• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Khúc dân ca của riêng Cha


    Không có giọt nước mắt
    ngoài tấm áo bạc màu giọt mồ hôi loang lổ
    cha gánh gồng thời gian
    không nề hà kể khổ
    vết chai rộp đôi tay - thóc vun lấp đáy bồ

    Không có cả giấc mơ
    đối mặt cuộc đời
    đối mặt những vòng quay của bánh xe số phận
    cha thản nhiên thách thức
    bẻ ngoặt chữ nghèo bằng tấm lưng cong

    Bài ca dao bào núi - lấp sông
    bằng rãnh cày - nhát cuốc
    bằng những bó lúa hạt trĩu quằn xếp thẳng hàng trên nương ruộng
    bằng khét nắng - cháy da

    Bài ca dao của riêng Cha
    không ồn ả - phô trương
    không cả tiếng vọng du dương - người ví cùng sóng biển
    vĩnh hằng và bất biến
    ẩn giấu một thiêng liêng

    Mùa vu lan như lời nhắc - vọng biên niên
    ghi khắc lòng tâm niệm
    Con hiểu
    Cha không cần con biểu hiện
    Bởi từ đỉnh Thái sơn
    Cha tựa ánh mặt trời



    16/08/2015
    Huỳnh Gia

    Viết cho mùa Vu Lan 2015




    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 07-09-2015, 09:55 PM.

    Comment


    • LỤC BÁT - ĐÔNG



      Một ngày lơ đễnh
      đánh rơi
      Dốc nghiêng
      Mưa đổ
      Thơ trôi giữa giòng

      Giật mình
      níu ...
      chạm khoảng không
      giận ta nông nổi
      thả rong chữ buồn

      Đông vướng ngõ
      rải mù sương
      lơ ngơ rối bước
      lạc đường
      mất nhau
      vuốt ve phiến lá khô nhàu
      tìm từng câu hứa hằn đau dấu chờ

      Khỏa lấp không
      một ước mơ
      giữa mênh man nhớ
      trong lờ mờ đêm

      Vờ không biết
      Ta lặng im
      Thơ hấp hối mấp máy dìm
      Ta say
      Ngược dòng
      Ta ngược giòng cay
      giấu buồn vào chỗ không ai
      để rồi

      Ngày hôm ấy
      mưa trắng trời
      Thơ - Ta
      lướt thướt
      mỉm cười điêu linh

      Chừng cố gắng
      phủi sạch tinh
      tháo lơi thắt gút
      cột tình dối gian

      con gió bấc
      rất hoang đàng
      Ta - Thơ lặng lẽ
      giữa lan man
      chờ ...


      Huỳnh Gia
      01/11/2015

      Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 03-11-2015, 08:53 PM.

      Comment


      • Khúc thu lay



        Thu may từ lúc vương mảnh nhớ
        lơ lửng tầng cao một bướng ương
        gió cào rách xoạt
        bung vương vãi
        rơi góc ngạo kiêu rũ lá
        buồn

        Ta tướt
        mong tơi từng sợi nhỏ
        gạt mùa nhờ hong phơi thiệt thua
        Ơ ..! như gió lạnh từ phương đó
        lùa ngược về
        chiều trắng cơn mưa

        Thu có một lần không - hiện diện
        một lần
        để thấy dịu dàng đêm
        hoang tưởng
        thế rồi
        tha thẩn kiếm
        mộng du
        hồn chạm vách nghiêng triền

        Là cõi đa đoan
        là im lặng
        là Ta gõ nhịp đếm thời gian
        là lần lơ đễnh
        Người quên khuấy
        bỏ mùa thu chết
        giữa hoang tàn


        Huỳnh Gia

        27/08/2015

        Comment


        • Ta lại đến soi bóng thu cùng tháp




          Mùa lại đến soi bóng thu cùng tháp
          Gió liu riu - lay nhẹ táng cây rừng
          Điệu múa cổ - bàn tay cong duyên dáng
          In hình trên vách đá - ngàn năm

          Chóp đền thẳng - khói tâm linh lan tỏa
          Thơm đất đồng - lúa đơm hạt - căng no
          Tiếng hời ru giữa trưa hanh êm ả
          Ta như say từng câu lý điệu hò

          Là di tích muôn đời sừng sững đó
          Là tinh hoa từ tâm - sức con người
          Từng thỏi đất nung thấm sâu màu máu đỏThấm tình người dù mưa nắng đổi ngôi

          Ta lại đến soi bóng thu cùng tháp
          Tiếng chim chuyền lay nắng - rọi bóng xiên
          Từ đâu đó lùa về cơn gió mát
          Xua hết bộn bề - giữ lại mỗi bình yên

          Huỳnh Gia
          01/09/2015
          * Viết sau chuyến đi ngày 30/08/2015

          Comment


          • Xin mùa thu mang đi




            Dằm mình trong hoài vọng mùa trôi
            Nghe gió gọi , lá rơi từ dĩ vãng
            Thu trải gì trên kia - mà trời hôm nay không nắng
            Nỗi buồn làm sao phơi phóng
            Yêu thương làm sao xanh ngôi

            Trong khoảng trống pha lê là mảnh nhớ suýt rã tơi
            Đôi lúc khẽ run lên – mỗi khi chiều sâm sấp lạnh
            Thu bắt nhịp đời – cho câu thơ tức cảnh
            Từng phách gõ - đau mạch đập trái tim người

            Ngày hôm qua ai xóa trắng màu trời
            Như cố ý xóa lan chấm tròn in bóng đợi
            Sao không xóa hiềm nghi từng uốn cong dấu hỏi
            Để cuối mùa - kịp lay tỉnh chút ăn năn

            Và đêm – khi ngọn heo may thổi rạc mảng sương trần
            Đang lơ lửng phân vân trên dốc hư – triền thực
            Giữa giây phút chênh chông
            Ta và ký ức
            tự huyễn hoặc lẫn nhau

            Dằm mình trong khoảng trống nhạt màu
            Câu thơ dỗ bình yên tưởng chừng vất vả
            Ta muốn gọi mùa
            Cho tất cả
            Mang giùm Ta
            Mang đi …


            Huỳnh Gia
            04/09/2015

            Comment


            • Bài không tên cho Ta


              Ta nhặt lấy mảnh tình đời
              bị người quăng ném
              trên một quãng đường mòn
              nằm co ro sau những cơn mưa vùi
              ướt nhẹp
              Người lướt ngang
              nhìn
              Người lướt ngang
              vô tình

              Ta vắt mảnh tình đời
              vào khung cửa
              đợi bình minh
              Nơi ánh nắng của sự ôn hòa muốn chiếu vào soi rõ
              Một nửa rách bươm khốn khổ
              Một nửa còn nguyên vẹn
              nhưng không thể gọi tinh tươm

              Dường lem luốc
              dường ...
              Ta dỗ về vuốt phẳng
              độ co giãn níu ghì
              dùng dằng
              dai dẵng
              Mảnh tình đời
              méo xệch
              Ta đau

              Ta lục tìm sợi chỉ kim tuyến lung linh trong ánh sáng lầu bầu
              Sợi chỉ mỏng manh còn sót lại
              trong mớ hỗn độn của nhân tình thế thái
              Đời còn chút vị tha ?
              Ta dặn dò chính ta
              hãy vá víu một cách thật thà
              tỉ mẩn
              Thế rồi
              một nửa vẹn nguyên lại tỵ hiềm
              lấn cấn
              Ta ngẩng cao đầu
              tiếp tục ...
              Hay buông thõng
              thối lui ?

              Mảnh tình đời
              ta nhặt
              Người bỏ quên rồi
              Thôi ! trải rộng
              đắp tim mình
              trong những tối gió gạt trời rong chơi
              Ta lạnh

              chờ một ngày
              có lẽ người sực nhớ ...
              Có lẽ ...
              Chờ ...
              ( đừng yêu sách thời gian )

              Huỳnh Gia
              02/04/2015

              Comment


              • Không đề - Ta


                Gạt thơ
                bảo khóc giùm ta
                Dậm hồng phấn mắt
                ha ... ha ...cùng đời

                Gọt cho phẳng góc cạnh lời
                Bào từng lát nhỏ
                dăm người sần chai

                Hình thành bức tượng tàn phai
                Sững người ra ngắm
                Ơ hay ...!
                vẫn thừa ...


                Huỳnh Gia
                19/09/2015

                ===============

                Comment


                • Có một tháng mười...



                  Có một tháng mười ngông nghênh dây dưa
                  con gió bấc ham chơi xiên se nắng sớm
                  Có một tháng mười ngây ngô lượm thượm
                  Gió đùa cây
                  lá đổ
                  lấp đường gầy

                  Có một tháng mười nghiêng nghiêng - say say
                  chùm hoa cuối thu phong phanh xòe cánh mỏng
                  Có một tháng mười
                  riêng ta lẩn thẩn
                  Con chữ hoang đàng
                  thơ rơi
                  thơ rơi

                  Có một tháng mười nứt nẻ vành môi
                  nỗi nhớ mỏi rời
                  đêm ngụp lặn tàn hơi giữa giòng sông khát
                  Bến bờ xa lắc
                  Người bỏ lại người
                  chơi vơi
                  chơi vơi

                  Có một tháng mười
                  Kỷ niệm ướt tơi
                  mùa tiễn mùa đi
                  gió chiều bịn rịn
                  xô những giọt cuối cùng
                  cơn mưa lính quýnh
                  Tháng mười xa dần
                  quen chưa
                  quên chưa ?

                  Có một tháng mười
                  Ngông nghênh – dây dưa


                  Huỳnh Gia
                  10/10/2015

                  Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 13-10-2015, 09:06 PM.

                  Comment


                  • Ngày của lặng im



                    Có những câu thơ
                    ta viết gửi ngày xưa
                    ngày có mùa thu đan bàn tay
                    nhặt lá
                    ngày của lặng im
                    ngỡ tình như đã
                    và một lúc buông lơi
                    vuột mất tự lúc nào

                    Có những câu thơ
                    tựa nợ nần nhau
                    lẩn quẩn nỗi buồn
                    vắt ngang trời
                    xám lạnh
                    trong cơn gió trở mùa
                    đặc quánh
                    dậy nhức những lần bung toạc vết thương
                    đau

                    Có những ngày không màu
                    chiều bám víu vào khung trời ráng đỏ
                    ỉ ôi nhờ hong khô gió
                    giữa giá lạnh tàn đông

                    Có những lần
                    thả nỗi nhớ đi rong
                    bắt gặp ngã ba đường
                    lựng khựng
                    đắn đo tìm lối riêng
                    nỗi nhớ dường trở chứng
                    quay ngược trở về
                    đeo bám cõi riêng Ta .


                    Huỳnh Gia
                    13/10/2015

                    Comment


                    • Thu đi ...



                      Thu đi rồi
                      À ! thu đi
                      Cho mùa đông đến
                      có gì băn khoăn

                      Thu đi
                      Để lại lá vàng
                      Làm phân xanh ủ
                      ấm ngàn mầm vươn

                      Mùa trôi
                      rất đỗi bình thường
                      Chỉ riêng ta thấy
                      như buồn
                      Vậy thôi

                      Kiếp người có mấy lần vui
                      Mấy lần trọn vẹn nụ cười
                      trao nhau

                      Bốn mùa đến - đi ...
                      Rất mau
                      Thôi ! tìm giá vẽ
                      tô màu mắt tươi

                      Một ngày ngồi
                      ngắm chiều trôi
                      Đất trời yên ắng
                      Hỏi
                      lời lỗ chi ?

                      Thu đi ..
                      Thì thu cứ đi ...


                      Huỳnh Gia
                      13/10/2015

                      Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 13-10-2015, 09:08 PM.

                      Comment


                      • Ngày tết thầy - con về thăm



                        Se se chút gió mùa đông
                        Bên trang giáo án - đêm chong sáng đèn
                        Tháng ngày trôi - tưởng như quên
                        Phấn li ti hạt - phủ nền tóc xanh

                        Sang sông
                        Thầy đưa sang sông
                        Trao đời bước trẻ
                        sãi chân vững vàng

                        Sân trường tiếng trống rộn vang
                        Nắng mon men ghé hành lang - nghe bài
                        Vẫn sang sảng tiếng của thầy
                        Không màng năm tháng hao gầy tuổi xanh

                        Phượng xòe táng lá khoảnh sân
                        Thầy che bóng mát quanh năm - dịu dàng
                        Chống chèo từng chuyến đò ngang
                        Âm thầm - kiên nhẫn - ân cần - bao dung

                        Ngày tết thầy - con về thăm
                        Nghe như cảm xúc trào dâng ngập tràn


                        Huỳnh Gia
                        20-10-2015
                        Viết tặng ngày 20-11

                        Comment


                        • Hám chi chỉ một chữ Danh - Hại mình


                          Không người lập - vẫn ra đời
                          Một loại " Đạo" khổ bao người
                          Ôi chao !
                          Cầm nhầm con chữ của nhau
                          Giật luôn chất xám
                          mới đau lòng đời

                          Tình ơi !
                          đen trắng trêu ngươi
                          Lương tâm bị cắn mòn rồi hay chăng
                          Cây kim trong bọc dù rằng
                          giấu cho kỹ
                          vẫn phải văng ra ngoài

                          Bảng chữ cái ghép câu hay
                          Tự mình sắp xếp - thực tài - vậy thôi
                          Đạo thơ - tiếng xấu để đời
                          Lấm lem chữ " Sỹ "
                          bao người chê bai

                          Xưa thầy dạy toàn điều hay
                          sao quên hết
                          để hôm nay nháo nhào
                          mong sao " Đạo mới " mau mau
                          đóng ngay cánh cửa mời chào kẻ gian

                          Thẳng lưng mà bước đàng hoàng
                          Hám chi chỉ một chữ " Danh "
                          hại mình

                          Huỳnh Gia
                          20/10/2015
                          Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 01-11-2015, 05:17 AM.

                          Comment



                          • Một thoáng hương xuân



                            Sau đợt gió cuối cùng của mùa đông
                            những chiếc lá mai già lặng im
                            chờ thay sắc
                            hạt mưa muộn giũ mình rơi
                            lắc rắc ...
                            không đủ thấm nền chiều

                            Tháng chạp thoáng đăm chiêu
                            tờ lịch cuối cùng dùng dằng không muốn lật
                            đợi phút giao mùa
                            nắng bâng khuâng - nhạt nắng
                            ngày biếng lười không muốn tiễn thời gian

                            Ngoài sân chíu chích tiếng chim gọi đàn
                            rủ nhau về cùng xây thêm tổ
                            hương xuân mon men vắt nhẹ mình trên từng con phố
                            trên những nụ vàng hoa

                            Ơi ! bước chân xuân đã trở về nhà
                            khẽ đánh thức nụ cười hạnh phúc
                            niềm vui bừng lên ánh mắt
                            trẻ thơ xúng xính xếp hàng chúc phúc
                            nhận lì xì

                            Ơi ! đôi mắt mùa xuân như muốn nói điều gì ...
                            mà Ta thấy long lanh quá đỗi
                            muốn buông thả hồn thơ dong ruỗi
                            níu ngược tuổi đời
                            hòa một thoáng hương xuân


                            Huỳnh Gia
                            24/11/2015
                            Tặng mùa xuân 2016


                            Comment


                            • Tình khúc mùa đông - số 10



                              Ta xòe rộng đôi bàn tay
                              mong giữ lại chút nắng - chiều hợt hời bỏ sót
                              nhưng mùa đông đã ập về bất chợt
                              hạt nắng cuối cùng thôi rũ chết giữa dửng dưng

                              Đêm lang thang ngược hướng đám đông
                              trôi về phía tiếng chuông giáo đường xa xa đang vang lên trầm bổng
                              nỗi nhớ rối bước mùa – lạc sâu miền đồng vọng
                              Ta trượt dốc - bấu triền đau

                              Đông lạc loài trên con phố không nhau
                              gió tạt từng cơn - xoáy tròn
                              khiến cho đêm say khướt
                              sợi tiếc nuối vùi sâu trong lòng sương ẩm ướt
                              dường hí hửng bện nỗi buồn - loạng choạng dệt tầm vương

                              Đông vót đọt lạnh đêm - bén ngót
                              khéo xiên luồn
                              nhoi nhói từng thớ da khô cằn – tê cóng
                              có tiếng chú chim sâu lạc bầy gọi tìm nhau - khàn giọng
                              Ta im lặng đi tìm …
                              có lẽ hoài công

                              Ai mang mùa thu chôn vào lá
                              đốt lụi dần
                              ngọn gió tốc tung tro – bụi giăng trời - xám lạnh
                              nỗi nhớ co ro giữa nhánh giao - đặc quánh
                              Ta lặng nhìn lối hẹn bặt mù xa …


                              Huỳnh Gia
                              Tặng ngày đông đến 15/12/2015
                              Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 17-12-2015, 10:22 PM.

                              Comment


                              • Khúc luân vũ mùa đông


                                Đêm lận bận
                                mùa đông ngây ngấy lạnh
                                bấc chăm chăm
                                lừa khe vách - gạt hiên
                                ánh đèn đường kéo vệt
                                bóng se nghiêng
                                co cụm góc
                                chăn buồn trùm bóng cỗi

                                Giữa đan xen
                                kiên trì bung bước rối
                                Ta đi tìm phút tĩnh lặng
                                tự ru
                                nẻo mơ hồ - gương phản chiếu
                                hồ như
                                trên lối vắng - hồn nhiên in dấu nhớ

                                Đêm lận bận
                                trăng vắt mòn mảnh vỡ
                                khuyết nửa đời
                                thít chặt nỗi gầy hao
                                vịn vào đông
                                cơn gió nhởn nhơ ào
                                Ta quýnh quáng
                                chạm đúng phần trống hoác

                                Đêm lận bận
                                ta vẽ mình ngơ ngác
                                mỉm môi cười
                                màu son nhạt dửng dưng
                                ngăn cợt đùa chực thổi tắt bao dung
                                bằng đóm lửa hơ ấm mùa luân vũ

                                Đêm lận bận
                                nhát thấy đời phủ dụ
                                Thơ và Ta ngồi xâu hạt câu từ
                                quên thời gian - niệm tịnh một ôn nhu
                                đợi tia sáng đầu tiên soi lối mở

                                Huỳnh Gia
                                18/12/2015

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom