Em đâu rồi?
Nàng Thơ bé nhỏ của anh ơi,
Anh đã tìm em suốt cuộc đời,
Gối mõi, chân chồn, hồn lạc bước,
Ôi vì sao lạc của hồn anh.
Bao la cõi tạm, Thơ của anh,
Xuân Hạ Thu Đông, Thơ mong manh,
Trăng gió vờn mây ngày đoạn tháng,
Lang thang bên đời, anh lạc em.
Thơ của anh ơi, em ở đâu?
Đêm trăng anh thả giấc mơ sầu,
Gởi trăng đem đến cho Thơ đó,
Thơ của đời, Thơ của lòng anh.
Đêm trăng đi vắng, anh gởi gió,
Vi vút lời tình, Thơ có nghe?
Thì thầm gió nhắn lời anh đó,
Ngoan nhé Thơ nè, ngoan nhé em!
...
UKH
Dec 28, 2009
Thông báo Quan trọng
Collapse
No announcement yet.
Thơ của tôi.
Collapse
X
-
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View PostAi vừa cài bông trắng?
Đêm qua có người vừa cài bông trắng
Mỗi độ Vu lan về gió chớm lạnh vai
Một nắm đất vun lên bốn bề gió cát….
Mẹ của ai, ơi Mẹ của ai?
Ai rồi cũng một lần khóc Mẹ
Sinh tử luân hồi, một kiếp đẩy đưa
Ai rồi cũng giã từ nghiệp chướng
Ôm gói đất nâu cằn khoe nắng, khoe mưa…..
Gia tài của Mẹ là dòng máu đỏ
Vẫn chảy trong ai suốt cuộc đời này
Gia tài của Mẹ là con tim hối hả
Đập nhịp yêu thương suốt cả kiếp này….
UKH
SJ Dec 11, 2011
Bài thơ cho người vừa mất Mẹ, Mong rằng bạn sẽ vượt qua nỗi buồn này.
Con đã về rồi, mẹ ở đâu ..?
Trước ngày tôi mổ mấy hôm, anh chị hai vào. Thấy mặt anh hai hốc hác, tôi ngạc nhiên: "Anh hai bệnh hay sao mà ốm nhom vậy?". Anh cười: "Bệnh hoạn gì? Tại anh lo cho út .. À, mẹ có làm cho em hũ mắm. Bữa nay chắc là ăn được rồi nhưng mẹ dặn em không được ăn nhiều ..". Nghe anh hai nói vậy, tôi sụ mặt: "Em không ăn". Nói rồi tôi bỏ ra nhà sau.
Ba mất khi tôi mới lên hai, còn anh hai năm đó 8 tuổi. Mẹ vẫn ở nhà nội dù đã mấy lần, các cô chú muốn đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà để không phải chia gia tài. Thế nhưng mẹ vẫn chịu đựng. Sau này tôi biết mẹ sợ cảnh nhà không có đàn ông sẽ khó giữ được mình bởi trong làng có mấy người để ý, cứ tới lui xa gần. Mẹ bảo, ở với nhà chồng, dù sao người ta cũng kiêng dè, không dám chọc ghẹo, mẹ yên thân làm lụng nuôi con.
Cái đất miền Trung nắng đốt, mưa dầm; mẹ đã phải vất vả một mình nuôi 4 anh em tôi. Ông bà nội chia cho mấy sào ruộng; làm không đủ ăn, mẹ phải mướn thêm ruộng để làm. Rồi mùa thì mẹ lại đi làm mướn khắp nơi. Việc trong làng không đủ, mẹ lại xuôi ngược qua làng kế bên rồi xuống chợ huyện buôn thứ này, bán thứ kia.
Thương mẹ nên học hết lớp 12, cả anh hai và anh ba đều nghỉ học đi làm. Chỉ có tôi và anh tư được ăn học đàng hoàng. Anh tư thi đậu vào đại học Nha Trang, mẹ mừng không ngủ được. Đến khi tôi chuẩn bị thi đại học thì mẹ bảo: "Út à, con vô Quy Nhơn học đi, cho gần nhà ..".
Nhưng tôi cãi lời thi vào Đại học Kinh tế TPHCM. Ngày biết tin tôi thi đậu, mẹ ngồi lặng hàng giờ dưới bếp. Tôi bực bội: "Con lớn rồi, mẹ phải để con tự quyết định tương lai của con chớ?". Mẹ kéo vạt áo lau nước mắt: "Mẹ chỉ có một mình con là con gái .. Vô trong đó xa xôi quá, nhớ con làm sao mẹ đi thăm?". Tôi vẫn dấm dẳn: "Mẹ đi thăm làm gì? Con tự lo được".
Mẹ gom góp tiền bỏ ống, hốt thêm mấy dây hụi để có tiền cho tôi vào Sài Gòn nhập học. Hôm đưa tôi và anh hai lên tàu, mẹ cứ căn dặn anh hai: "Con phải lo xong chỗ ăn ở cho nó đàng hoàng rồi mới được về nghe chưa!". Rồi mẹ quay sang tôi: "Có hũ mắm trong giỏ, mẹ làm hơi mặn để con ăn lâu ..". Mẹ đâu biết, tôi đã lén bỏ hũ mắm lại nhà sau khi nói với anh hai: "Ở Sài Gòn ai mà ăn mắm?".
Tôi đang học năm thứ nhất thì ở nhà xảy ra biến cố. Mẹ tôi đi lấy chồng! Nhận được tin, suýt chút nữa tôi đã ngất đi. Mẹ tôi đã gần năm mươi tuổi, ham hố gì mà lại đi bước nữa khi sắp sửa làm sui tới nơi rồi? Tôi gọi điện về nhà. Vừa nghe tiếng mẹ, tôi đã hét lên: "Mẹ có bị làm sao không vậy? Mẹ đã ở vậy bao nhiêu năm nay rồi, giờ sao không chịu yên phận mà còn bày đặt ..".
Tôi biết là tôi hỗn với mẹ nhưng tận đáy lòng mình, tôi thấy đau khổ y như thể mình bị phản bội.
Ngày người ta rước mẹ đi, tôi nhất định không về. Người đàn ông ấy là bạn thân của ba mẹ từ thuở nhỏ. Vợ ông ta mất cũng đã lâu rồi. Nhưng điều quan trọng hơn, chính bà nội là người bày ra chuyện gả bán. Bà nội bảo, bà đã yếu, sống nay chết mai; bà phải lo cho mẹ tôi trước khi nhắm mắt thì mới yên lòng. Nếu không, các cô chú lại kiếm chuyện với mẹ thì không có ai bênh vực.
Lý lẽ của người lớn là vậy nhưng tôi không thể nào chấp nhận được thực tế là mẹ tôi đã đi lấy chồng. Tôi giận mẹ nên tết năm ấy không về; hè cũng không về. Anh hai gọi điện vào bảo mẹ bệnh, tôi cũng không về.
Mãi đến tháng chạp năm đó, bà nội mất tôi mới về chịu tang. Gặp mẹ với ông ta, tôi không thèm chào hỏi nhưng vẫn lén để ý. Tôi thấy mẹ gầy đi rất nhiều. Tôi muốn ôm mẹ, úp mặt vào ngực mẹ để được mẹ xoa đầu nựng nịu và gọi "Út Mót của mẹ" như ngày xưa mỗi khi mẹ đi làm đồng về mệt .. Nhưng có cái gì đó cứ níu lại khiến tôi cố làm ra vẻ lạnh lùng.
Xong đám tang nội, tôi đi ngay. Tôi không chào ông ta mà chỉ nói với mẹ: "Con đi đây". Nói rồi tôi quày quả xách giỏ đi. "Út ..". Mẹ gọi với theo. Tôi hơi khựng lại nhưng rồi lại đi như chạy ra khỏi nhà. Giọng mẹ đuổi theo: "Tết này nhớ về ăn tết nghe con". Tôi lau nước mắt, không nói tiếng nào.
Tết đó tôi vẫn không về. Đến hè anh hai gọi điện bảo về, tôi cũng không nghe. Tôi xin đi làm thêm ở một tiệm bán thức ăn nhanh. Được hơn nửa tháng thì trong một lần làm thay ca cho một chị bạn, tôi đã ngất xỉu. Tôi được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Mấy ngày sau, khi làm đầy đủ các siêu âm, xét nghiệm, tôi biết mình bị hở van 2 lá rất nặng. "Chúng tôi sẽ giới thiệu em sang Viện Tim ..". Vị bác sĩ điều trị cho tôi giải thích cặn kẽ và cho biết, trường hợp của tôi phải mổ thay van tim nhân tạo.
Tôi đi khám lại ở Viện Tim. Kết quả vẫn là phải mổ. Tôi đã ngồi rất lâu trên chiếc ghế đá trong sân bệnh viện. Tôi lấy đâu ra cả trăm triệu chi phí cho ca mổ đây? Mà mổ cũng chưa chắc sống thêm được bao lâu. Tôi muốn chết quách cho xong. Rồi tôi lại oán trách ba mẹ sao lại sinh ra tôi làm gì mà không cho tôi một cơ thể khỏe mạnh .. "Mày thật lạ. Có ai muốn con cái mình bị bệnh tật đâu? Nhưng có bệnh thì phải chữa, bác sĩ đã nói là chữa được mà .." - nhỏ bạn ở cùng phòng trọ động viên.
Rồi nó lén gọi điện cho anh hai. Dù đang chuẩn bị cưới vợ nhưng anh hai cũng vào ngay. Anh dẫn tôi vào bệnh viện, hỏi han bác sĩ mọi chuyện rồi đăng ký lịch mổ cho tôi. Tôi phải chờ 6 tháng vì lịch mổ đã dày kín. Trước khi về, anh hai ôm tôi vào lòng: "Út đừng lo, anh sẽ kiếm đủ tiền để chữa bệnh cho em. 60 triệu chớ 600 triệu cũng phải lo". Tôi khóc: "Anh hai đừng nói với mẹ ..".
Nhưng rồi sau đó mẹ cũng biết vì anh hai không thể giấu mẹ chuyện hệ trọng như vậy. Còn hơn 2 tuần nữa tới ngày phẫu thuật thì mẹ gọi điện vào. Giọng mẹ rất yếu nhưng tôi lại nghĩ là do mẹ xúc động quá. Mẹ bảo sẽ thu xếp để vào với tôi ..
Ấy vậy mà chỉ có hai vợ chồng anh hai vào. Tôi lại thấy ghét mẹ ghê gớm. Có lẽ ông ta không cho mẹ vào chứ không có lý do nào khác để mẹ phải vắng mặt khi con của mẹ phải đối mặt với hiểm nguy, sống chết như vậy ..
Ca mổ thành công nhưng vì thể trạng tôi vốn gầy yếu nên hồi phục chậm. Phải hơn 10 ngày sau tôi mới xuất viện. Về đến phòng trọ, điều đầu tiên tôi muốn làm là gọi điện cho mẹ. Dù sao thì tôi cũng muốn mẹ yên lòng. Nhưng anh hai lại cản: "Em còn yếu, gọi bây giờ lại xúc động, không tốt đâu. Để anh báo cho mẹ là được rồi".
Lần sau, rồi lần sau nữa, tôi đòi gọi điện, anh hai lại cản khiến tôi nghi ngờ: "Anh chị giấu em chuyện gì phải không?". Chị dâu tôi mau miệng: "Út à, mẹ bị bệnh .. anh chị sợ em lo nên không nói".
Cơn giận hờn vụt tan biến. Tôi cười: "Chờ tái khám xong, em sẽ về thăm mẹ". Anh hai tôi quay đi lau nước mắt. Có lẽ anh mừng vì thấy tôi đã rộng lòng đón nhận cuộc hôn nhân sau của mẹ. Riêng tôi, sau ca đại phẫu vừa rồi, tôi thấy ranh giới giữa sống chết thật mong manh. Đã có lúc tôi sợ mình sẽ chết khi chưa kịp nói những lời yêu thương với mẹ lần nữa ..
Rồi tôi cũng được về nhà. Chưa bao giờ tôi nôn nóng như vậy. Tàu khởi hành từ 6 giờ sáng, đến sẫm tối thì tới ga Diêu Trì. Phải đi gần 20 cây số nữa mới tới nhà. Cơm nước xong, chị dâu mắc mùng cho tôi ngủ, còn anh hai thì căn dặn: "Ngủ cho khỏe để sáng mai đi thăm mẹ".
Tôi ngủ một giấc thật ngon đến tận 7 giờ sáng hôm sau. Chị dâu gọi tôi dậy ăn sáng. Đang ăn, tôi bỗng giật mình khi thấy giỏ nhang đèn, trái cây để trên góc bếp. Có cả một bó bông vạn thọ. Tôi nhíu mày: "Cúng nội hả hai?". Chị dâu tôi ậm ừ rồi đi thay quần áo. Lúc đó anh hai đang ngồi ở nhà trước. Chờ tôi ăn xong, anh mới cất tiếng: "Út à, ra đây anh bảo cái này". Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của anh, tôi chột dạ: "Chuyện gì vậy anh hai?".
Anh bảo tôi ngồi xuống bên cạnh. Tôi ngồi xuống nhưng chờ mãi không nghe anh nói gì, chỉ thấy mắt anh bỗng đỏ hoe. Rồi anh đặt tay lên vai tôi, giọng khàn khàn: "Mẹ .. mất rồi em à ..". Tôi tưởng mình nghe lầm. Giọng anh hai nghẹn lại: "Hôm đó mẹ đem tiền qua để anh lo chuyện mổ tim cho em. Mẹ về được chừng một tiếng thì dượng gọi điện bảo là mẹ mệt. Khi anh chạy qua tới thì mẹ đã đi rồi .. Mẹ không kịp nhắn gì cho anh em mình ..".
Tôi chết lặng. Vậy là tôi đã không kịp nói với mẹ lời yêu thương lần nữa bởi cái tính ích kỷ, cố chấp của mình ..
Chiều đó tôi đã ngồi rất lâu bên mộ mẹ. Tôi có cảm giác mẹ vẫn quanh quẩn đâu đây trong cơn gió chiều thổi nhẹ. Tôi cố nén nhưng nước mắt cứ chảy tràn trên má, trên môi ..
Mẹ ơi, con đã về rồi ..
Trịnh Hoài Chân
-
Tui iêu Công an ! <=> TiCa
Tui iêu Công an ! <=> TiCa..::~Trích dẫn nguyên văn bởi quynh dao View Post<tui> là ai mà dám sữa thơ của tui dị cà....
nhưng đọc nghe cũng ổn đó chứ 
Ngộ thiệt! Không biết phải làm gì để thưởng cho cái ý kiến
độc đáo đó. Quí vị có cái óc tưởng tượng phong phú quá đi!
Bởi vậy người ta gọi nhà thơ là đúng rồi. Riêng TiCa thì
từ trước tới sau, từ đầu đến chân là con nhà khoa học đó !
TC
TB Hỏi nhỏ riêng QD hé ! Chưa bỏ bú hay sao mà sữa dấu ngã !!!
Leave a comment:
-
Tui làm gi là TiCa?
Tại thấy chữ Tica có nghĩa là "tôi iu công an"
Leave a comment:
-
hvpavchst là Tica?
Ủa hvpavchst là Tica sao?..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hvpavchst View PostNăm nay là năm con rồng
ai muốn trải lòng thì ghé trang ni
qd chẳng biết nói gì
xin chúc moi người hạnh phúc an khang...."
lạc quẻ , vô duyên quá , nhờ Tica sửa sang dùm qd với , qd xin thành thật đa tạ
Năm nay là năm con rồng
Ai đi lòng vòng cũng đến nơi đây
Đến đây thỉ ở lại đây
Có công nghiện net có ngày làm công an

kì tên: tôi iêu công an(Tica)
Leave a comment:
-
Năm nay là năm con rồng
ai muốn trải lòng thì ghé trang ni
qd chẳng biết nói gì
xin chúc moi người hạnh phúc an khang...."
lạc quẻ , vô duyên quá , nhờ Tica sửa sang dùm qd với , qd xin thành thật đa tạ
Năm nay là năm con rồng
Ai đi lòng vòng cũng đến nơi đây
Đến đây thỉ ở lại đây
Có công nghiện net có ngày làm công an

kì tên: tôi iêu công an(Tica)
Leave a comment:
-
thơ tôi làm
"Năm nay là năm con rồng
ai muốn trải lòng thì ghé trang ni
qd chẳng biết nói gì
xin chúc moi người hạnh phúc an khang...."
lạc quẻ , vô duyên quá , nhờ Tica sửa sang dùm qd với , qd xin thành thật đa tạ
Leave a comment:
-
Đó anh 2 vui vẽ rồi , cám ơn UKH nha , đấy cứ không bằng lòng cái gì thì nhẹ nhàng nói với nhau anh 2 hỉ ! qd là cứ muốn gì là nói thẳng ra , để bụng hay hiểu lầm lắm đó anh 2 , qd biết là UKH đâu cố tình hay có ý gì đâu , chúc anh 2 đừng <tẩu hỏa nhập... ông chằng > nữa nhen..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Mayvienxu View PostMô Phật! Em không có ý nghĩ "quái thai" như thế. Xin lỗi nhé! Mới đầu năm mờ đã bậy quá xá rồi. Em sẽ sửa ngay.
Thế mờ em cứ tưởng Bác Mây bị tẩu hoả nhập ma chứ! Hihiihiii. Bao giờ Bác Mây đi vậy? Chúc riêng Bác Mây 1 năm mới vui vẻ, mạnh khoẻ tràn đầy hạnh phúc và được Mẹ của B. Mây thương yêu hoài nhé. Nhớ đừng ăn mì gói nhiều, mọc mụn.
Cám ơn lời chúc của UKH, Mây cũng chúc UKH vạn sự như ý, AN KHANG & KIẾT TƯỜNG..
Mây cũng đã có gia đinh, các con các cháu nội ngọai đủ đầy, quynh dao cũng vậy cho nên xem nhau như là bạn hiền mà thôi!
Chuyện ăn mì gói là bình thường, tối nào Mây cũng ăn mì gói hòai mà có mọc mụn đâu!
Tết năm nay buồn nên có lẻ "tẩu hỏa nhập ma" như UKH nói ! Vì Têt mà không vợ, không con, không cháu, sống thui thủi 1 mình, ai mà không "tẩu hỏa nhập ma"?
Mây chờ khi nào con về bán hết tài sản nhà cứa, đất đai rồi mới tính sau! Mà ba má của Mây đều 88 tuổi không biết ngày nào "gần đất xa trời" nên Mây chưa thể đi qua bển..Vì (NGHĨA TỬ NGHĨA TẬN)
CẦU MONG SỨC KHOẺ ĐỦ ĐẦY
TÂM AN LẠC SỐNG CUỐI ĐỜI THANH THẢN
Tết một mình buồn thì anh 2 lên cll nhiều nhiều chút cho vui nghen...Đã chỉnh sửa bởi quynh dao; 09-01-2012, 09:00 PM.
Leave a comment:
-
"tẩu hỏa nhập ma"
Mô Phật! Em không có ý nghĩ "quái thai" như thế. Xin lỗi nhé! Mới đầu năm mờ đã bậy quá xá rồi. Em sẽ sửa ngay.
Thế mờ em cứ tưởng Bác Mây bị tẩu hoả nhập ma chứ! Hihiihiii. Bao giờ Bác Mây đi vậy? Chúc riêng Bác Mây 1 năm mới vui vẻ, mạnh khoẻ tràn đầy hạnh phúc và được Mẹ của B. Mây thương yêu hoài nhé. Nhớ đừng ăn mì gói nhiều, mọc mụn.
Cám ơn lời chúc của UKH, Mây cũng chúc UKH vạn sự như ý, AN KHANG & KIẾT TƯỜNG..
Mây cũng đã có gia đinh, các con các cháu nội ngọai đủ đầy, quynh dao cũng vậy cho nên xem nhau như là bạn hiền mà thôi!
Chuyện ăn mì gói là bình thường, tối nào Mây cũng ăn mì gói hòai mà có mọc mụn đâu!
Tết năm nay buồn nên có lẻ "tẩu hỏa nhập ma" như UKH nói ! Vì Têt mà không vợ, không con, không cháu, sống thui thủi 1 mình, ai mà không "tẩu hỏa nhập ma"?
Mây chờ khi nào con về bán hết tài sản nhà cứa, đất đai rồi mới tính sau! Mà ba má của Mây đều 88 tuổi không biết ngày nào "gần đất xa trời" nên Mây chưa thể đi qua bển..Vì (NGHĨA TỬ NGHĨA TẬN)
CẦU MONG SỨC KHOẺ ĐỦ ĐẦY
TÂM AN LẠC SỐNG CUỐI ĐỜI THANH THẢN
Leave a comment:
-
Mô Phật! Em không có ý nghĩ "quái thai" như thế. Xin lỗi nhé! Mới đầu năm mờ đã bậy quá xá rồi. Em sẽ sửa ngay...::~Trích dẫn nguyên văn bởi quynh dao View PostUKH ơi sau khi được <bác Mây> giãi thich tại sao lại nói là <kẽ gạ tình> qd hiểu rồi , vì qd vô tư không để ý câu chuc của UKH , giờ đọc lại thấy cũng kỳ kỳ , vậy UKH sẽ tách rời < 2 ngươi > thành 2 câu chúc rieng biệt để anh 2 khỏi hiểu lầm chứ? giống như qd chúc UKH và anh 2 vậy đó.....
Anh 2 đừng bực mình nữa nhe , có lẽ UKH chỉ đùa cho vui thôi , để từ từ UKH sẽ chỉnh lại câu cú cho hợp lý hơn hén.....
Thế mờ em cứ tưởng Bác Mây bị tẩu hoả nhập ma chứ! Hihiihiii. Bao giờ Bác Mây đi vậy? Chúc riêng Bác Mây 1 năm mới vui vẻ, mạnh khoẻ tràn đầy hạnh phúc và được Mẹ của B. Mây thương yêu hoài nhé. Nhớ đừng ăn mì gói nhiều, mọc mụn.
Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 09-01-2012, 07:08 PM.
Leave a comment:
-
UKH ơi sau khi được <bác Mây> giãi thich tại sao lại nói là <kẽ gạ tình> qd hiểu rồi , vì qd vô tư không để ý câu chuc của UKH , giờ đọc lại thấy cũng kỳ kỳ , vậy UKH sẽ tách rời < 2 ngươi > thành 2 câu chúc rieng biệt để anh 2 khỏi hiểu lầm chứ? giống như qd chúc UKH và anh 2 vậy đó.......::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View PostGiống Chị QD nói, thường tình thì Mẹ sẽ thương con nhất. Mình cũng thương con mình nhất. Nếu như giống trong câu chuyện Đức Phật mà Bác Mây tả trong đây thì Phật đã sai rồi đó. Người chết cháy sẽ là người Mẹ và người Mẹ sẽ cố tìm mọi cách đưa con mình thoát ra đám lửa. Còn nếu như không thoát được thì người chết đầu tiên sẽ là người Mẹ và đứa con sẽ được cuộn tròn trong lòng Mẹ và chết sau.
Câu chuyện dường như chỉ do người đời đặt ra để oán trách điều gì đó, nói lên điều gì đó, chứ không logic. Theo mình nghĩ Phật không bao giờ thử người ta bằng những cách "tội nghiệp" như thế. Có lẽ là Phật tại tâm?!?????
Là con, mình cũng thương Cha, thương Mẹ. Dù cho Cha Mẹ có làm điều gì sai đi nữa, mình cũng mong được báo hiếu đến hơi thở cuối cùng. Trừ phi có những hoàn cảnh trớ trêu mà Thượng Đế sắp đặt, bằng không thì kẻ làm con như mình KHÔNG CÓ QUYỀN oán trách Cha Me. Chỉ buồn, rồi khóc, rồi thở than...nếu như Cha Mẹ không hiểu được lòng mình, vì gièm pha xúc xiểm mà bỏ con cái.
Mình chỉ mong ước 1 điều duy nhất nếu Trời cho mình được ước là mọi người phải sáng suốt nhận ra trắng đen để mà đối xử ĐÚNG với nhau. Nếu mọi thứ đều ĐÚNG thì sẽ không có chiến tranh, sẽ không có giận hờn, oán trách, ganh đua, tị hiềm.
Chúc Bác Mây và Chị Quỳnh Giao hạnh phúc tràn đầy trong năm mới.
Anh 2 đừng bực mình nữa nhe , có lẽ UKH chỉ đùa cho vui thôi , để từ từ UKH sẽ chỉnh lại câu cú cho hợp lý hơn hén.....Đã chỉnh sửa bởi quynh dao; 09-01-2012, 06:48 PM.
Leave a comment:
-
qd đâu có <làm eo> , qd chỉ <làm biếng> giãi thích thôi , anh 2 <làm bộ> hông hiểu đó tica ơi..::~Trích dẫn nguyên văn bởi TiCa View PostChời ! anh 2 đúng là dân nam bộ chính gốc , hổng hiểu qd cho hổng hiểu luôn.
Mách nước giúp ông bạn già MVP
<hưa> là cách phát âm trại đi của chữ "hai".
Hồi nẫm cô bồ hụt của TC - sinh ở Quảng Ngãi
có cái cách phát âm y hệt! Lần này QD mất
đi cái cơ hội làm eo rồi!
TC
, Tica đừng có thèm <làm ơn> nhe...
Đã chỉnh sửa bởi quynh dao; 09-01-2012, 05:47 PM.
Leave a comment:
-
<hưa>
Chời ! anh 2 đúng là dân nam bộ chính gốc , hổng hiểu qd cho hổng hiểu luôn...::~Trích dẫn nguyên văn bởi quynh dao View Post
<hưa> nghĩa là gì vậy?
Mách nước giúp ông bạn già MVP
<hưa> là cách phát âm trại đi của chữ "hai".
Hồi nẫm cô bồ hụt của TC - sinh ở Quảng Ngãi
có cái cách phát âm y hệt! Lần này QD mất
đi cái cơ hội làm eo rồi!
TC
Leave a comment:
-
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Mayvienxu View PostQd cũng chúc anh <hưa> năm mới phát tài , sức khoẻ dồi dào (giống ngày xưa khoanh tay chúc các chú bac cậu dì để lấy tiền lì xì quá híhi) và nhất là lúc nào cũng vui vẽ nghen....
<hưa> nghĩa là gì vậy?[/QUOTE]
Chời ! anh 2 đúng là dân nam bộ chính gốc , hổng hiểu qd cho hổng hiểu luôn.
Leave a comment:
-
Qd cũng chúc anh <hưa> năm mới phát tài , sức khoẻ dồi dào (giống ngày xưa khoanh tay chúc các chú bac cậu dì để lấy tiền lì xì quá híhi) và nhất là lúc nào cũng vui vẽ nghen....
[/QUOTE]
<hưa> nghĩa là gì vậy?
Leave a comment:

Leave a comment: