Em đâu rồi?
Nàng Thơ bé nhỏ của anh ơi,
Anh đã tìm em suốt cuộc đời,
Gối mõi, chân chồn, hồn lạc bước,
Ôi vì sao lạc của hồn anh.
Bao la cõi tạm, Thơ của anh,
Xuân Hạ Thu Đông, Thơ mong manh,
Trăng gió vờn mây ngày đoạn tháng,
Lang thang bên đời, anh lạc em.
Thơ của anh ơi, em ở đâu?
Đêm trăng anh thả giấc mơ sầu,
Gởi trăng đem đến cho Thơ đó,
Thơ của đời, Thơ của lòng anh.
Đêm trăng đi vắng, anh gởi gió,
Vi vút lời tình, Thơ có nghe?
Thì thầm gió nhắn lời anh đó,
Ngoan nhé Thơ nè, ngoan nhé em!
...
UKH
Dec 28, 2009
Thông báo Quan trọng
Collapse
No announcement yet.
Thơ của tôi.
Collapse
X
-
trong các bạn nhỏ này , em nào là UKH , GIƠ HAI TAY LÊN !!!..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View Post





Trăng ơi!
Em chỉ xin năm phút mỗi ngày,
Được nhõng nhẽo Trăng như những ngày thơ bé…
Được ôm ấp, vỗ về để thấy mình không đơn lẻ…
Để thấy bên mình còn…có…một…mảnh…Trăng…
Dù khuyết hay tròn, em cũng mong Trăng lắm!
Đừng bỏ em vào những tối ba mươi…
Chỉ có Trăng mới biết em khóc hay cười…
Chỉ có Trăng mới biết rằng em đang nhớ…Mẹ!
Mẹ ơi! Hic…hic…hic…
UKH
Apr 24, 2010



.Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 24-04-2010, 10:52 PM.
-
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi CONHAKO View PostCó " người " chỉ thích làm em bé để tha hồ nhõng nhẽo kìa , các chị em ui !!!

.





Trăng ơi!
Em chỉ xin năm phút mỗi ngày,
Được nhõng nhẽo Trăng như những ngày thơ bé…
Được ôm ấp, vỗ về để thấy mình không đơn lẻ…
Để thấy bên mình còn…có…một…mảnh…Trăng…
Dù khuyết hay tròn, em cũng mong Trăng lắm!
Đừng bỏ em vào những tối ba mươi…
Chỉ có Trăng mới biết em khóc hay cười…
Chỉ có Trăng mới biết rằng em đang nhớ…Mẹ!
Mẹ ơi! Hic…hic…hic…
UKH
Apr 24, 2010
Leave a comment:
-
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View PostGiấc mơ của con sâu bướm!
Con sâu nhỏ nằm trong kén nhỏ,
Hé mắt nhìn chỉ thấy một màu đen!
Bầu trời của sâu chỉ là đêm tối!
Sâu mỉm cười bên thế…giới…trắng…đen!
Khi kén vỡ, nắng ùa vào chói lóa,
Bầu trời của sâu là mây nước xanh xanh…
Sâu mơ ước nghĩ đến ngày hóa bướm,
Mơ tầm cao, ấp ủ mộng trong lành…
Sâu làm bạn cùng mây trời gió nước,
Ăn trăng sao, uống nước mắt cuộc đời…
Ngậm trái đắng, nuốt chua cay, hờn gian dối…
Một ngày kia…sâu…hóa…bướm…chơi…vơi…
Con bướm nhỏ mang trên mình đôi cánh nhỏ,
Đôi cánh non chập…chững…bước…vào…đời,
Mang một nỗi hờn chất chứa đầy vơi…
Bướm gẫy cánh bên…chân…trời…chấp…chới!
Bầu trời kia đổ…sụp…màu…đen…tối!
Bướm mơ ngày trở lại trong kén kia,
Thà làm sâu, trốn hoài trong bóng tối,
Còn hơn làm con bướm, hận…màu…hoa!
Con bướm buồn, con bướm chết, vì sao?
UKH
Apr 22, 2010
Cảm tác sau khi đọc câu truyện “Cánh bướm mong manh” của KENG
Chuyện của con sâu bướm
Có 1 con sâu bướm lớn lên trong 1 cái kén, cuộc sống trong cái kén của nó thật là yên ả, dễ chịu. Tất cả những cái nó cần đều có sẵn trong cái kén, thức ăn, nước uống, sự âu yếm của cái kén do mẹ nó tạo ra. Tất cả những dữ dội của thời tiết đều ko hề ảnh hưởng gì đến con sâu, nắng gắt, mưa dầm, rét buốt vẫn cứ diễn ra, nhưng ko hề ảnh hưởng gì vì con sâu vẫn đang sống trong cái kén.




Một ngày, con sâu đã trưởng thành, đến thời điểm con sâu phải chui ra khỏi cái kén để trở thành 1 con bướm xinh đẹp tung tăng bay lượn. Con sâu oằn mình giãy giụa để thoát ra khỏi cái kén, nó giãy giụa rất lâu, rất đau đớn, rất mệt mỏi mà vẫn chưa thoát ra được. Nó tìm đủ mọi cách, húc chỗ này kén ko rách, nó húc chỗ khác. Hai cái cánh bướm đã mọc trên thân nó vẫn còn rất yếu ớt nhưng liên tục phải vùng vẫy để phá kén. Nó mệt quá, ko thể cố gắng được nữa, nó đành phải nghỉ. Nhưng nó ko thể nghỉ mãi được vì nó đã trưởng thành, nó ko thể sống trong kén. Hễ đỡ mệt là nó lại cố gắng để phá rách cái kén để chui ra. Cứ như thế mãi, cuối cùng cái kén cũng phải rách. Con sâu bướm lách mình ra khỏi cái kén. Nó vỗ đôi cánh bướm rực rỡ bay lượn tung tăng....

Có 1 cậu bé rất thích loài bướm. 1 hôm, cậu nhìn thấy 1 con sâu bướm đang giãy giụa trong cái kén rất khổ sở và đau đớn. Cậu muốn giúp con sâu ra khỏi cái kén để trở thành 1 con bướm xinh đẹp nên đưa tay, nhẹ nhàng xé cái kén giúp con sâu. Nhưng rồi cậu bàng hoàng, con sâu bướm trông thật thảm hại với đôi cánh dúm dó, nhợt nhạt, thân mình nó run rẩy, loạng choạng trước những cơn gió nhẹ chứ đừng nói gì đến bay.
Cậu bé ko biết rằng, cả một thời gian dài con sâu bướm vật vã, tuyệt vọng, đau đớn, khổ sở, tìm mọi cách phá cái kén để chui ra là lúc làm cho đôi cánh và thân mình nó cứng cáp dần lên. Là lúc quan trọng để con sâu trở thành 1 con bướm xinh đẹp, bay lượn khắp nơi
(Viết lại câu chuyện thằng bạn kể, chẳng biết nó nghe ở đâu)
Có " người " chỉ thích làm em bé để tha hồ nhõng nhẽo kìa , các chị em ui !!!

.Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 23-04-2010, 03:55 AM.
Leave a comment:
-
Giấc mơ của con sâu bướm!
Con sâu nhỏ nằm trong kén nhỏ,
Hé mắt nhìn chỉ thấy một màu đen!
Bầu trời của sâu chỉ là đêm tối!
Sâu mỉm cười bên thế…giới…trắng…đen!
Khi kén vỡ, nắng ùa vào chói lóa,
Bầu trời của sâu là mây nước xanh xanh…
Sâu mơ ước nghĩ đến ngày hóa bướm,
Mơ tầm cao, ấp ủ mộng trong lành…
Sâu làm bạn cùng mây trời gió nước,
Ăn trăng sao, uống nước mắt cuộc đời…
Ngậm trái đắng, nuốt chua cay, hờn gian dối…
Một ngày kia…sâu…hóa…bướm…chơi…vơi…
Con bướm nhỏ mang trên mình đôi cánh nhỏ,
Đôi cánh non chập…chững…bước…vào…đời,
Mang một nỗi hờn chất chứa đầy vơi…
Bướm gẫy cánh bên…chân…trời…chấp…chới!
Bầu trời kia đổ…sụp…màu…đen…tối!
Bướm mơ ngày trở lại trong kén kia,
Thà làm sâu, trốn hoài trong bóng tối,
Còn hơn làm con bướm, hận…màu…hoa!
Con bướm buồn, con bướm chết, vì sao?
UKH
Apr 22, 2010
Cảm tác sau khi đọc câu truyện “Cánh bướm mong manh” của KENGĐã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 27-04-2010, 05:47 PM.
Leave a comment:
-
Thơ của tôi của UKH
Gởi trăng.
(Họa bài “Gởi em” của NGL)
Em vui lắm, trăng hứa rồi đấy nhé!
Hứa mang cho em tia nắng mặt trời đêm…
Để mùa đông, ngồi ngắm ánh trăng lên,
Trăng nhẹ hát đưa em vào giấc ngủ…
Rồi những mùa thu lá vàng ủ rủ…
Em có trăng, có cả ánh mặt trời…
Lá rơi rụng nhưng lòng em không rối…
Em có trăng, gỡ rối rắm cuộc đời!
Mùa hè đến em nghe làn gió hát,
Cười với em, khe khẽ ánh trăng rơi…
Mặt trời đêm bé nhỏ của em ơi!
Em thương lắm, trăng ơi, vui lên nhé!!!
Xuân lại đến, hoa lại cười khe khẽ,
Hái tặng em, một đóa trắng hoa cười,
Cám ơn trăng, mang đến tặng niềm vui…
Em xin hứa sẽ bên trăng mãi mãi…
Trăng ơi trăng! Em đang mơ hay tỉnh?
UKH
Apr 19, 2010
Gởi trăng bốn mùa
(Cảm tác bài Gởi Trăng của UKH)
Em mộng tưởng trăng lên rồi em nhé
Gởi về em ánh sáng giữa trời đêm
Dù mùa đông, vẫn ngăm ánh trăng lên
Gió thoang thoảng ru em vào giấc ngủ
Nghe mùa thu, lá vàng đang ủ rũ
Còn có trăng như ánh sáng mặt trời
Lá tơi tả giữa gió chiều không rối
Em mơ màng sáng tối của cuộc đời
Em ngâm khẻ tiếng ve lên giọng hát
Miệng mỉm cười sóng nhạc điểm trăng rơi
Mặt trời đêm, ánh sáng của em tôi
Dễ thương lắm, giữ hồn vui em nhé
Xuân vừa đến, ngàn hoa vương nụ hé
Gởi tặng người em gái nhỏ xinh tươi
Sống theo trăng mơ mộng tỏa niềm vui
Em đã hứa về bên trăng mãi mãi
Hình ảnh đẹp ! Lo gì mơ hay tỉnh !
Nguyễn Gia Linh
Leave a comment:
-
Còn hay mất?
(Họa bài “Lớn làm chi” của Hải Vũ)
Lớn làm chi lo lắng nhiều anh nhỉ?
Nhớ ngày nao bé bỏng đôi học trò,
Ăn với học nào đâu biết âu lo,
Đùa cùng nắng, bên phượng hồng, sách vở…
Rồi một ngày, dưới ánh trăng mờ tỏ,
Hứa thương em, lo lắng suốt cuộc đời…
Hứa sẽ không làm em nhỏ lệ đầy vơi…
Hứa nhiều lắm, có trăng kia làm chứng…
Nhưng anh ơi đường đời không bằng phẳng,
Còn tương lai, còn ước mộng lâu dài,
Anh ước mơ xây hẳn một lâu đài,
Cho em bước dù bàn chân em nhỏ bé…
Em cũng vậy, mang ước mơ biển cả,
Mơ bay cao lên tới tận cung Hằng,
Hái ánh sao về, thắp sáng lâu đài anh…
Vườn tình ái, chỉ có hoa và bướm…
Hai đứa mình ôm ước mơ to lớn!
Tìm giấc mơ, hai hướng rẽ cuộc đời,
Anh bây giờ, lâu đài cát vẫn chơi vơi!
Em vẫn sống với trăng trong mộng tưởng…
Cuộc đời mình đã chia rồi hai hướng,
Về đi anh, quên giấc mộng đầu đời,
Em cũng về quên một ánh trăng rơi,
Lớn hay nhỏ âu cũng là dang dở!!!!
UKH
Apr 19, 2010
Leave a comment:
-
Gởi trăng.
(Họa bài “Gởi em” của NGL)
Em vui lắm, trăng hứa rồi đấy nhé!
Hứa mang cho em tia nắng mặt trời đêm…
Để mùa đông, ngồi ngắm ánh trăng lên,
Trăng nhẹ hát đưa em vào giấc ngủ…
Rồi những mùa thu lá vàng ủ rủ…
Em có trăng, có cả ánh mặt trời…
Lá rơi rụng nhưng lòng em không rối…
Em có trăng, gỡ rối rắm cuộc đời!
Mùa hè đến em nghe làn gió hát,
Cười với em, khe khẽ ánh trăng rơi…
Mặt trời đêm bé nhỏ của em ơi!
Em thương lắm, trăng ơi, vui lên nhé!!!
Xuân lại đến, hoa lại cười khe khẽ,
Hái tặng em, một đóa trắng hoa cười,
Cám ơn trăng, mang đến tặng niềm vui…
Em xin hứa sẽ bên trăng mãi mãi…
Trăng ơi trăng! Em đang mơ hay tỉnh?
UKH
Apr 19, 2010
Leave a comment:
-
Trăng ơi!
(Cảm tác từ bài hát J’ai tout oublié)
Trăng nhẹ đến đem theo làn gió mới,
Đem cho em hơi ấm của tình thương,
Trong vòng tay êm ái khúc Nghê thường,
Cố xoa dịu nỗi lòng đang khắc khoải,
Em sợ lắm bóng đêm dài mê mãi,
Chờ ánh trăng lên rồi lại khóc cùng trăng…
Trăng bỏ em quay gót bước, sao đành?
Em sợ lắm, trăng ơi em sợ lắm!
Đêm từng đêm trong tận cùng thăm thẳm…
Ôm nỗi buồn vào giấc ngủ chơi vơi…
Bên cuộc đời giả dối, bạc như vôi…
Em mong lắm, về với em trăng nhé!
Bốn bức tường giam linh hồn nhỏ bé,
Em hứa sẽ ngoan như bé nhỏ ngày nào…
Rồi đêm rằm hai đứa nắm tay nhau…
Mình lạc bước vào thiên thai, trăng nhé!
UKH
Apr 19, 2010Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 17-11-2011, 12:53 PM.
Leave a comment:
-
Có một mặt trời đêm?
(Cảm tác từ bài hát “Have You Ever Seen The Rain”)
Em lặng im trước cuộc đời bão nổi,
Mím môi đau nhốt tiếng khóc cuộc đời,
Lệ chảy ngược nát trái sầu muôn thuở,
Dòng lệ khô, hơn một nửa kiếp người…
Trời giông bão hay lòng em giông bão?
Giọt mưa tuôn hay giọt nước tủi hờn?
Mây vần vũ che phần đời oan trái...
Em mong chờ tia sáng, mặt trời đêm!
Hãy cho em một tia hồng nắng ấm!
Ban cho em một hy vọng mong manh!
Cho em thấy chân trời màu tim tím…
Thấy cuộc đời không phải chỉ màu đen…
Có không anh? Có một mặt trời đêm?
……….
UKH
Apr 19, 2010Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 17-11-2011, 12:54 PM.
Leave a comment:
-
Cổ tích buồn…
Ba hạt dẻ dành cho lọ lem,
Tìm đâu ra hạt dẻ?
Tớ muốn lắm một ngày kia tớ sẽ,
Có nhiều thứ trong đời….
Có một thời những mơ ước xa xôi,
Tuy nhỏ bé nhưng lại là tất cả,
Một thời tuổi nhỏ,
Những mơ ước đầu đời…
Dạo bước chân tung tăng trên mảnh đất thần tiên,
Bùn sình ruộng lúa…
Bắt còng gió, dế than, dế lửa…
Leo rào hái trộm…
Những trái xoài xanh chua…
Những trái me chấm muối….
Ngọt ngào tuổi thơ…
Áo rách bươm, hàng rào xé toạc…
Áo vá sờn vai, quần tưa đầu gối…
Năm ba đứa bạn xác xơ…
Thương nhau chưa từng thấy…
Một đứa ngã đau, nhiều đứa kia xúm lại…
Chia cùng nỗi đau!
........
Tuổi thơ đâu rồi? Một thời bé dại?
Cổ tích buồn, cổ tích tuổi thơ tôi!!!
UKH
Apr 16, 2010
Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 18-04-2010, 10:25 PM.
Leave a comment:
-
Cái gì? Ơi!
(Cảm tác khi nghe Besame Mucho)
Hãy trao nhau nụ hôn cuối cùng,
Một nụ hôn ngập tràn nước mắt,
Một nụ hôn sẽ không còn lặp lại…
Một lần nữa trong đời…
Hãy nhìn sâu vào mắt người ơi!
Ta sẽ thấy rất nhiều điều chan chứa…
Có những lời tình chưa bao giờ dám ngỏ…
Thay bằng lời chia xa…
Ngồi ngắm sao trên giãi Ngân hà…
Ngôi sao nào là ngôi sao con gái?
Ngôi sao nào đã một lần lỡ dại…
Vướng vào lưới tình yêu…
Vô tình thấy một ngôi sao buổi chiều,
Ngôi sao độc hành, con trai, đi lạc…
Ơi! Ngôi sao buổi chiều hãy đi con đường khác,
Ngôi sao chiều lạc bước…
Trời ban cho con tất cả,
Nhưng trái tim không là gỗ đá!
Trời ơi!!!!!
UKH
Apr 16, 2010Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 22-04-2010, 12:54 PM.
Leave a comment:
-
Bài học đầu tiên!
Một ly trà sau một đêm mất ngủ,
Bỗng đậm đà thơm ngát mùi hương,
Hồn nhẹ tênh căng mắt ngó mông lung…
Tim loạn nhịp trở về thời bé nhỏ…
Con nhớ lần đầu Me dắt con đi học,
Một gói xôi mua vội trước cổng nhà,
Chiếc cặp màu cam, từng bước nhỏ theo Me,
Đừng sợ nhé! Con ơi, đừng sợ nhé!
Con vào lớp vẫn cứ tủi thân vì lần đầu xa Mẹ,
Con bơ vơ, con nhỏ bé trước cuộc đời…
Để nhiều năm liền con nhớ mãi không thôi…
Con nhớ lắm! Lần đầu tiên đi học!
Rồi con biết đánh vần tiếng Mẹ….
…Con tự viết tên mình bằng nước mắt, trên bảng đen…
…Con tự vẽ nên bức tranh đời, rồi dệt gấm thêu ren…
…Con tô vẽ tranh của mình với rất nhiều màu sắc…
Rồi đời dạy cho con thế nào là khổ nhục…
Là thấp hèn, là dối trá, là đảo điên…
Là đen bạc, là tủi hờn, là ngang trái…
Đời… không…đẹp…như…những…gì…Mẹ....nói!
UKH
Apr 14, 2010Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 14-04-2010, 09:13 PM.
Leave a comment:
-
Viên kẹo cà phê!
Hộp kẹo hình trái tim, Valentine năm ấy…
Em mở ra, rồi mắt tròn mắt dẹt,
Những viên kẹo nhiều màu, trong giấy màu lấp lánh,
Như những hạt châu sa, lấp lánh ánh sao trời…
Rồi anh lại cười cười, nụ cười gian xảo,
Nụ cười của quỷ Satan…
Nhưng Satan này hiền lành như đất!
Thử đi em kẹo ngọt lắm mà,
Ơ kìa, anh trao em nhiều quá!
Ăn vào rồi, làm sao em trả?
Món nợ kẹo đời, hay món nợ đời anh?
Viên kẹo hình trái tim, ăn vào rồi đêm về mất ngủ!
Ơ kìa, có ai ăn kẹo rồi về, lại mãi soi gương?
Ơ kìa, có ai ăn kẹo rồi rúc rích cười cả đêm?
Ăn viên kẹo lạ, nhiều đêm liền mất ngủ!
Viên kẹo đầu đời có vị ngọt cà phê!
Ai nói cà phê đắng????
….
UKH
Apr 13, 2010
Tặng NTT-Xã Xệ….Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 19-08-2012, 09:56 AM.
Leave a comment:
-
Ly cà phê, phạt!
Mời em một ly cà phê,
Ngọt đường và thơm mùi sữa,
Em từ chối uống giọt cà phê thơm lựng,
Cúi đầu, ngoảnh mặt…
Vô…tình…tí…tách…giọt…cà…phê…
Hè ấy xa rồi, cánh hoa hồng mất ngủ,
Cũng đã hơn hai mươi năm không đụng giọt cà phê,
Nhưng mùi thơm vẫn còn đâu đó…
Mùi thơm con gái, giọt cà phê…
Vị đăng đắng đầu môi, chát lưỡi lúc ra về!
Dù rằng không uống,
Dù chỉ là một giọt!
Em-màu-trắng, giọt cà phê nâu đắng!
Em-ngọt-ngào, cà phê đắng đời anh!
Em và cà phê cả hai cùng thơm lựng,
Em và tình đầu, không mặn, nhưng…cay!
Nhớ gì không anh, khi mùa hè lại đến?
Em từ chối cà phê nhưng lại chọn chanh đường,
Chua ngọt tình đời em đây nếm đủ,
Từ chối cà phê nhưng vị đắng vẫn còn,
Vị đắng đầu đời, dù…nay…đã…qua…rồi…thời thiếu nữ…
Hơn hai mươi năm, cay đắng mối tình đầu,
Hôm nay giọt cà phê lại rơi từ trong đáy mắt,
Tí tách, tí tách, giọt cà phê…
Trong ly cà phê phạt!!!
UKH
Apr 12, 2010
Leave a comment:
-
Thơ của tôi (UKH)
Hoa tình yêu muôn màu..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View PostTình yêu có màu gì?
(Cảm tác từ bài "Tình em" của NGL)
Ngày thơ bé em rất yêu màu trắng,
Màu thơ ngây, tinh khiết tuổi học trò,
Màu của tâm hồn chỉ biết mộng mơ,
Bầu trời nhỏ chỉ toàn là màu trắng….
Rồi ngày kia anh trao cành phượng thắm.
Đỏ ngỡ ngàng, quyển vở mới sang trang,
Rủ rỉ bên tai lời tình ái nhẹ nhàng,
Trang giấy mới tô lời yêu màu tím!
Em từ đó tóc không còn thắt bím,
Nghe lời anh cứ để tóc gió bay,
Em bước điệu đàng, nhè nhẹ gót hài,
Bầu trời nhỏ thêm màu xanh hy vọng!
Anh kể em nghe về bầu trời cao rộng,
Về cánh diều chẻ gió vút bay cao,
Về ước mơ, khung trời mới ngọt ngào,
Trang giấy mới tô thêm màu ngũ sắc.
Một ngày kia cầu vồng hiện ra thắc mắc?
Chỉ cho em tình ái bảy sắc màu…
Chỉ cho em hờn giận, và nỗi đau…
Em biết khóc, cầu vồng kia trở xám!
Anh ác lắm biến em từ màu trắng,
Thành cầu vồng, đã biết khóc, lại biết yêu!
Pha thêm màu buồn tủi của buổi chiều,
Đêm trở gió, pha màu đen từ đó!
Đen trắng tình đời, bây giờ em hiểu rõ!
Chẳng trách gì ai, chỉ tự trách mình!
Đừng nên nghe lời mật ngọt màu xanh!
Em yêu lắm chỉ hai màu đen trắng!
UKH
Apr 4, 2010
(Cảm tác theo bài Tình yêu có màu gì của UKH)
Anh còn nhớ chiếc áo dài màu trắng
Dáng thướt tha trong sáng buổi ban đầu
Gió lay tình chuyển mình theo bóng nắng
Gợi cho lòng ý thắm chuyện bền lâu
Rồi anh thấy chiếc áo dài màu tím
Màu hoa cà ngọt lịm đặm hồn anh
Tuổi thơ ngây trong lành theo suy niệm
Hay hoài mơ kiều diễm chuỗi ngày xanh
Anh lần bước theo màu xanh hy vọng
Màu tình yêu dấu mộng của đợi chờ
Bước nhịp nhàng xuôi bến bờ lay động
Để cho mình âu yếm những vần thơ
Anh dần thấy khoảng trời cao đất rộng
Trong mắt anh chiếu lộng đóa hoa hồng
Rồi từ đó anh đi tìm hạt giống
Xén vườn mơ anh chăm chỉ vun trồng
Một buổi sáng nắng hồng vương mí mắt
Xuôi chỉ tay anh thấy đóa hoa vàng
Màu mùa xuân đủ cho mình sắp đặt
Trổ tim lòng ngây ngất bước thênh thang
Biết chắc chắn màu cam đang hiện rõ
Đủ năm màu chứng tỏ một tình yêu
Trắng vàng cam cùng xanh đậm đỏ
Ngủ sắc nầy theo Phật sáng trưa chiều
Đen trắng trong đời, lòng luôn thấu hiểu
Cố luyện hồn trong sáng chẳng hề vơi
Vầng nhật nguyệt giống như hàn thử biểu
Thay đổi quanh năm, màu sắc tuyệt vời
Nguyễn Gia Linh
08-04-2010
Leave a comment:

Leave a comment: