• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Này Anh !




    Có một thứ được đặt tên gọi :"Nỗi đau"

    Và như thế giấu mình trong năm tháng
    Thi thoảng nhớ , nổi bùng lên cuồng loạn
    Quật ngã niềm tin vào hạnh phúc loài người

    Anh biết không?

    Vẫn tồn tại nơi đây con đường mang tên : "Cuộc đời"
    Trải cẩn thận bằng chông , gai và sỏi đá
    Thân Tùng Bách buông xuôi lần gục ngã
    Quên mất cạnh đời , nhánh Chùm Gửi mỏng manh !?

    Này Anh !

    Sau mỗi đêm dài là tia nắng bình minh
    Chờ âu yếm hôn lên đôi mắt đỏ
    Nỗi buồn lan nhanh ...và hòa tan theo gió .
    Ta phải đứng lên , bước tiếp quãng đường dài ...

    Lại có thứ hạnh phúc gọi là "chia tay "
    Càng níu kéo ...chỉ bằng không Anh nhỉ ?
    Uống cả ngụm cay , rồi thấy mình hoang phí
    Thôi ! mỉm cười nhìn ngắm khoảng trời xanh .

    Này Anh !

    Nếu một lần yêu , trái tim kém tinh anh
    Thì có lẽ cuộc đời không lối thoát
    Mang hơi thở giam mình trong ngột ngạt
    Thì xung quanh... là màu trắng hoang tàn

    Này Anh !

    Vẫn còn cạnh bên bao ánh mắt nồng nàn
    Vẫn còn đó xôn xao những bước chân hò hẹn
    Đâu cứ phải một lần con thuyền kia tách bến
    Là muôn đời bờ cát chịu bơ vơ ...




    Viễn Du


    ( Tặng một người )

    Comment


    • Khoảng lặng mù sương


      Có lúc là ta với một khoảng rất riêng .
      Không có cả những vần thơ uyển chuyển .
      Không có cả những nụ cười lúng liếng .
      Đôi mắt buồn đối diện với mênh mông



      Đêm trở mình thao thức trọn mùa đông
      Mặc cho gió lùa giá băng vào tóc .
      Mong xuân đến - để rồi trong một chốc ...
      Muốn quay về phơi lại những cơn mê .



      Những cơn mê chưa tìm được lối về .
      Đang lóng ngóng đợi vòng tay của nắng .
      Nhưng nhìn lại từ hoàng hôn trống vắng .
      Một lần chờ ...xa quá những lần quên ...



      Những cơn mê ngày ấy có bình yên .
      Ru giấc ngủ giữa thềm xuân se lạnh .
      Hay mỗi lúc gió lay mùa nửa giấc .
      Bàn tay gầy dắt nỗi nhớ loanh quanh


      Ừ ! chỉ là nỗi nhớ rất mong manh .
      Là nỗi nhớ theo từng đông ập tới
      Vô tình đón - mới hay mình mắc lỗi .
      Vội vàng mang giấu nhẹm giữa tiếng cười .



      Tô làm gì cho màu nắng vàng tươi .
      Khi hoàng hôn như kẻ khờ đứng đợi ...
      Mang hơi ấm cuối cùng trao đêm tối .
      Bỏ lại đây khoảng trống đẫm sương mù ...




      Viễn Du



      2009

      Comment


      • Khi...


        Khi những giọt nứơc mắt hoà vào những cơn mưa
        Ta hứa với mình không còn nghĩ đến câu chuyện buồn riêng ngày xưa ấy
        Tất cả có thể rồi sẽ trôi đi như con nước của dòng sông thầm lặng
        tưởng bình yên đến vậy ...
        Ô hay !
        Ta nhớ hay quên có một đôi lần hình như mình biết khóc ?
        Khi ta thả vào thơ những ngôn từ dường như trách móc
        Đó là lúc ta vươn mình đứng dậy bước tiếp quãng đường dài

        Chỉ khi ta chợt hiểu rằng bên cạnh chẳng có ai
        Đó mới chính là lúc nụ cười biến mất

        Bình minh vẫn lên...
        khoảng trời kia vẫn trong veo trong vắt
        Thì những gì vừa vuột mất có là bao

        Khi ta thả những vần thơ buồn...
        ai cũng hỏi :" vì sao ? "
        Ta chỉ còn cách mỉm cười :"Bởi trái tim nhạy cảm"
        Nhưng có ai nghĩ đến khi ta hoàn toàn im lặng...
        Đó mới chính là lúc ta chạy trốn khỏi mọi người
        và trốn cả trái tim ta ...

        Viễn Du

        Comment


        • Lời cho biển hôm nay !


          Có một chiều...
          đứng trước biển mênh mông
          Em mỏi mắt kiếm những điều không thật
          Chiếc chai rỗng chứa niềm tin
          trôi mất...
          Lời nguyện cầu theo bọt nước - vỡ tan
          Vị thần nào mang lại phút bình an
          Cho trái tim còn rối tinh nhịp đập ?


          Điều ước ư !
          biển hình như nổi giận
          Lỡ hẹn với bờ...
          con sóng khóc ngoài khơi.
          Người bảo rằng chỉ là một cuộc chơi
          Tấm màn nhung khép rồi sau vở diễn
          Kịch bản không hay...
          chỉ tại người thể hiện .

          Tấn tuồng đời đơn giản thế
          Vì sao ?
          Một người đi
          không ngoảnh lại nhìn nhau
          Người trông theo
          mắt buồn như phiến lá
          Biển nhuốm màu ghi...
          Lấy đâu ra phép lạ
          Thôi trở về...
          xin trả biển bình yên
          Thôi giã từ những ký ức không tên
          Ngày xưa ơi !

          buông tay

          và ở lại
          Em trở về...
          tìm lãng quên mãi mãi.
          Em trở về...
          thôi nhé , những giấc mơ .
          Em trở về...

          ru ngủ những vần thơ.



          Viễn Du


          2009

          Comment


          • Thôi ! trả mùa thu ,Ta mất người .


            Thu ở lại cùng nhé ! đừng đi .
            Đông về lạnh giá - chẳng có gì
            Hàng cây quên lá - chiều mưa đổ
            Vô tình vương ướt cả bờ mi


            Thu ở lại dùm nhé - Thu ơi !
            Thơ cần nơi trú nửa tim côi
            Thu đi - một lát Đông ập đến
            Tìm đâu hơi ấm giấc mơ đời ?


            Ở lại một lần - một lần thôi !
            Chiều đang tiếc nuối lá thu rơi
            Đêm đang tìm cớ ru giấc ngủ
            Vì thu còn đó , một góc trời .


            Thu ở lại làm bạn với ta !
            Ta gọi mùa thu - lời thiết tha .
            Như gọi nỗi buồn dừng lại đó
            Thời gian rồi cũng phải phai nhòa

            .........................

            Thu phải đi ư ! Ta hiểu rồi
            Bốn mùa là thế - thản nhiên trôi
            Ngày xưa cũng thế - không về nữa
            Thôi ! trả mùa thu - ta mất người .


            Viễn Du

            11102008

            Comment


            • Nỗi buồn mang giấu vào đâu ?




              Em giấu nỗi buồn trong mắt nâu

              Từng thu... sóng sánh những giọt sầu
              Phía sau cánh cửa lòng khép vội
              Là cả khối tình gởi tận đâu ...!

              Em giấu nỗi buồn trên lá xanh
              Chiều nay gió cuốn lá xa cành
              Cong queo lá rũ bên thềm mộng
              Nỗi buồn lặng lẽ bước loanh quanh...

              Em giấu nỗi buồn trong nắng mai
              Trưa về nắng rọi mắt cay cay
              Ô hay ! từng giọt buồn khe khẽ...
              Rơi lạc vào tim...thoáng thở dài

              Em giấu nỗi buồn vào tiếng thơ
              Có phải hoàng hôn lắm sương mờ ?
              Nỗi buồn loang tím màu thương nhớ
              Và...dường cô đọng đến ngây ngô !

              Mang giấu nỗi buồn vào đâu đây
              Từng phút...từng giây cứ dâng đầy
              Có phải là em...ngây thơ quá
              Nỗi buồn mang giấu...chỉ vì ai ...?



              Viễn Du



              2007

              Comment


              • Nợ ...?


                Anh nợ em một lời nói dối
                Nên giờ đây phải chạy trốn trái tim mình
                Ừ ! em biết tình yêu không có tội
                Chỉ tội cho người không mạnh mẽ khi yêu

                Anh nợ em
                Nếu mang đong , đo , đếm...
                rất nhiều.
                Nợ những nụ hôn xoá thơ ngây màu má
                Nợ những vần thơ trêu đùa tia nắng hạ
                Nợ cả nụ cười
                lạc mất chẳng tìm ra .

                Có lẽ tình yêu chưa đúng nghĩa đậm đà
                Nhưng lỡ bước chân
                quay về đâu kịp nữa
                Chỉ tại trái tim nhóm nhen dần đóm lửa...
                Thôi thì đốt dại khờ
                Mang sưởi ấm giá băng

                Món nợ tình
                Mang trả có băn khoăn ?
                Ừ ! có lẽ
                Thôi thì em cố đợi...
                Xin thời gian đừng làm em bối rối
                Xa nhau rồi
                Anh hỡi có vui không?



                2006


                Viễn Du

                Comment




                • Vâng ! Anh đi ...







                  Đã rất lâu rồi - từ xa nhau
                  Cạn khô lệ úa những nát nhàu
                  Bàn tay xa níu từng nỗi nhớ
                  Như níu xa vời bao khát khao .

                  Đã rất lâu rồi trong tiếng thơ
                  Dường chưa quên bẵng chữ mong chờ
                  Thầm nguyện người xa luôn hạnh phúc
                  Dù đông trùm lạnh bóng bơ vơ

                  Đã rất lâu rồi có phải không
                  Lỡ tay - rơi mất một đóa hồng
                  Đêm tiễn em vui tình yêu mới
                  Quay về - từng bước có chênh chông ?

                  Đã rất lâu rồi - đã rất lâu
                  Tưởng như kỷ niệm cũng phai màu
                  Chợt anh về lại bên giấc ngủ
                  Vết roi lặng lẽ trở mình đau

                  Nhưng - suốt cả đời luôn khắc ghi
                  Dặn lòng không khóc bởi chia ly
                  Xin miền ký ức bình yên gọi
                  Hai tiếng :" giã từ " - Vâng ! anh đi ...



                  Viễn Du

                  2008

                  Comment


                  • Chiếc lá chiều mưa




                    Từ nơi đâu lạc về cơn mưa lạ
                    Ướt lòng em , ướt đẫm mắt môi hờn
                    Anh nơi đâu bỏ mùa trôi - lạnh giá
                    Đôi vai gầy run rẩy giữa chiều đông ?

                    Kìa chiếc lá co ro bên thềm vắng
                    Em vội vàng nhặt lấy , áp vào tim
                    Lá ơi lá ! có nghe không đều đặn
                    Nhịp tim còn khe khẽ gọi tên anh ?

                    Lá nhìn em - phiến mỉm cười mệt mỏi :
                    "Cuộc đời này vui thoáng chốc, thế thôi !
                    Như chiếc lá chỉ xanh rờn một đỗi
                    Chừng thu đi - lá khô héo cả đời..."

                    Mặc gió - mưa ....thấm lòng em từng chút
                    Bóng liêu xiêu - em bước giữa mưa chiều
                    Lá ngủ đi ! bờ ngực em ủ ấm
                    Quên tủi hờn cho một kiếp phù sinh

                    Mưa buồn không - sao từng cơn thổn thức
                    Lá buồn không - sao héo úa khô cằn
                    Em buồn không - khi tình đầu đi mất
                    Anh buồn không - khi xa cách nghìn trùng ?

                    Mưa vẫn rơi đều ...hoà cái lạnh mùa đông
                    Em vẫn bước từng bước chân chầm chậm
                    Lá vẫn nằm im trong lòng em ...say giấc...

                    Xin vơi dần ...từng chút ...nỗi đau chung .




                    Viễn Du



                    2006

                    Comment


                    • Em mãi tìm về phía không ai

                      Em mãi đi tìm về phía có anh
                      Nhưng trước mặt bờ gai dày cản lối
                      Tay với tìm tay
                      chiếc gai cào nhoi nhói
                      Buông vội vàng
                      tim thảng thốt vì đau


                      Em mãi đi tìm về phía có nhau
                      Gío thổi chao
                      bóng hao gầy nghiêng ngã
                      Cố vững bước chân...
                      lạc sâu miền đất lạ
                      Bờ cát khô cằn...
                      in từng dấu loay hoay


                      Bến cuối cùng là lời nói chia tay
                      Quay lưng lại...
                      Bóng xa dần... xa... khuất
                      Vương rớt bờ vai
                      loang nhoè...dòng nước mắt
                      Thấm vào đâu
                      mà mặn đắng cả đời ?

                      Yêu là chi ?
                      em mang hỏi hết bao người
                      Cùng một nỗi đau hay mỗi người mỗi kiểu ?
                      Chỉ lặng im...
                      hẳn không ai thấu hiểu
                      Chỉ biết rằng :
                      Ai cũng khóc vì...yêu !

                      Em mãi tìm nhau trong những buổi chiều
                      Lá xạt xào khua - buồn như nỗi nhớ
                      Từ sâu thẳm trái tim...
                      bất chợt lòng ngờ ngợ
                      Sao lại mãi đi tìm
                      về phía...chẳng có ai ?



                      Viễn Du

                      2006

                      Comment




                      • Mùa Xuân và ký ức



                        Có một thời tôi mở cửa đón mùa xuân

                        Bằng tiếng pháo râm rang hòa tiếng rè rè hai cổ máy
                        Ngàn tinh tú chợt ngẩn ngơ trước đôi tay mềm con gái
                        Hai mươi bốn khuôn hình trên giây - quay từng thước phim đời .

                        Đêm - cả khung trời tỏa nắng nụ cười tươi
                        Thế giới bao la - như có phép mầu - bỗng thu nhỏ lại .
                        Giữa những đôi mắt vừa lạ xa vừa thân quen ngần ấy
                        Là khoảng cách được thu dần - bằng hơi ấm của mùa xuân .

                        Ngày xưa ấy ...Có ai ngờ xô đẩy những bước chân ...
                        Như những cánh chim xanh trước khoảng trời mở rộng
                        Cháy bỏng vạn ước mơ - Tôi đi làm chiếu bóng
                        Bằng sức trẻ đôi mươi - không câu nệ nhọc nhằn
                        .
                        Có những mùa xuân -
                        hơn cả những mùa xuân
                        Chiều - sân bãi xôn xao tiếng cười xen tiếng nói
                        Hạt nắng vội trốn sâu - nhường ánh đèn soi rọi
                        Tiếng cổ động vang vang - đàn én nhỏ giật mình

                        Có một thời Tôi - cô gái thuyết minh
                        Quên hết xung quanh - hóa thân vào nhân vật
                        Lúc nói - Lúc lặng im - Lúc như cười - như khóc
                        Có lúc chạnh buồn - khi kết cục quá bi thương

                        Có một thời ... giấu nhẹm chuyện yêu đương
                        Dù nghe thấy con tim dường rối tung nhịp đập...
                        Khi ánh mắt một người dịu dàng soi ánh mắt .
                        ( Bởi xuân về - tăng xuất chiếu - người ơi !)

                        ......................................

                        Ký ức thuở xa xưa như sống lại buổi giao thời
                        Đã hai mấy xuân qua - người đi xa - người ở lại
                        Nhưng kỷ niệm vẫn in sâu trong lòng tôi - mãi mãi ...
                        Cho đến bao giờ không còn nữa những mùa xuân .

                        ...............................

                        Thầm ước : " Giá như Xuân quay lại - dẫu một lần ..."


                        Huỳnh Gia

                        Viết tặng khoảng thời gian 30 năm kể từ ngày bước vào ngành chiếu bóng - 1983 - 2013
                        Viết tặng Tôi và những người lính chiếu bóng Hòa Thành của thập niên 80 .


                        Tặng Xuân 2013

                        Comment


                        • Điêu khắc tình yêu



                          Khi vật liệu nụ hôn anh ấn nhẹ vào giấc mơ
                          Khối nghĩ chưa định hình bỗng run lên một chốc
                          Từ bức tượng hóa thân...
                          chảy tràn dòng nhựa sống .
                          Hạnh phúc vỡ òa sau một lúc ... lặng im

                          Anh điêu khắc tình yêu bằng nguyên mẫu dáng em
                          Ánh mắt nồng nàn ...vờn lên bờ mi lạnh
                          Bàn tay của bóng đêm ...rắp tâm tòng phạm ...
                          Hơi thở ngọt ngào dụ dỗ bước chân quên ...

                          Anh pha màu tình yêu bằng cốc nước lên men
                          Lý trí say mèm ... một cơn say không lối tỉnh
                          Thời gian lẫn không gian trung thành như người lính
                          Bảo vệ sự yên bình trong khoảnh khắc thăng hoa ...

                          Anh điêu khắc tình yêu bằng nỗi nhớ tự dung hòa
                          Bằng những thì thầm của thần giao cách cảm
                          Bằng hương gió của màu son , mềm môi say đắm ...
                          Và em lại trở về ...
                          khao khát được nâng niu






                          HG

                          290808

                          Comment


                          • Dư hương...



                            Đôi khi mây cũng giận hờn
                            Âm u một góc trời buồn - chơi vơi
                            Giấc mơ chiều lẳng lặng trôi
                            Bỏ ta ngồi lại phía trời u mê

                            Lãng du một cõi đi về
                            Đơn phương xóa nhạt lời thề được chăng ?
                            Tình rằng tình vốn mong manh
                            Tìm đâu một mảnh áo lành lặn che ?

                            Tháng tư mưa rớt bên hè
                            Mây dường quên cả lối về -hỡi ôi !
                            Áo xưa - gấm vóc nửa đời
                            Sang ngang - bỏ lại nửa bồi hồi đau

                            Đêm dìu lạc bước trong nhau
                            Hừng đông tỉnh giấc - buồn đau đáu buồn
                            Còn gì cho nửa cô đơn
                            Còn gì để gượng bước trơn đường đời ?

                            Gía đừng vụng dại dấu môi ...
                            Để dư hương đọng - trọn đời không phai ...

                            HG
                            ------------------


                            Comment


                            • Riêng Ta



                              Trên bãi sa mạc cuộc đời
                              Ta cất bước viễn du
                              hoang vắng những niềm vui
                              Nỗi buồn loang trong nắng
                              Ngắm từng chiều ... trôi qua ...
                              Phẳng lặng .
                              Khu ốc đảo xanh ...xa ...
                              Khát vọng cả một đời

                              Như những cụm Xương rồng khao khát trận mưa rơi
                              Trân mình giữa chang chang ...
                              Nắng phơi khô từng trăn trở
                              Đếm thời gian trôi ...
                              Như đếm từng nhịp thở
                              Từng cộc mốc bên lề
                              đánh dấu chặng đường quên


                              HG

                              Comment


                              • Lục bát tháng ba




                                Nắng vàng còn đọng nhánh xuân
                                Trời se se lạnh lưng chừng bình minh
                                Với tay đắp khoảng rộng thinh
                                Chút tình riêng giữ một mình bấy lâu
                                Quay lưng , bỏ lại phía sau
                                Buông tay - rơi hết nỗi đau một lần ?

                                Treo chùm lục bát vấn vương
                                Đong đưa... ru cõi vô thường bình yên
                                À ơi...! một phút yếu mềm
                                Dẫu còn dang díu con tim - cũng đành...
                                Qua rồi một thuở xuân xanh
                                Xa rồi một thuở trăng mành soi đêm

                                Nắng mùa xuân rọi mé thềm
                                Câu thơ rơi vãi -bóng đêm giữ gìn
                                À ơi... ! lục bát chênh vênh
                                Lắt lay rọi bóng yêu thương bên đàng

                                Nắng vàng ươm – nắng ươm vàng
                                Tháng ba lá úa trên tàng cây cao
                                Mùa xuân dời gót chưa lâu
                                Dường ai nhóm bếp trên đầu nóng rang
                                Nàng Bân đợi rét … hoang mang
                                Chiều bồn chồn đợi mưa tràn lối qua



                                Huỳnh Gia





                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom