• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

NHỚ HUẾ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • NHỚ HUẾ

    NHỚ HUẾ

    (Biết sao nói năng

    Nhớ ai bâng khuâng

    Cửa the gió rình

    Vườn cau nước dâng)

    (thơ Huy cận)



    Trời mưa đã ba ngày, mưa Huế dầm dề, lê thê. Hoài trở mình trên bộ phản lim lên nước bóng lưởng, nhìn ra cửa sổ, vườn cau đứng ủ ê trong gió lạnh buốt. Hoài tinh nghịch mở rộng cánh cửa gổ, rướn người thọc bàn tay vào ang đầy ăm ắp nước mưa trong vắt, cái thứ nước mưa hứng từ tàu cau có quyện mùi thơm tinh khiết của hoa cau và mùi nồng nồng của đất ẫm, Hoài xuýt xoa vì lạnh rồi cười khúc khích. Chị An mở mắt dậy càu nhàu, lăn mình tránh những tia nước lạnh rẫy ra từ tay Hoài:

    - Con nhỏ ni mi ngịch chi mà nghịch vô duyên vô đứa vậy tề? Con gái sắp lấy chồng tới nơi còn dọc nước mưa.

    Hoài chống hai bàn tay trắng xanh vào cằm, bĩu đôi môi hồng:

    - Ai bảo chị rứa? Ðứa mô thúi mồm? Tui không có lấy chồng, người ta còn nhỏ tuổi mà lấy chồng chi?

    Chị An ngồi hẵn lên, búi lại mái tóc dày đen nặng trĩu, nhún vai:

    - Ai mà thèm chộ mi làm chi, mạ nói túi nay có người tới hỏi mi đó. Không lo xuống phụ mạ nấu bếp đãi người ta mà còn ngồi mơ mộng. Túi ni mạ đãi to lắm, có chạo tôm nè, nộm sứa nè, chè sen , chè bắp với cái món mi ưa nhất là bánh lá, bánh nậm.

    Hoài xoay người ôm riết chị An vào lòng, rồi dí một ngón tay vào cái cổ cao trắng ngần của chị:

    - Nè, có nói ra là ai đến nhà mình túi ni không? Tui chọt cho chết bây giờ nì?

    Chị An cười khúc khích vùng vẫy la lớn lên:

    - Con kia, mi không biết ốt dột hả? Con gái giỡn chi mà giởn dai dữ rứa? Bỏ tau ra!

    Tiếng mạ ngân nga vang lên từ nhà sau:

    - Con An, con Hoài không xuông phụ mạ mà làm chi lục đục trên nớ ?

    Chị An thoát được khỏi tay Hoài, cười lanh lãnh chạy vụt ra khỏi phòng.

    Hoài ngồi vòng tay ôm gối, úp hai gò má đỏ bừng nóng hôi hổi vào tay áo lụa, thừ người suy nghĩ: là ai vậy ta? Con bác Nguyện thì mình không ưa, con trai chi mà gặp con gái mặt mày đỏ lựng, không nói được tiếng mô chỉ lúng búng trong mồm. Còn con chú Phán thì còn nhỏ tuổi hơn mình nhiều. Chẵng lẻ lại là . anh? Chưa chi Hoài đã thấy tim mình đập rộn ràng trong lồng ngực, hai ngón tay búp măng xoắn muốn rách vỏ áo gối lụa. Hôm qua anh có ghé nhà chơi với ba me, mình chỉ kịp chạy núp sau cửa, không ngờ mới có mấy năm mà anh khác ghê, rắn rỏi, cao lớn, da mật ong, khác hẵn hồi còn tắm sông, bắt chuồn chuồn cắn rún năm xưa. Hoài chợt bắt gặp mình đang mĩm cười, soi trong gương, hồnc căng hai má." Người chi mà bí mật quá, gặp người ta chĩ cười tủm tĩm khen lớn khen xinh, mà chẳng nói chi hết. Ðã vậy túi nay, người ta không thèm nhìn mặt, cho bỏ ghét".

    Có tiếng dàn guitar bập bùng vẵng sang từ hàng chè tàu xanh mướt ngăn cách hai nhà, Hoài lim dim mắt nhìn trộm sang, dáng anh nghiêng nghiêng bên cây đàn, mái tóc bồng bềnh che một bên mặt và từng tiếng thánh thót của bài nhạc classique "romance" hoà lẫn trong tiếng mưa buồn man mác. Một cơn gió mạnh xộc vào phòng mang theo những hạt mưa li ti lạnh buốt và hương Mai Chiếu Thủy nồng nàn, Hoài đóng vội cánh cửa sổ khi thoáng thấy đôi mắt đen của anh ngước lên nhìn đắm đuối. ?người chi mà kỳ".

    Hoài bước nhanh ra khỏi phòng, chạy ào xuống bếp bóc một miếng chả tôm nóng hôi hổi cho vào miệng. Mạ khẽ gõ chiếc đũa cả lên tay Hoài, mắng yêu:

    - Con gái chi mà hư thân quá, chưa đi đã chạy, chưa nói đã cười, ăn không coi nồi, ngồi không coi hướng. Mai mốt đây rồi về nhà chồng người ta cười mạ thúi mũi.

    Hoài nũng nịu ôm cổ mạ:

    - Thôi mà mạ, cho con xin đi, cứ chửi con hoài, con không đi lấy chồng mô, con ở vậy nuôi mạ suốt đời.

    Mạ nhăn mặt, đẫy Hoài ra, vuốt lại tóc:

    - Thôi đi cô, tui còn lạ chi mấy cô nữa, nơi liến láo rứa rùi ba bảy hai mươi mốt ngày là bỏ mạ theo chồng hết. Túi nay nhà người ta tới làm quen với mình đó, rồi hỏi xin cái lể dạm ngõ, cô liệu có ưng không để cho tui còn tính.

    Chị An cười dài giọng:

    - Tau thấy được đó Hoài, bên đó với bên ni là nhà hàng xóm, bước qua bước lại mấy bước thôi. Có chuyện chi nó ăn hiếp mi thì mi chạy về mét mạ.

    Hoài chun mũi, hít một hơi dài mùi bắp sữa ngọt ngào. Tay chị An xát đều con dao hai lưởi xắt ngọt theo thân bắp óng anh màu vàng mở gà. An nhón tay mở nắp vung nồi nước luộc cùi bắp, lao chao:

    - Ui, bắp cồn Hến hả mạ? Túi nay mạ đãi to rứa?

    - Ờ, sáng sớm ni mạ mua được mớ bắp cồn, may mình nhanh tay không thì cũng hết.

    Hoài cúi đầu bên mâm bánh lá nghi ngút khói, nhỏ giọng lí nhí:

    - Có phải không mạ Có phải nhà Mệ Nghĩa hàng xóm hỏi con không?

    - Ừa, người ta con nhà hoàng tộc, quý phái, nền nếp, mà anh Huy thì con đã biết rồi, người ta ăn học dàng hoàng ở Sài gòn về, nay mai lại đi nước ngoài tu nghiệp. Con lấy nó là có phước ba đời con ạ.

    Hoài quay ngoắt đi, che miệng cười:

    - Mà sao mạ không hỏi ý con, lỡ con không ưng thì răng?

    Mạ gí một ngón tay dính bột bánh vào cái trán dô bướng bĩnh của Hoài, đay nghiến:

    - Mồ tổ cha cô, tui lại còn phải hỏi ý kiến cô nữa sao, ba me đặt đâu thì con ngồi đó, áo mặc sau qua khỏi đầu, ngày xưa tao lấy cha tụi bay có biết mặt mô mà cũng con cái đầy đàn, sống với nhau đến bây chừ không có một lời tiếng chi!

    Hoài bụm miệng cười:

    - Vì cha con đẹp trai nhất làng mà mạ.

    Mạ bật lên cười, đôi má đỏ hồng, mắt đen lóng lánh như chuổi ngọc trai đeo trên cổ:

    - Cha tổ cô, chỉ có cái miệng nói xàm là không ai bằng. Không đi hái cho tui mấy cánh sen ướp trà mà còn đứng đó cười à? Nhân tiện hái cho tui nắm rau thơm về thái ghém ăn với cơm Hến hỉ!

    Hoài mang guốc gỗ vông lẹp kẹp, quàng vội chiếc nón lá mỏng bứơc ra sau vườn, mưa chỉ còn lắc rắc trên tàng nhản ngự trĩu trái vàng ươm. Cây khế bên hồ rung rinh, những cánh hoa tím thẫm hình sao rụng li ti trên mặt nước. Hoa Sen đã kịp nở rộ giữa hồ sau mùa trăng, những cánh hoa màu hồng nhạt vường bụi phấn vàng lấm tấm run rẩy trong gió như những bàn tay thon thả của con gái vươn lên trên lá sen màu xanh ngọc lóng lánh giọt mưa. Hoài đang nghiêng người với lấy một cành sen gần nhất thì chợt một giọng trầm ấm cất lên ngay sau lưng:

    - Ðể anh hái cho. Coi chùng té.

    Hoài dấu ngay khuôn mặt nóng bừng và run rẫy sau vành nón lá, lí nhí:

    - Làm người ta hết hồn à.

    Anh bật cười nhỏ, tinh nghịch:

    - Răng mà hết hồn? Anh làm chi mà em mất hồn dữ rứa?

    Hoài vùng vằn giận dỗi, xoay mặt lại, quên hết mắc cỡ:

    - Anh mà còn chọc như rứa là em không thèm nói chuyện với anh nữa mô.

    - Thôi anh xin lỗi mà, anh đi xa về, răng không thèm nói chuyện với anh? Răng mà lại trốn anh?

    Hoài chợt thấy mắt mình rưng rưng:

    - Người ta đi học ở xa, thiếu gì cái đẹp cái hay, tui nỏ có biết gì, nỏ có dám nói chuyện.

    Anh lại cười khẻ, ánh mắt ấm nồng như lửa:

    - Anh nỏ có thấy cái chi đẹp, cái chi hay như ở Huế mình hết. Em có nhớ câu ni không? "học trò xứ Nghệ ra thi, thấy cô gái Huế chân đi không đành". Chiều nay anh dẫn ba me qua nhà, em có chịu không?

    Hoài cúi đầu thật thấp:

    - Em không biết chi, để ba me tính. Chuyện của người lớn, có phải chuyện của em.

    - Răng không phải chuyện của em? Anh chỉ muốn biết tình cảm của em thôi. Em nghỉ sao ? Răng anh viết thư hỏi mà em không trả lời?

    Hoài cười mĩm, giơ tay ngắt một cọng ngò xanh ngắt đưa lên mũi:

    - Dân đi học Sài gòn mà không biết chi hết á? Con gái Sài gòn nói ra răng: "đưa tay ngắt lấy cọng ngò."

    Chưa nói hết câu, Hoài xoay vội người bỏ chạy vào trong nhà, má itóc thề đen mướt tung lên che đôi con mắt sắc lúng liếng tình tứ. Tiếng anh rạng rỡ đuổi theo:

    - Nè, sao không đem sen vào cho me? Túi ni đọc cho anh câu còn lại nghe!

    Hoài dừng lại bên cửa bếp ngăn hơi thở rộn ràng, thì thầm:

    - Người đâu nói không biết dị, mạ của người ta, chứ mạ mô của mình !!!

    **** **** ****

    Ðêm.

    Trăng lạnh và mờ đục trên nền trời đen thăm thẳm.

    Không gian sau mưa mát như thạch mới cắt, thấm đẫm mùi hương nồng nàn của hoa Lài, hương ngan ngát của hoa Ngâu, thanh tao của hoa cau và hương ngọt ngào của nhản lồng chín tới.

    Hoài ngồi trên hàng ba, mái tóc thề che nghiêng khuôn mặt trái xoan trắng mờ mờ trong sương đêm, đôi khi chìm lẫn với bông bướm bạc đong đưa bên thềm. Anh ngồi đối diện, ngón tay thon dài gõ rời rạc trên đàn guitar. Hoài chợt mĩm cười vu vơ, nhớ đến buổi ban chiều khi anh và ba me mới đến trước cổng rào, mạ đã hối hã giục chị An ra mở cửa, tóc anh vương li ti những bông mận trắng tinh khiết. Lúc Hoài khép nép ra chào, cô kịp thấy mắt anh đắm đuối nhìn cô chiêm ngưỡng. Chị An đã dấm dúi xoa nhẹ một lớp phấn nụ Mệ Sen lên làn da trắng mịn của Hoài, hai gò má tròn đầy phơn phớt phấn nụ màu hồng sen, và môi chúm chím ững lên một màu hồng nhạt trinh bạch. Chị An tát khẻ vào má Hoài xuýt xoa khen em tui tươi như quả táo. Còn trong mắt anh, Hoài thấy ánh sáng thảng thốt của hoàng tử khi gặp cô Tấm đi hội thử hài.

    Anh chợt ngẩng đầu lên, nheo mắt:

    - Răng từ đầu buổi tới chừ em không nói chi hết?

    - Có chi mô mà em nói. Em nghe anh đàn.

    - Bây chừ mỗi ngày anh đều sang đây chơi, em đồng ý không?

    Hoài dẫu môi:

    - Anh sang hoài, chị An chọc em. Dị lắm.

    - Hay. em sang nhà anh.

    - Vô duyên chưa kìa, người ta trộ chết, ai mà con gái lại sang nhà con trai chơi.

    - Sao hồi nhỏ ngày nào em cũng sang chơi được? Em sang đi rồi anh hái mít non chấm muối ăn, anh dạy em bơi sang Gia hội, chiều thì mình đi thả diều.

    - Xí.Anh chộ người ta hoài? bây giờ người ta lớn rồi, ai còn ăn mít non chấm muối. Người ta cũng không cần ai dạy bơi.

    Anh bật cười:

    - Vậy mà anh tưởng em còn nhỏ hoài như hồi anh bắt chuồn chuồn kim cắn rún cho em biết bơi, đau quá trời mà em gan cóc tía nằm cắn môi không dám khóc.

    Hoài cúi đầu cảm động:

    - Răng mà anh nhớ dai rứa. Anh còn nhớ gì nữa không?

    - Nhớ nhiều chớ. Anh nhớ lúc anh đạp xe chở em lên Trùi chơi, rồi hai đứa mình ăn bánh bèo cắn ớt trâu cay xé lưỡi, rồi trời mưa mình tắm mưa, té xe xuống ruộng bắp, em nhớ không? Anh và em tức quá bẻ bắp nướng ăn tới túi mới về. Hai đứa bị một trận đòn tét đít.

    Hoài bật cười khúc khích. Anh chợt nắm nhẹ tay Hoài.

    - Anh còn nhớ nhiều, nhiều lắm, ba năm đi học.

    Hoài cắt ngang, tức tưởi:

    - Ba năm đi học là ba lá thư, anh nhớ cái chi mà mỗi năm chỉ gửi cho em có một lá thư?

    - Em quên rồi. Người xưa nói "ứng thị tiên lang hoài biệt hận, ức nhân toàn tại bất ngôn tri".

    Hoài ngâm khe khẻ:

    - "Hẵn chàng ôm hận vì xa cách. Nổi nhớ cần chi thốt thành lời". Vậy anh gửi cho em tờ giấy trắng không đi, đừng có chữ mô. Mà phải là mỗi ngày một tờ, 1080 tờ tất cả.

    Anh chợt nghiêm giọng:

    - Em thì tính bằng ngày, bằng tháng, còn anh thì anh thở cũng là hơi thở của Huế, tâm trí luôn nghĩ về Huế, có nhiều lúc anh cứ nghĩ mình còn ở Kim long, bước sang hàng chè tàu là gặp được em.

    Hoài vẫn ấm ức:

    - Nhưng anh nhớ Huế chứ nhớ chi em?

    Hoài thấy tay mình bị xiết chặt trong tay anh nóng hổi:

    - Sao em cứ ương với anh như ngày nào vậy Hoài? Em có biết em là chi của anh không? Em là tất cả Huế của anh.

    Hoài cắn chặt môi rung rung, một giọt nước mắt lớn đọng hoài trên mi không rơi xuống. Tim Hoài đập rộn ràng người cô lâng lâng như đang bay lơ lững giữa bầu trời đêm cao trong thăm thẵm lấp lánh màu trắng sửa của dãi Ngân hà. Gío đêm phơ phất mang theo một làn hương thanh sạch mát rười rượi. Ðêm của Huế.
    Similar Threads
  • #31

    Bụi Đỏ Ngày Xưa
    (tiếp theo)

    Hai hôm sau thày Tài ghé nhà tôi, đưa cho Ba tôi một cái máy thu băng nhỏ với bài hát mới cho chính tác giả đàn và ca. Thuở ấy băng cassette chưa thịnh hành lắm nên thu băng thì tôi thấy có băng lớn và băng nhỏ. Băng lớn thì thu nhiều bài và bày bán khắp nơi cùng những máy phát băng như Akai, Teac, Sansui. Còn loại băng nhỏ thì thích hợp cho thu băng chơi chơi ở nhà. Ba tôi cầm vào nhà, bật băng để ngay trên bàn ăn. Đó là lần đầu tôi nghe bác Phạm Duy tự đàn tự hát. Và cũng là lần đầu tôi nghe một bài hát có cái tên thật khó nghe... Ngày Xưa Hoàng Thị Ngọ. Mà lại kỳ hơn nữa khi chữ Ngọ đã bị xóa trong đề tựa để trở thành một tựa đề thiếu sót ngang như cua. Mà lại kỳ hơn nữa khi một bài hảt lãng mạn lại có một cái tên chẳng mấy ai ưa trong này. Ui chao cái tên thiệt là ngựa! Tôi chưa đọc bài thơ nguyên tác nên chưa tưởng tượng được duyên cớ gì mà bác Phạm Duy lại viết ra một cái tên lạ đời kia. Cả bài hát nghe thiệt là vô duyên thì thôi ! Có lẽ cái "kỳ hơn nữa" mà tôi để ý là "ông nào mà hát dở thế ! Đàn thì phừng phừng mà hát thì ồ ề hụt hơi". Ba tôi tham khảo ý đám trẻ nên lôi tôi và anh Tế (một người sinh viên bạn của gia đình đang ghé chơi hôm ấy) để xem giới sinh viên học sinh tụi tôi thấy thế nào. Theo anh Tế thì bài này nhẹ nhàng, trữ tình mà không thiếu tính chất lãng mạn. Ba tôi nghe hài lòng, quay lại hỏi tôi. Tôi vô tư phán một câu xanh rờn: "Bài gì mà kỳ quá, tên cô gái là Ngọ, tựa đề thì không viết ra mà bác Phạm Duy ca thì thú thực không phê tí nào".Thực tình mà nói thì bác ấy hát còn thua nhiều ca sĩ mầm non trung học trong đám tôi; thiệt không xứng với sự tưởng tượng của tôi về một nghệ sĩ lừng danh trong âm nhạc thuở ấy. Ba tôi nghe, sững người, ông lẳng lặng nói: "Thôi cứ để nghe 1-2 ngày xem sao". Thế là thỉnh thỏang tụi tôi lại quay băng lại và phát lần nữa cái bài hát ngọ nguậy kia, với giọng ca Phạm Duy rỉ rả cả ngày còn nghe chói tai hơn cái ô pạc lơ đọc thông tin ở đầu ngõ hẻm.

    “Em tan trường về
    Ðường mưa nho nhỏ
    Ôm nghiêng tập vở
    Tóc dài tà áo vờn bay …”


    "Rồi ngày qua đi, qua đi, qua đi...", thế là hai hôm sau tôi hỏi Ba tôi xem ông có còn muốn mua bản quyền cái bài hát kỳ cục kia không. Ông cười cho biết là ông đã mua đứt bản quyền với giá 50 nghìn trước khi mang cái máy thu băng kia về nhà. Thế là khi ông hội ý tôi và anh Tế chắc cũng chỉ muốn nghe tụi tôi phụ khen mà thôi; ai dè thằng nhóc con... chê túi suỵt. May mà Ba tôi không chơi kiểu “thương cho roi cho vọt” nếu không thì ổng đã thương tui một chập rồi.

    Vài ngày sau thày Tài ghé nhà, báo cho Ba tôi biết là bài Ngày Xưa Hoàng Thị” không được Bộ Thông Tin cấp giấy phép. Không phải chỉ Ba tôi mà cả tôi lúc đó cũng sững sờ, tưởng mình nghe nhầm. Theo lời thày Tài thì Bộ Thông Tin bác nhạc phẩm này vì nó uỷ mị quá, làm “ảnh hưởng đến tinh thần của sinh viên học sinh”. Ui chao ơi, thật là khó nghe khi những bài hát phản chiến như Kỷ Vật Cho Em, Trả Lại Em Yêu thì hát tự do khắp nước mà một nhạc phẩm trữ tình như NXHT thì lại bị cho là có ảnh hưởng tai hại. Tuy tai tôi nghe vậy nhưng lòng tôi cũng hiểu là Bộ Thông Tin đã chê bai Ba tôi thiếu sót thủ tục đầu tiên. Bàn bạc với thày Tài một lúc rồi Ba tôi và thày Tài cùng ghé bác Phạm Duy. Thấy tôi sớ rớ ở đó nên Ba tôi cho tôi đi ké … để chiêm ngưỡng người nghệ sĩ mà tôi vẫn thường nghe nhạc. Khi nghe thày Tài kể lại lý do của BTT, bác Phạm Duy cười ha hả “đúng là mấy thằng đòi ăn”. Bác bàn rù rì với Ba tôi và thày Tài rồi cả ba cùng đồng ý sửa lời bài hát để phù hợp với chủ trương của Bộ. Nhanh chóng thày Tài lấy bút mực, múa vài chữ và thày chuyển ngay câu hát mở đầu sang “Em tan sở về … đường mưa nho nhỏ”. Thày tỉ mỉ sửa câu này nhiều lần trong bài hát. Tôi nhìn và thấy ngộ nghĩnh thì thôi. Bộp chộp tôi chỉ thày câu “ôm nghiêng tập vở”. Hiểu ý thằng học trò, ông thày mỉm cười ghi luôn xuống “tay cầm cuốn sổ … tóc dài tà áo vờn bay”. Rốt cuộc tôi đã góp ý được một câu cho cái bài hát định mệnh này. Sửa sang sửa nghèo xong, thày Tài lái xe đi nộp bản mới mà không kèm thủ tục đầu tiên nào hết.

    “Em tan sở về
    Ðường mưa nho nhỏ
    Tay cầm cuốn sổ
    Tóc dài tà áo vờn bay …”


    Vài ngày sau thày Tài lại ghé cho biết đã có giấy phép và thày đã xúc tiến việc in cả tờ nhạc lớn lẫn tờ nhạc bỏ túi. Tôi táy máy hỏi thày “bộ thày tính cho xuất bản luôn mấy lời kỳ cục ‘tay cầm cuốn sổ’ hay sao ?”. Ông thày tôi phì cười chỉ nói “Mày sao mà khờ thế!”. Ui chao ơi, lời lyrics của tôi chắc bị thày ém tài rồi. Thế là sự nghiệp âm nhạc của gã Sầu Đông này đã vạn sự khởi đầu hơi hơi nan … chỉ được ghé đến ngưỡng cửa Bộ Thông Tin rồi đứng luôn trú mưa ở đó.

    Ngày xuất bản cho bài NXHT ra đời, bác Phạm Duy thu xếp cho ca sĩ Hoàng Oanh trình diễn lăng xê trong một show nhạc trên tivi. Hôm ấy Hoàng Oanh mặc áo dài trắng đi qua đi lại dưới một phông cây Phượng trước cổng trường. Cô hát chầm chậm và bằng giọng Huế lơ lớ cô đã chấm dứt với câu “Ai mang bụi Đọ đi rồi”. Tôi thấy một cảm giác bùi ngùi với chữ Đọ khi người ca sĩ cúi đầu ngừng bài hát và không nhìn lên nữa. Lần này thì tôi xúc động với bài hát kia, lòng thấy chùng lại cảm nhận ý thơ Phạm Thiên Thư, nhịp điệu bác Phạm Duy và có lẽ tôi đang thấy hồn mình chơi vơi trước sân trường Trưng Vương. Và mơ hồ tôi thấy “chân tôi nặng nề, hồn tôi nức nở”. Ngày hôm sau, được bác Phạm Duy báo trước, nên gia đình tôi bật radio đài Sài Gòn lúc khoảng 11h trưa để nghe ca sĩ Thái Thanh trình bày bài hát trên. Lần này thì không thấy tà áo trắng nhưng tôi bàng hoàng khi người ca sĩ giọng Bắc rặt này đưa hồn tôi lên cao vút với tiếng hát nức nở để “tôi còn ngẩn ngơ, ngẩn ngơ”. Sau này nhiều ca sĩ hát rất phê nhạc phẩm này, kể cả Julie Quang con dâu của bác PD, nhưng có lẽ tiếng hát Thái Thanh đã được ái mộ nhiều nhất với Ngày Xưa Hoàng Thị.

    (còn tiếp)




    Mời sis BichLien và các bạn đón xem phần đọan kết... ngày mai nhé.

    Comment

    • #32

      Cám on Saudong nhiều nhé mình chưa bao giờ nghe cố nhac sĩ PD hát chỉ nghe TCS hát thôi mà hát cung tuyệt lắm Đang chờ ăn chè của SD đây mà già rồi tiền đâu trả hehe và đang chờ đọc đoạn kết đây chào nhé

      Comment

      • #33

        @BL: Dzị là cả 2 sis đều ở Sè Goòng huh, hi vọng là tiệm chè 75 đều thuận tiện cho cả 2. Mà nói trước cho chị Bông Sen biết là SĐ ăn nhiều lắm đấy. Mình thích chè thưng, bà ba, bắp, khoai, đậu trắng cũng như mí thứ chè lạnh kiểu chè Thái, sương sa hạt lựu, thạch dừa, flan. Nói chung là SĐ dễ ăn dễ nuôi lắm. Kg ăn thực tình thì sợ sis buồn ... mà ăn thì chắc sis sẽ buồn hơn đó.

        @HTN: Chắc là thày Tài ở quãng Cách Mạng Tháng 8 huh, khá gần nhà SĐ (trước cửa chợ Trần Hữu Trang). Hi vọng là O cũng ở quanh quẩn khúc Phú Nhuận , Tân Bình để SĐ còn ghé khi đói bụng. Mà hình như mình phải đói 3 cữ mỗi ngày mới là người Việt á. SĐ vừa báo cho cả gđ biết về tin tức của thày Tài. Cả nhà đều vui khi biết thày còn khoẻ và gửi lời chào đến thày +cô. Lớp học của thày ngày ấy bao gồm gd SĐ (Hà, Tâm, Hùng, Hằng, Thuỷ) và gđ người cô (Ngọc, Tuyết, Trường). Chỉ có Hằng và Tuyết là kg còn nữa. Bác Thức gái thì 90t ta rồi, còn khoẻ lắm nhưng kg biết còn cơ hội về thăm như trước hay khg. Nếu về thì đương nhiên sẽ ghé thăm cô chú Tài.
        TB: Kg biết thày Tài còn giữ mấy bản nhạc bỏ túi xưa kg vậy sis?

        Comment

        • #34

          Bụi Đỏ Ngày Xưa



          {tiếp theo)


          Sau đó sự nghiệp Nhạc Bỏ Túi của Ba tôi và hoạ sĩ Lê Ngô Tài còn được tô son bằng một vài sự cố khá hi hữu. Trước ngày xuất bản tờ nhạc bỏ túi Giết Người Trong Mộng, Ba tôi cho phát in một số tờ quảng cáo tung dán ở nhiều trung tâm thương mại bằng lời lẽ do thày Tài đạo diễn mời các Fan ái mộ ghé xem “Phạm Duy giết người …”. Thế là hôm ấy trước cửa hiệu Thanh Hương là nhiều bạn trẻ bu kín để mua tờ nhạc và được bác Phạm Duy ký tặng. Một lần khác thì thày Tài mời người em nuôi (quê quán Phan Thiết) ghé để hát chay một số bài nhạc Bỏ Túi và đặc biệt nhất là lăng xê bài Trọn Đời Yêu Em do chính thày Tài sáng tác. Ngày ấy thương xá Tam Đa đông nghẹt nơi khu cầu thang cuốn. Gia đình tôi mang lên mấy cái loa Sansui, cắm mic điện và thiên hạ vỗ tay hoan nghênh khi ca sĩ Anh Khoa trình bày miễn phí một số bài nhạc do Ba tôi in dạng Bỏ Túi. Riêng bài Trọn Đời Yêu Em thì ca sĩ Anh Khoa mấy ngày sau trình bày trong show nhạc ShotGun, phát sóng trên kênh truyền hình. Tuy nhiên bài Trọn Đời Yêu Em không thành công mấy dù Anh Khoa đã hết mình lăng xê cho người anh nuôi của mình. Só rì nhé thày Tài! Tuy bài này không hay mấy nhưng tôi biết chắc cô Tài đã là người vỗ tay nhiều nhất về người lính dù hào hoa này. Và tuy số thu không lấy lại được tiền vốn, Ba tôi vẫn hài lòng vì mình đã hết lòng với người bạn và là cộng sự viên trong cuộc hành trình âm nhạc này.

          Một tối mồng 2 Tết, Ba tôi chở tôi đến căn nhà thày Tài ở xóm Kiến Thiết (đường Trương Minh Ký). Thày đón chúng tôi vẫn bằng bộ đồ lính dù vì còn phải trực trong ngày đầu năm. Cô Tài bế con chào đón Ba tôi bằng câu chúc Huế rặt “chục anh ngày Tệt …”. Ba tôi hỏi thăm thày về công việc và đời sống quân ngũ. Ba tôi cắc cớ hỏi thày “Thế chú Tài đi lính dù mà chú nhảy dù bao nhiêu sô rồi?”. Tôi thấy mặt thày Tài đỏ bừng lên. Thày lí nhí như một đứa học trò bị bắt lúc ăn vụng “Em đi lính dù mà đâu có biết nhảy”. Tuy thày nói nhỏ nhưng tôi nghe rõ mồn một. Tôi bật cười nhớ đến bài kích động nhạc “Lính Thành Phố” và thầm nghĩ chắc thày mình là dạng lính kiểng đây. Thấy tôi cười, thày càng bối rối hơn, quay mặt vào trong, giả vờ bận rộn hối vợ bỏ con xuống lấy bánh mứt ra đãi khách. Bị Mẹ bỏ xuống đất con bé oà khóc một hồi làm vợ chồng thày càng bối rối hơn…

          Qua đến Mỹ năm 75 thì sự nghiệp âm nhạc của Ba tôi đứt đoạn. Chẳng mấy ai biết đến mối liên hệ của ông với nền nhạc Việt xa xưa. Ngay cả mấy chị em tôi đa số cũng chỉ nhớ Bố mình thuở nhỏ thỉnh thoảng vẫn hay đàn măng cầm bài Ba Bà Đi Bán Lợn Xề, và nếu lãng mạn một chút thì ông đàn bài Dư Âm cho Mẹ tôi lim dim nhớ dĩ vãng. Năm 78, một người chị tôi, chị Tâm, lấy anh Xuân ở Houston Texas và dọn về nhà chồng. Chị tủm tỉm cầm về cho Ba tôi xem một tập nhạc Bỏ Túi mà ông chồng đã mang theo ngày anh Xuân đi du học. Mấy chị em tôi sững sờ khi thấy tên Ba tôi xuất hiện phía sau lưng tập nhạc “mọi chi phiếu và liên lạc xin gửi về ...”. Dịp ấy ông mơ màng nhắc lại những thành công của phong trào nhạc Bỏ Túi do ông khởi xướng. Tôi được ông kể lại những vui buồn với từng bài hát xuất bản nhạc nhỏ. Tôi thích thú nhắc lại cho ông lời bài hát sửa lại giữa tôi và thày Tài và cười hề hề khi nhớ lại phương cách tụi tôi đã qua mặt Bộ Thông Tin.


          Khoảng cuối thập niên 60 cho đến năm 75, phong trào nhạc ở VN chuyển hướng với nhiều ban nhạc trẻ, với những mái tóc hippy bồng bềnh, những cành hoa hippy to lớn dán trên áo thun và những tờ nhạc bỏ túi xinh xinh. Giờ có nhắc lại thì chúng ta vẫn ngậm ngùi nhớ đến các tên tuổi của Phạm Duy, Nguyễn Trung Cang, Trường Kỳ. Riêng trong tôi còn có thêm hai cái tên Lê Ngô Tài và Nguyễn Như Thức, hai kẻ đã đứng sau lưng hậu trường của nền nhạc Nhỏ xa xưa. Trong thập niên 90, Ba tôi có trở lại Saigon và ghé vào hẻm đường Lê Văn Sỹ để tìm lại thày Tài nhưng không gặp. Tôi cũng ghé tìm quán Thịt Bò 7 Món – Thiên Thai trên đường Huỳnh Văn Bánh (Nguyễn Huỳnh Đức xưa) để tìm nhìn cái bảng hiệu mà thày Tài đã sơn vẽ và ký tên ở góc nhưng cả cái quán này cũng đã dẹp nhường lại cho một hãng tiện sắt cũ kỹ. Sau này Ba tôi lớn tuổi và còng lưng không đi lại được nữa. Thấy tôi hay về thăm Saigon và hay chụp hình những căn nhà cũ để lấy lại kỷ niệm, ông hỏi xem tôi có hình căn nhà của thày Tài hay không. Tiếc rằng những lúc lang thang ở tp Hồ Chí Minh, tôi đã không ghé con hẻm nhà thày Tài. Thấy tôi không có kỷ niệm về ông thày cũ, Ba tôi lặng ngồi không nói. Mắt ông mơ màng nhìn bầu trời xanh, ngậm ngùi nhớ lại một thời huy hoàng và đám Bụi Đỏ nơi con đường xưa.


          “Xưa theo Ngọ về
          Mái tóc Ngọ dài
          Hôm nay đường này
          Cây cao hàng gầy
          Ði quanh tìm hoài
          Ai mang bụi đỏ đi rồi”


          Qua cái mạng web Chút Lưu Lại, lúc tán gẫu về câu truyện Nhớ Huế, vô tình tôi gặp lại cô con gái thày Tài với cái nick tiền định Hoàng thị Ngọ. O Ngọ cho tôi biết thày Tài còn sống khoẻ và dời nhà về Ngã Tư Bảy Hiền/Ông Tạ và ông có ý muốn ghé thăm Ba tôi. Ngậm ngùi tôi cho O Ngọ biết là Ba tôi đã qua đời từ dạo đầu năm nay. Trùng hợp thay, thời điểm này là lúc tôi đang thu xếp làm một chuyến ghé bến SaiGon mùa hè. Vui vẻ tôi hẹn thày Tài đi ăn phở và O Ngọ đi ăn một chầu chè 75. Cuối tuần này gia đình tôi làm lễ 100 ngày cho Ba tôi. Khi nhìn bức ảnh của ông trên bàn thờ, tôi thì thầm nhắn là tôi sẽ mang về cho ông một ít hình ảnh của đám Bụi Đỏ Ngày Xưa.

          Nguyễn Du Anh – Vũ
          viết xong ngày 31-5-2013
          gửi đến Bố và thày Tài
          Đã chỉnh sửa bởi SauDong; 01-06-2013, 03:38 PM.

          Comment

          • #35

            oops, chị BL ơi... kíu bồ., không hiểu sao mà cái font chữ nó đổi nhỏ xíu, khó đọc thế này !
            Đã chỉnh sửa bởi SauDong; 02-06-2013, 03:55 AM.

            Comment

            • #36

              ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi SauDong View Post
              Bụi Đỏ Ngày Xưa



              {tiếp theo)


              Sau đó sự nghiệp Nhạc Bỏ Túi của Ba tôi và hoạ sĩ Lê Ngô Tài còn được tô son bằng một vài sự cố khá hi hữu. Trước ngày xuất bản tờ nhạc bỏ túi Giết Người Trong Mộng, Ba tôi cho phát in một số tờ quảng cáo tung dán ở nhiều trung tâm thương mại bằng lời lẽ do thày Tài đạo diễn mời các Fan ái mộ ghé xem “Phạm Duy giết người …”. Thế là hôm ấy trước cửa hiệu Thanh Hương là nhiều bạn trẻ bu kín để mua tờ nhạc và được bác Phạm Duy ký tặng. Một lần khác thì thày Tài mời người em nuôi (quê quán Phan Thiết) ghé để hát chay một số bài nhạc Bỏ Túi và đặc biệt nhất là lăng xê bài Trọn Đời Yêu Em do chính thày Tài sáng tác. Ngày ấy thương xá Tam Đa đông nghẹt nơi khu cầu thang cuốn. Gia đình tôi mang lên mấy cái loa Sansui, cắm mic điện và thiên hạ vỗ tay hoan nghênh khi ca sĩ Anh Khoa trình bày miễn phí một số bài nhạc do Ba tôi in dạng Bỏ Túi. Riêng bài Trọn Đời Yêu Em thì ca sĩ Anh Khoa mấy ngày sau trình bày trong show nhạc ShotGun, phát sóng trên kênh truyền hình. Tuy nhiên bài Trọn Đời Yêu Em không thành công mấy dù Anh Khoa đã hết mình lăng xê cho người anh nuôi của mình. Só rì nhé thày Tài! Tuy bài này không hay mấy nhưng tôi biết chắc cô Tài đã là người vỗ tay nhiều nhất về người lính dù hào hoa này. Và tuy số thu không lấy lại được tiền vốn, Ba tôi vẫn hài lòng vì mình đã hết lòng với người bạn và là cộng sự viên trong cuộc hành trình âm nhạc này.

              Một tối mồng 2 Tết, Ba tôi chở tôi đến căn nhà thày Tài ở xóm Kiến Thiết (đường Trương Minh Ký). Thày đón chúng tôi vẫn bằng bộ đồ lính dù vì còn phải trực trong ngày đầu năm. Cô Tài bế con chào đón Ba tôi bằng câu chúc Huế rặt “chục anh ngày Tệt …”. Ba tôi hỏi thăm thày về công việc và đời sống quân ngũ. Ba tôi cắc cớ hỏi thày “Thế chú Tài đi lính dù mà chú nhảy dù bao nhiêu sô rồi?”. Tôi thấy mặt thày Tài đỏ bừng lên. Thày lí nhí như một đứa học trò bị bắt lúc ăn vụng “Em đi lính dù mà đâu có biết nhảy”. Tuy thày nói nhỏ nhưng tôi nghe rõ mồn một. Tôi bật cười nhớ đến bài kích động nhạc “Lính Thành Phố” và thầm nghĩ chắc thày mình là dạng lính kiểng đây. Thấy tôi cười, thày càng bối rối hơn, quay mặt vào trong, giả vờ bận rộn hối vợ bỏ con xuống lấy bánh mứt ra đãi khách. Bị Mẹ bỏ xuống đất con bé oà khóc một hồi làm vợ chồng thày càng bối rối hơn…

              Qua đến Mỹ năm 75 thì sự nghiệp âm nhạc của Ba tôi đứt đoạn. Chẳng mấy ai biết đến mối liên hệ của ông với nền nhạc Việt xa xưa. Ngay cả mấy chị em tôi đa số cũng chỉ nhớ Bố mình thuở nhỏ thỉnh thoảng vẫn hay đàn măng cầm bài Ba Bà Đi Bán Lợn Xề, và nếu lãng mạn một chút thì ông đàn bài Dư Âm cho Mẹ tôi lim dim nhớ dĩ vãng. Năm 78, một người chị tôi, chị Tâm, lấy anh Xuân ở Houston Texas và dọn về nhà chồng. Chị tủm tỉm cầm về cho Ba tôi xem một tập nhạc Bỏ Túi mà ông chồng đã mang theo ngày anh Xuân đi du học. Mấy chị em tôi sững sờ khi thấy tên Ba tôi xuất hiện phía sau lưng tập nhạc “mọi chi phiếu và liên lạc xin gửi về ...”. Dịp ấy ông mơ màng nhắc lại những thành công của phong trào nhạc Bỏ Túi do ông khởi xướng. Tôi được ông kể lại những vui buồn với từng bài hát xuất bản nhạc nhỏ. Tôi thích thú nhắc lại cho ông lời bài hát sửa lại giữa tôi và thày Tài và cười hề hề khi nhớ lại phương cách tụi tôi đã qua mặt Bộ Thông Tin.


              Khoảng cuối thập niên 60 cho đến năm 75, phong trào nhạc ở VN chuyển hướng với nhiều ban nhạc trẻ, với những mái tóc hippy bồng bềnh, những cành hoa hippy to lớn dán trên áo thun và những tờ nhạc bỏ túi xinh xinh. Giờ có nhắc lại thì chúng ta vẫn ngậm ngùi nhớ đến các tên tuổi của Phạm Duy, Nguyễn Trung Cang, Trường Kỳ. Riêng trong tôi còn có thêm hai cái tên Lê Ngô Tài và Nguyễn Như Thức, hai kẻ đã đứng sau lưng hậu trường của nền nhạc Nhỏ xa xưa. Trong thập niên 90, Ba tôi có trở lại Saigon và ghé vào hẻm đường Lê Văn Sỹ để tìm lại thày Tài nhưng không gặp. Tôi cũng ghé tìm quán Thịt Bò 7 Món – Thiên Thai trên đường Huỳnh Văn Bánh (Nguyễn Huỳnh Đức xưa) để tìm nhìn cái bảng hiệu mà thày Tài đã sơn vẽ và ký tên ở góc nhưng cả cái quán này cũng đã dẹp nhường lại cho một hãng tiện sắt cũ kỹ. Sau này Ba tôi lớn tuổi và còng lưng không đi lại được nữa. Thấy tôi hay về thăm Saigon và hay chụp hình những căn nhà cũ để lấy lại kỷ niệm, ông hỏi xem tôi có hình căn nhà của thày Tài hay không. Tiếc rằng những lúc lang thang ở tp Hồ Chí Minh, tôi đã không ghé con hẻm nhà thày Tài. Thấy tôi không có kỷ niệm về ông thày cũ, Ba tôi lặng ngồi không nói. Mắt ông mơ màng nhìn bầu trời xanh, ngậm ngùi nhớ lại một thời huy hoàng và đám Bụi Đỏ nơi con đường xưa.


              “Xưa theo Ngọ về
              Mái tóc Ngọ dài
              Hôm nay đường này
              Cây cao hàng gầy
              Ði quanh tìm hoài
              Ai mang bụi đỏ đi rồi”


              Qua cái mạng web Chút Lưu Lại, lúc tán gẫu về câu truyện Nhớ Huế, vô tình tôi gặp lại cô con gái thày Tài với cái nick tiền định Hoàng thị Ngọ. O Ngọ cho tôi biết thày Tài còn sống khoẻ và dời nhà về Ngã Tư Bảy Hiền/Ông Tạ và ông có ý muốn ghé thăm Ba tôi. Ngậm ngùi tôi cho O Ngọ biết là Ba tôi đã qua đời từ dạo đầu năm nay. Trùng hợp thay, thời điểm này là lúc tôi đang thu xếp làm một chuyến ghé bến SaiGon mùa hè. Vui vẻ tôi hẹn thày Tài đi ăn phở và O Ngọ đi ăn một chầu chè 75. Cuối tuần này gia đình tôi làm lễ 100 ngày cho Ba tôi. Khi nhìn bức ảnh của ông trên bàn thờ, tôi thì thầm nhắn là tôi sẽ mang về cho ông một ít hình ảnh của đám Bụi Đỏ Ngày Xưa.

              Nguyễn Du Anh – Vũ
              viết xong ngày 31-5-2013
              gửi đến Bố và thày Tài
              đọc hết một mạch, ngậm ngùi quá đi SD ạ, con nhỏ khóc thét trong bài viết này có lẻ là..."nó đó" , SD có cho Ngọ in bài này ra đem về hco ba Tàu đọc kg? Ba già rồi, hơi lãng đãng, đọc kỹ niệm này chắc xúc động lắm đây nẹ
              Thiệt ra ba Tài đi lính mà ở ban tham mưu vẻ bản đồ hành quân không hà, chưa bắn phát súng nào hệt
              Chuyện đời thât tình cờ và có duyên nợ nhỉ, ai ngờ minh 2lai5 gặp nhau đây , nơi có chút lưu lại nạy
              kể chuyên xưa vẫn thấy bùi ngui, vì ngày xưa đẹp quá, mỗi ngày đều có ý nghĩa quạ
              Nhà Ngọ kg gần nhà ba má, nhưng mà đãi chè thì đãi tối mấy tuần chừng nào SD thấy mùi nước dừa đường cát là ngán ngược ngán xuối thì thội Cả chị BL nựa
              mong tới cái ngày "ai mang bụi đỏ đi về" quá đi..

              Comment

              • #37

                Bài này viết cho thày Tài, O Ngọ nhớ in cho thày đọc. Còn khó quá thì SĐ gửi qua email bản mới hơn. (ganoivn@yahoo.com)

                SĐ có mặt ở VN từ 28/6 đến 17/7, sẽ có mặt ở SG ngày 29 và 30, sau đó đi ra Trung nên chưa biết ngày trở lại SG. Vậy lát O Ngọ liên lạc để thu xếp ngày giờ hén. Lát nữa sẽ gọi thày Tài và cô Ngọc.

                Comment

                • #38

                  ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi SauDong View Post
                  Bài này viết cho thày Tài, O Ngọ nhớ in cho thày đọc. Còn khó quá thì SĐ gửi qua email bản mới hơn. (ganoivn@yahoo.com)

                  SĐ có mặt ở VN từ 28/6 đến 17/7, sẽ có mặt ở SG ngày 29 và 30, sau đó đi ra Trung nên chưa biết ngày trở lại SG. Vậy lát O Ngọ liên lạc để thu xếp ngày giờ hén. Lát nữa sẽ gọi thày Tài và cô Ngọc.
                  à, Ngọ đã in ra rồi, đã gửi về nhà cho cả nhà đọc rội vì ba Tài rất muốn đoc. cả nhà vui lặm kg ngờ lại có ngày như hôm nạy
                  Anh SD gọi vào số home phone là 08-39701389 nhẹ

                  hy vọng lúc anh về Ngọ kg đi công tác xa và ở nhà để đón tiêp..

                  Comment

                  • #39

                    wow, hôm nay mới biết tên thiệt của nhân vật Ngày Xưa HT. Vậy hẹn nhau ngày chủ nhật 30 nhé, để chị BL và O chọn giờ-địa điểm đi.
                    Đã chỉnh sửa bởi SauDong; 04-06-2013, 12:01 AM.

                    Comment

                    • #40

                      ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi SauDong View Post
                      wow, hôm nay mới biết tên thiệt của nhân vật Ngày Xưa HT. Vậy hẹn nhau ngày chủ nhật 30 nhé, để chị BL và O chọn giờ-địa điểm đi.
                      hehe, bí mật kg được bật mí nhạ
                      có cần mua chuộc mua mèo bằng 1 chầu chè thập cẩm kg?

                      Comment

                      • #41

                        Dạ thưa em Ngọ chị muốn em nói tên thật cho chị biết không thì thôi chứ làm gì bí mật lo lót ghê rứa chắc là SD gọi điện đến ba me NGO biết tên chứ gì chị thấy sao hay quá vui quá chị kể chuyện em và SD cho cả nhà nghe mấy lần luôn mấy đứa con chị nó nói con thấy me vui ghê như chuyện me vậy nhỏ cháu ngoài cũng cười hoài tóm lại nhà chị ai cũng vui lây he he

                        Comment

                        • #42

                          ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hoàng thị ngọ View Post
                          hehe, bí mật kg được bật mí nhạ
                          có cần mua chuộc mua mèo bằng 1 chầu chè thập cẩm kg?

                          Chi Bông Sen Xanh Biếc có hứa với SĐ 1 chầu chè thập cẩm còn kèm 1 chén chè thưng và 1 dĩa bánh bột chiên nữa đó. Ui chao ơi, sao mà nghe hấp dẫn quá.. vậy O tính sao đây? Tui thì con nhà nghèo, nên có dạng dễ ăn dễ nuôi và tui nhớ Khổng dạy... "kẻ nào đãi mình ăn chè là bạn mình đấy". Ui, khó nghĩ quá... mà nghe nói quán chè 75... nó có 75 món lận đó nghen 2 bà chị.

                          Comment

                          • #43

                            [QUOTE=SauDong;69943]Chi Bông Sen Xanh Biếc có hứa với SĐ 1 chầu chè thập cẩm còn kèm 1 chén chè thưng và 1 dĩa bánh bột chiên nữa đó. Ui chao ơi, sao mà nghe hấp dẫn quá.. vậy O tính sao đây? Tui thì con nhà nghèo, nên có dạng dễ ăn dễ nuôi và tui nhớ Khổng dạy... "kẻ nào đãi mình ăn chè là bạn mình đấy". Ui, khó nghĩ quá... mà nghe nói quán chè 75... nó có 75 món lận đó nghen 2 bà chị.

                            [/
                            ủa, Khổng tiên sinh có dạy như vậy thiệt ha? Ngọ chỉ biết Binh pháp Tôn tử có nói : Tam thập lục kế, tẩu vi..." chi chi đo..hehe...nghe tới 75 món thì thôi mình hcon5 món 36...là xách dép chạy làng chị Liên ui..

                            Comment

                            • #44

                              ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi bichlien101046 View Post
                              Dạ thưa em Ngọ chị muốn em nói tên thật cho chị biết không thì thôi chứ làm gì bí mật lo lót ghê rứa chắc là SD gọi điện đến ba me NGO biết tên chứ gì chị thấy sao hay quá vui quá chị kể chuyện em và SD cho cả nhà nghe mấy lần luôn mấy đứa con chị nó nói con thấy me vui ghê như chuyện me vậy nhỏ cháu ngoài cũng cười hoài tóm lại nhà chị ai cũng vui lây he he
                              làm cho chị vui được mấy ngày là tốt rội ai ngờ ông trời dun rũi chị hẻn có ngày hai chị em mình phải đãi chè 75 món dữ thần vậy nè chị ơi!

                              Comment

                              • #45

                                Ngọ ơi 75 món chè bắt buộc SD ăn 1 lần hết 75 món thì chị trả tiền còn khg hết thì SD phải mở hầu bao nghe khg chẳng lẻ mình 2 chị em mà thua SD hả À mà NGO ơi ngãy xưa sau đẹp quá mà trưỡc xấu quá còn giờ thì sau cũng xấu mà trước càng xấu hơn vậy khi gặp đừng xách dép chạy nghe hihi chúc em vui khoẻ

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom