• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads
  • #76

    Ta và thơ -2-




    Thơ tự cổ mong manh như làn gió
    Thoắt ngu ngơ - thoắt nở nụ cười hiền
    Mỗi lúc tim như sóng trào cuồng nộ
    Thơ dịu dàng ru nhẹ khúc bình yên

    Chỉ có thế - cuộc đời ta không khác
    Khác là khi thơ bật khóc - ta cười
    Như giấu kín một trái tim vỡ nát
    Để thơ còn nguyên vẹn tuổi đôi mươi

    Trăm điều ước dẫu chưa tròn - mặc kệ !
    Ta và thơ đêm uống chén rượu đầy
    Quên tất cả nỗi sầu đau nhân thế
    Trọn đêm dài đùa bóng nguyệt - ta say

    Chỉ cần thế - ta và thơ hạnh phúc
    Mặc nhân gian mua bán những giận hờn
    Nếu ai hiểu mỗi khi lòng thật trống
    Gọi thơ về - ta lại hết cô đơn


    Huỳnh Gia


    31-08-09
    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 08-09-2009, 02:17 AM.

    Comment

    • #77

      Ta và thơ -3-


      Trái tim ta - một bài toán cuộc đời
      Tìm ẩn số - chuỗi thời gian bất tận
      Trong khoảnh khắc đối diện mình - rõ nhất
      Đáp án vừa nguyên vẹn một số không

      Mựơn câu thơ như bài tỏ nỗi lòng
      Dù có lúc nghe trĩu lòng - thật lạ !
      Nếu ai hiểu trên đường đời hối hả
      Ta vẫn cần đôi phút tựa ngây ngô

      Nhặt từng từ - lõm bõm ghép vần thơ
      Lòng muốn nghĩ muôn đời thơ không tuổi
      Dù có lúc thơ cho ta bối rối
      Vẫn còn hơn trống vắng mỗi khi buồn

      Huyễn hoặc mình - dẫu màu tóc pha sương
      Dường nguyên vẹn trái tim hừng hực nóng
      Để còn lấy loé lên tia hy vọng
      Giữa cuộc đời đầy rẫy những trái ngang

      Vùi trong mơ - ta trốn chạy thời gian
      Cố dỗ giấc mỗi khi đêm chới với
      Ta yêu thơ vì thơ không gian dối
      Thơ khóc - cười thay nhịp đập tim ta

      Mái hiên đời - cơn gió lạnh tràn qua
      Ta tin tưởng nép vào thơ sưởi ấm
      Trong khoảnh khắc đứng bên nhau im lặng
      Chợt hiểu ra ...lòng thanh thản đi nhiều



      HG

      Comment

      • #78

        Khúc tình thơ cho đêm


        Muốn dung hoà trái tim cùng lý trí
        Bấu vào đâu - triền vực thẳm trôi dần ?
        Bởi tình yêu trăm vạn lần ích kỷ
        Thôi ! cuối cùng đành phó mặc bản năng

        Giấc mơ ơi ! đuổi xua trong tuyệt vọng
        Vòng tay nghe lạnh ngắt tự bao giờ
        Bước phiêu du - rã rời đêm trở giấc
        Còn lại gì ? dư vị phút bâng quơ

        Khúc tình thơ em nhờ đêm viết vội
        Lạc câu vần - đêm bối rối lặng thinh
        Mắt sao hôm nhìn đêm như muốn hỏi
        " Có còn không cho một tấm chân tình ? "



        Huỳnh Gia


        04-09-09

        Comment

        • #79

          Lỗi hẹn





          Nắng rất nhạt trong buổi chiều ly biệt
          Hàng cây gầy nghiêng ngã lối quay lưng
          Người dần xa - tôi đứng lại - bần thần
          Chiều như khóc - đỏ góc trời - cay mắt

          Ghi lời hẹn vào trái tim - khoá chặt
          Đợi giấc mơ lần dấu chốn địa đàng
          Vòng tay hờ ôm nghịch cảnh trái ngang
          Đêm vụn vỡ tiếng mưa rơi thổn thức ?

          Nếu ai biết cõi lòng dường ngã gục
          Cố giữ an từng nhịp đập loạn cuồng
          Giữa dòng đời ai bẻ nhịp cầu thương
          Từng mảnh vỡ trôi theo luồn nước xiết

          Nếu một mai vô tình ta đối diện
          Xin thứ tha người lỗi hẹn cùng người
          Con thuyền tình vừa rẽ sóng xa khơi
          Ai giữ lại riêng ai niềm u uất .

          Thôi có lẽ mượn bước đời tất bật
          Đếm giao mùa hối hả những lần quên
          Gíấu thật sâu những hoài niệm không tên
          Cho nỗi nhớ hoá băng thành một khối ...





          Huỳnh Gia



          05-09-09

          Comment

          • #80

            Lời cho người ra đi



            Chiều lặng lẽ bứơc lê trên phố lạnh
            Nắng dần rơi chầm chậm phía chân đồi
            Nghe nỗi buồn xâm chiếm trái tim tôi
            Khi bắt gặp những dòng thơ hấp hối

            Ôi ! kiếp người trôi qua sao ngắn ngủi
            Bao ước mơ bỗng khép lại giữa chừng
            Thoáng giật mình - lúng túng những bước chân
            Con đừơng hẹp mang tên "Đời" vô vị !?

            Tìm mỏi mắt hỏi ai là tri kỷ
            Để sẻ chia những cay đắng thăng trầm
            Phút cuối cùng - còn lại mấy người thân
            Ai sẽ khóc xót thương đời hoa dại ?

            Người vui nhé ! khi về nơi xa ấy
            Ở nơi này nhiều lắm những bi ai
            Đời chỉ cười khi thấm đẫm men cay
            Còn nước mắt phải nhờ mưa che giấu

            Ở nơi ấy trái tim thôi sầu não
            Thôi giận hờn - thôi trách móc - hờn ghen
            Thôi xót xa khi thân phận thấp hèn
            Thôi bất lực nhìn thế nhân thù hận

            Người ra đi đâu nghĩa là đã mất
            Trái tim người nhịp sống mãi không ngưng
            Chốn bình yên gát lại nợ hồng trần
            Hồn thanh thản phiêu du cùng mây gió...



            Huỳnh Gia


            06-09-09


            Comment

            • #81

              Lặng...


              Lắm lúc muốn thả trôi vèo số mệnh
              Mặc thế gian chua chát những tị hiềm
              Nếu đã hiểu giữa phân ranh sống - chết
              Chẳng còn gì ngoài đụn cỏ xanh êm

              Thân cát bụi rồi cũng về cát bụi
              Kiếp luân lưu tạo hoá đã an bày
              Cõi tàn tro thiên thu lên tiếng gọi
              Trôi nhẹ nhàng hoà nhập nẻo thiên thai .

              Dẫu là thế vẫn ngậm ngùi tiếc nuối
              Mấy mươi năm có đủ để rong chơi ?
              Câu vĩnh biệt gửi nhau lần sau cuối
              Nghẹn lòng đau cho số kiếp con người

              Người đi trước - rồi mai tôi nối bước
              Gẫm cuối cùng cũng chỉ có thế thôi
              Tìm kiếm mãi những gì chưa có được
              Để làm chi - cõi tạm ngổn ngang đời ...?


              Huỳnh Gia


              07-09-09

              Comment

              • #82

                Giấc mơ xưa



                Có những giấc mơ đứng lại cuối con đường
                Nhìn kỷ niệm bụi phủ mờ - tiếc nuối
                Ơi ! thời gian thư thư chờ Ta với
                Nắng chưa tàn - hoàng hôn lẫn vào đâu ?

                Ngỡ đông về giữa khoảng trống đời nhau
                Nghe nỗi nhớ đan xen từng hơi thở
                Giấc mơ trôi giữa muôn trùng sóng vỗ
                Con thuyền tình tất tả lối về thăm

                Lòng chênh vênh trong nỗi nhớ âm thầm
                Se thắt lạnh - từng bước chân hụt hẫng
                Ta cuối nhặt những gì chưa kịp mất
                Áp vào lòng ủ ấm những tàn tro

                Gíâc mơ xưa đêm ghé lại dặn dò ...
                Xa xôi lắm - ta tìm chi - khốn đốn ?
                Chốn lãng quên - thôi , giấu mình lẫn trốn
                Để bình yên không mặc cả nỗi buồn

                Cuối con đường Ta còn được những hơn ...
                ...lần hiểu được thế nào là kiên nhẫn
                Kiên nhẫn xoá nỗi đau âm ỉ nóng
                Kiên nhẫn chờ ru ngủ những vần thơ ...


                Huỳnh Gia


                13-09-09
                Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 13-09-2009, 06:55 PM.

                Comment

                • #83

                  Không tên -1-


                  Kiên nhẫn chờ đêm gọi giấc chiêm bao
                  Bước mộng du lần dò từng kỷ niệm
                  Tay giang rộng giữa khoảng không - ta kiếm...
                  Đời vô tình mang hạnh phúc đi luôn...

                  Bảo lặng im - tim nức nở giọt buồn
                  Như mưa rớt giữa hồn đêm giá lạnh
                  Không nơi trú - ứơt tơi lòng kiêu hãnh
                  Người ơi người ! chi vội níu - lòng đau

                  Bàn tay trơn biết bấu víu vào đâu
                  Từng kỷ niệm rong rêu thân sỏi đá
                  Không đủ sức - đành buông mình khuỵ ngã
                  Ai vực ta đứng dậy giữa cuộc đời

                  Mặc tim mình lặn hụp giữa chơi vơi
                  Là ta muốn trái tim ta trả giá
                  Nếu có thể thản nhiên như kẻ lạ
                  Bước qua nhau - mà không nhớ được gì

                  Dù thế nào rồi cũng phải chia ly ...



                  Huỳnh Gia


                  15-09-09

                  Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 16-09-2009, 06:35 AM.

                  Comment

                  • #84

                    Không tên -2-


                    Vòng tay lơi có đủ ấm không anh
                    Cho một sáng tỉnh giấc mơ - bật khóc ?
                    Bao hứa hẹn lướt qua trong phút chốc
                    Bỏ lại em nguyên vẹn những dỗi hờn

                    Vòng tay lơi có đủ vịn bước trơn
                    Đoạn đường kia mưa trắng trời thương nhớ
                    Hay một phút yếu lòng trao món nợ
                    Thời gian quên - em trả đến bao giờ?

                    Vòng tay lơi có lừa dối giấc mơ
                    Chông chênh lắm - phải chăng lòng thương hại
                    Rồi một mai thoáng giật mình ái ngại
                    Chốn đông người tìm mãi - bóng người đâu ...?

                    Vòng tay lơi sao nhặt hết lá sầu
                    Gío thổi mạnh - hàng cây trơ bất lực
                    Gía có thể hiểu lòng nhau một chút
                    Thì thu về đâu lạnh ngọn heo may ...


                    Huỳnh Gia

                    15-09-09


                    Comment

                    • #85



                      Nỗi lòng



                      Ta có lúc ngập ngừng giữa nhớ và quên
                      Hoàng hôn lùi dần vào góc trời thật tối
                      Những bước chân đêm gọi nhau về chung lối
                      Có kịp không - ai còn đó đợi chờ...?


                      Ta có lúc chập chờn giữa tỉnh và mơ
                      Vô thức nỗi đau - tìm dỗ an dĩ vãng
                      Bằng những giấc mộng du trên quãng đường rất vắng
                      Con đường rộng - đến thênh thang...


                      Muốn gọi tên nhau trong nỗi nhớ muộn màng
                      Dù chỉ một lần - để nghe lòng thật ấm .
                      ( Ngoài kia mưa đang rơi - cả đất trời ướt đẫm
                      Có lẽ lá thu vàng chưa tìm được chốn giấu thân )


                      Trong một thoáng nhìn về cõi ấy xa xăm
                      Ta nhớ hình như đã bỏ quên nửa trái tim ở lại
                      Năm tháng đi qua có ngoái nhìn ái ngại
                      Khi lớp bụi mờ tô nhạt nét son môi ?


                      Những lúc chơi vơi trên chót vót đỉnh đời
                      Phải gượng giữ thăng bằng không cho mình té ngã
                      Ta bắt đầu tập thói quen mỉm cười bằng lòng với tất cả
                      Vì biết phía bên kia là vực thẳm của nỗi buồn ...




                      Huỳnh Gia



                      17-09-09

                      Comment

                      • #86

                        Đời trót vẽ màu thu buồn - Ta biết



                        Đời trót vẽ màu thu buồn thăm thẳm
                        Lá vàng rơi như muốn trút nỗi lòng
                        Gió heo may thấm sâu màn đêm lạnh
                        Như nhắc thầm trời sắp sửa vào đông

                        Thu và ta nỗi buồn kia có giống
                        Từ buông tay tình vuột mất - dỗi hờn ?
                        Đêm lặng lẽ giam mình trong giấc mộng
                        Nghe thấm nhuần cảm giác của cô đơn

                        Từng thu đến rồi đi - như điệp khúc
                        Trái tim dâng ồn ả ngọn sóng ngầm
                        Nếu có thể nối sợi đàn đã đứt
                        Ta nhặt từng cung bật gửi dư âm ?

                        Khúc tình ca - xưa người đàn - ta hát
                        Vẫn còn đây như kỷ niệm một thời
                        Và như thế mỗi mùa thu lãng mạn ...
                        Ta giấu mình trong gió thả hồn trôi .

                        Đời trót vẽ màu thu buồn - Ta biết
                        Chỉ xin thôi , đừng pha loãng yên bình
                        Thu có lẽ chết rồi - lần ly biệt
                        Ta còn gì sau những cuộc phiêu linh...?

                        ....................


                        Huỳnh_gia



                        18-09-09
                        Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 18-09-2009, 08:42 AM.

                        Comment

                        • #87

                          Nghiêng

                          Nghiêng

                          Tôi đi trong ngọn gió chiều
                          Lòng như phiến đá rong rêu màu chờ
                          Thời gian trôi quá hững hờ
                          Nghe sầu đặc quánh trên bờ cô miên

                          Buông tay cho nỗi nhớ nghiêng
                          Triền mây đổ dốc xuôi miền hoang vu
                          Ừ ! đêm thôi giấc mộng hư
                          Ừ ! lòng thôi những trầm tư nặng nề

                          Một mai nỗi nhớ kéo về
                          Xua tay - có chặn u mê một thời
                          Đã là dĩ vãng người ơi !
                          Khéo chi vương những rối bời trong tôi ?



                          Huỳnh Gia



                          19-09-09
                          Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 30-09-2009, 05:45 AM.

                          Comment

                          • #88

                            Quên...?




                            Gió trở mùa - đêm có lạnh không đêm
                            Ngày tháng loanh quanh trong ngoắc ngoay nỗi nhớ ?
                            Lần lựa mãi chưa trả xong món nợ
                            Đừng trách nhau người - gánh nặng chất đầy thêm


                            Học đã nhiều - có thuộc mỗi từ quên ?
                            Quên - để nhớ mình cần quên - người nhỉ !
                            Mượn tíêng cười vang phá tan dòng suy nghĩ
                            Nghe vô hình vọng lại những tạp âm


                            Dẫu biết rằng mưa rồi xoá nhạt dấu chân
                            Nhưng mùa thu cứ vô tình quay trở lại
                            Chiều dửng dưng mặc gió trêu mây mãi
                            Nỗi nhớ mơn man từng góc nhỏ dại khờ


                            Kỷ niệm hồn nhiên như đứa trẻ thơ
                            Nghịch ngợm đùa - vung nhát roi - hằn dấu
                            Thôi ! cố giấu những gì cần nên giấu
                            Để ngoài kia còn xanh mãi màu trời


                            Ai thử lần nhặt lấy chiếc lá rơi
                            Nằm lặng lẽ bên hiên đời - khô quắt
                            Mới hiểu hết những gì thu đánh mất
                            Trong một lần cơn gió thổi qua tim ...



                            Huỳnh Gia



                            27-09-09

                            Comment

                            • #89

                              Khúc hoài niệm không tên




                              Đã có lần ta nhặt chiếc lá rơi
                              Mang ép gọn vào những trang hoài niệm
                              Đánh dấu quên - mặc trái tim lên tiếng
                              Có thể không ? bướng bỉnh quá nỗi đau ...


                              Gío cuốn xa từng chiếc lá phai màu
                              Không cuốn được trái tim ta héo úa
                              Vết thương cũ đâu phải đời muốn cứa
                              Lại hằn sâu thành vết sẹo chai sần ...


                              Cơn lốc xoay xoay nỗi nhớ thành vòng
                              Ta gượng nén không cho mình bậc khóc
                              Quơ rất vội những bộn bề thường nhật
                              Mong nhận chìm khao khát chực bùng cao


                              Cỏ và cây muôn thuở cần có nhau
                              Thì tại sao tình ta vơi đi nửa
                              Cho kỷ niệm chất chồng lên - thừa mứa
                              Dòng sông nào chuyên chở cuối nguồn quên ?


                              Thu giữ dùm những ký ức không tên
                              Ngày đông đến đóng băng thành một khối
                              Ta giấu nhẹm trong góc đời thật tối
                              Đêm ru hời huyền thoại giấc mơ say ...




                              Huỳnh Gia


                              28-09-09



                              Cảm ơn chị N2Y , em Chung CK và em TuyetLe đã cho Huỳnh cảm xúc để ghép thành " Khúc hoài niệm không tên ..."

                              Comment

                              • #90

                                Thương quá miền Trung




                                Thương quá miền Trung - chiếc đòn gánh quê hương
                                Nắng dãi mưa dầu - bão cuồng lũ nộ
                                Trân mình gánh những gian truân khốn khổ
                                Sức người ơi ! bền bỉ khó ai bì

                                Thương những con thuyền đang chống chọi với hiểm nguy
                                Chờ giây phút thả neo tìm nơi trú
                                Đang vật vã trước những con sóng dữ
                                Những ánh mắt lo âu đau đáu dõi từng giây ...

                                Thương quá những con người bé nhỏ giữa thiên tai
                                Cố bám chắc nơi chôn nhau cắt rốn
                                Thầm van vái chóng qua cơn khốn đốn
                                Để đôi bàn tay gầy dựng lại từ đầu ...

                                Thương quá quê hương tôi hứng chịu lắm nỗi đau
                                Mầm dịch bệnh chưa kịp xua - bão giông ập tới
                                Biết đến khi nào bình yên như mong đợi
                                Để vươn mình sánh kịp với người ta ...


                                Huỳnh Gia


                                30-09-09
                                Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 30-09-2009, 06:10 AM.

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom