• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Thơ tặng Thầy tôi



    ( Bài đăng báo TN số thứ 7 ngày 01/11/2014 )

    " Người lái đò "- mộc mạc một cái tên
    Nhưng hàm chứa biết bao điều trong đó
    Nếu ai đã từng cầm chèo mới rõ
    Những thương yêu người gửi gắm cho người

    Thầm lặng giữa dòng sông đưa từng chuyến đò đời
    Bao lớp trẻ thơ bước vào bờ - mạnh mẽ
    Thầy phó mặc phấn nhuộm màu tóc trẻ
    Không phàn nàn dù vất vả gian truân

    Ngày hôm nay - trăm vạn đóa hoa mừng
    Thơm ngan ngát nghĩa thầy trò - hạnh phúc
    Thầy vẫn thế - mỉm cười - rồi ... thúc giục
    " Về ôn bài , mai lên lớp ...các em ..!"


    11/20/2009 11:33 am
    Huỳnh Gia

    ===============

    Comment



    • Tình khúc mùa đông - 2




      Vì sao ta yêu mùa đông
      khi mỗi tinh mơ sương chắn mờ lối nhỏ
      khi cơn gió vô tình xoáy vào lòng nỗi buồn cắc cớ
      xoáy cả phiến lá cong khô chết dở bên thềm ?

      Nấm mồ hôm qua ta đã lấp
      chật nêm
      mảnh vương vấn
      mớ yêu thương
      nhúm dỗi hờn ...
      đang rùn mình giẫy giụa
      hơi thở lịm dần ...
      sau lần ngộp ngụa
      trong vũng tối dối gian .

      Nếu mùa đông gom đốt sạch lá vàng
      một loáng thôi ...
      rất nhanh
      thu không thể bỏ rơi chiều
      sẽ lại quay về xin lỗi
      ta sẽ lại thêm lần nóng vội
      mặc vào hình nộm mang tên Thơ đang gượng gạo nửa nụ cười một lớp áo thứ tha

      Vì sao ta yêu mùa đông
      để rồi hóa đá khúc tình ca
      nốt nhạc đóng băng giữa khoảng trời lộng gió
      con bấc hồn nhiên xổ tung mùa
      đêm rối cỏ
      và cái lạnh thấm sâu ...
      đông cứng ngôn từ



      Huỳnh Gia
      Tặng mùa đông


      30/10/2014
      =====================
      Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 10-09-2015, 11:07 PM.

      Comment


      • Trách mùa





        Đuổi chi cho tận lá vàng
        bỏ mùa nhếch nhác
        gió tàn cuộc
        say ...

        Tinh mơ
        sương giá chen vây
        gió hồn nhiên mượn
        mang rây mịt mùng

        Nắng riu ríu trốn ?
        Dường không
        phơi chiều chưa ấm
        trách mông lung mùa

        Đêm gõ cửa
        bóng nhặt - thưa
        Ta loay hoay đón
        đã vừa phong phanh

        Men lối cũ
        đến thật nhanh
        lật từng phiến gió
        chạm vành buốt tê

        Mùa bình lặng
        Ta bộn bề.



        Huỳnh Gia

        24/11/2014

        Comment


        • Cung bậc mùa



          Ta kiên trì đợi mùa đông
          giữa hun hun nắng đốt
          cung bậc thời gian
          rặc những nốt trầm
          chiều ủ dột
          ngoài trời
          khô hắt một cơn mưa

          Ta đi tìm giữa ban trưa
          chút se se trốn trong giọt mồ hôi
          thấm đẫm
          ẩm ương ngày lẩm cẩm
          Mùa đông có về không ?

          Đông chưa muốn lượn vòng
          mùa vắng lặng
          cung đàn xưa ương bướng rung dây
          giả vờ gút mắc
          Ta giả vờ im lặng
          qua hết bốn mùa
          còn lại khoảng trống
          trơ .

          Huỳnh Gia


          05/12/2014

          Comment


          • Tình khúc tặng mùa đông (3)


            Đông ...
            Cơn bấc hồn nhiên thả chút se se
            không đủ buốt
            Thảm lá mùa thu vừa trút hôm qua chưa kịp khô
            khi ráng chiều ủ dột
            khẽ cựa mình

            Sương phủ đầy trên con phố vừa đó chớm bình minh
            Che khuất bóng đóa dã quỳ đang khoe màu bên vách núi
            Tia nắng cuối cùng co tròn bên góc cũi
            chờ ru giấc ngủ đêm

            Đông ...
            chênh chếch vệt trăng liềm
            cột khói hình đám mây vô tình vẽ vòng
            trên khoảng vắng
            một chiếc vòng lẩn quẩn
            nhốt chặt hạt sương đang giật mình thức giấc
            Để rồi
            ngột ngạt nỗi đa đoan

            Đông ...
            mùa cạn
            gió phiêu hoang



            Huỳnh Gia


            12/12/2014
            Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 14-12-2014, 09:09 AM.

            Comment


            • Đoản khúc cuối thu

              Và thu cuối mùa qua
              Những chiếc là vàng hoe biếng lười rơi lác đác
              Gió cất tiếng gọi khan , ai ngờ mưa đổ rát
              Trôi mất dấu chân người bỏ lại lối thu qua

              Và tự nhiên như thể vốn đã nhòa
              Đêm xóa trắng vết gợn buồn ta bảo giấu
              Ơi ! đôi mắt đừng ngó về xa thấu
              Ngút ngái bóng thiên di
              xa khuyết nỗi rạt rời

              Thế rồi mưa cũng thôi rơi
              Con bấc chờn vờn
              se lòng sương mỗi sớm
              Tháng mười co mình đón mùa đông chợm dợm
              Đón nỗi nhớ nhung ơi !
              sương phủ lối mòn

              Huỳnh Gia

              Comment


              • Tình khúc tặng mùa đông (4)


                Ở nơi này đông thấm lạnh rồi anh
                cái lạnh cứ hồn nhiên len lõi từng vạt gió
                mảng không gian bỏ ngõ
                mặc sức xổ tung trời
                xô bụi lốc
                đuổi lá bay

                Ở nơi này đông trống trải một vòng tay
                Em chỉ biết tự thu mình co ro
                tìm chút ấm
                một nửa đông em chưa từng rét đậm
                nhưng bây giờ tím tái
                nỗi nhớ ơi !

                Khoảng cách từ xa một nửa khoảng trời
                gió không bắt nhịp cầu
                nên không gian hụt hẫng
                bỏ mùa đông lẩn quẩn
                quấn riết nỗi niềm
                tê dại đến cuồng mơ

                Nơi em bây giờ đông tràn lạnh câu thơ
                từng khổ nhỏ phong phanh
                chống chọi mùa
                rúm ró
                câu chữ nhả chưa tròn
                dường đóng băng hóa rọ
                Em bất lực chờ
                đông bỡn cợt
                chán
                đông đi .



                Huỳnh Gia

                18/12/2014

                Comment


                • Cung bậc mùa (2)





                  Đông đễnh đoãng
                  gió rong hoang
                  xua từng sợi rét
                  rải lênh loang mùa

                  Đêm trầm tích nỗi cặn thừa
                  tháng năm bào xát
                  đã vừa ủ mơ

                  Giao mùa
                  lá rụng
                  trốc trơ
                  hàng cây rũ bóng
                  giả vờ thản nhiên

                  Đông gõ cửa
                  mở toang đêm
                  cơn mưa bụi nấp góc thềm
                  tung hê .

                  Dậm chút nhớ
                  thấm lòng tê
                  Ta lơ đễnh
                  mặc .
                  Mùa u mê chờ ...




                  Huỳnh Gia

                  13/12/2014

                  Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 09:41 AM.

                  Comment


                  • Đường luật



                    Dỗi đông


                    Có phải đông lì lợm bước chân
                    Chiều mây xuống thấp gió bần thần
                    Quơ tay đuổi bấc lòng vương lạnh
                    Ngoảnh mặt xoa đời khóe mắt rưng ...
                    Mùa đến rồi đi - mùa có biết
                    Ta tìm hư ảo một hình nhân
                    Đôi khi vờ vịt tô màu nắng
                    Ai biết ai chờ phía trống không ?

                    Huỳnh Gia




                    =======================


                    Ngẫm chuyện đời

                    Cuộc đời nửa thật nửa như chơi
                    Cay đắng lắm thay chuyện đổi dời
                    Ngoài mặt trỏng trơ câu lễ nghĩa
                    Trong lòng phùn phụt ngọn ma trơi
                    Thẳng ngay trung trực chôn lòng đất
                    Xu nịnh a dua cất tận trời
                    Gương tốt tiền nhân ghi sử sách
                    Mấy ai học thuộc ? ngẫm buồn ơi !


                    Huỳnh Gia



                    -----------------------------

                    Thôi kệ mùa trôi

                    Bốn mùa thoăn thoắt tựa con thoi
                    Mới đó mùa xuân tới nữa rồi
                    Lớp trẻ rong chơi mừng đến tuổi
                    Hàng già ngồi đếm nếp nhăn chơi
                    Niềm vui cắt ghép bao năm nữa
                    Mảnh vụn vãi vương nỗi xót đời
                    Thôi ! vẽ màu xuân tươi rói để ...
                    Gọi niềm hy vọng trở về coi .

                    Huỳnh Gia

                    29/12/2014

                    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 29-12-2014, 10:05 AM.

                    Comment



                    • Khúc Xuân ngời



                      Đâu phải mùa xuân đang đủng đỉnh
                      Tại bấc tiếc ngày chậm bước hoang
                      Nhúm lạnh sót đêm giờ đã nhỉnh
                      Tờ lịch cuối năm đợi xếp hàng ...

                      Lấp lững say men lòng rạo rực
                      Ghép vội vần thơ tặng giao thời
                      Cùng nhau xuống phố - hòa háo hức
                      Ta dắt xuân hồng dạo khắp nơi

                      Một chút hương phai - nhờ xuân dậm
                      Phấn son tô điểm mắt môi tươi
                      Nguyên khai vốn chẳng cần chăm bẵm
                      Nhan sắc mùa xuân trẻ muôn đời

                      Hôm nay gió nói gì hỡi gió
                      Mà nhánh vàng mai khúc khích cười
                      Thì ra xuân biết mùa bỏ ngỏ
                      Cho buổi xum vầy
                      hạnh phúc ơi !

                      Huỳnh Gia

                      Tặng mùa xuân 2015


                      Comment


                      • Mưa lạc mùa




                        Mưa rả rích giữa mùa đông
                        thật lạ
                        con bấc dường co gập nỗi buốt tê
                        người xa người
                        ai dỗ giấc đam mê
                        lật ký ức
                        mùa xoay
                        đêm lạc lối

                        Ơi ! vạt nắng
                        đi về đâu mà vội
                        lóe bình minh
                        rồi lẫn trốn rất nhanh
                        khu vườn xưa
                        mưa ướt dấu độc hành
                        từng chiếc lá
                        phiến cong khô
                        mặc niệm

                        Ơ ! nỗi nhớ
                        sao cố tình ẩn hiện
                        mấy lần ta bôi xóa
                        ngỡ nhạt mờ
                        có ngờ đâu cố ý xộc vào mơ
                        xát bùng cháy nỗi buồn
                        nham nhở khói

                        Thơ lem luốc một hình dung
                        đến tội
                        phía không nhau
                        đau nhức nửa kiếp người
                        mưa lạc mùa
                        ngang ngạnh đếm giọt rơi
                        căn phòng vắng
                        nhân đôi từng cơn lạnh


                        Huỳnh Gia

                        31/12/2014
                        Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 31-12-2014, 09:23 AM.

                        Comment


                        • Đồng vọng đêm .







                          Nơi em bây giờ vương chút lạnh gió đông
                          chỉ một chút thôi
                          sao cõi lòng tím tái
                          chiếc bóng giật mình
                          níu ngược bước chân đang trượt dần về phía ấy
                          " Phía ấy chênh chao ! "

                          Phố xá về đêm lung linh vạn ánh đèn màu
                          trên chiếc ghế đá công viên
                          những đôi tình nhân vòng tay nhau thì thầm to nhỏ
                          hạnh phúc đơn sơ nhưng tuyệt vời là thế đó
                          sao chiếc ghế em ngồi trống trải đến đơn côi ?

                          Tiếng chuông giáo đường ngân
                          đêm hồi hộp đón giao thời
                          người líu ríu gọi tên nhau
                          vòng xe quay vun vút ...
                          trên những khuôn mặt lạ quen
                          nụ cười luôn túc trực
                          sao nơi này im lặng nỗi khát khao ?

                          Bầu trời ích kỷ khư khư giữ rịt những vì sao
                          không muốn thả rơi
                          dù một lần
                          cho em trao điều ước
                          tiếng chuông giáo đường rạc rời ngân
                          kéo vệt dài thõng thượt
                          Phía không nhau
                          đêm đồng vọng đến muôn đời


                          Huỳnh Gia

                          02/01/2015

                          Comment


                          • Thư gửi mùa Xuân 28


                            " Ba nó " thương yêu !

                            Lần đầu tiên sau mấy chục năm chung thân , hôm nay tự nhiên "Mẹ nó" lại muốn viết thư ...Chắc là " Ba nó" có chút ngạc nhiên nhưng bên cạnh đó sẽ rất vui cho mà xem .

                            Thấm thoát mà đã 27 năm rồi kể từ ngày hai con người xa lạ bỗng chốc hóa thân quen rồi "Ba nó" nhỉ !

                            Nhớ ngày xưa ấy ," Mẹ nó " vốn là một cô gái 25 tuổi rất năng động và có một chút tài năng . Không đẹp gái nhưng có một chút kiêu kỳ ... Kiêu kỳ không phải vì " Mẹ nó ' con nhà quyền thế gì, kiêu kỳ đơn giản vì xung quanh " Mẹ nó " có rất nhiều " ong - bướm" lượn lờ . Đương nhiên rồi , vì lẽ đó cũng nên để cho " Mẹ nó " mặc nhiên sử dụng cái quyền quan sát - so sánh - chọn lựa và kỹ tính một chút phải không nhỉ ?

                            Thế rồi một ngày không đẹp trời là mấy , " Ba nó " xuất hiện trong văn phòng công ty - nơi " Mẹ nó" đang công tác . Nghe nói do không phục vị thủ trưởng cục TK bảo thủ và cứng nhắc , "Ba nó" bỏ phắt không cần chờ nhận quyết định biên chế chính thức sau 18 tháng thử việc mà chuyển công tác về cty CB để làm lại từ đầu . Ngẫm "Ba nó"cũng ngang ngạnh thiệt đó .

                            Thật lòng mà nói thoạt đầu " Mẹ nó " không có ấn tượng gì mấy về chàng lính mới mang vẻ mặt khắc khổ và đen đúa này , bởi nhìn bao quát "Ba nó " sao mà lôi thôi - lếch thếch với chiếc sơ mi trắng bèo nhèo ngã màu và chiếc quần tây xanh rêu được một cô thợ may nào đó đắp vào mông hai chiếc " tivi" bằng hai miếng vải đen rất mất thẩm mỹ ...

                            " Ba nó" được phân công tác CN máy chiếu của đơn vị bãi hát .

                            Suốt một thời gian tương đối dài sau đó , mỗi lần đụng mặt trên văn phòng , " Mẹ nó " cũng chỉ gật đầu chào cười nhẹ bằng phép xã giao tối thiểu và trao đổi những vấn đề có liên quan đến chuyên môn ... Rồi thôi .

                            Cho đến một ngày ...

                            Sắp sửa đến tuần lễ phim , Cty biệt phái " Mẹ nó" lên kế hoạch tiếp đón đoàn làm phim từ thành phố HCM ... Nào tổ chức gặp mặt cộng tác viên điện ảnh , nào lên lịch chiếu cho các đơn vị , nào lên chương trình giao lưu , nào đặt tiệc chiêu đãi v..v... và v...v . Bởi vì " Mẹ nó " lúc đó là cán bộ tuyên truyền của Cty nên những việc đó chính là một mảng của công tác chuyên môn không có người phụ trợ .

                            Công việc dồn ứ đến nỗi ngoài 8 giờ hành chính , " Mẹ nó " phải làm thêm buổi tuối cho kịp ... Thế là suốt một tuần lễ , " Mẹ nó " cứ gõ lộc cộc trên chiếc máy đánh chữ ( thời đó làm gì có vi tính ) xong rồi lại gạch gạch - viết viết - xóa xóa ... không thể để bị chi phối dù phía bên ngoài bãi hát cách văn phòng Cty chỉ vài trăm bước , đêm nào phim cũng chiếu ầm ào ... lao nhao ...

                            Cho đến ngày cuối cùng sau khi đã hoàn tất mọi chuyện ( Lúc này đã vãng phim , khán giả về hết cả rồi ) " Mẹ nó " mới thở phào nhẹ nhỏm lững thững bước ra ngoài bãi hát để hóng chút gió và duỗi tay chân cho bớt mỏi trước khi ra về . Vừa bước ra bậc thềm văn phòng , " Mẹ nó " nghe loáng thoáng có tiếng đàn và tiếng kèn hòa quyện ...

                            - Ủa ! ai đang hợp tấu với nhau vậy ta ? ( "Mẹ nó" tự hỏi rồi bước nhanh đến xem là ai ...)

                            À ! thì ra ...

                            "Mẹ nó" ngớ người ra ngạc nhiên thán phục . Trên hàng băng ghế được ghép lại bằng những tấm vỉ sắt dành cho khán giả ngồi coi phim , chàng lính mới đầu quân tay thì ôm đàn guitar - miệng thì ngậm cây kèn Harmonica , đang một mình hòa tấu bài Romeo & Juliet - khúc nhạc ngoại mà " Mẹ nó " rất yêu thích . Thấy " Mẹ nó " tới gần , " Ba nó " ngừng lại tháo kèn ra và ngượng nghịu mỉm cười , cái mỉm cười thật có duyên
                            ( Mãi sau này " Mẹ nó " mới thú nhận với "Ba nó"rằng chính cái nụ cười mỉm mỉm này đã " đánh gục" "Mẹ nó " ngay lúc ấy ...)

                            Bắt đầu từ ngày hôm đó , có một cô gái tuổi 25 thỉnh thoảng thường hay tìm cớ để dành lại một ít công việc đang làm của 8 giờ hành chính cho buổi tối, mà không biết vì lẽ gì ...

                            Và cũng từ ngày hôm đó , giữa khoảng thời gian của 8 giờ hành chính , cái nụ cười mỉm mỉm lướt qua khung cửa sổ của bộ phận tuyên truyền dường như đều đặn hơn , bớt dè dặt hơn một chút …

                            Cho đến một buổi sáng của mùa xuân , trên khung cửa sổ của bộ phận tuyên truyền ấy xuất hiện một lá thư ...

                            " Mẹ nó " trước đó cũng từng có mối tình đầu ghi dấu và một vài mối tình lưng lửng …Nhưng tất cả đều đã trở thành kỷ niệm .

                            " Ba nó " tội nghiệp hơn , yêu đơn phương cô bạn học chung trường để rồi từ đó không dám yêu ai nữa cả bởi tự ti .

                            Nghèo thôi mà ! “Mẹ nó” không hề quan tâm đến điều đó ..

                            Thế là một lá thư hồi âm ...

                            Những buổi hẹn hò của " Ba nó" và "Mẹ nó " thường là những ly yaourt đá hoặc những tô cháo khuya bình dân ... Không hơn nữa .

                            ”Mẹ nó” còn nhớ hồi đó gia tài duy nhất của "Ba nó" chỉ có một chiếc xe cà tàng cọc cạch , vậy mà cứ sau buổi chiếu "Ba nó" lại đạp lạch cạch xuống nhà "Mẹ nó" cho dù chỉ được chừng mười - mười lăm phút ngắn ngủi để khi thì vài trái chôm chôm , lúc thì miếng bánh ngọt hoặc quả ổi ...trái quít kèm theo vài ba câu ngắn ngủi rồi lại quày quả đạp lọc cọc quay trở về khu tập thể cơ quan , cứ đều đặn hàng ngày như thế …. “Mẹ nó” còn nhớ có lần “Mẹ nó” bị bệnh phải xin nghỉ phép , tối đó trời mưa rất lớn ngỡ rằng mưa như thế chắc "Ba nó" sẽ không đến , nào ngờ ... "Ba nó" gõ cửa chỉ để trao cho Ngoại chiếc bọc nilon đựng chục trứng gà kèm lời thăm hỏi rồi cứ như thế dầm mưa quay trở về ...

                            Ngoại vốn là người rất tình cảm , nhìn thấy Ba nó thiệt tình và hiền hậu như thế nên Ngoại rất thương .

                            Ngoại bảo "Ba nó" : " Hai đứa lớn cả rồi , bước tới đi tao gã "

                            Ngoại biết "Ba nó" nghèo , Ngoại cũng lo "Ba nó" nghèo - " Mẹ nó" sẽ khổ . Nhưng Ngoại không sợ gã "Mẹ nó" cho người nghèo vì Ngoại thường hay nói :

                            " Nghèo không phải là một cái tội "

                            ..............................

                            Mua con heo đang nuôi của người chị họ , mướn thợ xẻ thịt móc hàm một nửa còn một nửa để nấu tiệc . Vậy là đám cưới "Ba nó" và "Mẹ nó" cũng có chục mâm cỗ đãi bà con và bạn bè đến chung vui , nhưng bởi vì "Ba nó" nghèo nên Ngoại chế lễ rước dâu

                            Sau ngày cưới , "Ba nó" và "Mẹ nó" dọn vào khu tập thể cơ quan để sống tự lập . Cân đối xong số tiền vay mượn từ con heo người chị , số còn nợ lại là khoản ứng lương cơ quan sẽ được trả dần từ tháng kế tiếp bằng một phần lương , phần lương thứ 2 cty cho lĩnh để trang trải chi tiêu cho cuộc sống hàng ngày

                            Lương thời bao cấp thì làm gì mà đủ để ăn sung mặc sướng . Phần lương còn lại của một người tằn tiện dữ lắm cũng chỉ đủ để mua gạo - gia vị cùng chai nước tương . Hàng ngày sau giờ làm việc ,"Mẹ nó" chỉ còn cách lần qua bãi hát xin mớ rau lang người chị làm cùng cơ quan trồng để nuôi heo mà mang về luộc ... Chị ấy bảo :

                            Mi được ưu tiên ngắt ngọn , chừa lại thân cho mấy chú ỉn của Tau ... ( sau bao nhiêu năm đến lần gặp lại chị , kỷ niệm này " Mẹ nó" mang nhắc lại đã khiến chị rơi nước mắt )

                            Bữa ăn hàng ngày của hai vợ chồng trẻ sau hôn nhân cứ lặp đi lặp lại hàng mấy tháng trời như thế .

                            Thời gian trôi qua ...lần lượt hai đứa con một gái - một trai chào đời trong hoàn cảnh thiếu thốn . Nhưng túp lều tranh ( chính xác là thế ) nằm trong khu tập thể cơ quan luôn rộn rã tiếng cười , tiếng ê a học bài của lũ trẻ ...

                            Hạnh phúc đơn giản nhưng ngọt ngào kéo dài thêm được vài năm nữa thì một biến động tương đối lớn đã khiến cuộc đời "Ba nó" và "Mẹ nó" rẽ ngoặc sang hướng khác ...

                            Cty chiếu bóng nơi “Ba nó" và "Mẹ nó” cùng công tác đột ngột tuyên bố giải thể sau một thời gian ngắn sát nhập ba Cty lại với nhau và thua lỗ .

                            Là công ty thuộc ngành văn hóa có thu , thu nhập chính của nhân viên là tiền bán vé sau cân đối thu chi và nộp ngân sách . Nhưng lúc bấy giờ , làn sóng video ập đến rất nhanh , lấn lướt dần mảng phim nhựa. Nhà nào cũng ráng dành dụm sắm cho mình đầu máy video . Băng đĩa thì đủ các thể loại phim được chất đầy ngoài các cửa hàng , họ cạnh tranh nhau mà giảm giá để cho thuê . Người ta thuê băng dĩa về để cả nhà cùng coi . Vậy là cái thú chiều chiều đi mua vé coi phim chiếu bóng dần dần biến mất , phim nhựa ế ẩm đến mức mỗi tối chỉ bán được chừng vài chục vé ...thì chuyện giải thể cty là chuyện tất yếu mà thôi .

                            10 năm công tác của “Mẹ nó” và 3 năm công tác của "Ba nó" được nhà nước quy đổi trả một lần bằng mấy trăm ngàn chế độ nghỉ việc

                            Ra khỏi cơ quan bắt đầu cuộc sống mới với nỗi lo không nghề nghiệp đã khiến một thời gian hơn 10 năm sau đó "Ba nó" và "Mẹ nó" phải vất vả thăng trầm đến gần như kiệt sức với đủ các loại nghề ... Phải chuyển nhà năm bảy lần từ thị trấn lùi dần về nông thôn để có thể dôi ra một nửa giá trị căn nhà được xây dựng bằng mồ hôi nước mắt mà trang trải cho việc học của hai đứa con ...

                            Nghèo đi đôi với khổ

                            Nếu mang hai chữ nghèo khổ này đi phân tích cặn kẽ ra chắc là rất nhiều thứ để kể " Ba nó " nhỉ ! Nhưng mà cuối cùng thì "Ba nó " và "Mẹ nó" đã vượt qua được phải không ? Chính bằng sự kiên trì vượt gian khó , chính bằng sự tin tưởng ,yêu thương , nhường nhịn và chia ngọt xẻ bùi với nhau .

                            Từ hai bàn tay trắng cùng thắt lưng buộc bụng để ngoi lên .Từ năm lần bảy lượt cùng nhau vượt những ngọn sóng cao của giông bão ...
                            Cho đến mùa xuân năm nay , tất cả cũng được coi là tạm ổn rồi " Ba nó" hén !

                            "Ba nó" thương yêu !

                            Thì ra hạnh phúc không phải là nhà lầu xe hơi hay ruộng đất cò bay thẳng cánh . Hạnh phúc chính là mỗi sáng - mỗi chiều hoặc mỗi tối , căn nhà nhỏ tềnh toàng không đầy đủ tiện nghi của hai chúng mình luôn rộn rã tiếng cười vui

                            Hạnh phúc cũng không phải là chiều mỗi tuần cùng nhau đi cà phê , hoặc mỗi tháng cùng nhau đi du lịch dã ngoại .Hạnh phúc chính là mỗi tối “Mẹ nó” sau khi xong việc , tựa cửa lắng tai nghe tiếng xe của “Ba nó” rõ dần ...

                            Hạnh phúc hơn nữa chính là hai đứa con ngoan ngoãn biết vâng lời Ba mẹ và rất chăm chỉ học hành . Chính là ("Mẹ nó" biết "Ba nó" chắc chắn cùng ý nghĩ) " Gầy dựng cho hai đứa con ngoan một tương lai tương đối sáng sủa hơn một chút để chúng nó đừng bị khổ như Ba Mẹ nó ngày xưa “

                            Hạnh phúc chính là "Ba nó" và "Mẹ nó" luôn thật nhiều sức khỏe để chứng kiến cảnh những đứa cháu nội- ngoại tung tăng đùa giỡn chung quanh mình .

                            Hạnh phúc” chỉ cần đơn giản như thế , không ở đâu xa . Phải không “Ba nó” !

                            Còn một thứ hạnh phúc nữa mà "Mẹ nó" biết mình cần phải rất khéo léo để dung hòa , đó chính là niềm đam mê thơ ca của riêng mình , "Mẹ nó" viết không phải vì háo danh hám lợi mà là viết để cảm thấy vui vì biết rằng ít ra ở lứa tuổi cận chiều của cuộc đời , " Mẹ nó" vẫn còn có ích . Một khi hòa mình vào nhịp sống chung của thơ ca " Mẹ nó" làm sao tránh được những giây phút gặp gỡ giao lưu cà phê cà pháo hay họp hội hoặc thi thoảng đi du lịch thực tế ... với bạn bè cùng chung đam mê ."Mẹ nó" tuyệt đối không bao giờ để tư tưởng mình bị chi phối đến méo mó lệch lạc đâu - tuyệt đối . "Ba nó" nhất định phải hiểu – tin tưởng và ủng hộ tinh thần "Mẹ nó" nhé !

                            Đôi khi nhìn lại quãng thời gian đã đi qua , "Mẹ nó" cảm thấy rất tự hào để có thể thừa nhận với tất cả rằng " Hai đứa chúng mình quả thật rất kiên cường - rất giỏi "

                            Ngoài kia con gió bấc vẫn còn mê chơi lẩn quẩn như còn tiếc nuối chút đông , nhưng khoảng không gian riêng của chúng mình quả thật là ấm áp . Có phải không "Ba nó" ?

                            " Ba nó" thương yêu ơi !

                            - Mùa Xuân thứ 28 của riêng mình sắp sửa đến gần rồi đó ...

                            .....................


                            Huỳnh Gia


                            Viết xong lúc 21h40 ngày 04/01/2015
                            Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 05-01-2015, 09:06 AM.

                            Comment


                            • Ngày xưa ơi !



                              Sóng có bao giờ bỏ bờ cát hay không ?
                              Sao từng chiều nỗi chờ mong khao khát
                              Biển vào đêm không còn nghe sóng hát
                              Hoàng hôn về in dấu những bước chân ...

                              Em chạy vội vàng về chỗ có anh
                              Nắng
                              gió...
                              bỏng khô gót chân trần bé nhỏ
                              Khoảng cách lùi xa
                              bật khóc oà nức nở
                              Vòng tay vụng về
                              không đủ sức giữ vòng tay.

                              Lủi thủi quay về trên lối nhỏ chẳng còn ai
                              Bóng cô đơn nắng chiều soi yếu ớt
                              Trời trở đông
                              ngọn gió lùa bất chợt...
                              Bỗng rùn mình cơn lạnh ngấm vào tim

                              Em gọi về xa vắng...
                              chỉ lặng im
                              Bình minh lên trời giăng đầy sương giá
                              Con đường thân quen hôm nay dường xa lạ
                              Ngày xưa ơi ...
                              nỗi nhớ chẳng chịu rời !?

                              Viễn Du


                              2006

                              Comment


                              • Tình khúc tặng mùa đông - tình khúc 6






                                Ta dắt mùa đông dạo khắp
                                tìm nhau mỗi khúc quanh đường
                                một lần bừng chân tỉnh giấc
                                lạc loài giữa khoảng rối vương

                                Từ vẽ vòng tròn hiện thực
                                nhốt quên nhớ giữa tiếng cười
                                đôi lần quờ tay chạm ngực
                                nghe nhoi nhói phía buông rời

                                Ta cố mở lơi xoắn ốc
                                siết đau thuở trói chặt lòng
                                gượng tay gỡ từng mảng sét
                                bám vành tâm thất chưa bong

                                Mùa đông đi rồi lại đến
                                lì trơ chi một nỗi buồn
                                đôi mắt nhìn chi về phía ...
                                đã dày đặc tấm màn sương ?

                                Chỉ còn từng cơn gió bấc
                                xiên miền ký ức hồ nghi
                                chỉ còn mình ta trách - giận
                                lạnh chi lạnh tái - chỉ vì ...


                                Huỳnh Gia

                                23/01/2015


                                =================
                                Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 25-01-2015, 04:55 AM.

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom