• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads

  • Lục bát chào Xuân


    Chùng chình chi vậy mùa đông ?
    Ngoài kia nắng đã tô hồng sắc hoa
    Vài cơn mưa muộn loáng qua
    Trời như êm gió - mây là đà trôi ...

    Chần chừ chi chẳng chịu rời ?
    Xuân bồn chồn đợi chuyển thời giao ca
    Bấc non - giờ bấc cũng già
    Áo len xếp lại - mùa qua đã vừa ...

    Gío lay tán lá đu đưa
    Chồi non nhu nhú - nắng lưa thưa vàng
    Đường làng bóng ngã dọc ngang
    Chợ xa tíu tít - chợ gần xôn xao

    Í ơi ...tiếng trẻ gọi nhau
    Khoe tà áo mới mẹ trao lúc chiều
    Khói hoà quyện gió liu riu
    Bát " Nàng Hương " mới , vét niêu thơm lừng .

    Cụ già nheo mắt bên sân
    Chậu mai trụi lá - nụ tần ngần đơm
    Dăm cành hoa Cúc hườm hườm ...
    Khóm Trường Sanh sớm xanh rờn từ hôm ...

    Dùng dằng chi chút dỗi hờn
    Mùa đi ... mùa sẽ xoay tròn luân phiên ...
    Nàng Xuân nở nụ cười hiền
    Nhẹ nhàng bước đến bậc thềm - Dang tay ...


    Huỳnh Gia

    18-11-2011
    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 18-12-2011, 08:42 AM.

    Comment


    • Khúc không đề mùa Xuân




      Buông ...


      Ta buông cho hết nỗi buồn
      Gío ơi ! cho gởi đến phương trời nào ...
      chôn vùi đến tận ngàn sau
      Chỉ còn lại chút ngọt ngào tặng nhau

      Ta buông cho hết cơn đau
      Năm mươi năm chẳn - lao đao đã nhiều
      Kiếp người có được bấy nhiêu
      Thoắt thôi - một nắm cỏ chiều ấp ôm

      Ta buông cho hết giận hờn
      Dẫu đời xoay đến quay cuồng xác xơ
      Níu dăm ba chữ trong thơ
      Ta đơm một chút mộng mơ .... Rồi cười .

      Nhưng không buông mất tình người
      Bởi ta cần lắm một thời đã qua ...
      Dẫu thời gian có phôi pha
      Khúc dư âm sẽ theo ta trọn đời ...


      Huỳnh Gia


      08-01-2012
      Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 28-01-2012, 10:49 PM.

      Comment


      • Khúc không đề mùa xuân ( 2 )



        Mở cửa ...


        Ta mở cửa
        mùa xuân vừa kịp tới
        Phút bình yên
        rảo bước giữa đường đời
        Dăm ánh mắt lướt qua nhau chào hỏi
        Lá hoa cười
        thấp thoáng bóng niềm vui

        Ta ngẩn mặt
        hứng muôn ngàn tia nắng
        Buổi bình minh đâu thiếu tiếng chim chuyền
        Phía bỏ lại
        vô tình là khoảng lặng
        Tháng năm dài che chắn nỗi niềm riêng

        Đời vẫn thắm
        lá trên cành xanh thẳm
        Quãng đường xa..
        thôi đủ vấp bao lần.
        Dừng lại đã
        dỗ an từng nhịp đập
        Lắng nghe đời ngân nhẹ khúc tri âm

        Huỳnh Gia

        28/01/2012

        ( Mùng 6 tết nhâm thìn )
        Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 01-02-2012, 06:21 AM.

        Comment


        • Xuân nhớ...


          Em tiễn xuân về...

          Anh có hay
          Từng cơn mưa muộn thấm vai gầy
          Chiều thênh thang phố

          chiều lơ đãng
          Cho màu hoa nắng đắm hồn say

          Em tiễn xuân về phía buông trôi
          Giây phút dừng chân

          thoáng bồi hồi
          Như bóng dáng ai

          từ bên ấy
          Đôi mắt thật buồn

          bước đơn côi

          Em tiễn xuân về...

          Hạnh phúc ơi !
          Xin gửi bình yên đến cho người
          Mấy mươi năm lẽ tình lận đận
          Hai đầu nỗi nhớ mãi xa xôi ....


          Huỳnh Gia

          30-01-2012


          Comment


          • Xuân 50 - thơ viết gửi tặng chồng



            Năm mươi năm - hơn nửa đời trôi mất
            Nhìn lại ta bàn tay trắng vụng về
            Giấu nỗi buồn ở phía trái nhiêu khê
            Mặc mưa nắng xoay bốn mùa luân chuyển

            Mỗi tết đến - chắp hai tay cầu nguyện
            Một bình yên cho mái ấm gia đình
            Bức tranh đời ghim thật chặt chiếc đinh
            Đừng lay lắt - ngoài kia đầy giông tố

            Xuân năm mươi - buông không từng khốn khó ?
            Chuyện đói - no - túng bấn ... đã quá lờn
            Cố ghìm chân giữ rịt những bước trơn
            Sợ lại ngã trên con đường phía trước

            Anh có hiểu , biết bao lần em ước
            Chỉ một lần trọn vẹn nụ cười tươi
            Một lần xoa cho dịu những rã rời
            Sau vết tích chiếc roi - đời quất mạnh

            Bao mơ ước tuổi ánh trăng tròn vạnh
            Đã bay vèo theo gió - tựa diều băng
            Từ lạy cha - lạy mẹ bước theo chồng
            Em mới biết phận làm dâu vốn bạc

            Từng nỗi đau băm vào tim - Từng nhát ...
            Cứ sâu dần theo năm tháng hằn lên...
            Hai mươi năm ôm tủi nhục - lặng im
            Muốn tha thứ - Nhưng vết thương sâu quá ...

            Từ lúc đó em hóa thành kẻ lạ
            Sống khép mình trong bốn bức tường khô ...
            Bạn tâm tình chỉ có những câu thơ
            Sau những lúc mệt lừ vì công việc

            Hạnh phúc đắt - hơn nửa đời mải miết ...
            Phải chực chờ đến lượt chẳng ai tranh .
            Nước mắt em từ thuở bé để dành
            Đã cạn kiệt sau những lần bậc khóc

            Ngày cha mẹ đi xa ... Trời đổ sập
            Em chơi vơi bờ vực - bám vào đâu ?
            " Người " không chia - dù một chút nỗi đau
            Càng chì chiết - càng dâng trào uất hận

            Em nghèo quá - lấy gì tròn bổn phận
            Chuyện đối nhân xử thế dẫu học nhiều
            Nhưng tiền không - bỗng chốc chẳng biết điều
            Đành chấp nhận trở thành người kém cõi

            Anh và con là chiếc phao cứu rỗi
            Em bám vào - lén tận hưởng yêu thương
            Chờ đến khi đi hết một quãng đường
            Ừ ! có lẽ an nhiên trong giấc ngủ

            Xuân năm mươi - vẫn nguyện cầu như cũ
            Một bình yên cho mái ấm riêng mình
            Phía chân trời le lói ánh bình minh
            Tia nắng ấm xóa tan miền tăm tối

            Xuân năm mươi - Xuân vừa trao thêm tuổi
            Thơ tặng chồng - Xuân viết một lần thôi
            Mấy mươi năm còn lại của kiếp người
            Thôi gạt hết những thăng trầm vướng víu


            Em vững tin sẽ có điều kỳ diệu ...


            Huỳnh Gia

            02-02-2012

            Comment


            • Phút tư lự giao mùa



              Khi Ta bảo với người rằng :
              “ tất cả đã qua...“
              Có nghĩa là Ta lại bắt đầu từ vạch đến
              Một cái phẩy tay – gần như hiệu lệnh
              Vật cản ...?
              khoảng thời gian thật ngắn cuối con đường...

              Bão tố xoáy ngang đời đâu phải chỉ một phương
              Che chắn đã quá nhiều...
              Lật bàn tay tím tái
              Nếu ngọn gió vô tình thổi niềm tin trôi đi mãi
              Thì chút hơi ấm sau cùng còn đọng giọt đáy tim ?

              Khi ta tự nhủ với mình rằng sau mỗi lúc lặng im
              Tia nắng mặt trời kia sẽ sáng bừng thêm một chút
              Trên mảnh đất tình người , muốn ươm mầm hạnh phúc
              Thì trong lúc khai hoang đừng e ngại vết chai sần.

              Khi màu nắng rực vàng có nghĩa đã qua xuân
              Rồi sẽ có những cơn mưa mỗi chiều rơi tầm tả...
              Mùa thản nhiên đến và đi ...
              Chỉ riêng ta thấy lạ
              Cắm cúi cả một đời ...
              Tất cả để mà chi ?

              Những sót lại của ngày hôm qua...
              Ta dành dụm được gì.
              Đêm hết...
              Ngày qua...
              Cuối cùng rồi cũng thế.
              Vắt kiệt sức vào những lo toan câu nệ
              Để đôi lúc bỗng giật mình...
              đi tìm kiếm một bình yên

              Khi Ta bảo với người rằng:
              " có thể đã quên..."
              Có nghĩa là nỗi nhớ đã lặng thinh trốn một nơi nào rất khuất
              Quơ hết những suy tư ...
              mang giấu vào tất bật
              Ta níu nhịp thời gian gõ chầm chậm...
              Dỗ dành ...


              Huỳnh Gia

              24/02/2012
              Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 25-02-2012, 05:16 AM.

              Comment


              • Tháng ba - điệp khúc ru đời...

                Khẽ ngân nga khúc nhạc tình
                Nhẹ khơi ánh nến lung linh góc đời

                Tháng ba à ... tháng ba ơi !
                Nắng chi như nhóm lửa trời thế kia ?
                Gió đừng mê mải rong chơi
                Bỏ cơn mưa lạc phía chơi vơi ... buồn .

                Tiếc mà chi những yêu thương
                Rồi mai thôi ... cũng đôi đường cách ngăn
                Khắc sâu chi nỗi băn khoăn
                Để đuôi mắt ...những nếp nhăn ngậm ngùi ...

                Kệ mưa hay nắng khóc - cười
                Ta ru thêm một tuổi đời ...mênh mông
                Ru bình yên phía chênh chông
                Ru bao khoắc khoải trong lòng ngủ say

                Mùa chưa bước vội hôm nay
                Bởi thương mái tóc sớm phai màu chiều
                À ơi ...! khúc hát mỹ miều
                Nâng niu dùm chút tin yêu ngọc ngà

                Phía cuối đường dẫu không xa
                Vẫn lung linh nến ... tháng ba ngọt ngào .



                Huỳnh Gia

                25/03/2012



                Viết tặng ngày 26/3 - Tặng riêng Ta

                Comment


                • Lang thang ... đêm



                  Lang thang ...
                  đêm cứ lang thang
                  Cho vô tận đến ngút ngàn cô đơn
                  Ngày xưa xa...
                  vạn dặm buồn ...
                  Ta tìm ai giữa đơn phương bóng mình ?

                  Lang thang ...
                  đời cứ vô tình
                  gió vô tư gió ...
                  giữa thinh không chờ...
                  Cho ngờ ngợ những giấc mơ
                  Dường hư ảo ...
                  vẫn bất ngờ như quen

                  Dăm lần tiếc
                  những khi quên
                  Đèn khuya hắt bóng
                  cong vênh nỗi niềm

                  Lang thang ...
                  Du lãng bước đêm
                  Ta cùng Ta đón bình yên
                  Hẹn hò ...




                  02-04-2012


                  Huỳnh Gia


                  Comment


                  • Ngày hôm qua lạc về đâu ...?

                    *************




                    Ngày hôm qua lạc về đâu ...?
                    Sau những phút giây tìm ...
                    Ta dừng lại ...lơ ngơ giữa màn đêm trống rỗng .
                    Có đôi lúc suýt lạc đường - lóng ngóng .
                    Thời gian dửng dưng như người lạ .
                    Vô tình .


                    Đêm dù có dài như thế nào rồi cũng tới lúc bình minh .
                    Hẹn ước ?
                    như một viên đá cuội bị ném rơi xuống lòng biển cả .
                    Những cơn sóng đua nhau đập vào bờ xối xả ...
                    Bãi cát trống trơn phụ bạc dấu Dã Tràng .


                    Khi giấc mơ bị xô lệch...
                    Hoang mang .
                    Ta quơ chút bình yên thả vào bầu trời hưng hửng nắng .
                    Giấc mơ hăm hở bước ra ...
                    Không tìm được nơi đủ ấm .
                    Ngượng nghịu quay về ...


                    Có một nỗi buồn từ đó rất ngô nghê...
                    chờ mỗi lúc đến đêm ,cất tiếng cười nhạo chế.
                    "Ừ ! không dễ đi tìm những gì tương tự thế " .
                    Im bặt ngẩn ngơ ...


                    Khi Ta buột chiếc nơ màu xanh vào cung bậc của những vần thơ .
                    Nỗi nhớ lặng im cuộn tròn trong từng câu chữ .
                    Ô kìa ! Đêm dường mưa rơi ...
                    Dăm ba lần do dự...
                    Đường trơn , Ta phải bắt đầu từ đâu mà bước ...?
                    Phân vân ...


                    Huỳnh Gia





                    Comment


                    • Nỗi buồn chiếc nón bài thơ





                      Ngày con tôi có dịp ra Trung
                      Tôi dặn :
                      " Nhớ mang nón bài thơ về làm quà cho mẹ "
                      Chiếc nón lá mỏng manh tôi mê từ thuở trẻ
                      Khoe nét đẹp dịu dàng bên tà áo tím ... gợi hồn thơ

                      Lúc con đi , tôi hăm hở đợi chờ
                      Đến hẹn... buồn ơi ! cầm trên tay "chiếc nón"
                      Từng mối chỉ vụng - thưa bởi bàn tay thợ mọn
                      Chắp vá những câu thơ lồng ghép phía trong vành

                      Tôi còn nhớ ngày xưa bên mái nhà tranh
                      Má tôi đã một thời thức thâu canh nâng niu từng chiếc nón
                      Những chiếc nón chắc bưng theo chân người ra ruộng
                      Những chiếc nón lên rừng thách thức với thời gian

                      Mắt hững hờ nhìn chiếc nón lá người đan
                      Không tìm thấy từng mũi kim sắc xảo
                      Có phải chăng chỉ vì miếng cơm manh áo
                      Người quay mặt , vô tình cùng nét đẹp quê hương ?

                      Rồi đây những chiếc nón bài thơ sẽ theo du khách đi khắp mọi nẻo đường
                      Như kỷ vật đáng nâng niu của một lần dừng bước
                      Ôi ! những chiếc nón đội đầu chưa một lần thấm nước
                      Đã rách tơi ...

                      Huế đẹp - Huế buồn - Huế mộng mơ ơi !
                      Chỉ một chút hồn quê sao người không cố giữ ?
                      Nếu những câu thơ kia có thể buông lời trách cứ
                      Thì chiếc nón Huế hôm nay không buồn - thẹn bởi vì người ...




                      Huỳnh Gia



                      Viết sau ngày con gái đi thực tập miền Trung
                      Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 12-05-2012, 07:19 AM.

                      Comment


                      • Từ khoảng trống không nhau




                        Có một khoảnh khắc tưởng vô hình - nhưng in dấu trong tim
                        Lặng lẽ với tháng năm - vô chừng nỗi nhớ
                        Nghiêng vai xuống nửa đời - rớt rơi từng lỡ dở

                        Đuổi nhặt những hư không - khao khát buổi giao mùa

                        Có những cơn gió vô tình thổi bạt góc vườn xưa
                        Từng vạt cỏ bên lề như héo hon vì chờ đợi
                        Mỗi bước chân người về - đã bao lần không kịp tới
                        Vài hạt bụi tháng ngày có che lấp được nỗi buồn riêng ?

                        Khi em xòe tay mong buông hết những ưu phiền
                        Từ buộc cánh thiệp hồng bằng chiếc nơ màu hạnh phúc
                        Từ đánh đổi niềm vui bằng tiếng cười vỡ vụn
                        Từ tô vẽ sắc màu lên phiến đá đã xanh rêu

                        ( Nhưng cớ gì không tô vẽ được điều kỳ diệu của tình yêu
                        Bằng sắc đỏ cánh phượng ngày hè đang xoãy lưng nằm sưởi nắng
                        Hay sắc tím của chùm hoa giấy ngày xưa đang rũ buồn vì trông ngóng ...
                        Từ khoảng trống không nhau ?)

                        Khi em loay hoay giữa miền ký ức bạc màu .
                        Nghe như có đôi lúc trái tim mình mềm yếu hẳn .
                        Ừ ! thì thời gian sẽ trôi qua rất nhanh , nhanh lắm .
                        Thoáng chốc ...nắng sẽ già - tô trắng một đời mây

                        Vì có những nỗi niềm không dám nói cùng ai
                        Nên thời gian cần phải dỗ dành - lấy đi và giấu mất .
                        Dù biết đó chính là những điều thiêng liêng nhất .
                        Em đang cố giữ gìn ...

                        Và khi thần giao cách cảm cũng chỉ là một kẻ vô tình
                        Thì trên khoảng trống không nhau sẽ được em tô đậm màu im lặng
                        Em xé vụn và rải vào hút sâu...hàng trăm ngàn lời nhắn ...
                        Mặc kệ những cơn đau ...





                        09/05/2012



                        Huỳnh Gia

                        Comment


                        • Điều nghịch lý trong mưa




                          Khi hạt nắng khốc khô ...
                          chiều đỏ mắt đợi giao mùa .
                          Những chiếc lá trên cành cong queo vì cháy nám
                          Cả mảng lớn không gian oi nồng và ngột ngạt
                          Thì chiều - sáng ...hoặc ban trưa , một chút gió vẫn chưa vừa ...

                          Nhưng ...
                          khi từng góc phố ... con đường khao khát đợi những cơn mưa
                          Thì trên một góc nhỏ mái hiên nhà đang đóng kín cửa kia ...
                          Đêm nguyện cầu điều ngược lại .
                          Trong khoảng ánh sáng cố giãn ra từ ánh đèn đường vàng vọt cháy
                          Chỉ cần một ít gió nhẹ lùa ...
                          giấc ngủ đã bình yên .


                          Rồi ...
                          Khi những giọt nước mát buông mình
                          tưới mùa hạ ướt nhem
                          Thì từ trong bóng tối xanh xao ...
                          Lóp ngóp đống chăn mền - lạnh ngắt đôi vai ...
                          Có những chiếc bóng gầy gò đang cố thu mình thật gọn
                          Có những cặp mắt quầng thâm sau một đêm dài thức trọn ...
                          Che chắn nỗi buồn ...
                          Buông thỏng mọi hơn thua ...


                          Và ...
                          Khi ngoài kia ...những đám ruộng xanh non đơm trĩu hạt ...
                          hẹn cho mùa ...
                          Thì những đám mây xám trên cao sẽ đổ tràn niềm hoan hỉ
                          Nhưng mấy ai biết được từ phía bên trái của cuộc đời
                          vẫn còn điều nghịch lý .
                          Rằng lại có những con người luôn dè dặt thì thầm cho một điều ước :
                          " Giá đừng mưa ...!? "



                          Huỳnh Gia




                          ( Viết tặng những mảnh đời cơ nhỡ )


                          09/05/2012

                          Comment


                          • Thơ tặng tháng năm




                            Thấm thoát rồi cũng đón tháng năm
                            Tuổi chồng thêm một tuổi
                            Thời gian vội vàng dường chơi trò rượt đuổi ...
                            Về phía cuối hoàng hôn

                            Em cắm cạnh đời mình từng cột mốc yêu thương
                            Và bắt đầu đếm ... từ hơn hai mươi năm trước
                            Thì thầm một điều ước ...
                            " Những cột mốc yên bình sẽ được tính con số gần trăm ..."

                            Những cột mốc đã cùng em chèo chống vượt thăng trầm
                            Bão nổi - mưa giông - cố vươn mình đứng thẳng
                            Ghim chặt những ngọt ngào - cay đắng
                            Ghim quá nửa đời hy vọng phía tương lai ...

                            Và tháng năm lại về - cột mốc của hôm nay
                            Ghim trọn mặn nồng mấy mươi năm chồng vợ
                            Ghim cả tiếng khóc - tiếng cười của những lần ấm ớ
                            Học làm người ...

                            Thời gian giống con thoi ...
                            Rồi ... nhanh lắm ...có một ngày ... nhanh lắm ...
                            Thoát ra giấc mộng
                            Những cột mốc hẹn hò sẽ dẫn lối chúng ta đi

                            Đừng nói trước điều gì .
                            Hãy mỉm cười cùng nhau cắm thêm lần cột mốc
                            Không quên dặn tháng năm kéo dài ra ... một chốc
                            Khơi ánh nến lung linh phả vào lòng thêm chút ấm
                            Đừng để ý phía bên ngoài mưa lạnh - gió lay ...



                            15/05/2012

                            Viết tặng ngày 20/05 - Tặng một nửa Tôi


                            Huỳnh Gia

                            Comment



                            • Viết cho mùa Vu lan


                              Ta nhặt được một cành hồng người vô ý đánh rơi
                              Len lén cài - vài giây ... trên ngực áo
                              Dẫm mạnh vào đời - mỉm cười gượng gạo
                              Như muốn nghiến nỗi buồn nát vụn dưới gót chân

                              Mùa vu lan đến gần ...
                              Đêm - như thấy bóng hình mẹ in hằn trên liếp vách
                              Thoăn thoắt những mũi kim - vá mảnh đời chật vật
                              Như cố vá víu niềm tin bằng lo toan tất bật
                              Hy vọng một tương lai ...

                              Cứ ngỡ như vừa mới hơn ngày
                              Giọt nước mắt mồ côi còn chưa kịp lạnh
                              Đêm cuộn mình trong chăn ấm
                              Nhớ quá mái tranh nghèo rộn rã tiếng đùa vui

                              Bất giác xoay nghiêng - ngước mặt nhìn đời
                              Nhìn khoảng trời bao la phía trước
                              Xòe tay đếm cho mình những dọc ngang trầy xước
                              Đếm cả hơn thua - cả những điều mất - được .
                              Mà thương hạt nắng chiều đang cố soi rọi những tàn cây

                              Mùa Vu lan đến gần hơn ...
                              Bất giác thèm được nghe tiếng mẹ la rầy
                              Thèm được sấp mình nhận roi mỗi khi lầm lỗi
                              Thèm quá những đêm lạnh co ro trong vòng tay gầy cỗi
                              Hay bó gối co tròn - nghe kể chuyện ngày xưa ...


                              ....................

                              Ta nhặt được một cành hồng trong buổi xế trưa
                              Đảo mắt nhìn quanh muốn tìm xem ai là người vô tâm thế
                              Mắt dường ngân ngấn lệ
                              Bất chợt nghe lòng nhói một niềm đau ....


                              Huỳnh Gia

                              22/08/2012
                              ( 06/07 al )

                              Comment


                              • Trách đêm



                                Ơ ! chừ thả giấc mơ rơi

                                Xoay tròn mắt bão khoảng trời nhớ nhung
                                Ngày xưa ...
                                xa đến vô cùng
                                Vô tình chi những bước chân lạc lầm?

                                Đêm ...
                                đừng vọng khúc dư âm ...
                                vào nơi sâu thẳm
                                nẩy mầm băn khoăn
                                Bình minh tỉnh giấc
                                ăn năn .
                                Trách đêm treo nửa mảnh trăng
                                phỉnh phờ ...

                                Xin đừng đùa cợt giấc mơ
                                Kẻo sương thấm lạnh hồn thơ cả đời ...
                                Đêm không gom được ý lời
                                Thì chăng xóa nổi một thời nhớ - quên ?

                                Ơ... ! mùa
                                Xin gọi nắng lên
                                Đêm dùm ở lại phía
                                miền yêu thương
                                Xin đừng ru điệu vấn vương
                                Xuôi con thuyền vọng bến tương phùng .
                                Rồi ...




                                Huỳnh Gia


                                15/09/2012

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom