• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Thơ viết tặng tình thâm

    Thơ viết tặng tình thâm





    Tôi thừa hiểu từ xưa đời vốn bạc
    Nhưng nào ngờ loang trắng cả tình thâm
    Giàu sang đi - người nâng gót - ân cần
    Nghèo , đối mặt - họ chê bai - khinh miệt

    Nếu dù ít , một phần thôi - người biết
    Tôi chẳng cần phải cắn chặt môi - đau
    Xưa đói lòng - dòng sữa mẹ chung nhau
    Nay mẹ mất - vội chia đàn tẻ nghé

    Người có biết đồng tiền kia rất rẻ
    Bán tình thâm - liệu người có được lời ?
    Khúc ruột mềm người mang cắt làm đôi
    Không màng đến từng nỗi đau âm ỉ

    Người không thiết tình thương yêu vốn dĩ ...
    Mất đi rồi - rất khó để tìm ra
    Làm sao ngăn tiếng nấc chẳng vỡ oà
    Khi uất ức dâng lên - nghèn nghẹn cổ

    Nếu rủi ro tôi suốt đời cùng khổ
    Hẳn người cười vì lòng dạ hả hê
    Rồi xăn tay chặn đứng mọi lối về
    Không cần hiểu thế nào là cốt nhục

    Sông có khúc - con ngườì có lúc...
    Biết đâu chừng gian khó bỏ rơi tôi
    Bao cam go trên từng quãng đường đời
    Cùng cuối rạp dưới lòng bàn chân bước

    Nếu thượng đế cho tôi dăm điều ước
    Gom tủi thân - tôi muốn trả một lần
    Vào tận cùng của vất vả gian truân
    Bắt số phận phải cuối đầu khuất phục

    Tôi sẽ đi đến cuối đường tuyệt vọng ...
    Mặc tình đời tô trắng - hoặc bôi đen
    Thản nhiên nhìn ngàn vạn những chê khen
    Không mặc cả - ngẩn mặt cười ngạo nghễ
    .................

    Tặng chị của tôi

    Huỳnh Gia

    25-04-2011
    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 05-05-2011, 06:58 AM.

    Comment


    • Nhuận bút cầm - vẫn không phải nhà thơ.


      Cầm phong thư - bên trong là nhuận bút
      Của lần đầu vỏ vẻ gửi vần thơ
      Nghe hình như có một chút bất ngờ
      À ra thế ! thơ ta đăng tạp chí

      Ta đâu dám ứơc mơ làm thi sĩ
      Chỉ gọi thơ tâm sự mỗi khi buồn
      Chốn thi đàn khéo cũng lắm tai ương
      Nếu lỡ dại chen chân không đúng lúc

      Nghe loáng thoáng thơ rất cần bằng cấp
      Ta dốt bù... sở hữu tấm " Bằng không "
      Ngại người cười :" Thế ai gọi thi nhân,
      Bao nhiêu chữ trong đầu hòng tô - vẽ...? "

      Chắc có lẽ lui về vườn thật lẹ
      Thơ viết rồi... gửi bè bạn đọc chơi
      Biết chừng đâu khi nhắm mắt lìa đời
      Bỗng một chốc trở thành :" người nổi tiếng !? "

      Chốn hư ảo - thơ hãy là vốn liếng
      Làm gia tài của một thuở rong chơi
      Lỡ đua đòi - sợ đến lúc muốn lui
      Không kịp nữa... rồi dở cười dở mếu...
      ...............

      Nhưng... Chữ "nhưng"cũng lắm điều khó hiểu
      Biết đâu chừng dừng chẳng được bao lâu
      Máu thi ca chờ có dịp tuôn...ào...
      Lại lọ mọ gửi đi...
      Chờ đăng báo !?


      28-04-2011


      Huỳnh Gia

      Comment


      • Gía có thể mang tim mình cá cược


        Chữ kiếp sau em hẹn - mặn đắng môi
        Khi chợt hiểu không thể tròn ước nguyện
        Mang nỗi nhớ ru tiếng sầu ly biệt
        Đêm khẽ khàng hoà điệu khúc nam ai

        Tiếng thơ rơi xen lẫn tiếng thở dài
        Lòng ray rức khó lựa lời cho thỏa
        Nói đi anh - đắng cay em nghe cả
        Trả nợ người - em trả trọn đời đau ...

        Thương rất nhiều nhưng đâu biết làm sao
        Gía có thể buộc thời gian lùi bước
        Để từ đó mang tim mình cá cược
        Mà lấy về những thứ của riêng ta

        Huỳnh Gia

        14-09-2009

        Comment


        • Quà tặng cho Anh.


          Dẫu biết rằng ngày kỷ niệm. Thế nhưng...
          Xin đừng trách vì sao em im lặng
          Không lời chúc – cũng không quà tặng
          Như vô tình quên bẵng – Nghe anh !

          Ngày sinh thần - lòng gợn chút băn khoăn
          Thêm tuổi mới - kiếp người dần ngắn lại
          Ở phía trước - vô hình bàn tay vẫy ...
          Hơi thở nhẹ tênh trong một sớm một chiều

          Đâu phải em hẹp hòi tính toán với tình yêu
          Nhưng trái tim em dường đóng băng giây lát
          Nhường lý trí nóng ran niềm lo khác
          Hạnh phúc vô thường... rồi tan loãng tựa giấc mơ ...

          Không có quà - Thôi ! nhận tạm bức tranh thơ
          Em vừa vẽ bằng sắc màu tưởng tượng
          Khi ánh mắt từ lâu đã nhìn về một hướng
          Nơi chỉ có ước mơ thêm một chút...yên bình

          Vì em chẳng chúc mừng sinh nhật . Thế nên …
          Thời gian sẽ ngủ quên trên dòng chảy
          Và như thế vô tình anh trẻ mãi
          Sinh nhật không còn là câu hỏi : " Buồn – Vui …?"

          Qùa tặng cho anh em đợi đến cuối đời
          Ngày lũ trẻ gọi chúng mình bằng “ Cụ “
          Ngày em biết duyên kiếp này đã đủ
          Kiếp trùng lai - "Lời hẹn..." sẽ là quà.

          20-05-2011

          Huỳnh Gia

          Tặng một nửa tôi nhân ngày 20-05

          Comment


          • Biển mặn !

            Bóng thiên di khuất nẻo trời
            Lòng như sóng biển xa khơi thét gào
            Đưa tay chặn lấy nỗi đau
            Đêm khao khát đợi bóng nhau tìm về
            Có gì mằn mặn trên môi
            Hình như từng giọt biển đời nhẹ lăn ....


            Huỳnh Gia


            11-05-2011


            Comment


            • Hai mươi năm - ta trở thành kẻ dại...


              Mang trái tim mình đánh cược
              toàn thua
              Thôi dừng lại
              ta không liều lĩnh nữa
              Nếm đầu môi
              nghe đắng cay lời hứa
              Một đời quên đã đủ
              phải không người ?

              Nhưng thời gian luôn như thế
              biếng lừơi
              Mặc ta đợi mõi mòn
              không ngoảnh lại
              Hai mươi năm ...
              ta trở thành kẻ dại
              Đếm giọt sầu
              như đếm hạt mưa rơi ...

              Nỗi niềm riêng từ ấy
              vỡ thành lời
              Đêm không đủ vần thơ buồn nương náo
              Những ánh sao trên bầu trời
              Một dạo...
              Tắt mất rồi
              từ độ tiễn người đi ...


              15-05-2011

              Huỳnh Gia

              Comment


              • Thơ châm

                Thời gian gần đây rộ lên những bài viết liên quan đến việc đạo văn của một cô mang bút danh Lê Thủy - cán bộ hội VHNT tỉnh Đăk Nông. Huỳnh Gia không là nhà thơ hay nhà văn cũng cảm thấy đôi phần bức xúc , bài thơ này Huỳnh Gia ưu ái thân tặng những người xem nhẹ chữ " Sỹ...".
                Mong mỏi lắm sự trung thực và tự trọng ở từng trái tim của con người...


                NGHỀ "BUÔN SỸ..."

                Nghe phong phanh có một nàng " văng sỹ..."
                Cầm nhầm văn hàng loạt - mộng kiếm tiền
                Hội nhà văn - dựa dẫm một chút quyền
                Tự biên tập - tự diễn trò dối trá

                Ồ khoan khoan...! Hãy nghĩ suy lại đã
                "Nghề đạo văn". Mốt thời thượng phải không?
                Ta quanh năm toàn sống với ruộng đồng
                Nắng cháy mặt suốt bao mùa - vẫn khổ

                Hay xách bút thử đi tìm một chỗ
                Nhặt bốn phương - Kệ truyện ngắn , tản văn
                Ngắt mỗi nơi chừng độ một vài dòng
                Rồi ghép lại cho ra đời " tuyệt tác"

                Gửi báo đăng ...? ( tìm nơi nào xa lắc...
                Chốn khỉ ho cò gáy...lại càng hay
                Từ xưa nay vốn khan hiếm nhân tài
                Hẳn người nhận - kèm lời khen rối rít )

                - Nhớ ! phải ngắt mỗi nơi chừng một ít
                Cô ấy khờ , bê trọn bảng - nguyên si
                Đổi tựa đề ,thì né tránh đựơc chi
                Người phát hiện - thật ê chề nhân cách

                Ta một bước gọi " nhà văn " , thật oách
                Và nghiễm nhiên được xét nạp ưu tiên
                Cứ vài hôm...có được một ít tiền
                Không nhiều lắm - cũng ly cà phê sáng

                Điều đáng nói là tương lai sáng lạng
                ( Cứ âm thầm như thế - có ai hay )
                Truyền cháu con bằng bí quyết cầm tay
                Nghề " Buôn Sỹ.." hơn khối nghề đang thịnh...


                Hoa Chanh

                ( HG )

                17-05-2011

                Comment


                • Quà tặng cho Anh.


                  Dẫu biết rằng ngày kỷ niệm. Thế nhưng...
                  Xin đừng trách vì sao em im lặng
                  Không lời chúc – cũng không quà tặng
                  Như vô tình quên bẵng – Nghe anh !

                  Ngày sinh thần - lòng gợn chút băn khoăn
                  Thêm tuổi mới - kiếp người dần ngắn lại
                  Ở phía trước - vô hình bàn tay vẫy ...
                  Hơi thở nhẹ tênh trong một sớm một chiều

                  Đâu phải em hẹp hòi tính toán với tình yêu
                  Nhưng trái tim em dường đóng băng giây lát
                  Nhường lý trí nóng ran niềm lo khác
                  Hạnh phúc vô thường... rồi tan loãng tựa giấc mơ ...

                  Không có quà - Thôi ! nhận tạm bức tranh thơ
                  Em vừa vẽ bằng sắc màu tưởng tượng
                  Khi ánh mắt từ lâu đã nhìn về một hướng
                  Nơi chỉ có ước mơ thêm một chút...yên bình

                  Vì em chẳng chúc mừng sinh nhật . Thế nên …
                  Thời gian sẽ ngủ quên trên dòng chảy
                  Và như thế vô tình anh trẻ mãi
                  Sinh nhật không còn là câu hỏi : " Buồn – Vui …?"

                  Qùa tặng cho anh em đợi đến cuối đời
                  Ngày lũ trẻ gọi chúng mình bằng “ Cụ “
                  Ngày em biết duyên kiếp này đã đủ
                  Kiếp trùng lai - "Lời hẹn..." sẽ là quà.

                  20-05-2011

                  Huỳnh Gia

                  Tặng một nửa tôi nhân ngày 20-05

                  Comment


                  • " Chuyến xe ngược hướng"


                    Tay cầm chiếc vé màu xanh
                    " Chuyến xe ngược hướng"
                    chờ tranh chỗ ngồi
                    " Ngày xưa..."
                    phía cuối chân trời
                    Nơi bầy trẻ nhỏ đùa chơi từng chiều

                    Xa xa vi vút tiếng tiêu
                    Chở bao điều ước
                    cánh diều bay cao
                    Gió vô tình thốc thật mau
                    Diều băng...
                    ngơ ngác , nhao nhao bổ tìm...

                    " Ngày xưa..."
                    trăng sáng soi thềm
                    Chia phe
                    mở cuộc trốn tìm bên trăng

                    Đêm...
                    bên võng mẹ bâng khuâng...
                    Ngồi nghe kể chuyện Thạch Sanh chém chằn
                    Để rồi ghét kẻ bất nhân
                    Biết phân tốt xấu
                    tự thân trau dồi

                    Thời gian cứ thế mà trôi...
                    " Ngày xưa..." xa lắc
                    Còn tôi lớn dần...

                    Tay cầm chiếc vé phân vân
                    Quay về thuở bé một lần
                    Được chăng ?
                    " Chuyến xe ngược hướng"
                    đến gần...

                    Tiếng chuông gọi thức...
                    Bần thần giấc mơ...


                    Huỳnh Gia

                    28-05-2011





                    Comment


                    • Niềm đau mất mát


                      Vẫn biết đời là một cõi sân si
                      Tìm chốn bình yên - nào đâu có được
                      Đành nhắm mắt đánh liều đôi chân bước
                      Mong tình thương khỏa lấp nỗi giận hờn

                      Nhưng...cuối cùng ta thấy quá cô đơn
                      Đơn phương giữ một chữ tình hoa mỹ
                      Mà không biết thế gian đầy nghịch lý
                      Cứ khư khư - rồi chuốt hận không ngờ

                      Ta biết đời không thể đẹp như mơ
                      Nhưng chí ít tình thâm đừng phai nhạt
                      Chung dòng máu nhưng vì sao lợt lạt
                      Đáng buồn không ? Ta tự hỏi bao lần...


                      Huỳnh Gia


                      8-5-2011

                      Comment


                      • Một phút ưu tư


                        Khi với ta hiện tại chẳng có gì
                        Thì mặc nhiên muốn nhìn về ký ức
                        Ở nơi có những nụ cười túc trực
                        Trên vành môi tươi tắn tuổi mộng mơ

                        Khi hiểu rằng cuộc sống chẳng là thơ
                        Thì ảo ảnh luôn ngập tràn giấc ngủ
                        Cất lời ru linh hồn ta mệt lữ
                        Giấc hiền hòa những đêm trắng sương rơi

                        Con dốc đời trơn trợt phủ đầy vôi
                        Ta xoa xuýt đôi tay mòn trầy xước
                        Cố bám víu chút bình yên tìm được
                        Mong một ngày sắp xếp lại ngổn ngang

                        Sẽ được gì khi ca thán - oán than
                        Thôi ! hãy sống như ngày mai sẽ chết
                        Mặc kệ xác thân hao gầy mỏi mệt
                        Vì thời gian không nấn ná đợi chờ...


                        Huỳnh Gia

                        12-06-2011




                        Comment


                        • Bài thơ chẳng trọn vần...




                          Có người hỏi :
                          sao tôi không viết những bài thơ
                          ca ngợi quê hương ấm no - giàu đẹp
                          Có lẽ khối óc tôi nông - tầm nhìn tôi hạn hẹp
                          Chỉ nhìn thấy xung quanh vá víu những mảnh đời...

                          Hôm qua đọc báo...
                          lòng chùng thấp - bồi hồi
                          Bà mẹ gầy gò ôm bình tro con - đôi vai run bật ...
                          Cô dâu trẻ gửi thân nơi đất khách
                          Ngày quay trở về nhà - bất lực những bước chân

                          Ấm no ư ! giờ hẳn mẹ không cần
                          Khi đầu bạc tiễn tóc xanh - lối mòn quen loạng choạng
                          Nếu không phải vì nghèo - chắc hôm qua đã khác
                          Có bà mẹ nào đành đoạn "bán" con đi ...?

                          Giữa phố phường đông đúc kia - tôi đã thấy gì ...
                          Là những gánh hàng rong bải bương xuôi - ngược
                          Giang nắng - dầm mưa - nhập nhằng khô - ướt
                          Dáo dác nhìn quanh ...
                          sợ người giật mất bữa cơm chiều ...!?

                          Có bà cụ hom hem lê chiếc gậy - dáng liêu xiêu
                          Xấp vé số đang cầm dầy hơn xấp tiền trong túi
                          Bàn tay gân guốc run run mời người đi đường thử thời may - rủi
                          Riêng mình chỉ mong mỏi ngày hôm nay kiếm được mấy mươi ngàn...

                          Yêu lắm quê hương tôi...
                          Nhưng ghép mãi chẳng trọn vần
                          Thì làm sao có thể đơm hoa từng câu chữ.
                          Quê hương có thấy không...
                          còn nhiều lắm những mảnh đời lam lũ
                          Trong những đôi mắt hiền lành
                          tia hy vọng vẫn nhóm nhen...?



                          Huỳnh Gia


                          10-07-2011
                          Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 21-07-2011, 08:07 AM.

                          Comment


                          • Đôi khi...



                            Đôi khi đời chẳng là đời
                            Bôn ba mãi...
                            vẫn chơi vơi một mình

                            Đôi khi tình chẳng là tình
                            Nâng niu cho lắm
                            gập ghềnh bước xa...

                            Đôi khi ta chẳng là ta
                            Soi gương phẳng...
                            tựa như là đà say

                            Đôi khi nếm thử đắng cay
                            Mà nghe một chút quắt quay ùa về

                            Đôi khi bước nhẹ vào mê
                            Để rồi khựng lại.
                            bộn bề nỗi đau ...


                            Huỳnh Gia

                            21-07-2011

                            Comment


                            • Lục bát tiễn tình thâm


                              Nợ trần gian đã trả xong
                              Thôi về với mẹ giữa lòng đất xanh
                              Cố ngăn dòng lệ lăn nhanh
                              Nguyện cầu nơi ấy an lành thong dong

                              Chiếc khăn tang - Nén hương lòng
                              Tiễn anh rời khỏi bão giông cuộc đời
                              Suối vàng hẳn mẹ đang vui
                              Vòng tay mở rộng đón người con ngoan

                              Rồi mai bóng ngã thềm hoang
                              Theo chân bước - Kiếp lang thang cũng vừa
                              Ngẫm đời như giấc mộng trưa
                              Khéo chăng cũng chỉ đong đưa nỗi buồn

                              Loay hoay chi cõi vô thường
                              Nhẹ tay phủi sạch vấn vương lụy phiền
                              Lặng yên - một phút lặng yên
                              Tiếng kinh cầu vọng cuối miền hư vô...


                              01-08-2011


                              Huỳnh Gia

                              Comment


                              • Kiếp nghèo



                                Tự thuở khai sinh vốn họ Nghèo
                                Đời lênh đênh sóng bục dây neo
                                Trời cao thách đố thân săn chắc
                                Đất rộng so kè phận bủn beo
                                Ngày hẹp bương bương đường thẳng thoáng
                                Tháng dài lựng chựng dốc quanh đèo
                                Ngó mông dường ắp mâm cơm thịt
                                Xó bếp vẫn xanh bó cải nèo

                                Huỳnh Gia

                                02082011

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom