niềm vui

                        Ngày cuối mùa ...
                        Ta đảo mắt khắp nơi
                        Tìm đâu đó một tiếng cười trong vắt
                        Chợt nhận ra vô hình như đánh mất .
                        Một thứ gì thật quí của ngày xưa

                        Ngày cuối mùa
                        Ta muốn xoãy nước đua
                        Như chú ngựa trên thảo nguyên xanh ngát
                        Dù đích đến phủ màn sương dày đặc
                        Để thêm lần đánh cuộc với niềm tin

                        Ngày cuối mùa ...
                        Ta kiên nhẫn đợi bình minh


                        Huỳnh Gia

                        19/01/2014

                        Comment


                        • Chút bụi vương xuân




                          Ta buồn quá ...
                          Mùa xuân ơi !
                          Nghe thấm thía chút tình đời cỏn con
                          Cọ nào vẽ nụ cười trơn
                          Giẻ nào lau sạch bụi
                          vương mặt đường ?

                          Ta buồn lắm ...
                          Này hướng dương !
                          Vô tư nở rộ
                          Nắng ươm mấy giờ ?
                          Tia hy vọng mỏng manh chờ
                          Khi chiều đến
                          Đám sương mờ ủ khô

                          Ta buồn thế ...
                          Hỡi vần thơ !
                          Xin cho ta ít bất ngờ
                          May ra ...

                          Trách người ư !
                          Tự trách ta
                          Bởi đời vốn bạc
                          Hiểu ra
                          ( đã từng )

                          Trách tình ?
                          Lại muốn dửng dưng .
                          Kẻo xuân trở mặt
                          Nắng hừng hực đau

                          Trách ai ?
                          Đâu lẽ lần đầu
                          Bởi ta mang gởi tình
                          vào khoảng không

                          Thôi !
                          Mùa xuân cứ nhong nhong
                          Trên yên tuấn mã
                          Nỗi lòng ...
                          Kệ Ta !


                          14/02/2014

                          Xuân giáp ngọ
                          2014

                          Comment


                          • Như vẫn còn xuân




                            Ta muốn một lần nắm chặt tay Xuân
                            Dắt vòng vèo khắp ngõ
                            Kìa ! Nàng thấy không ...
                            Những chậu cúc vàng tươi vẫn chen nhau nở rộ
                            Trên những bậc thềm quen .

                            Tháng giêng tưng bừng lễ hội
                            Chật nêm ...
                            Dòng người chen chúc nhau
                            đổ xô về phía núi
                            Không gian mù mịt khói
                            Tiếng cầu nguyện lâm râm ...
                            Năm mới an lành !

                            Theo làn gió loang nhanh
                            Những câu chúc tụng đầu môi xin trở thành hiện thực
                            đừng rơi vèo xuống vực
                            Đàn chim nhỏ giật mình
                            Chao chác gọi nhau
                            Bay ...

                            Ta muốn dắt Xuân hòa vào buổi chiều nay
                            Hòa vào tháng giêng vừa đổi thành tên mới
                            Ngắm dòng chữ "Thành phố Tây Ninh" đắp bằng nhũ nổi
                            Bác nông dân mở mắt tròn hồ hởi
                            hy vọng một tương lai

                            Ta muốn níu mùa xuân đang sắp dời chân đi
                            Để mỗi sáng tinh mơ vẫn còn se se chút lạnh
                            Để cho con gió bấc
                            vẫn tung tẩy lượn lờ như đứa trẻ ham chơi

                            Và ...bỗng nhiên
                            Ta chợt nhận ra xuân vẫn còn tươi
                            Khi nụ hôn nhẹ phớt qua ...
                            Ngày tình nhân lại đến
                            Người phụ nữ tuổi trung niên
                            Đỏ mặt nhìn quanh ...
                            Len lén xốc lại dùm mình trái tim đang lười biếng
                            Lắng nghe Xuân hòa nhịp
                            Để một lần ...


                            14/02/2014

                            Huỳnh Gia

                            Viết tặng xuân 2014 và ngày Valentine

                            Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 22-04-2017, 05:29 PM.

                            Comment


                            • Khúc dư âm





                              Khi mùa xuân ngúng nguẩy
                              quay lưng
                              Níu ngã nụ hoa đang ỡm ờ
                              bên cánh bướm
                              Vài hạt mưa lác đác rơi
                              Như báo hiệu hè năm nay đến sớm
                              Ta tiếc nuối thời gian

                              Bỗng dưng
                              muốn vòng tay ôm lại cây đàn
                              Từng giọt
                              Từng giọt
                              mênh mang
                              thênh mang
                              Thả vào chiều khúc dư âm
                              ngày cũ .
                              Nhẹ nhàng cung la thứ
                              Chầm chậm điệu boston
                              da diết
                              trầm buồn

                              Tiếng hát cất cao ...
                              Bỗng nín lặng giữa không trung
                              Thanh âm gãy ngang
                              Tiếng đàn khàn đục
                              đầu ngón tay tê cứng
                              Những nốt nhạc
                              bối rối
                              sượng sùng
                              Ta giận dỗi thời gian

                              Khúc dư âm
                              và giai điệu muộn màng
                              đã nhấn nhá nỗi buồn của riêng ta
                              bằng dấu phách
                              mùa trôi xa
                              rất xa ...
                              Con sóng biển đời
                              lăn tăn
                              lao xao
                              dập dềnh
                              như lẫn tránh
                              Ta vuột mất
                              thời gian ...


                              ..............


                              Huỳnh Gia

                              21/02/2014

                              Comment


                              • Rơi...



                                Rót vào đáy cốc trống không
                                Nghe rơi vang một tiếng coong ... lạnh lùng

                                Lưng chừng xuân
                                hay cuối đông
                                Mà se se chút gió
                                rùn mình co ?

                                Ly cà phê sáng buồn so
                                Dường đăng đắng cả vần thơ giữa đời

                                Nhọc công chi chốn đông người
                                Nhặt từng chút một ...
                                để rồi ... trắng tay .


                                Huỳnh Gia

                                8/3/2014

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom