• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Hạnh Phúc là gi?

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • ketui
    started a topic Hạnh Phúc là gi?

    Hạnh Phúc là gi?

    Mọi người nam cũng như nữ, ai cũng mong, muốn và mơ tìm được hạnh phúc với người bạn đời ... Vậy thế nào là Hạnh Phúc lứa đôi ??

    ketui làm trước nè :

    Theo ketui thì Hạnh Phúc lứa đôi rất đơn giãn võn vẹn chỉ 3 chữ thuiiii

    Cho và nhận Nếu ai cân bằng được điều này thì sẽ thấy là Hạnh Phúc ...

    Các bạn nào có ý kiến gì hay thì góp ý thêm nha

  • An Nhiên
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
    An Nhiên đọc và suy ngẫm lại câu dưới đây nha, hy vọng nó sẽ giải thích hết mọi thắc mắc của AN...

    Một ngày vui...


    “Do not go by revelation or tradition, do not go by rumor or the sacred scriptures, do not go by hearsay or mere logic, do not go by bias towards a notion or by another person's seeming ability and do not go by the idea "He is our teacher." But when you yourself know that a thing is good, that it is laudable,that it is praised by the wise and when practiced and observed that it leads to happiness, then follow that thing."
    Haha! An Nhiên rất cảm ơn ketui vì đã làm phiền đến bạn nhiều quá rồi!!! An Nhiên sẽ không hỏi han, hành hạ bạn thêm gì nữa đâu, bạn không cần phải đưa người Mỹ hay người Tây Ban Nha ra giải thích cho An Nhiên làm gì, cũng vậy thôi à!!! Nhân sinh quan của An Nhiên chỉ gom gọn trong một chữ "Vô Thuờng" thôi à, ngoài ra thì chẳng có gì được gọi là chân lý đối với An Nhiên hết! Cảm ơn người bạn nhiều...!

    Leave a comment:


  • Uất Kim Hương
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
    Thôi, trước khi chờ đợi ý kiến của em gái UKH thì An Nhiên có một câu hỏi thế này, các bạn tham gia cho vui nha?

    Như thế nào là người TRÍ và như thế nào là người NHÂN? Các bạn có 3 quyền trợ giúp:

    1- Hỏi người thân
    2- Hỏi Gu gồ
    3- Hỏi An Nhiên
    Nhân và Trí là 2 người thân của em. 1 là Bố chồng và 2 là chồng.

    Leave a comment:


  • Uất Kim Hương
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
    An Nhiên đọc và suy ngẫm lại câu dưới đây nha, hy vọng nó sẽ giải thích hết mọi thắc mắc của AN...

    Một ngày vui...


    “Do not go by revelation or tradition, do not go by rumor or the sacred scriptures, do not go by hearsay or mere logic, do not go by bias towards a notion or by another person's seeming ability and do not go by the idea "He is our teacher." But when you yourself know that a thing is good, that it is laudable,that it is praised by the wise and when practiced and observed that it leads to happiness, then follow that thing."
    Câu dẫn này hay quá xá mờ tui hổng hiểu gì hết, sao mờ tự nhiên nó lại xanh xanh đỏ đỏ cho em nhỏ nó mừng...hụt thế? Mần ơn dịch rùm được không? Tui hổng đủ trình độ để hiểu.Mần ơn chơi tiếng Việt cho tui nhờ nhé.

    Leave a comment:


  • Uất Kim Hương
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View Post
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui
    Vua Arthur vị vua trẻ tuổi của nước Anh, bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Lẽ ra vua nước Pháp sẽ giết ngài, nhưng vẻ trẻ trung dễ mến của Arthur đã làm cho vua Pháp cảm động. Ông ta hứa sẽ trả tự do cho Arthur nếu ngài giải được một câu đố cực khó. Thời hạn để Arthur đưa ra câu trả lời là một năm. Nếu sau một năm không tìm ra lời giải, Arthur sẽ phải chết.

    Câu đố là: “Phụ nữ thật sự muốn gì?” Đó là câu đố mà có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian này cũng phải bó tay. Và với Arthur câu đố này quả là một thử thách quá lớn. Nhưng dù sao nó vẫn tốt hơn là cái chết. Arthur đành chấp nhận mạo hiểm.

    Khi trở về Anh quốc, ngài hỏi tất cả mọi người từ các công chúa, các kỹ nữ, các vị cha xứ đến cả các quan toà, nhưng không ai có thể đưa ra một câu trả lời hoàn hảo. Điều mọi người khuyên vua là đến hỏi bà phù thuỷ già bởi vì có lẽ chỉ còn bà ta mới giải được câu đố hóc búa đó.

    Những ngày cuối năm cũng đã tới gần. Arthur không còn cách nào khác là đến xin ý kiến của mụ phù thuỷ. Bà ta đồng ý sẽ đưa câu trả lời nhưng với một điều kiện. Đó là bà ta muốn lấy Garwain hiệp sĩ dũng cảm của Hội bàn tròn, bạn thân nhất của vua.
    Không cần đọc hết câu chuyện cũng biết đây là câu chuyện không có logic. Đố ai đoán được tại sao nó phi logic? Đố luôn tác giả copy bài kiếm ra được những mâu thuẫn.

    Những mâu thuẫn mà một người đọc sách bình thường nên phát hiện để biết cuốn sách này có giá trị và có nên nên tiếp tục đọc hay không. Nếu là truyện thì một là người dịch dịch bậy, hai là người dịch thêm bớt, ba là tác giả cuốn sách không có đủ logic và lý lẽ để viết sách. Nếu đã nêu tên nhân vật, lịch sử thì càng nên viết có logic nhiều hơn. Sau đây là những mâu thuẫn:

    1) "hứa sẽ trả tự do" có nghĩa là chưa trả, có nghĩa là ông Arthur còn bị quân Pháp bắt giữ.

    2) "Khi trở về Anh quốc": nếu chưa trả lời được câu đố thì làm sao mà về được?

    3) "nhà vua đến xin ý kiến của mụ phù thủy": đích thân nhà vua đi thì tại sao bà phù thủy lại đòi lấy hiệp sĩ, bạn thân của nhà vua? Nên nhớ là trong câu chuyện này không có sự xuất hiện của hiệp sĩ.
    Ừ thì cho là đàn bà ngang ngược. Ừ thì cho là đàn bà quá đáng. Ừ thì cho là đàn bà thế này thế nọ...Nhưng, đàn bà cũng có lý lẽ riêng, đàn bà cũng có bộ óc biết suy nghĩ và biết đâu là sai trái.


    Nhưng....tại sao mọi người lại khuyên ông Vua đi tìm hỏi đàn bà câu hỏi hóc búa để cứu mạng của mình? À há? Sao dị ta? Túm lại, đờn ông mà không có đờn bà là dễ....chết lắm, chết dô diên trên mọi mặt trận.


    Nếu đã là người dẫn chương trình thì nên phát hiện ra cái sai trước khi dẫn cho người đọc.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post
    Ô, không! Ý của An Nhiên là trước khi mình được bước trên cánh đồng kim cương kia kìa! Cái thái độ lúc đó mình nghĩ là đúng nhưng người khác cho là không đúng thì sao? Còn mình nghĩ là không đúng nhưng người khác cho là đúng thì sao? Chữ "dán" của An Nhiên có nghĩa là sự áp đặt từ bên ngoài đó mà!

    An Nhiên đọc và suy ngẫm lại câu dưới đây nha, hy vọng nó sẽ giải thích hết mọi thắc mắc của AN...

    Một ngày vui...


    “Do not go by revelation or tradition, do not go by rumor or the sacred scriptures, do not go by hearsay or mere logic, do not go by bias towards a notion or by another person's seeming ability and do not go by the idea "He is our teacher." But when you yourself know that a thing is good, that it is laudable,that it is praised by the wise and when practiced and observed that it leads to happiness, then follow that thing."

    Leave a comment:


  • An Nhiên
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
    Nếu đang đi trên cánh đồng kim cương rồi thì có cần ai dán nữa không?


    Ô, không! Ý của An Nhiên là trước khi mình được bước trên cánh đồng kim cương kia kìa! Cái thái độ lúc đó mình nghĩ là đúng nhưng người khác cho là không đúng thì sao? Còn mình nghĩ là không đúng nhưng người khác cho là đúng thì sao? Chữ "dán" của An Nhiên có nghĩa là sự áp đặt từ bên ngoài đó mà!

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Hạnh phúc là Đừng …


    Đừng đợi đến khi được yêu mới yêu thương lại.

    Đừng để có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút.

    Đừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lổi.

    Đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau.

    Đừng mải mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình.

    Đừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm

    Đừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghỉ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.

    Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. Bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.

    Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.

    Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại, chính tâm hồn của mỗi người mới xác định được mức độ “giàu có” trong cuộc sống của mình.

    Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.

    Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời.

    Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.

    Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình bạn mới học được can đảm.

    Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghỉ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.

    Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.

    Đừng ngại học hỏi.

    Đừng bao giờ cho bạn đã thất bại khi những hế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết được thêm một điều mới mẻ là lúc bạn tiến bộ rồi.

    Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống.

    Đừng quên tìm cho mình một người bạn thật sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời. Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá …


    Còn cái Đừng nào nữa không các bạn tiếp nha …

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi An Nhiên View Post

    Khi có thái độ đúng, ta sẽ thấy mình đang đi trên cánh đồng kim cương.

    Thái độ đúng đó là tự mình có, hay nhờ người khác dán vào mình?

    Nếu đang đi trên cánh đồng kim cương rồi thì có cần ai dán nữa không?

    Nếu đang hưởng một cái quả tốt thì có cần lo lắng về cái nhân đã tạo nữa không?

    Leave a comment:


  • An Nhiên
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
    • Khi có thái độ đúng, ta sẽ thấy mình đang đi trên cánh đồng kim cương.
    Thái độ đúng đó là tự mình có, hay nhờ người khác dán vào mình?

    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
    • Cơ hội luôn ngay đâu đó bên cạnh ta, chẳng cần tìm kiếm đâu xa. Người ta thường đứng núi này trông núi nọ. Khi ta ngắm nhìn ngọn núi bên cạnh, cũng có người thèm thuồng chỗ đứng của ta và sẵn sàng đổi chỗ.
    Bởi vì ai cũng nghĩ rằng cái núi nọ cao và đẹp hơn nên đều muốn chiếm hữu!

    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
    • Người không biết cách nhận ra cơ hội thường hay than phiền về tiếng ồn khi cơ hội gõ cửa.
    Hoặc là khi họ nhận ra và muốn ôm chầm lấy nó nhưng... Nó chỉ... chào hỏi họ qua loa rồi bỏ đi mất dạng!!!

    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
    • Thường con người chỉ nhận thấy cơ hội khi chúng đã rời bỏ mình hơn khi chúng tìm đến.
    Không! Họ nhận ra lâu rồi đấy chứ! Chỉ tại họ tiếc nuối vì cơ hội không thèm đoái hoài tới họ thôi!

    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
    • Cơ hội chỉ gõ cửa một lần. Cơ hội tiếp theo có thể tốt hoặc xấu hơn, nhưng không có cơ hội nào như nhau cả. Vì vậy cần biết lựa chọn đúng lúc. Quyết định hợp lý tại thời điểm không thích hợp sẽ trở thành quyết định sai.

    Trích Bí quyết của người chiến thắng – Shiv Khera
    Nếu ta biết rõ cơ hội nào là xấu hơn, cơ hội nào là tốt hơn, thì đầu tiên, ta cũng nên xem lại bản thân ta có đủ sức dìu dắt cơ hội tốt dạo chơi cùng ta hoặc là xua đuổi cơ hội xấu tránh xa khỏi ta hay không.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Hạnh Phúc Của Kim Cương...

    HaFiz là một người nông dân châu Phi, anh sống vui vẻ và bằng lòng với cuộc sống của mình. Một ngày kia, có người đàn ông lịch duyệt ghé nhà anh và kể chuyện về kim cương, về sự giàu sang và quyền lực mà nó mang lại. Người đàn ông nọ cho anh biết rằng: ‘Chỉ cần viên kim cương to bằng ngón tay cái thôi là anh đủ sức mua nguyên một thành phố. Còn nếu kim cương lớn như nắm tay, chắc chắn anh sẽ làm chủ cả một vương quốc”.

    Đêm đó, Hafiz không tài nào chợp mắt. Anh buồn rầu và bất mãn – buồn vì không có được thứ mình muốn và bất mãn vì biết mình không thể vui vẻ như trước.

    Sáng hôm sau Hafiz thu xếp bán nông trại, nhờ người chăm lo gia đình rồi lên đường tìm kiếm kim cương. Anh đi khắp châu Phi nhưng tuyệt nhiên không thấy có. Sang châu Âu cũng vậy. Khi đến Tây Ban Nha, cả tâm hồn lẫn thể xác và tiền bạc của anh đều kiệt quệ. Anh nản lòng gieo mình xuống sông Barcelona tự vận.

    Ở quê nhà, người mua lại trang trại của Hafiz thường dẫn lũ lạc đà ra tắm ở dòng suối chảy ngang trước nhà. Phía bờ đối diện, ánh mặt trời chiếu vào một viên đá sáng long lanh như cầu vồng bảy sắc. Anh nghĩ để viên đá ấy trang trí phòng khách cũng hay. Thế là anh đem về nhà và đặt bên bệ lò sưởi. Chiều đó, người đàn ông từng trải năm xưa lại ghé qua và thấy viên đá lấp lánh. Ông hỏi: “Hafiz về rồi à?”. Người chủ mới đáp: “Không, sao bác lại hỏi vậy?”. Ông đáp: “Vì đây là kim cương chứ sao nữa. Mới nhìn là ta nhận ra ngay”. Anh nông dân thật thà bảo: “Không phải, đó chỉ là hòn đá cháu nhặt ở bờ suối thôi mà. Để cháu chỉ bác xem. Còn nhiều lắm”. Họ cùng ra suối nhặt vài viên rồi gửi lại đi phân tích. Đương nhiên, chúng là kim cương. Cuối cùng họ phát hiện trang trại quả thật là một mỏ kim cương.

    Ý nghĩa của câu chuyện:
    • Khi có thái độ đúng, ta sẽ thấy mình đang đi trên cánh đồng kim cương.
    • Cơ hội luôn ngay đâu đó bên cạnh ta, chẳng cần tìm kiếm đâu xa. Người ta thường đứng núi này trông núi nọ. Khi ta ngắm nhìn ngọn núi bên cạnh, cũng có người thèm thuồng chỗ đứng của ta và sẵn sàng đổi chỗ.
    • Người không biết cách nhận ra cơ hội thường hay than phiền về tiếng ồn khi cơ hội gõ cửa.
    • Thường con người chỉ nhận thấy cơ hội khi chúng đã rời bỏ mình hơn khi chúng tìm đến.
    • Cơ hội chỉ gõ cửa một lần. Cơ hội tiếp theo có thể tốt hoặc xấu hơn, nhưng không có cơ hội nào như nhau cả. Vì vậy cần biết lựa chọn đúng lúc. Quyết định hợp lý tại thời điểm không thích hợp sẽ trở thành quyết định sai.

    Trích Bí quyết của người chiến thắng – Shiv Khera

    Leave a comment:


  • An Nhiên
    replied
    Thôi, trước khi chờ đợi ý kiến của em gái UKH thì An Nhiên có một câu hỏi thế này, các bạn tham gia cho vui nha?

    Như thế nào là người TRÍ và như thế nào là người NHÂN? Các bạn có 3 quyền trợ giúp:

    1- Hỏi người thân
    2- Hỏi Gu gồ
    3- Hỏi An Nhiên

    Leave a comment:


  • An Nhiên
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View Post
    Không cần đọc hết câu chuyện cũng biết đây là câu chuyện không có logic. Đố ai đoán được tại sao nó phi logic? Đố luôn tác giả copy bài kiếm ra được những mâu thuẫn.
    Lâu quá mà chưa có ai trả lời! Hay em để anh trả lời cho em nghe nha?

    Leave a comment:


  • An Nhiên
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View Post
    Anh An Nhiên hiểu ý em và hiểu ra vấn đề.
    Ô, vậy hả em? Chắc tại anh hên thôi!

    Leave a comment:


  • An Nhiên
    replied
    An Nhiên nghĩ rằng câu chuyện này có tính giáo dục rất sâu sắc nhưng, An Nhiên xin chẻ nhỏ câu chuyện ra làm vài phần để các anh, chị chiêm ngưỡng chơi nha?

    1/ Không biết Bà giận Ông về chuyện gì nhỉ? Nếu Ông phạm một lỗi bình thường hay một lỗi nặng nề hoặc một lỗi vô tình hay cố ý thì Bà vẫn cứ đan một con búp bê là xong sao?! Có cần phải phân biệt rạch ròi hay không?

    2/ Con búp bê này giúp Bà quên đi hay giúp Bà chịu đựng?

    3/Nếu như nó giúp Bà quên đi thì có phải nó đã biến Bà thành một người ích kỷ rồi không? Bà chỉ cần thu vén phần mình xong là đủ, còn phần Ông thì Bà cứ để mặc? Rồi nếu Ông cũng phạm lỗi với người khác y chang như với Bà thì bà có phần nào trách nhiệm trong đó hay không? Bà có phạm tội dung dưỡng hay đồng lõa với cái xấu mà ông đã từng gieo rắc cho Bà hay không? An Nhiên sợ nhất là sự im lặng một khi mình không thể kiểm soát được trong đó là sự phản đối hay đồng tình!!!

    4/Nếu như nó giúp Bà chịu đựng mãi thì có phải nó đã hóa Bà thành kẻ yếu hèn, bạc nhược hay không, hay Bà nghĩ sự chịu đựng sẽ giúp cho Bà mạnh mẽ? Và một khi đã đến sát cái biên giới của sự chịu đựng thì Bà cảm nhận thế nào, nghĩ gì và hành động ra sao? An Nhiên không bao giờ tin sự chịu đựng là vô hạn, là không có biên giới. Mà tại sao Bà phải chịu đựng? Trong sự chịu đựng đó có mọc lên cái mưu cầu nào không? Mà cái mưu cầu đó có ích lợi cho ai? Nếu như nó có ích cho Bà mà có hại cho người khác thì sao? Hay Bà nghĩ là nó có ích cho người khác mà có hại cho mình thì cũng được? Nếu một người được sinh ra để tập sống chung với những điều có hại cho bản thân họ thì tuổi thọ của họ sẽ như thế nào nhỉ? Họ là người Trí hay người Nhân?

    5/ Hay Bà sợ sự muộn phiền, buồn bực sẽ làm tổn hại đến tâm hồn và thể xác của Bà rồi Bà tìm cách giải thoát bằng chuyện đan búp bê? Nó cũng là một cách thiền phải không? Mà nếu đó là một cách thiền thì ta học thiền để làm gì? Để trở thành người VÔ CẢM khi đã đạt đến cảnh giới? Tại sao ta không dám sống bằng những thứ tự nhiên mà tạo hóa đã ban cho chúng ta? Giận thì phải giận. Thương thì phải thương. Nóng thì bảo rằng nóng. Lạnh thì bảo rằng lạnh chứ sao lại phải dối lòng rồi chịu đựng? Hay ta cố tập dối được bản thân ta để sau này sẽ luôn lừa dối được người khác dễ dàng?!

    Haha! An Nhiên luôn có nhiều hoài nghi nên thắc mắc nhiều thứ. An Nhiên muốn chẻ nhỏ nhiều thứ hữu hình và cả vô hình để xem nó có gì trong đó, rồi trong đó chứa gì phía trong đó nữa… Nhưng, sức của An Nhiên chẻ hỏng hết nổi nên suốt đời cứ lơ ngơ, láo ngáo hoài vậy thôi, cái gì cũng thắc mắc hết!!!

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Hương Bình View Post
    GIEO HẠT TỪNG NGÀY


    Ngày xưa, có hai vợ chồng nọ sống với nhau rất nhiều năm. Vào những ngày cuối đời, bà phải nằm trong viện dưỡng lão. Một hôm, khi biết rằng bà sắp phải chia tay với mình, ông hỏi bà có điều gì dặn dò ông không. Bà đáp: “Ông hãy lấy hộp giày tôi đang để dưới giường. Trong đó tôi cất một món đồ mà lâu nay tôi giấu ông.”

    Ông chồng khệ nệ bưng hộp giày lên. Ông hỏi: “Trong đây có gì mà xưa nay, tôi thấy bà luôn đem theo bên mình. Vì tôn trọng nhau nên tôi không mở ra xem.” Bà đáp: “Trong đây có một con búp bê nhỏ và một số tiền tôi dành dụm được.” Ông hỏi tiếp: “Tại sao bà lại có con búp bê và số tiền này?” Bà trả lời: “Trước khi tôi về nhà chồng, mẹ tôi có dặn tôi rằng khi nào tôi giận ông, tôi đừng nói năng chi, chỉ cần đem len ra đan một con búp bê.’

    Nghe bà giải thích xong, ông tự tay mở hộp ra và thấy một con búp bê. Nước mắt đầm đìa, ông nói với bà: “Hóa ra mấy mươi năm chung sống với tôi, bà chỉ giận tôi một lần thôi!” Rồi ông hỏi tiếp: “Còn số tiền này, bà nói đã dành dụm được. Làm sao bà có được số tiền lớn như thế này?” Bà đáp: “Đó là số tiền tôi bán những con búp bê tôi đan khi giận ông!” Ông nghe xong, hiểu ngay bà đã giận ông rất nhiều lần, nhưng nhờ nghe lời mẹ dạy, bà không làm đổ vỡ hạnh phúc gia đình.

    Câu chuyện trên cho chúng ta đôi điều để học trong cuộc sống hằng ngày. Khi chúng ta giận, nếu không có việc gì khác để làm, chúng ta sẽ dồn hết tâm sức để “chăm sóc” nỗi giận ấy. Làm vậy chẳng khác nào chúng ta tự đầu độc, hay tự sát. Vì thế, khi những tâm hành có tính tiêu cực như lo âu, phiền muộn có mặt, chúng ta nên tìm việc khác mà làm. Đây là một pháp tu thể hiện sự trân quý đời sống của chính mình bằng cách không gieo hạt giống mang tính tiêu cực vào tâm thức, và không tạo điều kiện cho tâm hành tiêu cực xuất hiện, tàn phá đời sống của chúng ta và của người thân.

    Câu chuyện còn dạy cho chúng ta biết trong “động” rất dễ có được “tĩnh”. Khi bà vợ giận chồng, bà dùng công việc “động” đan búp bê đễ giữ được tâm “tĩnh”. Chúng ta cũng vậy, khi chân tay hoặc trí óc làm việc, tâm của chúng ta rất dễ yên. Ngược lại, nếu chúng ta không làm chi cả, tình trạng “vô công rồi nghề” rất dễ phát sinh “nhàn cư vi bất thiện”; chúng ta dễ làm những điều vụng về, làm tổn thương đời sống mình, và đời sống những người chung quanh. Do vậy, là người ham tu, mỗi ngày chúng ta nên kiếm cơ hội để vận động chân tay và trí óc. Làm được vậy, chúng ta vừa có cơ thể khỏe mạnh, vừa có được tâm an. Một khi chúng ta có năng lực từ tâm tịnh lạc, năng lượng đó dễ dàng lây lang trong môi trường xung quanh, khiến người thân cũng được hưởng lợi, hoặc khiến người thân thay đổi hướng thượng như ý mình muốn.

    Tóm lại, chúng ta đến nhân gian này, người quen cùng kẻ lạ, tất cả gặp nhau một chút rồi chia tay. Từng ngày hãy gieo vào tâm thức những hạt giống thiện lành, thay vì phá hoại cuộc sống mình và người bằng những tâm hành tiêu cực! Hãy sống hết lòng với nhau để khi phải chia tay, chúng ta không hối hận vì đã gây phiền muộn biết bao nhiêu lần cho người thân; khiến mỗi lần giận, người thân phải đan một con búp bê. Giống như ông chồng trong câu chuyện, khi nước mắt đầm đìa xin lỗi vợ, lúc ấy đã quá muộn. Từng ngày gieo hạt giống lành thiện đâu phải là đạo lý cao siêu của nhà Phật, chỉ là quan niệm sống bình thường mà người thông minh nào cũng làm được.


    Thích Phước Tịnh

    Thanks HB. Câu chuyện hay lắm. Ketui nghỉ khi mình đem an vui đến cho người thì mình sẽ nhận được sự an vui trong cuộc sống, còn đem phiền muộn hay buồn bực thì mình cũng sẽ nhận lại phiền muộn và buồn bực thôi.

    Đừng để hối tiếc nó gậm nhấm cuộc đời mình nha các bạn...

    Leave a comment:

Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom