• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Những người còn mẹ xin hãy nghe tôi

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Những người còn mẹ xin hãy nghe tôi




    Những người còn mẹ xin hãy nghe tôi



    …Bài thơ này viết năm 1998.khi mẹ tôi còn sống.Một buổi chiều đứng trên ban công của xí nghiệp in đường Trần huy Liệu Phú Nhuận nơi lúc ấy tôi làm công nhân , nhìn xuống một đám tang qua đường ,đám tang có nhạc, kèn vui vẻ.nhưng chợt để mình làm kẻ đi sau xe tang…tôi giật bắn người.

    Chiều ấy tôi xin về sớm chả biết để làm gì và dốc túi mua những món ăn mẹ tôi thích nhưng không mấy khi được ăn vì nghèo quá.

    Bài thơ này post lại ,dù tôi thật sự không có thói quen thích thơ của mình , nếu không nói rằng tối ghét nó trừ bài thơ này , không hẳn vì nó hay mà đơn giản vì nó là sự thật

    Con trai , hãy yêu lấy mẹ mình bởi lẽ bao nhiêu thế hệ đi qua , ai cũng thở than ” muộn cả rồi,tôi hối hận!”

    Mẹ

    Con không đợi một ngày kia

    Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc

    Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?

    Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt

    Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua

    mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ.

    Ai níu nổi thời gian?

    Ai níu nổi bao giờ?

    Con mỗi ngày một lớn lên

    Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

    Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

    Con không đợi một ngày kia

    Có người cài lên áo cho con một nụ bạch hồng

    Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ

    mỗi ngày đi qua đã cài cho con một nụ hồng

    hoa đẹp đấy cớ sao lòng hoảng sợ?

    Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ

    Sống tự do như một cánh chim bằng

    Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái

    Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?

    Những bài thơ chất ngập tâm hồn

    Đau khổ, chia lìa, buồn vui, hạnh phúc

    Có những bàn chân giẫm xuống trái tim ta độc ác

    Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ…

    Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ

    Giọt nước mắt già nua không ứa nổi

    Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi

    Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng

    Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân

    Mấy kẻ đi qua? Mấy người dừng lại?

    Sao mẹ già ở cách xa đến vậy

    Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm

    Ta vẫn vô tình, ta vẫn thản nhiên.

    Hôm nay…

    Anh đã bao nhiêu lần dừng lại trên phố quen

    Ngả nón đứng chào xe tang qua phố

    Ai mất mẹ?

    Sao lòng anh hoảng sợ

    Giọt nước mắt kia bao lâu nữa … của mình?

    Bài thơ này xin thắp một bình minh

    Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối

    Bài thơ như nụ bạch hồng

    Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới…

    Đỗ Trung Quân



    Similar Threads
  • #2

    Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
    Sống tự do như một cánh chim bằng
    Đỗ Trung Quân

    Những chiều buồn trên đất Bắc con hướng về Nam con nhớ mẹ nhiều

    Đã chỉnh sửa bởi Mayvienxu; 13-05-2012, 05:42 PM.

    Comment

    • #3

      Hay qua, cam dong

      Comment

      • #4

        Một bài hát tuyệt vời cho những ai xa me.

        Comment

        Working...
        X
        Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom