Tôi bước vàođời với tư thế gượng gạo,ngần ngai.Chân run run cứng đờ không nhấc nổi giữa cái hành lang sáng và tộiBỗng một bàn tay xo ập tôi ngã xuống. Miên man bất tỉnh.
Khi tỉnh lại trong miên man hoảng loạn, tôi sượng sùng trước tất cả vòng xoay cuộc đời.
Trời ơi,lẽ nào hạnh phúc của tôi chỉ tìm thấy trong chiêm bao.
Những vòng xe hối hả,còn tôi,chưa kịp định cho mình một con đường nào đó để ngăm snhìn những vẻ đẹp tráng lệ đến ghê rợn của những ánh đèn dập dìu đan xen những tiếng nhạc sập sình, mà đã ngồi bệt xuống vỉa hè,nơi có những đứa trẻ rách rưới lem luốc bụi đời đang gặm chung những ổ bánh mì rai nhách.
Tôi cố tìm một ánh sáng le lói trong tiềm thức của lũ trẻ nhưng bất lực, chúng bận bịu với những ngày bươn chải kiếm sống thì làm gì có thì giờ để mà vẩn vơ mơ mộng chứ !
Tôi ngó nhìn xung quanh , bỗng bắt gặp một anh bạn trong nhóm Vì sao xa , anh đang bận bịu với những tệp giấy đóng vở cho lũ trẻ, lắc đầu ngán ngẩm khi tôi hỏi về lũ trẻ :Chúng chỉ lo làm sao có tiền , thích học thì có đấy nhưng đam mê thì nhỏ giọt; nạn nhân của đói nghèo và đau khổ mà em.
Trời ơi, tôi mỏi mệt !
Không cầm lòng được ,dạ dày tôi quặn thắt, máu rỉ ra ,oà lên thành nỗi niềm khó tả.
Cuộc đời? Dấu chấm hỏi không lời giải.
Tôi sợ, tôi ghê rợn trước những vòng xe hối hả.
Dòng đời cứ trôi, tình đời cứ cạn, còn tôi sẽ chết mòn !
Khi tỉnh lại trong miên man hoảng loạn, tôi sượng sùng trước tất cả vòng xoay cuộc đời.
Trời ơi,lẽ nào hạnh phúc của tôi chỉ tìm thấy trong chiêm bao.
Những vòng xe hối hả,còn tôi,chưa kịp định cho mình một con đường nào đó để ngăm snhìn những vẻ đẹp tráng lệ đến ghê rợn của những ánh đèn dập dìu đan xen những tiếng nhạc sập sình, mà đã ngồi bệt xuống vỉa hè,nơi có những đứa trẻ rách rưới lem luốc bụi đời đang gặm chung những ổ bánh mì rai nhách.
Tôi cố tìm một ánh sáng le lói trong tiềm thức của lũ trẻ nhưng bất lực, chúng bận bịu với những ngày bươn chải kiếm sống thì làm gì có thì giờ để mà vẩn vơ mơ mộng chứ !
Tôi ngó nhìn xung quanh , bỗng bắt gặp một anh bạn trong nhóm Vì sao xa , anh đang bận bịu với những tệp giấy đóng vở cho lũ trẻ, lắc đầu ngán ngẩm khi tôi hỏi về lũ trẻ :Chúng chỉ lo làm sao có tiền , thích học thì có đấy nhưng đam mê thì nhỏ giọt; nạn nhân của đói nghèo và đau khổ mà em.
Trời ơi, tôi mỏi mệt !
Không cầm lòng được ,dạ dày tôi quặn thắt, máu rỉ ra ,oà lên thành nỗi niềm khó tả.
Cuộc đời? Dấu chấm hỏi không lời giải.
Tôi sợ, tôi ghê rợn trước những vòng xe hối hả.
Dòng đời cứ trôi, tình đời cứ cạn, còn tôi sẽ chết mòn !




Comment