• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Lỡ như nắng chết hôm qua



    Lỡ như nắng chết hôm qua
    Đừng đợi nữa em !
    Nắng đã ngúng nguẩy rời tay ta sau một lần buông bỏ
    Đừng hối hả từng chiều chạy ào ra ngõ
    Chấp chới lòng chờ đợi một dấu môi

    Đừng gọi ...
    Nắng không về đâu
    hôm qua nắng đã chết rồi
    Khi cơn mưa bạc bẽo thẳng bưng đổ tràn từng dội nước
    Nắng gục chết ngỡ ngàng sau một lần ngã trượt
    Giữa đêm hoang

    Đừng đợi giấc mơ ngoan
    Vực dậy những khuya vô tình lay tỉnh - thức
    Khi mỗi một khắc của ngày chực vùi ta vào bất lực
    nhằm chôn kín chuyện hôm qua

    Xin ru nắng ngủ say
    dẫu bằng tiếng ru nhạt nhòa
    Có lẽ dưới lớp áo thiên thu nắng mỉm cười toại nguyện
    cạn miền du viễn
    hạnh phúc ngỡ như còn vương ấm một bờ vai

    Và có thể ngày mai
    Lỡ như có một ai đặt vào nắng chiếc hôn tái sinh
    Ta nói " lỡ ..."
    Nắng lại mở mắt hồn nhiên nhìn cuộc đời bỡ ngỡ
    Khi đó bóng tình yêu sẽ men theo nắng
    quay về

    Con nắng là như thế
    vốn u mê
    Đừng em !
    Đừng phơi hết bộn bề


    Huỳnh Gia

    28/04/2015

    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 29-04-2015, 07:48 AM.

    Comment


    • Giai khúc hạ vàng



      Một sáng hạ vàng ta xuống phố
      hàng cây trêu gió thả lá rơi
      Ơ! cơn mưa nhỏ chờ chi đó
      Chiều - nắng hanh khô cả khoang trời

      Một sáng tinh tươm từng hạt nắng
      níu chân lữ khách nhẹ vấn vương
      hốc cây hòa điệu ve văng vẳng
      Phượng nhắc mùa thi rợp sân trường

      Phượng ngắm giao mùa môi thắm đỏ
      nắng xiên giá sách vẽ mơ màng
      chiều nâng gót mỏng vòng quanh ngõ
      dặt dìu giai khúc đón hạ sang

      Giai khúc hạ vàng bình yên lạ
      Nắng rót vào mây nốt nhạc đầy
      Một chớm hạ thôi lòng như đã
      Dịu dàng tựa chiếc lá ru say


      Huỳnh Gia

      14/04/2015

      Comment


      • Ung dung ...


        Xiên giọt lóe
        đến cạn cùng
        Nắng dần lịm chết
        giữa vùng hoang liêu

        Để rồi từ đó
        mỗi chiều
        đỏ au mắt ráng
        đủ nhiều
        đủ đau

        Lỡ lầm
        ném bỏ tình nhau
        đôi lần hỏi
        phải khoét sâu
        điều gì ?

        Nửa nụ cười
        hẹp hòi chi
        mai chạm mặt
        lại trách ghì
        khắt khe

        Treo lá chắn
        phủi tai
        che
        giả đò câm - điếc
        kiêng dè thế nhân

        Thật may
        còn chút ân cần
        dù lận đận
        vẫn vạn lần thủy chung

        Thơ và Ta
        Ừ ! ung dung ...


        Huỳnh Gia
        05/05/2015

        Comment


        • Lặng..




          Ta mang nhốt tiếng thở dài
          vào đêm
          dặn dò cẩn thận
          chờ sớm mai có nắng
          phơi khô những mảng rối loang nhòe

          Đêm ngán ngẩm lặng im
          đêm trở mình uể oải
          đêm cau mày ái ngại
          đêm quay lưng ...
          dường trắc ẩn điều gì ?

          Khi hừng lóe ánh dương
          tiếng thở dài định bước theo ta về phía trước
          đêm bỗng nhiên níu ghì
          trở ngược
          có lẽ sự tĩnh mịt vẽ vòng tròn
          có lẽ mảng không gian trắng - trống
          có lẽ ...
          Thì ra !

          Mang con chữ suýt mê cuồng
          giữa triền tối - sáng
          và Ta ...
          toan tính đợi một ngày gửi vào mưa
          nhờ xóa trắng
          chiều nay
          cơn mưa đầu mùa đột nhiên nổi giận
          xua lốc xoáy
          ngổn ngang

          Ta muốn ôm hết mớ đa đoan
          chặn lối khoảng thời gian giữa giao mùa
          mong bao dung một lúc
          mùa chìa bàn tay xa
          nỗi buồn hụt hẫng rơi
          gãy gập
          nhặt sao hết một đời
          không sót lại
          mảnh li ti

          Ta bất lực van nài
          “ đi đi …”
          nỗi buồn nhếch mép cười ngạo mạn
          Ta đi
          Người còn lại gì ?


          Huỳnh Gia

          14/06/2015
          Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 26-06-2015, 08:53 PM.

          Comment


          • Ta thua...



            Rồi có một ngày
            con chữ của riêng ta
            hấp hối giữa hoang tàn
            gút mắc
            vốc đất đam mê chối từ
            dấm dẵng
            lỡ khuyết
            ánh nhìn

            Nuốt ngược
            từng trái khoáy
            lặng thinh
            Ta men dọc lối về
            rối rắm
            tia sáng phía cuối đường
            phụt tắt
            dò dẫm tìm
            trượt ...
            ta trôi dần
            trong bóng tối
            Ta thua


            Huỳnh Gia

            15/06/2015

            Comment



            • Đã từng...




              Đã từng như đá vọng trông
              mặc thời gian siết chặt vòng
              phân ranh

              Trăm mảnh vỡ
              vá sao lành
              bóng thời gian thít
              vết hằn quá sâu

              Đã từng níu sợi tơ đau
              hỏi người
              ta nợ gì nhau
              kiếp chờ

              Mầm tin nhú đọt
              cong mơ
              giữa đêm
              bơi ngược sông thơ
              sức tàn

              Câu vần bện khối
              hoang mang
              hóa thành giọt nắng
              rải tràn lối mong

              Đã từng lạc
              phía trống không
              dõi trôi về phía chiều
              mông mênh chiều

              Đã từng mặc cả
              lời yêu
              một lần cược
              có đủ nhiều
              để thua ?


              Huỳnh Gia
              27/06/2015
              Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 29-06-2015, 08:15 PM.

              Comment


              • Tháng bảy ta về thăm chiến khu xưa




                Tháng bảy
                ta về thăm chiến khu xưa
                thăm dấu tích một thời đỏ lửa
                vẫn sừng sững những lán nhà tre nứa
                mái Trung quân * kiêu hãnh giữa nắng mưa

                Tháng bảy
                ta về thăm chiến tích xưa
                Hoàng Cầm **kể khói loang ngày mưa bão
                mặc tiếng rú gầm khi giặc thù sục sạo
                táng cây xanh ôm vạt khói - ấm lòng quân

                Tháng bảy ta về
                rừng dạo khúc nhạc xanh
                gió hòa nhịp bản trường ca bất diệt
                gốc thụ già gọi chồi xanh lộc biếc
                kể chuyện chiến công bằng chất giọng hào hùng

                Tháng bảy
                ta về nắng xiên giọt hung hung
                từ sâu thẳm thâm trầm lời căn dặn
                xương máu cha ông đã dày công bồi đắp
                cho mảnh đất hòa bình nguyên vẹn hôm nay

                Tháng bảy nghiêng mình thành kính nén hương bay ....



                Huỳnh Gia

                05/07/2015

                * Lá Trung Quân = một loại lá rất khó bắt lửa dùng để lợp những mái lán - nhà trong khu TW cục miền Nam
                ** Bếp Hoàng Cầm : một kiểu bếp nấu ăn không toả khói thành cột đc sử dụng trong chiến tranh


                Comment


                • Níu...



                  Ta muốn níu hạt mưa
                  rơi giữa trời mùa hạ
                  như níu chút duyên thừa
                  vừa rơi vào lối rã

                  Níu tình đời nghiêng ngã
                  khoe mẽ dối gian - cười
                  níu được không - phép lạ
                  tô từng mảng hóa vôi

                  Ta níu lại niềm vui
                  lâu dần dường đuối sức
                  trời cao - mây vẫn trôi
                  trần gian - người bất lực

                  Vốc đầy từng vốc nắng
                  ky cóp giữ - để rồi
                  không đủ pha nồng ấm
                  ủ tình người - băng trôi

                  Muốn níu một nửa phần
                  niềm tin đang trượt dốc
                  chới với giữa khoảng không
                  chợt thấy mình ngơ ngẩn

                  Cắn môi mình - đăng đắng



                  Huỳnh Gia
                  07/07/2015

                  Comment



                  • Hoài vọng - Xa ...



                    Hoài vọng xa xưa
                    đong đưa
                    đong đưa
                    ta ru những dấu chân lạc miền xưa cũ
                    cô độc miền phủ dụ
                    câu ca dao rạc rời
                    rơi
                    rơi …
                    Hạt nắng hao gầy chiều bỏ lại
                    chơi vơi
                    trên nóc nỗi buồn lợp bằng mơ ước
                    xoay
                    xoay ...
                    và rồi rơi ...
                    như những cơn mưa buông trôi đời xuôi ngược
                    xoay ngã nghiêng mùa

                    Hoài vọng khoảng phôi pha
                    ta ru đong đưa ...
                    đêm ...
                    nửa mảnh trăng liềm khuyết dần
                    vẹt cong hình nỗi nhớ
                    phơi trắng bao trăn trở
                    trong khoảng tối - sáng rạc gầy

                    Thì cũng phải chia tay
                    bằng lời ru ơi à phảng phất màu tuyệt vọng
                    bằng lọn gió nghịch mùa xâu nỗi buồn vào sợi tóc
                    miền cổ tích xa dần
                    thấp thỏm mỗi vết đau

                    Hoài vọng những nát nhàu
                    ta níu một chút tình ngỡ còn treo lắt lẻo
                    sợi buộc mỏng tang
                    mấu thắt dường không khéo
                    vuột rớt - vỡ toang
                    hoài vọng ?
                    Ngỡ ngàng



                    Huỳnh Gia
                    10/07/2015
                    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 27-07-2015, 08:37 PM.

                    Comment



                    • Bài ca dao của Mẹ




                      Giấu nỗi buồn vào đôi mắt đêm
                      Mẹ lầm lụi vá thời gian bằng chiếc kim nhẫn nại
                      vai gánh nhọc nhằn theo bốn mùa khắc khoải
                      đầy ắp đa đoan - nặng trĩu thăng trầm

                      Giấc chiêm bao cuộc đời trống hoác mù tăm
                      bài ca dao vọng trong đêm
                      xoáy sâu - rưng rức
                      Mẹ ru ngủ nỗi niềm bằng lo toan tất bật
                      như ru ngủ thời gian

                      Bài ca dao ôm cả đại ngàn
                      ru thời con gái chân lấm bùn gốc mạ
                      ru thuở yêu Cha - trái tim không mặc cả
                      ru phận làm dâu không than thở trách hờn

                      Ru ơi à... lần lượt những đứa con
                      rút từng giọt sữa non - bầu vú tròn dần teo tóp
                      Mẹ trút cạn trái tim từng giọt - từng giọt
                      mong mỏi một trưởng thành

                      Rồi năm tháng trôi nhanh
                      bài ca dao thâm trầm thấm sâu vào lòng đất
                      nắm cỏ xanh rưng rưng nâng niu lần giấu cất
                      ru ngủ một đời người – ru ngủ một bao la

                      Dầu Mẹ đi xa ...
                      vẫn để lại bên con âm vang lời ru vọng
                      ru bình yên nắng
                      ru bình yên mưa
                      ru bình yên từng giấc ngủ
                      Bài ca dao dạt dào của Thái Bình Dương



                      Huỳnh Gia
                      13/07/2015

                      Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 17-08-2015, 07:43 PM.

                      Comment


                      • Vẽ chiều quên - nhớ




                        Khi một ngày nỗi nhớ trống trơn
                        Ta luống cuống giữ rịch chút nâng niu còn sót lại
                        níu khoảng cách đang giãn dài ra ngút ngái
                        lý trí dối lừa bằng mọi cách
                        vẫn chông chênh

                        Có thể ngày mai nắng sẽ bừng lên
                        tìm chỗ hong khô giọt lấm lem
                        vì đêm khóc
                        Ta mượn chút thản nhiên mong phớt lờ từng khó nhọc
                        bằng hơi ấm xẻ ngang chiều

                        Đừng bao giờ đổ lỗi cho nhau
                        dù ít hoặc nhiều
                        Vì những giây phút song đôi ngày xưa
                        đã hóa thành cổ tích
                        khi những bước chân một người chạm vạch đời - cố định
                        vung nhát roi cảnh tỉnh một người
                        đá sỏi cũng ngấm đau

                        Kể từ lúc bức tranh mùa thu cô độc chỉ một màu
                        Đôi mắt vọng thời gian đã dần xa hun hút
                        Vàng nắng - xám mưa - hoặc xanh trời
                        muốn trộn pha ...
                        và bất lực
                        Ta kẽ nét nửa môi cười
                        tự huyễn hoặc trái tim

                        khi nỗi nhớ chẳng nép mình trong góc tối lặng im
                        Màu ráng của hoàng hôn vẽ vào vách hiên buồn
                        làm đỏ mắt
                        những bước chân xa có khựng lại ngoái nhìn dù một lúc
                        để an ủi nhớ - quên ?


                        Huỳnh Gia
                        14/07/2015

                        Comment


                        • Khúc không đề hai mươi




                          Hai mươi năm nhốt mình trong góc nhỏ
                          lặng im
                          Ta quay lại cuộc đời
                          Ta tìm gương mặt mới
                          bằng vẹn nguyên một trái tim hôi hổi
                          mong ru chút tình người

                          Ru khúc trăng xưa còn vướng sợi tơ trời
                          ru tiếng hát xa khơi thổi bùng từng khao khát
                          ru thức niềm tin bằng câu vần mộc mạc
                          ru đời một bình yên

                          Hai mươi năm
                          người quên - hay Ta quên
                          trong đám đông ngược xuôi dòng bươn bả
                          lặng lẽ ru yên vết chai sần vất vả
                          Ơi hời ..!
                          không ru ngủ một đam mê

                          Hai mươi năm
                          xới mảnh đất bộn bề
                          gốc mạ ruộng lòng úa nâu niềm trăn trở
                          hạt thóc no cơm
                          đói trơn bao tiếc - nhớ
                          mơ một lần ngược gió rong ca

                          Hai mươi năm
                          chiếc đàn cũ chớm già
                          nằm ru thời gian lặng lờ xiên bóng giá
                          dư âm dội vào đêm
                          nghe chừng rất lạ
                          như trách móc một nốt rơi

                          Hai mươi năm
                          Ta bỏ lại nửa đời trôi
                          còn một nửa - xin ru tròn câu hứa
                          xin ru hồng đóm lửa
                          lập lòe rọi bước xa ...

                          Hai mươi năm
                          Ơi à ...!
                          không hề lạc mất Ta


                          Huỳnh Gia
                          16/07/2015

                          Comment


                          • Khúc thu - Xưa




                            Sáng nay ta thấy thu dừng trước ngõ
                            gió liu riu lượn - mơ hồ nửa trời trong veo
                            nương nắng thả câu thơ - từng giọt nhỏ
                            đậu trên rìa mái ngói - dường cheo leo

                            Rón rén - sợ lay chùm cỏ thức
                            ta đi tìm - tìm không thấy lối xưa
                            thì ra mùa gọi mưa túc trực
                            lạnh tanh xóa trắng - thản nhiên đùa

                            Lao xao bước phố - lần vội vã
                            vuột bàn tay nhau - lạc mất một đời
                            cơn mưa vô ý - quen hay lạ
                            chạm ngạch thềm
                            chiều trôi ...đêm trôi ...

                            Ta thấy thu vờn xiên bóng đổ
                            nghiêng mùa - mây vỡ nát - nghiêng - rơi ...
                            rơi lấp dấu thời gian - rơi lấp
                            lấp được không hình bóng một người

                            Ta với mùa thu - và im lặng
                            nghe lá rơi dòn giữa khoảng không
                            nghe thu rơi xuống đời - vương lạnh
                            nghe nỗi nhớ chìm trong mênh mông


                            Huỳnh Gia

                            25/07/2015


                            Comment


                            • Trầm - Thu


                              Đêm mớ ngủ
                              gió mộng du
                              mấy mùa rơi kiệt
                              lá thu rạc gầy

                              Mưa vỡ giọt
                              ngược đêm say
                              tưới lòng thấm đẫm
                              sóng cay mắt người

                              Mùa gọi mùa
                              thản nhiên trôi
                              bỏ Ta với nỗi khóc cười
                              khan – khô

                              Với tay
                              hụt …
                              chợt nghe lo
                              khoảng không đốt cháy
                              hóa tro chữ tình

                              Nhón chân
                              níu mỗi điêu linh
                              dang tay
                              vỏn vẹn bóng mình
                              phân ưu

                              Trượt dài
                              con dốc hồ như
                              bám vào đâu
                              nhạo thực hư cuộc đùa ?


                              Huỳnh Gia
                              12/08/2015

                              Comment


                              • Một ngày con về...




                                Một ngày con về ôm gối mẹ làm nư
                                ấm ức kể mẹ nghe ở ngoài kia đầy gian trá
                                biết bao lần lăm le chực xô con té ngã
                                rồi tô hồng chiếc mặt nạ - vờ xuýt xoa ...

                                Mẹ dạy hãy tặng đời đôi mắt vị tha
                                hình vẽ một trái tim có đủ lõm - lồi - góc cạnh
                                vầng thái dương buổi sáng vươn cao - đến chiều đã lặn
                                cả ánh trăng đêm vốn rất hiền - cũng lúc tỏ khi vơi

                                Một ngày con về - bắt gặp đôi mắt mẹ xa xôi
                                ngồi dựa chiếc cột tròn trên bậc thềm lạnh - vắng
                                ngóng bầy chim non ngày nào đã đủ lông - đủ cánh
                                bay giữa vùng trời xa lạ - Mẹ cô đơn

                                Một ngày con về nũng nịu nhận chiếc hôn
                                nghe lại tiếng ầu ơ ru nhịp nhàng cánh võng
                                sau va vấp - sau lần rơi - hụt hẫng
                                nhận lấy bao dung - lòng mẹ nhân từ

                                ……………….

                                Một ngày con về - cây cỏ úa màu thu
                                lá như trút cho cạn mùa thương khóc
                                vòng lấy khoảng không - con ôm từng khó nhọc
                                cố hiểu một điều - con của mẹ mồ côi

                                Thu đến - thu đi - lá đổ - lấp muôn chiều
                                sao không lấp hộ con phần trống vắng
                                ngôi nhà cũ - bậc thềm xưa - rêu xanh bám chặt
                                ai sẵn riêng con đóa hồng trắng thiệt thòi ...

                                Một ngày con về thèm mỗi tiếng " Mẹ ơi ! "

                                Huỳnh Gia

                                12/08/2015
                                Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 17-08-2015, 07:43 PM.

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom