• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Dấu chấm hỏi



    Đường nào quay lại ngày xưa
    Cho ta vớt nắng ban trưa ấm lòng
    Hỏi ngày xưa có còn không
    Hay tan theo chiếc cầu vồng hôm nay

    Gío đùa tán lá bay bay
    Bốn mùa mải miết nào hay ta buồn
    Một lần trót dệt tầm vương
    Tay lần mãi - chẳng biết đường tháo tơ

    Đường nào quay lại giấc mơ
    Cho ta bỗng hoá kẻ khờ vài giây ?
    Đêm đêm vớt ánh trăng gầy
    Lăn tăn đọt sóng - chao mày - trăng tan

    Chỉ là một thoáng hoang mang
    Thôi thôi ! đừng có võ vàng vì đau
    Hỏi ai - ai biết tại sao
    Hỏi Ta - không khéo nỗi sầu lại dâng

    Ơi hời ! một cõi mông lung
    Bạn tâm giao có hay không - Cuộc đời ?


    14-08-2010

    Huỳnh Gia

    Comment


    • Dấu chấm hỏi (2)



      Ta hỏi đời - Ta hỏi ta
      Hỏi cuộc sống thêm mấy lần hơn nữa
      Những gian gian đang nấp bên cánh cửa
      Chực mở toang - lôi tuột bước chân mòn

      Ta hỏi người - Ta hỏi trời xanh
      Sao cứ phải nhằm vào cùng một lúc
      Ta nhỏ bé - có bao nhiêu sức lực
      Mà gánh thêm chồng chất những nhọc nhằn ?

      Ta hỏi chừng trăm nỗi băn khoăn
      Đã đến chưa cuối đoạn đường khúc khuỷu
      Cho ta biết để còn định liệu
      Bước hoặc lui - hay dừng lại ... ? Ơi hời !








      Huỳnh Gia



      14-08-2010





      Comment


      • Dường như...


        Khi kỷ niệm vô tình đi ngang ...
        Em với tay ngắt một phần ...
        mong giữ lại .
        Bóng kỷ niệm giật mình
        ( dường như sợ hãi )

        Em vội buông tay
        Nghe tiếng gió bảo : " buồn ..."
        ...


        Có một lần nghe tiếng gọi thân thương...
        từ miền đất không người mang tên " Hư ảo "
        Em ngơ ngác nhìn quanh ...
        Rồi tự mỉm cười chế nhạo
        Ồ ! có gì đâu ...
        Là giấc mộng thôi mà ....

        Không có giọt nước mắt chia xa
        Không có cả những trách hờn.
        Tự nhiên thôi...
        Bình thường thôi ...
        ( Nhưng dường như có một chút gì tiếc nuối )
        Gía như em đủ dũng cảm dừng lại dù chỉ một lần...
        thì có lẽ con đường của hôm nay sẽ không bao giờ có nhiều dấu chấm hỏi
        Phải không anh ?


        Dường như...
        Hạnh phúc không là màu xanh
        Không phải màu hồng...

        Cũng không là những gam màu sặc sỡ
        Có lẽ hạnh phúc chỉ là những mảng không màu

        Là cảm xúc khó đặt tên sau những lần gặp gỡ
        Rồi sau đó lại ra đi
        Hư ảo đến muôn đời...



        Huỳnh Gia


        22-10-2010

        Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 26-10-2010, 11:31 PM.

        Comment


        • Tự khúc ( 2 )


          Nếu như mưa hạ không rơi
          Lá thu không úa , nắng tươi không màu
          Cuộc đời cứ phải lao đao
          Tôi - người mãi mãi xa nhau
          Còn gì ...?
          Bốn mùa lầm lũi trôi đi
          Không gian chỉ một màu chì - trơ trơ

          Nếu như nỗi nhớ thờ ơ
          Hai mươi năm lẽ ai chờ ai đây ?
          Buồn không nửa mảnh trăng gầy
          Đêm treo giữa bức màn mây lạnh lùng
          Một mình tôi với mông lung
          Mặc tình cơn gió thổi lồng vào tim

          Biết nơi đâu để mà tìm
          Người xa- xa tựa cánh chim cuối trời

          Nếu như đời hiểu được tôi
          Thì gian nan đã không mời bước chân
          \Chừng dăm ba phút tần ngần
          Giơ tay - Tôi nhận một phần cho riêng
          Kệ phần hơn lắm luỵ phiền
          Phần còn lại vẫn dịu hiền bên tôi

          Nếu như đời hiểu chút thôi
          Thì đêm không phải nhìn trời ước ao...

          04-02-2011

          Huỳnh Gia
          Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 05-02-2011, 02:30 AM.

          Comment


          • Đoản khúc cho ngày mới




            Thế là tôi quay trở lại với vần thơ
            Với những vu vơ của một thời nông nổi
            Với hoài niệm mông lung nằm phía sau dấu chấm hỏi
            Với miền đất không tên - người không biết mặt người

            Thế là tôi tìm bút vẽ nụ cười
            Bằng đôi tay vừa buông rơi nỗi nhớ
            Không cần biết thế gian đầy trắc trở
            Mặc tình đời hư -thật -lẫn bon chen

            Thế là tôi quay trở lại thói quen
            Đêm thao thức gỡ từng vần - xếp chữ
            Tạm gác lại những buồn vui quá khứ
            Tạm lãng quên những cay đắng muộn phiền

            Có lẽ mùa xuân vẫn như thế - thật hiền
            Trời đất trong veo -ngập tràn tia nắng ấm
            Ôm ấp tim tôi một thời gian giá lạnh
            Thủ thỉ bên tai lời an ủi thì thầm

            Và thế là tôi bắt nhịp những thanh âm
            Nằm đâu đó giữa không gian trống trải
            Mựơn ý thơ làm nhịp cầu chuyển tải
            Để lòng mình thanh thản gói tàn tro


            05-02-2011


            Huỳnh Gia
            Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 11-02-2011, 01:52 AM.

            Comment


            • Vì đó là Tôi



              Tôi lại bắt đầu từ tròn vạnh một số không
              Từ khúc ngoặc được bẻ ngang bằng hai bàn tay trắng
              Từ trăn trở - lo toan dần hình thành dấu lặng
              Từ một phần tư hơi thở của cuộc đời

              Tôi mượn những vần thơ thay thế phần lời
              Ru ngủ nỗi băn khoăn cho một tương lai hạnh phúc
              Đời vẫn lắm bất công - nhưng lòng không khuất phục
              Hy vọng cuối con đường le lói ánh bình minh

              Tôi lại bắt đầu từ những đinh ninh
              Đêm dẫu tối tăm rồi cũng dần tỏ rạng
              Con đường phía trước gian nan - nhưng đá mòn - chân không nản
              Vì ở bên tôi vẫn còn đó bao người

              Tôi bắt đầu chia từng mẫu nhỏ nụ cười
              Một phần cho con - cho chồng - cho hiện tại
              Một phần cho người thân - cho bạn bè - cho hết thảy
              Phần còn lại cho mình - cho hoài niệm một góc riêng

              Tôi lại bắt đầu phát hoạ chữ " Bình yên"
              Bằng bảy sắc cầu vồng sau những lần mưa bão
              Mặc có lúc thế nhân chê - khen - cười nhạo
              Tôi sẽ lại bắt đầu - Vì đó chính là Tôi


              16-02-2011

              Huỳnh Gia
              Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 17-02-2011, 06:07 PM.

              Comment


              • Trống không...

                Lần về thuở ấy ban sơ
                Nghe ai ru tiếng ầu ơ ...
                lưng chừng...

                Buồn dâng khoé mắt rưng rưng
                Nắng pha - mưa nhạt
                bước chân ai về ...?

                Dỗi hờn chi - chỉ là mê
                Thôi !
                miền ký ức bộn bề
                ngủ ngoan ...

                Chỉ là một thoáng hoang mang
                Gío chiều lay tỉnh
                ngỡ ngàng bóng mây ...

                Chỉ là một thoáng hương bay
                của loài hoa cũ
                nhạt phai sắc đời

                Lần về thuở ấy xa xôi
                Đưa tay níu...
                cả khoảng trời
                trống không.

                Huỳnh Gia


                01-03-2011


                Comment


                • Hẹn...!


                  Chơi vơi
                  rồi lại chơi vơi
                  Hai miền quên - nhớ
                  rối bời trong tim

                  Vắng hoe
                  trọn quãng đường tìm
                  Bàn chân in dấu .
                  Im lìm mùa trôi...

                  Thương câu lục bát
                  buồn tơi...
                  Tội tình chi
                  bỏ riêng người
                  ngóng trông

                  Hẹn nhau
                  một nửa đường trần.
                  Cố tình rảo bước ...
                  Biết không kịp rồi

                  Tháng ba
                  hạt nắng buông lơi
                  Nếu như mưa đổ
                  Người ơi !
                  Có chờ...?


                  Huỳnh Gia

                  02-03-2011

                  Comment


                  • Ước gì...


                    Chỉ là
                    câu chuyện ngày xưa
                    Tháng ba
                    mang gửi hạt mưa
                    làm quà...

                    Bốn mùa
                    dẫu có trôi qua
                    Dư âm còn đó
                    Tháng ba
                    vẫn chờ...

                    Ước gì
                    nỗi nhớ thờ ơ
                    Để lòng
                    không dệt thành thơ...
                    Rồi buồn .


                    HG




                    Comment


                    • Mình ơi !



                      Dịu dàng hai tiếng :
                      " Mình ơi !"
                      Hai mươi năm lẻ
                      Tôi - Người gọi nhau.

                      Hai mươi năm lẻ
                      lao đao...
                      Vững tâm chèo chống
                      chiếc sào thuỷ chung

                      Hai mươi năm
                      lắm thăng trầm
                      Con sông đời
                      sóng bủa dâng bấy lần

                      Hai mươi năm lẻ
                      chung thân
                      Tránh sao nước mắt rưng rưng
                      bởi buồn ?

                      Cuộc đời
                      trút mọi tai ương
                      Trân mình hứng cả
                      biết nương nơi nào

                      Đói - no - cực nhọc...
                      Bảo nhau :
                      "Nụ cười cố nở ngọt ngào
                      trên môi "

                      " Mình ơi !"
                      gọi đến muôn đời
                      Xin người giữ lấy
                      Tình tôi
                      bên mình .


                      Huỳnh Gia


                      08-03-2011


                      Viết tặng một nửa tôi nhân ngày 8/3


                      Comment


                      • Hạt nắng tháng ba ...


                        Như là ...
                        hạt nắng tháng ba
                        Vẫn còn một chút mặn mà
                        hương yêu


                        Bao nhiêu câu hỏi
                        đủ nhiều ?
                        Thôi thì im lặng
                        ngắm chiều êm trôi ...


                        Cố công vịn lấy niềm vui
                        trên triền dốc đứng ...
                        Vực đời cheo leo
                        Ngày đi...
                        chiếc bóng đi theo
                        Bóng mang hạt nắng
                        về gieo cuối vườn


                        Rồi đêm
                        dệt lụa yêu thương

                        mang về gói kín nỗi buồn
                        giấu đi ....


                        Nếu như
                        ước được những gì
                        Xin dâng tặng ...
                        khối tình si
                        trọn đời...



                        Huỳnh Gia

                        15-03-2011

                        Comment


                        • Còn một chút gì không...?



                          " Có một chút gì cho anh không ...?"
                          Tiếng vọng từ xa xăm ùa về trong sương trắng
                          Trên một chặng đường quên...
                          Đêm lạnh lùng , rất vắng.
                          Khiến hàng cây sực tỉnh - lá xoay tròn ...

                          Có một chút gì còn lại cho nhau không...?
                          Cho ngày xưa - cho một thời nông nổi
                          Cho một tiếng yêu - ngại ngùng không kịp nói
                          Đã trôi dần - hun hút phía trời xa ...

                          Có - có một chút ngọt ngào...
                          Thôi ! ta giữ riêng ta
                          Cho những lúc một mình ngồi góp nhặt
                          Từng mảnh vụn của một thời...đã mất
                          Rồi cất sâu vào góc tối - tự ru lòng ...

                          Có - có một chút dỗi hờn...
                          Thôi ! trả lại mênh mông
                          Ta đã đi qua những tháng ngày tuổi trẻ
                          Không có đủ sắc màu trên khung vẽ
                          Nên bức tranh yêu - không thể hoàn thành

                          Nếu có một chút gì còn lại - cho anh
                          Thì nơi đó chỉ là miền ký ức
                          Cùng những nốt nhạc rơi ... của cung đàn đã đứt
                          Nửa khúc tình ca ngưng bặt - Phút bồi hồi...

                          Con thuyền tình ngược hướng ..rẽ đôi nơi
                          Bờ sông cũ chỉ còn triền cỏ dại.
                          Và dấu vết của những ngày tháng ấy
                          Cũng dần dà mờ nhạt...bởi thời gian

                          Còn một chút gì không ...?
                          Có lẽ đã muộn màng.
                          Năm tháng vốn vô tình xoá đi từng chút một
                          Nếu có còn lại một chút gì bỏ sót
                          Thì đó chính là dư vị trái tim đau ...



                          Huỳnh Gia


                          16-03-2011

                          Tặng " ngày xưa...
                          "

                          Comment


                          • Vô thường một chút riêng...ta



                            Ta đi ...trong cõi vô thường
                            Như thân tằm nợ tơ vương cả đời

                            Bỏ quên ngày tháng rong chơi .
                            Dấu băn khoăn khắc một thời ...rất sâu .


                            Niềm vui dành dụm chưa lâu
                            Nỗi buồn giật lấy - hất vào khoảng không ...

                            Ta đi...lặng lẽ xuôi giòng
                            Thuỷ triều rút cạn nỗi lòng - xót xa ...


                            Ba phần tư lẻ đường qua ...
                            Xoè đôi tay trắng ...Tóc pha sương chiều .

                            Dốc lòng...nhen nhúm tin yêu .
                            Thế nhân xô đẩy - liêu xiêu nghĩa tình .


                            Gian nan một cuộc mưu sinh
                            Người tan - chợ vắng - một mình lơ ngơ !?

                            Còn bao lâu để mà chờ
                            Giữa lòng đất mẹ - giấc mơ thiên thần ..?


                            Ta đi ... nứt nẻ đôi chân
                            Bôn ba - lận đận - nhọc nhằn - lo âu .

                            Tự mình vá víu nỗi đau
                            bằng dăm ba chữ ngọt ngào trong thơ ...


                            Vô thường một chút riêng cho ...
                            Sáp tràn thân nến - bấc khô - lòng mềm ...

                            Thắp niềm tin - để đi tìm ...
                            tiếng cười đâu đó trong tim mọi người


                            Lỡ mai dừng lại nghỉ ngơi
                            không còn tiếc nuối

                            thảnh thơi - yên bình ...

                            23-03-2011

                            Huỳnh Gia

                            Viết tặng ngày 26/3 Tặng riêng ta .

                            Comment



                            • Kỷ niệm ơi...!



                              Anh có về ngang đường ấy nữa không
                              Cội me già đã mấy lần thay lá
                              Và những cơn mưa não nề cuối hạ...

                              Đổ vào chiều ...
                              lạnh giá kỷ niệm xưa

                              Anh có mang dùm nỗi nhớ đi chưa
                              Nó ngột ngạt như nắng hè thiêu đốt
                              Đã không biết có bao lần bất chợt...

                              Đảo mắt tìm...
                              khi người gọi một cái tên ...

                              Anh có còn ...
                              Hay anh đã lãng quên ...?
                              Trăng vẫn nhớ khúc tình ca thủơ ấy
                              Cung đàn cũ dư âm còn vang mãi
                              Đôi bóng dài in đậm bậc thềm quen


                              Cuộc tình buồn ta không đặt thành tên
                              Theo chiếc lá cuối mùa thu bay mất

                              Rồi thời gian cuốn ta vào tất bật
                              Kỷ niệm còn nguyên...

                              Anh đã xa rồi...

                              Bản tình ca còn lưu dấu - tên người
                              Với dòng tặng " Cho em..."

                              Tôi còn giữ
                              Có phải không vì mùa thu buồn ủ
                              Nên phai nhoè nét chữ...

                              Kỷ niệm ơi !




                              31-03-2011



                              Huỳnh Gia







                              Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 03-04-2011, 08:55 AM.

                              Comment


                              • Xin một lần


                                Xin một lần ...
                                chỉ đơn giản thế thôi
                                Sao khó quá
                                những gì ta muốn
                                Trả cho hết
                                không còn vay mượn
                                Rồi bình yên quên tất cả
                                ơi người...!

                                Xin một lần
                                Dòng nước mắt thôi rơi
                                Dẫu nỗi đau cứ chai lì
                                ở lại
                                Xin một lần thôi
                                lòng không khoắc khoải
                                Dẫu trọn đời
                                canh cánh nỗi niềm riêng


                                05-04-2011


                                Huỳnh Gia







                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom