• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chuyện riêng tôi

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chuyện riêng tôi

    Tôi bước vàođời với tư thế gượng gạo,ngần ngai.Chân run run cứng đờ không nhấc nổi giữa cái hành lang sáng và tộiBỗng một bàn tay xo ập tôi ngã xuống. Miên man bất tỉnh.
    Khi tỉnh lại trong miên man hoảng loạn, tôi sượng sùng trước tất cả vòng xoay cuộc đời.
    Trời ơi,lẽ nào hạnh phúc của tôi chỉ tìm thấy trong chiêm bao.
    Những vòng xe hối hả,còn tôi,chưa kịp định cho mình một con đường nào đó để ngăm snhìn những vẻ đẹp tráng lệ đến ghê rợn của những ánh đèn dập dìu đan xen những tiếng nhạc sập sình, mà đã ngồi bệt xuống vỉa hè,nơi có những đứa trẻ rách rưới lem luốc bụi đời đang gặm chung những ổ bánh mì rai nhách.
    Tôi cố tìm một ánh sáng le lói trong tiềm thức của lũ trẻ nhưng bất lực, chúng bận bịu với những ngày bươn chải kiếm sống thì làm gì có thì giờ để mà vẩn vơ mơ mộng chứ !

    Tôi ngó nhìn xung quanh , bỗng bắt gặp một anh bạn trong nhóm Vì sao xa , anh đang bận bịu với những tệp giấy đóng vở cho lũ trẻ, lắc đầu ngán ngẩm khi tôi hỏi về lũ trẻ :Chúng chỉ lo làm sao có tiền , thích học thì có đấy nhưng đam mê thì nhỏ giọt; nạn nhân của đói nghèo và đau khổ mà em.
    Trời ơi, tôi mỏi mệt !
    Không cầm lòng được ,dạ dày tôi quặn thắt, máu rỉ ra ,oà lên thành nỗi niềm khó tả.
    Cuộc đời? Dấu chấm hỏi không lời giải.
    Tôi sợ, tôi ghê rợn trước những vòng xe hối hả.
    Dòng đời cứ trôi, tình đời cứ cạn, còn tôi sẽ chết mòn !
    Tôi như cánh chim lạc lõng giữa biển trời bao la, không tìm được chốn để nghỉ chân !
    Similar Threads
  • #2

    hehehehehehe.Bài của bạn có cách viết và hình dung khá chuyên nghiệp đó nhưng đưng để cho người đọc bập vào nỗi đau vậy chứ,truyện cần có bố cục và cách viết hợp lý,đừng làm cho cảm xuc ồ ạt tấn công,từ từ suy ngẫm,từ từ viết...
    yes,i show u what real love can do!!!!

    Comment

    • #3

      Nó hét lớn : " Tau ghét mi "... rồi nó cười một mình như vừa trút bỏ được một gánh nặng nào đó. Có ánh mắt nhìn nó.

      Chiều nay , nó mới bị một nhóm con gái cho "lên thớt ",đơn giản chỉ vì nó được 9,3 điểm tổng kết Toán. Con số này cao thật , nhưng năm nay đâu thiếu điểm cao như vậy; có một điều mà người ta hay nói về thầy dạy Toán của nó : "ông đó khó đăm đăm , dạy giỏi thật nhưng có cho đứa nàođược điểm 8,5 chứ nói gì đến con điểm 9-10?" Vậy mà từ ngày học với thầy , nó chăm chỉ và được ông quý lắm. Ông thường nói nó là "vì sao lạ?" ,ông còn hay gây khó dễ cho nó khiến hình tượng người thầy như ông trong mắt nó trở nên méo mó : một ông già khó tính,lắm chuỵên.

      Trời đất, chiều nay xem danh sách học sinh được khen trên bảng vàng danh dự toàn trường quý 1 , tên nó xếp thứ 2 sau một anh học lớp 12, sau nó chỉ là 8 anh chị học lớp 11 và 12 , chỉ có nó lạc lõng ở lớp 10. Nó mừng lắm ! Vô tư chạy nhanh lên lớp "trình làng " điều mới mẻ. Tụi con trai, con gái cứ thế là nhao nhao ; thằng Hoàng "tép " to miệng nhất :

      -Tụi bay thấy con nhỏ này từ ngày làm " em búp bê" bé bỏng bên cạnh tau học hành tiến bộ hẳn lên. Nhưng sao cái bảng đó b\bất công ,không cho tau 1 suất nhỉ?
      Tụi con trai nhao nhao; mấy đứa con gái bụm miệng cười thằng Hoàng.
      Nhóm con Nga nhìn nó rồi thả câu nói bânh quơ :
      -Hừ, cứ trông măt mà bắt họ , không biết đằng sau cái danh là cái gì đen thui, bay nhỉ !
      Cả lớp mất hứng.Nó ngập ngừng.
      Nó đã ghét con Nga lắm rồi.Từ cái ngày nó đặt chân vào lớp này, hình tượng của nó không được nhiều người đón nhận.Nó đậu vào trường chuyên của tỉnh nhưng nó có nhiều lí do để ở lại quê học.Nó không xinh trội lên,nhưng nó có một nị cười vô tư tới mức có thể làm rụng cả trăm ngàn trái tim đang nhìn nó;chỉ lí do này cũng đủ làm nhóm con Nga điêu đứng.Cái nhóm đó tự nhận là nhóm những cô bé kiêu kì - nghe dị ứng ; nó vô tư tới mức chẳng biết rằng, mỗi lần nó được các anh lớp trên hỏi thăm, hay thưởng cho mấy viên kẹo ,một gói hạt dưa thì nhóm cô bé kiêu kì lại nôn nao, đau đầu. Chúng tìm mọi cách xoá nhoè hình tượng của nó-cái con bé vô tư ấy vẫn cứ là con búp bê của lớp-ngây ngô chẳng biết gì.Cho đến một ngày,nó về nhà thấy khiôn mặt giận dữ của mẹ cùng những lá thư tố tội nó. Nó bàng hoàng trước những tội danh đó.Trời đất ! Có bao giờ nó đánh nhau đâu chứ,có bao giờ nó biết yêu là gì,chứ nói đến gì âu yếm hôn một anh chàng nào đo.. Nó choáng váng, suy sụp. Nhưng rồi bên cạnh nó vẫn có người hiểu thấu tâm trạng của nó, an ủi,động viên nó. Giờ đây, cái kết qủa học tập này cũng nhờ một phần những lời động viên của cái người tự nhận mình là " cậu bé Cupid ".

      Trời đã xế tà,nó cứ men theo con đê. Gió cuộn từng dón tóc nó bay bay.Nó nghĩ, nó bối rối khi cứ có cảm giác đang bị ai đó theo mình.Nó bất thần quay lại,chẳng thấy ai ngoài cái quán cafe đông người kia.

      Cứ thế,ngay hôm nay sao mà dài lê thê. Bầu trời thì cứ chập chiềng những mảng màu tím đỏ như hiểu thấu cõi lòng nó xốn xang.Nó muốn biết cậu bé Cupid đó là ai? Nếu nó gặp,nó sẽ hạnh phúc lắm đây. Nó cười ngẩn ngơ.

      Cứ lang thang dọc đe,nó bỗng giật mình khi có một cánh tay kéo tay nó. Theo phản xạ,nó quay người nhìn lên và hét : "làm gì vậy?". Cái anh chàng đó mặt tỉnh bơ,trả lại cho cô bé một nụ cười: " thần Cupid mang tình yêu và hạnh phúc cho bé nè!" Nó run người; nhìn anh này có vẻ quen quen nhưng lại xa lạ thế nào ấy! Nó bé nhỏ , ngốc nghếch, chân chần ; còn anh chàng này trông có vẻ lịch lãm,già dặn, và " hơi bị " cao so với nó. Như hiểu được tâm trạng của nhỏ, Vũ Phong nói :
      - Anh tên Phong,một người bạn của em qua cái telephone đấy thui !
      Nó cười, ngượng ngịu kiểu con nít mới lớn ấy, con tim nó đập loạn xạ,những ý nghĩ thật trẻ con cứ nhảy nhót trong đầu. Nó bối rối, quay lưng chạy về phía làng,cũng kịp ngoái lại thả một nụ cười tinh nghịch để đáp lại cái cười lắc đầu của Phong.
      Nó chạy một mạch về nhà,ngồi sụp xuống ghế nơi bàn học có cái cửa sổ nhìn ra bụi tigôn trắng,chống cằm nghĩ suy gì đó. Nó bất chợt thấy mình lớn hơn. Nó cười thầm khi nghĩ về Phong , ngày mai,liệu anh ấy sẽ xuất hiện ở đâu trong cuộc sống của nó nhỉ?
      Bóng chiều đã đổ sụp từ bao giờ nó cũng chẳng để ý thấy, nó đang chống cằm nghĩ về cái gì đó rất xa xôi mà cũng thân thương lắm đây !
      Tôi như cánh chim lạc lõng giữa biển trời bao la, không tìm được chốn để nghỉ chân !

      Comment

      • #4

        Con Bông giờ đã là 1 nữ doanh nghiệp tài giỏi rồi tụi bay à - tôi hí hửng khoe với 3 thằng bạn hồi xưa cùng cái xóm ven đê.Nhấp ngụm cafe,thằng Mệnh cười đểu :
        - Giờ nó thành bà chủ rồi nên "nghèo" đến nỗi cơm ăn không no,áo mặc không thừa kìa.
        Tụi tôi ngớ người vì chưa hiểu gì thì thằng Mệnh đã toe toét :
        - Xem kìa,bà chủ đang xuống khỏi cái Camry bóng lộng đấy. Đấy ! Tui nói có sai hồi mô,lần nào gặp bà ta cũng diện một bộ vest mới toanh,chẳng là thiếu quần áo à ! he he
        Cười đểu ghê;nhưng vẫn chưa hiểu hết cái câu " cơm ăn không no,áo mặc không thừa" của lão ta.
        Bông cười duyên chào tụi tôi,làm mấy ông con trai cứ ngơ ngẩn như thấy tiên cô xuất hịên ấy. Hơi ghen rùi đây !
        Lâu rồi cả lũ mới gặp nhau ,mà cũng không hẳn , mới có 6 ngày rưỡi thôi.
        Cái mịêng đứa nào cũng toe loe hết trơn. Có thằng Mệnh là to miệng nhất, thảo nfao hồi bé, cả xóm gọi nó là Mệnh " rồng bó ".
        Vòng vo từ Tring Quốc sang Nga , Pháp lại quay về chuỵên ở làng quê ven đê bé nhỏ,thân thương.Hồi đó sao mà nghịch ngợm thế cơ chứ.
        Cả xóm có mỗi 5 tên loắt choắt ngang tuổi nhau, 3 tên đầu đinh và 2 tên tóc tém ( hổng phải tóc kẹp đâu nha ).Mà tên nào cũng như tên nào,nghịch ngợm,lì lợm hết chỗ nói.
        Ừ, cái tối thứ 7 hàng tuần là ngày hội của ngũ quỷ. Mệnh bò lại tranh hay:
        - cái ngày thứ 7 ngày xưa vui nhỉ ! Phục lăn con gấu bắc luôn đấy
        Hì, được đụng đến chữ " phục lăn " khi nhắc đến mình làm mình sướng run. Ngớ ngẩn cười nắc nẻ, thằng Mệnh lại tiếp :
        - tui nói nhé, cái ngày đó không được nghe cái từ miệng nó phát ra thành " ó ẹ " là mấy bác bảo vệ khu vườn bưởi lại sốt ruột. đúng là,đi hái trộm bưởi lại con to miệng đòi lấy lá đẹp làm nghé ọ. hơ hơ, mừng quá nhỉ, gấu bắc thoát khỏi cái từ " é ọ " rồi !
        Cháy cả mặt khi bị nhắc lại tật nói ngọng của mình.
        Cả bon cười ầm,phá vỡ cả sự yên lặng của cafe vườn. Bấy giờ Bông mới cất giọng oanh vàng:
        - Ông này, sao lại thích cười người khác thế ! Nhìn lại ông coi,gặp bạn bè mà lại mặc cái áo rách tới 20 phân rưỡi cơ đấy!
        chồn vào cuộc, tranh nhau phân tích cái áo rách :
        - hai bà có biết vì sao lại có cái áo rách tới 20 phân rưỡi không?
        - he he, bà nào tin cái lý do thằng Mệnh bò bị bò đá,lùa cho chạy vào lùm tre mà bị quặc rách áo?
        - Ê , hai ông kia vì đàn bà mà phản bạn hả? - Mệnh bò hét lớn

        Lâm chồn cười nắc nẻ :
        - Chỉ tại mẹ hắn lamặc áo bẩn,hôi quá, giặt không hết mùi mồ hôi; thằng con trai sáng dạ nghĩ mưu thay áo mới nên lấy cái thước nhôm cứa cứa rồi xé toạc, ngồi hớn hở đưa cái thước qua chỗ rách không vừa , cậu ta đẩy mạnh tay hơn, thế là thước cũng chui qua, mà cái thước 20 phân thì chỗ rách phải 20 phân rưỡi chứ sao.
        - Ồ, ngạc nhiên ha. Nghĩ rằng cái bịêt danh Mệnh bò chỉ là tên,hoá ra là sự thật. Mà sự thật thì bất cần thanh minh nhe ông! -Tui hí hửng,thế là trả được món " ó ẹ " rùi.
        Lũ bọn tôi cứ xào xào chuỵên ngày xưa vào buổi gặp cuối tuần. Hồi nhỏ , tối thứ 7 là rủ nhau trèo bưởi,trèo ổi , chạy nhong nhong khắp đê... lúc đó đứa nào cũng lấm lem, lấm lét như kẻ trộm. Bây giờ thành ông nọ,bà kia một chút thì tụ tập tối thứ 7 ở bar cafe để gặm nhấm chuỵên hồi bé. Thế là thời gian cứ trôi ,nhưng 5 đứa vẫn cứ là những mầm non trong thế giới tình bạn đang lớn dần nhờ sức sống tràn trề miên viễn của tình bạn và tuổi thơ .

        Ở làng quê ven sông , tuổi thơ của chúng tôi ngập tràn những con sóng, những cái chập chiềng đò nhỏ , những cánh cò,bãi mía,những khu vườn cây trái với những bác bảo vệ vui tính ,những cánh diều,cỏntâu con bò , những luỹ tre làng và cả những lần bị mẹ đánh đòn vì tội rủ nhau chèo đò qua sông. tuổi thơ chúng tôi đã đi qua nhưng nó vẫn hịên hữu đấy thôi, mãnh liệt trong tim mỗi người.

        Edited by: người điên
        Tôi như cánh chim lạc lõng giữa biển trời bao la, không tìm được chốn để nghỉ chân !

        Comment

        Working...
        X
        Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom