• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Hạnh Phúc là gi?

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • ketui
    started a topic Hạnh Phúc là gi?

    Hạnh Phúc là gi?

    Mọi người nam cũng như nữ, ai cũng mong, muốn và mơ tìm được hạnh phúc với người bạn đời ... Vậy thế nào là Hạnh Phúc lứa đôi ??

    ketui làm trước nè :

    Theo ketui thì Hạnh Phúc lứa đôi rất đơn giãn võn vẹn chỉ 3 chữ thuiiii

    Cho và nhận Nếu ai cân bằng được điều này thì sẽ thấy là Hạnh Phúc ...

    Các bạn nào có ý kiến gì hay thì góp ý thêm nha

  • ketui
    replied
    MÓN ĂN NĂM MỚI



    Lấy toàn thể 12 tháng trong năm đem rửa sạch mùi cay đắng, ghen tị, thù oán… rồi để cho ráo nước. Tuần tự cắt mỗi tháng ra 28, 30, hay 31 phần. Trộn đều với:

    - Một chút tình yêu

    - Một chút kiên nhẫn

    - Một chút can đảm

    - Một chút cố gắng

    - Một chút hy vọng

    - Một chút trung thành.

    Ướp thêm gia vị: lạc quan, tự tin và hài hước. Rồi đem ngâm một lát trong dung dịch “những điều tâm niệm của riêng mình”, xong vớt ra, xay nhỏ, đổ tất cả vào “nồi yêu thương” và nấu với "lửa vui mừng”.

    Đem ra ăn với “nụ cười” trong chén “bao dung”.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Lương tâm giá bao nhiêu?

    Chạy hơn trăm cây số vào thành phố, đến trạm kiểm tra của cảnh sát, Hà Tam hết sờ túi này lại nắn túi nọ, tìm mãi không thấy giấy phép lái xe đâu. Hà Tam thừ người ra: Giấy phép lái xe rõ ràng là để trong chiếc ví da lúc nào cũng mang trong người, vậy sao lại tìm không thấy? Cẩn thận nhớ lại, Hà Tam mới chắc là chiếc ví da đã bị rơi khi mình chui vào gầm xe sửa chữa. Đành phải để xe lại trạm cảnh sát, Hà Tam vội vã vẫy taxi quay lại chỗ sửa xe.

    Hà Tam là lái xe chở hàng hóa. Hôm nay, xe đang bon bon chạy trên đường bỗng nhiên "khực" một cái rồi dừng lại. Hỏng rồi! Hà Tam xuống xe đến bên vệ đường vác hai hòn đá to chặn bánh sau lại rồi chui vào gầm sửa xe. Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì xong. Hà Tam lên xe nổ máy chuẩn bị đi tiếp.
    Đúng lúc đó có một ông lão chăn bò bên cạnh đường chạy đến đập đập tay vào cửa xe, nói rất to: "Này anh lái xe, anh đánh rơi đồ kìa!" Ông lão vừa nói vừa chỉ chỉ về phía sau xe. Hà Tam đoán ông lão nhắc đến hai hòn đá chặn bánh sau xe mà mình vác ra lúc nãy. Hà Tam toét miệng cười, nói do vội đi nên quên mất. Nói vậy song anh ta vẫn cố ý nhấn ga cho xe chạy.

    Ông lão vừa đuổi theo vừa quát to: "Anh làm người như thế à? Làm người phải có lương tâm chứ? Anh bỏ hai hòn đá to ở trên đường để cho người ta…"
    Những lời trách cứ của ông lão chăn bò bị bỏ lại cùng đám bụi phía sau xe. Hà Tam cười thầm trong bụng: “Lương tâm giá bao nhiêu tiền một cân?”
    Khi quay lại chỗ sửa xe ban sáng, Hà Tam tìm khắp nơi không thấy cái ví cũng không thấy ông lão chăn bò đâu. Hai hòn đá chặn bánh xe đã được ai đó khuân vào để bên vệ đường. Trên hòn đá thấy dán mảnh giấy có mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: "Muốn lấy lại giấy tờ thì phải vác hòn đá này lên trên đồi".
    Ôi mẹ ơi! Hòn đá vừa to vừa nặng, ngọn đồi trước mặt lại vừa cao vừa dốc, vác hòn đá này liệu có bò lên được trên đó không? Hà Tam kêu to lên: "Đừng bắt ép người ta như thế! Cần bao nhiêu tiền cứ ra giá đi!"

    Khi Hà Tam vác hòn đá đến chân đồi thì thấy một cái mũ lá có kẹp một tờ giấy viết mấy chữ: "Đừng nói đến tiền, xin mời lên đồi". Hà Tam tiếp tục đi, được một đoạn lại thấy cái mũ lá cũng có tờ giấy yêu cầu Hà Tam cứ vác đá lên đồi, các chuyện khác miễn bàn. Không còn cách nào khác, Hà Tam đành phải bê hòn đá vất vả từng bước bò lên.

    Lên được đỉnh đồi thật không dễ gì. Vậy mà trên đó không thấy có người cũng không thấy giấy tờ lái xe, chỉ thấy có tờ giấy dán trên một thân cây yêu cầu Hà Tam vác hòn đá theo hướng chỉ dẫn đi xuống phía dưới.

    Xuống được dưới chân đồi vẫn không thấy giấy tờ, ngoài một tờ giấy yêu cầu Hà Tam vác hòn đá đi ngược trở lên. Cứ như thế theo hướng chỉ dẫn trên các tờ giấy, Hà Tam vác hòn đá đi qua mấy quả đồi nhỏ, mệt tưởng chết, cuối cùng mới thấy cái ví da của mình đặt trên một nấm mồ đất trơ trọi.
    Giấy tờ đủ cả, tiền bạc không thiếu một xu.
    Dưới cái ví tiền còn có một tờ giấy viết:

    "Cái ví này là do tôi nhặt được, bây giờ nó đã trở về với chủ của nó. Anh có biết vì sao tôi lại bắt anh vác hòn đá đi một quãng đường xa đến trước nấm mồ này không? Đây là mộ của con trai tôi. Một đêm hai năm trước, nó đi xe máy về nhà, vấp phải hòn đá của một kẻ nào đó không có lương tâm bỏ ở trên đường, bị ngã mà chết. Tôi đưa anh đến tận mồ của con trai tôi là mong anh hiểu rõ một đạo lý: Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái gì thì mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm".

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Xin lỗi...




    Nhiều người thường nghĩ rằng: “Đừng bao giờ mở miệng ra nói câu xin lỗi với người khác! Nói xin lỗi nghĩa là nhận lỗi về mình, là nhận mình sai, mình kém, mình yếu! Chỉ có kẻ ngốc mới nói xin lỗi!” Quả thật đúng với tâm lý của loài người nói chung!

    Ngay từ khi còn bé, khi phạm lỗi sai, đứa trẻ bị phạt quỳ, bị la, bị đánh. Đi học mà làm sai thì bị trừ điểm, bị hạ hạnh kiểm, bị viết bảng kiểm điểm. Chao ôi là đủ các loại cực hình tra tấn! Chúng ta lớn lên trong một xã hội căm ghét lỗi sai.

    Mọi người đều sợ lỗi sai! Và đó là lí do họ trở thành “mọi người”! “Mọi người” tập hợp thành “đám đông” và tạo nên “luật lệ” để duy trì sự thống trị của mình. Sản phẩm tuyệt vời nhất của “luật lệ” là “đám đông”!

    “Đám đông” là nơi giết chết sự sáng tạo: “Ở đây không ai làm như thế cả!”

    “Đám đông” là nơi cào bằng cảm xúc và ý kiến cá nhân: “Mọi người đều thích cái này!”

    “Đám đông” là nơi giết chết sự khác biệt: “Con cứ làm giống các bạn là ổn!”

    Tất cả những người tiên phong và lãnh đạo, họ chưa từng thuộc về “đám đông”.Họ lao lên phía trước với sự khát khao, hăm hở và tò mò. Họ vấp ngã, họ phạm lỗi lầm, họ gào thét, họ đau đớn để rồi khôn lớn. Và rồi họ lại tiến lên phía trước hăm hở kiến tạo và mộng mơ!

    Bạn không thể không nhận ra họ: Thomas Edison, Gandhi, Einstein, Steve Jobs, Richard Branson, John Lennon… Bạn hãy kể tên của họ, tôi sẽ kể cho bạn nghe về những lỗi sai và những giấc mơ của họ!

    “Đám đông” có thể xa lánh họ, nguyền rủa họ, công kích họ… Nhưng “đám đông” không thể bỏ mặc họ vì họ đã SỐNG! Họ thay đổi thế giới này!

    Sai lầm không phải là ngu dốt! Lặp lại sai lầm của mình mới là ngu dốt!

    Sai lầm là cách tuyệt vời nhất để học hỏi!

    “Lỗi sai” là đứa con của “Tò mò” và “Dũng cảm”! Và đứa con của “Lỗi sai”, “Điềm tĩnh” và “Kiên trì”, đó chính là “Sự khôn ngoan”!

    Vậy, cớ chi người ta lại sợ nhìn nhận lỗi sai của mình! “Tôi xin lỗi” là lời tuyên ngôn của kẻ mạnh!

    Thật vậy, các bạn cần sức mạnh để vượt qua nỗi đau, để trả giá cho thất bại và để tiếp tục đi về phía trước. Sẽ dễ hơn để xin lỗi một người hơn mình, sẽ khó hơn rất nhiều để xin lỗi một người dưới mình. Chỉ những người có đủ sức mạnh để vượt qua cái tôi của mình mới có thể cúi đầu xin lỗi những người dưới mình.

    Ngạn ngữ phương Đông có một câu nói: “Nếu bạn định cúi đầu, hãy cúi thật thấp!”

    Đã bao giờ bạn nhìn thấy một ông bố cúi xuống xin lỗi con mình? Một ông thầy cúi xuống xin lỗi học trò? Một người sếp lớn cúi xuống xin lỗi nhân viên của mình? Đó là một người mạnh!

    Cuối cùng là cách xin lỗi. Sẽ rất dễ để xin lỗi qua loa: “Ờ, tui xin lỗi! Xin lỗi mà! Vậy nhe!” Và rồi chúng ta cười trừ cho qua. Đó là cách xin lỗi rất xã giao và hời hợt! Một lời xin lỗi chân thành sẽ sâu sắc hơn nhiều.

    Xin lỗi = Tự nhìn nhận + Lời hứa

    “Ba xin lỗi vì ba về trễ! Ba biết con đã rất thất vọng khi chờ đợi suốt từ trưa tới giờ! Ba rất xin lỗi và ba hứa việc này sẽ không lặp lại một lần nữa!”

    Lời xin lỗi chân thành giúp ta tự nhìn nhận lại mình, giúp ta đồng cảm và hàn gắn tổn thương với những người xung quanh, làm rõ cam kết và quyết tâm trưởng thành hơn của chúng ta. Lời xin lỗi chân thành là tôi bộc trung thành của những kẻ mạnh!

    Hãy nhớ là đừng sợ những lỗi sai, đó là bạn đồng hành của những người tiên phong và lãnh đạo! Và lời xin lỗi chân thành là công cụ để hàn gắn những mối quan hệ và bồi đắp cho sự khôn ngoan của bạn
    Đã chỉnh sửa bởi ketui; 14-01-2014, 02:25 PM.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Con chim bị mù?


    Nơi khu vườn anh nhà văn nọ có một cây si rất rậm rạp, xanh lá quanh năm. Từ phòng viết của mình, qua một tấm cửa kính, anh có thể nhìn thấy cây si ấy. Thói quen của anh là thức sớm mỗi ngày để viết, và anh vô cùng ngạc nhiên khi ngày nào, cũng có một con chim tới đâm đầu vào cửa kính phòng anh. Nhiều ngày liên tục, liên tục, sáng nào cũng vậy, anh đã có ý nghĩ: Phải chăng con chim đó bị mù? Hay bị một chứng bệnh nào đó? Sự lý giải không được thỏa mãn, lại nhiều ngày tiếp tục trôi qua.

    Cho tới một hôm, anh quyết định bước ra khỏi cửa phòng mình, đứng về phía con chim, đối diện với tấm kính để nhìn vào căn phòng. Anh không thể tin nổi vào mắt mình. Trước mắt anh là một cảnh tượng quá đẹp đẽ. Một cây si lung linh xanh thẫm in hình trên tấm kính, như thể ở một nơi nào đó thật xa, trong một không gian rộng hơn, sâu hơn. Và anh biết, con chim nhỏ bé kia đã “chán” cây si quen thuộc mỗi ngày của mình khi nó bất ngờ phát hiện ra một “cây si” khác. Nó đã đâm đầu vào đó để mong tìm tới một nơi đẹp đẽ hơn, lung linh hơn…

    Đôi khi, chúng ta không biết những gì chúng ta đang có mới là điều quan trọng, là hạnh phúc thực sự của chúng ta, mà chúng ta cứ đeo đuổi những chuyện mãi đâu đâu.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Huynh đệ...


    1. Lúc nó ra đời, kế hoạch hóa gia đình quản rất ngặt, trong thôn chỉ có hai nhà có em bé. Một nhà nếu không trốn đi vùng khác thì bị phạt tiền, mỗi nó đường đường chính chính oe oe chào đời làm con cưng. Không phải vì nhà nó có quyền có thế mà là vì anh trai nó vốn mang bệnh não bẩm sinh, dân gian gọi là bệnh đần.

    Mẹ nó cầm cây roi trên tay dọa anh nó: "Vĩnh viễn không được lại gần em nghe chưa". Vì sợ anh làm hại nó nên mẹ cấm anh vào phòng của nó. Đến nỗi ăn cơm cũng bắt anh ấy ăn một mình trong căn phòng nhỏ. Anh hay lén lút ngồi xổm bên ngoài khung cửa sổ nhìn trộm nó, thấy em trai là anh sung sướng cười, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống...

    Thật tình lúc nhỏ anh trai cũng được cưng lắm, đến khi những đứa trẻ cùng tuổi tập nói tập đi thì anh nó vẫn ngốc dại, không mở miệng nói được từ nào. Khám bệnh xong mới biết anh nó bị bệnh não bẩm sinh. Ông bà nội trút hết thất vọng và uất ức lên đầu bố mẹ nó, mẹ nó đem hết oan ức đổ lên đầu anh nó, hễ gặp một chuyện nhỏ là anh nó phải chịu một trận mưa rơi.

    Có lúc mẹ ôm nó phơi nắng trong vườn, anh nó cẩn thận mon men đến gần, thích quá anh đưa tay sờ lên má nó. Mẹ nó như sợ một bệnh dịch gì vội bồng nó đi chỗ khác, mắng nhiếc anh nó: "Không được lại gần em, mày muốn truyền bệnh cho em à?"

    Một lần, mẹ không có nhà. Từ xa, anh ngắm mợ bồng nó trên tay, vẫn là cười ngốc thôi. Mợ xót lòng, vẫy tay gọi: "Đến đây cầm tay em một tí này". Anh nó vội trốn đi, miệng lắp bắp nói liên tục không rõ: "Không... không cầm... truyền bệnh, truyền bệnh".

    Hôm đó mợ khóc òa, anh nó đưa tay lên lau nước mắt cho mợ, vẫn là cười ngốc thôi.



    2. Nó lớn dần, đang thời tập nói. Mấy lần nó huơ tay lên, bò tới phía anh. Anh nó mừng quá nhảy cẫng lên. Mẹ nó tới kịp, vội vội vàng vàng bồng nó đi chỗ khác.

    Nhìn những đứa trẻ khác mút kem que, anh nó liếm môi, cảm thấy nóng và khát lắm. Bọn nhóc nói nếu anh chịu làm chó tụi nó sẽ cho kem. Anh nó làm chó bò trên đất, nhưng bọn nhóc quỵt kem và cười ầm lên. Bằng một động tác nhanh gọn, anh nó nhổm người lên, như điên dại cướp lấy que kem. Bọn nhóc sợ quá khóc rống. Anh nó cầm chiến lợi phẩm chạy về nhà, không biết rằng trên đường que kem tan dần, tan dần. Về đến nhà kem chỉ còn một miếng nhỏ tội nghiệp mà thôi. Nó đang chơi ở vườn sau, nhân lúc mẹ không để ý, anh đem kem đến trước mặt nó và nói: "Ăn... ăn... em ăn đi".

    Mẹ nó thấy anh cầm cái que như đang ra hiệu gì đấy, vội chạy đến xô anh ngã nhoài ra đất, que kem lấm lem đầy đất, anh nó ngẩn người nhìn một lúc lâu rồi ngoác miệng khóc.

    Nó biết nói nhưng chưa từng gọi một tiếng anh. Anh nó hi vọng mình có thể như bao người anh khác được em trai là nó gọi một tiếng anh. Vì vậy lúc nó đang đùa nghịch ở sân sau, anh đứng phía ngoài xa 3m, lấy hết sức hét: "Anh, anh". Anh muốn nó nghe thấy sẽ học được cách gọi anh. Một lần anh đang cố gắng hét thật to, mẹ mắng nhiếc anh và đuổi đi chỗ khác chơi. Lúc đó nó ngước mắt lên nhìn anh, đột nhiên gọi thật rõ một tiếng: "Anh".

    Anh nó chưa bao giờ vui như thế, hoa chân múa tay, bỗng nhiên chạy đến ôm nó thật chặt, nước mắt nước mũi tèm lem đầy vai áo nó.



    3. Từ nhỏ nó đã bị người ta gọi là "em thằng ngốc". Lớn lên, nó ghét cách gọi này. Bởi vậy nó luôn mặc cảm và hận ghét anh nó.

    Một lần, cũng vì chính cách gọi này mà nó bị người ta đánh. Nó bị lũ bạn đè lên người. Bỗng nhiên lũ bạn bị ai đó nhấc lên - là anh trai nó.

    Nó chưa bao giờ thấy anh nó mạnh mẽ như thế, nhấc bổng cả lũ bạn nó lên, quật ngã chúng ra đất. Lũ bạn vừa khóc vừa thét đau. Nó thấy sợ, rắc rối rồi, bố chắc chắn sẽ phạt nó. Phút ấy nó hận mẹ tận xương tủy vì sao lại sinh cho nó một ông anh trai đần độn như thế. Nó dùng hết sức đẩy anh trai ra, hét rằng: "Ai bảo anh quản chuyện người khác, anh là thằng ngốc". Anh nó ngã ra đất, thẫn thờ nhìn theo bóng nó khuất xa dần.

    Hôm đó, bố bắt hai anh em quỳ ra đất rồi dùng roi mây quất tới tấp. Anh bò lên người nó, run rẩy nói: "Đánh... đánh con, đừng đánh em".

    Mấy hôm sau mẹ mang kẹo từ thành phố về, chia cho nó tám viên, anh nó ba viên. Không chỉ là chia kẹo, những lần khác anh nó vẫn chịu vậy. Sáng sớm, anh đứng sau cửa gương đợi nó đi ra, xòe bàn tay có hai viên kẹo. Nó lờ đi, coi như không thấy gì. Anh nó lại chạy đến trước mặt, xòe bàn tay có ba viên kẹo và nói: "Ăn... ăn, em ăn đi".

    Không biết vì sao lần này nó đột nhiên không cần, anh nó chạy theo quấn quýt cả chân, không nói lời nào, nhét cả ba viên kẹo vào mồm nó.

    Lúc kẹo trôi qua khỏi họng, nó thấy rõ mắt anh trai đẫm nước mắt.



    4. Cầm giấy trúng tuyển vào đại học, bố mẹ rất mừng, anh trai nó cũng vui lây. Thật ra anh nó không hiểu đại học là gì, nhưng biết rằng em trai đỗ đại học mang vinh hạnh đến cho cả nhà và cũng không ai gọi mình là thằng ngốc nữa.

    Trước đêm nó lên thành phố nhập học, anh vẫn không vào phòng nó, chỉ đứng ngoài cửa sổ và đưa cho nó một bọc vải, mở ra thấy vài bộ áo quần mới. Đều là của mợ cho hai anh em nó hoặc là bà cô ở thành phố gửi tặng. Thì ra mấy năm qua anh nó chưa hề mặc áo quần mới. Bởi mẹ không để ý đến nên anh giấu đi. Lúc đó, nó phát hiện áo trên người anh đã cũ mèm, rách vài chỗ, chiếc quần ngắn lên tận mắt cá chân, nom thật tội nghiệp. Mũi nó cay cay, bao nhiêu năm qua ngoài sự ghét bỏ, hận thù nó có cho anh cái gì đâu.

    Anh nó vẫn cười ngốc thôi, có điều trong mắt đầy hi vọng, nó không biết đó là hi vọng gì. Mặc dù anh không biết nó đã cao lên rất nhiều, không biết áo quần ấy đã đến lúc lỗi thời không thể chưng diện đi ra phố được nữa nhưng nó vẫn khoác mặc vào, xoay tới xoay lui giả bộ vui mừng ríu rít hỏi anh: "Đẹp không? Có hợp không?" Anh nó gật đầu, ngoác miệng cười.

    Nó viết lên giấy hai chữ "huynh đệ" rồi chỉ cho anh chữ này là huynh, chữ này là đệ, huynh là anh, đệ là em. Huynh đệ có nghĩa là có anh rồi mới có em, không có anh thì không có em. Hôm đó, anh nó lại đọc ngược thành "đệ huynh". Lúc lên đường nó khóc, anh nói rằng trong lòng anh nó là số 1, không có nó thì không có anh.



    5. Nói đến đời sống đại học, nó thấy rất thú vị, nhiều điều mới mẻ, dường như nó quên mất người anh trai nơi quê nhà.

    Lần nọ mẹ đi gọi điện thoại cho nó, anh đi theo đến bưu điện. Mẹ nói rất nhiều, cả tiếng đồng hồ rồi bảo với nó: "Nói chuyện với anh con mấy câu này". Anh tiếp điện thoại, đợi thật lâu không nghe tiếng gì cả, mẹ nói rằng: "Thôi cúp máy đi, anh con khóc rồi, anh con chỉ lên ngực ý nói rằng nhớ con đó".

    Nó vốn muốn nói mẹ đưa điện thoại lại cho anh trai để nói với anh rằng: "Đợi em về sẽ dạy anh học chữ, sẽ mua cho anh những kẹo bánh mà chỉ ở thành phố mới có, đem về cho anh thật nhiều quà". Nhưng nó không mở nổi miệng và cúp điện thoại. Chỉ vì nó không muốn bạn cùng phòng biết nó có một anh trai bị bệnh não bẩm sinh, một anh trai đần độn.

    Hè đến, nó về nhà, trên xe ăn một viên kẹo, bỗng nhiên nhớ lại anh từng nhét kẹo vào miệng nó, kẹo ở trong miệng nhưng lòng nó đắng nghét.

    Lần đầu tiên về đến nhà, nó hét thật to: "Anh, anh ơi! Em đã về, xem em mang gì về cho anh này". Thế nhưng không có tiếng cười ngốc của anh nó nữa, không có bóng ông anh gần 30 tuổi đời còn mặc quần ngắn đến mắt cá chân nữa.

    Bố mẹ nước mắt đầm đìa, nói với nó rằng: "Một tháng trước, anh con lao xuống sông cứu một đứa bé, anh không biết bơi. Đứa bé đó được cứu sống nhưng anh con không lên nữa". Bố mẹ nó úp mặt khóc...

    Một mình đứng bên dòng sông, ký ức về anh chợt ùa về tha thiết. Nó rút trong túi một tờ giấy có viết hai chữ "huynh đệ". Đó là chữ của nó, phía dưới là chữ méo xẹo của anh nó. Nó có thể nhận ra anh nó viết "đệ huynh".

    Leave a comment:


  • ngoc vu
    replied
    Đầu năm nv xin chúc vui tất cả gia đình của CLL nha, khai bút nv thấy cái tựa hay hay, lại trùng với bài ngoc vu mới viết nên đem gởi nơi đây cho vui, nếu gởi sai chổ nhớ cho nv hay nghe

    Hạnh phúc bây giờ

    Tôi có một cuộc tình tưởng như là rất thật, thật tới nổi tôi ngở rằng tình đó sẽ không bao giờ xa tôi,với thời gian nuôi nấn cuộc tình qua những buồn vui của cuộc đời, mãi vẫn là hy vọng, và vương lên, sự tin tưởng chưa hề có một nếp nhăn; Vì thế tình vẫn đẹp như ước mơ, hạnh phúc vẫn có còn cầm được trong tầm tay.
    Tôi đã có và đã hưởng được cái hạnh phúc bình dị của cuộc đời... chỉ là: Hai đứa tay trong tay cùng nhau xây dựng một gia đình trong dó có tiếng cười của bầy con, có những nhẹ nhàng yêu thương lo cho nhau, hạnh phúc của tôi không là lớn lao đòi hỏi, không là bạc tiền cao sang trong danh vọng của cuộc đời; Tôi chỉ muốn làm một con chim nhỏ cứ ríu rít cả ngày bên cạnh cái tổ mà mình đã tạo ra cùng người.
    Khi hạnh phúc trong tay người ta không cãm thấy mệt mỏi, nãn lòng, mà chi có hy vọng tìm kiếm những gì tốt đẹp hơn cho bầy con và mái ấm; Nhưng cuộc đời thì không hoàn hảo như ước mơ... Và con người phải thay đổi để theo kịp với thời gian trong hiện tại; mà hiện tại của tôi là máy móc và ảo tưởng mà thôi.
    Trong hiện tại đòi hỏi con người nhanh nhẹ hơn, mạnh mẽ hơn, và máy móc hơn. Tình yêu và sự cãm nhận không còn biểu lộ nữa, trái tim chỉ cần thêm sức bằng những đồng tiền danh vọng là đủ;
    Họ không cần một gia đình, họ chỉ cần nơi tạm trú; họ không cần những nhẹ nhàng thương yêu, lo âu chờ đợi, mà họ chỉ cần cuồng cuộn những thể xác lỏa lồ qua những cuộc ái ân tạm bợ, miễn cung ứng được cho họ những nhu cầu cần thiết trong sự đòi hỏi của xác thịt mà thôi.
    Tôi không theo nổi những bước tiến của thế kỷ, không theo kịp thời gian của máy móc, nên tôi bị bỏ lại cô đơn trong cái tổ của tôi làm ra, mà bầy chim nhỏ đã biết tự bay và tự ra đi xây tổ riêng cho chúng.
    Còn lại tôi với một trái tim cằn cỏi mà trong đó chứa đựng cả một bầu yêu thương cho một gia đình trong giấc mơ của Tôi.Nhưng tôi không bao giờ tiếc những gi tôi đã làm

    Một ngày đầu năm.
    ngọc vũ

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Hãy quan sát...



    Đừng bắt bạn vô ngã mà hãy quan sát cái ngã khi nó khởi. Đừng cố gắng hạ mình, khiêm tốn mà hãy quan sát cái tự cao khi nó khởi... Đừng ép mình thay đổi mà để thay đổi một cách tự nhiên tự giác tự chủ. Đừng ép buộc gì cả, đừng khống chế gì hết... chỉ quan sát khách quan. Đừng diệt hết các ngọn sóng trên mặt biển mà chỉ cần không chạy theo nữa.



    Món quà vĩ đại sẵn có trong tâm mỗi người

    Nếu bạn chỉ dừng sự suy nghĩ trong phút chốc và ngồi lại để quan sát đầu óc tâm trí mình, bạn sẽ ngạc nhiên thấy rằng bạn đang được bình an. Dù bạn đồng ý với tôi điểm nầy, bạn vẫn có thể biện minh rằng sự bình an nầy chỉ là tạm thời. Cứ cho là như vậy đi. Nhưng chúng ta hãy nhìn vào tâm trạng an tĩnh nầy, dù nó có tạm bợ hay không, bởi vì nó đã đến với chúng ta mà chúng ta không cần cố gắng chút nào để được định tâm, an tâm.

    Bạn đã sanh ra với bản chất bình an, định tĩnh nầy của tâm thức; bằng không thì bạn chẳng được như thế nầy, phải không? Bạn không cần chạy quanh quẩn học các phương pháp để đạt được sự bình an, định tĩnh nầy, cũng không cần học hỏi nơi ai hay ở quyển sách nào để làm cho sự bình an định tĩnh nầy có thể có mặt bên trong bạn. Nói cách khác, cái 'tôi' của bạn không có liên hệ gì với nó. Bình an là bản chất tự nhiên của tâm thức trong mỗi người chúng ta. Bình an đã có mặt ở đó kể từ ngày chúng ta sanh ra và nó sẽ tiếp tục ở đó cho tới ngày chúng ta chết đi. Ðó là món quà vĩ đại cho chúng ta; như vậy tại sao chúng ta lại nghĩ rằng mình không được bình an định tĩnh trong tâm?

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Sống với từ tâm



    Có một anh chàng rất yêu nghệ thuật, nhất là tranh vẽ. Một ngày nọ anh đứng trên một bờ đá, nhìn xuống phía dưới là bãi biển cát trắng. Xa xa, anh thấy có một người đàn ông đang cắm cúi vẽ một bức tranh trên cát. Người ấy vẽ hình của một gương mặt, nhưng với một cái nhìn lập thể, như là nó được nhìn dưới nhiều góc cạnh khác nhau, cùng một lúc. Giống như là tranh vẽ của Picasso! Nghĩ đến đó, anh ta cố gắng nhìn kỹ lại người hoạ sĩ đang vẽ. Tim anh như ngừng đập, người ấy chính là nhà danh họa Picasso. Mỗi ngày anh vẫn thường đi dạo trên lối đi này, và anh biết chỉ vài giờ nữa thôi, thuỷ triều sẽ dâng lên, và bức tranh kia của Picasso sẽ bị sóng cuốn xoá tan đi. Anh phải làm gì bây giờ đây? Anh biết mình phải bảo vệ bức tranh vô giá trên cát ấy, nhưng bằng cách nào đây?

    Anh đâu thể ngăn được nước thuỷ triều đang lên! Anh cũng đâu có thì giờ để xây một bức tường bảo vệ nó! Hay là anh chạy về nhà, lấy một chiếc máy ảnh để chụp lại bức tranh ấy, nhưng rồi nó cũng chỉ là một phóng ảnh của bức tranh nguyên thuỷ mà thôi. Mà cho dù anh có làm việc ấy đi chăng nữa, chưa chắc gì khi anh trở lại, bức tranh ấy vẫn chưa bị sóng cuốn trôi đi. Hay là việc duy nhất mà anh có thể làm bây giờ, là ngắm nhìn bức tranh có một không hai đó, thưởng thức cái hay và đẹp của nó, cho đến khi nào con nước đến mang nó đi. Đứng yên đó, anh không biết mình nên mừng vui hay buồn tiếc. Mà bạn nghĩ sao, anh ta nên mừng vui hay tiếc nuối? Thật ra thì chúng ta cũng đâu có khác gì mấy với anh chàng ấy đâu bạn nhỉ! Trong một ngày cuối năm, ngồi trong góc phòng nhỏ, tôi cũng đang nhìn ngắm một bức tranh đẹp, với ý thức rất rõ rằng thuỷ triều đang lên, và tất cả rồi cũng chỉ là còn lại trong ký ức! Trong cuộc sống, chúng ta cũng đã từng đối diện với những hoàn cảnh như anh chàng ấy, có biết bao nhiêu những hình ảnh mà ta muốn lưu giữ mãi, và cũng có biết bao nhiêu những phiền muộn, mà ta cứ tưởng rằng chúng sẽ không bao giờ đổi thay. Nhưng tất cả rồi cũng chỉ là phù du thôi, cho dù đó là một hạnh phúc hay khổ đau.

    Tôi nghe kể về Aldous Huxley, ông là một nhà văn và cũng là một triết gia người Anh rất nổi tiếng của thế kỷ 20. Thời gian ngắn trước khi ông mất, có người phỏng vấn và hỏi ông rằng, ông đã học được gì từ cuộc sống của mình, từ những vị thầy, và các đạo sư mà ông đã có dịp tiếp xúc? Ông thinh lặng một hồi rồi đáp, "Tất cả chỉ là như vầy 'Learning to be kind’!" Ta hãy tập sống làm sao để mình trở nên dễ thương hơn, có từ tâm hơn, biết đối xử với nhau bằng tình người hơn.

    Trời đất vào cuối năm và cũng là một bắt đầu cho năm mới. Chúng ta cũng như anh chàng trong câu truyện bức tranh trên cát của Picasso, đối diện với một cuộc sống đầy những đổi thay, có cố nắm bắt hay tránh né thì cũng chỉ mang lại cho mình thêm những muộn phiền không cần thiết. Cuộc đời này rồi vẫn sẽ tiếp tục có những nắng mưa, những ngày họp mặt, những buổi chia tay, những ngày lễ hội đông vui, hay những đêm dài lo âu, và cũng có những bất ngờ mà ta không bao giờ đoán trước được… Nhưng giữa những biến đổi ấy bao giờ cũng có một cái gì rất chân thật và sẽ tồn tại mãi, đó là một tình thương phải không bạn!


    Trích trong “Một hạnh phúc không đổi thay” - nguyễn duy nhiên.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    "...nói chung hạnh phúc đơn giản thì đầy ở quanh mình....trừ phi....có sự mong mỏi quá nhiều hoặc yêu cầu hơi cao hơn mây trời thì...quả thật hạnh phúc không đơn giản tí nào...."

    Ketui cũng nghỉ như vậy. Hạnh phúc không phải là một dãy lụa dài mà là những khúc lụa nhỏ ghép lại thành một tấm lụa lớn...

    "...HB cũng nghĩ như vậy nằm nướng thêm một chút...hihihi hạnh phúc thật nhiều..lạnh lắm tuyết đang rơi trắng đường thôi ko thèm nghĩ hãy quấn chặt cái mền và thả hồn theo bản nhạc cứ hạnh phúc đi..."

    HB cẩn thận nướng và chùm mền rồi thả hồn đi rong coi chừng nó khét ăn hông có ngon đâu á nha...

    Leave a comment:


  • Hương Bình
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi diên vỹ View Post
    dv vào hơi trễ, nhưng cũng góp vui xíu với Ketui và các bạn nhé....



    Thứ nhất, theo suy nghĩ rất riêng của dv thì không có chuyện "hạnh phúc lứa đôi " vì ở lâu thường hay gây...gây nhau thì thành kẻ thù....chơi....

    nhưng sẽ có việc nhường nhịn để mưu cầu hạnh phúc...điều này dv không thích...

    Hạnh phúc lứa đôi, cũng như tất cả các loại hạnh phúc trên đời theo dv nghĩ.. tuỳ theo hoàn cảnh, suy nghĩ , tập quán của từng cá nhân thôi..nên khó lòng mà so sánh, có thể vì lý do đó mà..chúng ta thường tưởng tượng cái mình nghĩ là hạnh phúc , nó lại chẳng nhầm nhò gì với kẻ khác..thế rồi lại "thất vọng tràn trề..."

    nói tóm lại, dv chẳng màng đến 4 chữ "hạnh phúc lứa đôi..." nhưng luôn luôn thích cảm giác lang thang và rong chơi với từng suy nghĩ của mình (cái này hơi nguy hiểm nếu như dv nói ra suy nghĩ của dv hihihihi..tốt nhất nên tự mình cảm thấy hạnh phúc...j/k)

    thật ra nếu nhìn đời đơn giản 1 xíu, thì luôn có hạnh phúc....buổi sáng cuối tuần ngủ nướng, ánh nắng xuyên qua rèm..đủ là 1 hạnh phúc....

    hương cà phê và một dòng chữ nào đó mà mình bắt gặp hợp với cảm giác của mình...cũng có thể là một hạnh phúc...

    nói chung hạnh phúc đơn giản thì đầy ở quanh mình....trừ phi....có sự mong mỏi quá nhiều hoặc yêu cầu hơi cao hơn mây trời thì...quả thật hạnh phúc không đơn giản tí nào....

    vài dòng chia sẽ hơi muộn, nhưng chắc chủ nhân không thấy phiền hén
    hạnh Phúc của Diên Vỹ thật nhẹ nhàng thật đơn sơ...HB cũng nghĩ như vậy nằm nướng thêm một chút...hihihi hạnh phúc thật nhiều..lạnh lắm tuyết đang rơi trắng đường thôi ko thèm nghĩ hãy quấn chặt cái mền và thả hồn theo bản nhạc cứ hạnh phúc đi đã và lấy sức ngồi dậy làm thật nhanh chạy đi làm , ngồi xe mà cứ tưởng tượng ánh nắng qua rèm chứ không phải những bông tuyết đang quất vào kính xe !!!...và bây giờ HB cũng đang hạnh phúc khi xem những reply của a/c Diên Vỹ & anh Ketui...chúc tất cả đều hạnh phúc mối giờ và mỗi ngày nhé...

    Leave a comment:


  • diên vỹ
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
    Mọi người nam cũng như nữ, ai cũng mong, muốn và mơ tìm được hạnh phúc với người bạn đời ... Vậy thế nào là Hạnh Phúc lứa đôi ??

    ketui làm trước nè :

    Theo ketui thì Hạnh Phúc lứa đôi rất đơn giãn võn vẹn chỉ 3 chữ thuiiii

    Cho và nhận Nếu ai cân bằng được điều này thì sẽ thấy là Hạnh Phúc ...

    Các bạn nào có ý kiến gì hay thì góp ý thêm nha
    dv vào hơi trễ, nhưng cũng góp vui xíu với Ketui và các bạn nhé....



    Thứ nhất, theo suy nghĩ rất riêng của dv thì không có chuyện "hạnh phúc lứa đôi " vì ở lâu thường hay gây...gây nhau thì thành kẻ thù....chơi....

    nhưng sẽ có việc nhường nhịn để mưu cầu hạnh phúc...điều này dv không thích...

    Hạnh phúc lứa đôi, cũng như tất cả các loại hạnh phúc trên đời theo dv nghĩ.. tuỳ theo hoàn cảnh, suy nghĩ , tập quán của từng cá nhân thôi..nên khó lòng mà so sánh, có thể vì lý do đó mà..chúng ta thường tưởng tượng cái mình nghĩ là hạnh phúc , nó lại chẳng nhầm nhò gì với kẻ khác..thế rồi lại "thất vọng tràn trề..."

    nói tóm lại, dv chẳng màng đến 4 chữ "hạnh phúc lứa đôi..." nhưng luôn luôn thích cảm giác lang thang và rong chơi với từng suy nghĩ của mình (cái này hơi nguy hiểm nếu như dv nói ra suy nghĩ của dv hihihihi..tốt nhất nên tự mình cảm thấy hạnh phúc...j/k)

    thật ra nếu nhìn đời đơn giản 1 xíu, thì luôn có hạnh phúc....buổi sáng cuối tuần ngủ nướng, ánh nắng xuyên qua rèm..đủ là 1 hạnh phúc....

    hương cà phê và một dòng chữ nào đó mà mình bắt gặp hợp với cảm giác của mình...cũng có thể là một hạnh phúc...

    nói chung hạnh phúc đơn giản thì đầy ở quanh mình....trừ phi....có sự mong mỏi quá nhiều hoặc yêu cầu hơi cao hơn mây trời thì...quả thật hạnh phúc không đơn giản tí nào....

    vài dòng chia sẽ hơi muộn, nhưng chắc chủ nhân không thấy phiền hén

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    QUY TẮC VÀNG trong cuộc sống

    Sự thật đáng ngạc nhiên về Cái Lưỡi của con người:
    Phải mất 3 năm mới biết được cách sử dụng nó, nhưng phải mất cả một đời người mới biết được Ở ÐÂU và KHI NÀO thì mới nên sử dụng nó.
    ...
    Tâm trí sẽ được an bình mà không cần hao tốn gì cả - nếu ta biết loại bỏ 3 điều này đi (3 chữ C trong tiếng Anh):

    Criticizing: Chỉ trích
    Comparing: So sánh
    Complaining: Phàn nàn

    BA QUY TẮC VÀNG của Vivekanand:
    - Ai giúp ta ......... - Ta đừng quên họ.
    - Ai yêu thương ta - Ta đừng ghét họ.
    - Ai tin tưởng ta - Ta đừng lừa gạt họ.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Nàng dâu Nam Kỳ

    Tôi coi lại va ly quần áo và túi xách tay của mẹ chồng một lần nữa, rồi tôi lảnh lót gọi với lên lầu cho thằng con trai:
    - Cu Tí ơi, cu Tí à, con sẵn sàng chưa ?
    Mẹ chồng tôi không hài lòng, trách tôi:
    - Con trai lớn tướng mà cứ gọi Cu Tí như thằng bé lên 3 ấy.
    - Mẹ ơi, con biết rồi, chỉ gọi giỡn “anh chàng” một chút cho vui mà. Andrew ơi, xong chưa con, chúng ta đi thôi?.
    Con tr...ai tôi đã đến bên tôi, anh chàng nhìn bà nội âu yếm :
    - Cháu cám ơn bà đã nhắc nhở mẹ cháu.Bà cũng âu yếm nhìn cháu, Andrew lớn giống bố như khuôn như đúc, lại hiền ngoan học giỏi, ra trường là xin ngay được công việc như ý nên bà thương nhiều. Bà khéo léo giục cháu:
    - Thì cháu lấy vợ đi, mẹ cháu sẽ không bao giờ gọi là “Cu Tí” đâu. Bà gìa rồi phải cho bà thấy mặt cháu dâu và cả chắt nữa như người anh họ của cháu ở Calif. thì bà mới yên lòng.
    Andrew hứa hẹn:
    - Vì chúng cháu phải tìm hiểu nhau lâu để thử thách tình yêu nên chưa cho gia đình biết. Vâng, bà cứ đi California chơi, khi bà về cháu sẽ mang cháu dâu tương lai đến trình diện bà và bố mẹ cháu.
    Mẹ chồng tôi vui mừng:
    - Cháu làm bà sốt ruột, bà chờ đợi mấy năm nay mới nghe cháu hứa một câu làm bà hài lòng đấy.
    Tôi cũng vui mừng không kém, hai vợ chồng tôi có con muộn, Andrew là con trai duy nhất, từ ngày Andrew tốt nghiệp đại học, có việc làm vững chắc đã nhiều năm nay tôi giục con cưới vợ mà nó cứ nói chưa có ai, tình yêu chưa đến, nên tôi không nhắc nó nữa. Hôm nay bất ngờ lại có tin vui.
    Chúng tôi đưa bà ra phi trường về California, thăm gia đình con trai trưởng. bà sẽ ở chơi Calif. một tháng. Bà chẳng ưa gì con dâu cả, nhưng bà thương con trai và cháu đích tôn nên về thăm họ.
    Tiễn bà đi phải đầy đủ mặt con cháu, gồm vợ chồng tôi và Andrew. Tôi hiểu tính mẹ chồng lắm, bao giờ bà cũng muốn được con cháu quây quần chăm lo, qúy mến, chứ không thể xuề xòa, lấy lệ cho xong.
    Khi chồng con tôi đang check vé máy bay cho bà, thì bà chợt nhớ ra, dặn dò tôi:
    - Chốc nữa về con nhớ đi gởi món tiền ấy về Việt Nam cho mẹ nhé. Lần này ngoài phần tiền của mẹ lại được con cho thêm vài trăm thì cậu Nụ tha hồ sửa nhà cửa. Cậu con già rồi, có căn nhà tử tế thì chết cũng yên lòng nhắm mắt con ạ.

    ***

    Ngày tôi và anh Bông yêu nhau, anh dẫn tôi về “ra mắt” mẹ anh, bà mẹ người Bắc tóc vấn trần cài lược, đôi mắt sắc xảo nhìn tôi không chút thiện cảm. Bà khéo léo hỏi thăm họ hàng tông môn nhà tôi, rồi phán:
    - Hai đứa cứ tìm hiểu nhau cho kỹ, chứ Bắc Nam có nhiều điều không hợp nhau đâu.
    Anh Bông qủa quyết:
    - Kỹ từ lâu rồi mẹ ơi, bây giờ chỉ đợi mẹ cho phép hỏi cưới thôi. Thí dụ…ngay ngày mai cũng được.
    Bà nghiêm mặt lườm con trai:
    - Anh đừng có nhanh nhẩu đoảng, chuyện hôn nhân hệ trọng cả đời.
    Thế là mối tình nồng nàn của chúng tôi khựng lại vô hạn định vì mẹ anh chưa đồng ý. Thuở ấy anh Bông đang ở trong quân ngũ, một hôm anh mang về qủa lưụ đạn, đặt lù lù trên bàn, ngay trước mặt mẹ anh và thống thiết:
    - Nếu mẹ không đồng ý cho chúng con cưới nhau thì qủa lựu đạn này sẽ nổ tung chết cả con và cô ấy, và xin mẹ chôn chúng con chung một nấm mồ.
    Mẹ anh hoảng hốt lên:
    - Ối con ơi, bình tĩnh nào, việc gì phải mang vũ khí đạn dược ra thế!!
    Anh ai oán:
    - Sống mà không lấy được người mình yêu thì chết cho xong !
    Mẹ anh năn nỉ:
    - Đừng dại dột con nhé? Vậy con muốn cưới hỏi ngày nào thì mẹ sẽ làm ngày ấy.
    Nhờ thế tôi mới sớm được làm dâu của bà, và vì thế bà càng ghét cay ghét đắng tôi.
    Mãi sau này chồng tôi mới dám kể cho tôi nghe, mẹ anh đã chê tôi là con gái miền Nam quen ăn trắng mặc trơn, làm đồng nào “xào” đồng ấy, lấy cái “ngữ” này chỉ khổ vào thân, thằng chồng nai lưng đi làm nuôi con vợ ăn tiêu hoang phí.
    Anh đành “khủng bố” mẹ bằng qủa lựu đạn, nếu không thì mẹ anh cho tôi đợi tới gìa hay chán qúa tôi đi lấy chồng khác mà thôi.
    Tôi làm dâu nhà anh, cha anh mất trước đó vài năm. Anh cả đã lấy vợ và ở riêng một năm nay, vì anh cả thuyên chuyển công việc ra miền Trung nên vợ con cũng đi theo, chồng tôi là con thứ cũng là con út, đi lính đóng quân ngay Lái Thiêu, tiện đi về thành phố Sài Gòn mỗi ngày.
    Mẹ chồng tôi nắm giữ quyền hành trong nhà, bà đảm đang trông coi cửa hàng bán vật liệu xây cất do chồng để lại, cửa hàng trước cửa nhà rất đông khách nên bận bịu cả ngày, nhưng bà vẫn đi chợ mỗi buổi sáng, quẳng cái gỉo chợ xuống bếp, vắn tắt ra mệnh lệnh cho tôi:
    - Thịt bò thái xớ ngang, xào rau muống. Thịt lợn kho mặn, cua gĩa nhuyễn, nấu bát riêu cua cà chua..
    Tôi hỏa mù trước những món ăn Bắc này, ở với má, tôi cà nhỏng ăn học và ăn chơi, má dễ dãi hiền lành thôi thì con gái ở với ba má sướng ngày nào thì cứ hưởng, chừng lấy chồng vất vả lo cho chồng con thì giờ đâu mà ăn chơi.
    Hôm cuối tuần mẹ chồng tôi mua một con gà sống về ra một mệnh lệnh khác:
    - Cắt tiết gà, luộc gà với hành gừng cho thơm, thịt gà phải vừa chín tới. Nước gà nấu bát miến, cho tiết luộc và lòng mề thái nhỏ lên trên.
    Tôi rình lúc mẹ chồng không để ý, gọi chồng xuống bếp và than phiền:
    - Mẹ anh đang chơi trò rượt đuổi em chạy trối chết luôn, bắt em nấu hết món này tới món kia, mà toàn là những món em chưa biết nấu bao giờ. Anh cứu em với.
    - Mẹ đang dậy em nấu nướng đấy, trước lạ sau quen.
    - Nhưng em không dám cắt cổ gà, nhìn nó đau em sợ lắm…
    Má tôi Nam kỳ dễ tính, mua gà làm sẵn ngoài chợ cho lẹ, còn mẹ anh Bắc Kỳ tính toán chi li từng chút một, mua gà sống sẽ biết chắc con gà ngon vừa ý, và nhất là gía rẻ hơn gà làm sẵn.
    Tôi cầm chân và hai cánh gà thật chặt còn mắt thì nhắm lại trong khi chồng tôi cắt tiết, đúng lúc ấy mẹ chồng tôi xuống bếp, giọng bà hùng dũng như một vị tướng mắng mỏ quân sĩ phạm luật:
    - Giời ôi, hai vợ chồng mới cắt tiết được con gà cơ à? Này nhé, chị lấy hai chân kẹp cánh, kẹp chân gà và cầm cổ gà cắt vài nhát, dốc ngược gà lên cho chảy hết tiết là xong. Ngày xưa tôi làm dâu, nhà chồng có giỗ Tết một mình tôi cắt tiết một lúc mấy con gà nhanh như chớp.
    Chồng tôi bênh tôi:
    - Ngày nay khác rồi mẹ ơi, với lại vợ con chân yếu tay mềm…
    Bà “mát mẻ”:
    - À thì ra ý anh nói tôi vũ phu đấy, còn vợ anh thì yểu điệu thục nữ.
    Để đáp lễ lại những món ăn Bắc mẹ chồng đã chỉ dạy, tôi về học cấp tốc má tôi mấy món miền Nam dễ nấu như canh khổ qua nhồi thịt và cá thu kho nước dừa, thì mẹ chồng tôi dẫy nẩy lên:
    - Canh mướp đắng ư? Tôi chịu thôi, không ăn được.
    - Cá thu kho nước dừa lợ lợ khó ăn lắm.
    Tôi liền đổi sang món “Canh rau tập tàng” cho lạ đời, thì bà mẹ chồng Bắc Kỳ vẫn không chấp nhận. Bà rên siết:
    - Canh gì mà lắm loại rau thế này? Nào mồng tơi, rau rền, mướp khía, bù ngót, bắp non. Chị nấu canh nào thì nấu một món rau thôi nhé, đừng hoang phí thế.
    Trời ơi, món “Canh rau tập tàng” của miền Nam dân dã hào phóng dùng nhiều loại rau chứ có phải tôi sáng chế ra đâu.
    Tôi bất mãn lắm, chỉ muốn bữa nào…trả thù, làm món “Mắm kho quẹt” cho bà ăn, món này rẻ tiền, mặn mà ăn hoài không hết, đỡ tốn, hay cho bà uống nước mưa như ở dưới quê tôi thay cho uống nước trà, tiết kiệm được tiền mua trà, chắc bà sẽ không chê tôi hoang tàn nữa?
    Những chuyện “mất lòng nhau” giữa mẹ chồng người miền Bắc và nàng dâu người miền Nam thường xuyên xảy ra.
    Ngày giỗ tết gia đình anh cả về nhà, làm cỗ xong tôi cho 2 con anh cả ăn trước thì bị mẹ chồng mắng cho một trận là không biết nề nếp gì cả, trẻ con không được phép ăn trước người lớn. Trong khi trong gia đình miền Nam chúng tôi cứ thoải mái dọn đồ cho tụi nhỏ ăn trước cho rảnh để rồi người lớn ăn sau.
    Vốn chẳng ưa tôi, bà thường mang tôi ra so sánh thẳng thừng với nàng dâu cả của bà, nàng dâu Bắc, ăn nói ý tứ lịch lãm, sống căn cơ tằn tiện, biết thu vén trước sau chồng con sẽ được nhờ và chê tôi tuệch toạc bạ đâu nói đó, thích gì làm đó, mua sắm thì bất kể tiền còn nhiều hay ít. Nói trắng ra là tôi đang “phá của” nhà chồng.
    Vì yêu chồng nên tôi nhẫn nhịn chịu đựng mẹ chồng, cũng như tôi đã chịu hi sinh bỏ nghề dạy học chỉ để ở nhà phụ mẹ chồng buôn bán.
    Tối về tôi chỉ biết khóc rấm rứt với chồng để cho anh vỗ về an ủi, thôi em cố chiều mẹ, sau này mẹ hiểu ra sẽ thương yêu em nhiều. Trời chẳng phụ công, phụ lòng tử tế của ai bao giờ.
    Được 1 năm thì biến cố 1975 xảy ra, cả đại gia đình chúng tôi đều vượt thoát đến Mỹ.
    Đầu tiên mẹ chồng tôi ở với gia đình anh cả, có nàng dâu Bắc Kỳ mà mẹ từng đắc ý, tấm tắc khen ngoan, hơn nữa anh chị cả có con trai đầu lòng, là cháu đích tôn của bà.
    Nhưng khi sống chung lâu dài thì bà và nàng dâu cả lại có sự xung khắc, càng ngày càng nhiều. Mẹ chồng Bắc và nàng dâu Bắc, giống nhau cả tính ý, cả cách ăn ở mà vẫn không thể đi chung đường.
    Một hôm chị Bích đã gọi phone cho tôi, thông báo khẩn cấp:
    - Em chuẩn bị tinh thần đón mẹ về sống chung đi nhé, mẹ đang đòi về với vợ chồng em đấy.
    - Có chuyện gì hả chị?
    Chị Bích ấm ức kể:
    - Bao nhiêu chuyện lặt vặt xưa nay chị kể em nghe nhiều rồi, chị không chấp, vì mẹ gìa rồi, tính nết lại khó khăn hơn người ta. Nhưng chuyện này thì không thể, “tiền gìa” mẹ lãnh hàng tháng mẹ cứ bo bo suốt bao nhiêu năm nay, ai đời ăn cây táo đi rào cây cam hở em ! mẹ để dành tiền gởi hết về cho cậu Nụ và thân nhân ngoài Bắc. Mẹ có cho ai thì cũng chừa lại phần mình tí chứ, đến lúc cần gì ở Mỹ thì lại hỏi vợ chồng chị, ai mà chịu được? Chưa hết, mỗi đầu năm bà lại hỏi chính phủ đã “tăng lương” cho mẹ chưa? tiền trợ cấp tăng theo thời gía đắt đỏ ấy mà, mẹ lẩm bẩm nói: “Đừng có tưởng tôi không đọc được tiếng Anh mà lờ đi nhé”. Thế có điên người không? Cứ làm như bà không hỏi, không nhắc nhở là chị sẽ ăn chặn, ăn bớt món tiền ấy không bằng. Chị bực mình gắt lên, thế là bà giận hờn, mắng mỏ chị và đùng đùng đòi về sống với vợ chồng em.
    - Hay mẹ giận thì nói thế thôi, chứ mẹ vẫn theo đúng “tôn ti trật tự” là phải sống với con trai trưởng và cháu nội đích tôn mà?
    - Không, lần này mẹ sai nguyên tắc rồi. Bằng cớ là mẹ còn…khen em nữa đó, khen nàng dâu miền Nam sởi lởi, dễ chịu và thoải mái hơn dâu Bắc.
    Thật thế, mẹ chồng tôi “hi sinh”, thà về sống với gia đình tôi, tiền gìa lãnh ít hơn ở California nhưng bà bảo tinh thần bà thoải mái hơn nhiều, bà lôi chuyện nàng dâu cả ra kể nào là tính toán với bà từng món chi tiêu, nàng khá gỉa thế mà còn muốn bà bớt chút tiền gìa đóng góp hàng tháng v..v… Tôi chẳng biết giữa mẹ chồng và nàng dâu này ai đúng ai sai, vì ai cũng cho là mình có lý cả.
    Mẹ chồng sống với tôi, tình thế đảo ngược so với ngày tôi làm dâu bà. Nhà này là nhà của tôi, của cải tiền bạc mẹ chồng tôi mất hết sau khi bỏ nước ra đi. Hiện nay bà sống nhờ tiền xã hội, tuổi đã gìa, không biết tiếng Anh, không thể lái xe, muốn gì cũng phải nhờ con nhờ cháu.
    Bản tính tôi hồi nào tới giờ vẫn thế, chi tiêu rộng rãi trong cuộc sống. Tôi đi shopping quần áo cho tôi, nhưng thấy quần áo nào đẹp và tốt thì…sắm luôn cho chồng con và bà mẹ chồng, bà vẫn xót xa như ngày xưa khi tôi chân ướt chân ráo làm dâu nhà bà:
    - Con ơi, mua làm gì lắm quần áo thế? một đời ta ba đời nó, quần áo trong tủ cả đống kia đã mặc hết đâu.
    Bây giờ bà đã thân mật âu yếm gọi tôi là “con” không gọi bằng “chị” kiểu cách lịch sự như thuở tôi mới làm dâu nữa.
    - Theo mùa, theo “mốt” mà mẹ, nhưng con cũng mua lúc đại hạ gía rồi.
    Bà đành chịu thua:
    - Ừ, con thích thì sắm cho mình con thôi, quần áo mẹ mặc tới chết chưa hết con đừng mua nữa.
    Thế mà tôi vẫn cứ mua về vì tôi thấy thích hợp với bà không mua cũng…uổng, dù tôi biết mang về nhà bà lại vừa nhận qùa vừa càm ràm mắng tôi hoang phí và lanh chanh, không ai khiến mà cũng mua.
    Đi chợ tôi toàn mua những món đắt tiền, tôi quan niệm tiền nào của ấy, thường xuyên mua cá Tuyết, cá Salmon, cá Bass hơn là cá Catfish, cá đù, cá nục. Thịt bò loại.T-bone Steak, Ribeye Steak hay Sirloin Steak. đương nhiên phải ngon hơn loại thịt vai dai nhách.Trái cây đầu mùa đắt bao nhiêu nhưng tôi cũng mang cả thùng về cho cả nhà cùng hưởng món ngon đầu mùa, chẳng phải nhịn thèm đợi tới giữa mùa.
    Mỗi lần mẹ chồng tôi mở tủ lạnh, lui cui dọn dẹp bà lại rên rỉ như khi mình mẩy lên cơn đau nhức:
    - Giời ơi là giời ! đồ ăn thức uống mua ê hề thế này, ăn không hết bỏ đi, phí cả tiền và phí của giời.
    Tôi đã quen nghe bà cằn nhằn, nên không buồn, mà còn vui đùa:
    - Mẹ ơi là mẹ, con phải mua sắm cho chợ búa đắt hàng, kích thích nền kinh tế phát triển . Ăn ngon thì bổ vào thân và cũng là cách hưởng đời.
    - Thế con không dành dụm tiền của cho thằng con của con à? Mẹ vì hoàn cảnh, vì biến cố nên trắng tay đã không lo được gì cho con cháu rồi…
    - Mẹ nói thế là trả lời rồi đấy, nên con quan niệm có tiền cứ hưởng ngay trong hiện tại, chẳng cần nhịn thèm, nhịn mặc hay từ bỏ những niềm vui tốn tiền nào đó để dốc hết vốn để dành, chồng con của con đã được nếm đủ mùi sung sướng hơn người. Tương lai, con của con sẽ làm ra tiền và tự lo cho nó cũng như vợ chồng con đã tự lo và gây dựng nên nhà cửa, vốn liếng ngày nay.
    Tiền trợ cấp hàng tháng mẹ chồng tôi vẫn gởi về miền Bắc, cho người em út của bà là cậu Nụ, người đã kẹt lại không theo gia đình di cư vào Nam năm 1954. Cả một đời cậu nghèo khổ, những năm đất nước chiến tranh, lương công nhân không nuôi nổi vợ và hai con, nên người vợ vốn đã ốm yếu lại càng ốm yếu quanh năm. Thậm chí cậu không đủ tiền mua cái vỏ xe đạp hiếm hoi lắm cơ quan mới có mà phân phối ưu tiên cho công nhân tiên tiến như cậu…
    Ngày nay cậu Nụ đã gìa, vợ chết sớm vì bệnh tật, cậu sống bám vào đám con cháu cũng nghèo khổ, nên mẹ chồng tôi thương xót đã gởi tiền về hàng tháng cho em, mong em sung sướng được ngày nào hay ngày ấy. Ngoài ra bà còn các họ hàng quyến thuộc khác ở quê hương miền Bắc của bà, nay giúp người này mai giúp người nọ, nên tiền bạc lúc nào cũng vơi, cũng không đủ.
    Tôi hiểu mẹ chồng tôi và đồng tình với bà, giúp đỡ thân nhân nghèo khó bên Việt Nam vừa là tình thương vừa như làm điều phước thiện. Thỉnh thoảng có những cảnh khổ làm tôi động lòng, đưa thêm tiền cho mẹ chồng gởi biếu họ, coi như tôi theo mẹ làm phước dù những thân nhân như cậu Nụ hay ông chú này, bà bác kia tôi đều chưa biết mặt bao giờ.

    ***

    Mẹ chồng tôi đã trở về từ Calif., bà có vẻ hài lòng với chuyến viếng thăm này. Thật ra khi người ta không hợp nhau khi chung sống, thì hãy sống xa nhau và là khách của nhau sẽ hay hơn. Vợ chồng tôi mừng vì mối quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu cả đã hàn gắn được phần nào.
    Buổi tối đầu tiên ăn bữa cơm xum họp gia đình, mẹ chồng tôi vẫn nhớ và hỏi Andrew ngay:
    - Sao, cháu của bà, hôm nào thì mang cháu dâu tương lai ra mắt cả nhà như cháu đã hứa?
    Andrew thăm dò:
    - Để cuối tuần sau được không ạ?
    Tôi nói:
    - Dĩ nhiên là được, với lại mẹ cần chuẩn bị tinh thần cũng như một bữa cơm để chào đón cô khách qúy chứ.
    Mẹ chồng tôi cẩn thận:
    - Con chưa biết cô gái ấy ra sao mà đã vồ vập thế sao được.
    - Ít ra cô gái là bạn của con mình cũng là qúy rồi.
    Bà lẩm bẩm:
    - Thời buổi này mẹ chồng nàng dâu cứ như là bạn bè ấy, không có khoàng cách gì cả. Cháu ơi, thế cô gái ấy là người miền Nam hay Bắc hở cháu?
    Andrew hơi bối rối:
    - Sao bà lại hỏi phân biệt thế? Giống như ngày xưa bà đã hỏi bố cháu khi mang mẹ cháu về trình diện bà.
    Chồng tôi mỉm cười trấn an con trai:
    - Không sao đâu, bà chỉ hỏi cho biết mà thôi. Bây giờ khác xưa rồi.
    Andrew ấp úng:
    - Cô ấy… không là người miền Nam như mẹ, mà cũng… không là miền Bắc như bố.
    Mẹ chồng tôi cởi mở:
    - Ừ, bà không phân biệt Bắc Nam như bố mẹ cháu ngày xưa đâu. Bà biết rồi, cô ấy là người miền Trung chứ gì. Con gái Trung cũng chịu khó tần tảo làm ăn và thương chồng con hết lòng lắm.
    Chồng tôi phản đối:
    - Cứ gì gái Trung hay gái Bắc, gái Nam kỳ như vợ con cũng thương chồng chiều con không ai bằng, lại còn chiều cả mẹ chồng nữa, sẵn sàng bỏ nghề dạy học nhàn hạ, thôi làm cô giáo, ở nhà phụ mẹ chồng buôn bán, bận rộn mịt mù với gạch cát xi măng và tính toán tiền nong cả ngày như một mụ lái buôn chuyên nghiệp.
    Mẹ chồng tôi cười hài lòng:
    - Điều này thì mẹ công nhận, gái miền nào cũng tốt xấu tùy người. Cô gái cháu yêu và sẽ cưới làm vợ là người miền Trung bà cũng vui vẻ chấp nhận ngay vì cứ là con gái Việt Nam là nề nếp rồi
    Andrew lo lắng đáp:
    - Nhưng cô ấy là…người Mỹ bà ơi. Tên là Jessica.
    Mẹ chồng tôi buông đũa, ngạc nhiên và bất bình kêu lên:
    - Con gái Mỹ?? giời ôi, nó người Mỹ làm sao thích hợp với nhà này?
    Vợ chồng tôi nhìn nhau, chia sẻ cái nhìn cùng quan điểm. Tôi lên tiếng trước:
    - Thưa mẹ, chuyện lấy vợ Mỹ hay chồng Mỹ là chuyện thường tình. Chúng ta sống ở Mỹ, đây là quê hương thứ hai của chúng ta, những người trẻ lớn lên ở Mỹ, hấp thụ nền văn hóa Mỹ, thì lấy Mỹ đâu có gì là xung đột.
    - Nhưng cô gái Mỹ ấy sẽ tiêu xài kiểu Mỹ khổ thân cháu tôi. Sẽ tan nhà nát cửa…
    - Sống ở Mỹ tiêu xài kiểu Mỹ là đúng rồi mẹ à…Chừng nào sống ở Việt Nam mà tiêu xài kiểu Mỹ thì mẹ hãy lo.
    Chồng tôi tiếp lời tôi:
    - Mẹ cứ yên tâm, phần đời ai nấy lo, ngày xưa mẹ cứ chê nhà con là gái Nam ăn tiêu hoang phí, mà bây giờ vẫn nên nhà nên cửa và chính mẹ lại hợp với nàng dâu Nam kỳ đấy, còn Andrew, chúng ta hãy tôn trọng quyết định của nó.
    Andrew có vẻ buồn buồn vì bà nội không vui, anh chàng không ăn cơm nữa, đứng lên đi nhanh về phòng, làm mẹ chồng tôi hoảng lên:
    - Nó đi đâu đấy? hay là lại tìm qủa lựu đạn như bố nó năm xưa ra hù dọa tôi?
    Tôi trấn an bà:
    - Nó có đi lính như bố nó đâu mà có sẵn lưụ đạn.

    Nguyễn Thị Thanh Dương

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Hai nàng dâu tương lai …


    Hôm nay nhà bà Hằng rộn ràng đón khách. Hai cậu con trai không hẹn mà cùng đưa bạn gái về ra mắt gia đình. Hai nàng dâu tương lai một béo, một gầy nhưng đều là những cô gái xinh xắn đáng yêu, thoạt nhìn đã có cảm tình.
    Nhung, người đậm đà, ăn mặc hợp thời trang là người yêu của cậu em. Cô này vừa đến đã đon đả chào hỏi gia đình bạn trai như thể đã là người trong nhà, khôn...
    g chút e thẹn, lại còn mang theo rủng rỉnh túi nọ túi kia làm quà biếu mẹ chồng tương lai. Thấy hai nhóc, con của chị cả đang nghịch đồ chơi, cô Nhung mở ví rút xoẹt 2 tờ 200 ngàn lì xì cho các cháu trước ánh mắt hài lòng của mọi người. Riêng Tuấn tỏ ra rất tự hào về bạn gái mình.

    Điều đó khiến Nam, anh trai Tuấn đâm lo cho người yêu vì Trang đến tay không, chẳng mang theo quà cáp gì mà cũng chẳng có lì xì cho các cháu.
    Anh lén nhìn Trang, sợ cô chạnh lòng hoặc cảm thấy bị lép vế. Nhưng Trang vẫn tự nhiên không tỏ chút thái độ bối rối. Có lẽ cô là người biết giấu cảm xúc của mình.
    Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả, nhất là Nhung. Ai cũng thấy đó là một cô gái sắc sảo, cực kỳ am hiểu về các vấn đề kinh tế cũng như những xu hướng mới của thời đại. Nghe cô nói chuyện, cả nhà khi thì cười vỡ bụng khi thì gật gù thán phục.

    Nam lại càng lo cho ý trung nhân của mình. Từ đầu đến giờ hình như Trang chưa ghi được điểm nào trong buổi đầu ra mắt. Trong khi Nhung thật sự nổi bật thì Trang không để lại chút ấn tượng nào.

    Khi hai cô gái đã về, mọi người trong nhà bắt đầu xì xào bình luận. Nhung được cả nhà khen lấy khen để, nào là khéo ăn khéo nói, nhanh nhẹn hoạt bát, hào phóng, sắc sảo... đúng là không chê vào đâu được. Còn cái cô Trang thì rõ chán.

    Lúc ấy, hai thằng bé con chị cả mới đồng thanh: "Cô Trang có lì xì cho tụi con mà!". Vừa nói chúng vừa giơ ra hai chiếc phong bao màu đỏ xinh xinh.
    Trong khi mọi người ngây ra không hiểu Trang lì xì cho các cháu khi nào mà họ không biết thì thằng lớn bô bô: "Cô Trang lì xì thì chúc mau ăn chóng nhớn, ngoan ngoãn, học giỏi, lại còn thơm vào má tụi con mấy cái. Cô Nhung thì chả chúc gì, đưa tiền như ném phi tiêu".
    Thấy thằng anh được nói, thằng bé cũng chen vào. Nó kể lúc đi vệ sinh nghe thấy cô Nhung nói điện thoại: "Mẹ không phải lo, cả cái nhà ấy đã tối mặt tối mũi vì đống quà con mang đến rồi. Gớm, giá mà mẹ nhìn thấy lúc con lì xì cho bọn chíp hôi mấy trăm bạc mà bố mẹ chúng nó mắt sáng rực như đèn ô tô. Thôi lát về con kể cho mà nghe".

    Cả gia đình bà Hằng chết lặng. Chị cả tức giận quát con: "Sao bây giờ chúng mày mới nói?".
    Thằng bé cãi lại: "Lúc ấy con định chạy đi mách mẹ nhưng cô Trang cũng ở đấy, cô ấy bảo đừng nói gì kẻo cả nhà mất vui".
    Bà Hằng bấy giờ mới chép miệng: "Đúng là giá trị đảo lộn hết cả, chả biết đường nào mà lần!"

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    "EM YÊU ANH LẮM CHỒNG ƠI"

    Có một nhóm phụ nữ tham dự buổi hội thảo bàn về làm cách nào để sống hạnh phúc với chồng. Người chủ tọa hỏi:
    “Ai trong số các chị còn yêu chồng của mình?”
    Tất cả phụ nữ đều giơ tay.
    Người chủ tọa lại hỏi tiếp:
    “Lần cuối cùng các chị nói với chồng rằng mình yêu chồng là khi nào?”
    Một số phụ nữ trả lời hôm nay, có người bảo hôm qua, có người chẳng nhớ nữa.
    Người chủ tọa ...yêu cầu các phụ nữ lấy điện thoại di động ra và gửi mẩu tin nhắn sau cho chồng:
    “Em yêu anh lắm, chồng ơi”.

    Sau đó các chị được yêu cầu đổi điện thoại cho nhau và đọc lớn mẩu tin nhắn trả lời của các đức ông chồng của họ. Sau đây là kết quả:
    1. Ai đấy?
    2. Ê, má sắp nhỏ, bệnh hả?
    3. Anh cũng yêu em lắm.
    4. Gì nữa đây? Lại tông xe nữa hả?
    5. Tui hông hiểu bà nói gì?
    6. Bà lại làm trò gì nữa đây? Lần này tui không tha cho bà đâu.
    7. ?!?
    8. Khỏi vòng vo nữa, cứ nói bà cần bao nhiêu?
    9. Anh có đang mơ không đây?
    10. Nếu bà không nói cho tui biết tin nhắn này bà định gửi cho ai, có thằng sẽ chết.
    11. Anh đã bảo em đừng say nữa. Nếu em đã chán, anh sẽ ra đi.
    12. Muốn gì thì muốn tui đã bảo là không!

    Trách ai đây ???

    Leave a comment:

Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom