KẺ ĐI TÌM MỘNG
Trong cái nắng le lói của buổi trưa hè Hà Tây yêu dấu. Dưới tán đa già cổ thụ từ bao đời tôi chẳng nhớ! vì khi tôi sinh ra nó đã có rồi. Dưới gốc cầy trầm ngâm có đôi trái gái đang say sưa trò chuyện, vào cái ngày hè nóng bỏng mồ hôi toát ra đầm đìa. TRên đầu những bông phượng vĩ chói chang như bốc cháy làm không khí trở lên oi bức hơn. cái nóng ngoài trời,cái nóng trong lòng khi sắp phải xa nhau vào một ngày sắp tới. Họ vẫn mê say kể cho nhau nghe về những công việc sắp tới trong tương lai, chuyện học hành, chuyện bè bạn... Cô gái với giọng nói ấm áp, ngọt ngào, mát lạnh như ly nước mía buổi trưa hè làm xoa dịu đi cái nóng, bằng bài thơ " hai nửa vầng trăng". “Tình cờ tôi gặp lại vầng trăng Một nửa vầng trăng một nửa thôi Trăng vẫn đó mà anh xa quá! Nơi cuối trời anh có ngóng trăng lên Nắng đã tắt lâu rồi, trăng thức dậy dịu êm Trăng say đắm trào trên cỏ ướt ………………………………….. ……………………………………. “ Mến cứ đọc giọng nói chuyền cảm dường như cuốn hút tâm hồn Hoàng, một chàng trai rụt rè nhút nhát. có lẽ từ giây phút đó bài thơ làm lay động trái tim bé nhỏ của Hoàng. Thời gian cứ tiếp tục trôi đi họ hẹn hò nhau ngày càng nhiều hơn, ánh mắt nhìn nhau trìu mến hơn, những câu chuyện xoay quang việc học tập, việc tương lai. thời gian cứ lặng lẽ trôi đi học hết cấp ba mỗi người đi theo một con đường riêng đã lựa chọn. Mến thi đậu vào trường Cao Đẳng Sự Phạm Hà Tây, còn Hoàng sau khi thi trượt đại học vào theo học trường Công Nhân Kỹ Thuật Cơ Điện Mai Dịch. suốt một năm trôi qua họ không liên lạc với nhau. Hoàng cứ tưởng mình đã ngộ nhận tình cảm và tự dặn với lòng mình đó chỉ là tình bạn. Nhưng mọi chuyện như duyên số định sẵn, vào một buồi chiều đang loay hoay thực tập dưới xưởng thì bỗng có tiếng hỏi : "bạn có phải là Hoàng không vậy? " rồi Hoàng nhận được một lá thư từ Mến, trong lòng Hoàng tràn ngập niềm vui anh ta hét lên chạy ra giữa sân trường. Mọi ánh mắt nhìn về phía Hoàng họ không hiểu nổi? chỉ nhận được một là thư thôi làm gì mà mày vui giữ vậy? mày có khùng không hả? Một người trong lớp nói vọng ra. Hoàng nhoẻn cười: không có gì! từ đó tình yêu nhúm nở trong hoàng, những buổn hẹn hò những lời tâm sự họ thật hạnh phúc. có những buổi chiều Hoàng đạp xe hơn chục cây số đến gặp Mến, ngồi ngắm những đoàn tàu chuyển bánh vụt qua như chở đi bao tâm tư của đôi bạn trẻ. Dưới lùm cây những bông cỏ may cũng say đắm bởi những nụ hôn nồng cháy, chúng ghen tị cố vươn lên rồi cắn thật mạnh vào quần, vào áo của đôi tình nhân. ..... tích tắc.. tích tắc tiếng kim đồng hồ vội vã quay đã 24h lúc này đường phố như đắm chìm trong giấc ngủ. Chỉ còn lại đôi bạn trẻ con ngồi lại giữa đêm thâu, họ lằm dài trên thảm cỏ ngắm nhìn bầu trời còn lại một ngôi sao cô đơn đang khẽ run vì tiết trời se lạnh. đã khuya lắm rồi phải không Mến? Em buồn ngủ chưa...? Hoàngcứ hỏi, cứ hỏi những chuyện vẩn vơ! Mến cười: anh muốn về rồi phải không? em cũng hơi mệt, mai còn phải học bài nữa anh à! tại sao anh lại yêu em? Hoàngbối rối: anh cũng không biết em à! Chỉ thấy yêu thôi mà! nếu biết vì sao mình yêu thì đâu con là tình yêu nữa phải không em? thế còn em: vì sao em yêu anh? Mến: em cũng không biết nữa? cả hai nhìn nhau trìu mến họ cười....! Kim đồng hồ điểm 12h30 hai người chia tay nhau trong lòng tràn đầy hạnh phúc. Đêm đó cả hai thức trắng cả đêm họ không sao ngủ được, giấc ngủ cứ chập chờn đến lạ. Họ đang yêu các bạn à! ôi những giây phút ngọt ngào tưởng chừng như chẳng bao giờ xa cách. Dừng như tất cả là định mệnhsắp đặt.... Nhớ lại một năm về trước khi khoảng thời gian hoàng ôn thi đại học ngoài hà nội. Một sự tình cờ Hoàng trọ gần một người bạn thân của mến! hai người thân nhau họ cùng nhau đi học, cùng ăn cơm, dần dần tình cảm của Hằng trong tâm trí thăng hoa và yêu quý Hoàng hơn từ lúc nào không biết. Hằng rất no lắng và quan tâm tới Hoàng, có những đêm Hằng đứng ngoài mưa hàng tiếng đồng hồ đợi Hoàng về về khóc. lúc đó hoàng đi ra ngoài giả quyết chuyện xích mích bên ngoài, lòng hằng như có lửa đốt đứng ngồi không yên, sợ có điều gì sảy ra với Hoàng...! Hoàng vừa từ ngõ bước vào thấy hoàng Hằng òa khóc! Hồng nói: Hoàng này bạn có biết không? - Hằng nó đừng ngoài này mấy tiếng rồi! - Nó khóc nhiều lắm! - Hoàng: có chuyện gì vậy? - Hồng: thì nó lo cho bạn chứ chuyện gì? Hoàng tiến lại bên Hằng đưa bàn tay lau giọt nước mắt nóng hổi hòa quyện lẫn giọt mưa, những sợi tóc vướng trên mặt. - Hằng à! - trời mưa vậy em vào nha đi kẻo ốm! - hằng òa khóc lớn hơn rồi ngồi sụp xuống ôm mặt. - Kệ em! Lòng hoàng bối dối, vộn dĩ vụng về ăn nói lên cứ đứng như cột điện giữa trời mưa cùng hằng. Hoàng nhẹ nhàng kéo tay hằng vào nhà rồi thì thầm vào tai Hằng điều gì đó hằng nguôi dần rồi đi vào nhà. thờ gian trôi đi........ một kỷ niệm buồn nhưng cứ đeo đẳng hằng suốt khoảng thời gian sau này! CÒN NỮA................!
Trong cái nắng le lói của buổi trưa hè Hà Tây yêu dấu. Dưới tán đa già cổ thụ từ bao đời tôi chẳng nhớ! vì khi tôi sinh ra nó đã có rồi. Dưới gốc cầy trầm ngâm có đôi trái gái đang say sưa trò chuyện, vào cái ngày hè nóng bỏng mồ hôi toát ra đầm đìa. TRên đầu những bông phượng vĩ chói chang như bốc cháy làm không khí trở lên oi bức hơn. cái nóng ngoài trời,cái nóng trong lòng khi sắp phải xa nhau vào một ngày sắp tới. Họ vẫn mê say kể cho nhau nghe về những công việc sắp tới trong tương lai, chuyện học hành, chuyện bè bạn... Cô gái với giọng nói ấm áp, ngọt ngào, mát lạnh như ly nước mía buổi trưa hè làm xoa dịu đi cái nóng, bằng bài thơ " hai nửa vầng trăng". “Tình cờ tôi gặp lại vầng trăng Một nửa vầng trăng một nửa thôi Trăng vẫn đó mà anh xa quá! Nơi cuối trời anh có ngóng trăng lên Nắng đã tắt lâu rồi, trăng thức dậy dịu êm Trăng say đắm trào trên cỏ ướt ………………………………….. ……………………………………. “ Mến cứ đọc giọng nói chuyền cảm dường như cuốn hút tâm hồn Hoàng, một chàng trai rụt rè nhút nhát. có lẽ từ giây phút đó bài thơ làm lay động trái tim bé nhỏ của Hoàng. Thời gian cứ tiếp tục trôi đi họ hẹn hò nhau ngày càng nhiều hơn, ánh mắt nhìn nhau trìu mến hơn, những câu chuyện xoay quang việc học tập, việc tương lai. thời gian cứ lặng lẽ trôi đi học hết cấp ba mỗi người đi theo một con đường riêng đã lựa chọn. Mến thi đậu vào trường Cao Đẳng Sự Phạm Hà Tây, còn Hoàng sau khi thi trượt đại học vào theo học trường Công Nhân Kỹ Thuật Cơ Điện Mai Dịch. suốt một năm trôi qua họ không liên lạc với nhau. Hoàng cứ tưởng mình đã ngộ nhận tình cảm và tự dặn với lòng mình đó chỉ là tình bạn. Nhưng mọi chuyện như duyên số định sẵn, vào một buồi chiều đang loay hoay thực tập dưới xưởng thì bỗng có tiếng hỏi : "bạn có phải là Hoàng không vậy? " rồi Hoàng nhận được một lá thư từ Mến, trong lòng Hoàng tràn ngập niềm vui anh ta hét lên chạy ra giữa sân trường. Mọi ánh mắt nhìn về phía Hoàng họ không hiểu nổi? chỉ nhận được một là thư thôi làm gì mà mày vui giữ vậy? mày có khùng không hả? Một người trong lớp nói vọng ra. Hoàng nhoẻn cười: không có gì! từ đó tình yêu nhúm nở trong hoàng, những buổn hẹn hò những lời tâm sự họ thật hạnh phúc. có những buổi chiều Hoàng đạp xe hơn chục cây số đến gặp Mến, ngồi ngắm những đoàn tàu chuyển bánh vụt qua như chở đi bao tâm tư của đôi bạn trẻ. Dưới lùm cây những bông cỏ may cũng say đắm bởi những nụ hôn nồng cháy, chúng ghen tị cố vươn lên rồi cắn thật mạnh vào quần, vào áo của đôi tình nhân. ..... tích tắc.. tích tắc tiếng kim đồng hồ vội vã quay đã 24h lúc này đường phố như đắm chìm trong giấc ngủ. Chỉ còn lại đôi bạn trẻ con ngồi lại giữa đêm thâu, họ lằm dài trên thảm cỏ ngắm nhìn bầu trời còn lại một ngôi sao cô đơn đang khẽ run vì tiết trời se lạnh. đã khuya lắm rồi phải không Mến? Em buồn ngủ chưa...? Hoàngcứ hỏi, cứ hỏi những chuyện vẩn vơ! Mến cười: anh muốn về rồi phải không? em cũng hơi mệt, mai còn phải học bài nữa anh à! tại sao anh lại yêu em? Hoàngbối rối: anh cũng không biết em à! Chỉ thấy yêu thôi mà! nếu biết vì sao mình yêu thì đâu con là tình yêu nữa phải không em? thế còn em: vì sao em yêu anh? Mến: em cũng không biết nữa? cả hai nhìn nhau trìu mến họ cười....! Kim đồng hồ điểm 12h30 hai người chia tay nhau trong lòng tràn đầy hạnh phúc. Đêm đó cả hai thức trắng cả đêm họ không sao ngủ được, giấc ngủ cứ chập chờn đến lạ. Họ đang yêu các bạn à! ôi những giây phút ngọt ngào tưởng chừng như chẳng bao giờ xa cách. Dừng như tất cả là định mệnhsắp đặt.... Nhớ lại một năm về trước khi khoảng thời gian hoàng ôn thi đại học ngoài hà nội. Một sự tình cờ Hoàng trọ gần một người bạn thân của mến! hai người thân nhau họ cùng nhau đi học, cùng ăn cơm, dần dần tình cảm của Hằng trong tâm trí thăng hoa và yêu quý Hoàng hơn từ lúc nào không biết. Hằng rất no lắng và quan tâm tới Hoàng, có những đêm Hằng đứng ngoài mưa hàng tiếng đồng hồ đợi Hoàng về về khóc. lúc đó hoàng đi ra ngoài giả quyết chuyện xích mích bên ngoài, lòng hằng như có lửa đốt đứng ngồi không yên, sợ có điều gì sảy ra với Hoàng...! Hoàng vừa từ ngõ bước vào thấy hoàng Hằng òa khóc! Hồng nói: Hoàng này bạn có biết không? - Hằng nó đừng ngoài này mấy tiếng rồi! - Nó khóc nhiều lắm! - Hoàng: có chuyện gì vậy? - Hồng: thì nó lo cho bạn chứ chuyện gì? Hoàng tiến lại bên Hằng đưa bàn tay lau giọt nước mắt nóng hổi hòa quyện lẫn giọt mưa, những sợi tóc vướng trên mặt. - Hằng à! - trời mưa vậy em vào nha đi kẻo ốm! - hằng òa khóc lớn hơn rồi ngồi sụp xuống ôm mặt. - Kệ em! Lòng hoàng bối dối, vộn dĩ vụng về ăn nói lên cứ đứng như cột điện giữa trời mưa cùng hằng. Hoàng nhẹ nhàng kéo tay hằng vào nhà rồi thì thầm vào tai Hằng điều gì đó hằng nguôi dần rồi đi vào nhà. thờ gian trôi đi........ một kỷ niệm buồn nhưng cứ đeo đẳng hằng suốt khoảng thời gian sau này! CÒN NỮA................!





Comment