• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

LÊN NÚI....TRỒNG THƠ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • LÊN NÚI....TRỒNG THƠ




    BỎ LẠI TRẦN GIAN THƠ MỘT CỎI

    Ta cuồng vọng đem thơ trồng đỉnh núi
    Nơi đầu non chờ gió thổi mây qua
    Mang âm vọng của cỏi trời xa lạ
    Thơ mọc rồi ta ngồi đợi ra hoa

    Thơ khát vọng lời trùng dương bát ngát
    Như hồn sầu nghe chuyện mới hôm qua
    Ta bỏ lại cả trần gian hội ngộ
    Thơ ngỡ ngàng vuốt hoang lạnh đời ta

    Đừng buồn nhé chồi thơ em mới lớn
    Vội vàng gì em đánh mất thơ ngây
    Xin hãy để một mình ta vụng dại
    Khép cuộc đời cho kín một vòng tay
    GOT2
    Đã chỉnh sửa bởi giongongto2; 11-09-2012, 05:44 PM.
    Similar Threads



  • HƯƠNG TRĂNG

    Rất thơm như cả rừng hoa lạ
    Hương đến từ đâu ướp chiếu chăn
    Tay nâng liếp cửa chào đêm Hạ
    Mới biết em là hương của trăng
    GOT2

    Comment




    • TIỄN ĐƯA

      Lướt thướt mưa bay về phố lạ
      Ngẩn ngơ chân bước mình em qua
      Chiều nay vội quá không về kịp
      Để tiễn em tôi xa quê nhà


      Phi trường náo nhiệt người đông quá
      Trong dòng người tiễn có ai quen
      Làm sao tìm được người quen ấy
      Đến chào tiễn biệt phút giây nầy


      Ừ ! Thì cũng lạ buổi tiễn đưa
      Nói thương thương biết mấy cho vừa
      Thôi thì cứ nghĩ như khách trọ
      Chợt đến rồi đi như hạt mưa
      GOT2
      Đã chỉnh sửa bởi giongongto2; 23-08-2012, 11:03 AM.

      Comment






      • RÊU XANH THỀM CŨ

        Bàng hoàng chân chạm thềm xưa
        Rêu xanh gối đá ướt mưa tuổi nào
        Ngở ngàng như giấc chiêm bao
        Phiêu bồng chưa mỏi khi nào nơi ta
        Ngày về mưa vẫn như là
        Giọt rơi tí tách tình ca phận người
        Ta về dừng lại chơi vơi
        Có chim mỏi cánh mời lơi hót chào
        GOT2

        Comment




        • TÌNH VẪN CHỜ NHAU

          Trăm năm tình mộng
          Cũng một kiếp người
          Nhớ về biển rộng
          Nuốt lệ đầy vơi

          Theo tình trăm ngõ
          Em về với người
          Tiễn em ta hát
          Có nhớ tình tôi

          Thương em dáng nhỏ
          Bóng dài trên đường
          Gió chiều lá đổ
          Lòng tôi tơ vương

          Gừng cay muối mặn
          Xin đừng bỏ nhau
          Sao ai lỗi hẹn
          Chờ nhau bạc đầu

          Tìm nhau tìm nhau
          Tâm tình phân tỏ
          Ta mãi tìm nhau
          Sương đầu ngọn cỏ

          Nhớ mãi về ai
          Nghìn trùng xa cách
          Viết lại nỗi niềm
          Vẽ tình lên vách
          GOT2

          Comment




          • NỖI BUỒN GÕ CỬA

            Ta đứng đấy nghe nỗi buồn gõ cửa
            Người sẽ về mang dấu ái ra đi
            Những giọt sầu sói mòn bờ tim nữa
            Muộn phiền rơi nhuộm trắng tuổi xuân thì

            Đem đau đớn rót vào thân thể nóng
            Bàn tay buồn tô lại sắc tường rêu
            Rồi thương nhớ sẽ mang tâm vào mộng
            Dáng như sương tan trên ngọn thủy triều

            Ôi nguyệt ảnh vẫn còn ngời trong mắt
            Ngón tay run sao khẩy lại cung đàn
            Lời cổ lụy còn dặm ngàn vướng vít
            Âm thanh yêu lay động ánh trăng ngàn

            Và thôi nhé gửi buồn về cõi vắng
            Xin được người cảm nhận chút hồn thơ
            Mang đời buồn ta như người lỡ bước
            Cố để quên ngày tháng cũ hững hờ
            GOT2

            Comment





            • MẸ VÀ TÌNH THƯƠNG BA LA MẬT

              Đêm Mẹ ngồi cầu kinh
              Trong sâu lắng khói hương trầm mờ tỏ
              In lên vách_Bóng Mẹ lung linh như cổ thụ
              Mong chở che con suốt đoạn đường đời

              Tiếng đại bác vẫn ru đêm
              Như nhắc Mẹ đứa con nào xa lắm
              Xa tít tắp vùng cao nguyên gió lộng
              Đêm chiến trường không biết nó ra sao

              Xào xạt sau hè
              Tàu chuối cau lay động
              Lời kinh bổng trầm dấu lặng
              Như lắng nghe bước chân nhỏ nào về
              Gió dội bốn bề
              Mẹ thỉnh lần chuông cuối

              Tiếng chuông theo thinh không về chiến trường mỏi mệt
              Con nằm nghe tiếng dội tận quê nhà
              Ôm tấm lòng Mẹ chẳng ngại phôi pha
              Lời kinh thiết mong bình an núm ruột
              Mở tấm áo có bàn tay Mẹ vuốt
              Như ướp mùi hương thanh thoát Mẹ từ bi
              Con có rất ít khi
              Nói lên lời thương Mẹ
              Giữa đạn bom khi con còn suôn sẻ
              Gửi lời thương về người Mẹ con thương
              Ngút ngàn tơ vương
              Con kính cẩn nghe trong lời kinh ấy
              Mang tấm lòng của Mẹ bất tư nghì ......
              GOT2

              Comment




              • THẪM THẤU

                Bẻ lá ta ngồi gói gió hương
                Gom mây vẽ lại sắc vô thường
                Những cơn mộng dữ trên đường lạ
                nhân thế phù du rất đổi thường

                Lau giấy ta ngồi viết lại thơ
                Từng câu mang nặng nỗi mong chờ
                Đem dòng mực thắm tô trăng khuyết
                Phơi cả tình xanh lên đá mơ

                Ta nhốt đời mình trong khói sương
                Trói luồng tư tưởng núi hoang buồn
                Đem hong ngôn ngữ bằng hơi ấm
                Đời nhẹ như là cọng cỏ thơm
                GOT2

                Comment




                • LỜI CHÚC CUỐI NGÀY
                  Nầy đây là bàn tay anh
                  Bàn tay thịt da mềm cho đi từ máu xương cha mẹ
                  Bàn tay đã níu lấy nguồn sửa để lớn thành người
                  Và bàn tay nầy vòng lại quanh em.
                  Nầy đây là hơi thở của anh
                  Đã bắt đầu từ lâu
                  Từ khi cất tiếng chào đời
                  Anh nâng niu hơi thở rất nồng nàn trong hai lá phổi
                  Những khi bối rối
                  Hơi thở đổ dồn,em dư biết vì sao.
                  Nầy đây là nguồn tư tưởng của anh
                  Nó là danh từ không hình tướng
                  Nhưng nó sẽ quyết định bao điều cho cuộc sống
                  Ngay cả khi môi anh muốn thốt một lời mật ngọt
                  Dành cho em _ nồng nàn _ cho dù nó xưa rất là xưa.
                  Nhưng đối với tất cả mọi người trên trái đất này
                  Lúc nào nó cũng mới tinh như lấy chiếc áo cưới từ trong
                  tủ kiếng ra còn thơm mùi vải. Đó là: Anh rất yêu em.
                  Và nầy đây là lời thơ của anh.
                  Nó được bắt nguồn từ sâu thẳm của trái tim
                  Ngôn ngữ và nhịp đập hòa quyện nhau làm một
                  Xuyên suốt và rung động
                  Truyền tải mọi thương yêu trên đó để thay cho môi anh
                  Thơ sẽ trao cho em nụ hôn vào những khi cuối ngày
                  Lúc hoàng hôn đã đi ngủ trên mây.
                  Những lời thơ sẽ ru em lắng sâu vào cỏi mộng
                  Quên hết mệt nhọc của thế gian đã đong đo bằng thời gian
                  Tiền bạc và sức khõe
                  Em hãy an trú đời sống của chính mình
                  Bằng chính nội lực của mình
                  Và ấm áp trong vòng tay của anh
                  Chúc em ngủ ngon. Em yêu .
                  GOT2
                  Đã chỉnh sửa bởi giongongto2; 24-08-2012, 02:24 PM.

                  Comment






                  • TIẾNG THỜI GIAN

                    Cánh chim mỏi chao nghiêng chiều sắc rựng
                    Vạt nâu trời bảng lảng bóng tà dương
                    Tiếng thời gian rơi dần vào tỉnh lặng
                    Trong vỡ tan hỗn độn cuộc vô thường

                    Từ hương gió gom mây về hội tụ
                    Dâng chút lòng nhóm lửa sưởi nghìn sau
                    Bờ trăng mơ sương đọng vành nguyệt ảo
                    Gọi hồn xa về phủ dấu rêu tường

                    Chân chùng bước đêm dịu êm rất nhẹ
                    Áo mông lung hư không thở hơi gầy
                    Hoa dấu mặt ngủ trên đồi mây tím
                    Ai mang về ru lại mộng nơi đây

                    Tay vuốt vẹ tà áo trăng mơ mỵ
                    Vó ngựa ghìm tung bụi trắng bay cao
                    Xin ghé lại vành môi thơm vừa lụy
                    Đắm chìm vào cõi êm dịu thanh tao

                    GOT2

                    Comment




                    • CHỢT THẤY LẠI MÌNH

                      Ta vụng dại trôi dài trong sinh tử
                      Đếm vô thường trên từng giọt sương mai
                      Vai trĩu nặng vầng trăng tàn sót lại
                      Bóng qua cầu nhìn vạt tóc vừa phai

                      Hồn ngơ ngẩn hỏi từ vô lượng kiếp
                      Đếm mảnh tình tay ruồng bỏ trăm năm
                      Phút chao động bờ tâm còn tha thiết
                      Nhịp đến đi hơi thở bỗng vô cùng

                      Vào cõi mộng buông đời như lá rụng
                      Ngắn hay dài đò cũng một lần qua
                      Đứng đầu sóng lặng hồn nhìn con nước
                      Chợt vỡ bùng tự tánh mỗi sát na
                      GOT2

                      Comment




                      • TRĂNG SẦU

                        Ta yêu người tình trọn vẹn trăm năm
                        Có khoảng cách cũng không dài không ngắn
                        Đời đã trải hết tháng năm lận đận
                        Thấy hoàng hôn giống buổi sáng lạ lùng

                        Em nốt nhạc trong đời ta cũ kỷ
                        Ta nghêu ngao đem dấu tận chân trời
                        Chợt thảng thốt nhìn cô đơn chờ đợi
                        Hoang mang buồn khi nhận lại tình rơi

                        Hồn trống vắng vay vầng trăng nơi đó
                        Hỏi rằng trăng có giống ở nơi đây
                        Cho gửi hỏi người nơi phương trời ấy
                        Có khi nào nhớ người ở phương nầy

                        Mỗi một điểm trên tinh cầu rộng lớn
                        Có khi nào trăng lại mỗi khác nhau
                        Nhưng có thể ta và em như vậy
                        Biết rằng yêu sẽ mang lấy trăng sầu
                        GOT2

                        Comment




                        • CÁNH PHƯỢNG TÌNH XƯA

                          Trên nhúm lá mùa hè xưa ấy
                          Có môi ai một thuở kiếm tìm
                          Một vòng tay run run khờ dại
                          Cuốn tình mình úp mặt đêm đêm

                          Trên xác phượng dưới bàn chân đó
                          Có dòng thơ lưu bút người xưa
                          Tà áo trắng chiều em qua ngõ
                          Có tiếng đàn theo gió đong đưa

                          Lối đi nào trong những ngày mưa
                          Ta chợt buồn giọt mưa thấm áo
                          Tà áo lụa hờn mưa điên đảo
                          Bàn tay mềm vuốt sợi mưa qua

                          Ta góp lại tình xưa năm cũ
                          Hạ đi qua bỗng nhớ vô cùng
                          Nhìn xác phượng im lìm như ngủ
                          Dở dang tình em có biết không
                          GOT2

                          Comment





                          • Mây Tím Bơ Vơ

                            Mây tím bơ vơ giữa bầu trời
                            Có chăng hay biết hỡi người ơi !
                            Bao thu đau khổ_với mong nhớ
                            Người hãy nhận đây một đôi lời

                            Những nhớ cùng thương qua chuỗi ngày
                            Tuổi xuân dằng dặc_mấy thu nay
                            Đã đẩy hàng lệ bao cay đắng
                            Mong tưởng người_hay mối tình ngây

                            Biển thẳm rừng sâu bóng mộ phần
                            Đẩm lệ ngậm ngùi khóc thương thân
                            Bao kẻ vô tình mau quên lối
                            Mới đó giờ đây đã ngại ngần.
                            hoanghon

                            Comment


                            • ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hoanghon View Post



                              Mây Tím Bơ Vơ

                              Mây tím bơ vơ giữa bầu trời
                              Có chăng hay biết hỡi người ơi !
                              Bao thu đau khổ_với mong nhớ
                              Người hãy nhận đây một đôi lời

                              Những nhớ cùng thương qua chuỗi ngày
                              Tuổi xuân dằng dặc_mấy thu nay
                              Đã đẩy hàng lệ bao cay đắng
                              Mong tưởng người_hay mối tình ngây

                              Biển thẳm rừng sâu bóng mộ phần
                              Đẩm lệ ngậm ngùi khóc thương thân
                              Bao kẻ vô tình mau quên lối
                              Mới đó giờ đây đã ngại ngần.
                              hoanghon
                              Hết bơ vơ

                              Anh biết hoanghon bơ vơ lắm
                              Em ráng chờ anh khoảng nửa năm
                              Anh để dành tiền hơi kha khá
                              Sẽ bay sang ấy rồi ghé thăm…

                              Em cứ mơ nhiều, cứ mộng thêm
                              Chứ đừng nên khóc lóc từng đêm
                              Anh đau lòng lắm, đau lòng lắm!
                              Càng nhớ em nhiều, càng nhậu thêm

                              Em đừng hờn trách, đừng hờn trách
                              Coi chừng nước mắt hóa thành bia
                              Làm anh thèm khát… thêm thèm khát
                              Sẽ nhậu một lèo tới giữa khuya

                              Comment




                              • NGỜ NGỢ

                                Trong văn hoá tôi la cà cưa cẩm
                                Giữa nhân gian đem cuộc thế ra cười
                                Mây gió tới đôi khi lòng nghĩ quẫn
                                Chắc phen nầy ông trời đến chơi thôi

                                Tôi là ai ! Là mảnh thiên hà vỡ
                                Một vì sao tăm tối lạc chân trần
                                Sao rơi xuống một cuộc đời trăn trở
                                Vẫn ngày đêm _ Sương khói _ Lại xa gần

                                Xin hãy rót vào chén thêm chút nữa
                                Nâng nỗi buồn rất nhẹ chạm bờ môi
                                Trái tim nầy đang say không giãy giụa
                                Chỉ một mình _ Tôi mê sãng mà thôi

                                Và cứ vậy ! Say mà tim còn đập
                                Để ngày mai quên mọi thứ trên đời
                                Cũng trái đất cũng vòng xoay trước mặt
                                Cũng nụ cười _ Và nước mắt mặn môi
                                GOT2

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom