• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Như Khuyên

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Như Khuyên

    TÌNH THƠ NGÂY

    Chiều qua em xuống phố,
    Sao khờ hết chỗ chê:
    (Buông chi làn tóc nhỏ
    Cho " người ấy" si mê!
    Buộc chi cái nơ nhỏ,
    Cho " người ấy" vụng về!
    Buông chi cái hôn gió,
    Cho " người ấy" đê mê!)


    Theo em về phố khuya,
    Đèn từng đôi tình tự,
    Hẻm ngắn hơn mọi bữa,
    Hai đứa cứ dùng dằng
    Em chẳng nói chẳng rằng
    Chỉ vò thêm tóc rối,
    Những chiếc lá vô tội,
    Cứ nát trong tay anh
    Lời em gởi mong manh
    Trong hương đêm mỏng mảnh
    Lời em gởi tới anh...
    Trong ngọn gió vô tình...

    NK

    Edited by: Nhukhuyen
    Similar Threads
  • #16

    KHÁT VỌNG


    Gởi gió mây lời nhắn với chị Hằng
    Chớ vội khuất hãy cùng ta giây lát
    Thân trần thế quyện mình cùng biển hát
    Lời tình ca chan chứa khát vọng yêu
    Đêm đã qua… trời đang sáng hay chiều?
    Lòng ta vẫn mang ánh trăng dìu dịu
    Mong tỏa sáng những tâm hồn nặng trĩu
    Niềm suy tư bởi thiếu nửa linh hồn
    Và hởi ai còn thiếu những nụ hôn ?
    Hãy theo gió… đi tìm người yêu dấu!
    Nuôi tình sống! Dù đau! Thì cho dẫu….
    Xa muôn trùng, người cũng vẫn có nhau.

    NK

    Comment

    • #17

      CHIỀU XA VẮNG

      Chim rời xa tổ còn nhớ hướng
      Người đã đi rồi có vấn vương ?
      Ta về tìm lại trong hồi tưởng
      Hình bóng một người xa cố hương!

      Hôm xưa đôi bóng rộn đường quen
      Nắng rạng môi cười ngây ngất men
      Tình trao trong mắt hồn chếnh choáng
      Giờ khuất xa rồi !... Gọi mãi tên…

      NK

      Comment

      • #18



        Chào NHƯ KHUYÊN !


        Chúng tôi rất hân hạnh bạn tham gia diễn đàn.Chúc bạn có những vần thơ hay hơn nữa !
        "Vận bĩ hoài sơn năng tắc tử
        Được thời thanh thuỷ khả thôi sinh"
        "Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
        Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu!"
        (Tướng tài người đẹp xưa nay
        Mấy ai lừng lẫy đến ngày tàn phai)

        Comment

        • #19

          NK cám ơn TSCTY , NK rất vui vì được tham gia sinh hoạt chung diễn đàn cùng các bạn, Thân chúc tất cả ACE trong diễn đàn vui khoẻ.
          NK

          Comment

          • #20

            Nói Với Anh

            Đời chưa yên nên vẫn còn lốc xoáy
            Ngước nhìn trời, em biết trách ai đây!
            Một kiếp người bao cay đắng vơi đầy
            Bao danh vọng bao tiền tài mới đủ?
            Hay đâu đó vẫn còn trong vũ trụ
            Những sắc màu còn tiềm ẩn lung linh
            Mà con người đang mãi kiếm riêng mình
            Một hạnh phúc muôn màu trong Lăng kính?...
            Em ra đi, cầu mong lòng yên tĩnh
            Cơn sóng đời thôi đừng vỗ hồn trinh
            Gió mưa giăng em cam chịu một mình
            Thôi đừng trách, đau lòng nhau lắm đấy!
            Chưa xa nhau chớ để hồn sóng dậy
            Hãy lặng nghe hạnh phúc đến từng ngày
            Hãy yêu đi dù chỉ có phút giây
            Đừng cay đắng xót lòng nhau lắm đấy.!

            NK

            Comment

            • #21

              NGƯỜI TA !
              (KỶ NIỆM CHUYẾN DU XUÂN DALAT)

              Mình, Người ta, cùng người ta…
              Lủ lượt cùng nhau đến xứ hoa
              Xum xoe khăn áo Anh ới Ã…
              Ríu rít râm ran à ới Anh ….

              Xe dần xa khuất nẻo thị thành
              Mây trắng trên đầu vụt lướt nhanh
              Mình ngồi im lặng nhìn phong cảnh
              Người ta đốt thuốc khói vờn quanh

              Thông réo trên ngàn đón khách xuân
              Cao Nguyên mây thấp gọi tình gần
              Người ta từng nhóm tung tăng bước
              Mình với người ta bỗng ngập ngừng

              Thủy tạ chiều nay có chút mưa
              Mây buồn thả mộng giọt đong đưa
              Xuân hương mờ ảo vương lòng khách
              Mình khẻ hỏi lòng ,đủ nhớ chưa ?

              Theo bước chân người viếng Trúc Lâm
              Thiền viện đón mời du khách thăm
              Hòa lẫn dòng người , Người ta bước…
              …cạnh bên mình mà như xa xăm

              Chánh điện mịt mù hương khói bay
              Người người cầu khấn vạn điều may
              Người ta cũng thắp hương cầu khấn
              Hình như cũng khấn “ gặp duyên may “

              Tình ý ngập tràn trong mắt yêu
              Miệng cười mà trong dạ buồn thiu!
              Người đây kẻ đó xa là mấy?
              Mà để bên hồ liễu hắt hiu .

              Rồi thì đến lúc phải chia tay
              Vui xuân chưa trọn đã qua ngày
              Giã từ Đà lạt miền xuân ý
              Gởi lại chút tình vương nắng mai .

              NK

              Comment

              • #22

                KHÁT VỌNG


                Gởi gió mây lời nhắn với chị Hằng
                Chớ vội khuất hãy cùng ta giây lát
                Thân trần thế quyện mình cùng biển hát
                Lời tình ca chan chứa khát vọng yêu
                Đêm đã qua… trời đang sáng hay chiều?
                Lòng ta vẫn mang ánh trăng dìu dịu
                Mong tỏa sáng những tâm hồn nặng trĩu
                Niềm suy tư bởi thiếu nửa linh hồn
                Và hởi ai còn thiếu những nụ hôn ?
                Hãy theo gió… đi tìm người yêu dấu!
                Nuôi tình sống! Dù đau! Thì cho dẫu….
                Xa muôn trùng, người cũng vẫn có nhau.

                NK

                Comment

                • #23

                  SÂN GA GIÃ BIỆT

                  Lời từ ly hay tiếng gào của Biển
                  Chợt bật ra từ trong cỏi cô miên
                  Tôi là tôi hay là một kẽ điên
                  Cũng đưa tiễn sao không chào giã biệt
                  Lòng cũng muốn nói bao lời tha thiết
                  Tay muốn ôm, và... môi cũng muốn hôn
                  Giờ biệt ly nghe bão dậy từng cơn!
                  Ôi ! Xa cách, rộng dài như biển lớn
                  Dòng người tiễn như triều dâng sóng gợn
                  Toi tiễn người, tình tôi đã tự chôn
                  Áo quan tình là nắng cuối hoàng hôn
                  Bao yêu dấu liệm theo tình đã chết
                  Tình đã chết mộng đời thôi cũng hết
                  Có còn chăng đây cát bụi đường trần
                  Kết linh hồn đón nhận chút hồng ân,
                  Để giữ lấy hình hài trong cỏi sống
                  Còn một chút hương xưa đưa vào mộng
                  Để tặng người làm nỗi nhớ đêm đêm
                  Người tặng tôi nguyên cả nỗi cô đơn
                  Tôi đón nhận làm hành trang suốt kiếp.


                  NK

                  Comment

                  • #24

                    KÍNH DÂNG HƯƠNG HỒN ANH HAI " NGUYỄN ĐOÀN HỔ " NHÂN LẦN GIỖ THỨ 31 CỦA ANH


                    ANH CÓ THẤY THIÊN ĐƯỜNG TRONG MẮT MẸ

                    KỂ ANH NGHE !

                    Chiều hôm ấy trời thu se sắt quá!
                    Cây Phượng già đầu ngỏ tả tơi hoa
                    Đang vươn mình như cản ngọn gió xa…
                    Cố lưu giữ cành khô vài chiếc lá.

                    Cũng chiều đó có hai người lính lạ
                    Tìm đến nhà giấy báo tử cầm tay
                    Đọc lời chào … rồi vội vã đi ngay
                    Mẹ ngất lịm, vì tin anh chết trận!

                    Nhà nghèo khó nên ngày anh đăng lính
                    Mẹ tiễn anh không dám hẹn lần thăm
                    Ba tháng quân trường, ra trận được hai năm
                    Ngày trở lại cờ vàng thay sắc áo!

                    Ba chết lặng nghe tim mình rỉ máu,
                    Mẹ kêu gào than trách đấng cao xanh!
                    “Trời bày chi chiến cuộc với đao binh !
                    …để tre phải khóc măng…” ôi thảm thiết!

                    Đàn em nhỏ lệ ngập tràn mắt biếc
                    Khăn tang buồn quấn vội mái đầu xanh
                    Khoảng đồng chiều giờ mãi vắng bóng anh
                    Cánh diều cũ nằm im bên vách liếp.

                    Anh nằm đó lòng có nghe nuối tiếc?
                    Ơn sinh thành dưỡng dục trả chưa xong
                    Làm thân trai chưa thỏa chí tang bồng
                    Sao đã vội đi về miền đất lạnh?

                    Tiễn anh đi… nhà mình giờ hiu quạnh
                    Đón anh về… tượng Thương Tiếc chờ anh
                    Huyệt địa buồn dàn quân nhạc đợi anh
                    Từng nắm đất… lịm hồn người đưa tiễn.

                    Nơi anh đến có là miền miên viễn ?
                    Chốn thần tiên chắc quên hết muộn phiền!
                    Anh có biết… ngày kia “tàn” chinh chiến
                    Mẹ chợt quên, rằng anh đã hy sinh

                    Mẹ cố tìm trong hàng ngũ tàn binh
                    Hình bóng của người con trai yêu dấu
                    Niềm hy vọng mỏng manh sôi trong máu
                    Mẹ kêu gào than khóc gọi tên anh .

                    Rồi “hòa Bình” rồi đất nước “hồi sinh”
                    Ai người vui trong cảnh nước thanh bình?
                    Ai người khóc trong lao tù cải tạo?
                    Ai người chết vì gạo tiền cơm áo ?

                    Anh biết không anh ?

                    Rồi từ đó gia đình mình là “ngụy”
                    Đợt đầu tiên “Kinh tế mới” phải đi !
                    Chốn rừng thiêng nước độc với khoai mỳ
                    Ba kiệt sức chết trên vùng đất mới.

                    Một mình Mẹ chất sầu trên vai mỏi
                    Ghánh hàng rong thêm nặng bởi đau thương
                    Ngày tháng buồn tóc Mẹ phủ màu sương
                    Cho em thấy thiên đường là mắt Mẹ.

                    31 năm rồi! Chắc giờ này … có lẽ …
                    Hương hồn anh đã về chốn trời cao ?
                    Ngày giỗ anh, đêm Mẹ ngước tìm sao
                    Anh có thấy thiên đường trong mắt Mẹ !!

                    NhưKhuyên

                    Comment

                    • #25

                      NÓI VỚI CHIM VÀNH KHUYÊN NHỎ

                      Tinh sương có con chim nhỏ
                      Bay qua khung cửa sổ gương
                      Ríu rít chim con hót mổ
                      Bóng mình, nho nhỏ thương thương

                      Chim ơi! Ta phải đến trường
                      Cho ta đóng khung cửa sổ
                      Ngày mai vẫn còn khung cửa
                      Cho mày đến mổ và thương

                      THƯƠNG CHIM NHỎ

                      Đọc bài "Con chim nhỏ"
                      Thấy lòng đau xót xa!
                      Thương thân con chim nhỏ,
                      Bơ vơ không có nhà!

                      Thương thân con chim nhỏ!
                      Một mình giữa trời xa..
                      Nhìn trong gương phản diện ,
                      Thấy' Mình" mà ngỡ "Ta"

                      Chim ơi ! Chim có biết ?
                      Nào có phải mình chim!
                      Giữa trời sương buốt giá..
                      Một mình chim ôm Tim !

                      Đôi khi ta cũng muốn .
                      Một lần được như chim!
                      Nhìn vào gương phản diện ,
                      Tìm lại chính thân mình !

                      Tìm lại chính thân mình !
                      Khi xương da mục rã ...
                      Có còn chút Tâm Linh !
                      Có còn chính là mình?
                      NK

                      Comment

                      • #26

                        CHIẾC Ô TÌNH

                        Tình anh ví như chiếc ô xinh nhỏ,
                        Che đời em qua giông bảo... âu lo…
                        Vòng tay ấm ta ngại gì mưa gió !
                        Sẽ dìu em vượt muôn ngọn sóng to!

                        Lẫn trong mưa là tiếng lòng anh đó!
                        Ru em quên, bao khốn khó ưu phiền…
                        Mong cuộc đời em mãi mãi bình yên.
                        Bao gian khó, muộn phiền anh xin giữ.

                        Hãy để em bên anh …
                        Cho bầu trời mãi xanh..
                        Và khi em bên anh….
                        Ta như chim liền cánh…
                        Tìm vui chốn an lành….

                        ( Phỏng theo đoạn văn “Lời tỏ tình” của văn sĩ Peggy Wrishsman)

                        NK

                        Comment

                        • #27

                          THÌ THÔI!

                          Ừ! Thì thôi là xa…
                          Vì mây đâu có nhà
                          Mà tình như chiếc lá
                          Ừ thì thôi là xa…!
                          Vì tình không lời ca
                          Vì môi hôn còn lạ
                          Nên mưa rơi trên má
                          Nên cuộc tình trôi xa…
                          Ừ! Thì thôi là xa…
                          Ai bảo em là hoa
                          Mà anh là bướm lạ
                          Ôi đau thương nhiều quá
                          Lúc ân tình vừa qua
                          Ừ! Thì thôi là xa…

                          NK

                          Comment

                          • #28

                            CHUYỆN KỂ VỀ LOÀI CHIM "THIÊN DI"

                            Có một loài chim ở rất xa…
                            Đưa con rời khỏi chốn quê nhà.
                            Vượt núi, vượt đồi, qua biển cả
                            Ước mong đời con sẽ thăng hoa.

                            Con chim nhỏ sống nơi vùng trời lạ…
                            Thấy cuộc đời như một bản tình ca,
                            Còn chim mẹ thì mỗi ngày vất vả…
                            Đi tìm mồi về mớm đút nuôi con.

                            Rồi một sáng chợt trời xanh không nắng!
                            Chim mẹ về tìm tổ ấm thân yêu….
                            Chim mẹ thấy lòng dâng niềm cay đắng!!!
                            Con đâu rồi? Bỏ tổ ấm đìu hiu?

                            Giữa trời đất mịt mùng con đi đâu?
                            Đôi cánh non sao gánh nổi trời sầu?
                            Lìa tổ ấm, xa mẹ hiền yêu dấu!
                            Rồi cuộc đời con biết sẽ về đâu???

                            Và giờ đây…
                            …Mỗi buổi sáng khi bình minh thức dậy,
                            Nơi góc đường đã vắng tiếng chim ca!
                            Con chim mẹ vẫn lệ rơi lã chã…
                            Nhớ thương hoài hình bóng đứa con xa…

                            Vật vã. Đau buồn. Lòng uất hận!!!
                            Trách cuộc đời… sao đầy rẫy gian truân?
                            Thương con mình đang dấn bước phong trần…
                            Lòng chim mẹ quặn đau vì tủi hận!

                            Ngày qua ngày…Và đêm vẫn cứ qua…
                            Con chim non vẫn mê mải đường xa…
                            Quên mất rằng tổ ấm chính là nhà.
                            Đôi cánh mẹ mới là nơi ấp ủ.

                            Xót xa! Xót xa! Ôi! Xót xa!!!
                            Chim mẹ đau buồn cất tiếng ca
                            Giọng oán, giọng hờn, pha uất nghẹn!
                            Tiếng nỉ, lời non, gởi gió xa…

                            Gởi gió lời ca bao thiết tha,
                            Mong con mau sớm trở về nhà,
                            Về bên gối mẹ…đi con nhé!
                            Bên mẹ bình yên, giông tố qua.

                            NK

                            Comment

                            • #29

                              ĐÀNH THÔI

                              Tạo hoá muôn đời gieo nghịch lý,
                              Tình nồng luôn gặp cảnh chia ly
                              Một đời tìm gặp bao tri kỷ?
                              Để mất nhau rồi thương tiếc chi…

                              NK

                              Comment

                              • #30

                                Nói Với Anh

                                Đời chưa yên nên vẫn còn lốc xoáy
                                Ngước nhìn trời, em biết trách ai đây!
                                Một kiếp người bao cay đắng vơi đầy
                                Bao danh vọng bao tiền tài mới đủ?
                                Hay đâu đó vẫn còn trong vũ trụ
                                Những sắc màu còn tiềm ẩn lung linh
                                Mà con người đang mãi kiếm riêng mình
                                Một hạnh phúc muôn màu trong Lăng kính?...
                                Em ra đi, cầu mong lòng yên tĩnh
                                Cơn sóng đời thôi đừng vỗ hồn trinh
                                Gió mưa giăng em cam chịu một mình
                                Thôi đừng trách, đau lòng nhau lắm đấy!
                                Chưa xa nhau chớ để hồn sóng dậy
                                Hãy lặng nghe hạnh phúc đến từng ngày
                                Hãy yêu đi dù chỉ có phút giây
                                Đừng cay đắng xót lòng nhau lắm đấy.!

                                NK

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom