• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Tháng Tư

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Tháng Tư

    nghèn nghẹn đổi thay
    -ss-


    Một thuở tung đời lướt vó câu
    Bốn vùng chiến thuật loạn binh đao
    Giặc cuồng phuơng Bắc qua sông máu
    Hoa cỏ đang tươi trở héo xào!

    Bạn ta đổ máu đền ơn nước
    Thế yếu vẫn không sờn bước chân
    Hiên ngang đi giữa giòng sông ngược
    Nhiều trang anh kiệt. Tử vi thần!!

    Áo trận giày saut bước vững vàng
    Nợ đời cung kiếm nghiệp riêng mang
    Đáp lời sông núi cùng chung sức
    Ngăn giặc Bắc phương, nước lủ tràn!!

    Thế cờ chuyển biến nhanh, tàn nhẫn
    Sĩ tượng hầu vua vẫn đủ đầy
    Pháo mã rút về chờ giặc đến
    Thương cho đám chốt, đạn bom cày...

    Ngựa hý âm thanh buồn ai oán
    Gươm rơi vung vãi giữa chiến trường
    Chiến sĩ rực ngời đôi mắt lửa
    Lời nào tạ lỗi với quê hương!!

    Mây đen gió chuyển từ phương Bắc
    Theo giặc vào Nam che kín trời
    Đạo lý luân thường thay đổi hết
    Từ đấy dân Nam mất tiếng cười!!

    thylanthảo
    Con đi dưới lá cờ sao máu
    Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
    Similar Threads
  • #16



    chung ý dựng cờ
    -ss-





    Tiếng gió hờn lên giọng đớn đau
    Gió vào từ biển, gió kêu gào
    Mang theo tâm ý người dân Việt
    Buồn khóc non sông tủi nghẹn ngào

    Ngàn trang sử Việt bao trang nhục
    Dân phải cúi đầu nhận khổ sai
    Ngàn năm nô lệ muôn oan ức
    Nước ở đâu đủ rửa thù nầy!!

    Bắc phương, tên láng giềng hung bạo
    Ác độc, bạo tàn gây nhiểu nhương
    Từ thuở Lạc Hồng vừa lập quốc
    Nam Man, tên gọi chúng xem thường...

    Gươm Trung Vương, cờ vàng Triệu Ẩu
    Đường kiếm Lê Hoàn, sóng Bạch Đằng
    Thần quy dâng kiếm ai không nhớ
    Đầu tướng Tàu rơi Ải Chi Lăng!!

    Bạo quyền Cộng Sản đang cai trị
    Học mót sách Tàu, sách Liên Xô
    Lòng tham trong trái tim hèn nhát
    Bán nước, đợ dân...Lủ giặc Hồ.

    Mộng bá quyền, bành trướng đất đai
    Chúng luôn dòm ngó nước Nam nầy
    Biên cương, hải đảo, ngang nhiên chiếm
    Cộng đảng ươn hèn ...Nhục bó tay

    Có cần không hội nghị Diên Hồng
    Bình Than đoàn kết quyết một lòng
    Thanh niên Hồng lạc- Trần Quốc Toản
    Phải tự vùng lên cứu nước non sông

    Xé bỏ cờ sao, đánh lủ hèn
    Tự do dân chủ xóa đời đen
    Cờ vàng Lê Lợi, Tây Sơn kiếm
    Nước Viêệt trời Nam phải vững yên

    Thanh niên, con cháu của vua Hùng
    Giữ an bờ cõi, ý tình chung
    Đánh Tàu xâm lấn dù cho máu
    Đỏ thắm giang sơn, đánh tới cùng!!

    Cộng Sản rồi đây cũng phải tan
    Tự do, độc lập đẹp cờ vàng
    Một trang sử mới dân đang đợi
    Đất Việt ba miền vui thái an

    thylanthảo

    Con đi dưới lá cờ sao máu
    Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

    Comment

    • #17

      VIẾT TRONG THÁNG TƯ
      *



      Mắt nhìn theo gió xem mây chuyển
      Chầm chậm trôi về hướng trời Nam
      Đâu phải qua rồi mới thấy tiếc
      Mà tại vết hằn đậm trong tâm...

      Cũng vẫn đám mây màu xanh đó
      Che phủ phương Nam thật ấm tình
      Rồi gió loạn cuồng ta vẫn nhớ
      Kéo về rần rật lũ yêu tinh....

      Trời Nam che phủ mây đen xám
      Tiếng khóc ngàn khơi tựa bão bùng
      Máu đổ ướt đường loang vết sậm
      Mạng người sao rẻ tựa dế giun...

      Ta đứng im ngàn kim gai châm
      Niềm đau từ ý buốt từ tâm
      Bạn ta phơi xác cùng đường phố
      Mắt của trời Nam bỗng tối sầm

      Cờ của ai bay thách thức đời
      Yêu tinh hả dạ rống âm cười
      Ta chào thượng cấp nhìn thuộc cấp
      Rẽ bước đi về hướng tối thui...

      Đất người ta đứng nhìn mây trắng
      Đổi sắc thành đen trời chuyển mưa
      Sau mưa nắng hé chan hoà sáng
      Đất nước ta trời đã sáng chưa..??

      Một lũ yêu tinh mặc áo người
      Cầm quyền vơ vét mặc cho đời
      Dân tình nhục đói nhìn Tàu Cộng
      Cướp giết dân mình đỏ máu tươi...

      Tháng tư, tháng nhục về theo lịch
      Lịch của đời trôi ta bước theo
      Lòng vẫn ươm mơ ngày quang phục
      Cờ xưa dựng lại xóa cảnh nghèo!

      Xé hết cờ sao khỉ về rừng
      Người Việt ly hương khắp bốn phương
      Hớn hở trở về xây lại nước
      Bằng tình nhân ái đậm tình thương ...!!

      thylanthảo
      Con đi dưới lá cờ sao máu
      Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

      Comment

      • #18


        thương nhớ hoài mơ
        -ss-



        Cõi xa thoáng chút bụi mù
        Hình như nắng nhạt tháng tư thật buồn
        Tháng tư mưa ướt lệ vương
        Tháng tư em đứng bên đường đợi ai?!

        ***
        Bây giờ nắng đang giữa ngày
        Vẫn còn thấy tiếc tuổi trai một thời
        Mùa xuân thiếu hẵn nụ cười
        Ai đem sương gió ướp đời chinh nhân

        ***
        Một thời nhớ lại bâng khuâng
        Vai quằn nợ nước quên thân phận mình
        Sài Gòn hoa lệ đẹp xinh
        Không chơi không ở vô rừng tìm vui
        Súng gươm ngất ngưởng bước đời
        Em Sài Gòn nhớ nghẹn lời chờ ai??

        ***
        Tự dưng gió núi thở dài
        Kontum kiêu dũng biết mai thế nào?
        Bỏ đi lòng thật nghẹn ngào
        Chư Pao sừng sững như chào tiễn đưa

        ***
        Pleiku đã từ giã chưa
        Qua Hàm Rồng nắng đang trưa rực đồng
        Súng cầm tay, đạn lên nòng
        Tự dưng bỏ chạy máu hồng rải vương...

        ***
        Lộ 7B máu đỏ đường
        Đập Đồng Cam đó xác chương xác sình
        Quân vương sao nỡ đoạn tình
        Bỏ quân đoàn chạy ai tin chuyện nầy!

        ***
        Đếm năm đếm tháng đếm ngày
        Đất người ly xứ vẫn hoài chuyện xưa
        Đã qua rồi cảnh giông mưa
        Chữ hèn chữ nhục vẫn chưa phai mờ

        ***
        Bao giờ mới dựng lại cờ
        Việt Nam đau khổ đang chờ đang mong
        Người về xé bỏ cờ hồng
        Xây nền dân chủ non sông thanh bình
        Nắng hồng rực rỡ bình minh
        Tự do hạnh phúc trong tình quê hương...

        thylanthảo

        Con đi dưới lá cờ sao máu
        Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

        Comment

        • #19

          BẠC LẬN
          *
          - Gửi Lê Hữu Phẩm




          Canh bạc vô tình, mắt nở hoa
          Quân bài đen trắng, sắc mun ngà
          Tướng quân thấu cáy không nhằm chỗ
          Để xác xơ buồn pháo ngựa xa

          Sao chẳng ân cần từng quân chốt
          Tướng hùng binh dũng cậy nhờ nhau
          Cầm quân mà chẳng màng sinh mệnh
          Để cả toàn dân khóc nhục đau...!

          Mất một con xe hai con pháo
          Thế cờ chưa hẳn đã nghiêng cân
          Quân đoàn hai bỏ - ôi đành đoạn
          Đường 7B- xương máu ngập tràn

          Bao giờ sắp lại bàn cờ thế
          Để lá cờ xưa phất phới bay
          Tuổi tác muộn màng dù đã trễ
          Vẫn cười vang dội núi sông nầy

          Nhục thù nuốt hận trong tù ngục
          Chiến hữu tàn thân nấm mộ hoang
          Người sống thân mềm như lá trúc
          Đói rét quằn thân ai thở than

          Ta sống, hình như có phép mầu
          Mấy lần trọng bệnh thuốc thang đâu!?
          Nỗi thương, nỗi nhớ đày thân thể
          Ray rứt ngàn đêm tóc trắng đầu ...

          Thương những ván cờ tướng thí quân
          Còn đâu tình thắm giữa quân dân
          Cờ hàng réo gọi âm hồn đến
          Hàng triệu dân lành , xơ xác thân ...

          THY LAN THẢO

          Con đi dưới lá cờ sao máu
          Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

          Comment

          • #20



            BÀI THƠ CHƯA KẾT
            -=-



            (Gửi những oan hồn vất vưởng trên lộ 7B)


            Một nửa bài thơ còn dang dở
            Bởi tình, bởi ý rối tơ vương
            Bởi đời có lắm điều phải nhớ
            Từ buổi tháng tư biệt chiến trường...

            Lên xe mà lộ trình không biết
            Ta chỉ huy ai? Nhận lệnh ai?
            Rừng núi Kontum chào tiễn biệt
            Chư Pao gió rít tiếng thở dài ...!

            Chiến hữu quanh ta đều không biết
            Quân đi dân cũng bước đi theo
            Tình nghĩa nỡ nào chơi tận tuyệt
            Đường gian nan, hiễm trở băng đèo !

            Sông chận kệ sông, đường cứ tiến
            Về Nam lầm lũi máu xương rơi
            Đạn pháo như ma trơi ẩn hiện
            Một kiếp phù sinh, một cõi đời ...

            Dân cậy nhờ quân, quân cậy ai?!
            Làm bia di động thảm thương thay
            Ai ban lệnh bỏ quân đoàn trống
            Để máu quân dân... đỏ chảy dài.!

            Bài thơ ta viết đêm di tản
            Trên bến sông Ba lửa chập chờn
            Đạn biết tránh người điều có thật
            Mạng người rẻ quá xót nào hơn?

            Câu thơ ngưng viết- Nằm trên cỏ
            Ngửa mặt nhìn trời đêm đặc sao
            Vẫn có nhiều ngôi sao sáng quá
            Sài Gòn ai thấu hiểu niềm đau

            Người cầm quân mà không thương quân
            An toàn sung sướng ấm no thân
            Cộng quân một lũ cô hồn sống
            Rượt đám tàn binh, lửa bén chân.!!

            Trong ván cờ ta thân chốt thí
            Thí để giữ xe để giữ thành
            Thí bỏ khơi khơi rồi chạy mất
            Ngàn năm chữ xú mãi lưu danh...

            Bài thơ vẫn khó tìm câu kết
            Từ thuở buông gươm sống nhục hèn
            Bỏ nước phất phơ đời vong quốc
            Thành tan bỏ chạy mấy ai khen...

            Bao giờ dựng lại cờ vàng cũ
            Câu kết bài thơ viết dễ dàng
            Một vết đời đau luôn mãi nhớ
            Một thời nhục sử đã sang trang...

            thylanthảo

            Con đi dưới lá cờ sao máu
            Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

            Comment

            • #21

              đắng nhớ thương
              -ss-



              Giông bão từ đâu về nghiệt ngã
              Đã làm tan tác ước thề xưa
              Thân quen bỗng trở thành xa lạ
              Hào kiệt thân tù ướp gió mưa...

              Sau bão thân lừa đâu được nghỉ
              Nợ đời cứ trả mãi hay sao?
              Sống thân chiến bại đời vô vị
              Lòng ai đâu sẵn để thương nhau.!

              Áo rách quần tưa trèo lên núi
              Lên cao nhìn xuống thử coi đời
              Kệ nó đừng có ai thèm hỏi
              Trèo cao té nặng chớ kêu trời

              Công nương, kiều nữ...ra đi trước
              Đâu có ai chờ đến hôm nay
              Người ta quyền chức nên nhanh bước
              Đâu có bao giờ trể chuyến bay

              Đêm tù buồn nhớ người năm cũ
              Huyễn mộng bước đời chuyện khói sương
              Bây giờ lưu lạc đời lữ thứ
              Vọng hướng trời Nam đắng nhớ thương ...

              thylanthảo
              Con đi dưới lá cờ sao máu
              Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

              Comment

              • #22

                cầu Ba Ngòi
                -ss-



                Xe tới Ba Ngòi trời sẫm tối
                Rề xe chầm chậm dọc theo đường
                Cầu Ba Ngòi xe qua từng chiếc
                Gió lạnh, chiều tàn đã có sương...

                Xe cộ kín đường đều quá tải
                Quân dân vật dụng chất đầy xe
                Mắt của ai nét đầy nghi ngại
                Phương nào rộng lối để đi về...

                Xe đậu cách cầu non trăm thước
                Lính đi tìm nước nấu cơm ăn
                Trời tối đen, lửa cơm leo lét
                Bát nháo đời hư cảnh chợ tàn...

                Cơm chưa kịp chín, ầm vang nổ
                Phi cơ nghiêng cánh giữa trời đêm
                Mặt mũi bơ phờ thêm lo sợ
                Sinh lô. Trời ơi quá khó tìm!!

                Tin tức chuyền tai: Cầu đã sập
                Đường về nghẻn lối đoạn đành sao?
                Lùi lại làm sao còn chỗ trú
                Đành thôi ở lại nhận thương đau!!

                Nuốt vội chén cơm phân nửa sống
                Thầy trò im lặng trời tối đen
                Thây kệ, nằm lăn ra ngủ đại
                Màn trời chiếu đất đã quá quen!!

                Nhìn lại sau lưng thành phố biển
                Nha Trang nhốn nháo loạn quân dân
                Trước mặt Cam Ranh. Cầu vừa sập
                Bão loạn trời ơi thổi nát tan...

                Người, xe....càng lúc càng đông đặc
                Sương nắng nhọc nhằn, đói vẫn đi
                Bước đi chẳng biết về đâu nhỉ
                Thế trận bày chi rất lạ kỳ


                thylanthảo
                Con đi dưới lá cờ sao máu
                Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                Comment

                • #23



                  đêm Long Hải
                  -smsm-




                  Rời bến Bình Tuy trời sụp tối
                  Tàu theo bờ biển hướng phương Nam
                  Sóng đùa đêm mát người yên lặng
                  Ai cũng nặng lòng chất ngập tâm!!

                  Ta với hai thằng em lính trẻ
                  Chiến bào nhung phục vẫn còn nguyên
                  Nhưng mà cung kiến buông rơi rớt
                  Ngựa đã què lại không cương yên!!

                  Tàu bớt ga, trời quá nửa khuya
                  Sao trời nhấp nháy chút sương đêm
                  Lạnh trời lạnh biển sao bằng lạnh
                  Nhục hận buồn thương đắng lạnh tim!!

                  Nước ròng tàu đậu xa bờ biển
                  Thằng em xuống trước nước ngang vai
                  Lội năm trăm thước giày saut nặng
                  Vất vả đướng xa hăm mấy ngày...

                  Mệt mỏi thằng em luôn miệng chửi
                  Xếp bỏ ra đi thật đoạn đành
                  Chỉ huy mà trốn chui trốn nhủi
                  Sĩ tốt bơ vơ bỏ trống thành...

                  Bải biển người ta nằm chật kín
                  Len lỏi giày saut rón rén đi
                  Thầy trò bụng đói thân rêm rả
                  Tức nghẹn đầy tâm biết nói gì !?

                  Nằm ngửa nhìn trời, trời sắp sáng
                  Mệt mà dỗ giấc cũng không an
                  Gió khuya Long Hải hơi lành lạnh
                  Phận lính eo ơi quá phủ phàng

                  thylanthảo
                  ( Nhớ đêm 6 tháng 4 năm "sập tiệm")

                  Con đi dưới lá cờ sao máu
                  Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                  Comment

                  • #24

                    viết cho em Ban Mê Thuột
                    -smsm-



                    Em Ban Mê Thuột, anh Pleiku
                    Khói lửa Tây Nguyên dậy mịt mù
                    Em thoát lối nào ra khỏi tỉnh
                    Giữa lằn tên đạn, kín quân thù...??

                    Xe anh ra khỏi thành Pleime
                    Ngác nhơ không biết lối đi về
                    Pleiku tiếng súng chưa nghe nổ
                    Mà nghẹt đường xuôi ngược như mê...

                    Xe chậm qua phi trường Cù Hanh
                    Ngang qua trường trung học Pleime
                    Má hồng môi ửng thôi trang điểm
                    Trường vắng êm ru giống cảnh hè!!

                    Trước Nghĩa Trung Đài từng minh thệ
                    Làm lính phải bảo vệ quê hương
                    Bảo an dân chúng trong thời loạn
                    Và phải hiên ngang giữa chiến trường...!

                    Xếp bỏ đi, bè bạn bỏ đi
                    Lệnh lạc trời ơi chẳng ra gì
                    Thấy người ta chạy ta theo bước
                    Dũng khí đâu rồi thật đáng khi!!

                    Thương em thân gái trước lằn tên
                    Lửa đạn, bom rơi, tiếng dội rền
                    Liễu yếu đào tơ trong mưa bão
                    Ngủ giữa đường gai chẳng chiếu mền...!

                    Đói khát, hãi hùng chân đã mỏi
                    Bước em trơn máu xác dân lành
                    Giặc Bắc vào Nam tàn nhẫn quá
                    Reo hò bên xác máu hôi tanh ...

                    Ta đọc bài thơ em mới viết
                    Thấy thương cho phận gái má đào
                    Người yêu là lính, em không biết
                    Xương cốt bây giờ lạc ở đâu??!

                    Buông gươm bỏ chạy nhục lòng anh
                    Thành mất sao không chết theo thành
                    Làm tướng buông gươm vinh hay nhục
                    Một lệnh hèn ban thật đoạn đành ...!!


                    thylanthảo
                    Con đi dưới lá cờ sao máu
                    Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                    Comment

                    • #25

                      NHỚ CHUYỆN NGƯỜI ĐIÊN
                      *




                      Chiều hai mươi chín ra đường gặp
                      Một lão tóc râu đứng chận đường
                      Nhìn ta ông bỗng cười vui lắm
                      Rồi lắc đầu - mắt đẫm lệ vương

                      Mắt ông còn sáng mà tâm trí
                      Không tỉnh -như người dỡ cuộc say
                      Hai tay kẹp nạng - đôi chân gãy
                      U ơ ông chỉ lá cờ bay !!

                      Ông chửi lũ hèn gan đất sét
                      Cố quyền tham vọng tướng nhà tuồng
                      Ta thấy chú mầy mang áo trận
                      Bên hông súng đạn thấy mà thương

                      Ông cười ha hả xin rờ súng
                      Thép lạnh vô tình ông phát run
                      Ông bảo rượu ngon sao không uống
                      Lỡ mai không kịp với côn trùng !

                      Mắt ông thay đổi như ngao ngán
                      Tao nghĩ trên đời chỉ có tao
                      Nửa kiếp điên khùng chưa đủ chán
                      Gặp mầy điên quá biết làm sao !?

                      Ông cười ha hả thôi mau chạy
                      Đuổi kịp giết ngay mấy đứa hèn
                      Phú quý vinh hoa ôm trọn hưởng
                      Ngu ngơ cùng khổ đổ dân đen !!

                      Ta lấy đường đi vô doanh trại
                      Hai mươi năm nghĩ thấy mình điên
                      Ông lão cụt giò ta nhớ mãi
                      Tỉnh hơn mấy lão tướng ươn hèn ...!!


                      THY LAN THẢO
                      Con đi dưới lá cờ sao máu
                      Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                      Comment

                      • #26

                        ngày đầu của địa ngục
                        -ss-




                        Sáng bước ra đường đông người lắm
                        Dù trời còn sớm nắng chưa lên
                        Đường phố thân quen nay lạ lẫm,
                        Người đi cúi mặt dấu tuổi tên.!

                        Đêm qua huynh đệ cùng nhau thức
                        Hút thuốc liền môi chẳng nói gì
                        Nằng nặng lòng đau như đã mất
                        Cái gì quý nhất đã ra đi...

                        Đệ huynh còn lại hơn mười mạng
                        Vào sinh ra tử sát bên nhau
                        Rời Kontum băng rừng Phú Bổn
                        Lộ 7B máu đỏ tuôn trào!

                        Lại bỏ Nha Trang về Bình Tuy
                        Hết lời để nói phút chia ly
                        Hồn ai nấy giữ chân lo chạy
                        Súng đạn cầm theo có ích gì...

                        Lại men theo biển về Long Hải
                        Ma quỷ vẫn còn theo sau lưng
                        Bến Đình băng biển về Vàm Láng
                        Về tới quê chưa kịp vui mừng...

                        Lệnh lạc gì đâu thật bất nhơn
                        Nhục nào có thể sánh so hơn
                        Tướng quân ban lệnh sai lầm quá
                        Đất đá vô tri cũng tủi hờn...

                        Sáng nay buổi sáng sớm đầu tiên
                        Đất nước trao quyền cho thú điên
                        Ta bước ra đường nhìn thiên hạ
                        Trăm người như một dạ không yên


                        thylanthảo
                        ( Ra đường lên chợ sáng ngày 1 tháng 5 năm sập tiệm)
                        Con đi dưới lá cờ sao máu
                        Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                        Comment

                        • #27

                          vẫn nhớ cảnh tù
                          -ss-



                          Tay cào sơ lớp lá
                          Thấy rõ ràng miệng hang
                          Giữa lưng chừng núi đá
                          Che kín đầy lá Vang

                          Hang cao chừng non thước
                          Rộng khoảng vài tấc tây
                          Nắng ngoài hang nóng bức
                          Trong hang sáng nắng ngày

                          Củi đốn gần đủ kí
                          Ta tìm chỗ nghỉ trưa
                          Bứt vang rừng nhai đở
                          Đừng hỏi đói bụng chưa?

                          Chui vào hang nằm nghỉ
                          Đá mát lạnh khỏe người
                          Trần hang đầy thạch nhũ
                          Lấp lánh màu sắc tươi

                          Trưa nào ta cũng ghé
                          Chui đầu vào trong hang
                          Thấy lòng lâng lâng nhẹ
                          Quên cảnh đời trái ngang...

                          Ta nhìn hoài thạch nhũ
                          Con tạo khéo làm sao
                          Những lâu đài kỳ mỹ
                          Những hoa lá tươi màu

                          Ta quên thân tù tội
                          Hóa kiếp thành tiều phu
                          Hưởng tâm người du ngoạn
                          Tạm quên hết ân thù

                          Cảnh tù khó quên lãng
                          Vết khắc đậm lòng ta
                          Sống hoài đời tỵ nạn
                          Bao giờ hết xót xa??!!

                          thylanthảo
                          ( Gởi Trần Hữu Đức, Phó quận Hoà Đồng, bạn tiều phu Nam Hà)
                          Con đi dưới lá cờ sao máu
                          Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                          Comment

                          • #28

                            Trường An hấp hối
                            -ss-


                            Ta về có chút buồn lo sợ
                            Nhìn thấy Trường An quá đổi thay
                            Concertina giăng đầy ngõ
                            Chiến trường thấy rõ tại nơi đây

                            Kontum, Pleiku rồi Phú Bổn
                            Chẳng đánh mà thua thế mới đau
                            Lính Cộng Hòa không hèn không nhác
                            Thống hận bi thương uất nghẹn ngào...

                            Từ Bình Tuy đò men bờ biển
                            Cặp Long Hải thấy đặc đen người
                            Ta lủi thủi dẫn vài tử đệ
                            Dân di tản về đây nhiều rồi

                            Long Hải, Sài Gòn xe xuôi ngược
                            Bước vội vàng xe nối đuôi xe
                            Ai hối hả, mặt ai xanh mướt
                            Cứ gặp hoài lửa đạn máu me...

                            Trên đường có hàng trăm nút chận
                            Xét lính, xét dân rất kỷ càng
                            Bởi giặc Cộng cho người trà trộn
                            Xâm nhập vào quyết phá tan hoang

                            Áo trận giày saut hoen gió bụi
                            Đường Sài Gòn không khí chiến tranh
                            Số 1 bis đường Hồng Thập Tự
                            Ta trình diện gặp bạn chung ngành

                            Mắt không thấy áo dài tha thướt
                            Cô cậu đèo nhau dạo phố phường
                            Mà chỉ thấy hố hầm áo giáp
                            Lính Sài gòn giống lính biên cương

                            Lảnh vội tháng lương ra đơn vị
                            Ba lô, súng đạn lại lên đường
                            Thời gian vụt vèo ta vẫn nhớ
                            Cảnh Trường An hấp hối tan hàng !!

                            thylanthảo
                            Con đi dưới lá cờ sao máu
                            Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                            Comment

                            • #29

                              Sài Gòn xưa đã mất
                              -ss-



                              Tan trường mây xám đen vần vũ
                              Đã có một vài hạt mưa rơi
                              Honda, xe đạp chen trên lộ
                              Lạng lách nhìn đâu cũng thấy người

                              Ngang qua Thống Nhất, Hồng Tập Tự
                              Cường Để, bên kia Đinh Tiên Hoàng
                              Ngang chợ Đa kao về Gia Định
                              Xuống dốc Cầu Bông lộ thẳng băng...

                              Những con bướm trắng Lê văn Duyệt
                              Thánh thiện cười tươi nói líu lo
                              Mưa bắt đầu rơi đường nhộn nhịp
                              Ai ôm tập đứng mắt đang chờ

                              Sài Gòn ta nhớ in trong dạ
                              Hẽm hốc, đường cùn thuộc hết trơn
                              Honda Dame như con thần mã
                              Ta cỡi đi qua khắp ngả đường

                              Sài Gòn bây giờ đâu còn nữa
                              Những cô con gái mặt như tiên
                              Ra đường trời nóng như nung lửa
                              Khăn che kín mặt ngó thêm phiền

                              Học sinh, đỉ điếm, người lương thiện
                              Làm sao phân biệt kẻ gian ngay
                              Xe chạy khít đeo như đàn kiến
                              Cảnh sát nhìn xe đứng thở dài!

                              Sài Gòn bây giờ nhiều ăn cướp
                              Chúng học theo gương của lão Hồ
                              Hòn Ngọc Viễn Đông nay nhơ nhớp
                              Một thời rực rỡ đất thành đô!

                              Chiều tàn, đêm xuống...Đèn xanh đỏ
                              Gái điếm tùm lum khắp các đường
                              Quán nhậu thịt mèo, hàng thịt chó
                              Nhậu xỉn rồi kiếm gái ăn sương ...

                              Tương lai đất nước sẽ về đâu
                              Một lũ cầm quyền quá hèn ngu
                              Bao giờ dân tỉnh cơn mê muội
                              Xé bỏ cờ sao phá ngục tù

                              thylanthảo
                              Con đi dưới lá cờ sao máu
                              Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                              Comment

                              • #30

                                RƯỢU VẪN TRÀN LY
                                *





                                Bây giờ không còn ai để nhậu
                                Một mình ngồi rót một ly đầy
                                Đời lính ngày xưa thường đổ máu
                                Lửa chiến trường, khói đạn buồn cay!

                                Rời chiến trường trở về hậu cứ
                                Có chút tiền rượu gái làm vui
                                Không phá phách ngày mai cũng chết
                                Không ăn chơi uổng phí một đời …!

                                Có thằng vừa rời xa trường mẹ
                                Mắt nhìn Tăng Nhơn Phú hôm qua
                                Anh dũng bội tinh cài hòm gổ
                                Nhỏ người yêu đỏ mắt xót xa…

                                Quân trường dạy ta đi làm lính
                                Phải tuân hành lệnh lạc cấp trên
                                Tuổi trẻ giang hồ luôn vui tính
                                Lỡ bề gì- Tổ quốc công đền.!

                                Ngày bỏ KonTum về Pleiku
                                Đơn vị trưởng bỏ đi đâu mất
                                Gom mươi lính chất đầy xe dodge
                                Ta vẫy tay giã biệt sương mù.!

                                Ngõ Hàm Rồng đất khô, tạnh ráo
                                Qua Phú Bổn, ngủ đêm Củng Sơn
                                Tắm nước sông Ba hơi tanh máu
                                Đập Đồng Cam, thương quá oan hồn.!

                                Về Tuy Hòa - sông Đà, núi Nhạn
                                Từ giã Hiếu Xương đến Ba Ngòi
                                Ôi Nha Trang, lính ơi là lính
                                Đánh đấm gì phủi bỏ công toi !...

                                Cởi sóng Bình Tuy về Long Hải
                                Thèm một ly, không kịp dừng chân
                                Bờ Long hải ngập người bỏ chạy
                                Thằng nào mạng nấy cứ lo thân.!

                                Bởi tuân lệnh nên vào tay quỷ
                                Phá rừng, xẽ núi sống lưu đày
                                Đỉa muỗi Tháp Mười, rận chí
                                Bám thân tù hút máu no say…

                                Vắt rừng Nam hà, ong ong núi
                                Máu ngày xưa tô điểm non sông
                                Máu bây giờ nuôi ong nuôi vắt
                                Cúi mặt đi ! uất nghẹn nặng lòng…

                                Rót ly rượu đầy rung rinh mặt
                                Mắt nhìn xa, cửa kiếng ngăn tầm
                                Ta sống xứ người là sự thật
                                Quê hương mình ngàn dặm xa xăm…

                                Rượu ngày xưa bạn bè chung nhậu
                                Chung chiến trường, chiến đấu bên nhau
                                Rượu bây giờ làm sao ngọt miệng
                                Bởi trong lòng thương nhớ buồn đau…

                                Thèm nhậu chung bạn bè ngày cũ
                                Áo đường xa còn đẫm bụi đường xa
                                Đèn leo lét, dỉa mồi một xị
                                Thuốc bastos nhả khói nhớ nhà.

                                Rượu vẫn đầy ly, ngồi cứ nhớ
                                Bao giờ nhìn lại lá cờ xưa
                                Tuổi của ta, một thời dang dỡ
                                Đã bao lần ướt sủng gió mưa !!

                                thy lan thảo
                                Con đi dưới lá cờ sao máu
                                Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom