• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Những bài thơ về Huế

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Những bài thơ về Huế

    Những bài thơ về Huế

    Mong được sự tham gia của các Bạn...

    ***




    Tạm biệt

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Chén ngọc giờ chìm đáy sông sâu
    Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
    Mặt trời vàng và mắt em nâu

    Xin chào Huế một lần anh đến
    Ðể ngàn lần anh nhớ trong mơ
    Em rất thực nắng thì mờ ảo
    Xin đừng lầm em với cố đô

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
    Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu
    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin người dừng tắt ngọn sao khuya
    Tạm biệt nhé chiếc hôn thầm lặng
    Anh trở về hóa đá phía bên kia

    Huế, tháng 8-1983

    Thu Bồn


    ***
    Dị bản một bài thơ hay về Huế



    Nhà thơ Thu Bồn - Ảnh: Internet

    PHẠM QUANG TRUNG


    Tôi muốn nói đến bài “ Tạm biệt” (hay “ Tạm biệt Huế”) của nhà thơ Thu Bồn. Dẫu đã có nhiều bài thơ hay, rất hay lấy cảm hứng từ Huế, tôi dám quả quyết là nó sẽ vẫn được nhắc tới như là một trong những bài thơ hay nhất. Xin kể một kỷ niệm đẹp riêng với tôi.


    Dạo tháng 10 năm 1998, tôi có kế hoạch đi dạy ở thành phố biển Nha Trang. Ở chung phòng với tôi là hai cán bộ giảng dạy cùng trường, một là nhà sử học, một là nhà vật lý học. Đó là những ngày trời xấu, gió mưa và biển động mạnh. Ngoài giờ lên lớp, chẳng thể đi đâu, chúng tôi ngồi đàm đạo đủ thứ chuyên. Nhiều nhất vẫn là chuyện văn chương. Tôi rất lạ khi được biết cả hai đồng nghiệp của tôi đều thích những bài thơ viết về Huế của Thu Bồn, đến nỗi họ gần như thuộc lòng từ câu đầu đến cuối câu. Trong khi, tôi, người được coi là “ một chuyên gia” văn học, lại chẳng thuộc hết, thế có buồn không! Phó Tiến sĩ sử học Cao Thế Trình kể, dạo anh còn học ở Liên Xô cũ, có lần các thực tập sinh và nghiên cứu sinh Việt Nam ở Matxcơva mời một số nhà thơ trong nước đang bồi dưỡng ở Trường viết văn mang tên M. Gorki đến trao đổi về văn chương. Trước câu hỏi “ Xin chị đánh giá những sáng tác thơ về Huế”, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ trong tâm sự của mình có ý bảo: Chỉ cần nhắc đến một bài thơ của Thu Bồn là đủ. Một nhà thơ thành đạt lại giàu chất Huế như Lâm Thị Mỹ Dạ đã nói vậy, sao không thể tin cho được. Có lẽ vì thế mà một nhà sử học như anh đã tìm đọc kỹ đến bằng thuộc bài thơ.

    Tuy trong trí nhớ của hai bạn đồng nghiệp của tôi có nhiều chỗ không thật trùng khớp nhau lắm. Thế là sinh ra tranh luận. Tôi thấy nhiều câu quả thật khó hiểu, chẳng hạn: “ Nón rất Huế mà đời không phải thế”. Đó là chưa nói tới những trường hợp có vẻ như mâu thuẫn, ví như: “ Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt”. Thế là, do thói quen nghề nghiệp, vừa về tới Đà Lạt, tôi lập tức tìm tư liệu để làm rõ mối hoài nghi của mình. Tôi mở cuốn “ Một trăm bài thơ tình nhờ em đặt tên” (Nxb Văn Nghệ T.p Hồ Chí Minh ấn hành năm 1992) ra xem. Ở trang 32 tập thơ có bài “ Tạm biệt Huế” của Thu Bồn. Đọc xong, tôi thầm khâm phục trí nhớ, đúng hơn là tình yêu thơ của các bạn đồng nghiệp không cùng chuyên ngành với tôi. Nghĩ mà thấy thêm yêu cái nghề mình đã chọn lựa để hiến thân. Văn chương được nhiều người hoạt động ở những lĩnh vực khác nhau quan tâm, phải thấy đó là nỗi an ủi, khích lệ lớn cho những người làm văn chương. Gần như cùng một ngày,tôi nhận được Tạp chí Sông Hương tháng 11/ 1998. Trong mục ‘ Văn học và Nhà trường” tôi thấy đăng lại bài thơ của Thu Bồn với tiêu đề “ Tạm biệt” cùng lời bình của Trinh Đường. Tôi đọc và thấy không chỉ có tên bài thơ mà 2 bản in có nhiều chỗ khác biệt nhau. Xin được dẫn ra 3 chi tiết đáng lưu ý hơn cả:

    Bản đầu: (a)
    1a Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ hư vô

    2a Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh đi mãi chẳng về đâu

    3a Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt
    Hải Vân ơi xin người đừng tắt ngọn sao khuya.

    Bản sau: (b)
    1b Xin chào Huế một lần anh đến
    Để ngàn lần anh nhớ trong mơ

    2b Nhịp cầu cong và con đường thẳng
    Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu

    3b Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
    Hải Vân ơi xin đừng tắt ngọn sao khuya

    Có lẽ bản sau đã được nhà thơ Trinh Đường biên tập, sửa chữa để đưa vào tuyển “ Thơ Việt thế kỷ 20” chăng? Tôi không có ý định bàn xem bản nào hay bản nào dở mà chỉ muốn giải thích bản đầu theo cách hiểu của riêng tôi. Bài thơ vừa là lời tạm biệt cố đô vừa là lời từ biệt cố nhân (trong bản đầu tác giả đề tặng C, một người cụ thể). Tình riêng và tình chung hòa quyện đến mức khó tách rời. Tôi cho đấy là cái tài của nhà thơ tạo ra cái tầm của bài thơ. Thử đặt một giả thiết nếu chỉ có cái riêng thôi thì sao có nỗi những dòng thơ thăm thẳm ý nghĩa xã hội này:

    Con sông dùng dằng con sông không chảy
    Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

    Cũng vậy, chính cái riêng đã tiếp sức cụ thể cho cái chung làm nên sự ngỡ ngàng đến ngây ngất trong lòng người đọc ở câu:

    Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

    Đó là những câu thơ xuất thần nhờ cái chung và cái riêng biết nương tựa vào nhau cùng phát sáng. Bởi vậy, hãy xem câu thơ “ em rất thực nắng thì mờ ảo/ Xin đừng lầm em với cố đô” như là một cách nói. Đúng ra “ em” cũng chỉ là một hoài niệm (Mặt trời vàng và mắt em nâu), mặc dù vẫn “ còn vương tơ lòng”, chưa hết những xốn xang buổi đầu:

    Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
    Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền

    Nhiều người khen từ “ minh mang” rất gợi mà cũng rất hợp. “ Minh” là sáng, “ mang” là rộng, dài. Nếu tinh còn nghe thấy cả sự âm vang nữa! Phải là cầu sắt như Tràng Tiền giữa sông Hương êm ả vào giữa một ngày nắng đẹp mới có sự âm vang này. Nhưng dường như đó là sự âm vang trong tâm tưởng, từ xa xăm vọng lại...

    Trong bài thơ hầu như có tất cả những gì được xem là đặc trưng của Cố đô: lăng tẩm, đền đài, sông Hương, cầu Tràng Tiền... Nhưng mọi hình ảnh chừng như là cái cớ để cái tôi trữ tình bộc bạch một mối tình đẹp đã đi qua, vĩnh viễn đi qua dẫu còn nuối tiếc mà không có cách nào trở lại nguyên vẹn như xưa. Tôi nghĩ hãy từ ý tưởng chung ấy mà hiểu bài thơ. Bản đầu in:

    Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
    Nên chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu.

    Có thể từ “ nên” cần được lược bỏ như ở bản sau, nhưng nó giúp ta sáng tỏ được cái tinh thần hoài cổ thấm nhuần trong cả bài thơ đến từng chi tiết. Vậy chẳng có gì là khó hiểu nếu tác giả hạ bút viết:

    Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt

    Ở đây, “ vĩnh biệt” là vĩnh biệt một mối tình đẹp thời hoa niên. Nếu sửa thành “ với em là tiễn biệt” như bản sau thì chỉ được cái nhịp mà không được cái nghĩa. Từ đó, chúng ta cũng có điều kiện lý giải những câu tưởng là bi lụy là vô vọng như: “ Để ngàn lần anh nhớ hư vô”, và “ Một đời anh đi mãi chẳng về đâu”... Một người làm thơ có nghề và có tâm như Thu Bồn chắc không thể lơi lỏng khi dụng bút.

    Xem xét dị bản một bài thơ hay đầy tâm huyết của Thu Bồn về Huế hóa ra rất bổ ích cho tôi trong việc tìm hiểu thơ cũng như cách làm thơ. Xin được chia sẻ cùng các bạn.

    Đà Lạt, 12-98
    P.Q.T


    .


    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 20-08-2010, 06:59 PM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads
  • #31

    Nửa Mùa Thương

    Thương em tôi về thăm Huế
    Nhìn hồn trăng Vĩ Dạ xưa
    Đò ngược Hương Giang rẽ sóng
    Thấp thoáng bên hàng tre thưa
    Một thời tôi thầm yêu Huế
    Nón nghiêng , “háy” mắt em cười
    Chạm lòng bước đi không “nổi”
    Con tim níu ngoảnh mặt lui
    Thời gian … theo dòng nước chảy
    Tôi người lữ khách sang sông
    Nhiều đêm thấy hồn dậy sóng
    Lao xao nước vỡ trong lòng
    Bao năm trở về cố quận
    Trường Tiền vẫn nhịp eo thon
    Tưởng đâu từng ấy năm đã …
    Em giờ tay bế tay bồng
    Thôi thì … nửa mùa thương nhớ
    Em còn thắp nắng qua sông
    Tôi xin giữ hồn tay lái
    Tặng em khoảng trời mênh mông !
    Dzạ Lữ Kiều

    Comment

    • #32


      Gái Huế

      Tôi biết em là gái Huế
      Vì con mắt “háy” có đuôi
      Môi vễu cong như trái ớt
      Bao người Huế thèm ăn tươi

      Tôi biết em là người Huế
      Làn da bánh mật mịn màng
      Thường hay ửng hồng mắc cở
      Khi tôi đắm mắt dịu dàng

      Tôi biết em là gái Huế
      Bởi suối tóc thề buông lơi
      Năm ngón thiên thần khẽ vuốt
      Gió chiều và nắng nghiêng rơi !

      Tôi biết em là gái Huế
      Thưa gởi …thỏ thẻ, đoan trang
      Nhưng khi bực mình quá đổi
      Tam bành, lục tặc … còn phang !

      Tôi biết nỗi lòng gái Huế
      Con tim thường tính đa mang
      Yêu người, nguyện đời chung thủy
      Ghét ai, núi tình cũng tan !
      Dzạ Lữ Kiều

      Comment

      • #33

        ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi CONHAKO View Post



        .
        Đây là nhà thờ Phú Cam - Huế.

        Ngày xưa anh nào uống mật gấu mới dám vào xóm Phú Cam cua gái...
        Ra về bị thanh niên trong xóm hè nhau đánh cho bầm dzập...

        Riêng Mít có võ nên... chã dzại gì lên đó quậy !
        Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.

        Comment

        • #34

          ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi M Mít Đặc View Post
          Đây là nhà thờ Phú Cam - Huế.

          Ngày xưa anh nào uống mật gấu mới dám vào xóm Phú Cam cua gái...
          Ra về bị thanh niên trong xóm hè nhau đánh cho bầm dzập...

          Riêng Mít có võ nên... chã dzại gì lên đó quậy !

          CO cứ tưởng M Mít nhỏ sẽ cảm ơn CO vì đã gửi lên hình ảnh quen thuộc của nhà thờ Phú Cam - chỉ ai ở Huế mới nhận ra và hồi tưởng về chốn xưa..., đúng ko?.

          Nếu CO chọn một nhà thờ nơi khác cho đẹp , mấy ai biết , nhưng đây là thơ về Huế , nên hình ảnh cũng phải là Huế chứ !

          Còn M Mít nhỏ , CO nghĩ kỷ niệm của M Mít nhỏ ở mấy vạn chài thả dọc sông Hương , bởi có gì... con nhà võ nhảy xuống bơi vào bờ là thoát thân được , cô nào mà bơi theo kịp để nắm áo chứ hỉ...ha ha ha...
          Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 03-09-2010, 07:18 PM.
          ----------------------------

          Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

          Comment

          • #35

            Với Huế

            Ta đã về đây rồi … Huế ơi !
            Đường xưa thỏ thẻ lá vàng rơi
            Bao năm xa cách tình tri ngộ
            Nghe sóng trong lòng dậy liên hồi

            Con đường Lê Lợi vẫn còn đây
            Nắng nghiêng soi mái tóc em gầy
            Bàn tay không thẹn sau vành nón
            Mà nhởn nhơ đùa trên mắt nai

            Dòng nước Hương Giang vẫn trong đầy
            Bờ nghiêng vạc cỏ dấu xưa đây
            Một thời hai đứa chung soi bóng
            Bốn ngôi sao sáng chìm nước mây

            Hai ngôi trường cũ sau hàng cây
            Trong nắng chiều phai chim gọi bầy
            Đưa ta về khung trời kỷ niệm
            Tiếng trống trường ai giục cuối ngày

            Nặng nợ ta về với Huế đây
            Ngày đi tim ngập nỗi dứt day
            Nghe năm tháng giục hồn xa xứ
            Đùm lại ân tình bao đắng cay !
            Dzạ Lữ Kiều

            Comment

            • #36

              Nắng& Em

              Gởi em chút nắng phiêu bồng
              Một chiều tôi nhặt bên sông
              Để em soi bừng kỷ niệm
              Một thời đậu trên mắt nhung

              Em giờ xa ngút trời đông
              Chắc gì về lại bến sông
              Để nón nghiêng vành trong nắng
              Cho tóc thề xõa bờ lưng

              Một đời tôi bao nhánh sông
              Mà em là bến nước trong
              Nên tôi ước thành giọt nắng
              Ru tình em … trọn thủy chung !
              Dzạ Lữ Kiều

              Comment

              • #37

                Mùa Tigôn Nở

                Xin em đừng ngắt cánh Tigôn
                Huyền thoại xưa sẽ lạc vào hồn
                Hoa như tim vỡ … màu máu đỏ !
                Theo mãi đời ta ngút đau thương

                Xin em đừng chạm cánh Tigôn
                Năm ngón măng non rung nhạc buồn
                Đưa em về khung trời kỷ niệm
                Nước mắt trong đêm sẽ ngập hồn

                Xin em đừng rung nhánh Tigôn
                Cánh hoa tan tác rụng đầy sân
                Sẽ khắc trong lòng thêm nỗi nhớ
                Phương trời hai đứa mịt mù trông

                Hãy vô tư nhìn đóa Tigôn
                Đừng để trái tim cánh tím bầm
                Rượu tình ta rót chưa đầy chén
                Gặm nhấm hồn ta biết bao lần !
                · Trước sân nhà tác giả có trồng Tigôn các học sinh trường THPT Trần Phú hay hái để cài lên tóc
                Dzạ Lữ Kiều

                Comment

                • #38




                  Màu tím Huế

                  Nguyễn Bính

                  Thôi thế là em cách biệt rồi!
                  Đường đi mỗi bước lại xa xôi
                  Tim tím rừng chiều, tim tím núi
                  Tim tím chiều hôm, tim tím mai

                  Ban chiều tim tím nhớ mong nhau
                  Đêm tối kìa em tím rất nhiều
                  Anh cúi xuống hôn màu tím giấy
                  Thư về em, tím nét thương đau

                  Mai mốt rồi đây lầm cát bụi
                  Anh lại đường xa trải kiếp người
                  Tim tím rừng chiều, tim tím núi
                  Chiều hôm nhiều tím thế em ơi!

                  .

                  Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 03-10-2010, 08:21 AM.
                  ----------------------------

                  Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                  Comment

                  • #39

                    Trai Huế

                    Phận anh, trai Huế tiếng đồn
                    Ga lăng, lẻo mép… ru hồn đầu môi
                    Ra đường, thấy gái mê tơi
                    Trườn qua, lượn lại ngỏ lời bướm ong
                    Nhiều cô biết tỏng, tòng, tong
                    Chị nhà tay bế tay bồng mà anh!
                    Nhưng rồi vẫn cứ chối quanh
                    Vợ anh “khuất núi !” độc hành từ lâu
                    Hay …anh đã có vợ đâu
                    Người hàng xóm sợ buồn rầu qua chơi
                    Anh trinh tiết lắm em ơi
                    Thấy hoa còn sợ hương trời bám theo
                    Ôi ! trai Huế thật đáng yêu
                    Đời còn miệng tiếng… bao điều đắng cay !
                    “Huế đểu” câu nói xưa nay
                    Phải chăng con gái còn đầy lòng tham
                    Mật ngọt, ruồi nào chẳng ham
                    Ruồi nhiều, mật ít tiếng càng xa hơn
                    Dzạ Lữ Kiều

                    Comment

                    • #40

                      .







                      Đêm khuya tự tình với sông Hương




                      Kính tặng cụ
                      PHAN SÀO NAM



                      Bây giờ chỉ có đôi ta

                      Bao nhiêu tâm sự Hằng nga biết rồi

                      Thủa nước non đền bồi non nước

                      Sông Hương đành xuôi ngược đông tây.

                      Soi lòng chỉ có đám mây,

                      Đám mây phú quý những ngày lao đao.

                      Sao mặt sông xanh xao ra dáng,

                      Sao tình sông lai láng khôn ngăn?

                      Vì ai lắm nỗi chứa chan!

                      Hay còn đợi khách quá giang một lần.

                      Này thử hỏi, thuyền nan thả lá,

                      Thuyền ai đây nấn ná bấy lâu?

                      Mặc ai khanh tướng công hầu

                      Không thèm chung đỉnh , lưng bầu gió trăng.

                      Sao trời đất đãi đằng ra thế?

                      Sao mưa nguồn chớp bể luôn đêm?

                      Trong thành yến ấm vui thêm,

                      Tiếng ca lanh lảnh lọt rèm rèm thưa.

                      Sông Hương hỡi, xuân vừa tơ liễu,

                      Cả trăm hoa hàm tiếu nhởn nhơ

                      Vì đâu nước chảy lững lờ,

                      Hay cho thế sự cuộc cờ chiêm bao.

                      Ghét xa mã nao nao uốn khúc,

                      Giận thời gian những lứa xuân xanh,

                      Nhà ai khiêu vũ năm canh,

                      Hơi men sực nức dưới thành đô xưa.

                      Sao tức tối trôi bừa đi mãi

                      Chẳng buồn nghe cô gái thở than:

                      "Thuyền em đậu bến Hương Giang

                      Chờ người quân tử lỡ làng tình duyên…"

                      Thuyền lặng lẽ nằm yên với bóng

                      Nước sông xuôi dợn sóng bên thuyền,

                      Trong thành ngủ chết con đen

                      Khoá xuân bỏ lỏng đến then chẳng cài.

                      Hãy trông thử đền dài dinh thự

                      Dấu xưa, xưa tình tứ làm sao?

                      Ô hay! Sông chảy dạt dào,

                      Chiếc thuyền vô định tạt vào bến mê.

                      Sao trai gái đi về trong mộng

                      Mà sông Hương chẳng động niềm riêng?

                      Trong thành để lạnh hương nguyền,

                      Tiếng gà gáy nguyệt láng giềng còn say.



                      Trên bờ sông Hương
                      mồng 2 tết, năm Ất Hợi
                      (Công luận, số 2 -3 – 1935)





                      .................................................. ..................



                      Hàn Mặc Tử - nhà thơ có số phận kỳ lạ - Kỳ 1: Duyên kỳ ngộ với nhà yêu nước vĩ đại





                      Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh vào giờ thìn ngày 22/9/1912 tại làng Lệ Mỹ, Đồng Hới, Quảng Bình. Lúc còn nhỏ, chàng đã được người anh đầu là một người rất giỏi thơ Đường luật động viên, hướng dẫn làm thơ, nhờ thế chàng có thể sáng tác thành thạo thơ Đường từ rất sớm. Chính những bài thơ này đã dẫn dắt chàng gặp gỡ nhà yêu nước vĩ đại Phan Bội Châu. Và cuộc gặp gỡ định mệnh đó đã làm thay đổi cả cuộc đời chàng về sau.




                      Ấy là vào năm 1925, Phan Bội Châu bị thực dân Pháp bắt ở Trung Quốc và đưa về Việt Nam xét xử. Nhưng dưới áp lực đấu tranh đòi ân xá của các tầng lớp nhân dân trong nước cũng như dư luận quốc tế, chúng phải đưa nhà yêu nước về giam lỏng ở Huế. Từ đó Phan Bội Châu trở thành Ông già Bến Ngự, sớm tối lấy văn thơ làm vui. Để giao lưu tâm tình với bạn hữu và những người đồng chí hướng, Phan Bội Châu mở ra Mộng Du thi xã, kêu gọi mọi người gửi thơ văn đến xướng họa. Lời kêu gọi của nhà yêu nước được hưởng ứng sôi nổi. Thơ từ các nơi gửi về cho Mộng Du thi xã rất nhiều. Và trong số các bài thơ gửi đến, Phan Bội Châu đặc biệt tâm đắc với ba bài thơ của Hàn Mặc Tử. Chàng đã gửi đến ba bài thơ Đường luật có tên là Thức khuya, Chùa hoang và Gái ở chùa. Đó là vào khoảng năm 1931.




                      Những bài thơ của chàng đã xoáy đúng tâm trạng nhà yêu nước. Phan Bội Châu đã họa lại ba bài thơ độc đáo này và cho đăng tất cả trên Báo Tràng An, một tờ báo có nhiều bạn đọc xuất bản ở Huế với lời đề dẫn: "Từ khi về nước đến nay, được nghe nhiều về văn thơ quốc âm, song chưa gặp được bài nào hay đến thế. Hồng Nam nhạn Bắc, ước ao có ngày gặp gỡ để bắt tay nhau cười to một tiếng, ấy là thỏa hồn thơ".




                      Việc xướng họa thơ văn với nhà yêu nước Phan Bội Châu đã làm cho Hàn Mặc Tử, khi đó lấy bút hiệu Phong Trần, nổi tiếng ngay lập tức. Làng văn xôn xao trước sự xuất hiện đầy ấn tượng của một thi sĩ mới. Đặc biệt hơn nữa, tác giả còn được Phan Bội Châu tôn xưng là tiên sinh. Tiếp sau đó, Hàn Mặc Tử ra Huế để tìm thăm Phan Bội Châu. Đây là một việc làm hết sức nguy hiểm, vì thực dân Pháp sẽ chú ý đến tất cả những ai có mối quan hệ mật thiết với nhà yêu nước này. Sau cuộc gặp gỡ, Hàn Mặc Tử thường xuyên liên hệ thư từ với Phan Bội Châu, chàng còn gửi thơ của những người bạn khác ra cho ông. Mật thám Pháp sau một thời gian theo dõi, cuối cùng đã quyết định gạt tên chàng ra khỏi danh sách những người được bảo trợ sang Pháp du học. Tiếp đó, Sogny, Chánh sở mật thám Huế gửi công văn vào Quy Nhơn yêu cầu điều tra về chàng. Chánh sở mật thám Quy Nhơn là Véran gọi chàng lên tra hỏi nhiều lần làm cho gia đình hết sức lo lắng. Người anh đầu của chàng phải gửi thư ra Huế nhờ Thượng thư Nguyễn Hữu Bài, một người quen thân với gia đình chàng xưa nay, can thiệp với chính quyền thì chuyện mới êm.




                      Không được đi du học, cuộc đời Hàn Mặc Tử rẽ sang một ngả khác. Từ đây, chàng bắt đầu bước chân vào con đường viết báo. Thời gian này, tình hình kinh tế nói chung rất khó khăn. Nạn thất nghiệp tràn lan. Chàng làm thêm công việc biên chép các tờ trích lục cũ cho Sở Đạc điền Quy Nhơn. Nhưng công việc này chỉ đem đến cho chàng một khoản tiền đủ để mua báo, giấy viết và tem thư gửi bài. Rồi xảy ra cơn bão lớn năm 1934 làm sập căn nhà của chàng đang ở. Nợ nần ập đến. Hàn Mặc Tử quyết định rời Quy Nhơn, vào Sài Gòn lập nghiệp bằng con đường làm báo chuyên nghiệp.


                      Đầu năm 1935, chàng về Huế, trong một đêm buồn lang thang trên bến sông Hương, chàng đã làm bài thơ Đêm khuya tự tình với sông Hương để tặng Phan Bội Châu với nhiều tâm sự ray rứt:
                      "Bây giờ chỉ có đôi ta/Bao nhiêu tâm sự Hằng Nga biết rồi/Thuở nước non đến hồi non nước/Sông Hương đành xuôi ngược đông tây/Soi lòng chỉ có đám mây/Đám mây phú quý những ngày lao đao/Sao mặt sông xanh xao ra dáng/Sao tình sông lai láng khôn ngăn".
                      Bài thơ được đăng trên báo Công Luận số ra ngày 2/3/1935. Nhiều câu chữ bộc lộ rất rõ ý hướng của chàng: "Mặc ai khanh tướng công hầu/Không thèm chung đỉnh, lưng bầu gió trăng/Sao trời đất đãi đằng ra thế/Sao mưa nguồn chớp bể luôn đêm", "Nhà ai khiêu vũ năm canh/Hơi men sực nức dưới thành đô xưa/Sao tức tối trôi bừa đi mãi/Chẳng buồn nghe cô lái thở than/Thuyền em đậu bến Hương giang/Chờ người quân tử lỡ làng tình duyên"..........................................
                      ...........................................


                      - Thanhnien -



                      __________________
                      ----------------------------

                      Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                      Comment

                      • #41

                        Tình nhớ

                        Bởi em kẹp tóc ngang lưng
                        Nên hồn tôi dõi theo từng bước đi
                        Áo dài tung gió thầm thì
                        Từng hạt nắng vỡ trên mi cong mềm
                        Lượt ngà năm ngón tay tiên
                        Em chải lụy phiền qua những mùa trăng
                        Tôi, nhặt bao sợi tình giăng
                        Buộc vào nỗi nhớ dùng dằng phương em
                        Lỡ mai em rẽ đường quen
                        Chắc tôi đứng dựa bóng đêm ru thầm
                        Mà nghe giọt mật tím bầm
                        Hòa theo năm tháng …
                        Tận cùng nỗi đau !
                        Dzạ Lữ Kiều

                        Chuyện ngày xưa

                        Nhớ ngày nào em đến thăm tôi
                        Cơn mưa chiều ướt đẫm bờ môi
                        Chân rón rén bên thềm thầm lặng
                        Năm ngón ngà vuốt sợi tóc rời

                        Lòng rộn ràng mở cửa đón em
                        Tay trong tay chia xẻ nỗi niềm
                        Khoảng không gian tưởng chừng quá rộng
                        Nép vào nhau nghe nhịp trái tim

                        Tôi một đời ốc đảo không tên
                        Tưởng chừng như năm tháng lãng quên
                        Bỗng đánh thức một chiều em đến
                        Nối ân tình từng sợi máu tim

                        Em bây giờ xa mãi cánh chim
                        Còn nghe chăng tiếng nấc trong đêm
                        Lòng xao xuyến khi trời trở gió
                        Chuyện ngày xưa… một thoáng bên thềm !
                        Dzạ Lữ Kiều

                        Comment

                        • #42

                          Phận Rêu

                          Ta trôi mãi trên dòng sông hoài niệm
                          Bởi trong tim còn đó những ân tình
                          Giọt nước mắt đã bao lần nhỏ xuống
                          Bằng ngôn từ hai tiếng… nhục-vinh !

                          Đường còn rộng, nhưng tâm người quá hẹp
                          Nên suốt đời chỉ làm bạn với dế giun
                          Cây cỏ vô tình chẳng buồn thân phận
                          Chỉ gió thổi, mây trôi… biết nẽo dừng

                          Ta lây lất kiếp lạc loài rêu tảo
                          Nghiệm lẽ vô thường trong mỗi sát na
                          Nếu một sáng ta trở về cát bụi
                          Có gì đâu … trả hết nợ đó mà !

                          Thôi đừng khắc thời gian vào tim đá
                          Chuyện ngày sau, cũng có thế thôi à !
                          Nước vẫn chảy đều trôi về biển cả
                          Mặt trời lên ắt lặn phía chiều tà …
                          Dzạ Lữ Kiều
                          Hai Câu Lục Bát

                          Chim buồn ngứa cổ hót chơi
                          Lồng vàng, chén bạc … khép đời tự-do

                          Có đi qua những chuyến đò
                          Mặt nước êm ả nỗi lo sóng ngầm

                          Người hiền bàn chuyện thật chân
                          Kẻ điêu ngoa hót trăm lần rổng rang

                          Bước chân lên đỉnh điêu tàn
                          Nghiêng trôi nước mắt, vỡ tràn nỗi đau !

                          Đường trí tuệ, thiếu chuyên sâu
                          Mầm văn hóa rỗng lấy đâu lưu đời ?!
                          Dzạ Lữ Kiều

                          Comment

                          • #43

                            thơ của Dza lữ Kiều

                            Phận Rêu

                            Ta trôi mãi trên dòng sông hoài niệm
                            Bởi trong tim còn đó những ân tình
                            Giọt nước mắt đã bao lần nhỏ xuống
                            Bằng ngôn từ hai tiếng… nhục-vinh !

                            Đường còn rộng, nhưng tâm người quá hẹp
                            Nên suốt đời chỉ làm bạn với dế giun
                            Cây cỏ vô tình chẳng buồn thân phận
                            Chỉ gió thổi, mây trôi… biết nẽo dừng

                            Ta lây lất kiếp lạc loài rêu tảo
                            Nghiệm lẽ vô thường trong mỗi sát na
                            Nếu một sáng ta trở về cát bụi
                            Có gì đâu … trả hết nợ đó mà !

                            Thôi đừng khắc thời gian vào tim đá
                            Chuyện ngày sau, cũng có thế thôi à !
                            Nước vẫn chảy đều trôi về biển cả
                            Mặt trời lên ắt lặn phía chiều tà …
                            Dzạ Lữ Kiều
                            Hai Câu Lục Bát

                            Chim buồn ngứa cổ hót chơi
                            Lồng vàng, chén bạc … khép đời tự-do

                            Có đi qua những chuyến đò
                            Mặt nước êm ả nỗi lo sóng ngầm

                            Người hiền bàn chuyện thật chân
                            Kẻ điêu ngoa hót trăm lần rổng rang

                            Bước chân lên đỉnh điêu tàn
                            Nghiêng trôi nước mắt, vỡ tràn nỗi đau !

                            Đường trí tuệ, thiếu chuyên sâu
                            Mầm văn hóa rỗng lấy đâu lưu đời ?!
                            Dzạ Lữ Kiều

                            Comment

                            • #44

                              nhũng baì thơ về Huế

                              Ngày về quê

                              Tôi về với Huế đêm mưa
                              Câu thơ lạc giữa sóng đùa Hương giang
                              Đưa tay vớt sợi tình giăng
                              Ô hay! Con nước vùng vằng níu chân
                              Bao năm lê bước phong trần
                              Tìm về quê mẹ, chợt bừng nỗi đau!
                              Huế ơi, nắng dãi mưa dầu
                              Bão chưa kịp hối, lụt sâu tràn về
                              Đau lòng, thắt ruột chân quê
                              Mái nhà chấm nước, bốn bề mênh mông
                              Giọt thầm nghẹn, nuốt vào trong
                              Bên ni, bên nớ… giọng trầm từng đêm
                              Phải chi, nước cạn- nắng lên
                              Tôi đứng bên thềm vọng tiếng …người ơi!
                              Dầu mai cuối nẽo chân trời
                              Trong tôi còn đó, một lời Huế thương!
                              Dzạ Lữ Kiều

                              Comment

                              • #45

                                Cám ơn bác Dzạ Lữ Kiều viết những vần thơ về Huế thật hay !

                                Ngày xưa Mít thỉnh thoảng có đọc thơ của bác đăng rải rác trên các tạp chí , bây giờ thì lại được hân hạnh đọc thơ bác ở diễn đàn này

                                Ba, Me của Mít gởi lời cám ơn trân trọng đến với nhà thơ tài hoa xứ Huế Dzạ Lữ Kiều.

                                Kính !
                                Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom