• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Hạnh Phúc là gi?

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • ketui
    started a topic Hạnh Phúc là gi?

    Hạnh Phúc là gi?

    Mọi người nam cũng như nữ, ai cũng mong, muốn và mơ tìm được hạnh phúc với người bạn đời ... Vậy thế nào là Hạnh Phúc lứa đôi ??

    ketui làm trước nè :

    Theo ketui thì Hạnh Phúc lứa đôi rất đơn giãn võn vẹn chỉ 3 chữ thuiiii

    Cho và nhận Nếu ai cân bằng được điều này thì sẽ thấy là Hạnh Phúc ...

    Các bạn nào có ý kiến gì hay thì góp ý thêm nha

  • ketui
    replied
    Số phận...

    "Số phận không phải là sự an bài mà chính là sự lựa chọn. Không phải chúng ta chờ đợi điều gì từ số phận mang đến mà là chúng ta phải thực hiện nó.

    Những người thông minh sẽ lựa chon đi đường thẳng thay vì đường vòng vì đó là con đường ngắ...n nhất. Những người rộng lượng sẽ lựa chọn đi đường vòng thay vì đường thẳng vì ở đó có nhiều cảnh đẹp.

    Đường đi không phải ở dưới chân mà chính là từ trong tâm. Khi tâm bạn không phiền não thì không ai có thể làm bạn phiền não được. Khi bạn không thể buông bỏ đó chính là tự đem phiền não đến cho mình."

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Tôi là con Thắm, con Bà Tư bánh tằm…



    Chẳng biết chính xác từ khi nào, tôi bắt đầu mắc cỡ khi nghe người ta gọi mình là “con Thắm, con Bà Tư bánh tằm”.
    Năm đó tôi học lớp 8 trường xã, đã có mấy thằng bạn trong lớp để ý và bạn bè ghép đôi. Tôi nói với má: “Từ giờ trở đi, má đừng bán ở trường con nữa, tụi bạn cứ ghẹo con hoài”.

    Nghe tôi nói vậy, mặt má buồn hiu: “Vậy rồi con ăn cái gì?”. Thường ngày má vẫn để dành cho tôi một dĩa bánh thật đầy, giờ ra chơi tôi sẽ chạy ù ra ăn.Hôm nào ngán thì tôi xin tiền má để mua bánh mì hay bánh lọt mặn. “Bánh của má có nước cốt dừa, ngán muốn chết. Thôi, con không ăn nữa đâu”- tôi vùng vằng.
    Không bán ở trường, má tôi phải đẩy xe bánh tằm qua tận bên xóm Nhà Thờ rất xa. Tuy vậy có nhiều hôm bán ế, má ăn bánh tằm, nhường cơm cho anh em tôi. Anh hai thương má, cũng nhất quyết đòi ăn bánh tằm. Còn tôi thì vừa nhìn đĩa bánh, vừa lắc đầu rùng mình: “Con thấy bánh tằm là ngán tới óc o”.



    Má không nói gì, chỉ lẳng lặng chan nước mắm, lùa vội mấy cọng bánh tằm rồi đi dọn dẹp, ngâm bột, khìa thịt, xắt bì… Anh hai lườm tôi: “Mày ngán thì tao không biết ngán chắc? Nói mà không sợ má buồn. Đồ dở hơi”. Tôi sửng cồ: “Ngán thì nói ngán, mắc gì không được nói? Anh mới là đồ dở hơi!”. Tôi nói vậy rồi bưng chén cơm bỏ ra hàng ba.
    Ba mất khi tôi mới 2 tuổi. Nhà nội nghèo nên má dắt anh em tôi trôi dạt từ Châu Đốc xuống Bạc Liêu. Má học được cách làm món bánh tằm bì và nuôi anh em tôi khôn lớn bằng thứ bánh đơn sơ ấy. Tôi nhớ có lần má nói: “Tụi con ráng học để sau này có cái nghề mà sống sung sướng tấm thân. Thấy con ông Ba không? Toàn kỹ sư, bác sĩ…” Anh hai thương má nên học rất giỏi, năm nào cũng lãnh thưởng. Còn tôi thì thất thường, lúc được lúc không. Thế nhưng học xong lớp 12, anh hai nhất quyết nghỉ học, trốn ra thị xã đi làm phụ hồ để kiếm tiền phụ má. Biết tin, má giận lắm.
    Một bữa, tôi chuẩn bị đi học thì má bảo: “Cơm nước má nấu sẵn rồi, đi học về thì dọn ăn rồi học bài. Má đi kiếm anh hai”. Nói rồi má tất tả xách cái nón lá đi bộ ra chợ để đón xe lên thị xã.
    Tôi thắc mắc không biết làm sao mà má tìm được anh hai giữa nơi đông đúc, xô bồ ấy nhưng không kịp hỏi. Tôi không ngờ đó là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy cái dáng tảo tần của má. Chuyến xe lam về thị xã hôm ấy bị lật vì chở quá đông. Trong số 2 người bị thương nặng nhất và không qua khỏi có má tôi.

    Hôm đó, tôi chờ tới chiều, tới tối mà không thấy má về, trong bụng đã lo. Tới khuya thì anh hai đưa má về. Có nhiều người quen ở xã cùng đi với anh. Khi biết má gặp nạn và không trở về nữa, tôi đã ngất đi. Còn anh hai tôi thì mắt đỏ ngầu dù tôi không hề thấy anh khóc. Lo cho má xong xuôi, một bữa tôi đi học về không thấy anh hai đâu thì cuống cuồng đi tìm. Với tôi bây giờ, nỗi sợ hãi lớn nhất là anh hai lại bỏ đi. Nhưng điều đó đã không xảy ra. Tôi tìm thấy anh hai đang gục đầu trên mộ má. Anh khóc thành tiếng, khóc rất to. Tôi cũng vậy. Vừa khóc anh vừa nói, giọng khàn đặc: “Tại anh, mà má mới chết”. Tôi không biết nói gì nhưng trong bụng cũng thầm trách anh. Giá như anh đừng nghỉ học trốn ra thị xã thì má đâu có đi tìm để rồi không về nữa… Mấy hôm sau, anh hai tôi dựng cái chòi nhỏ ở chợ xã. Anh lần mò bắt chước má làm bánh tằm bì để bán. Bánh anh hai làm lúc đầu không ngon lắm, nhưng bà con thương nên rất đắt hàng. Dần dần, tay nghề của anh được nâng lên. Khi tôi học cấp ba, rồi lên Cần Thơ học đại học, thì anh cũng ra thị xã mở quán bánh tằm bì. Rồi anh cưới vợ. Lâu lâu anh lại làm bánh tằm bì mang lên ký túc xá cho tôi đãi bạn bè. Từ khi má mất, đĩa bánh tằm bì nào của tôi cũng chan đầy nước mắt…
    Tôi đã đi nhiều nơi, chỗ nào có bánh tằm bì tôi cũng ăn thử để so sánh với bánh của má và anh hai. Thật tình, tôi không thấy ai làm bánh ngon như má. Bánh tằm của má làm bằng bột gạo. Hồi trước anh hai chuyên trị bị má bắt xay bột.
    Tôi nhớ má cột cái bao bồng bột ở miệng cái cối đá để hứng bột chảy ra; xay xong thì cột miệng bao lại thật chặt rồi lấy cái cối dằn lên cho nước chảy ra bớt. Sau đó má khuấy bột rồi đổ vô khuôn ép cho ra những sợi bánh dài, to hơn cọng bún một chút. Xong xuôi má cho bánh vô xửng hấp chín rồi để nguội. Bánh tằm của má dai dai, giòn giòn, thơm thơm; nhai lâu cứ ngọt lịm trong miệng… Bì má làm cũng không giống ai. Má chọn một nửa thịt đùi, một nửa ba rọi ướp cho thật thấm mới khìa nước dừa xiêm rồi xắt sợi. Da heo má cũng mua về tự tay luộc, xắt…
    Hồi tôi còn nhỏ, má hay nhờ tôi ra lò heo của bác tư cuối xóm để lấy da heo về làm bì; lớn hơn một chút, tôi mắc cỡ không chịu đi nên anh hai phải “bao thầu” luôn. Có lần anh bực mình cốc vô đầu tôi đau điếng: “Cái thứ làm biếng như mày mai mốt bốc đất mà ăn”. Tôi vênh mặt: “Mai mốt em làm bác sĩ, tới chừng đó anh đừng có nhờ em chữa bệnh nghen”. Anh hai “xì” một cái: “Bản mặt mày giỏi lắm là bán bánh tằm bì, chớ làm bác sĩ ai mà dám đưa cho mày chữa bệnh? Đồ làm biếng”.
    Tôi công nhận mình làm biếng thật, vì tôi nghĩ có má và anh hai lo hết mọi chuyện rồi. Tới chừng những người ấy không có bên cạnh, tôi mới thấy hụt hẫng. Tôi nhớ có lần, má kêu tôi xuống bếp: “Xuống đây má chỉ cho làm nước mắm nè. Con gái, con đứa, ít ra cũng phải biết làm chén nước mắm cho ngon…” Tôi viện cớ mắc học bài nên không chịu xuống cho má dạy.
    Nhưng phải công nhận là nước mắm má làm để chan bánh tằm bì hoặc ăn cơm tấm thì ngon tuyệt. Tỏi ớt má đâm nhuyễn chứ không bằm, nước dừa tươi má nấu cho kẹo lại, chứ không dùng nước sôi để nguội pha nước mắm như nhiều người vẫn làm. Vì vậy mà nước mắm của má sền sệt chứ không lỏng bỏng.
    Cả nước cốt dừa để chan vô bánh tằm, má cũng chăm chút thật kỹ: hành tăm xắt thật nhuyễn, nêm nếm vừa ăn, không đặc cũng không lỏng quá, sao cho mỗi đĩa bánh tằm chỉ cần chan một muỗng nhỏ là đủ. Hồi má mới bán bánh tằm bì, tôi rất thích chan nước cốt dừa vô cơm để ăn. Không biết có phải do ăn nhiều quá mà lớn lên một chút thì tôi lại thấy ngán…
    Tôi đã lớn lên bằng những dĩa bánh tằm bì của má và anh hai. Giờ đây tôi đã trở thành bác sĩ như má hằng mong muốn, nhưng trong lòng tôi chưa bao giờ vơi đi những niềm ân hận. Năm nào về đám giỗ tôi cũng ngồi thật lâu bên mộ má để thầm thì những lời mà khi còn sống, má chưa bao giờ được nghe… Tôi nhớ dáng má thập thò trước cổng trường chờ giờ ra chơi để đem bánh tằm cho tôi ăn sáng; tôi nhớ những bước chân rón rén dù má phải nhấc cái càng xe lên để không gây ra tiếng động, làm mất giấc ngủ của tôi mỗi sáng sớm; tôi nhớ những ngày mưa dầm bán ế, má ăn bánh tằm thay cơm…
    Giờ đây, có nhiều hôm tôi bỗng thấy thèm quay quắt những cọng bánh tằm của má, thèm nghe tiếng má từ dưới bếp vọng lên nhắc tôi đi ngủ, thèm được má sai đi xuống xóm dưới lấy da heo về cho má làm bì… Và tôi thèm được nghe người ta gọi tôi là: “Con Thắm, con Bà Tư bánh tằm!”…
    Đối với tôi, giờ đây đó là điều đáng tự hào nhất…

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Muôn vàn ngã rẽ...


    Trong cuộc đời, chúng ta sẽ gặp rất nhiều người, nếu có duyên, sẽ đi cùng nhau một đoạn đường. Nhưng cuộc đời dài thế, có trăm ngàn ngã rẽ, kiểu gì cũng có người phải rẽ trước. Và thế là mỗi người lại tiếp tục đi con đường của mình, có thể gặp lại ở một ngã rẽ nào đó, cũng có thể không bao giờ gặp nữa. Có những người, khi đi lướt qua nhau sẽ thành người xa lạ...
    Nhưng mỗi cuộc gặp, mỗi đoạn đường, mỗi người đi cùng ta một đoạn đường, đều có ý nghĩa với ta.
    Cho dù đó là người cùng ta chơi chung những trò chơi ngày thơ bé, cùng ăn chung một cái bánh con con, cùng khóc vì mẹ mắng, cùng tay lấm mặt lấm cười vui, rồi lớn lên, mỗi đứa một chí hướng, một con đường, một ước mơ, rồi xa nhau và không bao giờ gặp lại. Ngày bé những ước mơ trong trẻo thường giống nhau, lớn lên thì mỗi đứa một quan niệm sống, những gì bạn cho là hạnh phúc, với ta có thể là tầm thường; những gì ta theo đuổi, với bạn có thể là viển vông. Đi mãi, đi mãi, rồi quay nhìn lại, điều chung duy nhất chỉ là kí ức, kí ức lấm lem màu mực trên quần áo và nụ cười vỡ ra trong veo trưa hè...
    Cho dù đó là người bạn thân thiết đã chia sẻ cùng ta những nước mắt, nụ cười của rung động đầu đời, để rồi vì một vài hiểu lầm mà xa dần nhau, mà không thể hiểu nhau, bên nhau thêm nữa. Người ta nói tình bạn giống như một quả bóng, nhìn thì rất đẹp, nhưng chỉ cần một cái gai nhỏ châm vào cũng đủ nổ tung. Thế gian có gì là mãi mãi bền vững, huống chi hai con người vốn không chung gì cả ngoài cảm giác thân thiết, hiểu nhau, cảm thông. Đến khi không còn cảm giác đó nữa thì tình bạn tan vỡ và người ta rời xa nhau... Cho dù đó là mối tình đầu trong sáng và vụng dại, khi người ta yêu mà chỉ biết là yêu thôi. Tình cảm đó sẽ theo suốt cuộc đời, cho dù không nguyên vẹn. Giống như một chiếc bình pha lê đẹp nhưng mong manh, dễ vỡ, và tuổi trẻ với sự hiếu thắng, ngây thơ, thiếu sâu sắc đã làm nó vỡ thành ngàn giọt nước mắt, nhưng người ta gói ghém ngàn giọt long lanh ấy vào hành trang của mình và mang theo. Mối tình đầu thiêng liêng đến nỗi, lúc đó, ai dám nói đó không phải là tình yêu thực sự, rằng mình không trân trọng, không sẵn sàng dâng hiến cả tuổi trẻ, cả cuộc đời cho nó, nhưng sau này khi bước vào những tình yêu khác, mới hiểu rằng lúc đó tình yêu đầu chưa đủ sâu sắc để ta hiến dâng, hi sinh. Đó chỉ là thứ tình cảm trong trẻo và đẹp đẽ như ban mai, như mùa xuân thôi. Nhưng cuộc đời còn có nắng sớm, mưa chiều, còn có mùa hạ rực rỡ, mùa thu dịu dàng, mùa đông lạnh giá…
    Cho dù là người yêu, người cùng ta đốt cháy tim mình với đam mê, ngọt ngào, nhớ nhung, cay đắng, người nào khi yêu không mong muốn được cùng nắm tay người yêu đi đến cuối con đường đời, nhưng không phải ai cũng có may mắn ấy. Có những người trước khi gặp được người sẽ cùng mình đi đến chặng cuối cùng sẽ phải đi một mình rất lâu hoặc chia sẻ những đoạn đường ngắn với một vài người khác. Thế gian rộng lớn như vậy, có biết bao nhiêu người sẽ đến, biết ai là người xa lạ, ai sẽ cùng ta đi đến chặng cuối cùng? Có lẽ chỉ có định mệnh và sự nhạy cảm của con tim mới có thể trả lời, nhưng cả hai đôi khi cũng nhầm... Cuộc đời dài như vậy, có trăm ngàn ngã rẽ, ắt sẽ có người phải rẽ trước. Có người chung đoạn đường dài, có người chia đoạn đường ngắn. Có người trở thành xa lạ, có người sẽ gặp lại nhau. Chưa đi đến cuối con đường cũng khó mà biết người đó có cùng ta mãi mãi?
    Dù sao đi nữa, dù ngắn dù dài, dù thành xa lạ hay thân thiết, mỗi một người đến trong đời ta, đi chung với ta một chặng đường đều đáng trân trọng. Họ đã là một phần đời của ta.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Thưa mẹ, con đã về!



    Hôm nay có món ăn mà Nó thích, nên mẹ nấu thật nhiều để tối nó về ăn. Hôm qua mẹ có trách nó cứ đi hoài chẳng thấy mặt mũi đâu, bây giờ nghĩ lại thấy tội nghiệp. Nó đi làm chứ có đi chơi đâu. Hằng ngày nó đi từ 8 giờ sáng, tối 9:30 mới về, có khi bận tiếp khách nó phải đi tới 11~12 giờ. Người nó gầy trơ xương mà thấy xót xa.
    Hôm nay đi làm mà lòng nó buồn, vì hôm qua mẹ nói nó cứ đi hoài chẳng bao giờ thấy nó ở nhà. Nó thấy nó có lỗi gì đâu mà mẹ lại trách nó. Nó phải đi làm mà. Mấy đứa học sinh toàn là từ xứ lạ đến, tụi nó còn nhỏ mà phải xa cha xa mẹ nên nó rất thương, nó muốn dành nhiều thời gian bên tụi nó. Ngoài ra nó còn thường làm từ thiện giúp đỡ người già neo đơn, nghèo khó. Hiếm hoi lắm mới có giờ rảnh thì nó đi chùa, uống cà phê với bạn bè để xả stress trong công việc.
    Vậy mà mẹ không hiểu cho. Mẹ suốt ngày ở nhà, chỉ có nấu cơm, rồi nghỉ ngơi, tiền bạc không thiếu thốn nên không cần nó phải lo. Có nhiều người tội nghiệp hơn cần nó giúp đỡ. Nó làm nhiều điều tốt vậy mà mẹ cứ la nó. Nó không hề hư đốn, sống buông thả vậy mà mẹ cứ la nó. Nó buồn.
    Hôm nay được xong việc sớm (7 giờ tối) nên nó quyết định về nhà. Mẹ nó đang nằm nghỉ trên đi văng, ba nó đang xem tin tức ở nhà trên. Mẹ nó tóc đã bạc nhiều muối hơn tiêu, gương mặt khắc khổ, quạnh quẽ trong căn phòng rộng lớn.
    Nhìn mẹ nó trong phút giây đó, bỗng lòng nó quặn thắt, nước mắt chực trào. Nó có thể nói chuyện với nhiều người già neo đơn hằng giờ liền, nhưng mà hầu như nó chưa bao giờ có cuộc nói chuyện với mẹ nó 15 phút. Nó nhận thấy nó biết quá ít về mẹ nó. Mẹ nó có con mà vẫn neo đơn. Vì nó bận giúp đỡ mọi người, nên không có thời gian cho mẹ nó. Trong lòng nó bỗng thấy trống rỗng, cuộc đời nó vô nghĩa cho đến giây phút đó. Tất cả những cái mà nó cho là tình thương bỗng nhiên sáo rỗng. Từ sâu thẳm trong lòng, lần đầu tiên nó thấy có một tình thương khác trong nó. Một thứ tình thương bình thường, đơn sơ, và vô danh.
    Chỉ có cái đó đang thiếu trong ngôi nhà này, và cái đó nó chưa từng nghĩ đến.
    Lòng đầy xúc động, nó tiến đến đi văng và nói: THƯA MẸ, CON ĐÃ VỀ.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Để tôi nghĩ cách xem sao...



    Đêm đó đã rất khuya, một đôi vợ chồng cao tuổi tìm đến một khách sạn ở khu du lịch hỏi thuê phòng. Người lễ tân, một thanh niên trẻ nhã nhặn đáp: “Xin lỗi, khách sạn chúng tôi đã kín khách, không còn chỗ nào cả”. Song, khi thấy bộ dạng mệt mỏi và thất vọng của 2 vị khách, người lễ tân lại nói: “Tuy nhiên, để tôi nghĩ cách xem sao…”
    Anh đương nhiên không muốn họ tiếp tục phải đi gõ cửa từng khách sạn mà xem ra cũng đã kín đặc người trong thị trấn, rồi cuối cùng phải ngồi vật vạ đâu đó bên lề đường suốt cả đêm. Vậy nên, anh dẫn hai vị khách ấy đến một gian phòng nhỏ nhưng ngăn nắp và sạch sẽ: “Đây không phải gian phòng tốt, nhưng lúc này tôi chỉ có thể làm được đến vậy”.
    Ngày hôm sau, khi hai vị khách đến thanh toán, người lễ tân từ chối: “Không cần, vì đó chỉ là phòng nghỉ của tôi, cho ông bà mượn tạm qua đêm. Chúc ông bà lên đường may mắn”. Hóa ra, cả đêm hôm đó người lễ tân đã không ngủ mà ngồi làm việc trong quầy. Hai vị khách vô cùng cảm động. Khi họ đã đi khỏi, anh tiếp tục bận rộn với công việc của mình và quên hẳn chuyện đó.
    Không ngờ một ngày kia, anh nhận được một tấm vé máy bay cùng thư mời đến New York làm việc. Hóa ra hai vợ chồng già ấy thuộc hàng tỷ phú, sau khi quay về họ quyết định mua hẳn một khách sạn sang trọng để kinh doanh và mời người lễ tân tốt bụng đến làm quản lý với niềm tin chắc chắn anh sẽ làm rất tốt công việc này.
    Đó là câu chuyện truyền kỳ về người giám đốc đầu tiên của chuỗi khách sạn hàng đầu thế giới Hilton. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, nếu biết yêu thương đồng loại, nếu con người đối đãi với nhau bằng chân tình, bất cứ việc gì cũng có thể “nghĩ cách xem sao…”

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Sự lựa chọn của bạn là gì ...


    Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?

    Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.

    Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời.
    Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.

    Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. "Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.
    -Điều này nghĩa là gì vậy cha - cô gái hỏi.
    - Ba loại thức uống này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác.

    Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm.
    Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn.
    Hạt cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà.

    Người cha quay sang hỏi cô gái: Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh?

    Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực?

    Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và cứng cáp hơn.

    Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon.

    Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Chết...

    Không có gì giúp ta hiểu ý nghĩa cuộc sống cho bằng cái chết.
    Tưởng tượng rằng tôi đang dự đám tang của chính mình.
    Tôi nhìn thấy thi hài mình trong quan tài, giữa nến hoa và khói hương nghi ngút.
    Cặp mắt tôi dừng lại một chút trên khuôn mặt những người xung quanh. Bấy giờ tôi mới hiểu cuộc sống của họ thật ngắn ngủi biết bao! Thật tiếc là họ chưa ý thức về điều đó. Lúc này, tâm trí họ đang tập trung vào tôi, chứ không phải vào cái chết của chính họ hay sự ngắn ngủi của đời người.
    Một cảm giác thật lạ, vì hôm nay là buổi trình diễn cuối cùng của tôi trên mặt đất, lần cuối cùng tôi là trung tâm chú ý của mọi người.
    Trên tòa giảng, vị linh mục đang nói về tôi. Tôi vui thích thấy mình được mọi người thương tiếc. Tôi để lại một khoảng trống đau thương trong tim của người thân và bạn bè. Nhưng cũng thành thực nhận rằng: trong đám đông kia cũng có một số người vui mừng vì sự ra đi của tôi.
    Theo đám rước vào nghĩa trang, tôi chen giữa đám đông đứng lặng bên mộ huyệt. Chương cuối cùng của đời tôi khép lại khi những lời cầu nguyện sau cùng được cất lên, và cỗ quan tài từ từ chìm sâu vào lòng đất.
    Tôi vẫn đứng bên mộ, hồi tưởng lại từng chương của đời mình, trong khi những người khác vội vã về nhà, về với những ước mơ và lo toan thường nhật. Một năm sau tôi trở về trái đất. Những khoảng trống đau thương kia đã được lấp đầy. Ký ức về tôi vẫn sống trong tim bạn bè, nhưng họ ít nghĩ về tôi hơn. Giờ thì những người khác đã trở nên quan trọng hơn trong đời họ. Và phải thế thôi, vì cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Tôi thăm lại công việc của mình: có ai đó đang tiếp tục làm. Giờ thì đã có người khác quyết định thay tôi. Tôi tìm lại những đồ dùng tôi yêu thích: chiếc đồng hồ, dàn vi tính, chiếc xe …, những thứ mà ngày nay không ai còn dùng nữa, vì đã quá lỗi thời.
    30 năm sau tôi trở về lần nữa. Ngoài một vài bức ảnh mờ nhạt trong album và dòng chữ khắc trên mộ, chẳng có gì còn lại về tôi. Không còn cả những kí ức nơi bạn bè, vì chẳng còn ai sống nữa. Tôi cố tìm những gì còn sót lại. Ánh mắt tôi dừng lại nơi một chút bụi trong quan tài, lòng nghĩ về đời mình thuở trước: lo toan và niềm vui, tham vọng và mộng mơ, vinh quang và tủi nhục… Những gì đã làm nên đời tôi, tất cả đã cuốn bay theo gió. Chỉ còn lại một chút bụi, như dấu chứng đã từng có tôi trên đời.
    (Lm Phạm Quang Long phỏng theo Anthony de Mello)

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Tình Cha Me...

    Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ
    Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha
    Nước biển mênh mông không đông đầy tình Mẹ
    Mây trời lồng lọng không phủ kín công Cha.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Mẹ và con



    Một người con không có khả năng nuôi mẹ già anh ta quyết định cõng mẹ lên núi bỏ.
    Đến tối, người con nói với mẹ là cõng mẹ lên núi đi dạo, bà mẹ lấy hết sức đeo lên vai con.
    Trên đường đi anh ta nghĩ rằng phải leo lên chỗ nào thật cao mới bỏ mẹ xuống.
    Bỗng anh nhìn trên vai mình thấy mẹ đang cố giấu những hạt đậu rải suốt đoạn đường đi, anh hỏi mẹ:
    - Mẹ rải đậu làm gì thế?
    Kết quả câu trả lời của mẹ đã khiến anh bật khóc:
    - Ngốc ạ! Mẹ sợ lát nữa còn mình con xuống núi sẽ bị lạc đường.


    Con dù lớn vẫn là con của mẹ,
    Đi hết cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Tuyển vợ...

    Một câu chuyện của thời chưa ai biết gì về Computer hay Internet.
    Ngày ấy, một thương gia bí ẩn đến từ Trung Đông bất ngờ ra một thông cáo tuyển vợ với hai điều kiện quái dị là người chấp nhận lấy ông phải tuyệt đối lìa bỏ mọi quan hệ liên lạc với bất cứ ai ngoài ông và điều thứ hai là dám theo ông đến cùng trời cuối đất mà không cần biết trước đó là đâu, cũng như sẽ làm gì, sống ra sao. Tất cả người đẹp sau khi đọc xong thông cáo trên đều lạnh người lắc đầu nguầy nguậy. Ai lại dại đến thế chứ, con người chứ đâu phải thứ gì… Thân gái dặm trường, biết đâu ông chồng kỳ lạ kia lại đem vợ tế thần ở chốn hoang đảo rừng sâu hay bắt làm chuột bạch cho một thí nghiệm tàn độc nào đó thì có mà tiêu một kiếp hồng nhan.
    Vậy mà phút cuối cũng có một người đẹp đã liên lạc với người đại diện của ông thương gia. Nàng là một sinh viên xuất thân cô nhi viện theo chân các Sơ lưu lạc nhiều nước và tự nhận là không có tình thân, không quê hương và thậm chí hồi ức kỷ niệm với nàng cũng là một thứ xa lạ. Ông thương gia vui quá, tiệc tùng suốt mấy ngày để mừng mình tìm thấy báu vật. Người con gái ấy đẹp và rõ ràng chẳng giống ai trong đám quần thoa và đó chính là mẫu người mà ông ao ước.
    Mười năm rồi ba mươi năm trôi qua, chuyện tình của người thương gia vẫn đẹp như trong mùa cưới. Tuổi già, hai vợ chồng ông về sống lặng lẽ ở một thôn trang bên Ý và ông đã mất trước bà mấy năm.
    Một chiều kia ở nghĩa trang có hai người viếng mộ, một bà cụ và một người đàn ông trẻ tuổi, nhìn hệt mẹ con. Ngồi trên chiếc băng đá xanh rêu nằm cạnh dãy mộ, giọng người đàn bà đều đặn thong thả:
    - Ngày con dắt Verona về ra mắt, mẹ chợt nhớ đến tờ thông cáo tuyển vợ của ba con ngày xưa. Mẹ đã muốn nói đôi điều với nó nhưng lại thôi. Bây giờ thời thế đã khác, mỗi người một phận, thôi thì cứ xuôi theo tự nhiên. Có chuyện này ngộ lắm, ngày ba con còn, mỗi lần nhắc lại ông đều cười đến chảy nước mắt. Ba con có chút ấn tượng xấu về phụ nữ qua mấy cô bạn gái trước lúc gặp mẹ. Thế là ông ra cái thông cáo quái gỡ kia để tìm một người vợ không tò mò, ít nói và không có quá nhiều quan hệ với thân nhân hay bè bạn. Chỉ vậy thôi. Còn mẹ, gốc cô nhi mà, mẹ đã hiểu thông cáo kia theo cách của mình nên gật đầu cái rụp để theo ba con. Nhiều người cứ bảo chắc tại mẹ nghèo nên liều mạng, nhưng chỉ có mẹ hiểu mình muốn gì, nghĩ gì. Sau này nghe mẹ giải thích, ông ấy nói, lấy bà coi như tôi cưới hết tinh hoa phụ nữ trên đời. Ổng nịnh đầm giỏi lắm, nhưng mẹ tin câu nói đó là thiệt, dù không dám nhận mình xứng đáng vậy.
    Người đàn ông đang dõi mắt nhìn ra cổng nghĩa trang, nghe đến đây thì đưa mắt nhìn vào bà cụ như thôi thúc bà nói tiếp. Bà cụ hắng giọng khe khẽ, rồi chậm rãi bằng một giọng nói xa xôi như đưa người quay về một dĩ vãng nào xa lơ lắc:
    - Mẹ là cô nhi nên dĩ nhiên không thân thích, từ bé đã quen với những bất trắc, bất toàn. Đọc thấy thông cáo bắt mình không được tò mò chỗ sẽ đi là đâu, sẽ sống như thế nào, thì mẹ bật cười một mình. Có độc thân hay lấy ai ngoài ông ấy thì cuộc đời mẹ làm gì lại chẳng có những điều không thể ngờ trước. Chuyện huề vốn.
    Điều kiện thứ hai là ngoài ông ấy thì mình không còn một liên lạc quan hệ nào với bất cứ ai, kể cả sự nắm níu một nơi chốn cũng là điều ông ấy không muốn. Cứ nhắm mắt theo ông là được. Ba của con muốn mẹ chỉ biết có ông ấy và chỗ hai người đang có mặt. Mẹ lại cũng hiểu điều này theo cách của mình. Chuyện quan trọng nhất đời chính là điều gì sinh tử nhất trong mỗi thời điểm, mỗi lúc mình chỉ có thể dốc lòng cho một chuyện hay một người thôi. Lăng xăng quá thường hỏng việc. Kể cả những bận lòng kiểu hồi ức nhiều khi cũng không phải điều cần thiết. Lắm lúc phải quên cho bằng được con người cũ của chính mình thì người ta mới học được những điều mới lạ. Điều kiện thứ hai này lại cũng là chuyện có nói thêm thừa. Thế là mẹ gật đầu không do dự. Hiểu được chừng đó thì những thói xấu thường thấy như tò mò, nhiều chuyện, hiếu sự sẽ không còn nữa. Ba của con thâm thúy chỗ này.



    Gió chiều thổi lồng lộng qua nghĩa trang, nắng đã tắt từ lâu. Hai mẹ con bà cụ từng bước ra cổng. Sau lưng họ là một nấm mồ của một trong những người đàn ông may mắn nhất thế giới.
    (Toại Khanh)

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Đạo khả đạo phi thường đạo

    Nên đọc nhiều sách, nhưng nếu không biết lựa sách để đọc thì đọc cả đời cũng vô công. Xin nhớ giùm, thời gian ta có không nhiều, mà thứ không đáng đọc phải tính bằng số triệu.

    Quen biết nhiều thì tốt, nhưng không biết lựa bạn lành thì coi như trao thân nhầm chỗ.

    Ăn gì cũng thấy ngon miệng có thể nói là chuyện tốt, nhưng gặp gì cũng ăn thì là chuyện xấu.

    Đi nhiều chưa hẳn là xấu, nhưng đi không có mục đích đàng hoàng chỉ là lang thang trôi dạt: Phí tiền, phí sức, phí thời gian, phí đủ thứ.

    Giai đoạn tu học nào cũng tốt, nhưng một khi dừng lại để tâm đắc với nó thì coi như tiêu tùng. Giới luật, thiền định, tri kiến,… đều vậy cả.

    Bớt ngủ nghỉ thì tuyệt, nhưng bệnh mất ngủ thì tuyệt không nên có.

    Phật giáo không có chùa chiền thì tứ chúng sinh hoạt thế nào, nhưng coi nặng chùa chiền hơn việc đào tạo nhân sự tài đức thì hỏng.

    Không có tín nữ thì tăng ni có mà chết, nhưng để họ ngồi hẳn chiếu trên thì coi chừng loạn.

    Chỉ vì khoái mùi thịt mà ăn mặn là gieo chủng tử loài ăn thịt sống. Chỉ biết cắm cổ ăn chay mà không biết gì hơn, là gieo chủng tử loài ăn cỏ. Thực đơn (menu) trong đầu quan trọng hơn trên bàn ăn.

    Chỉ biết lo sướng thân mà không màng gì ngoài ra, dù trong đạo hay ngoài đời, chỉ là trẻ con. Biết mà không dám bày tỏ, là người câm. Có người bày tỏ mà mình vẫn không màng, đó là người điếc. Nghe bày tỏ mà không nhận thức nổi vấn đề, đích thị người mất trí. Biết mà không hành động, hẳn là người bại liệt.

    Mê đắm trong ngũ dục là luân hồi kiểu hạ cấp, mê đắm thiền định là luân hồi kiểu cao sang, tu Quán mà chưa thật sự chán sợ sinh tử thì coi chừng Tăng Thượng Mạn (adhimàna), tức còn hơi sức để soi gương trong ngôi nhà đang cháy.

    Không biết gì để nói, là dốt. Nói quá chỗ biết của mình là phét. Nói không kiểm chứng là ẩu. Biết không cần thiết mà vẫn nói là nhảm. Biết điều cần thiết mà không nói là hiểm.

    Biết mình là thượng đế của mình chắc chắn dễ sống hơn là tin rằng mình được ai đó an bày mọi thứ. Thật lạ khi không hiếm kẻ trí thức vẫn cứ chọn cách nhận thức thứ hai.

    Rõ ràng nhận thức về tính Vô Ngã giúp ta thanh thản hơn sự tin tưởng vào một cái gì đó. Nhưng cũng là lạ khi phần lớn thiên hạ cứ sợ mình bị mất.

    Nhiều người cứ tưởng lúc NHẬN vui hơn lúc CHO, nhưng nằm nghĩ lại đi, hình như phải thấy ngược lại mới đúng. Hiếm có món quà nào có thể khiến ta vui suốt mấy chục năm, nhưng một nghĩa cử đẹp ta trao ra lần nào đó sẽ khiến ta vui hoài không chán.

    Ai cũng tưởng đông người chung quanh sẽ vui hơn sự cô độc. Nhưng kỳ thực, sự lẻ loi hiếm khi làm khổ ta như sự chung đụng. Ngồi ngó bóng mình trên vách lâu ngày sẽ nghiện chứ chẳng chơi!

    Cái gì dễ được cũng dễ mất, Tình, tiền hay chuyện tu tập đều thế.

    Cứ tưởng có một căn phòng riêng tĩnh mịch để sống tâm linh gì đó thiệt cao siêu, ai ngờ lúc có rồi cứ ngại bước vào, hoặc có vào cũng chỉ để nằm nghĩ vẩn vơ một lát rồi ngủ.

    Tình cảm là mật đắng, không phải mật ngọt. Có điều nó thơm và đẹp. Nhưng khôn hồn đừng chạm vào. Ai biết chữ Tình bằng cả lục căn thì chỉ có chết!

    Nhiều người cứ tưởng mình thông minh hay trí thức, nhưng thực ra đời sống của họ rất dễ bị ảnh hưởng bởi nhiều thứ: Chuyện lớn có thể là cuộc bầu cử ở Mỹ và nhỏ hơn, có thể chỉ là điệu nhảy Gangnam Style của anh chàng Park Jae Sang thoạt nhảy ra từ bóng tối.

    Có viết đến ngàn năm nữa cũng không hết được điều muốn nói, tôi bỗng dưng muốn kết thúc bài viết bằng một câu nói của Edith Sitwell, một nhà thơ người Anh (1887-1964): “I am patient with stupidity but not with those who are proud of it.” Tạm dịch là thằng ngu thì tôi còn gượng chịu đựng được, chứ đứa kiêu ngạo với cái ngu của mình thì tôi bó tay!

    (Toại Khanh)

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Tôi luôn thấy hạnh phúc...



    William Shakespeare đã nói rng:
    Tôi luôn thy hnh phúc, bn có biết vì sao không?
    Bi vì tôi không bao gi mong mun bt c điu gì t bt kỳ ai
    Nhng mong mun như vy bao gi cũng mang li tn thương…
    Cuc sng vn ngn ngi, vì vy hãy trân quý cuc sng…
    Hãy luôn hnh phúc và mm cưởi
    Hãy lng nghe trước khi m li
    Hãy suy nghĩ tht k trước khi đt bút viết
    Hãy kiếm đ trước khi nghĩ đến vic chi tiêu
    Hãy tha th trước khi cu nguyn
    Hãy cm thông trước khi cm thy b tn thương
    Hãy yêu thương trước khi ghét b.
    Cuc sng vn là vy
    Hãy sng, cm nhn và thưởng thc.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Tản mạn tâm tư...




    Không học Phật Pháp thì không biết đường nào để giải thoát, nhưng cái thấy trong lúc chứng ngộ tuyệt nhiên không giống với những gì ta đã học. Tấm bản đồ không phải con đường, càng không phải chỗ mình muốn đến. Nhưng bỏ mất nó thì có mà chết, mà ôm cứng lấy nó cũng chết. Muốn tu học ngon lành, hãy hỏi mấy em hướng đạo sinh cách dùng bản đồ.

    Công đức bố thí giúp ta được giàu có, nhưng giá trị của sự giàu có không bằng một phần triệu của cái tâm bố thí. Dầu ta có giàu đến cỡ nào đi nữa.

    Người tu hành phải biết sống vô sản, nhưng không tài sản chưa hẳn là sự tu hành. Cái tâm không tha thiết vật chất là tâm của hiền thánh, sự nghèo khó trong nổi thèm khát nọ kia chỉ là đời sống của loài ngạ quỷ.

    Người ta nói té ở đâu thì phải đứng lên từ chỗ đó. Mọi khổ ải trầm luân luôn bắt đầu từ sự có mặt của ngũ uẩn, nhưng không biết nhìn lại ngũ uẩn mà có thể giải thoát thì là chuyện xưa nay chưa từng.

    Những may mắn ta có được bây giờ chỉ là quả lành từ quá khứ. Một người điên hay đứa con nít chỉ biết trái xoài trên tay, không biết phải làm sao để sau đó có thêm những trái xoài khác.

    Thuyết pháp và lập chùa là giúp người khác tu tập. Nhưng người làm hai việc đó thường rất dễ quên mình. Xưa nay kẻ trúng số hiếm bao giờ là người bán vé số. Không hiểu tại sao.

    Kẻ tu hành cứ lo đi đứng đây kia thì tâm tư dễ bị loạn động. Nhưng ở hoài một nơi coi chừng tâm tư tù đọng. Nếu phải đi, lòng cần như gió và nếu phải ở, tâm nên như nắng, đốm nắng bên thềm.

    Giới luật là dãy hàng rào bảo vệ người, đất và tài sản bên trong, chớ không phải để giam hãm, nhốt tù chủ nhân.

    Ý nghĩa của chuyện tu hành là để bỏ được cái gì, không phải để có được cái gì. Hai động từ này đã thay đổi lịch sử Phật giáo.

    Một sợi tóc hay chiếc lá me nhỏ xíu có thể khiến ta dầm mình trong một niềm vui hay nỗi buồn chất ngất. Vậy mà nhiều lúc đi ngang một ngọn núi hay hồ nước mênh mông ta vẫn không có cảm giác gì đặc biệt. Ở đời không có gì là nhỏ hay lớn tuyệt đối, cái cốt tử là lòng mình ra sao.

    Đọc báo thấy sự ngoan hiền tuyệt đối của người dân Triều Tiên, rồi nhìn lại sự răm rắp của Phật tử và giáo dân một số nơi, nhiều người thấy tiếc đến nhói ruột. Ước gì kẻ lãnh đạo của bầy chiên lành đó biết tận dụng sự trung thành tận tụy kia một cách thông minh và thiện chí thì chuyện tốt nào làm không xong chứ. Người ta chỉ biết chăn nuôi nhằm những mục đích rất nhỏ nhoi.

    Trên mấy chiếc máy bay dân sự của Mỹ luôn có câu này ở lưng ghế trước mặt hành khách: Life Vest Under Your Seat. Phao cứu hộ nằm ngay bên dưới ghế ngồi của bạn. Ô hay, câu này nghe quen quen, hình như có một câu Pháp Cú cũng có nội dung tương tự!

    Mấy chục tuổi đầu, một ngày nhận ra chuyện này lạ lắm. Một người thông minh và thiện chí vị tha đến mấy cũng mặc, cứ trao tay họ chút quyền lực thì hầu hết ai cũng đột nhiên ngu, ác, và tham giống hệt nhau. Khác biệt chăng là hình thức biểu hiện. Tôi lạnh người khi tìm hoài đến giờ vẫn không thấy ngoại lệ.

    Người cư sĩ càng ít hiểu biết giáo lý thì cơ hội làm nô lệ sẽ lớn hơn cơ hội làm đệ tử của tăng ni.

    Ở một số cửa hàng bên Mỹ, người ta ghi câu này trên cánh cửa phòng vệ sinh: No Merchandise Beyond This Point. Tạm hiểu là đừng mang hàng hoá vào đây, hoặc chuyện buôn bán là ở ngoài kia, không phải trong này. Trời ạ, lẽ ra câu này phải được treo ở nhiều nơi lắm.

    Người ta ít khi có hứng thú với món hàng mình đang bán, cần thứ gì tương đương thì vẫn thích tìm đến mua ở chỗ khác. Người tu học coi chừng mình cũng vậy, qua ngày dài tháng rộng không còn tin vào những gì mình vẫn rao giảng tuyên truyền. Đưa người vào đạo, còn mình hướng tâm về đời.

    Buôn có bạn, bán có phường. Trong cửa thiền hình như cũng thế. Người tinh tấn hay giải đãi luôn đi theo nhóm, nhóm càng đông thì quan điểm của mình càng được củng cố. Cái bậy được nuôi dưỡng lâu ngày cũng thành ra một cái đạo chứ chẳng chơi!

    Mọi kiến thức và suy tư ngoài kinh điển phải được quy chiếu trên kinh điển, nhằm chứng minh Phật Pháp uyên nguyên, không phải những thứ có thể thay thế lời Phật. Vào Youtube nghe tăng ni bây giờ thuyết giảng dễ thấy mọi sự đang đi ngược lại.

    Người có nghe thấy chút ít về Phật mỗi khi có chuyện đau buồn thì thường muốn tìm về bên chân Phật. Khổ nỗi có được mấy người lúc vô sự chịu nghĩ đến việc xây dựng một Phật giáo ngon lành. Thế là cái Phật giáo mà thiên hạ tìm đến lúc hữu sự chỉ là một biển hiệu mang tính biểu hiện.

    Ai cũng sợ chết, sợ bị đọa, nhưng kiểu sống của thiên hạ thì giống hệt như hai chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Dù chúng có thể đến ngay đêm nay hay sáng mai không chừng. Ngộ thiệt.

    (Toại Khanh)

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    80 TRIỆU CHO 1 LỜI HỨA...

    ----
    Bốp !

    Cả 5 ngón tay in hằn lên mặt Vũ.
    ...
    Cái tát quả thật rất đau , nhưng Vũ vô cảm với cái đau thể xác này. Phải chăng với cậu , cái tát này còn quá dễ chịu so với những thứ cậu chịu đựng ở ngôi nhà này.

    -Thằng chó , tao đã bảo mày không được động vào đồ của tao cơ mà !

    -Nhưng thưa cậu chủ , tôi chỉ dọn dẹp phòng của cậu thôi mà?

    Bốp ! Lại một cái đạp nữa vào bụng cậu. Vũ như là một cái bich bông để mặc cho Khánh đánh đập hành hạ , đơn giản một điều. Khánh là chủ -còn Vũ là người hầu.

    -Có chuyện gì vậy cậu Khánh.

    -À ! Ông đây rồi ! Nhốt thằng này vào bếp , từ giờ nó không được phép làm bất kì việc gì ở trên nhà.

    Nghe rõ chưa?

    -Dạ ! Vâng !

    Khánh nói kiểu rất hách dịch , đơn giản hắn là Chủ.

    Vũ đi từng bước lếch thếch xuống bếp mang theo tâm trạng như mọi ngày......

    Nhục !

    Nhục nhã !

    Cậu - Lâm Duy Vũ

    Tuổi đời mới 17

    Cách đây 5 tháng ,gia đình đấm ấm của cậu bị siết nợ , cha mẹ cùng đường đã ôm nhau về nơi vĩnh hằng.

    Bỏ lại cậu với số tiền nợ lớn.

    Cậu bị bắt về làm người ở để trừ nợ dần cho những sai lầm mà bố mẹ cậu để lại.

    Những người làm khác xót xa nhìn Vũ nhưng biết làm gì để giúp cậu.

    Bọn họ cũng như Vũ, đều gánh trên mình một món nợ với nhà họ Đặng nên luôn phải chịu kiếp trâu kiếp ngựa ở ngôi nhà này.

    Tối hôm đó , nhà họ Đặng có một bữa tiệc lớn. Con gái duy nhất của dòng họ -Đặng Thái Quỳnh Anh vừa chữa bệnh thành công ở Mỹ về.

    -Nhanh lên !

    Tiếng ông quản gia thục giục phòng bếp , người làm chạy đôn chạy đáo , vào những ngày này họ đều muốn thể hiện mình là một người làm tốt trước mặt chủ , chỉ mong muốn được những đồng tiền thưởng , để gánh bớt được phần nào những món nợ mà họ đang mang.

    Duy nhất chỉ có một người làm là không như vậy.

    Anh ta ngồi gục đầu vào thành bếp , hai tay ôm đầu gối. Mắt nhìn về khoảng không đen kịt ở sân sau.

    -Vũ ! Mau mang cái này lên trên kia !

    Cậu giật mình, bê vội *a gà quay ra tiền sảnh. Nhưng vừa đi cậu ta chợt nghĩ đến điều Khánh nói sáng nay. Cậu lúng túng không biết phải làm sao.

    -Trông anh có vẻ mệt , để tôi giúp anh mang ra nhé

    Một cô bé xinh xắn tiến đến phía cậu.chưa đợi cậu trả lời cô bé đã đưa đôi bàn tay thon thả , trắng muốt ,đỡ lấy dĩa gà to bự từ tay cậu.

    Tay chạm tay - Đôi tay thô ráp của cậu chạm nhẹ vào bàn tay thon thả đấy.

    Một luồng điện sẹt qua người cậu.

    -Ơ ! Cô ơi....nhưng....

    -Không sao đâu , tôi cũng quen việc này rồi mà !

    Cô bé nhìn cậu cười tít mắt , vẫy bàn tay trắng muốt ra với cậu.

    Cậu thấy lạ lùng ! chắc cô ta là khách mời của cô tiểu thư mới về. Cô ta nói gì nhỉ , đã quen với việc bưng bê ở ngôi nhà này sao.

    Chẹp miệng !

    Cậu đi xuống căn bếp tối tăm....

    Cạch cạch , lạch bạch , keng keng.

    Đã hơn 2 giờ sáng mà dinh thự họ Đặng vẫn còn những tiếng động.

    Những người làm vẫn đang thu dọn lại những gì còn sót lại của bữa tiệc. Thân trâu ngựa thì phải vậy !

    Với những người làm ở đây thì đêm cũng như ngày ,họ phải làm quần quật để kiếm đủ chi tiêu và dư ra một ít nào đó.

    Cất xong những cái dĩa cuối cùng , Vũ thở dài ,cậu mệt.

    Ngước đôi mắt , cậu thấy những vì sao qua lỗ hở của mái nhà bếp.

    Xa xăm mà như rất gần. Cậu muốn tới đó. Phải chăng ở nơi đó - trên những vì sao tinh tú , bố mẹ cậu đang vi vu. Đang tận hưởng những gì mà ông trời ban tặng.

    Nhìn đôi bàn tay phồng rộp , lở loét cậu......

    HẬN.

    HẬN đấng sinh thành đã bỏ cậu đi.

    HẬN những kẻ đã lấy đi cuộc sống tự do của cậu.

    HẬN ông trời sao không cho cậu những gì tốt đẹp.

    HẬN chính bản thân mình , bất lực.

    HẬN.............................

    Và rồi cậu ôm cái HẬn đó vào giấc ngủ nhanh chóng.

    Trời đã sáng ,nắng đã ngọt , chim đã véo von ,hoa lá đã thi nhau mở mắt !

    -Chào tiểu thư !

    -Tiểu thư !

    -Tiểu thư đã dậy !

    Những người làm vườn đã thấy cô bé. Họ chẳng lạ gì Quỳnh Anh , ở ngôi nhà này cô là người thân thiện nhất với nhũng người làm như họ.

    -Bác Hoa , chú huy ,Anh Phúc chúc mọi người một ngày tốt lành !

    Hàng chục cánh tay đưa ra vậy lãi , mọi người làm nhìn thấy nụ cười tươi như hoa của cô bé như được tiếp thêm một chút sức mạnh ,một chút vui đời để bắt đầu một ngày khổ sai cực nhọc.

    Cô bé vui lắm ,đã lâu lắm rồi cô mới lại được trở về nhà như thế này.

    Được hít hà cái không khí trong lành như thế này.

    Xoảng !!!!!!

    Keng !!!

    Bốp !

    Bốp !

    Sau tiếng động lạ đập vào tai cô bé là những câu chửi thề gay gắt của anh cô.

    -Mẹ thằng chó này ! Tao đã cấm mày lên đây cơ mà !

    Cô bé vội chạy xuống ,trước giờ anh cô có bao giờ đánh chửi người làm như thế này đâu. Nhất là khi có cô ở nhà !

    Hiện trong mắt cô là cảnh : Khánh -anh 2 cô đang đạp liên tục vào đầu của một người làm đang ngã lăn ra.

    -Anh làm cái trò gì vậy?

    Máu từ mồm từ mũi của kẻ người làm chảy ướt cả tay áo cô. Quỳnh Anh hoảng hốt gọi... Năm lấy bông gạc cầm máu.

    Đau quá ! Sao ngày nào nó cũng hành hạ tôi thế này ! vũ ôm đầu hứng chịu những trận đòn của Khánh.

    Tưởng chừng không thể chịu nổi nữa , nỗi HẬN cùng cơn tức giận chực tuôn ra thì một giọng con gái chen ngang vào.

    Đến tận bây giờ khi ở trong phòng của cô ấy ,Vũ vẫn không thể tin người vừa cứu mình lại là Quỳnh Anh - Tiểu thư của dòng họ Đặng và hơn hết cô ta lại chính là cô bé tối qua cậu gặp.

    Ôi ! Thế mà tối qua Vũ dám bảo cô ấy bê dĩa gà quay ra đấy? Ông chủ mà biết chắc cậu bị đánh chết thôi.

    -Anh có bị sao nữa không?

    Bàn tay trắng muốt của cô ấy cứ thoăn thoắt trên mặt Vũ.

    -Tôi...tôi...

    -Xin lỗi anh nhé ! Chả hiểu sao anh tôi lại như vậy?

    Cô bé chắp tay , nháy mắt tinh nghịch với Vũ.

    Cậu mỉm cười , mặc dù cái mặt cậu lúc này chả thể cười nổi.

    -Anh vào đây lâu chưa?

    Cô bé đưa cho cậu một viên kẹo , nhìn cái miệng chúm chím của cô ta thật đáng yêu.

    -Ơ...à...tôi vào đây được 4 tháng rồi !

    -Thảo nào ! Tôi thấy anh lạ lắm !

    Cô bé đăm chiêu suy nghĩ làm vũ không nhịn nổi cười. Nhìn cái mặt cô ta thật dễ thương.

    Trông ngôi nhà này không ai cả ngoài Vũ ra là người có cùng độ tuổi và đùa nghịch với Quỳnh Anh. Cô và cậu sớm có một tình yêu, mặc kệ cái quan hệ Chủ -Tớ.

    Trời đã sập tối ! Đôi trai gái cõng nhau về căn biệt thự to đùng phía trước - Dinh thự họ Đặng.

    -Vũ này ! Cô gái lên tiếng.

    chàng trai im lặng , chàng biết cô bé nói gì , vẫn là những câu nói như mọi ngày !

    -Đừng ở đây nữa ! Cha em hình như đã biết được chuyện của chúng ta rồi !

    -Kệ ông ta ! Anh sẽ sớm trả xong số tiền mà anh nợ ông ta , rồi anh sẽ cưới em !

    -Nhưng.....!

    -Quỳnh Anh à ! Hãy tin lời anh nói , dù ông ta có gây ra bất kì khó khăn nào anh cũng không sợ đâu?

    -Em biết ! Vũ của em rất giỏi mà !

    Cô bé gục vào lưng chàng trai ! Ngày hôm nay cô đã rất vui , nhưng đổi lại là sự mệt mỏi,đau nhức của bệnh tật.

    Cô biết ! Vũ là một chàng trai can đảm ! Nhưng anh làm sao kiếm được số tiền lớn vậy để cha cô?

    Nghĩ miên man ! Cô gục đi lúc nào không biết !

    -Mẹ mày ! Con chó này ! Mày chết mẹ mày đi !

    Từng câu chửi là từng phát gậy chan chát vào lưng Vũ !

    Vũ không thấy đau ! Bởi niềm đau của cậu đã ở hết trên lầu ! Nơi quỳnh Anh đang được ông bác sĩ chữa trị.

    -Mày biết em tao bệnh nặng mà dám lôi nó đi chơi à ! Mày có ý định gì ! Mẹ mày em tao mà làm sao , tao giết chết mày !

    Vũ hối hận lắm ! Không phải cậu không biết cô bé bị bệnh. Nhưng chỉ nơi nào có 2 người, cậu và cô bé mới được sống thật với lòng mình , mới được trao nhau những xúc cảm của tình yêu đôi lứa.

    Ở ngôi nhà này ! Thứ tình cảm của cô bé và cậu luôn phải khoác trên mình cái áo của sự quan hệ chủ tớ !

    Cậu nào ngờ chỉ vì phút ích kỉ , chỉ vì một ít cảm xúc mà cậu đã gây ra lỗi lầm to lớn thế này.

    Quỳnh Anh ơi ! Đừng bỏ anh !

    Vũ sợ lắm !

    Sợ cái cảm giác mất mát này lắm !

    Sợ cái cảm giác mất đi người thân một lần nữa.

    sợ cái cảm giác mất đi thứ duy nhất mình có được.

    Sợ mất đi một nửa cuộc sống của mình.

    Cậu ôm mình lăn lộn nghiệt ngã giữa sàn nhà. Cậu như vậy đâu phải do nỗi đau thể xác , vì bị đánh đập.

    Đâu phải do những tủi nhục vì bị lăng mạ.

    Mà cậu đang muốn thử cảm giác đau đớn tột cùng này. Liệu nó có bằng được đớn đau mà Quỳnh Anh đang gánh chịu hay không.

    Không bằng !

    Chắc chắn không bằng !

    Đêm đã buông ! Cậu với những vết bầm tím , xưng húp trên thân thể lặng lẽ bước vào phòng cô bé !

    Quả là liều lĩnh ! Cậu có thể bị đối xử như một con chó hay nặng nề hơn biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc sống này , nếu như bị bắt được.


    Cô bé đã mất đi sự nhí nhảnh lẫn sự vui tươi thường ngày thay vào đó là gương mặt xanh xao , tím tái.

    Đâu rồi hơi ấm của em !

    Đâu rồi sự tươi trẻ !

    -Quỳnh Anh ơi ! Anh yêu em nhiều lắm !

    Quay lưng ! Cậu toan bước đi thì vạt áo bị mắc vào thứ gì đó.

    -V...ũ...

    -Anh đây ! có anh bên cạnh em đây !

    Cô bé vuốt mái tóc cậu , sờ những vết bầm tím trên khuôn mặt cậu. Khóc !

    Cô bé khóc ! Những giọt lệ rơi ra từ đôi mắt quầng,nhợt nhạt.

    -Hãy đi đi Vũ ! Ngày mai bố em về , ông sẽ không tha cho anh đâu ! Hãy đi khi chưa quá muộn !

    -Không ! Anh sẽ không đi đâu cả ! Anh sẽ ở mãi bên em !

    Vũ vẫn nắm chặt tay cô bé ! Cậu sẽ không bao giờ buông ra đâu !

    -Ở đây anh sẽ bị hành hạ đó ! Hãy đi đi.

    -Không ! Hành hạ mấy cũng được ! Ở đâu có em , thì anh ở đó.

    Cô bé bật khóc , cô yêu Vũ quá đỗi , biết anh đi , cô sẽ đau buồn lắm ! Nhưng chỉ có đi khỏi nơi đây , anh mới được làm một con người đúng nghĩa ,mới giữ được mạng sống !

    -Nhưng anh làm sao bỏ em lại được !

    -Ngốc lắm ! Sao lại vì em mà từ bỏ cuộc sống chứ !

    -Nhưng.....anh...vẫn...n...ợ..

    Vũ ngập ngừng ! cô bé hiểu , anh đang day dứt về khoản nợ. Nếu anh bỏ đi , chắc mồ mả của cha mẹ anh sẽ bị xới tung lên mất.

    Cô mỉm cười cay đắng , nhìn anh buông từng lời :

    -Cha em sẽ xóa nợ cho anh !

    Cậu bất ngờ khi nghe cô bé nói như vậy. Số tiền nợ đâu phải là một khoản bé mà dễ dàng xóa di vậy.

    Câu nói tiếp theo của cô bé , như mũi tên cắm sâu vào tim cậu , như lọ muối ớt xát vào vết thương cậu.

    Như hàng ngàn con trùng đang gậm nhắm tâm hồn cậu.

    - 80 TRIỆU đấy sẽ được xóa bỏ khi em đồng ý lấy chồng.

    Quỳnh Anh nói trong tiếng nấc. Thật ra bố cô đã biết chuyện của 2 người , ông ta dọa sẽ giết chết Vũ nếu như cô và cậu còn tiếp tục.

    Biết cô ngang bướng , ông đã đặt ra điều kiện : Nếu cô chịu lấy người ông ta chỉ định , ông ta sẽ xóa nợ cho Vũ , và để cậu đi.

    Nếu Vũ được tự do , nếu Vũ được sống , cô nguyện hi sinh cả hạnh phúc cả đời của mình và Cô chấp thuận.

    -Đi ! Đi đi ! Nếu không sẽ không kịp đâu. Đi đi anh...

    -Không ! Nếu có chết , anh cũng sẽ chết ở nơi đây , chết ở nơi nào có hình bóng của em !

    -Đừng phí phạm tuổi trẻ , hãy hứa với em , sẽ không quên em nhé ! Em mãi yêu anh Vũ ạ ! Đi đi

    Gạt nước mắt ! Vũ đứng dậy. Đôi môi hôn nhẹ cô bé một lần cuối.

    -Chắc chắn anh sẽ trở về ! Anh sẽ trả đầy đủ những gì mà anh nợ ! Hãy chờ anh !

    -Em biết Vũ của em là một chàng trai tài giỏi mà ! Hứa với em , sẽ trở về nhé?

    -Anh hứa , sẽ mãi HỨA.....nhừng gì em cho anh , anh nguyện sẽ sẽ đền đáp bằng cả cuộc đời mình !

    Nuốt nước mắt vào trái tim , Vũ gượng cười tiễn bước chân đi. Cậu không phải là một kẻ hèn yếu.

    Cậu không sợ chết nhưng cậu sợ Quỳnh Anh sẽ ra sao nếu như mình không còn nữa !

    Chắc chắn anh sẽ làm được? Vì anh đã HỨA với em rồi.

    Một lời HỨA !


    Đã 1 năm 6 tháng trôi qua. Chưa khi nào cô thôi nhớ nhung,vẫn hàng đêm cô trở mình ,mở cửa sổ nhìn

    về màn đêm không một tý ánh sáng.

    Đêm nay ! Lại một đêm nữa cô nhìn ra khung cửa sổ ,khung cửa sổ vẫn vậy ,lạnh toát ,vô hồn.

    Cô dặn mình phải quên ! Quên con người đó ! Quên hình bóng đó ! Quên thôi !

    Tin tin tin !

    Điện thoại báo tin nhắn !

    Cô bé mở ra đọc :

    Ngủ chưa hả cô bé? Anh nhớ em quá? Mong sao trời mau sáng?Hihi. Ngày mai em sẽ là cô dâu đẹp nhất? Hãy ngủ ngon và mơ đẹp em nhé ! Yêu vợ của anh nhất

    Là Nam. Nam là người bố cô bé chọn làm chồng cho Quỳnh Anh , Nam là một người tốt , cô biết điều đó.

    Nam yêu cô rất nhiều , cô cũng biết. Nhưng cô không hề có một tình yêu với Nam. Tất cả niềm tin và hi vọng cô đã dành hết cho con người kia. Và cậu ta đã mang những thứ đó của cô đi về một nơi xa xăm nào đó.

    Đúng vậy ! Thà lấy người yêu mình còn hơn lấy người mình yêu. Nam yêu cô -và cô đã đồng ý lấy Nam.

    Ngày mai hôn lễ sẽ được tiến hành ! Chỉ còn đêm nay thôi ,cô còn có thẻ nghĩ về Vũ. Chỉ còn đêm nay thôi , cô còn có thể khóc ! Và cũng chỉ còn đêm nay thôi để co chấm dứt chuỗi ngày nhớ nhung day dưt.

    vĩnh biệt anh ! Hạt mưa của em !!

    Vĩnh việt tình yêu của em !

    Vĩnh biệt một Quỳnh Anh luôn nhớ nhung , mong mỏi.

    Cô thiếp đi ngủ !


    Cũng tại lúc đó. ở một góc khuất !

    Hahaha - Mày nghĩ bỏ đi sẽ yên ổn sao?

    Một chàng trai đang quằn quại trước một đám du côn.

    Chàng trai đó là Vũ. Cậu cố ngước đôi mắt đang nhoè đi vì máu của mình ,cố hình dung xem ai là người vừa nói.

    Khánh -Cậu 2 nhà họ Đặng đứng đó cười mỉa mai mặc cho lũ đàn em đang thi nhau hành hạ cậu.

    -Mày có biết tại sao? Cứ làm được một buổi ở đâu là mày bị đuổi không.

    Mày có biết tại sao không thuê được bất kì một cái nhà trọ rẻ tiền nào không

    HAHAHAHA

    Vũ ớ người. Thì ra cậu không bao giờ thoát khỏi bàn tay của nhà họ đặng.

    Giờ cậu mới thấm ra.

    Cậu đã rất cố gắng ! Nhưng mọi sự cố gắng đều bị bãi bỏ.

    Thay vì ăn cơm cậu đã xin xỏ từng cái bánh mỳ cháy của chủ cửa hàng.

    Thay vì nằm ngủ cậu đã ngồi xo ro ở ghế đã công viên.

    Nhưng mọi nơi cậu làm đều chỉ được mấy ngày là bị đuổi , mặc cho cậu đã làm rất tốt.

    Cả cái ghế đá công viên , cậu cũng bị bọn du côn đến chặn đánh.

    Phải làm gì đây? Cậu khóc !

    Nước mắt hoà với máu chảy vào miệng. Tanh nồng ! Mặn chát !

    -Ngày mai em tao sẽ đính hôn ! Tao cấm mày được bén mảng đến đó? Nếu không mày sẽ không còn sống để mà bị đánh thế này đâu ! Con chó ạ !

    Cã lũ du côn cất bước đi, để lại nơi đây một cháng trai đau quằn quại cả về thể xác lẫn tinh thần.

    Ting ! Tong! Tinh! Tong !....

    Tiếng chuông nhà thờ ngân vang !

    Cả nhà thờ rộn vang tiếng cười ,hạnh phúc tràn ngập khắp nơi.

    Tiếng Cha Xứ vang vọng !

    -Con có đồng ý sẽ yêu thương cô ấy bằng cả cuộc đời mình không?

    -Con đồng ý !

    Nam miệng cười tươi , hôm nay Nam là chú rể hạnh phúc nhất trên đời. Cậu đã lấy được Quỳnh Anh , người cậu rất yêu mến.

    -Con có đồng ý sẽ yêu thương anh ấy bằng cả cuộc đời mình không?

    Một phút ngập ngừng !

    Một phút miên man !

    Bằng cả cuộc đời ư? cô không chắc !

    Tất cả những yêu thương cô đã gửi ở một nơi xa xăm nào đó rồi.

    Đồng ý hay không đồng ý ! Làm gì có sự lựa chọn ở đây !

    Nam khẽ nhíu đôi mày Quỳnh Anh. Nam thấy mắt cô toả một nỗi buồn. Nam cầm chặt tay cô bé. Siết nhẹ !

    -Con đồng ý ! Tiếng đồng ý làm cả nhà thờ rộn lên.

    Tiếng vỗ tay bôm bốp ! và tiếng hú vang ầm khi cậu nói của cha xứ kết thúc !

    -Ta tuyên bố hai con sẽ là vợ chồng !!!!

    Cả nhà thờ tràn ngập tiếng cười và chỉ có duy nhất một tiếng khóc.

    Tiếng hức hức từ một góc khuất ! Một chàng trai đang bóp nghẹn trái tim mình.

    Vậy là hết ! Cậu đã mất cô thật rồi.

    Chả còn gì nữa.....

    Cũng đành phải thôi !

    Tia hi vọng nào dành cho Vũ....

    Tình yêu nào đâu phải dành cho một kẻ hèn kém.....

    Hạnh phúc nào đâu phải dành cho những kẻ bất tài.......

    Và Quỳnh Anh đâu phải dành cho cậu...

    Quay lưng bước đi.....

    Ai kia? Câu hỏi hiện hữu trông đầu Quỳnh Anh , cái dáng người đó , cái áo đó , kiểu tóc đó.

    Sao quen quá ! Sao giống quá ! Có phải anh không? Có phải Vũ không...

    -Vũ.........!

    Dáng người đó thững lại.....

    Phải rồi !

    Phải cái dáng đó rồi !

    Vẫn kiểu tóc đó !

    Vẫn cái áo đó !

    Là anh !

    Là Vũ...

    Vũ cố chạy nhanh , mặc kệ tiếng cô với theo.

    -Vũ ! Vũ!

    Kệ thôi ! Cô bé đã là của người ta rồi , anh có còn gì nữa đâu. Muốn chết quá ! Vũ chỉ muốn được chết ngay lúc này ! Chấm dứt cho nỗi đau khổ thiên thu của anh....

    Đèn báo tín hiệu nhấp nháy -Xanh lá cây !

    Một chiếc xe tải lao vào người Vũ !

    Bốp !

    Vũ ngã lăn ra vệ hè ! Máu ! Máu ở đâu nhiều thế này ! Máu đỏ chói tanh nồng !

    -Quỳnh Anhhhhhhhhhhhhh!

    Vũ hét lên , khi thấy người cô đầy máu !

    -Trời ơi ! Cấp cứu..................

    -Tại mày ! Là mày ! Tao đã cấm mày rồi cơ mà ! Thằng * !

    Khánh liên tục đấm vào mặt vào mũi Vũ.

    Vẫn như mọi khi , anh để im. Đúng là tại anh ! Đáng nhẽ anh không nên hứa với cô bé là sẽ quay về.

    Đáng nhẽ anh nên đứng lại , đáng nhẽ người bị đâm là anh.

    Tại sao !

    Cô đã không còn yêu anh nữa cơ mà !

    Cô đã lấy người khác cơ mà !

    Tại sao lại nhảy vào che cho anh !

    Tại sao lại hứng chịu nỗi đau đáng nhẽ anh phải hứng.

    Tại sao? Tại sao? Tại Sao?

    Cánh cửa mở ra , ông bác sĩ đi ra với vẻ mặt buồn bã.

    -Cháu tôi ra sao?

    -con gái tôi thế nào rồi?

    -Em tôi làm sao?

    -Vợ tôi cô ây sao rồi?

    .................

    Đứng trước hàng vạn câu hỏi , ông bác sĩ thật khó để mở mồm.

    -Vết thương va đập không quá nặng , nhưng cô bé bị mất máu quá nhiều. Cô bé lúc trước đã bị viêm tủy. Và điều đó làm sức khoẻ cô bé càng thêm trầm trọng. Và......

    -Xin bác sĩ hãy cứu lấy con gái tôi , mất bao tiền cũng được. Ông Đặng gào lên thảm thiết quá. chính ông là kẻ gián tiếp đấy cô bé đến tình trạng này còn gì.

    -Chúng tôi sẽ cố hết sức thưa ông , nhưng....Cô bé bị suy tim quá nặng............

    -Trời ơi !...........................

    Vũ ngây người nhìn quanh. Chỉ đến khi xung quanh toàn tiếng nấc. Cậu mới định thần.

    Đâu đó phòng bên cạnh có tiếng nói :

    -Ông cần bao nhiêu? Tôi sẽ trả gấp đôi , chỉ cần con tôi sống?

    Tiếng ông Đặng nạt nộ, ông ta luôn vậy. Cho dù người trước mắt là người đang cố gắng hết sức để cứu lấy con gái duy nhất của ông.

    -Chúng tôi đã rất cố gắng thưa ông? Tiểu thư có nhóm máu RH- đây là nhóm máu rất hiếm. việc phải thay toàn bộ máu và tủy đã rất khó khăn thưa ông. Huống chi tiểu thư phải cần có một con tim khoẻ mạnh để hoạt động cơ chế co bóp thay cho cho con tim đang chết dần chết mòn.

    Vũ điếng người ! Trời ơi tại sao một cô bé như quỳnh Anh lại mang trên người các căn bệnh tử thần như vậy.

    -Vậy % sống của con gái tôi là bao nhiêu?

    Ông bác sĩ ngập ngừng...

    -Hôm nay là 10% còn ngày mai thì chúng tôi chưa biết thưa ông? Nếu ngân hàng máu và tim có được thứ chúng ta cần thì % có thể sẽ khá hơn.

    -Các người cứ liệu hồn ! Nếu con gái ta làm sao? Ta sẽ không tha cho cái bệnh viện này đâu?

    Ngày hôm đó ai cũng nín lặng. Nhìn vào điện não đồ. Dòng điện vẫn chạy từ từ.........

    Cuối cùng ông trời không đánh mất tia hi vọng. Cô bé đã tỉnh lại.........

    -N..a....m !

    Nam bừng tỉnh , anh vui sướng khi thấy cô bé đã tỉnh...

    Mọi người ùa vào ,hân hoan nhìn cô bé....

    Quỳnh Anh mỉm cười,cô thật hạnh phúc khi bên cạnh luôn có những người thân vây quay...

    Cô nhìn quanh tìm một dáng người...nhưng không thấy.

    -Thằng chó đó đã đi rồi !

    Khánh và cha cô bé bước vào......

    -Cha xin lỗi đã bắt ép con !

    -Anh xin lỗi....

    Nam gạt nước mắt ,tay vẫn nắm chặt tay....

    Quỳnh Anh xin lỗi.....vì Vũ

    Cô đã làm cho Nam phải đau lòng.....

    Cô đã làm cho mọi người phải lo lắng....

    Cô bé hối hận.....Vì

    Vũ đã bỏ cô bé mà đi

    Vũ mà cô đã gắng công chờ đợi.

    Vũ mà để giờ cô phải như thế này....

    -Mọi người yêu em lắm !

    -Thế em bị bệnh gì vậy?

    Thấy Nam như vậy , cô bé quay ra hỏi mọi người.....

    Ai cũng im lặng.....

    -Con phải cố gắng....bác sĩ nói con bị........

    Cả căn phòng im bặt,ai cũng biết điều ông Đặng sắp nói ra...họ thương cô bé sẽ không chịu được...phải chi ông trời đừng quá ác.......

    Tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan sự im lặng đáng sợ....

    Ông Đặng chậm dãi nghe điện thoại.......nét mặt bất ngờ đan xen vui sướng của ông , khiến cô bé và mọi người ngạc nhiên.........

    -"Đã tìm được người có cùng nhóm máu với con gái ông ,và người đó đã chấp nhận hiến tủy và tim "

    Nhưng ông cũng bất ngờ khi ông bác sĩ nói câu thứ 2 :

    -"Cậu ta đã không nhận số tiền ông đưa , chúng tôi sẽ gửi trả ông sau cuộc phẫu thuật "

    -Con sẽ phải trải qua cuộc phẫu thuật tim ,% sống rất ít..con có dám thử thách không?

    Quỳnh Anh mỉm cười , nắm chặt tay Nam...cô khẽ gật đầu..............

    Cuộc phẫu thuật kéo dài hơn 5 tiếng đồng hồ...

    Đây là một ca khó....cả ông bác sĩ lẫn những người mổ phụ đã phải rất cô gắng.

    -Dao , kéo ,chỉ , may vào..

    Ông bác sĩ thoăn thoắt trên con dao mổ của mình...

    -Xuất huyết nhièu quá......

    -Cầm máu khẩn trương

    -Mạch đập yếu đi..

    -Điện não đồ tắt rồi....

    Không ! Không thể có 2 cái chết trong tay ông được..........ông bác sĩ mắt hoa lên....

    -Xoa bóp !

    -Tiêm thuốc trợ tim !

    -Vẫn không thấy hiện tượng gì.......

    Ca phẫu thuật đã thất bại !

    Ông bác sĩ đã rất cố gắng , nhưng số người sao địch lại số trời.......

    Cả nhóm mổ , đều đã thấm mệt.....họ đã chiến đấu suốt hơn 5 tiếng với tử thần......nhưng đã thua cuộc !!

    -
    Đèn đã tắt..........

    Ông bác sĩ mở cánh của đi ra..........

    -Chúng ta thua rồi !

    Ông bác sĩ bất lực nhìn các đồng nghiệp....

    Ánh mắt ông đỏ hoe....gục xuống.....


    Không hiểu họ bị hoa mắt nhưng đây quả là kì tích.........

    ..
    Điện não đồ đã hoạt động trở lại......

    Ông bác sĩ không tin vào mặt mình ,ông chạy lại bắt mạch...

    Mạch đã dập lại.......

    Họ nhanh chóng khâu lại các vết mổ...............

    Thành Công !.........................


    Tinh !Tong!Tinh!Tong!

    -Con có đồng ý sẽ yêu người đàn ông này đến cuối cuộc đời không?

    -Con đồng ý ! 2 tiếng đồng ý của quỳnh Anh làm Nam như phát điên lên vì vui sướng.....Anh bế bổng cô lên và đặt một nụ hôn ấm nồng.......

    Cả nhà thờ rộn vang tiếng nhạc............

    Ông bác sĩ già hôm đó cũng được mời đến....nhưng đã đi về trước....chỉ để lại một phong bì có ghi tên của người đã hiến tặng mạng sống cho cô dâu....

    Trên đường về ông tạt qua bệnh viện....vào mảnh đất phía sau....Nơi đây là nghĩa trang an táng cho những người bệnh không ai thân thích..........

    Đứng trước một ngôi mộ mới....ông không khỏi nhớ lại buổi sáng hôm đó


    Tôi vẫn không quên được buổi sáng hôm đó....

    Tôi vẫn nhớ đó là một chàng trai trẻ.....

    Ánh mắt anh ta lạnh lùng nhìn tôi..

    Tay anh ta đẩy về phía tôi một mảnh giấy xét nghiệm......

    Tôi chưa hết vui mừng khi thấy anh ta cũng thuộc nhóm máu Rh-nhóm máu hiếm và còn tủy cũng hoàn toàn phù hợp thì đã bị sự bất ngờ đến rờn rợn khi anh ta bảo......

    -Hãy lấy toàn bộ máu và tủy của tôi cho cô bé ấy ! Hãy để cô ấy sử dụng con tim của tôi..

    Tôi vẫn nhớ mãi khi đó, khi tôi chuẩn bị lấy đi của anh ta tất cả....tôi đã hỏi anh ta..

    -Cậu có cảm thấy quá lụy với tình yêu không? Liệu cô ta có xứng đáng không?

    -Tôi NỢ cô ấy !

    Cậu ta buông một câu lạnh lùng rồi chìm vào giấc ngủ của thuốc mê...và sẽ không bao giờ tỉnh dậy...

    -Tôi muốn cô ấy được hạnh phúc !!!!

    Đó là câu cuối cùng của cuộc đời cậu ấy !

    Điện não đồ chợt tắt , tôi gạt nước mắt ,bàn tay run run bấm số điện thoại.

    -Thưa ông ,đã có người hiến tặng tất cả......................

    Ông bác sĩ thắp một nén hương ! Ông nhìn vào khuôn mặt trẻ của cậu ta.....

    -Cô bé ấy rất hạnh phúc......................

    Trên bia mộ ,chàng trai mang tên LÂM DUY VŨ đã cười rất tươi...........


    Nơi con tim ấy ngừng đập.........

    anh đến để gọi con tim ấy trở về ....


    Để em sống bằng máu và tim anh . Cả 2 quyện lại làm 1 . Vậy là anh giữ trọn lời hứa :


    Anh trả Nợ em và Bên em suốt Cuộc Đời này !!!







    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Câu chuyện của họ...

    Một phim ngắn, hai cảnh đối lập. Máy quay cầm tay run bần bật, cấu trúc kịch bản đơn giản nhưng chặt chẽ... Tất cả đều thực, cả nụ cười của những em bé cũng vậy. Người xem thấy hết. Chỉ có những giọt nước mắt của người làm phim giấu vào trong và những giọt nước mắt của người xem ứa vào lòng...
    Lời bài hát khắc khoải vang lên: "Hãy cho tôi kể câu chuyện của họ..."




    Đã chỉnh sửa bởi ketui; 07-12-2012, 08:49 AM.

    Leave a comment:

Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom