• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Chỉ là giấc mơ thôi

    (Gởi anh - người chưa gặp )



    Tỉnh giấc chưa anh bình minh về rồi đó
    Vầng thái dương rạng rỡ một góc trời
    Bước chân người từng con phố ngược xuôi
    Bao vất vả vẫn chờ ta đọ sức


    Tỉnh giấc chưa anh để đong đo mất được
    Ai thương mình ai ghét bỏ... hôm qua
    Ai dìu mình trên những đoạn đường xa
    Ai chia sẻ nỗi buồn vừa nếm trải


    Chỉ là giấc mơ ,đừng bao giờ quay lại
    Hãy hướng về phía trước mạnh bước chân
    Hãy xua tay cho dĩ vãng tan dần
    Hãy quên hết niềm đau còn sót lại

    Anh có nghe không tiếng thời gian đều nhịp mãi
    Một khắc dừng là một khắc đớn đau
    Sẽ được gì ? dòng đời vẫn trôi mau
    Ta chỉ đánh mất chứ không hề nhặt được

    Nếu có ai cho ta quyền được ước
    Xin một lần quên quá khứ không vui
    Hoà thiên nhiên trong trẻo rộn tiếng cười
    Đơn giản thế có gì đâu...thật khó


    Hãy lắng nghe trái tim mình đang nói nhỏ :
    Từ lâu rồi tình ấy đã nhạt phai
    Buông nhẹ nhàng dù nuối tiếc hôm nay
    Nhưng đã thế...thì thôi đành thế vậy



    Viễn Du



    2009
    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 11-01-2013, 06:15 PM.

    Comment


    • Rất gần và rất xa

      Rất gần và rất xa ...


      Kỷ niệm biết không !

      Kỷ niêm có thể sẽ buồn vì nhớ ..rồi cũng sẽ quên nhanh .
      Vì trên lối rẽ anh qua , dòng người vẫn đang tấp nập
      ( Em đánh rơi tiếng thở dài giữa trời đêm thật hẫng .
      Khi chọn lấy cho mình một chiếc bóng bạc màu tên gọi "lãng quên" )

      Đừng nhìn về phía có em
      mà hãy lắng nghe lời thì thầm tâm sự của màn đêm .

      Nơi có một trái tim đang khẽ khàng run lên từng cung thở .
      Nơi có con đường một chiều đã từng mang tên "nỗi nhớ "
      Sâu lắng ...
      cuối cùng rồi cũng chỉ là dang dở những ước mơ

      Và em lại quay trở về với những vần thơ .
      Nơi chỉ có em và ánh lửa tình yêu vừa lóe lên rồi lụi tắt .
      Nơi chỉ có nửa vầng trăng cứ đợi mỗi đêm về để nghe lòng lạnh ngắt .
      Nơi chỉ có nửa nụ cười còn lại cho người vì một lời hứa mông lung

      Khi em đi rồi , kỷ niệm có xóa tên em trong góc nhỏ trái tim không ?
      ( Không đủ sức bước cùng anh trên đoạn đường đầy gai của hoa hồng ...
      Nên em đành buông người ngã khụy )
      Tình yêu không thể xẻ chia , đó là điều vốn dĩ .
      Thì em đã nhận lấy về mình sự thua thiệt của nỗi đau

      Kỷ niệm chỉ thoáng buồn ,rồi kỷ niệm sẽ quên mau .
      Như quên cả mùa đông có một thời làm con tim người giá lạnh .
      Như quên cả biển xanh có một thời cuộn bước chân ngừơi hất tung vào ngọn sóng .
      Như quên cả những lần nghe lòng mình trống vắng đến buồn tênh

      Giả dụ như nỗi nhớ ở nơi này cứ mãi nhân lên ...
      Em sẽ gọi tên người ... một lần thôi...Người nhé !
      Sẽ không ai nghe thấy đâu vì em sẽ gọi khẽ thôi , rất khẽ
      Để biết được rằng bên cạnh vẫn có nhau .

      Comment


      • Giấc mơ (2)


        Thế rồi
        mơ hoá thành thơ
        Để chiều bao phủ
        sương mờ giăng giăng


        Nắng buồn ai...
        nắng hanh hanh
        Mây buồn ai...
        rớt bên mành hoá mưa ...?

        Nỗi buồn em
        đã đi chưa
        Để em
        gởi chút hương thừa vào mơ...?


        Chiều ơi !
        Thôi nhé đừng chờ
        Giấc mơ quay lại
        thẩn thờ bóng mây


        Giấc mơ buồn
        sẽ đi ngay
        Nỗi buồn ơi !
        Có từng ngày phai phôi...



        =======================





        Comment


        • Tình thơ cuối thu




          Thu đã đi chưa - Ta hỏi mùa
          Lá vừa rơi vội buổi chiều mưa
          Lao xao ngọn gió đùa hiên vắng
          Chộn rộn nỗi niềm giấc ngủ trưa

          Thu đã mang về giấc chiêm bao
          Trộn xen vào nắng chút ngọt ngào
          Cho Ta lạc bước miền hoang tưởng
          Thả hồn trôi dạt phía không nhau

          Thu hát dùm ta điệp khúc buồn
          Ngày xưa chưa trọn tiếng yêu đương
          Ngàn sau có lẽ chiều nuối tiếc
          Nên mỗi thu sang nhuộm nắng buồn


          HG

          Comment


          • Tình thơ cuối thu (2)





            Khi lý trí lỡ buông tay đánh mất
            Ray rức lòng sai khiến trái tim quên
            Tay yếu mềm không nhổ được mũi tên
            Thần tình ái xưa vô tình buông nỏ

            Cuộc tình xa với muôn trùng cách trở
            Bến bình yên giờ đã cắm neo đời
            Mối tình đầu ngỡ gió thoảng mây trôi
            Nào đâu biết âm thầm ru thương nhớ

            Từ xa nhau nhủ : " Thôi dứt nợ "
            Triền giấc mơ nỗi nhớ hoá chênh vênh
            Tiếng nhạc nào vọng lại phía lãng quên
            Buổi tao ngộ - cõi vô thường - ta hát

            Thoáng qua đó , tóc xanh chừng đã bạc
            Đợi nhau về - gió lộng lạc dấu chân
            Cuối mùa thu - từng chiếc lá bâng khuâng
            Sợ gió cuốn - bỏ trơ cành - đông đến ...



            HG



            Comment


            • Tình thơ cuối thu (3)



              Một ... hai ... ba ...
              em đếm tiếng buồn rơi
              Đều nhịp như những hạt mưa rơi giữa chiều thật nặng
              Cơn lốc hôm qua xoáy tan niềm hy vọng
              Được có nhau trong đời ...

              Như hàng cây kiêu hãnh giữa nền trời
              Anh rời xa ...
              bỏ mặc mùa thu gọi lá về ru nỗi nhớ
              Chỉ có gió lắng nghe tiếng thì thầm như tiếng thở
              Của một trái tim yêu ...!

              Cuộc sống có vô thường dù bận rộn bao nhiêu .
              Hoặc giả như những lúc giận hờn khi lỡ tay một lần buông rơi hạnh phúc
              Vẫn còn đó đợi chờ
              Tiếc nuối...
              Hiểu không anh ?

              Như chiếc lá mùa thu tiếc mãi màu xanh
              Ta tiếc mãi những thứ bỏ ta ngậm ngùi phía sau cánh cửa
              Muốn nhóm lên từ đống tro tàn hộ nhau ánh lửa
              Nghe khó quá ...
              Đến không ngờ ...

              HG

              Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 11-01-2013, 06:38 PM.

              Comment


              • Một chút cho anh




                Tôi là ai và Anh là ai ...?
                Nơi ta gặp nhau chỉ có những trái tim tồn tại
                Đập những nhịp e dè đan xen sợ hãi
                Bước vào nhau bằng độc diện bảng ngôn từ


                Ừ ! là dư vị phút mộng hư
                Rồi cũng hoá tro tàn bay vèo theo hương gió
                Mặc định những bâng quơ đêm vừa cố tình bỏ ngỏ
                Cũng bằng không ...


                Tôi ở ngoài kia làm bạn với nắng hồng
                Cũng những niềm vui...
                nỗi buồn hoặc những lần ngồi yên lặng
                Có thể ở ngoài kia tôi không hề cô độc
                Như những câu thơ .


                Hoá thân vào xúc cảm vu vơ
                Vào những giận hờn ...những cợt đùa thoáng chốc
                Sau những chìm đắm trong nỗi đau rất ngốc
                Anh đã tìm được lối ra ... ?


                Ngày mai khi ta chia xa...
                Có nhớ không anh dù chỉ là man mán
                Những lần gọi tên nhau bằng Mình ...bằng Bạn
                Như những người thân ...?


                Hạnh phúc và niềm vui tôi sử dụng phép nhân...
                Tặng riêng anh cho ngày mai, xin người hãy nhận
                Nếu có thể , xin chọn dùm nơi để cất
                Một chút tình tôi
                Giữ lại nhé ! trọn đời ...





                Viễn Du

                Comment


                • Nhạt



                  " Có trăm ngàn thứ tương tự tình yêu "
                  Nhưng mấy ai biết tình yêu lại là thứ trăm ngàn lần không có thật ?
                  Ta chưa kịp cho đi nên không thể nào bảo "mất"
                  Cũng chưa kịp nhận về nên không thể gọi "đã bỏ quên"

                  Có những thứ không thể đặt đúng tên
                  Đại loại như nỗi buồn nó vu vơ tưởng chừng như không có
                  Mang máng như vết bụi mờ vừa in trên vạt cỏ
                  Một cơn mưa nhỏ lướt qua - có thể chẳng
                  còn gì

                  Không có những giọt nước mắt tràn khoé mi
                  Vì cuộc chia tay hôm nay tất nhiên được báo trước
                  Chỉ có nụ cười lạnh băng như giọt nước
                  Rơi tõm giữa trái tim .

                  Hồn nhiên trong cơn lốc xoay nghiêng
                  Không đủ gió để thời gian đủ sức mình bật ngược
                  Không gian lặng yên ngắm khuôn mặt ngô nghê trong chiếc gương sũng ướt
                  Vai khẽ run vì lạnh - Có phải tại trời mưa ?

                  Bước phiêu lưu - kịp dừng lại đã vừa
                  Lời tạm biệt hình như úa màu theo ngày tháng
                  Nấn ná - mới hay nắng đã chừng quá nhạt
                  Thôi nhé ! Ta về - hong ấm buổi hoàng hôn





                  Viễn Du

                  Comment


                  • Có phải là mưa ?



                    Có phải mưa hờn nên bật khóc buổi chiều nay
                    Ướt đẫm bước chân , con phố dài lạnh buốt
                    Cơn gió thật vô tâm - cứ buồn vui bất chợt ...
                    Khiến hạt nắng cuống cuồng tìm hơi ấm ...trong mây ...

                    Có ai đó nói rằng :"hạnh phúc trong tầm tay"
                    Sao lúc nắm chặt - lúc buông lơi ...
                    tất cả đều vỡ vụn ?
                    Đôi mắt em nhìn cuộc đời
                    đôi lần lúng túng
                    Khi bắt gặp những cơn mưa như khóc rũ
                    bên thềm...


                    Từ đó nỗi buồn mang giấu hết vào đêm
                    Mong ngày mai nắng vàng reo vui bên khung cửa
                    Có đựơc không...?
                    ( đã bao lần không biết nữa !)

                    Tự chế diễu mình : " Ừ nhỉ ! quá ngô nghê "

                    Hình như trái tim luôn lạc mất đường về
                    Chiều không hiểu nên mưa giăng mờ mịt

                    Muốn tìm chút bình yên trong khu vườn cổ tích
                    Pha trộn những tiếng cười
                    Pha mãi vẫn không tan !?


                    Niềm tin vỡ đôi
                    một thoáng ngỡ ngàng
                    Quơ vội những dở dang cất vào ngăn dĩ vãng
                    Xin thời gian nhẹ trôi cho giấc mơ đừng ngột ngạt
                    Để ánh mặt trời còn sửơi ấm lại một trái tim ...


                    Thôi nhé ! những hạt mưa , đừng rơi ướt mắt em ...



                    Viễn Du

                    Comment



                    • Thơ và chiếc lá thu


                      Khi mùa thu buông rụng chiếc lá vàng
                      Là thơ em buông mình vào quên lãng
                      Chỉ còn lại từng dư âm tiếng nhạc
                      Đọng chút buồn , em gởi gió vào đêm...


                      Khi mùa thu mang nỗi nhớ im lìm ...
                      thả vào thơ ...lá dường như thất vọng
                      Lá và thơ dù gần nhau một lúc ...
                      rồi lại xa ...xa khuất tận chân trời


                      Lá như người ...bỏ lại một chơi vơi
                      Với một nhớ nặng lòng thu đau đáu
                      Thu rất muốn rủ vần thơ đi dạo ...
                      Biết đâu chiều còn đó một vấn vương


                      Phủ trời thu nhàn nhạt một màn sương
                      Thơ ướt đẫm mềm vai em lành lạnh
                      Lá vội vã gọi nắng về sửơi ấm
                      Chiều trôi dần ... nắng mê ngủ ...không hay ...


                      Viễn Du

                      2008

                      Comment



                      • Chờ và đợi


                        Người cố chờ

                        mong kí ức không lui
                        Tôi gắng đợi ...
                        vòng tay trơ bối rối
                        Khoảng cách lặng
                        bến bờ xa vời vợi ...
                        Mặc mùa trôi ...
                        trôi suốt quãng đường dài

                        Đâu một lần lau cạn nước mắt ai
                        Đang chảy ngược vào trái tim
                        rưng rức

                        Hồn lảo đảo ...
                        bóng đêm ôm lồng ngực
                        Thời gian ơi !
                        không thấy phép nhiệm mầu

                        Nửa trái tim in đậm dấu thương đau
                        Nửa nguyên vẹn đã vô hình chai cứng
                        Cửa khép chặt
                        bên lề riêng tôi đứng
                        Nửa đời người ngồi đếm những

                        Tôi đợi gì ?
                        tình hóa đá trăm năm .
                        Người chờ chi ?
                        Bước chân lần tiền kiếp .
                        Sương dần thấm ...
                        không một ai hay biết
                        Mải mê đời
                        bện chặt những giá băng .


                        022009


                        Viễn Du

                        Comment




                        • Gởi vào đâu ?

                          Kỷ niệm giờ còn sót lại chút gì không ?
                          Cơn lốc cuốn ...
                          Bụi mờ giăng tầm mắt
                          Ta níu kéo thời gian
                          chừng đi mất.
                          Vòng tay buông rời
                          Tình vào chơi vơi.

                          Giữa chiều vàng ai đuổi lá rong chơi
                          Lời thơ bay vào khoảng trời trống vắng
                          Và kết cục chỉ là ta ngơ ngẩn
                          Gởi vào đâu?
                          vùng ký ức nhạt nhoà


                          Ta tự hỏi lòng :
                          "có phải là ta ? "
                          Đi tìm mãi chút dư âm còn đọng lại
                          Để làm chi ? giá băng dày thêm mãi
                          Từng nhớ nhung...
                          đã đủ lạnh cóng rồi


                          Cơn mưa cuối mùa hay giọt nước mắt ta rơi ?
                          Sao lại khóc? người xa rồi đâu nhớ
                          Tí tách từng cơn... giọt tủi hờn rơi vỡ
                          Mưa đổ oà...Tim oà vỡ theo mưa...



                          VD

                          Comment


                          • Bất chợt nhẹ nhàng


                            Ừ ! thì cứ mơ
                            Ừ thì cứ thơ
                            Để còn biết đắm say
                            biết hờn
                            biết giận
                            Nương gió thả trôi những điều chưa đánh mất ...
                            Như chùm hoa gió bay vèo ....
                            Trên dốc đứng cheo leo ...

                            Nỗi buồn vốn nhẹ nhàng từ phía mang theo
                            Phớt lờ mọi viễn vông
                            thản nhiên hy vọng
                            Ừ ! thì đôi khi cũng cần đốt nóng
                            Dù một ít tâm tư ...trên miền đất vô hình

                            Bằng chiếc cọ ân cần trong cõi lặng thinh
                            Ừ ! thì màu nắng
                            Ừ ! thì màu mưa
                            Tô vẽ chút ước mơ lên bức tranh màu xám lạnh
                            Ngổn ngang mấy cũng xong lần nhặt nhạnh
                            Thôi ! gửi hết vào khoan nhặt những lời ru ...

                            Trên bãi sa mạc khô cằn từ cất bước viễn du
                            hoang vắng những niềm vui
                            Nỗi buồn loang trong gió
                            Ngắm từng chiều ... trôi qua ...
                            Một góc trời mắt đỏ ...
                            Khu ốc đảo xanh ...xa ...
                            Khát vọng cả một đời

                            Như những cụm xương rồng từ chối trận mưa rơi
                            Trân mình giữa chang chang ...
                            Nắng phơi khô từng trăn trở
                            Đếm thời gian trôi ...
                            Như đếm từng nhịp thở
                            Từng cộc mốc bên lề
                            đánh dấu chặng đường quên

                            Ừ ! thì cứ thơ
                            Ừ ! thì cứ mơ ...
                            Để còn biết phải chờ
                            Để còn biết nhớ ...
                            Để còn biết thời gian luôn là món nợ
                            Ta trả cho đời
                            Hay đời trả cho Ta ...?



                            Huỳnh Gia

                            16-06-2012

                            Comment


                            • Ước !

                              Em ước gì thu đừng đổ mưa ngâu
                              Sẽ cạn khô nước mắt người chờ đợi
                              Ta đâu phải là thơ mà muôn đời không có tuổi
                              Tóc sẽ pha màu theo năm tháng buồn vui

                              Em ước mong từng tinh tú trên trời
                              Đừng rơi rụng như tình yêu vừa rơi vỡ
                              Phiến đá kia biết buồn vui lắm chớ
                              Nước vô tình đâu biết...thản nhiên trôi ...

                              Anh hớ hênh nên đánh mất nụ cười
                              Em ngu ngơ...giờ trái tim bật khóc
                              Ai nuối tiếc khoảng thời gian đã mất
                              Ai lạnh lùng mang nỗi nhớ về đâu...?

                              Em ước gì người phương ấy đừng đau
                              Đừng tha thẩn ngắm thu vàng lá chết
                              Hãy để mình em...(dù vô cùng mỏi mệt )
                              Mang tình đầu...cùng kỷ niệm...vùi chôn ...!


                              VD

                              Comment


                              • Mai em đi...


                                Mai em đi rồi...
                                bóng lẽ , lối riêng
                                Xa tất cả những gì thương mến nhất
                                Muốn gặp lại nhau ,
                                hãy tìm trong giấc mộng...
                                Hoặc quay về miền ký ức bị lãng quên

                                Mai em đi ...
                                đêm...
                                phố vẫn ngập ánh đèn
                                Những cặp tình nhân vẫn dìu nhau trên lối nhỏ
                                Thu đến ...rồi đi
                                lá vương đầy trên ngõ
                                Ai nhặt dùm từng kỷ niệm...
                                ngày xưa...?

                                Mai em rời xa...
                                thương mấy chỉ bằng thừa
                                Níu giữ làm gì...
                                nỗi đau càng tê tái
                                Lời nguyện bình an cho người...
                                nơi ấy
                                Em đi rồi...
                                không trở lại nữa đâu...

                                Mai em đi
                                làn mây trắng pha màu
                                Trăng ngủ quên , gió lơ là chiếc quạt
                                Đêm buông rơi...
                                Mưa vỡ tan từng hạt...
                                "Mưa ngoài trời ...hay nước mắt của em..?" *

                                Em đi rồi...
                                lòng thanh thản không anh ?
                                Đừng đánh thức để đêm tròn giấc mộng
                                Hai vì sao tìm nhau...
                                và thất vọng
                                Đêm và ngày đuổi bắt...
                                chỉ hoài công

                                Mai em đi trong nỗi nhớ tột cùng
                                Trái đất tròn xoay...
                                nhưng làm sao gặp lại...?
                                Gói hành trang...
                                khối tình si khờ dại
                                Thương thật nhiều nhưng buồn biết bao nhiêu

                                Mai em đi rồi...
                                Mình xa nhé ! người yêu....


                                Viễn Du

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom