• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chút lưu lại ......

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chút lưu lại ......

    Các bạn thân mến,

    Đã ra đời trong một sự tình cờ và lớn lên trong tình yêu thương của tất cả các bạn xa gần trênLink" align="left" border="0" alt="" style="padding:7px;" /> khắp thế giới, kể từ hôm nay, khi bạn đọc được những dòng chữ này cũng là lúc Link đã trở thành Trang nhà Chút lưu lại - www.chutluulai.net và chúng ta đã có một "ngôi nhà mới" với một "cuộc sống mới" mang thêm nhiều "ý nghĩa mới". Ngôi nhà mới sẽ được mang tên Trang nhà Chút lưu lại - www.chutluulai.net .

    Thời gian rồi cũng sẽ qua nhanh từ những ngày sơ khai khi Trang nhà chỉ là "một đứa bé tập tễnh" vào đời cho đến hôm nay đã tạm khôn lớn để trở thành Chút lưu lại qua sự giúp sức của cùng tất cả các bạn.

    Không mang những hoài bão to lớn, ra đời và lớn lên như một sự tình cờ qua những nghĩ suy vụn vặt trong đời sống thường nhật từ những điều bình thường giản đơn để gom góp lại một chút nhỏ nhoi hiến dâng cho bạn đọc.

    Trang nhà Chútlưulại.net cũng xin mạn phép sưu tập lại một số bài viết của các Tác giả xa gần trên khắp thế giới. Nếu có thể một trong vài lý do nào đó người đăng gởi chưa xin phép, mong xin các Tác giả đồng tình và vui lòng niệm thứ.

    Hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng Trang nhà Chút lưu lại ngày càng đúng thêm với nghĩa của nó.

    Và Chút lưu lại xin chân thành cảm ơn bạn cũng đã và đang giới thiệu thêm nhiều bạn mới, gia đình cùng thân hữu đến thăm và cùng nhau xây dựng Trang nhà ngày một hoàn thiện hơn.

    Mọi bài vở đóng góp, thư từ và ý kiến xây dựng xin vui lòng liên lạc về chutluulai@gmail.com

    Xin gởi chút riêng tư nhỏ bé này đến với bạn đọc như một sự hoài mong và vui lòng đón nhận từ nơi này một lời tri ân thật chân thành, sâu lắng.

    Rất cảm ơn bạn đã ghé thăm Chút lưu lại.
    Sống trên đời

    Similar Threads
  • #16

    VÀNG PHAI MẤY LÁ ( VĨNH BIỆT -BÀI THƠ BỊ XÉ )

    [4/4 - G]

    Ai đốt Cô Tô thành vì đôi mắt giai nhân hề
    Lửa cháy bao đêm ròng, thành quách tan.
    Ai trót nhấp men tình để Mỵ Cơ thương nhớ
    Khi thác rồi, khi thác rồi, Tiêu Nhiễn vẫn còn mơ
    Ai xui ta gặp nhau, để tình gây oán trái
    Để tình anh bẽ bàng, và tình em lỡ làng, và ngàn sau lá vàng khóc tình ta

    Từ nay bèo trôi, cầu xiêu, con đò nát
    Và mây đìu hiu cây rụng lá, thân mình về đâu?
    Đàn chùng, dây phím lỡ, mái đổ nhà xiêu, nhẹ như tiếng khóc thầm.
    Mây sầu vương chót núi, đường chia biên giới, người xa nhau mãi
    Giấc chiêm bao đêm nào chìm trong sương khói thời gian.

    Xưa có người Phù Sai rắc hoa vàng sau mỗi bước giai nhân.
    Đến bây giờ yêu không đành, mà ghét cũng không đành, mà dứt cũng không đành.

    Rồi đây thời gian đổi thay con người mới - Bài ca tình yêu bay lộng gió trên đường về tim. (*)
    Chịu được bao giông tố, cánh buồm mong manh, nhẹ như cánh bướm vàng.
    Khi mùa Thu đến báo, tình duyên đã dứt, đường chia đôi lối.
    Gió nâng mây về trời đời nào quên cánh diều bay.

    Em khác gì Quỳnh Dao lúc cát lầm phung phí hết xuân xanh
    Lúc đêm về thương cho đời, và cũng ghét cho đời, và cũng chán cho đời
    Mưa dồn trôi nước lũ xuôi dòng thả hết bụi nhơ, xuôi dòng trầm câu hát tương tư.
    Nhủ lòng thôi hết những mùa Thu

    Lá thu bay, về anh, như những cánh hoa đời em.
    Còn đâu cành hoa màu tím - đường đi dệt gấm vàng son.
    Lòng anh chua xót
    Cánh hoa vì đợi anh rã rời, héo tàn úa vàng, vùi sâu trong kiếp thời gian.

    Chú thích:
    (*) Câu này có bản chép là:
    "Cầu mong thời gian dần phai bao lời hứa
    Và đêm từ nay không tưởng nhớ đến người mình yêu"
    Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 30-05-2009, 02:33 AM.
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

    Comment

    • #17

      ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hoangvu View Post
      Vàng Phai Mấy Lá (Vĩnh Biệt)
      Sáng tác: Đoàn Chuẩn & Từ Linh.
      Trình bày: Mai Hương



      Ai đốt Cô Tô thành vì đôi mắt giai nhân hề
      Lửa cháy bao đêm ròng, thành quách tan.
      Ai trót nhấp men tình để Mỵ Cơ thương nhớ
      Khi thác rồi, khi thác rồi, Tiêu Nhiễn vẫn còn mơ
      Ai xui ta gặp nhau, để tình gây oán trái
      Để tình anh bẽ bàng, và tình em lỡ làng,
      Để mùa Thu lá vàng khóc tình ta

      Từ nay bèo trôi, cầu xiêu, con đò nát
      Và mây đìu hiu cây rụng lá, thân mình về đâu?
      Đàn chùng, dây phím lỡ, mái đổ nhà xiêu, nhẹ như tiếng khóc thầm.
      Mây sầu vương chót núi, đường chia biên giới, người xa nhau mãi
      Giấc chiêm bao đêm nào chìm trong sương khói thời gian.

      Xưa có người Phù Sai rắc hoa vàng sau mỗi bước giai nhân.
      Đến bây giờ yêu không đành, mà ghét cũng không đành,
      mà dứt cũng không đành.

      Rồi đây thời gian đổi thay con người mới -
      Bài ca tình yêu bay lộng gió trên đường về tim.
      Chịu được sao giông tố, cánh buồm mong manh,
      nhẹ như cánh bướm vàng.
      Khi mùa Thu đến báo, tình duyên đã dứt, đường chia đôi lối.
      Gió nâng mây về trời đời nào quên cánh diều bay.

      Em khác gì Quỳnh Dao lúc phát lầm phung phí hết xuân xanh
      Lúc đêm về thương cho đời, và cũng ghét cho đời,
      và cũng chán cho đời
      Mưa dồn trôi nước lũ xuôi dòng thả hết bụi nhơ,
      xuôi dòng trầm câu hát tương tư.
      Nhủ lòng thôi hết những mùa Thu

      Lá thu bay, về anh, như những cánh hoa đời em.
      Còn đâu cành hoa màu tím - đường đi dệt gấm vàng son.
      Lòng anh chua xót
      Cánh hoa vì đợi anh rã rời, héo tàn úa vàng,
      vùi sâu trong kiếp thời gian.


      Cảm ơn Bác HV nhiều.Ngày nào cũng phải nghe bản này rồi mới ngủ được!
      Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

      Comment

      • #18

        ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hoangvu View Post
        Vàng Phai Mấy Lá (Vĩnh Biệt)
        Sáng tác: Đoàn Chuẩn & Từ Linh.
        Trình bày: Mai Hương



        Ai đốt Cô Tô thành vì đôi mắt giai nhân hề
        Lửa cháy bao đêm ròng, thành quách tan.
        Ai trót nhấp men tình để Mỵ Cơ thương nhớ
        Khi thác rồi, khi thác rồi, Tiêu Nhiễn vẫn còn mơ
        Ai xui ta gặp nhau, để tình gây oán trái
        Để tình anh bẽ bàng, và tình em lỡ làng,
        Để mùa Thu lá vàng khóc tình ta

        Từ nay bèo trôi, cầu xiêu, con đò nát
        Và mây đìu hiu cây rụng lá, thân mình về đâu?
        Đàn chùng, dây phím lỡ, mái đổ nhà xiêu, nhẹ như tiếng khóc thầm.
        Mây sầu vương chót núi, đường chia biên giới, người xa nhau mãi
        Giấc chiêm bao đêm nào chìm trong sương khói thời gian.

        Xưa có người Phù Sai rắc hoa vàng sau mỗi bước giai nhân.
        Đến bây giờ yêu không đành, mà ghét cũng không đành,
        mà dứt cũng không đành.

        Rồi đây thời gian đổi thay con người mới -
        Bài ca tình yêu bay lộng gió trên đường về tim.
        Chịu được sao giông tố, cánh buồm mong manh,
        nhẹ như cánh bướm vàng.
        Khi mùa Thu đến báo, tình duyên đã dứt, đường chia đôi lối.
        Gió nâng mây về trời đời nào quên cánh diều bay.

        Em khác gì Quỳnh Dao lúc phát lầm (?) phung phí hết xuân xanh
        Lúc đêm về thương cho đời, và cũng ghét cho đời,
        và cũng chán cho đời
        Mưa dồn trôi nước lũ xuôi dòng thả hết bụi nhơ,
        xuôi dòng trầm câu hát tương tư.
        Nhủ lòng thôi hết những mùa Thu

        Lá thu bay, về anh, như những cánh hoa đời em.
        Còn đâu cành hoa màu tím - đường đi dệt gấm vàng son.
        Lòng anh chua xót
        Cánh hoa vì đợi anh rã rời, héo tàn úa vàng,
        vùi sâu trong kiếp thời gian.

        ( Theo HV , "phát lầm" hay " cát lầm" Trong các web có lời bài hát này tôi đã lướt qua , đa số là "phát lầm" ,nhưng tôi vẫn nghĩ "cát lầm" có nghĩa hơn .
        Trong thơ của Trần Xuân Kiêm , Vũ Hữu Định và cả trong ĐTTT của Nguyễn Du cũng chỉ thấy các vị ấy nhắc đến : ""thuở chưa cát lầm" , " sao khỏi cát lầm" , "cát lầm ngọc trắng"....Ngay cả Mai Hương hình như cũng hát là "cát lầm"
        HV nghĩ sao?
        G

        .................................................. ....................

        Vừa đọc được cái này ở nhà bác Hoàng Hải Thủy , mượn đem về nhà mình đây:


        .......Tôi không biết trước thời Thi Sĩ Nguyễn Du sáng tác Truyện Thơ Thúy Kiều, ngôn ngữ ông cha tôi đã có tiếng “cát lầm” chưa, tôi chỉ biết tiếng “cát lầm” thứ nhất tôi đọc được trong đời tôi là tiếng “cát lầm” trong Truyện Thơ Kiều:
        Cát lầm ngọc trắng, thiệt đời xuân xanh.
        Câu trên ở trong đoạn Thí Chủ Thúc Kỳ Tâm, nhân vợ — Hoạn Thư — đi vắng, lẻn đến Quan Âm Các chùa ta, gặp mặt Ni cô Trạc Tuyền. Thí chủ nói với Ni cô:
        Thấp cơ thua trí đàn bà,
        Trông vào đau ruột, nóí ra ngại lời.
        Vì ta cho lụy đến người,
        Cát lầm ngọc trắng, thiệt đời xuân xanh.
        Diễn ra văn xuôi: Vì anh bết quá nên anh thua cơ vợ anh. Anh đau, anh ức lắm nhưng anh không dzám nói ra. Vì anh tính dzở ẹt làm em chịu đau khổ. Em như viên ngọc bị cát lấp lên — Em như viên ngọc bị vùi dưới cát — anh tiếc tuổi xuân của em.
        Từ tiếng “cát lầm” của Nguyễn Du, hai ông Trần Huyền Trân, Đoàn Chuẩn đưa “cát lầm” vào Thơ, Nhạc của hai ông. Chắc còn nhiều ông Thi sĩ, Nhạc sĩ khác dùng tiếng “cát lầm” mà tôi không được biết.
        Như vậy, theo ngu ý, “cát lầm” không phải là “cát lầm lẫn” mà là cát lầm lên, cát cuộn lên che lấp những giá trị, những vật đẹp ở đời. Như Thúy Kiều bị cuộc đời vùi dập như viên ngọc bị vùi dưới cát.......

        (Không là lính thú sầu lên ải ,
        Cũng thấy lòng chia dưới cát lầm
        Trần Huyền Trân )

        Thế đấy HV ạ ,tôi cũng mới biết về từ này bấy nhiêu thôi. Thanks.
        G.
        Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 30-05-2009, 08:09 PM.
        Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

        Comment

        • #19

          Cảm ơn G. thật nhiều với những "thông tin" và "suy luận" về bài hát Vàng phai mấy lá của Đoàn Chuẩn và Từ Linh. Thú thật bài hát này HV cũng nghe đã khá lâu (từ những ngày "còn nhỏ" khi đang sống tại quê nhà) tuy nhiên Hv chưa bao giờ chú ý và nghĩ đến một chi tiết của G. đề cập và sau khi đọc những lời này HV chợt thấy thích thú để tìm hiểu thêm.

          Theo như G. nói thì sự thật đúng là như vậy, đa số khi HV search trên Google thì câu Em khác gì Quỳnh Dao lúc phát lầm phung phí hết xuân xanh thay vì cát lầm.

          Tuy nhiên với riêng cá nhân của HV theo sự suy nghĩ và lời của bài hát thì hai nhạc sĩ Đoàn Chuẩn và Từ Linh nói về câu này nếu nói đúng hơn là cát lầm thay vì phát lầm.

          Lý do thì G. cũng đã dẫn giải trong bài viết từ Blog của Tác giả Công Tử Rừng Phong - Hoàng Hải Thủy. Và hơn thế nữa sau khi Tác giả đã cho chúng ta biết rằng:
          Em khác gì Quỳnh Dao lúc cát lầm phung phí hết xuân xanh bởi lẽ nếu không có cát lầm cuộn lên che lấp những giá trị, những vật đẹp ở đời thì đâu còn có những: Lúc đêm về thương cho đời, và cũng ghét cho đời, và cũng chán cho đời.

          Và từ đó chúng ta suy niệm ra rằng chữ cát lầm là hoàn toàn "chính xác" trong câu hát này. Nói một cách khác chữ phát lầm thì không có ý nghĩa gì trong câu hát này và trong những câu kế tiếp sau cả.

          Chúc G. một ngày thật vui

          HV xin gởi G. một bài viết của tác giả Cổ Ngư nói về Đoàn Chuẩn và Từ Linh trong Tà Áo xanh giữa mùa vàng quyến rũ:

          Tà Áo Xanh Giữa Mùa Vàng Quyến Rũ
          Với bao tà áo xanh, đây mùa thu,
          Hoa lá tàn, hàng cây đứng hững hờ,
          Lá vàng, từng cánh, rơi từng cánh,
          Rơi xuống âm thầm trên đất xưa...
          Gửi gió cho mây ngàn bay - Đoàn Chuẩn

          Tôi thường tự hỏi: vì sao mùa xuân và mùa thu lại gieo vào lòng người nhiều cảm hứng dào dạt, để từ đó nảy mầm, đâm chồi kết hoa, tạo tác nên những áng văn thơ, những dòng âm điệu trác tuyệt trải suốt mấy ngàn năm, từ đông sang tây, từ bắc xuống nam, không loại trừ một dân tộc, một nền văn minh nào cả. Có phải vì cái "chớmữ thường tạo nhiều cảm xúc? Mùa hạ mãn khai với cái nóng nung đỏ tình người hay mùa đông lê thê phủ màu giá buốt tàn tạ lên hồn người cũng đôi khi gợi hứng, nhưng là cái hứng nơi cực điểm, mãnh liệt cuồng bạo hoặc gãy đổ tang thương. Không lãng đãng, không mênh mang. Không "chớm xuân, chồi lộc nhú". Không "chớm thu, lá nhuốm vàng". Mùa xuân thường mở ra đôi mắt mới trong mỗi người, nhìn vạn vật kỳ diệu hồi sinh sau ngày tan tuyết. Mùa xuân thổi gió lành, nâng cánh hồn lơ lửng hân hoan. Như diều tuổi thơ. Lòng người hóa trẻ dại. Tâm đơn sơ. Ý thơ nguồn nhạc hội tụ. Từ đó, tác phẩm ra đời... Còn mùa thu. Màu vàng hoang mang thường níu trí tưởng của người từ trời la đà rơi về đất. Lá lìa cành. Phân ly. Điềm gở báo trước cái chết của thời hoàng kim. Nỗi buồn dâng lên. Đầy. Mọng. Vỡ. Tràn ngập. Lai láng đến mênh mông. Mùa thu thả tình người lên thuyền, dong buồm về nơi vô định. Nghiêng. Chao. Lênh đênh. Lãng mạn. Sóng vỗ mạn thuyền. Sóng vỗ trong lòng, rào rạt thi tứ, ầm ào thanh âm. Từ đó, tác phẩm ra đời...

          Tôi muốn, như nhà thơ, nghe tiếng sóng ở trong lòng, nên đi tìm mùa thu trong âm nhạc Việt Nam. Mùa thu đông phương nai vàng ngơ ngác của Lưu Trọng Lư nhẹ bước vào nhạc Phạm Duy. Mùa thu tây phương mưa rơi não nề bên vườn Lục-xâm, ướt đầm những phím dương cầm của Phạm Trọng. Văn Cao nghe tiếng chân vọng mà than thở nỗi buồn tàn thu. Trịnh Công Sơn nhìn những mùa thu đi mà chợt tiếc mộng nhạt phai. Ngô Thụy Miên quyện chặt mùa thu vào tình yêu. Từ ca khúc đầu tay đến nhạc phẩm mới nhất của ông, mùa thu và tình yêu đều hiển hiện đậm nét hoặc bảng lảng, e ấp lẩn khuất giữa những âm thanh dịu ngọt, mượt mà. Có người gọi ông là nhạc sĩ của mùa thu. Có người tôn vinh ông là nhạc sĩ của tình yêu. Ở đây, trong khuôn khổ bài viết này, tôi muốn nhắc đến một cái tên khác, một dòng nhạc khác cũng nồng nàn hương sắc mùa thu và tình yêu: Đoàn Chuẩn, người nhạc sĩ cuối thời tiền chiến.

          Ở tuổi thanh niên, Đoàn Chuẩn đem đàn đi kháng chiến. Ông trú ở làng Ngô Xá, Thanh Hóa, gần thị trấn Hậu Hiền, nơi Tô Vũ hát cho Tạ Phước nghe nhạc phẩm bất hủ

          "Tiếng chuông chiều thu", cũng là nơi Đoàn Chuẩn cùng Ngọc Bích, người guitare hawaiienne, người guitare espagnole, hát vui với đám đông tại trường Nguyễn Thượng Hiền. Thời loạn lạc ấy, khi những khúc quân hành hùng tráng, sôi nổi, hay bao trường ca khơi động lòng yêu quê hương, yêu thiên nhiên vang vang khắp nơi, thì những nhạc phẩm đậm đặc phong thái tiểu tư sản thành thị của ông, như từng nét chạm, đường thêu tỉ mỉ, lại vực dậy trong lòng người nghe bao hoài niệm về một thời thanh bình cũ. Ngồi bên bờ sông Chu, Đoàn Chuẩn nhìn dòng nước lững lờ theo một điệu luân vũ chậm, nhớ nơi xa, nhớ ngày xưa:
          Khi nắng vàng lan khắp trời,
          Bầy chim tung cánh về
          Phương trời xa xôi ấy.
          Sông long lanh trong nắng vàng,
          Vang lên những tiếng cười,
          Ngày ấy xa rồi...

          Và rồi, tình yêu cùng mùa thu, như một điều không thể tránh khỏi, bay lên thanh thoát theo những nốt nhạc bên dòng sông. Trong khi mọi người còn say sưa vỗ súng nhịp tay hát "Thu chiến trường" của Phạm Duy:

          Ai chinh phu nghe mùa thu tới
          Âm vang trong trời, hồn quê đến với muôn đời.
          Hề thu ơi ới! Hề thu ơi ới!
          Nghe gió thu tơi bời trong góc trời chiến tranh,
          Nghe lá thu thương tình bao kiếp người mong manh...
          Đoàn Chuẩn, với điếu Cotab gắn chặt trên môi và cây đàn guitare không rời khỏi tay, thong thả nhả tơ lòng:
          Anh mong chờ mùa thu,
          Trời đất kia ngả màu xanh lơ,
          Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa,
          Bên những bông hồng đẹp xinh.
          Anh mong chờ mùa thu,
          Dìu thế nhân dần vào chốn Thiên Thai,
          Từng cánh chim ngập ngừng không muốn bay,
          Mùa thu quyến rũ anh rồi...
          Mùa thu quyến rũ người nhạc sĩ trẻ, không phải chỉ vì sắc trời xanh lơ của những ngày nắng đẹp mà còn vì đường xưa lối ngập lá vàng những ngày gió lộng:

          Lá thu còn lại đôi ba cánh,
          Đành lòng cho nước cuốn hoa trôi...
          Mùa thu còn mời gọi người nhạc sĩ bước vào thú đau thương, dẫn lối đưa chân tìm về những kỷ niệm cũ, và buồn:

          Mộng nữa cũng là không,
          Ta quen nhau mùa thu,
          Ta thương nhau mùa đông,
          Ta yêu nhau mùa xuân,
          Để rồi tàn theo mùa xuân,
          Người về, lặng lẽ sao đành?
          Vì :
          Tình em như mây trong mùa thu
          Bay rợp lối,
          Rồi tan trong chiều vắng
          Khi gió mang về thành mưa...
          Dù yêu nhau một sớm, nhớ nhau bao mùa thu, nhưng khi tình đã tàn như lá, tan theo mây, nỗi nhớ đành nén chặt trong tim. Người yêu đi lấy chồng:

          Thu đi, cho lá vàng bay,
          Lá rơi, cho đám cưới về,
          Ngày mai, người em nhỏ bé
          Ngồi trong thuyền hoa,
          Tình duyên đành dứt!
          Tình lỡ làng như lá vàng bay. Thôi thế từ đây... Người nhạc sĩ đành thầm nhủ:

          Có hoa nào không tàn?
          Có trời nào không mây?
          Có tình nào không phai?
          Rồi tự trấn an:
          Mối tình nghệ sĩ như giấc mơ,
          Chóng tàn, vì vướng muôn ý thơ...
          Nhưng người nghệ sĩ, dù tình đa mang, vẫn không phải một sớm một chiều quên được kỷ niệm cũ:
          Nhớ tới mùa thu năm nao, mình anh lênh đênh rừng cùng sông,
          Chiếc lá thu dần vàng theo,
          Nhớ tới ngày nào, cùng bước đến cầu, ngồi xõa tóc thề,
          Còn đâu ân ái chăng, người xưa?
          Vài mùa thu nữa trôi qua. Sắc màu tình cũ nhạt dần, người nhạc sĩ đem lòng mơ say một bóng hình khác:
          Đây khách ly hương mấy thu vàng ấm,
          Nơi quán cô đơn, mơ qua trùng sóng,
          Mơ đến bên em, em tô quầng mắt,
          Em tôi ngập ngừng trong tấm áo nhung...
          Tấm áo nhung kia hẳn phải ánh sắc xanh của da trời mùa thu đất bắc, để người nhạc sĩ khắc khoải dạo lên bao cung điệu:
          Anh mong chờ mùa thu,
          Tà áo xanh nào về với giấc mơ,
          Màu áo xanh là màu anh trót yêu,
          Người mơ không đến bao giờ...
          Không, người mơ có khi cũng bước chân ra khỏi mộng ảo để đến gần, thỏ thẻ bên tai:
          Em còn nhớ, anh nói rằng:
          Khi nào em đến với anh,
          Xin đừng quên chiếc áo xanh...
          Màu áo xanh, với chàng nhạc sĩ, đã mãi mãi trở thành lời thề non hẹn biển:

          Hẹn một ngày nao,
          Khi màu xanh lên tà áo,
          Tình thương lên quầng mắt,
          Anh đón em về thuyền mơ...

          Và, cũng như chàng Tú Uyên được sống đời với người đẹp trong tranh, Đoàn Chuẩn một thời ngập tràn hạnh phúc cùng người mình yêu. Rồi, chiến tranh, kháng chiến, biệt ly:

          Còn đêm nay nữa,
          Ta ngồi với nhau,
          Ngước mắt trông trời,
          Ngày mai, anh đã xa rồi...

          Vợ chồng son trẻ mỗi người một nơi. Từ miền sông Chu Thanh Hóa, Đoàn Chuẩn ôm đàn nhớ vợ, lưu lạc theo đoàn nữ cứu thương tận núi rừng Việt Bắc. Người nhạc sĩ cất tiếng hát:

          Từ một nơi xa xôi,
          Cách bao núi rừng, suối đồi,
          Anh gửi mấy cánh hoa về người yêu,
          Hoa lan hương màu trắng,
          Như duyên em thầm kín
          Trong hương thu màu tím buồn...
          Hoa, thường đi kèm với những lá thư xanh màu hy vọng, nhốt cả gió, cả bướm, cả trăng vào đó:
          Gửi gió cho mây ngàn bay,
          Gửi bướm muôn màu về hoa,
          Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư
          Về đây với thu trần gian...

          Có nỗi nhớ nào mà giống nỗi nhớ nào? Tú Uyên nhìn tranh mà ước gặp được người trong mộng. Đoàn Chuẩn nhìn khói thuốc uốn lượn mà mong vượt vạn dặm đường để đến bên vợ hiền:

          Qua bao rừng núi, anh về đây,
          Nhớ nhau từng phút, yêu từng giây,
          Đường về Việt Bắc xa xôi rừng núi,
          Nâng phím tơ lên mấy cung lả lơi,
          Đường về Việt Bắc xa xôi núi đồi...
          Ông còn tưởng tượng ra tâm cảnh của người phương xa, nhìn mùa thu rơi mỗi khi tựa cửa chờ đêm về trên chập chùng đồi núi:

          Thu nay vì đâu nhớ nhiều?
          Thu nay vì đâu tiếc nhiều?
          Đêm đêm nhìn cây trút lá,
          Lòng bỗng rộn ràng, ngỡ bóng ai về...

          Đầu thập niên 50, Đoàn Chuẩn về thành. Tại Hải Phòng, ông tung ra một loạt ca khúc lãng mạn mà ông đã nâng niu, ấp ủ từ lâu. Trừ bài "Sông Chu", không hiểu vì sao. Nhạc Đoàn Chuẩn, thêm lời của Từ Linh, lại càng trữ tình, tha thiết. Cái tên kép Đoàn Chuẩn-Từ Linh từ đó trở nên quen thuộc với giới yêu nhạc, nhất là tầng lớp thanh niên, học sinh, trí thức thành thị... Đến 1954. Đất nước chia đôi. Từ Linh di cư vào nam. Đoàn Chuẩn chọn ở lại, và sáng tác sau đó ít lâu một nhạc khúc mang dấu vết thời cuộc. Với cùng một tứ nhạc, ông vẽ lại hình dáng yêu kiều của người thiếu nữ Hà thành ngày cũ:

          Em tôi đi, màu son lên đôi môi,
          Khăn san bay lả lơi bên vai ai,
          Trời thắm gió trăng hiền,
          Hà Nội thêm bóng dáng nàng tiên...
          Nay đã đi thật xa, vào mãi tận Sài Gòn:
          Xuân năm nay, đường đêm Catinat,
          Hoa mai rơi, rủ nhau nơi phương xa,
          Dần trắng xóa mặt đường,
          Một người em gái nhớ người thương...

          Ông mơ ước:

          Rồi ngày thống nhất đến rất nhanh, khôn ai lường,
          Cầu chia giới tuyến đến mãi đây, sáng đất bằng,
          Nụ cười trong gió sớm, anh đến chờ em
          Giữa cầu Hiền Lương...

          Nhưng ngày thống nhất ấy không đến như mong đợi. Bức màn tre dần khép lại trên miền bắc, bóp nghẹn đi dòng âm thanh lãng mạn tiểu tư sản. Ở miền nam, Anh Ngọc vẫn day dứt với "Lá đổ muôn chiều", Duy Trác vẫn hát "Đường về Việt Bắc", Khánh Ly không quên "Lá thư", Mai Hương dịu dàng bên "Cánh hoa duyên kiếp", Họa Mi vút cao gọi "Chuyển bến", Tuấn Ngọc rộn rã với "Tình nghệ sĩ"... Rồi 1975, Sài Gòn thất trận. Người dân Việt phía nam vĩ tuyến 17 đành bỏ nước ra đi với hai bàn tay trắng, nhưng lại trĩu nặng trong lòng một di sản văn hóa quý báu. Những thơ, văn, nhạc, kịch của một thời, nhờ đó mà sống sót qua cơn đại hồng thủy. Nhạc phẩm của Đoàn Chuẩn cũng không bị bỏ quên. Những âm điệu quen thuộc lại tiếp tục vang lên bên kia bờ Thái Bình Dương, với một lớp ca sĩ mới, đầy sức sống : Vũ Khanh, Thái Hiền, Nguyễn Thành Vân, Anh Dũng... Tại Việt Nam, sau hơn mười lăm năm thống nhất đất nước, "Gửi gió cho mây ngàn bay" và những nhạc phẩm cùng tác giả mới chính thức được phép cho hát trở lại, rồi quay thành video, với phần dàn dựng của đạo diễn Đinh Anh Dũng. Nhạc sĩ Đoàn Chuẩn, nay không còn nói được rành rẽ, phải dùng bút đàm, chắc hẳn đã có lúc lặng người khi nghe lại những dòng nhạc cũ do chính mình tác tạo, nay phục sinh chắp cánh bay lên cùng các tiếng hát Ánh Tuyết, Lê Dung, Hồng Nhung, Thu Hà... Hà Nội vẫn mãi mãi là Hà Nội kiều mị của "Gửi người em gái". "Tà áo xanh" vẫn muôn thuở khua lên rộn rã niềm yêu trong lòng kẻ si tình. Còn mùa thu, xưa lâng lâng với "Thu quyến rũ" hay buồn tủi theo "Lá đổ muôn chiều", nay lại thêm dư vị đắng chát trong "Vàng phai mấy lá", ca khúc cuối cùng của người nhạc sĩ tài hoa một thời. Vâng, chỉ một thời, chưa đầy mười năm. Vô cùng ngắn ngủi.
          Khi mùa thu đến báo :

          Tình duyên đã dứt, đường chia đôi lối,
          Gió nâng mây về trời,
          Đời nào quên cánh diều bay...
          Em khác gì Quỳnh Dao,
          Lúc cát lầm, phung phí hết xuân xanh,
          Lúc đêm về,
          Thương cho đời,
          Và cũng ghét cho đời,
          Và cũng chán cho đời!
          Mưa dồn trôi nước lũ,
          Xuôi dòng, thả hết bụi nhơ,
          Xuôi dòng, trầm câu hát tương tư,
          Nhủ lòng : thôi hết những mùa thu!

          Kính tặng bố, tuổi bảy mươi
          Cổ Ngư

          --------------------------------------
          Ghi chú :
          Bài viết này sử dụng một số lời hát, trích dẫn từ mười hai ca khúc của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn:
          Gửi gió cho mây ngàn bay,
          Sông Chu,
          Thu quyến rũ,
          Lá đổ muôn chiều,
          Tà áo xanh / Dang dở,
          Cánh hoa duyên kiếp,
          Tình nghệ sĩ,
          Lá thư,
          Chuyển bến,
          Đường về Việt Bắc,
          Gửi người em gái,
          Vàng phai mấy lá / Vĩnh biệt.
          Sống trên đời

          Comment

          • #20

            ...những ngày "còn nhỏ" khi đang sống tại quê nhà..........nghe sao thấy "nghìn trùng xa cách" quá !......
            Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 21-03-2010, 08:43 AM.
            Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

            Comment

            • #21

              ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi GRANDET View Post
              ...những ngày "còn nhỏ" khi đang sống tại quê nhà..........nghe sao thấy "nghìn trùng xa cách" quá Bên nơi tôi ,vẫn nghĩ hai chữ HV diễn Nôm là Hoài Việt,Hướng Việt ,....có lẽ hơi vui vui hơn
              HV khiến tôi chợt nhớ đến bài thơ tự do này , tặng người xa quê đấy (nhưng nếu về ,coi chừng bước hụt ... )

              G.
              Cảm ơn C G. thật nhiều. Ngày xưa thì thấy nghìn trùng xa cách thật, nhưng ngày nay chỉ một cái "click" thì quê nhà đến ngay bên cạnh và trước mặt ta tức thì, thậm chí nghe được từng "hơi thở" nữa phải không G.
              Sống trên đời

              Comment

              • #22

                post bai len dien dan lam the nao anh oi...oi...(em moi vao nghe.hj^^)
                Làm người không nên có cái dáng khinh ngạo ,
                nhưng cũng không nên không có cái cốt khinh ngạo

                Comment

                • #23

                  ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hoangvu View Post
                  Cảm ơn C G. thật nhiều. Ngày xưa thì thấy nghìn trùng xa cách thật, nhưng ngày nay chỉ một cái "click" thì quê nhà đến ngay bên cạnh và trước mặt ta tức thì, thậm chí nghe được từng "hơi thở" nữa phải không G.


                  mới có được quyển tạp văn "Mùi của ngày xưa ", để mỗi ngày send một bài...coi có khác không...
                  Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                  Comment

                  • #24

                    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi GRANDET View Post
                    mới có được quyển tạp văn "Mùi của ngày xưa ", để mỗi ngày send một bài...coi có khác không...
                    Đọc sơ qua ba bài đầu tiên Grandet mới gởi lên trong đề mục "Mùi của ngày xưa" Hiền thấy rất gợi. Gợi nhớ về những gì rất gần gũi, đơn sơ, thân thuộc mà lại rất Việt Nam. Có khi quê hương chỉ là những gì bình dị như vậy mà nhiều khi càng đi xa càng da diết nhớ. Nhớ một củ khoai lang luộc nóng hổi, một mùi khói đốt đồng bảng lảng,... Đâu phải vô cớ mà ca dao viết:

                    Anh đi anh nhớ quê nhà
                    Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương

                    Chẳng nhớ cao lương mỹ vị gì cả mà chỉ nhớ "canh rau muốn" và "cà dầm tương" thôi. Cho nên tập tùy bút "Mùi của ngày xưa" này Hiền nghĩ nếu có thể đăng trong chuyên mục "Những nét đẹp quê hương" thì phù hợp hơn rất nhiều .
                    Tôi yêu tiếng nước tôi

                    Audio Truyện Kiều

                    Comment

                    • #25

                      Tóm tắt nội dung:

                      Mùi của ngày xưa là tuyển tập những bài TẠP BÚT hay nhất được đăng trên báo Tuổi Trẻ từ năm 1994 đến năm 2005.

                      "... Giữa sa mạc, gặp ốc đảo xanh. Đấy là cảm giác chung của người đi tìm… tạp bút. Giở báo ra, mỗi ngày lại gặp những là xăng dầu tăng giá, thực phẩm độc hại, tham nhũng, giết người, tai nạn giao thông…, người ta tìm thấy chỗ trú chân bình yên nho nhỏ là những mẩu tạp bút ẩn chứa nhiều hoài niệm, để rồi lại tiếp tục “cuộc hành trình” theo dòng thời sự mỗi ngày. Nho nhỏ, nhưng may mắn đều đều, thành trạm dừng chân quen thuộc, khiến cuộc hành trình bớt gay gắt, oi nồng…

                      Ai có ký ức ngập tràn kỷ niệm để mà nhớ mà thương mà suy niệm, ấy là người… giàu có. Người đi tìm tạp bút lần này tình cờ thu lượm cho tâm tư mình thêm nhiều nỗi nhớ và từ nhiều tâm tư khác, bỗng thấy mình càng thêm biết… suy tư. Và bây giờ, sự giàu có ấy, những mảnh độc đáo nhất, mạnh mẽ nhất đã được chắt lọc lại, xin tặng bạn. Đừng ngại ngần, hãy mở ra đọc để thấy mình giàu có lên nhiều…". (Hoài Hương)

                      MỤC LỤC
                      Lời tựa
                      Khai bút
                      Đất cho một nhánh hồng
                      Tơ tằm, tơ nhện
                      Trái đầu mùa
                      Cổ tích hôm nay
                      Tài sản của một con người
                      Ốc đảo
                      Hoa mận
                      Cỏ cây thương nhớ
                      Xóm Hố
                      Tiếp thị và văn hóa
                      Cho đúng nghĩa tình!
                      Khung cửa hẹp
                      Điện thoại
                      Từ cát bụi đường dài
                      Hà Nội trở gió
                      Giò phong lan của Kazik
                      Một nơi nào cho tôi quên đi chiến tranh…
                      Quà tặng
                      Có một cô bé hay khóc, ngày xưa…
                      Ngã ba tần tảo
                      Cà phê Nam Bộ
                      Hai chú mèo
                      Này hoa cứt lợn!
                      Chợt nhớ… những câu chửi mắng lạc thời!
                      Ngẫu nhiên Sài Gòn
                      Má chồng, con trai tôi và tôi
                      Chăn trâu đốt lửa…
                      Vu vơ… tháng hai!
                      Bông hồng khóc
                      Quê hương là… cái miệng
                      Con lật đật
                      Thiên nhiên và con người
                      Tiếng trống chầu
                      Những con chim cánh cụt
                      Con gái
                      “Radô” ngày ấy
                      Ngày không có máy móc
                      Chim phóng sinh
                      Biết ai, ai biết…
                      Cơn mưa hè bất chợt
                      Dần ơi!
                      Đường xa
                      Khoảnh khắc Paris
                      Hương xưa
                      Hoa bươm bướm một mùa hè
                      Quyết định cuối cùng
                      Sách và người
                      Hoa bé ngoan
                      Nắng vàng vạn thọ
                      Hoa lông chông trên cát
                      Khói đốt đồng
                      Đêm thánh ca
                      Phượng muộn
                      Bến Ô Môi
                      Phố đá chiều thẳng đứng
                      Hai người đi qua ảo ảnh
                      Hoa hồng và rắn độc
                      Lão mai của nội
                      Nhớ cây
                      Festival tản mạn
                      Của khoai tía
                      Về thương hoa giấy…
                      Mùi của ngày xưa
                      Bão
                      Đôi bạn chùa Hàn Sơn
                      “Ông-bánh-giò đã chết”



                      BÁO TUỔI TRẺ GIỚI THIỆU:
                      Error 404 - Tuoitre ELB
                      Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 20-01-2010, 08:39 AM.
                      Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                      Comment

                      • #26

                        Tuổi mười tám của tôi

                        Tuổi mười tám tôi chập chững vào đời
                        Với suy nghĩ thật hồn nhiên thơ dại
                        Tôi mơ mộng đến tình yêu nồng cháy
                        Những cuộc tình làm đẹp cuộc sống tôi.

                        Rồi anh đến bên đời tôi thật nhẹ
                        Như nắng ấm làm dịu cả tim tôi
                        Nhưng mười tám làm sao hiểu được hết
                        Những vui buồn của lúc mới vừa yêu.

                        Tôi yêu anh yêu trọn cả tim mình
                        Bằng tất cả những gì tuổi mười tám
                        Không đắn đo và yêu rất chân thành
                        Anh cũng thế chìu chuộng tôi hết lòng.

                        Nhưng bỗng dưng anh quay lưng bỏ lại
                        Tình yêu này vỡ nát trong tim tôi
                        Anh ra đi tìm tình yêu mới lạ
                        Anh không màng đến cuộc sống của tôi.

                        Tình yêu đầu nay đã tan thành khói
                        Tôi thơ thẫn trên con đường quen thuộc
                        Lê buớc dài trĩu nặng cả đôi vai
                        Thế là hết tình yêu tuổi mười tám.
                        Cỏ Sam

                        Comment

                        Working...
                        X
                        Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom