• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Trách Người Đi...

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Trách Người Đi...


    [ame="http://www.youtube.com/watch?v=u7xBbG4L4bw&feature=related"]YouTube- 012 Trach Nguoi Di Nhac Dan Truong Si Phu, Khanh Ly trinh bay[/ame]

    Trách Người Đi...

    Sáng tác: Đan Trường
    Ca sĩ: Khánh Ly - Sĩ Phú

    Lời 1:

    Sương lam tuôn rơi hắt hiu
    trên hàng thông xám reo vi vu
    Khiến xui bao nhiêu nhớ nhung tràn lòng ước mơ
    Người đi phương xa đâu ngờ
    Miền quê hương ai mong chờ
    Ðau đớn xót thầm từ ngày biệt ly

    Gió thu về mang thương nhớ
    Ðến cho lòng thêm chan chứa
    Lá ngô bay trong sương sầu
    Biết bao giờ còn thấy nhau

    Tối buông màn sương pha muối
    Xót xa lòng riêng trăm mối
    Gió thu xưa không quên về
    Cớ sao mà người cứ đi ?

    Lời 2:

    Ðêm đêm canh ba lắng nghe câu hò
    êm ái trên dòng sông
    Tiếng ca năm xưa thản nhiên cùng thuyền cuốn xuôi
    Ðò quen không mang duyên về
    Còn gan đâu tin câu thề
    Xa vắng mấy ngàn lần nhìn thuyền đi

    Gió thu về mang thương nhớ
    Ðến cho lòng thêm chan chứa
    Lá ngô bay trong sương sầu
    Biết bao giờ còn thấy nhau

    Tối buông màn sương pha muối
    Xót xa lòng riêng trăm mối
    Gió thu xưa không quên về
    Cớ sao mà người cứ đi?


    Tài Liệu Tham Khảo: Trách Người Đi,
    Từ và Nhạc: Đan Trường, Tinh Hoa Huế ấn hành 1951


    *******************



    Đan Trường (1919 – ), tên thật Ngô Đức Vân Quỳnh,
    Ông sinh năm 1919 tại làng Đào Ngạn, Lạng Thương , Bắc Giang. Năm 20 tuổi Đan Trường qua Pháp du học và có tham gia Thế chiến thứ hai từ 1939 đến 19485. Kết thúc chiến tranh, từ năm 11946 ông làm ký giả chuyên nghiệp cho Đài phát thanh Pháp.
    Sau khi về hưu năm 11982, nhạc sĩ Đan Trường sống tại vùng Bretagne, nước Pháp.

    Âm nhạc

    Đan Trường bắt đầu viết nhạc vào năm 1943 khi ông 24 tuổi. Trong các sáng tác của ông, nổi tiếng hơn cả là bản Trách người đi được ông viết bên Pháp rồi gửi về Hà Nội. Ca khúc là nỗi nhớ nhung của những đôi lứa phải xa cách nhau vào những năm đầu của thập niên 1940. Nó cũng chính là tâm sự của người yêu nhạc sĩ Đan Trường khi ông lên đường sang Pháp du học mà không hẹn ngày trở về.

    Trách người đi của Đan Trường được phổ biến trên Đài phát thanh, trở thành một trong những nhạc phẩm tiền chiến nổi tiếng. Nhiều ca sĩ nổi tiếng như Khánh Ly, Sĩ Phú, Mai Hương, Thu Minh đã trình bày ca khúc này.

    Tác phẩm





    Ngoài Trách người đi, nhạc sĩ Đan Trường còn sáng tác một số ca khúc khác:
    • Chiếc áo the thâm tàng (1953)
    • Cảnh làng quê (1953)
    • Miếng trầu duyên (1953)
    • Biệt quê (1953)
    • Ba cô xinh xinh (1953)
    • Đêm vắng đò xuôi (1953)
    • Một cảnh đêm hè (1953)
    • Ông đồ Hành (1954)
    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 26-03-2010, 04:46 AM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.
    Similar Threads
  • #2

    Ối giời ơi , bài ruột của bố Mít đấy... Tối ngày ông cứ thổi Harmonica chỉ mỗi cái bài này...

    Hèn chi ôn ngoại ngày xưa có nói với mệ ngoại rằng : " Mạ mi coi gã quách con H cho thằng B cho rồi... Cái thằng ni mỗi lần tới nhà chơi cứ thổi kèn cái bài ni làm tui bị đinh tai nhức óc thấu mụ nội luôn..."

    Thế là ra giêng năm đó có một cái đám cưới trên đường quê...
    Và mùa xuân năm kế có thằng Mít ra đời...

    Xin hết !
    Tôi khám phá ra bí mật của đại dương khi suy niệm về một giọt sương mai.

    Comment

    • #3

      ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi M Mít Đặc View Post
      Ối giời ơi , bài ruột của bố Mít đấy... Tối ngày ông cứ thổi Harmonica chỉ mỗi cái bài này...

      Hèn chi ôn ngoại ngày xưa có nói với mệ ngoại rằng : " Mạ mi coi gã quách con H cho thằng B cho rồi... Cái thằng ni mỗi lần tới nhà chơi cứ thổi kèn cái bài ni làm tui bị đinh tai nhức óc thấu mụ nội luôn..."

      Thế là ra giêng năm đó có một cái đám cưới trên đường quê...
      Và mùa xuân năm kế có thằng Mít ra đời...

      Xin hết !


      Nghe nhạc Đan Trường người ta có cảm tưởng mỗi thanh âm, mỗi ca từ ông viết ra, đều xuất phát từ lòng tư hương. Tình yêu đối với đất nước của ông người ta có thể nhận ra trong cách sử dụng ngôn ngữ và giai điệu hoàn toàn Việt Nam của ông, dù ông sống xa đất nước đã lâu.

      Sương muối là một từ kép trong tiếng nói của chúng ta để chỉ và cũng để phân biệt với thứ sương thông thường

      Khi viết: "Tối buông màn sương pha muối", Đan Trường đã chẻ từ đó ra làm hai và đấy là cách nói riêng, cái duyên riêng của ông. Chữ "pha" dường thêm sức nặng cho phần "muối", làm tăng thêm vẻ xót xa.

      "Xót xa như muối đổ lòng"

      Trách Người Đi của Đan Trường được tung ra đời khi đất nước chẳng lúc nào yên, người ta phiêu bạt khắp nơi, quê hương là nỗi ám ảnh không nguôi và bài hát gần như trở thành tâm sự của rất nhiều người.


      ..........................................


      oh bài hát kỷ niệm gia đình xa xưa của Mít ư , nghe mừng quá - papa có ru Mít bằng bài nào nữa , kể cho cả nhà nghe nhé em...


      ...thuở ấy CO thik chương trình Tuổi Xanh của Bác Kiều Hạnh , nhớ mãi hoạt cảnh " chiếc áo the thâm tàng ; bán ô -sửa dù..."

      bài hát Chiếc áo the thâm tàng dường như chỉ mỗi COcòn hát thôi iiiii! làm sao tìm được ai để song ca đây...hic...hic...hic...

      giới thiệu với Mít bài này nhe :


      Cái Áo The Thâm Tàng là một trong vài ca khúc có tính hài hước, châm biếm, hiếm hoi của chúng ta. Hài, vốn khó. Thế giới có không biết bao nhiêu những tác giả, diễn viên bi kịch. Nhưng cho đến bây giờ hình như vẫn chỉ có một mình Charlot, người có thể làm cho khán giả cười và khóc cùng một lúc. Ý nghĩa của chữ “humor” được nhà văn, học giả Lâm Ngữ Đường [?] định nghĩ là “u mặc”. Theo định nghĩa ấy người ta không biết cái cười được dấu ở trong chữ “u” hay chữ “mặc”?


      Cái Áo The Thâm Tàng có thêm một chút nước mắt trong nụ cười:


      Cái áo the thâm từ ngày tàn
      Chú bác anh em họ hàng
      Lờ mình đi
      Ngó mình qua
      Hôm nay không có ma nào rước tớ đi chơi
      Nghe trong đôi câu chào
      Thiếu hẳn tiếng ông, tôi

      Ngày xưa áo the thâm còn lành
      Dân làng quen đều ham đón mình
      Người thân thích đâu ra nhiều thế
      Không đấu đong anh em bà con….
      Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 27-03-2010, 06:24 AM.
      ----------------------------

      Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

      Comment

      Working...
      X
      Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom