• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads



  • Tình khúc tặng mùa đông - Tình khúc 7

    Thoáng...



    Ta là gì của nhau
    Lần tia mắt thoáng qua nghe mùa đông hỏi nhỏ
    Lần bỏ lại nụ cười rồi bước nhanh qua ngõ
    vô tình lay sóng nhịp tim

    Ta có là gì của nhau không
    để khỏi phải trốn tìm
    Bằng trò chơi của trẻ con đảo ngược vòng dâu bể
    Vượt con nước thời gian vốn dập dềnh câu nệ
    buông trôi đến cuối nguồn

    Ai hẹn chờ ai khi gió bạt mỗi chiều buông
    Mùa ái ngại
    tô chút hồng lên màu ráng
    chiếc bóng đổ dài trên đoạn đường chập choạng
    chiếc bóng chênh vênh

    Có lẽ không là gì của nhau nên
    hun hút nẻo tìm
    Đêm
    ngờ nghệch vẽ chữ buồn trên khoảng không gian trống rỗng
    trắng mắt đợi ngày lên trong dỗi hờn vô vọng
    nắm chặt trên tay chiếc móc câu hình dấu hỏi
    Ta đã nợ gì nhau ?

    Mùa đông lạnh đến tê lòng
    xin hãy qua mau .



    Huỳnh Gia

    28/01/2015

    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 29-01-2015, 08:13 AM.

    Comment


    • Tình khúc tặng mùa đông - Tình khúc số 8



      Ta men dọc con đường dẫn đến cuối mùa đông
      Thử tìm chút xôn xao trong từng khóm cỏ
      Thử tìm chút hương Xuân còn trốn mình trong gió
      Thử gọi chút nắng mai ngái ngủ phía chân trời

      Cúi gập người
      nghiêng dốc nỗi đầy vơi
      Khoảng cách mấy mươi năm đủ cho lần xóa trắng
      Khi đến mỗi chiều đông
      dậy nhức miền trầm lặng
      vết sướt da liền
      trốc rướm mảng ưu tư

      Ta men dọc bóng đêm về nơi ấy
      hồ như ...
      Chỗ hẹn cũ bây giờ hàng cây non chen chúc mọc
      Những trái thông già chết khô
      rơi đầy gốc
      Không khoảng trống dành cho lời ước buổi chiều nay

      Ta men lối đi gầy
      Đồi cỏ mởn xanh được bao quanh bằng bức tường rào thô cứng
      Bằng trò chơi thực dụng
      lạc mất dấu thơ
      Xứ lạnh ngẩn ngơ buồn

      Ta chờ đợi tinh mơ để được ngắm màn sương
      Lấp ló những mái nhà mơ hồ ẩn hiện
      Hơi lạnh thấm từng lát ngói nâu nâu
      loang sâu miền hồi viễn
      mường tượng xa xăm

      Cuối mùa rồi sao đông vẫn căm căm ...


      Huỳnh Gia

      05/02/2015

      Comment


      • Tình khúc tặng mùa đông - Tình khúc số 9



        Phiên bản



        Có phải là một nửa mùa đông .
        Anh gửi gió
        từ miền xa xôi ấy
        Buốt thấu tâm can
        đêm cuối mùa run rẩy
        cõi riêng em
        giá rét vạt mưa phùn

        Hơi lạnh ngấm ngầm
        lan rộng cả không trung
        thấm đẫm không gian
        thấm một đời
        đau
        nhớ
        Thơ kìm nén trói câu vần
        nghẹt thở
        bung toạt nỗi niềm
        vá víu mảnh u mê

        Bức tranh mùa đông
        trắng đến vụng về
        Sương tệ bạc
        phủ vóc đời trắng xóa
        Nặng trĩu mỗi bước chân
        vẹt mòn miền đất lạ
        Đêm ngóng chờ
        trống hoác nẻo mù tăm

        Như cố tình đánh cược
        mộng xa xăm
        thua rúm ró
        sau một lần sát hạch
        gió từng cơn
        đóng vành tim đặc quánh
        Vớt nắng phương nào
        Nỗi nhớ đã hóa băng



        Huỳnh Gia

        10/02/2015

        Comment


        • Em về nhặt chút hương phai



          Mai em về
          thăm xứ lạnh mù sương
          tìm nhánh thông non xưa chung tay vun gốc
          mấy mươi mùa trôi
          mấy mươi mùa cô độc
          có lẽ cỗi già trơ bóng ngóng xa xôi

          Mai em về thăm
          xuân chưa ấm nổi đất trời
          tìm đến đồi Cù
          tìm về khung trời cũ
          bức rào chắn phân ranh
          cỏ úa màu trách cứ
          mỏi mắt tìm không thấy điểm hẹn xưa

          Mai em về
          nhặt vài hạt nắng thưa
          nâng niu giữ bằng nhịp đầy khuôn ngực
          nghe tích tắc tiếng thời gian thổn thức
          thõng thượt câu chờ
          rơi vỡ giữa bao la

          Mai em về
          gió kể chuyện
          hôm qua
          có một người đã bao lần đứng đợi
          và một người vì đâu không kịp tới
          loáng qua
          lạc mất một nửa đời

          Em về thăm
          dường trễ hẹn
          để rồi
          thung lũng tình yêu chiều nay yên ắng quá
          men lối tìm
          toàn những gương mặt lạ
          gió thở than
          trầm đục điệu ru buồn

          Nhặt chút hương phai
          kỷ niệm trượt cuối nguồn
          quay trở lại gửi miền quê nắng gió
          mượn hơi ấm đang lượn lờ trước ngõ
          ủ cho nồng và giữ đến ngàn sau

          Mai em về ...
          dù nơi ấy không nhau

          Huỳnh Gia


          23/02/2015

          Comment


          • BẠN ...



            Tôi có những người bạn
            không thân
            luôn nắm chặt bàn tay mỗi khi lâm cơn túng bấn
            luôn bối rối cười xòa mỗi lúc tôi nổi giận
            khoảng cách hèn - sang
            từ sâu hoắm được san bằng

            Tôi có những người bạn
            không phải người thân
            bởi mạch nối của một giòng huyết thống
            nhưng luôn ở cạnh bên mỗi khi tôi hụt hẫng
            luôn biết cách chia phần
            lúc tuyệt vọng - khổ đau

            Có lẽ vì tôi và bạn có một điểm giống nhau
            ngoi lên từ khô cằn sa mạc
            từ hút sâu khoảng trắng
            từ phân biệt - khinh thường của tầng lớp cao sang

            Tôi có những người bạn rất thân
            nhưng quá đỗi tính toan
            ngọt nhạt đầu môi
            tô xám lòng gian trá
            ôm thật chặt ban ngày
            phía sau lưng đổi dạ
            tìm đủ phương
            dẫm đạp
            muốn thỏa lòng ...?

            Tôi biết
            Tôi nghe
            Tôi thấy
            Nhưng rồi ... tôi phớt lờ cho xong
            vì không muốn lại mất thêm người bạn
            Tôi không trách oán
            nhưng Tôi buồn

            Cuộc đời lắm nhiễu nhương
            dù không thích
            vẫn phải mang chiếc mặt nạ cười
            đối diện
            dù ngột ngạt vẫn gượng lòng mà diễn
            cho trọn tấn tuồng
            người đặt tựa : " cuộc chơi "

            Tôi biết rõ khi màn khép tạm rồi
            đau cả giọt mồ hôi

            Huỳnh Gia

            02/03/2015

            Comment


            • Bài thơ dang dở


              Trên ngọn đồi cao
              Em làm thơ
              Em viết tặng quê anh
              Xứ mù sương mang tên Đà Lạt
              Nắng nhả hạt liu riu
              Nắng nhẹ nhàng ru khúc hát
              Hòa tiếng thông reo
              Bản điệp khúc muôn đời

              Trên ngọn đồi cao
              Từng vạt lá thông
              Thi thoảng đổ ào
              rơi…
              Gió rù quến
              Bỏ cây về với gió
              Bài thơ em
              Nửa lưng chừng
              Dang dở

              Triền dốc
              nghiêng triền
              Con chữ trượt
              Dần xa…

              Trại sáng tác Đà lạt tháng 3.2015

              Comment


              • Đà Lạt ngày Ta về …


                Lô xô…
                Lô nhô…
                Những mái ngói già nua
                Bạc màu do sương trắngg
                Đà Lạt ngày ta về
                Dường vắng lặng
                Có phải xứ lạnh dỗi hờn
                Vì nơi hẹn cũ không ai

                Lạo rạo tiếng bước chân
                Thảm lá bục thở dài
                Ngàn trái thông khô khua giòn câu nhớ
                Như muốn níu chút xa xăm
                Như nhắc nhở
                Xa xa…
                Cột khói nhà ai
                Vẽ vệt tỏa hương rừng

                Phố núi vốn yên bình
                Sao hàng phượng tím
                Tím rưng rưng
                Đông đã quay lưng trả mùa
                Từ lâu lắm
                Bầu trời khéo trêu ngươi
                Tô một màu xám đậm
                Xám cả lòng người
                Ngày trở lại tìm nhau


                Huỳnh Gia

                Trại sáng tác Đà lạt tháng 3.2015

                Comment


                • Nhớ …


                  Giữa cái se se lành lạnh xứ người
                  Bỗng nghe nhớ sự khốc khô của nắng
                  Nhớ cả dòng sông trôi phẳng lặng
                  Nhớ cột khói rạ chiều lên

                  Giữa sự trầm mặc đến bình yên
                  Bỗng nghe nhớ tiếng lao xao phố xá
                  Nhớ cả cánh đồng ngoại ô mướt xanh màu rạ
                  Nhớ cả tiếng rao quen

                  Giữa cánh rừng thưa trên đồi vắng thật hiền
                  Sau mỗi bước chân lá khô giòn gãy vụn
                  Nhớ quá những cơn mưa mỗi chiều tuôn ướt sũng
                  Nhớ cả tiếng ru hời trên cánh võng bờ tre

                  Giữa mùa xuân bỗng nghe nhớ tiếng ve
                  Chỉ mấy ngày xa
                  Nỗi nhớ ơi!
                  Đã thấm

                  Trông ngóng ngày về
                  Thời gian trôi thật chậm
                  Cho ta hiểu được rằng
                  Không gì thay thế được tình quê

                  Huỳnh Gia


                  Trại sáng tác Đà lạt tháng 3.2015

                  Comment


                  • Phải chăng phố núi mãi chờ

                    Giấc mơ tao ngộ
                    bạc màu
                    Nên nhành phượng tím dõi nhau
                    tím trời

                    Mimosa ngỡ vàng rươi
                    Đêm quay áo lạnh
                    lạnh đời ủ hương

                    Lối về thung lũng
                    đầy sương
                    Hàng thông bóng đợi
                    tiếng thương vọng mùa

                    Xuân có nhớ
                    chặn gió lùa
                    Van nài xin chút lưa thưa
                    để mà…

                    Ngày mai
                    có kẻ phương xa
                    Về thăm
                    không phải xuýt xoa
                    mỗi chiều

                    Nhưng
                    nay con phố buồn thiu
                    Người xưa không đến
                    phố đìu hiu trông

                    Huỳnh Gia


                    Trại sáng tác Đà lạt tháng 3.2015

                    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 02-04-2015, 08:01 PM.

                    Comment


                    • Bài không tên cho Ta




                      Ta nhặt được mảnh tình đời
                      bị người quăng ném
                      trên một quãng đường mòn
                      nằm co ro sau những cơn mưa vùi
                      ướt nhẹp
                      Người lướt ngang
                      nhìn
                      Người lướt ngang
                      vô tình

                      Ta vắt mảnh tình đời
                      vào khung cửa
                      đợi bình minh
                      Nơi ánh nắng của sự ôn hòa muốn chiếu vào soi rõ
                      Một nửa rách bươm khốn khổ
                      Một nửa còn nguyên vẹn
                      nhưng không thể gọi tinh tươm

                      Dường lem luốc
                      dường ...
                      Ta dỗ về vuốt phẳng
                      độ co giãn níu ghì
                      dùng dằng
                      dai dẵng
                      Mảnh tình đời
                      méo xệch
                      Ta đau

                      Ta lục tìm sợi chỉ kim tuyến lung linh trong ánh sáng lầu bầu
                      Sợi chỉ mỏng manh còn sót lại
                      trong mớ hỗn độn của nhân tình thế thái
                      Đời còn chút vị tha ?
                      Ta dặn dò chính ta
                      hãy vá víu một cách thật thà
                      tỉ mẩn
                      Thế rồi
                      một nửa vẹn nguyên lại tỵ hiềm
                      lấn cấn
                      Ta ngẩng cao đầu
                      tiếp tục ...
                      Hay buông thõng
                      thối lui ?

                      Mảnh tình đời
                      ta nhặt
                      Người bỏ quên rồi
                      Thôi ! trải rộng
                      đắp tim mình
                      trong những tối gió gạt trời rong chơi
                      Ta lạnh

                      chờ một ngày
                      có lẽ người sực nhớ ...
                      Có lẽ ...
                      Chờ ...
                      ( đừng yêu sách thời gian )

                      Huỳnh Gia
                      02/04/2015

                      Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 07-09-2015, 10:03 PM.

                      Comment


                      • Lưng chừng


                        Lưng chừng nhớ
                        Lưng chừng mong
                        Ơ hay !
                        Chiều
                        Gió lượn vòng
                        Quanh ta

                        Mù sương
                        Ướp lạnh vóc ngà
                        Lang thang ...
                        Đêm có xót xa
                        Giùm người

                        Lưng chừng thả
                        Bóng chiều trôi
                        Ơ hay!
                        Ai vắt lưng đồi
                        Bóng ta ?

                        Dấu chân ai
                        Vội chi mà
                        Đêm lưng chừng
                        Có biết ta
                        Mỏi mòn

                        Lưng chừng
                        Đã đủ
                        Chon von
                        Ơ hay!
                        Vẹt gót chân
                        Tròn trịa đau

                        Lưng chừng
                        Đã cạn
                        Cớ sao
                        Ta lang thang ...
                        Vuột mất nhau
                        Bao giờ ?

                        Huỳnh Gia

                        22/3/2015

                        Comment




                        • Hai mảnh ghép



                          Vô tình thôi hai mảnh ghép
                          Một lần chạm vạch khát khao
                          Mở toang khoảng trời chật hẹp
                          Nhúng tình vào cốc rượu đau

                          Nốc cạn cho lần có thể
                          Cơn say lẫn trốn lời nguyền ?
                          Lảo đảo buông từng vốc thệ
                          Bổ tìm không chốn bình yên

                          Cửa cuộc đời lần khép mở
                          lao mình khỏi góc trời riêng
                          Như loài thiêu thân chết dở
                          Cuối đầu xin tội linh thiêng

                          Vô tình buông mình trượt dốc
                          Nát bươm mảnh ghép lỡ lầm
                          Cuối nhặt phần chưa rệu mục
                          Giấu vào khoảng trắng hư không

                          Trái tim thật thà yếu đuối
                          Làm sao ngăn mạch máu tràn
                          Thì thôi mượn cơn gió nổi
                          Đốt tàn lau sậy đồng hoang

                          Thì thôi yêu thương hóa suối
                          xuôi nguồn trả phía biển khơi
                          Con sóng vỗ về lần cuối
                          Rồi chôn kín tận đáy bồi


                          Huỳnh Gia

                          14/04/2015

                          Comment



                          • Vắt ngang đời nửa tiếng thương




                            Vắt ngang nắng
                            dãi lụa buồn
                            Nghe thèm thấm một chút sương
                            Thấm mềm
                            Đồi Cù tóc cỏ ru êm
                            Lần Ta ngồi
                            gió nhắc tên một người

                            Quay về
                            nỗi nhớ lặng trôi ...
                            Thời gian ...
                            liệu có đổ xuôi cuối nguồn ?

                            Vắt ngang mưa
                            một bướng ương
                            Xóa trơn ư !
                            dấu chân dường in sâu

                            Đà Lạt ơi !
                            Biết tìm đâu
                            Ta giờ
                            một bóng
                            tìm đâu bây giờ

                            Vắt ngang đời
                            Nửa câu thơ
                            Nào ai mắc nợ
                            giả vờ chi quên

                            Vắt ngang tim
                            một nỗi niềm
                            Vết hằn thít chặt
                            Đời chênh vênh đời


                            Huỳnh Gia


                            16/04/2015

                            Comment



                            • Rong hoang



                              Ta muốn một lần nhỏ bé
                              nép vào nhau
                              Tận hưởng chút ngọt ngào từ bờ môi run rẩy
                              Tận hưởng ngọn lửa đam mê trong lòng còn phừng phực cháy
                              Thoát ...
                              như giòng dung nham thoát khỏi chốn ngục tù

                              Ta muốn một lần cùng dắt tay
                              ngao du
                              Khắp hang cùng ngõ hẹp
                              Xổ tung chiếc áo hàng ngày thẳng nếp
                              Vò nát mớ đoan trang

                              Ta muốn một lần rong hoang
                              Nằm đợi nắng lên
                              chờ chiều lặn
                              Trên triền thảo nguyên xanh ngát
                              hay trên bờ vai sương bàng bạc
                              ôm đêm ngủ vùi

                              Ta muốn vẽ chiếc mặt cười
                              trên bìa giấy cứng
                              luồn dây đeo
                              hùa theo trò thực dụng người bày
                              Kệ nước mắt chán chường phía trong rơi

                              Ơi !
                              cuộc đời ai xéo
                              sao nát tơi
                              tình người ai trộn
                              nóng - lạnh đan xen những gam màu hỗn tạp
                              Khi cần câu hồi đáp
                              lặng im ?

                              Ơi !
                              ai đẽo gọt trái tim
                              từng ngày
                              từng ngày
                              méo mó
                              Chút đa đoan còn đó
                              Tự Ta
                              bắt bẻ
                              Tự Ta buồn ...

                              Nẻo rong hoang co rúm
                              đến thương ...


                              Huỳnh Gia

                              16/04/2015

                              Comment


                              • Khúc không đề dành tặng nỗi đau chung


                                Những con chữ xếp hàng
                                lao nhao
                                chờ đến lượt
                                Bài tình thơ thầm nghĩ :
                                " Có lẽ sẽ là những câu vần ngọt ngào như trước "
                                Bằng sự hư cấu vô tư của lãng mạn dịu dàng

                                Ơ hay !
                                chiếc bàn con rung lắc
                                bàng hoàng
                                Ngoài kia
                                Cơn địa chấn đang giương nanh hoành hành
                                Như ác quỷ
                                Ngàn sự sống chưa kịp hiểu ra chuyện gì
                                bất ngờ đổ quỵ
                                và vĩnh viễn lặng im ...

                                Nuốt ực vào lòng
                                giọt nước mắt của trái tim
                                Những con chữ sững sờ
                                nấc nghẹn
                                Khúc tình thơ cuối đầu hổ thẹn
                                lẫn vào bóng tối
                                thở dài ...

                                Bài tình thơ " Không đề "
                                định ghép chữ
                                Giờ đây ...
                                Xin dành tặng nỗi đau chung nhân loại
                                Xin dành tặng những ánh mắt xứ người còn thất thần sợ hãi
                                Và cuối cùng
                                dành tặng những con người xứ ta
                                đang ở lại .
                                " Ta hạnh phúc hơn người - Sao mãi ghét ganh nhau ??? "


                                Huỳnh Gia
                                27/04/2015

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom