• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Một chút cho tôi - chút cho người

    Huỳnh Gia chào các bạn.

    Chút lưu lại để làm hành trang trên vạn nẻo đường đời.
    Huỳnh Gia xin phép mọi người được gửi một chút vào đây nhờ lưu lại nhé !

    Thân mến

    HG

    ================


    Ta tìm gì....

    Ta tìm ai tìm ai trong đêm...?
    Bóng chơ vơ đổ dài trên đường vắng
    Lầm lũi bước đi... cuối đầu im lặng
    Ngọn đèn đường soi rọi nỗi cô đơn

    Ta tìm gì trong những buổi hoàng hôn
    Ráng đỏ tươi , quả tim vừa rơi vỡ
    Vẫn câu chuyện của một thời luyến nhớ
    Mang để dành chia từng chút với thời gian

    Ta tìm gì trong một kiếp lang thang
    Quên tất cả những ưu tư trăn trở
    Vùng vẫy bức rời sợi dây duyên nợ
    Quẳng hết vào thế giới của hư vô

    Cuộc đời này trần trụi đến ngây ngô
    Một nửa muốn cười...nửa kia bật khóc
    Thời gian trôi... trông chờ...và...tuyệt vọng
    Còn lại những gì ....quá khứ liệm hồn ta ...


    Huỳnh Gia


    Đã chỉnh sửa bởi Viễn_Du; 23-12-2014, 08:38 AM.
    Similar Threads
  • #2

    Thu và ký ức bị lãng quên

    Thu lại về...hương sữa vẫn còn xa
    Hai kẻ yêu nhau mãi lục tìm trong ký ức
    Vòng đời vô tình xoay tròn ảo... thực
    Cuối đoạn đường... xin dừng lại gọi tên...

    Mùa thu còn một chiếc lá bị lãng quên
    Có lẽ heo may không đủ làm lá rụng
    Lối cũ giờ đây cô đơn mình em đứng
    Thu im lìm thao thức ngắm trăng khuya

    Đêm đã tàn rồi , sao đi ngủ hết chưa
    Một ánh lẻ loi kiếm tìm ai phương ấy
    Nắng reo cười gọi mùa thu ở lại
    Thu cuối đầu chầm chậm bước...về đâu ?

    Huỳnh Gia

    Comment

    • #3

      Hụt hẫng



      Có phải trời già thích đùa cợt để tìm vui
      Những tưởng mùa thu đã đi rồi xa lắc
      Mang ký ức gởi tận cùng cỏi vắng
      Nhưng nào ngờ...Thu gợi nhớ triền miên

      Có phải cuộc đời là cơn lốc đảo điên
      Xoáy xoáy mãi rồi lạnh lùng huỷ diệt
      Bầu trời kia tưởng chừng xanh biên biếc
      Nhưng giăng đầy mây xám lạnh hồn hoang ...

      Huỳnh Gia

      Comment

      • #4

        Viết cho mẹ



        Mẹ đã đi rồi về nơi hạnh phúc
        Cõi vĩnh hằng không vướng bận âu lo
        Bỏ lại nơi đây đàn con nhỏ dại khờ
        Bao sóng gió cuộc đời đang chờ chực

        Đứa em thơ mắt nhạt nhoè thổn thức
        Mẹ đi rồi chị hả? bước thong dong...
        Biết bao giờ trở lại để mà mong
        Sao giận dỗi mà bỏ mình đi mất...?

        Nghe em nói tôi nghẹn ngào rơi nước mắt
        Ôi ! tuổi thơ ngây nào đâu hiểu được nhiều
        Cả cuộc đời này mẹ vất vả bao nhiêu
        Gìơ còn lại nắm đất vàng lạnh lẽo

        Gánh lo toan trao về con mẹ nhé !
        Hãy mĩm cười trong giấc ngủ dài lâu
        Dù mai này đi bất cứ nơi đâu
        Con của mẹ vẫn là con mạnh mẽ

        Gởi hư vô dịu dàng nâng bước mẹ
        Thật thanh nhàn dạo gót chốn huyền thiên
        Hoặc hoà mình vào hoa cỏ thiên nhiên
        Lời cầu nguyện mẹ bình an vĩnh viễn...

        Huỳnh Gia

        Comment

        • #5

          Dư âm




          Sao vẫn còn đọng lại chút dư âm
          Bản tình ca cuối mùa thu thuở trước
          Dòng thời gian xoá nhoà bao mộng ước
          Và lạnh lùng xua khoảng cách dần xa

          Quãng đường đời không phải của đôi ta
          Nên đoạn cuối đành chia hai lối rẽ
          Nghe đâu đây tiếng thở dài nhè nhẹ
          Tiếc nuối gì ? duyên phận... chỉ thế thôi

          Con thuyền tình trong giông bão nổi trôi
          Sóng vô tình biển vô tình quật ngã
          Anh cùng ai khoảng trời riêng...xa lạ ?
          Tôi từng ngày lặng lẽ với nỗi đau

          Biết bao giờ mình mới được bên nhau
          Cùng so giây dạo khúc tình ngây dại
          Mối tình đầu vẫn trong tôi...nhớ mãi
          Dở dang rồi...thôi hẹn kiếp lai sinh....

          Huỳnh Gia

          Comment

          • #6

            Đi qua...


            Mười năm...hai mươi năm...

            Câu chuyện thần tiên của một thời quá khứ
            Vẫn hằn sâu trong tiềm thức ngọt ngào
            Một thoáng riêng tư chìm vào tư lự
            Phiêu du về miền hư ảo...tìm nhau

            Gìơ còn lại gì...thôi nén lại nỗi đau
            Biết trách ai đây...có lẽ đời là thế đấy
            Kỷ niệm xưa nhờ thời gian ghi lại
            Từng trang buồn tím xẫm mực nhớ nhung

            Thu vừa thả rơi những chiếc lá cuối cùng
            Cố thản nhiên cây vươn mình bên nắng
            Nào ai biết cây buồn hiu lẳng lặng
            Bóng khô cằn chờ đợi một ngày mai...

            Chờ đợi gì và chờ đợi những ai...?
            Thắp cho ta niềm tin vào cuộc sống
            Có hay không một thứ tình cháy bỏng
            Đến cùng ta sưỏi ấm những đêm dài...

            Chờ đợi gì và chờ đợi những ai đây...?
            Ta đứng bên lề ... còn thời gian đi mất
            Khoé mắt quầng thâm soi bóng mình trước mặt
            Mảnh đất cuộc đời...loang lỗ vết trầm ưu...

            Huỳnh Gia

            Comment

            • #7

              Thức giấc


              Đã xa rồi những ngày tháng bên nhau
              Khúc nhạc tình ngân nga bên thềm vắng
              Bao nhiêu năm cuộc đời dường phẳng lặng
              Chừ bây giờ dậy sóng cỏi lòng tôi

              Người quay về ...hạnh phúc đã buông rơi
              Kẻ lang thang khối sầu đeo mang mãi
              Khoảnh khắc lặng im... mơ hồ nghe sợ hãi
              Có lẽ nào tiềm thức chẳng mờ tan ?

              Đêm thẩn thờ... hồn phách bỏ đi hoang
              Thêm một lần quên mình và thực tại
              Thêm một lần nhói đau lồng ngực trái
              Và một lần bừng dậy kỷ niệm xưa

              Đêm sắp tàn rồi...người ấy đã ngủ chưa
              Có thản nhiên như đã từng...dạo ấy ?
              Ngủ ngoan thôi mối tình đầu si dại...
              Thu không buồn sao nhuộm tím lòng tôi ...


              HG

              Comment

              • #8

                Bóng mát đời tôi


                Bóng mát của tôi đã đổ rồi một sớm
                Bỏ lại một khoảng trời đầy nắng gió mưa giông
                Trong hoảng hốt tôi thét gào lạc giọng
                Bóng im lìm trong giấc ngủ thần tiên

                Bóng mát của tôi đôi mắt sáng dịu hiền
                Dạy cho tôi bao điều hay lẽ phải
                Và hôm nay bóng rời tôi đi mãi
                Tôi biết làm gì khi bên cạnh không ai

                Bóng mát đổ rồi gánh nặng sang vai
                Tôi phải đứng giữa đất trời rừng rực nắng
                Bóng mát của tôi sức người chừng giới hạn
                Trọn cuộc đời phơi đã đủ , phải nhờ thay

                Thượng đế ơi ! chấp tay lời khấn vái
                Xin thiên đàng mở lối đón người qua
                Chốn dương trần cùng bao nhiêu khổ ải
                Trao dùm con sức mạnh để dung hoà ...

                HG

                Comment

                • #9

                  Cân phân...


                  Ngột ngạt hơi thở của thời gian
                  Chiếc bóng lang thang...ánh đèn khuya vàng vọt
                  Nỗi cô đơn bào mòn tim gầy guộc
                  Ta bắt đầu từ bao giờ...cuộc chạy trốn khỏi ta...?

                  Tự xa...tự rất xa...
                  Đêm buông rơi mất hút mảnh trăng ngà
                  Vũ trụ bao la một màu đen thăm thẳm
                  Con xoáy cuốn đời ta vào hố sâu tuyệt vọng
                  Mất hút linh hồn....mất hút cả trái tim...

                  Ôi ! cái giá lạnh của trời đêm
                  Từng tế bào bỗng hoá thành đông cứng
                  Lựng chựng...gập ghềnh...
                  thao thức những bước chân
                  Từng bước ngỡ như gần...bỗng phút quá hư không

                  Tê tái trong đêm , sương lạnh lẽo đến trong ngần
                  Cây cỏ buồn thiu...gió ngập ngừng ngõ vắng
                  Lay nhẹ nhịp tim... lòng cố nhiên phẳng lặng
                  Tìm nơi nào từ "hạnh phúc" chẳng cân phân...?

                  Gío vút cao , hình như tiếng hát những thiên thần
                  Trong vắt hồn nhiên chừng không phiền , không muộn
                  Vạn đoá hồng nhung trở mình chào nắng sớm
                  Có không đời... một góc tựa...nghỉ ngơi...?


                  Huỳnh Gia

                  Comment

                  • #10

                    Một ít ...


                    Qúa khứ lùi xa ....xa đến vô thường
                    Ta đuổi bắt ,bóng chập chờn ẩn hiện
                    Nỗi đau thương hắn sâu đời cô viễn
                    Vết in mờ quanh khoé mắt quầng thâm

                    Từng bước lang thang trên ngõ vắng âm thầm ...
                    Đời tặng cho ta những gì ...? chìa tay đón
                    Bao khó khăn cùng gian nan ngã nón ...
                    Cuối đầu chào ...ta ... bất chợt mím chặt môi

                    Nửa đoạn đường đời đi tìm kiếm niềm vui
                    Một ít để đau ...một ít thôi để nhớ
                    Một ít ngây ngô thả vần thơ than thở
                    Một ít để cười và một ít bổ tìm nhau

                    Chiếc áo thời gian từ độ ấy bạc màu
                    Ta mang mùa thu nhuộm sắc vàng óng ánh
                    Mang tẩm vào đông thấm sâu dần vị lạnh
                    Khoát lên người ...bầu bạn với ... cô đơn ...

                    Huỳnh Gia

                    Comment

                    • #11

                      Uẩn khúc


                      Có lẽ nào thao thức những dòng thơ
                      Khao khát mãi một thứ tình không hiện hữu
                      Tô điểm giấc mơ bằng những vì tinh tú
                      Thử một lần đêm chẳng mặc chiếc áo đêm

                      Nửa cuộc đời - cay đắng chất dầy thêm
                      Phút luyến tiếc những gì vừa vuột khỏi
                      Phút ngây ngô nhìn đời ngàn dấu hỏi
                      Phút lạnh lùng phó mặc chẳng cần ai

                      Hạnh phúc là gì...ai nếm thử cũng say
                      Đắng chát bờ môi hồn rã rời khụy ngã
                      Bóng thiêu thân lao vào miền đất lạ
                      Ánh đèn đêm hể hả nhếch môi cười

                      Giữa dòng đời ai thả chiếc thuyền trôi
                      Thân mỏng manh chất đầy phiền muộn
                      Con sóng xô...về đâu...chừng lạc hướng
                      Quay ngược vào bờ ...tan nát mảnh hồn đơn.

                      Huỳnh Gia


                      Comment

                      • #12

                        Đêm đông


                        Ánh trăng tàn
                        Lữ khách về đâu...
                        Phố khuya
                        Hè vắng
                        Tiếng côn trùng kêu văng vẳng
                        Nỉ non...

                        Cái bóng tôi ẩn hiện...mất - còn ?
                        Rảo bước giữa trời đêm
                        Vai gầy lướt thướt
                        Lạnh lẽo
                        Chơi vơi

                        Bài hát "đêm đông" như xao động tim người
                        Đời cô lữ...lang thang viễn xứ
                        Bỗng nhớ quê
                        nhớ người tình năm cũ
                        Buồn
                        âm thầm
                        lê bước nhỏ
                        cô đơn...

                        HG

                        Comment

                        • #13

                          Nhặt nhạnh...



                          Nhặt nhạnh
                          Ta nhặt nhạnh từng mảnh vỡ cuộc đời
                          Vá víu
                          Sợi chỉ thô luồn vào thân buốt nhói
                          Năm tháng đi qua ,mình ta ngồi đợi
                          Bóng dáng một người như làn khói mờ tan

                          Mệt mỏi
                          Ta ngã dài trên vùng đất tan hoang
                          Chỉ có loại cỏ vàng - thảm gai chai xót
                          Ru giấc ngủ vùi - hồn dật dờ trở gót
                          Nắng trên đầu đốt cháy trái tim khô

                          Thất thiểu
                          Quay về , bóng chập choạng bơ vơ
                          Xé màn đêm , mắt nhìn vào bóng tối
                          Gío lặng -mây mờ- chỉ mình ta trơ trọi
                          Đêm thở dài ,từng tiếng vọng xa xăm...

                          HG

                          Comment

                          • #14

                            Loanh quanh


                            Ta nhóm mây trời khơi ngọn lửa trần gian
                            Đốt trái tim cho quá khứ biến tro tàn
                            Ngẩn mặt cười....tiếng vỡ tan đứt quãng
                            Pha từng dòng lệ nóng xót tâm cang

                            Vết thù hằn in đậm bóng ngựa hoang
                            Thảo nguyên xanh một chiều nao cháy đỏ
                            Thân mệt mỏi đổ nhào trên thảm cỏ
                            Cơn mưa đời quên hẳn bước phiêu du

                            Hồn lang thang phiêu bạt mọi nẻo trời
                            Ngất ngưởng say quên tháng ngày cô độc
                            Con sóng biển ngàn đời sau vẫn khóc
                            Và ngàn đời cát nóng vẫn bao quanh

                            Ta trói cuộc đời cay đắng những bước chân
                            Đi...đi mãi...vẫn về nơi xuất phát
                            Và một đêm ta giật mình hoảng loạn
                            Vô tình buông , dĩ vãng chết nửa vời ....


                            HG

                            Comment

                            • #15

                              Đời vui không...dĩ vãng chết đi rồi ?



                              Chết thật rồi ,dĩ vãng của tôi
                              Một chiều đông gió từng cơn rả rít
                              Cơn lạnh xoáy sâu tái tê da thịt
                              Máu pha màu , có pha nhợt đau thương ?

                              Tự trói lòng ta , vô vị đến lạ thường
                              Vùng vẫy , quặn đau... trái tim oà khóc
                              Ta như thấy cuộc đời nhiều nẻo khuất
                              Từ đáy lòng , cơn lốc xoáy tạo thanh âm..

                              Cỏ mượt mà xanh rợn đến mênh mông
                              Thân hằn sâu với trăm ngàn vết tích
                              Bóng ngựa hoang giữa đêm trường tĩnh mịt
                              Phút cuối cùng tiếc nhớ thuở dọc ngang

                              Qúa khứ quay về - phế tích tan hoang
                              Bên lề trái tim , bóng chực chờ đổ ập
                              Ta cố gượng vui bằng nụ cưòi khoả lấp
                              Khói nồng cay ,dòng lệ nóng tuôn trào

                              Ta và người nào đâu khác gì nhau
                              Kẻ xót người đau , rồi cũng chia đôi ngả
                              Ai hơn ai , để gật đầu ngã giá
                              Đau chỉ một lần ...day dẳng đến ngàn sau ...!!!

                              HG

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom