• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Một chút cho tôi




    Khi vô tình bước vội qua nhau
    Trong một thoáng nghe nhịp tim bối rối
    "Có phải là yêu ?" ( ngập ngừng dấu chấm hỏi )
    "À không ! phút xao động nhất thời "


    Thế rồi đêm - giấc ngủ hoá xa xôi
    Mộng mị những mê say - quay cuồng như cơn lốc
    Nghe từ trong tận cùng khoảng trống
    Có ngọn gió nào thổi bạt những mong manh


    Theo từng đông khối tuyệt vọng hình thành
    Đời mang những chiếc đinh cắm vào lòng thực tại
    Ghim cả những ngây ngô một thời dan díu mãi
    Châm chích những yếu mềm - xoa xuýt bởi vì đau


    Ta đứng lại nhìn - thời gian vẫn trôi mau
    Cố giữ lại một chút tình dang dở
    Nếu như sợi tơ trời đừng rối ren trong gió
    Thì điều ước chẳng dễ dàng buộc chặt khát khao


    Một chút bào mòn - mong nỗi nhớ gầy hao
    Khi những yêu thương đã tan thành mây khói
    Và khi trái tim thật thà lời thú tội
    Kiên nhẫn chờ...đời ban tặng chút bình yên ...




    Huỳnh gia


    07-11-09

    Comment


    • Trăng vỡ




      Trăng đã vỡ - ghép làm sao lành lặn
      Nửa khuyết gầy rơi hẳn phía không nhau
      Áo tình yêu - mảnh rách nát hư hao
      Mang vá víu - rối bời kim hạnh phúc

      Người chìm đắm trong nỗi buồn bất tận
      Mặc tim mình rên xiết với thời gian
      Món hàng yêu - thứ xa xỉ cao sang
      Cố mặc cả - quên mất đời thua lỗ

      Ta - nỗi nhớ thả bay theo cánh gió
      Đêm lặng yên nhìn ký ức khóc oà
      Tháng ngày dài cô độc ngóng trăng xa
      Tay tê buốt gõ nhịp lòng trăn trở ...

      Trái tim đau cũng bởi lòng ngờ ngợ
      Tiến hay lùi - liệu có phải là yêu ?
      Bắt dửng dưng đối chọi những liêu xiêu
      Môi kiêu hãnh dỗ an bao rối rắm

      Dẫu biết rõ chiếc vòng tròn lẩn quẩn
      Cuộc đuổi tìm - khoảng cách ngút ngàn xa
      Nhưng nào ai định nghĩa được để mà ...
      ...ta học lại từ ban đầu . Thật khó ...




      Huỳnh Gia


      09-11-09

      Comment


      • Dẫu rằng không thể...




        Gánh tình sầu nặng vai gầy - loạng choạng
        Trút nơi nào - từng thương nhớ chật nêm ?
        Để không còn ray rức ánh sao đêm
        Khi điều ước rơi dần vào khoảng tối

        Mảnh trăng vỡ phía bên người đến tội
        Một nửa ta mềm nhũng những lo âu
        Nhìn cỏ khuya sương thấm suốt canh thâu
        Ta dừng lại lắng nghe - dường cỏ khóc

        Nếu có thể mang ít nhiều hơi ấm
        Lẽn vào nhau xoa dịu những nỗi buồn
        Lẽn vào nhau bù đắp những yêu thương
        Chừng một lúc - rồi quay lưng - cũng được ...

        Đời không thể tháo rời bao ràng buộc
        Nghĩa và tình nồng mặn mấy mươi năm
        Đành lặng thinh - thầm nuốt ngược vào lòng ...
        ... lời an ủi - cho người không bối rối...


        Huỳnh Gia

        10-11-09


        Comment


        • Khúc nhạc buồn




          Đàn nâng phím lạnh bơ vơ
          Tình tang...Ta nếm ngu ngơ đủ nhiều
          Ai xuôi giữa gió thả diều
          Gío căng diều đứt một chiều...ngẩn ngơ...

          Một đời ướp mộng ươm mơ
          Đêm thao thức giữa trang thơ rối vần
          Bước qua nhau thoáng ngại ngần
          Còn chăng một nửa ân cần .Cho ta ?

          Để rồi đêm vắng ngân nga
          Ta ru ta giấc tiêu ba ngập ngừng
          Thời gian có thể dửng dưng
          Tình ta không thể lưng chừng như mây...

          Đường đời nắng bạc - sương phai
          Bến đời xa tít Hỏi ai có chờ...?


          Huỳnh Gia

          10-11-09



          Comment


          • Đêm hạ huyền




            Vô tư kéo tấm lụa mềm
            Mây che một nửa hạ huyền - bâng khuâng
            Tưởng như hoài niệm ân cần
            Che dùm thương nhớ lưng chừng trong em

            Gío lay chiếc lá bên hiên
            Như lay giấc mộng êm đềm đang trôi...
            Nụ hôn nào lạnh bờ môi
            Mà hôm nay cả đất trời giá băng ?

            Tưởng như hạnh phúc thật gần
            Giơ tay em hứng chờ mong - từng ngày
            Nửa vầng trăng khuyết thật gầy
            Lắng nghe tiếng gió xoay xoay nỗi buồn

            Dây chùn - phím lạc cung thương
            Biệt ly từ ấy - uyên ương lẻ bầy
            Hạ huyền trăng lẫn vào mây
            Đêm trầm tư tiếng thở dài - xa xa...


            Huỳnh Gia

            11-11-09

            Comment


            • Dỗi hờn.





              Anh không về nữa , thật rồi !
              Bỏ mây giăng kín nẻo trời bơ vơ
              Bỏ đêm nức nở tiếng thơ
              Anh không về nữa - thôi chờ mà chi ?

              Thế mà phút ấy biệt ly :
              "Chỉ dăm hôm - ướt bờ mi chi nàng ? "
              Thời gian trôi đến ngỡ ngàng
              Đã bao đông gió chàn ràn bên hiên

              Anh không về nữa - Từng đêm
              Xa xôi giấc ngủ - em tìm nơi đâu ?
              Gío mùa thổi suốt canh thâu
              Nghe từng hơi lạnh thấm sâu vào hồn

              Anh không về giật nỗi buồn
              Ném vào hoang vắng - yêu thương lấp tràn
              Mặc mùa trôi với hoang mang
              Mặc em héo hắt võ vàng vì mong...

              Anh không về kịp - phải không ?
              Phải đâu chẳng hiểu tấc lòng của nhau



              Huỳnh Gia


              12-11-09

              Comment


              • Dấu xưa




                Đường xưa để lại những dấu chân
                Cho gió mùa thu thoáng tần ngần
                Sao đủ lá rơi - hòng có thể ...
                Lấp dần dấu vết thuở bâng khuâng

                Anh - khách phong trần phút chùn chân
                Tim tôi ghé trọ chỉ một lần
                Cớ sao tím lịm từng thu nhớ
                Hỏi chiều yếu đuối lắm phải không ?

                Luỵ phiền tự chuốt - trái tim đau
                Bôi xoá làm sao khỏi nát nhàu
                Để mai nắng khỏi cần ghé lại
                Sưởi dùm cái lạnh lúc không nhau

                Người đã xa rồi - biệt bóng tăm
                Tình tôi chìm đắm nẻo thăng trầm
                Để từng thu vắng - từng thu vắng
                Đếm từng lá rụng - đếm buồn trông ...


                Huỳnh Gia


                13-11-09

                Comment


                • Một chút cho người




                  Một chút giận hờn rồi quay mặt dửng dưng
                  Những yêu thương bỗng hoá thành vô nghĩa
                  Dù cố gắng gom về một phía
                  Vẫn rớt rơi từng vụn vỡ vô hình

                  Một chút vu vơ mong ấm lại chữ tình
                  Ta thu vén cả một đời - dường không gọn
                  Tay yếu đuối dắt trái tim chạy trốn
                  Giữa đông hàn trắng xoá một màu mưa

                  Đã buông rồi - khoắc khoải ngủ yên chưa
                  Sao vẫn sót một mắt đời thao thức
                  Ngoài kia mưa bay lất phất
                  Lòng nghe thấm từng hạt - tê buồn !?

                  Người vô tư rải đá khoảng đường trơn
                  Ta cố bước - quên trái tim rướm lệ
                  Không thể trách - vì yêu thương là thế
                  Đã cho - không đòi lại bao giờ

                  Ai dỗ về điên dại những câu thơ
                  Cho ta biết không còn người bên cạnh
                  Trong mảnh vỡ của trái tim chết lạnh
                  Còn lại gì ? ảo ảnh một giấc mơ...



                  Huỳnh Gia


                  16-11-09


                  Comment


                  • Vẫn là không




                    Nghẹn ngào chi tiếng gọi người dưng
                    Cho kỷ niệm đêm giật mình thức giấc
                    Cho thương nhớ phủ trùm lên vạn vật
                    Cây cỏ biết đau - đâu chỉ trái tim người

                    Vô tình chi hai chữ người dưng
                    Âm vang mãi dội vào tim rét mướt
                    Đã không thể... thôi thì hai lối ngược
                    Giữ một phần yêu dấu -sót trong nhau

                    Đơn giản thôi ! định nghiã người dưng
                    Không nợ - không duyên - không còn gì tiếc nuối
                    Nỗi nhớ tàn phai - tâm hồn già cỗi
                    Dẫu có mặn nồng - nếm thử - vẫn là không !



                    Huỳnh Gia


                    16-11-09


                    Comment


                    • Góc thơ đường

                      Đường thi






                      Ba mươi năm chẳn đã làm thầy
                      Trên cấp huy chương đến tận tay
                      Ngớ ngẩn, bao ngày rao tựa sốt
                      Vu vơ, suốt tháng múa như say
                      Lửa to rắn lủi, thét gào loạn
                      Heo nhỏ cọp vồ, buôn bán may
                      Mấy đứa trẻ thơ theo lớp học
                      Mai sau đều giỏi việc canh cày.



                      Nguyễn Phúc Vĩnh Ba




                      -------------------





                      Kính họa cùng anh VB




                      Chúc mừng...



                      Vác tấm huân chương đóng dấu "thầy"
                      Ngoảnh nhìn bụi phấn trắng đôi tay
                      Lơ mơ vừa đủ ba mươi chẳn *
                      Lọ mọ chỉ còn một bữa say
                      Cái đoạn đường qua , giờ đã mỏi
                      Rửa chân bắt chéo , thế mà may
                      Bôn ba không khỏi thời và thế .
                      Vui thú điền viên - bỏ sức cày ...



                      Huỳnh Gia

                      ===========



                      * Ba mươi năm
                      Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 20-11-2009, 08:26 AM.

                      Comment


                      • Góc thơ đường

                        Vịnh thơ bần



                        Trời sinh em vốn kẻ bần nông
                        Mặt mũi quanh năm lấm đất đồng
                        Ngóay bút - giấy cười "Ôi ! cấu tứ "
                        Xâu vần - mực nhạo " Oái ! văn phong..." *
                        Mấy nong con chữ hòng khua nước
                        Bao thúng văn thơ vội khuấy dòng ?
                        Ngẫm tủi thân mình sao mãi dốt
                        Học đà bao bận - vốn tròn không ...

                        Huỳnh Gia


                        Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 01-07-2010, 07:05 AM.

                        Comment


                        • Đếm buồn


                          Tìm đâu
                          Ta biết tìm đâu
                          Môi son - mắt biếc
                          tóc nâu - má hồng
                          Đêm
                          Ta tìm giữa hư không
                          Ngày
                          Ta tìm giữa phố đông
                          Thở dài...

                          Tìm ai
                          Ta biết tìm ai
                          Giật mình chợt thấy
                          dáng gầy ai qua...!?

                          Đã xa
                          Giờ đã quá xa
                          Chỉ ta ngồi lại
                          Cùng ta
                          đếm buồn...



                          Huỳnh Gia

                          20-11-09

                          Comment


                          • Nhớ miền đất tôi qua



                            Hơn hai mươi năm chưa về thăm phố lạnh
                            Hàng thông xưa còn đứng đó đợi chờ
                            Những cánh hoa bên lề đường mỏng mảnh
                            Có dịu dàng khoe sắc tím mộng mơ ?

                            Hơn hai mươi năm sao dời vật đổi
                            Dường không còn có dịp để đi xa
                            Thung lũng tình yêu đã thêm tình nhân tới
                            Hay lặng yên soi bóng cội thông già ?

                            Hơn hai mươi năm - đủ mòn đá sỏi
                            Một chút tình theo ngày tháng lãng quên
                            Giữa cái nóng con đường trưa nắng chói
                            Bỗng nghe thèm cơn gió lạnh cao nguyên

                            Huỳnh Gia

                            ( Thân tặng một người bạn từ phố núi )

                            Comment


                            • Đêm và Ta




                              Đêm xạt xào tiếng lá gọi tên nhau
                              Bừng tỉnh giấc ngỡ ai về trước cửa
                              Chập chờn tỉnh say - trái tim như lửa
                              Mở rộng vòng tay - khoảng trống ùa vào

                              Kỷ niệm chia giòng từ những nhánh giao
                              Ta - thượng nguồn mắt trông theo - bất lực
                              Mệt mỏi quay lưng - khuất tầm nhìn ký ức
                              Bỗng thấy lòng dường hoá đá nỗi đau

                              Người cứa vào tim rõ dấu một vết sâu
                              Theo năm tháng cứ khô dần thành sẹo
                              Ta bôi xóa dù thế nào... Thật khéo...
                              Thi thoảng nhói lên nhưn nhức nửa phần đời

                              Từ âm thầm rời bỏ những cuộc chơi
                              Tự giam mình giữa hoang tàn trống trải .

                              Ta như thấy thời gian dừng hẳn lại
                              Và xung quanh là một mảng không màu

                              Tiếng nguyệt cầm văng vẳng giữa đêm thâu
                              Nghe như gió than van đời bất hạnh

                              Ai nỡ cắt vầng trăng làm hai mảnh
                              Để bây giờ đêm lạnh giống như Ta




                              Huỳnh Gia


                              20-11-2009


                              Comment


                              • Ta học đường thi


                                Ngăn ngắn chỉ vừa đủ tám câu
                                Vét gần cạn vốn liếng trong đầu
                                Bằng bằng - trắc trắc - rằng không khó ?
                                Luật luật - niêm niêm - thật phát rầu !
                                Gò lưng hý hoáy - cong cây bút
                                Loay hoay chổng vó - mực tuôn ào ...
                                Người hay - chỉ cần dăm ba phút
                                Ta kém - trọn ngày , ai bảo lâu ?



                                Huỳnh Gia

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom