• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chiều trên phá Tam Giang - Tô Thùy Yên

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chiều trên phá Tam Giang - Tô Thùy Yên

    Chiều trên phá Tam Giang
    Tác giả: Tô Thùy Yên


    1.
    Chiếc trực thăng bay là mặt nước
    Như cơn mộng nhanh.
    Phá Tam Giang, phá Tam Giang,
    Bờ bãi hỗn mang, dòng bát giát,
    Cát hôn mê, nước miệt mài trôi.
    Ngó xuống cảm thương người lỡ bước,
    Trời nước mông mênh, thân nhỏ nhoi.
    Phá Tam Giang, phá Tam Giang.
    Nhớ câu ca dao sầu vạn cổ.
    Chiều dòn tan, nắng động nứt ran ran.
    Trời thơm nước, thơm cây, thơm xác rạ,
    Thơm cả thiết tha đời.
    Rào rào trận gió nhám mặt mũi.
    Rào rào trận buồn ngây chân tay.

    Ta ngó thấy ghe thuyền quần tụ
    Từng đoàn như trẻ ghê ma.
    Ta ngó thấy thùy dương gẫy rũ
    Từng cây như nỗi bất an già.
    Ta ngó thấy rào chà cản nước
    Từng hàng như nỗ lực lao đao.
    Ta ngó thấy nhà cửa trốc nóc
    Từng ngôi như miệng đất đang gào.
    Vì sao ngươi tới đây?
    Hỡi gã cộng quân sốt rét, đói,
    Xích lời nguyền sinh Bắc, tử Nam.
    Vì sao ta tới đây?
    Lòng xót xa, thân xác mỏi mòn,
    Dưới mắt ngươi làm tên lính ngụy.

    Ví dầu ngươi bắn rụng ta
    Như tiếng hét
    Xé hư không bặt im,
    Chuyện cũng thành vô ích.
    Ví dầu ngươi gục
    Vì bom đạn bất dung,
    Thi thể chẳng ai thâu,
    Nào có chi đáng kể.
    Nghĩ cho cùng, nghĩ cho cùng,
    Ví dầu các việc người làm, các việc ta làm
    Có cùng gom góp lại,
    Mặt đất nầy đổi khác được bao nhiêu ?
    Ngươi há chẳng thấy sao
    Phá Tam Giang, phá Tam giang ngày rày đâu đã cạn?

    Ta phá lên cười, ta phá lên cười
    Khi tưởng tượng ngươi cùng ta gặp gỡ
    Ở cõi âm nào ngươi vốn không tin,
    Hỏi nhau chơi thỏa chút tính bông đùa:
    Ngươi cùng ta ai thật sự hy sinh
    Cho tổ quốc Việt Nam - một tổ quốc...?
    Các việc ngươi làm,
    Ngươi tưởng chừng ghê gớm lắm.
    Các việc ta làm,
    Ta xét thấy chẳng ra chi.
    Nên người hăng điên, còn ta ảm đạm
    Khi cùng làm những việc như nhau.

    Ta tự hỏi vì sao,
    (Còn ngươi, có bao giờ ngươi tự hỏi?)
    Và ta tự trả lời.
    (Có bao giờ ngươi tự trả lời?)
    Chúng ta khác nào cánh quạt phi cơ
    Phải quạt, phải quạt
    Chỉ vì nó phải quạt.
    Ta thương ta yếu hèn.
    Ta thương ngươi khờ khạo.
    Nên cả hai cùng cam phận quay cuồng,
    Nên cả hai cùng mắc đường Lịch Sử,
    Cùng mê sa một con dĩ thập thành.

    Chiều trên phá Tam Giang rộn ràng tiếng chiến trận.
    Chiều trên phá Tam Giang im lìm âm cảm thông.




    2.
    Chiều trên phá Tam Giang
    Anh sực nhớ em
    Nhớ bất tận.

    Giờ này thương xá sắp đóng cửa.
    Người lao công quét dọn hành lang.
    Những tủ kính tối om.
    Giờ này thành phố chợt bùng lên
    Để rồi tắt nghỉ sớm.
    (Sài Gòn nới rộng giờ giới nghiêm.
    Sài Gòn không còn buổi tối nữa.)
    Giờ này có thể trời đang nắng.
    Em rời thư viện đi rong chơi
    Dưới đôi vòm cây ủ yên tỉnh
    Viền dòng trời ngọc thạch len trôi.

    Nghĩ tới ngày thi tương lai thúc hối,
    Căn phòng cao ốc vàng võ ánh đèn,
    Quyển sách mở sâu đêm.
    Nghĩ tới người mẹ đăm chiêu, đứa em quái quỉ.
    Nghĩ tới đủ thứ chuyện tầm thường
    Mà cô gái nào cũng nghĩ tới.
    Rồi nghĩ tới anh, nghĩ tới anh
    Một cách tự nhiên và khốn khổ.
    Giờ này có thể trời đang mưa.
    Em đi nép hàng hiên sướt mướt,
    Nhìn bong bóng nước chạy trên hè
    Như những đóa hoa nở gấp rút.
    Rồi có thể em vào một quán nước quen
    Nơi chúng ta thường hẹn gặp,
    Buông tâm trí bập bềnh trên những đợt lao xao
    Giữa những đám ghế bàn quạnh quẽ.

    Nghĩ tới anh, nghĩ tới anh,
    Cơn nghĩ tới không sao cầm giữ nỗi
    Như dòng lệ nào bất giác rơi tuôn.
    Nghĩ tới, nghĩ tới một điều hệ trọng vô cùng
    Của chiến tranh mà em không biết rõ.
    Nghĩ tới, nghĩ tới một điều hệ trọng vô cùng
    Một điều em sợ phải nghĩ tới.
    Giờ này thành phố chợt bùng lên.

    Chiều trên phá Tam Giang
    Anh sực nhớ em
    Nhớ bất tận.

    Anh yêu em, yêu nuối tuổi hai mươi
    Rực chiếu bao nhiêu giấc mộng đua đòi
    Như những mặt trời con thật dễ thương
    Sẽ rơi rụng dọc đường lên dốc tuổi,
    Mỗi sáng trưa chiều tối đêm khuya.
    Anh yêu em, yêu nuối tuổi hai mươi,
    Coi chuyện đó như lần đi tuyệt tích
    Trong nước trời lãng đãng nghìn trùng,
    Không nghe thấy cả tiếng mình độc thoại.
    Anh yêu, yêu nuối tuổi hai mươi,
    Thấy trong lòng đời nở thật lẻ loi
    Một cành mai nhị độ.
    Thấy tình yêu như vận hội tàn đời
    Để xé mình khỏi ác mộng
    Mà người đàn ông mê tưởng suốt thanh xuân.

    Ôi tình yêu, bằng chứng huy hoàng của thất bại!




    3.
    Chiều trên phá Tam Giang,
    Mày nhìn con nước xiết
    Chảy băng bờ bãi ngổn ngang câm.
    Nghĩ tới, nghĩ tới những công trình mày có thể hoàn thành
    Mà rồi mày bỏ dở.
    Nghĩ tới kiếp người đang lỡ độ đường
    Trên mịt mùng nghi hoặc.
    Nghĩ tới thanh xuân mất tích tự đời nào
    Còn lưu hậu chua cay hoài vọng.
    Nghĩ tới khu vườn ẩn cư cỏ cây khuất lấp,
    Căn nhà ma ám chầy ngày gió thổi miên man
    Đụt tuổi già bình an vô tích sự
    Như lau lách bờm sờm trên mặt sông nhăn
    Cùng cái chết.
    Cái chết lâu như nỗi héo hon dần
    Làm chính mình bực bội.

    Gió muôn ngàn năm thổi lẽ tuần hoàn
    Cho cỏ cây thay đời đổi kiếp.
    Và mày kinh sợ nghe nhắc điều vượt sức bình sinh
    Bởi mày không đủ dạn dày trình diễn tới lui cơn thất chí
    Như gã hề cuồng mưu sinh giữa chốn đông người
    Với từng ấy tấn tuồng bần tiện
    Rút ra từ lịch sử u mê.
    Giói thổi thêm đi, gió thổi thêm đi
    Cho cỏ cây mau chết, mau hồi sinh.
    Mày mặc kệ.

    Chiều trên phá Tam Giang
    Có gã hề cuỗng buông tiếng cười lạnh rợn
    Khiến bầy ác thú mà lịch sử sanh cầm cũng chợt hãi hùng
    Dớn dác ngó.




    6-1972



    Tô Thùy Yên
    Đôi dòng về tác giả: Tên thật Ðinh Thành Tiên, sinh năm 1938 tại Gò Vấp, Gia Ðịnh. Học Petrus Ký và Đại Học Văn Khoa, Sài Gòn, vợ là nhà văn nữ Thụy Vũ. Dạy học, làm báo, sĩ quan VNCH ngành tâm lý chiến. Sau 13 năm nằm tù Cộng sản, đến Mỹ năm 1993. Là một nhà thơ tên tuổi dựng lên tạp chí Sáng Tạo với Mai Thảo, Doãn Quốc Sỹ, Thanh Tâm Tuyền, vv. Cả hai tập thơ Tuyển Tập Thơ Thùy Yên (1995) và Thắp Tạ (2004) đều được xuất bản ở Hoa Kỳ.


    ( damau org )
    Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 20-08-2009, 05:11 PM.
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......
    Similar Threads
  • #16

    Ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới
    Ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới
    Tô Thùy Yên

    Một ngày, ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới
    Ngoài biển khơi, trên lục địa…
    Sò hến, côn trùng cũng chẳng yên thân.

    Ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới,
    Quật ngã những bức tượng, xô sập những đền đài.
    Tiếng hú chạy dài suốt lịch sử.

    Ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới,
    Xé rách một kỷ nguyên, phân tán các dân tộc.
    Để mọi người câm lặng ăn năn.

    Ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới,
    Dựng dậy những hồn ma, dập vùi những kẻ sống.
    Chúng ta hiểu rằng mọi sự bắt đầu…

    Ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới
    Trên mỗi ly vuông của từng bộ thần kinh…
    Không còn ai trốn chạy.

    Ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới.
    Sườn núi rát đỏ, đồng ruộng khô ran.
    Rồi mặt đất cũng vô danh như mặt biển.

    Ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới.
    Sa mạc cháy bùng lên vùng khói cát
    Đổ xuống trần gian và trí nhớ đời đời.

    Một ngày, một ngày,
    Ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới,
    Thổi tới.

    Thi sĩ, ôi, hoàng tử bi thương,
    Hãy thốt giùm chúng ta lời nói chót
    Như bài thai đố giữa hư không.

    1968
    Sống trên đời

    Comment

    • #17

      Vườn hạ - Tô Thùy Yên
      Vườn hạ
      Tô Thùy Yên

      Nhớ Cao Hồng Hạnh


      Mai kia mốt nọ, anh về chơi
      Vườn ủ đêm dư, nắng mật ngời.
      Thơ ấu, dậy đi, mừng dụi mắt,
      Cùng anh chạy nhảy tiếp thời vui.

      Ăn trái chín cây mùa hạ trước,
      Thấy nhành ớt động bóng chim quen,
      Hỏi em, em lấy chồng xa xứ,
      Hỏi bạn, bạn lìa quê bặt tin.

      Thời gian đứt quãng dài vô định
      Như sợi dây diều băng mất tăm.
      Lòng anh thảng thốt, sông chao sóng,
      Kỷ niệm buông tay rú ngất chìm.

      Ai ngắt giùm anh cây cỏ sướt,
      Làm đôi gà đá, đá ăn cười.
      Mùa hè đi khuất kêu không lại.
      Bãi mía điêu tàn gốc cháy thui.

      Trời cao mỏi mắt, chòm mây bạc,
      Thăm thẳm trưa, thời gian chết xanh.
      Ngoài quãng chói chang hư ảo múa,
      Dường như ai gọi ấu danh anh.

      Hàng cây đứng bóng ôm tròn gốc.
      Đất ẩm vương hương, cỏ trở màu.
      Ai cúi soi mương rong khỏa mặt,
      Thấy hồn mùa cũ đọng xanh xao.

      Còn đợi cây mưa lớn bất thần,
      Ấu thơ, mừng nhá, chạy la rân,
      Đá bong bóng nước, con vui vỡ.
      Mưa tạnh, ngồi nghe tuổi hạ tàn.

      Ve kêu như biển lâng lâng dậy
      Xô giạt hồn anh mộng chập chờn
      Ngủ chín giấc chiều trên xác lá,
      Tàn măng âu yếm đắp thân đơn.

      Mênh mang lưu thủy trường trăng lạnh.
      Con chó tung tăng giỡn bóng mình.
      Mương nước rì rào sao sáng thở.
      Đài hoa sương nạm hạt lân tinh.

      Đây rồi, chú dế giang hồ ấy
      Vẫn hát say sưa dưới cỏ buồn,
      Nghe tiếng chân người, chợt nín lặng…
      Cô tịch bưng ồn như máu tuôn.

      Thấp thoáng ánh đèn rây lưới lá.
      Đàn ai lên cổ khúc hoài lang.
      Tình ơi, ta hát thầm theo nhạc,
      Lời nhớ, lời quên, dạ xốn xang.

      Đêm lịm chầy khuya, trăng nhợt sương.
      Liễu đi đâu tóc xõa canh trường?
      Con chim lạc bạn kêu trời rộng,
      Hồn chết trôi miền dạ lý hương.

      Nằm đây phủ sáng hằng hà sao,
      Nghe thủy triều lui bậc bậc sầu,
      Nghe tiếng mỏ chùa khô khốc khóc
      U minh ngày tháng, bóng lao đao.

      Cát bụi đã đành thân tấm mẳn
      Thì danh với phận kể mà chi.
      Cảm thương con cá thia thia bại
      Có sót huy hoàng cũng xếp vi.

      Cọc xu thảy hết ra ngoài mức.
      Đồng cái thua buồn cũng liệng sông.
      Tím hận một đời tay cứng vụng,
      Chơi cầu âu cả cái tâm ngông.

      Em có tìm không mùa hạ trước?
      Chiếc vành xưa đánh lạc về đâu?
      Đám tranh thuở ấy cao là vậy,
      Vành lạc, chân không, ngại bước vào…

      Cây cỗi càng sưng vết chặt lồi.
      Chờ nhau cho đáng kiếp chờ thôi.
      Tuổi già gom lại bao thương tưởng
      Như cuối vườn chiều mót củi rơi.
      Sống trên đời

      Comment

      • #18

        Chim kêu bãi quạnh
        Chim kêu bãi quạnh
        Tô Thùy Yên

        Dưới lũng, trên triền, nắng xếp nhỏ.
        Nước ròng sâu, sông lảng lảng xa.

        Khắc khoải chim kêu ngày tận tuyệt.
        Ai trầm luân đó có về qua?
        Mông quạnh bãi phơi vũng vướng mắc,
        Con cò lặng ngẩng lắng hơi thu.
        Xác cây gục hỗn mang cành rễ.
        Rừng đứng quanh đây, rừng tận đâu?
        Gió thấp thoáng, xa xôi hiện ẩn.
        Đêm nay, mây đậu nghỉ phương nào?

        Khắc khoải chim kêu hồn khuất giạt
        Cảnh nổi trôi giờ đã lặng chưa?
        Ngấn nước đục khoen lem cỏ sậy,
        Lưu mà chi chỉ dấu phù hư?
        Xương cốt vẫn là xương cốt cũ,
        Đành rêm nhức mãi trở trời xưa.
        Linh chăng những vàng tiền mẹ đốt?
        Cửa để, con đi chơi về khuya.

        Khắc khoải chim kêu đời khổ nạn.
        Còn ai ngồi rạng cội cây già?
        Chim vút lên như hòn đá ném,
        Rồi thôi, cái có chỉ là qua.
        Chiều nay, trên bãi sông dun rủi,
        Mường tượng dòng sông trôi tro ta.
        Một mai, ngoài cõi gió hao đuối,
        Ai hỏi ai về ai trước kia?

        Khắc khoải chim kêu mùa xóa giải.
        Hành nhân về bên giếng quê nhà.
        Ngõ trúc chiều ngát cơm gạo mới.
        Ngọn đèn thắp đợi đã rền hoa,
        Cởi đôi giày vẹt, tấm áo tả,
        Xót xa như lột một lần da.
        Chiêm bao, âu cũng chiêm bao cả.
        Mưa lớn, chừng mưa rợp hải hà.

        Chiều bóc, bóc dần những rớt nắng
        Loi ngoi nắm níu lũng triền xa.
        Sống trên đời

        Comment

        Working...
        X
        Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom