• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Đồng Dao Mới ------ Du Tử Lê

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • GRANDET
    started a topic Đồng Dao Mới ------ Du Tử Lê

    Đồng Dao Mới ------ Du Tử Lê

    Đồng dao mới

    Em yêu dấu hết đời anh có lẽ
    Không còn gì để gửi lại cho ai
    Không còn gì để giữ cho ngày mai
    Em lấy hết từ lâu đời sống đó

    Em cũng biết phải không , tình vốn chát
    Như môi ta lạnh xót một đêm nào
    Như chim đi theo đường gió nghẹn ngào
    Sương vói lá trong lòng nhau quấn quít
    Sông với núi không bao giờ cách biệt
    Đêm với ngày sự thực chẳng chia tay
    Những cánh rừng yên ngủ với heo may
    Nhưng có phải trái tim nồng vẫn đập
    Năm với tháng chia nhau mầm khốn nhục
    Vui với buồn cũng một mặt gương soi
    Ta với đời cũng chỉ một ta thôi
    Và em nữa vẫn là em tội nghiệp


    Máu vẫn chảy nên tình còn oan nghiệt
    Mưa vẫn đi nên sông sẽ quay về
    Biển vẫn xanh nên sóng sẽ vỗ về
    Em cứ ngủ dù ngày mai bão tố
    Em cứ gửi hồn em trong cõi trú
    Mộng sẽ về kịp lúc gió lay cây
    Trăng sẽ về đúng lúc tóc em bay
    Anh sẽ bảo cả đời anh bên nhỏ
    Đêm vẫn nở những đóa quỳnh rực rỡ
    Em cứ buồn trắng ngát cả đêm thâu
    Khóc với cười cũng chẳng khác chi nhau
    Và chúng chỉ cho thấy tình ta, thực

    Ngực ngây ngất dậy hương lần thứ nhất
    Trên vai thơm răng ngập xuống một lần
    Trên môi non hồn hé nụ ân cần
    Máu như chỉ kim khâu tình mãn kiếp
    Ta đứng thẳng trong tình ta lẫm liệt
    Núi chưa từng khuất phục gió mưa sa
    Chim lìa đời còn đập cánh thiết tha
    Ngựa vẫn chạy tận cùng hơi thở cuối
    Em cứ hát những lời xanh bóng tối
    Những lời thầm lả tả nỗi đau riêng
    Lửa sẽ về trong hồn lạnh đêm nghiêm
    Em sẽ thấy thời gian như dát bạc

    Đời hung hiểm muốn tình ta tan tác
    Nhưng sông thề với núi chẳng chia tay
    Nhưng mưa thề với biển sẽ ra khơi
    Cây với cỏ có bao giờ tạm biệt
    Than với củi sống chung cùng một phút
    Những tàn tro chẳng thể có hai đời
    Như que diêm chỉ có một tiếng cười
    Như ta chỉ có một đời tiêu phí

    Em đắm đuối đến vô cùng ủy mị
    Em đam mê như hơi thở vơi đầy
    Như chiều vàng thích đứng trên ngọn cây
    Như anh thích những đời mưa luống tuổi
    Ta nín lặng sống cùng đau đớn, mới
    Trong yêu thương ta chấp nhận cực hình
    Khi vung gươm ta đón đợi đầu mình
    Và khinh bỉ chung quanh bầy ác thú
    Đời vốn thế con thò lò sấp ngửa
    Bận tâm chi tình nghĩa thế gian này
    Em chớ buồn kẻo tàn tạ thơ ngây
    Kẻo đêm rụng thêm chùm đau đớn, cũ

    Ôi tóc lạnh xuống môi thờ thẫn nhớ
    Em vì ta héo úa một mùa hương
    Em vì ta sớm bỏ một mùa son
    Như sông sớm bỏ nguồn ra với biển
    Tình giông bão sá gì hơn với thiệt
    Đúng hay sai , ta chẳng phải phân trần
    Nhục nhã ư ? ta uống chẳng ngại ngần
    Hạnh phúc hiếm ? ta cùng nhau san sẻ

    Em yêu dấu hết đời anh có lẽ
    Không còn gì để gửi lại cho ai
    Không còn gì để giữ cho ngày mai
    Em lấy hết từ lâu đời sống đó
    Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 14-07-2010, 06:02 AM.

  • GRANDET
    replied
    Cõi Mẹ Về





    em đâu biết tôi có những giấc mơ
    bay dọc lộ trình Hà Nam-Hà Nội
    cùng những chiếc ghe muối
    những chiếc thuyền đinh
    chở bương, chở nứa
    chúng chở hồn tôi trôi dọc sông Đáy
    và tấm lòng thủy chung của mẹ tôi
    cũng không đáy.


    em đâu biết tôi có những giấc mơ
    tỉnh ra còn ngỡ
    như có chuyến xe lửa vừa mới khởi hành
    về Hà Đông.
    nơi mẹ tôi được sinh ra, lớn lên
    rồi theo chồng đi miết
    quê ngoại với tôi tới giờ vẫn còn
    là một niềm bí mật
    như những sợi tơ dăng khắp bầu trời
    tôi từng vói mà chưa lần nắm được.


    em đâu biết tôi có những giấc mơ
    thấy rõ mẹ về
    đắp lại tôi, tấm chăn
    vuốt lại tôi, mái tóc
    đã bao năm mất hút sau lưng
    mà mẹ tôi vẫn không thể tin rằng
    mái tóc xanh của con bà đã bạc
    những đường kẻ dọc ngang vầng trán tối
    đôi mắt nay đã mờ
    (đôi mắt trong veo ngày xưa nhìn theo
    mẹ tôi những ngày họp chợ)
    đôi mắt giờ đã xụp, lở nắng mưa
    mẹ tôi hỏi sao tóc con lại trắng
    những sợi gân nào lấp ló dưới da nhăn?
    tôi hỏi mẹ lúc rày người có khỏe
    mẹ tôi cười
    quết trầu đỏ
    đôi làn môi cắn chỉ
    bà vẫn buồn như thuở bố đi luôn.


    em đâu biết tôi có những giấc mơ
    tỉnh rồi cứ ngỡ
    tuổi thơ mình vẫn còn ở đó
    con đường Trần Hưng Đạo
    căn nhà mang số 1029
    đôi hàng cây sao
    Sàigòn, những chú Ba Tàu mặc quần sà lỏn
    vê chiếc áo thung cháo lòng lên cao
    xì xồ khoe bụng mỡ.


    em đâu biết tôi có những giấc mơ
    bay mềm con đường Trần Bình Trọng
    nơi mỗi sớm mai tôi phải đi ngang
    ngôi nhà thờ mang tên Huyện Sĩ
    lối dẫn tới ngôi trường
    có băng ghế dài
    có bảng đen
    có bài học vỡ lòng về tình bạn
    nhờ tình bạn này mà tôi biết yêu em.


    em đâu biết tôi có những giấc mơ
    lúc tỉnh ra còn nghe sóng biển
    vỗ đâu đây
    Hải Phòng? Đồ Sơn? Vũng Tàu? Hà Tiên? Guam?
    nơi tôi phơi mình trần trụi
    trên một trong những doi cát
    nơi người con gái mười lăm tuổi tên Thư
    học trường Tây, nói với tôi bằng tiếng Pháp
    rằng tôi là tình yêu thứ nhất của nàng
    lúc hai đứa ôm nhau trong bụi rậm
    Thư đã buồn khi hỏi mẹ tôi đâu?


    em đâu biết tôi có những giấc mơ
    buổi sáng, Camp Pendleton, xếp hàng, đợi bữa
    nơi có rất nhiều chuyến xe buýt miễn phí
    nối liền processing center và Trại Một
    người con gái ốm o ngồi cùng một băng ghế
    hỏi có phải tôi là người mới tới vài hôm
    và nàng muốn được nghe từ tôi một bài thơ cũ
    nàng đọc:
    “mừng em sinh nhật mới này
    nến đau đớn thắp lên đầy cuộc vui…”
    tiếng động cơ, tiếng gió, tiếng chim gõ kiến
    tiếng cười tiếng khóc
    tiếng loa phóng thanh nhắn tin tìm thân nhân
    và hơi thở gấp gáp trong lồng ngực nhấp nhô
    mới nhú
    của người con gái
    tan trên miệng vực.


    tôi đưa nàng xuống đáy thung lũng
    chỗ an nghỉ của những cành sồi bị gió sương đánh
    gẫy
    nàng đọc lõm bõm những câu thơ còn lại của bài
    sinh nhật, mười hai
    tôi hỏi mới bây nhiêu mà sao đã
    lần về nát tan sớm vậy?
    nàng mỉm cười
    (nụ cười tựa vết nứt sớm của một trái cây non!)
    nàng bảo tuổi thơ nàng thế đó
    lúc ngang qua khu nhà ăn
    tôi thấy người yêu tôi đang xếp hàng
    chờ lấy cơm mang về barrack
    nàng mỏng tanh như một chiếc lá thuộc bài bị ép.
    sau này tôi mới hay
    đó là lúc nàng đã mang bầu hơn tháng
    người con gái tên Thảo không biết
    có còn ở San Jose?
    riêng người yêu tôi, bây giờ
    đã có chồng và đang nuôi hai đứa con của tôi
    rất mực tử tế.


    em đâu biết tôi có những giấc mơ
    lập lại hoài như cuộn băng đã nhão
    những tiếng rè, đứt quãng
    như con đường Ranchero Way cụt ngủn
    xe chẳng cần quay đầu.
    như trong ngôi nhà có mảnh vườn bát ngát
    bao lần mẹ tôi ngã ngồi dưới gốc cây chanh
    bà ưa hỏi: chanh đâu mà lắm thế
    hãy coi chừng kẻ trộm nghe con!
    như người con gái mắt mưa
    tóc dài gió bão
    đã bỏ đi
    cho những lời nguyền ở lại.


    em đâu biết tôi có những giấc mơ
    bùn lầy khu chợ cầu Ông Lãnh
    mùi cá ươn. mùi bùn. mùi rác
    mùi thoi thóp từ những xác thân đợi chết
    mùi mồ hôi. mùi nước mắt vô tri
    mùi áo len người con gái mang ảnh hình Đức Mẹ
    nàng sống huyễn hoặc nhờ những trang thư
    hơn là đời thật
    đoạn đường có quán cà phê mở khuya
    nghe nói hồi mồ ma Lê Văn Trương
    ông đặt tên là Quán Biên Thùy
    chiếc quán tôi ngồi gần hết thời mới lớn
    với những người bạn
    (nhiều đứa chết lúc còn rất trẻ
    như Hoài Lữ, như Hoàng Đình Tập…)
    nơi tôi trở lại
    lúc tóc bạc tơi
    cùng hạt lệ muộn của người con gái hiện thân
    Quan Thế Âm.


    ở đó, tôi nhớ mùi con đường Westminster
    chạy dài tới biển
    mùi tóc đẫm nhà thương
    mùi những ngón tay run trên nền ngực trắng
    mùi nước mắt của người đàn bà
    (mà tôi thích gọi bằng Hựu)
    mùi hàng găng ngày mưa
    mùi tóc ngắn
    mùi tiệm phở tôi thường ngồi với bạn mỗi sớm mai
    và tiệm mì cũng không xa lắm


    em đâu biết tôi có những giấc mơ
    đầy chim. về núi
    khu rừng phong. dăm tờ thư cũ
    không ai còn hỏi nữa: tôi đâu?
    mọi người đều bận việc
    chẳng ai đủ rỗi
    để hỏi mình là ai
    ở chốn nào trên mặt đất đang nhăn
    và cớ sao đời ta lại mau tối vậy?


    em đâu biết tôi có những giấc mơ
    tỉnh dậy còn nhớ tới ngày chết trong bệnh viện
    mẹ tôi chưa từng ăn một cọng bún
    một tô phở, một tô bánh canh
    một hột vịt lộn
    một miếng cá chiên
    dù bây giờ mỗi ngày tôi vẫn ăn
    như mùa xuân vẫn tới
    như con đường Garden Grove
    đương nhiên cắt ngang Magnolia
    cắt ngang Brookhurst…


    nhưng em ạ, mọi điều nay đã đổi
    bởi vì em, như mẹ, đã không còn.

    2-91


    .

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Ngocanh.online View Post
    TÔI LÀ EM, HIỆN TẠI

    Du Tử Lê



    chiều hái, gặt bóng cây
    chất đầy đêm tĩnh, lặng
    như tôi gửi bàn tay
    trên ngực người xa, vắng.

    sáng bước ra vườn sau
    lá từng ngày thay, đổi.
    tôi có em dài, lâu
    tự phút đầu bối rối.

    tôi gieo hạt tương tư
    trên luống người biến, hiện;
    tôi nhìn tôi khổ, đau:
    - xiết bao tình thân, thiện.

    chim thâu ngắn đường bay:
    -trao tặng đời tiếng hót.
    tôi thu nhỏ hồn tôi:
    -gửi cho người khuất mặt.

    sợi tóc như rừng cây
    sông chảy /cùng/ trí nhớ - -
    em buồn, vui như mây
    tôi trôi /cùng/ gió nổi.

    quá khứ như tương lai:
    em đã từng ở đấy.
    chúng ta đâu phải hai.
    tôi là em: hiện tại!

    địa ngục: trong lòng ta.
    niết bàn: tâm phẳng, lặng.

    không điều nào mất đi
    từ tình tôi hiến tặng.

    hãy cảm ơn khổ, đau,
    như điều em giữ lại.
    hãy cảm ơn đời sau,
    như điều ta đã nói.

    ta gieo, gặt chính ta
    tự cánh đồng nghiệp, ngã.

    (Calif. Sept. 02)





    Thư Cho Em






    Ngày nào quen nhau mà nay u buồn
    Ngày nào yêu nhau mà nay dỗi hờn
    Em còn đó không? những chiều mùa hạ
    Em còn đó không? những đêm mùa đông

    Tháng nào lá bay, bay trong lòng đời
    Tháng nào mưa rơi, rơi trong lòng người
    Tình tôi đam mê, hồn tôi yếu đuối
    Ánh mắt nụ cười em đã giết tôi

    Mai em lấy chồng em nhớ đến ai
    Mai em có chồng, em đừng quên tôi
    Tôi vẫn còn yêu (dù nghìn năm bóng lẻ)
    Tôi sẽ hôn em lệ xanh ngoài đời

    Mai em có con, tay bế tay bồng
    Mai em yêu con, mai em thương chồng
    Tôi chỉ xin em một lần kể lại
    Chuyện em sang sông : có tôi đau lòng

    Đời nào hạnh phúc, đời ai dạn dày
    Phương nào gió nổi – Phương này mưa bay
    Tôi vẫn còn đi về ôm bóng tối
    Chân bước âm thầm cây lá chia tay


    .




















    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied



    Du Tử Lê khởi viết rất sớm với nhiều bút hiệu khác nhau, từ năm 1953 thơ được đăng trên tờ báo Măng Non, dành cho thiếu nhi, xuất bản tại Hànội. Bút hiệu Du Tử Lê được dùng chính thức lần đầu tiên vào năm 1958 cho bài "Bến tâm hồn", đăng trên tạp chí Mai, xuất bản tại Sàigòn. Bút hiệu này được dùng cho tới ngày nay.


    Bến Tâm Hồn

    Lênh đênh hồn phủ phương này
    Thương mưa Hà Nội nhớ mây Hồng Hà
    Mười năm dài những xót xa
    Bờ hoang bến quạnh thiết tha ngọn nguồn
    Mênh mông hồn ngủ phương buồn
    Đêm sương cầu giấy chợ hôm canh gà
    Tóc thề nẻo gió áo hoa
    Trôi từ chinh chiến trôi qua điêu tàn
    Lênh đênh hồn cắm sào ngang
    Năm ô tuổi nhỏ buồn hoang ngọn cờ

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    Khát Vọng Cho Con





    1.

    Đêm bắt đầu thật sớm trên từng lớp tôn ám khói bố cũng bắt đầu ấm ứ về tương lai con trong căn nhà hộp vuông vắn này
    bố không biết phải nói với con những gì đây
    hỡi đứa con trai bố chưa hề biết mặt chưa hề đặt tên
    bố nghĩ rằng có thể bố sẽ chết bất thình lình
    bây giờ cái chết không còn ai lấy làm lạ
    vì nó sát cạnh bên ta như hình với bóng
    nếu có chết, bố cũng không ân hận gì
    một khi đã coi nó như một lối giải thoát bất đắc dĩ
    nhưng vô cùng màu nhiệm
    sự chết chính là phần thưởng cuối cùng và duy nhất cho những người có mặt hôm nay
    chỉ khốn nạn cho bố không biết sẽ để lại cho con những gì
    những gì đây con
    khi hiện tại bố chạy ăn từng bữa
    còn nói chi còn nói chi tới đất đai của chìm của nổi

    2.

    Đêm bắt đầu thật sớm trên những lớp tôn ám khói
    bố thầm nghĩ không lẽ để lại cho con chiếc mũ sắt này
    với những vết đạn xuyên thủng
    những vết đạn tròn ngoan như đôi mắt trẻ thơ
    (đôi mắt trẻ thơ hoài nhìn bố)
    và bố phải mang ơn nó, nếu không có nó chắc bố đã bị tiêu ma hồn phách
    trước khi kịp có ý nghĩ về con
    bố thầm nghĩ không lẽ để lại cho con khẩu súng trường này
    một chứng tích hãi hùng luôn nhắc bố đừng quên
    mày là tên sát nhân vô trách nhiệm
    bố thầm nghĩ không lẽ để lại cho con cuộn thép gai này
    cuộn thép gai rỉ hoen máu người
    dù bố rất quý nó – vì chính nó giúp bố yên tâm phần nào mỗi lần ngồi gác trong lô cốt
    mỗi khi địch bước vào – những ống bơ sữa bò mắc ở đó khua lên báo động
    hệ thống mìn ngầm dưới hàng kẽm sẽ tự động nổ tung và giòn tan từng mảnh thịt người rất tươi – rất tươi con ạ
    bố thầm nghĩ không lẽ để lại cho con một bản danh sách những người đã chết
    dù chỉ ghi tên chú bác và bạn bè của bố
    cũng không được vì làm sao bố nhớ hết
    phải thế không con ?
    khi mỗi lần xem tin cáo phó – bố đã dửng dưng như khi nghe tin khí hậu
    sợ còn bình thản hơn thế nữa
    làm sao hơn được phải không con
    vì thời đại bố có thì giờ để nghe và dò xổ số
    cùng tơ tưởng tới lúc trúng số (dù chỉ là trúng an ủi hai ngàn đồng)
    hai ngàn đồng to lắm nghe con
    phải lập sẵn cả một chương trình tiêu xài cẩn thận
    tuy hai ngàn chỉ đủ may một chiếc quần dạo phố

    3.

    Đêm đã xuống thật sâu và mềm sũng nơi từng kẻ hở vách nhà
    bố vẫn còn ấm ức không biết để lại cho con những gì khi chết
    chẳng lẽ không có gì cho con ít nhất thì bố cũng đã sống được nửa đời người mà không lấy một di sản nào
    điều đó quả vô phước cho con và nhục nhã cho bố
    hay bố sẽ để lại cho con
    một báu vật hiếm hoi đã mấy đời tìm kiếm nhưng hoài tuyệt vọng
    con đoán được không, cái đó vô cùng tuyệt diệu
    cái mà ông nội con nhắm mắt đã ước ao sau này bố sẽ được hưởng
    nhưng tủi thay cho vong linh người quá cố
    vì tới nay
    với bố tất cả vẫn chỉ là mộng ảo
    nên bây giờ bố khẩn nguyện cho thế hệ con sẽ tìm kiếm được
    đó là khát vọng yên bình mai sau
    và con sẽ không phải là bố hôm nay
    con và bè bạn con sẽ không phải lê bước lầm than
    trên lộ trình cốt nhục

    4.

    Hỡi đứa con trai mà bố chưa hề biết mặt – chưa hề đặt tên
    đêm đã phủ dày trên quê hương mình
    đêm đã ướt sũng từng manh chiếu vá vải thâm
    đêm thật mềm và mềm loãng như niềm hy vọng mai sau
    ôi niềm hy vọng mai sau bao giờ mới thành sự thực
    và con – con có còn không khi sự thực hình thành


    .

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    Khi Bắt Đầu Của Những Năm Ba Mươi





    cám ơn yêu dấu, cám ơn sự nhắc nhở
    cho ta nhớ
    sinh nhật ta
    lần đầu tiên có người han hỏi
    lần đầu tiên
    ta nghĩ tới ngày mình
    ôi dấu mốc thời gian thẳm đạm
    lúc bắt đầu của tuổi ba mươi

    cám ơn yêu dấu, cám ơn cuộc đời
    cho ta sống
    đến hôm nay
    để đón chờ em tới
    cám ơn sự nhắc nhở
    bởi nếu không
    chắc chẳng bao giờ ta tự hỏi
    trong xúc động bồi hồi
    thực ư ? ta có

    những năm đầu ba mươi
    mưa bay nhiều quá đỗi
    ôi trí nhớ ta cùn nhụt
    chỉ còn ghi ảnh hình
    chú nhỏ ngây ngô một mùa đông xưa cũ
    một chú nhỏ nhà quê
    giữa sân trường hàng vôi lá bàng rất đỏ
    mới thoáng đó
    còn đâu đây
    mà ta đã bắt đầu những năm ba mươi có phải ?
    thực đó chăng ? thực đó chăng yêu dấu ?
    ta bắt đầu ba mươi
    và ta đã làm chi đời ta với thời gian đằng đẵng ấy

    và em nữa, thơ ngây
    tới chi cuộc đời ta sắp xế
    hoàng hôn của một người
    ta bắt đầu tới đấy
    ôi dấu yêu tội nghiệp
    có bàng hoàng khi bước vào cảnh đời ta u ám
    những cánh cửa bụi mờ
    với then son sớm gãy
    chân bước lên thềm xưa
    có nghe những đời mưa ngủ yên thức dậy

    cám ơn yêu dấu, cám ơn sự nhắc nhở
    lần đầu tiên của những năm bắt đầu ba mươi
    khiến ta cảm động
    bởi nếu không có em

    thì đời nào ta nhớ
    sinh nhật ta
    tháng ngày xa lạ quá
    và quá khứ mịt mù ta tìm ta chẳng thấy

    em chính là gương soi
    của riêng đời ta đấy

    bắt đầu của ba mươi
    em dại khờ bước tới
    như con sóc lần đầu tiên bỏ núi
    như con chim ngu ngốc bỏ rừng
    em bước vào đời ta
    trùng trùng đau đớn
    nhưng yêu dấu, bởi yêu em
    ta sống nốt đời mình
    trong hy vọng với vô vàn tuyệt vọng
    trong thảm thiết
    với tận cùng mừng tủi
    khi chúng ta tìm nhau
    buổi trưa rưng rưng nắng vàng khung kính phẳng

    đời thinh lặng đi qua
    ta ngậm ngùi ngắm nghía
    cám ơn yêu dấu, cám ơn sự nhắc nhở
    sinh nhật ta
    đó là niềm an ủi
    đó là chút hạnh phúc
    bởi em cho ta cảm tưởng
    ít ra ta cũng còn là người
    chưa đến nỗi như cây
    mục trong vụn mủn

    chưa đến nỗi như rừng
    thâm u quên lãng
    cám ơn yêu dấu, cám ơn sự nhắc nhở
    cám ơn em
    cho ta nhớ
    sinh nhật ta
    dấu mốc thời gian bao năm bụi phủ
    như nỗi buồn
    dấu cho mạt kiếp
    em có hứa cùng ta
    sẻ chia u uất đó ?

    1974

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    Thập tự



    Buổi sáng trong cơn mơ
    ta thấy mình cao cả
    bàn tay nâng thánh kinh
    mắt nhìn em xa lạ
    đứng trên bục thiêng liêng
    ta cao lời rao giảng...

    Hạnh phúc như bánh thánh
    chỉ nên ăn một lần
    ngày tơi như tóc thả
    em gầy xanh cơn yêu
    mây đẫm dầm cảm xúc
    mưa giăng hàng đi qua

    Em hãy ráng tin ta
    bằng vào lời dối trá
    và vinh danh Ju-Đa
    bởi chỉ y thánh thiện

    Một đời ta loanh quanh
    với trùng trùng ảo ảnh
    một đời ta khôn ngăn
    được mắt em lệ chảy

    Buổi sáng trong cơn mơ
    ta về từ địa ngục
    với trái tim hàm oan
    mắt hoắm sâu sự thật

    Không ai chết một lần
    nên ta hoài sống lại
    thập tự mang tên vai
    đi tìm người chuộc Chúa

    Buổi sáng trong cơn mơ
    ta thấy mình cứng lạnh
    nhìn theo em bơ vơ
    trôi cuối dòng tuyệt vọng.

    (30-10-73)

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    Lúc người chết


    hãy mang đi hồn tôi
    một hồn đầy bóng tối
    một hồn đầy hương phai
    một hồn đầy gió nổi

    hãy mang đi hồn tôi
    một hồn đầy mắt đỏ
    mưa nối liền vai người
    buồn nối liền thân tôi
    tình nối liền nỗi chết

    hãy mang đi hồn tôi
    một hồn đầy bão rớt
    một hồn đầy điên mê
    một hồn đầy mộ địa

    hãy mang đi hồn tôi
    một hồn đầy môi người
    một hồn đầy tóc rối
    một hồn đầy máu tươi
    một hồn đầy tay siết
    một hồn đầy ngực thơm
    chân đưa lời cáo biệt

    hãy mang đi hồn tôi
    một hồn đầy côn trùng
    một hồn đầy tháp chuông
    ngân nga lời báo tử.

    hãy mang đi hồn tôi
    khi cuộc tình đã chết
    còn lời nào cho vui
    còn mắt nào cho tủi

    hãy mang đi hồn tôi
    một hồn đầy trái rụng
    đời đã đời chia đôi
    tình đã tình khốn nhục

    trước khi người phải chết
    nhớ một lần đêm nay
    mưa đắp mềm vai người
    buồn đắp mềm thân tôi
    quanh ta đời đã lụn

    (10-70)

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    Sau ba mùa tăm tối

    Sầu như đá muôn năm còn ở đó
    tình như hoa , đầu cúi xuống nghẹn ngào
    ta như cỏ và hồn như sương lạnh
    em hiểu gì ? khi giọt lệ không rơi
    em hiểu gì ? một cánh nhạn lẻ loi
    quay trở lại , một mình , miền giá rét

    Lòng đã hẹp nói chi trời bát ngát
    óc như vung không thể úp mặt trời
    ta ngu xuẩn như một con dế đá
    nhưng lòng mềm như tóc mẹ , xưa , bay
    nhưng hồn buồn như con bệnh trên tay
    mẹ đã khóc như vỗ về ta ngủ

    Rồi khôn lớn tình ta như thác lũ
    như cơn giông ập xuống một vuông đời
    như mưa bay tầm tã một mặt người
    roi quất ngược trên mình ta rướm máu

    Ta như cỏ nên nhận phần héo úa
    người như sương nên ướp lạnh hồn buồn
    tình đã được đặt trên bàn mổ xẻ
    thì hiểu gì ? em , tảng đá cô đơn
    hiểu gì em ? một cọng lá sâu ăn
    hiểu sao được ? cuộc đời - anh khinh bạc

    Ta như đá phẳng trơn lì ngạo mạn
    và gót giầy , em cứ bước chân lên
    và tay dao , miệng rắn với nọc hèn
    thêm ai nữa ? cứ búa rìu đục , đẽo

    Hồn có vỡ , vẫn là trăm mảnh đá
    nát tan kia nào giúp được chi người
    ta nguyên vẹn , một cõi trời , khinh miệt
    vẫn riêng mình một khối lệ thương thân

    Ta từng khóc dưới chân tình chất ngất
    ta quỳ hôn từng ngón nhỏ chân em
    ta từng chết trong môi cười quỷ , thánh
    ta từng điên trong một cánh tay ôm
    nhưng cọng cỏ chỉ vươn cùng nắng chói
    nếu tối tăm , em chớ bước lại gần

    Em tự hỏi một lần cho vỡ nghĩa
    bởi vì đâu ta bỏ núi về rừng
    bởi vì đâu ta nhục nhã tận cùng
    ta đã giết đời ta không hối tiếc

    sự sống chỉ hình thành sau nỗi chết
    tình trăm năm chỉ khởi tự oan cừu
    chỉ thương đau tim mới thở ngạt ngào
    hạnh phúc chỉ sáng lên từ vực thẳm

    Sầu như đá , ta suốt đời thế đó
    tình như hoa , em một kiếp nghiêng đầu
    khi lệ chảy cũng không còn ý nghĩa
    lương tâm nào còn níu được chân đi

    hoa đã nở bên kia bờ tăm tối
    bỗng hôm nay , ta ngó lại hồn mình

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    Du Tử Lê, Vài Câu Chuyện, Nhỏ - Phần 2



    [ame="http://www.youtube.com/watch?v=HO8RX_s42VY&feature=related"]YouTube - Du Tử Lê, Vài Câu Chuyện, Nhỏ - Phần 2[/ame]

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    Trong Tay Thánh Nữ Có Đời Tôi - Thái Châu


    [ame="http://www.youtube.com/watch?v=b2Hujz8w4q0&feature=related"]YouTube - Trong Tay Thánh Nữ Có Đời Tôi[/ame]

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    Một thoáng bâng khuâng với thơ Du Tử Lê

    Một thoáng bâng khuâng với thơ Du Tử Lê




    Ai mà chẳng có những lúc bâng khuâng lần đầu tiên nghe mà cảm được tiếng chim hót hay nhìn với vẻ ngất ngây những lớp sóng biển đuổi nhau tạt nước reo vui. Những phút giây này đến thật bất ngờ, rất giản đơn, tinh ròng.

    Truyện kể về một đệ tử hay thắc mắc nhiều điều về Thượng Đế, cứ thích hỏi tới hỏi lui, mãi mới được sư phụ trả lời:

    "Thượng Đế là Đấng Vô Danh và không thể hiểu thấu. Tất cả những định nghĩa về Ngài cũng như những giải đáp cho các vấn nạn của chúng con về Thượng Đế đều chỉ là những sự bóp méo chân lý".

    Đệ tử bối rối hỏi tiếp:

    "Nhưng tại sao Thầy lại hay nói đến Thượng Đế?"

    Vị sư phụ đáp:

    "Chúng con có biết tại sao chim nó hót không? Chim hót không phải vì nó muốn tuyên bố một điều gì, nhưng vì nó có một bài ca để hát. Lời của một học giả cần phải được thấu hiểu. Lời giáo huấn của vị tôn sư không cần phải được hiểu, nhưng cần phải biết lắng nghe, như người ta lắng nghe tiếng gió thổi rì rào qua ngọn cây kẽ lá, tiếng nước chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo. Nó gợi lên trong lòng một tâm tình nào đó vượt khỏi mọi tầm hiểu biết."


    TẬP LÀM ĐỨA TRẺ NGHE CHIM HÓT

    Thú thực là tôi chưa bao giờ dám đọc Thơ Du Tử Lê một lèo từ đầu đến hết sách cả. Sợ phải làm người lớn dùng đầu lắm. Mà phải dùng đầu để đọc thơ thì thơ sẽ mất đi chất rung động tự thân. Và cũng không bao giờ lại dám "bình luận thơ Du Tử Lê"! Vì tôi đã nghe truyện có lần người bạn của Beethoven thích thú nghe Beethoven chơi dương cầm bản Sonata thì hỏi bài này có ý nghĩa gì. Beethoven không trả lời, mà lẳng lặng đánh bài Sonata lại từ đầu. Thì ra tôi chỉ dám tập đọc thơ như đứa trẻ nghe chim hót với vẻ sửng sốt ngây thơ hút hồn. Thế thôi.

    Năm 1981 khi tái bản "Thơ Du Tử Lê" tại Mỹ, anh có gửi tặng tôi một bản đọc chơi. Tôi để đó, lâu lâu đưa một bài ra nhâm nhi, trong những lúc vắng lặng, rất tình cờ. Thì cũng mong tìm "khởi đi từ những rung động thực tại hay quá khứ... làm cho cuộc đời ý nghĩa hơn, tốt đẹp hơn" như lời tựa của anh trong lần tái bản. Mà quả thực, một thoáng bâng khuâng với "Khúc Thụy Du" đến thật bất chợt :

    Như con chim bói cá
    Trên cọc nhọn trăm năm
    Tôi tìm đời đánh mất
    Trong vũng nước cuộc đời.

    Như con chim bói cá
    Tôi thường ngừng cánh bay
    Ngước nhìn lên huyệt lộ
    Bầy quạ rỉa xác người...


    CŨNG VÌ TAN TÁC NÊN NHĂNG NHỐ

    Kể ra thì cũng lạ, tôi bị thơ Du Tử Lê lay động thường rất tình cờ mà rất đúng lúc. Năm 1993 đang đọc truyện ngắn Cánh Vạc Lưng Trời của Phan Lạc Tiếp trên báo Ngày Nay, thì tôi lại thấy Du Tử lê hiện hình "khởi đi từ những rung động".

    Phan Lạc Tiếp diễn lên nỗi bâng khuâng của người xa xứ như Cánh Vạc Lưng Trời: "Gió lạnh lùa vào ngón tay. Tôi kéo cao cổ áo và nhìn lên trời cao. Giữa cái mênh mông đen thẳm ấy có nhiều cánh vạc êm ả sải cánh bay thấp thoáng trên lưng chừng trời. Ôi những cánh chim miệt mài bay mãi về đâu! Người đàn bà, mẹ của cô gái nhỏ, xuất thân từ đồng ruộng miền Nam Việt Nam, trôi nổi, truân chuyên, rồi sẽ đi về đâu? Rồi cô bé nữa?"

    Phải đấy. Tâm trạng trên chẳng phải là tâm trạng của nhiều người ly hương là gì? Hình như mình đang theo cánh chim mẹ bay về núi hay theo cha xuống biển vượt biên?! Bay trong không gian mộng mị hay bay ngược thời gian "trở về thời hồng hoang của dân tộc. Tổ tiên chúng ta đã theo dấu bày chim, lấy chân mây làm chỗ hẹn, vượt bao núi non, ghềnh thác, đến định cư ở châu thổ sông Hồng từ mười ngàn năm, tự trăm ngàn năm trước... Bỗng nhiên bao nhiêu cây phong vàng, cây dương trắng, cả rừng thu Gia Nã Đại cũng biến mất. Trước mắt tôi, chỉ là hình bóng lũy tre xào xạc, vườn lá chuối xanh tơ, và hàng dừa lả lơi trên đồng lúa dậy thì xanh mơn mởn." Đỗ Quí Toàn đã diễn tâm trạng đó ra thành lời văn như vậy. Phạm Duy đã diễn ra bằng dấu nhạc như trong Bầy Chim Bỏ Xứ. Biết đâu mình lại chỉ có thể diễn ra bằng chén rượu tiêu sầu hay bằng những phóng rọi mặc cảm qua những hoạt động khua múa!

    Du Tử Lê trong bài thơ "Lưu Vong Khúc" đã diễn tả cái cánh mỏi khi làm "nhân chứng" cảnh đổi đời.

    Chính vì tan tác nên nhăng nhố
    Đến cả sân chơi cũng bẩn rồi

    Cố mà chơi nốt trò chơi dở
    Đến lúc đi thì đi thảnh thơi.

    Bạn nói thêm chi về mối nhục,
    Ta hiểu vô cùng chuyện áo cơm.

    Mặc ai khất thực mà vênh váo
    Luýnh quýnh canh thừa, ngố chợ đông...

    Trời đất thực ra nào có tội
    Ta buồn ta chửi đổng cho vui...


    NGƯỜI VỀ DỰNG LẠI HOANG LIÊU

    Thơ Du Tử Lê thường mang đến cho tôi những ray rứt, những khoảng trống mênh mang. Mới nhìn thì có vẻ bi quan, u ám, gợi lên một cái gì bất ổn. Nhưng nhìn kỹ hơn, thì lại thấy dội lên những tiếng sóng. Từ trong đáy lòng hình ảnh một dòng sông bỗng hiện lên, có tiếng vọng đâu đây về một tiễn biệt cái cũ, cái bất ổn, và đón chào dòng nước mới, bến đậu vĩnh hằng. Đó là tiếng na ná như trong Tống Biệt Hành của Thâm Tâm:

    Đưa người ta không đưa qua sông
    Sao có tiếng sóng ở trong lòng

    Tam Quốc Chí là bộ truyện lịch sử Tầu rất hấp dẫn với cả ngàn trận đánh lẫy lừng như trận Xích Bích, với những quân sư giỏi như Khổng Minh, với những tay gian hùng như Tào Tháo. Ai là người khôn ngoan, ai là kẻ xảo quyệt? Ai thắng ai thua? Nhưng đọc Tam Quốc Chí thực ra chẳng phải để xem những truyện như vậy, mà để thấy được cái nhìn về cuộc đời mà người viết đã tóm gọn trong một câu hát theo điệu Tây Giang Nguyệt ở ngay đầu sách:

    Sông dài cuồn cuộn về đông
    Sóng vùi gió dập anh hùng còn đâu
    Được thua phải quấy tranh nhau
    Xôn xao mấy chốc ngoảnh đầu thành không.

    Như vậy là "khởi đi từ những rung động" cũng là khởi về trong một lộ trình dài mà chỗ kết thúc lại là chỗ khởi đầu, như Du Tử Lê đã vẽ lên bản đồ trong bài lục bát sau tám năm cho người về:

    Người về mưa động trong mây
    Mừng tôi như thể ngày gầy nắng xưa

    Người về chân bước trong thơ,
    Tháng năm tận tuyệt đủ chưa oán cừu

    Người về dựng lại hoang liêu
    Trong đôi mắt lớn đã nhiều mộ bia...


    DẪU ĐIỂM ĐỨNG CHỖ NÀO TRONG VŨ TRỤ

    Cuối năm 1997, sửa soạn sang năm mới, khi mọi người bắt đầu nôn nao nhiều về thời điểm 2000, tôi lại tình cờ đọc được một đoạn thơ khác của Du Tử Lê mang nhiều thoáng bâng khuâng: Búp nghi hoặc: -có chăng đời lá: chết!.

    Mình đang đứng ở chỗ nào trong vũ trụ nhỉ? Ở Sài Gòn hay ở New Orleans, ở trái đất hay ở hỏa tinh, thế đứng chủ tịch hay phu đổ rác, ở nhà sang hay ở trong xóm nghèo... Dẫu điểm đứng chỗ nào thì vẫn thấy có gì hụt hẫng, vẫn chưa phải là chỗ đứng yên. Nhìn từ phi thuyền về trái đất mình thấy sao mọi sự bỗng trở nên nhỏ bé một cách tội nghiệp.

    Mà cả trái đất cũng là một phi thuyền đang bay vào khoảng trống vô biên, đang chuyển vào ngàn năm mới. Nhìn lại lịch sử con người từ cái ngày còn ở trong hốc đá cho đến khi biết mặc quần jean, mấy ngàn năm tưởng như một nháy mắt. Những thành quả, những phát minh, những lập thuyết, những "đỉnh cao trí tuệ loài người", những đền đài lăng tẩm, những bon chen chộp giật, những kinh tế thị trường hay quốc doanh, những vênh mặt tự hào về trí lực con người, những con tàu vĩ đại như Titanic... tất cả bỗng chốc thành chuyện nhảm nhí. Cuối một thế kỷ, cuối một ngàn năm, cuối một vòng xoay của một chấm nhỏ li ti trong giải ngân hà, loài người ngồi tính sổ, rốt cục rồi cũng phải buông một câu như tiếng thở dài với Du Tử Lê: hoa nào tin quả đắng đến không ngờ.

    Mấy chữ ngắn gọn mà có sức mạnh như một công án, san bình địa tất cả để mở ra một khoảng trống. Giữa những đầy đặc ngột ngạt mà có được một khoảng trống thì cần thiết biết chừng nào. Cái khoảng trống mà nhà tiên tri thời đại là Kahlil Gibran hé ra trong cuốn Tiên Tri (The Prophet): "Hãy để giữa lòng bạn một khoảng trống cho gió trời có thể nhảy múa thênh thang".

    Tôi muốn ngồi tĩnh lặng nhặt lấy một câu công án qua lời thơ Du Tử Lê như cây gậy thiền sư gõ vào cái đầu loạn tưởng, làm vang lên vài tiếng lênh kênh dội vào tâm thức:

    Mây kiệt sức kéo chiều lên đỉnh núi
    Mặt trời rơi, hẫng, nhớ nhung / đen /

    Cát xúc động xô sông về / mắt / cuối /
    Sóng lênh đênh / oải / muộn / lãng quên, quen.

    Dẫu điểm đứng chỗ nào trong vũ trụ
    Em cách gì một lúc: - ở hai nơi

    Chỉ tôi biết: -tôi vô cùng loãng, nhẹ
    Sống phân thây từng miếng / vụn / hôi / mùi

    Búp nghi hoặc: -có chăng đời lá: chết!
    Hoa nào tin quả đắng đến không ngờ...

    Đúng vậy. Dẫu điểm đứng chỗ nào trong vũ trụ, thì "tôi" vẫn đang đi tìm "tôi", cái phân thây từng miếng / vụn / hôi/ mùi đi tìm cái toàn mãn, cái hữu hạn đi tìm cái vô hạn. Dẫu điểm đứng chỗ nào thì cũng thấy mình phải khởi đi vào cuộc chuyển biến từ cái tôi nhỏ nhen tù túng mà hòa nhập cái Ta đại thể vô biên. Hay nói theo kiểu nét văn hóa người mình: cái vuông đi tìm cái tròn để có thể tròn đầy sung mãn, mẹ tròn con vuông. Đây là cuộc hành trình "tìm về quê nhà đã mất", nối lại được vào cuống nhau từ bụng "mẹ" đã một lần từ giã. Quê mẹ đây có thể là chính người mẹ sinh ra mình, mà cũng có thể là quê hương hằng thể, vượt không gian và thời gian, vượt bờ sinh tử. Niềm khao khát tìm về này như phảng phất tâm tình đầy chất đạo trong ca dao Việt:

    Chiều chiều ra đứng ngõ sau
    Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.


    MỘT CHIẾC LÁ TRÚC

    Thơ của Du Tử Lê chốc chốc gợi lên trong tôi một dòng sông vắng với câu truyện một chiếc thuyền con. Nó cho tôi một thoáng bâng khuâng vô cùng hạnh phúc, nối được vào quê mẹ trong tâm tưởng. Như truyện kể về một người đứng trước bức vẽ cảnh núi sông, say mê hút hồn chẳng còn để ý gì những náo động chung quanh. Bỗng ông ta lẩm bẩm: "Giá ta có được chiếc thuyền con, để trở lại thăm nơi quê cũ". Gần đấy có vị lão trượng tướng mạo khác thường, tiên phong đạo cốt, từ từ bước lại gần, trên tay cầm một chiếc lá trúc gắn vào bức họa. Người xem tranh chăm chú nhìn vào chiếc lá, bỗng thấy mình ngồi trên chiếc thuyền con, cuốn theo sông nước bồng bềnh; nét mặt thay đổi lúc muộn phiền khi vui sướng; hồi lâu sực tỉnh, như vừa đi xa trở về; quay nhìn người lão trượng cúi đầu mà nói: "Tiên sinh đã giúp tôi trở lại thăm lại quê xưa làng cũ. Tôi xin hết lòng đa tạ".

    Với những ray rứt "hoa nào tin quả đắng đến không ngờ", với tiếng "chim bói cá trên cọc nhọn trăm năm", với những khoảng trống "dẫu điểm đứng chỗ nào", với một thoáng bâng khuâng "cố mà chơi nốt trò chơi dở, đến lúc đi thì đi thảnh thơi", với một chiếc lá trúc gắn thêm vào, Du Tử Lê đã giúp tôi chợt thấy mình đang ngồi trên chiếc thuyền con đi trở lại quê xưa làng cũ. Vậy tôi cũng xin hết lòng đa tạ.

    LM Trần Cao Tường

    (bài này đã in trong sách Du Tử Lê, Tác Giả & Tác Phẩm, tập III, Nhân Chứng xuất bản, 1998)

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied


    Ngọc Thi

    I
    Cho tôi uống cùng em ly hạnh phúc
    rượu trăm năm cất bởi trái tim buồn
    bởi máu ta, bởi lệ nữa, ân cần
    đã chảy miết từ khi hồn thất lạc

    II
    Cho tôi dắt tay em vào lớp học
    để ông thầy, để chúng bạn đều hay
    ta có đôi, tự thuở đất ương cây
    tóc tôi bạc tự ngày thương nhớ bé

    III
    Cho tôi hát cùng em bàihát cũ
    bài ngợi ca Thiên Chúa ở trên trời
    để tôi về cầu nguyện với Ngôi-Hai
    cho ta sống một ngày như mấy kiếp

    IV
    Cho tôi viết cùng em trang Sách Ước
    bằng một tên chung (gọi cả hai người)
    em "cấm phòng" để cứu rỗi cho tôi
    và "hành khổ" cho ngày sau ý nghĩa

    V
    Cho tôi thở cùng em lồng ngực biếc
    môi thanh tân tự thuở lá chưa ..... vàng
    mắt mưa bay tự thuở bỏ thiên đàng
    xuống địa ngục cưu mang người khánh tận

    VI
    Cho tôi bước cùng em vào giữa quán
    để mọi người sửng sốt trước dung nhan
    tôi không cười (mặt mũi rất nghiêm trang )
    rất hãnh diện: người yêu tôi thánh nữ

    VII
    Cho tôi khóc cùng em chiều khép cửa
    (làm sao vui rõ khổ lỡ yêu rồi)
    chim bỏ rừng - cho núi lẻ loi thôi
    sông bỏ biển - cho tôi ngồi nhớ sóng

    VIII
    Cho tôi gối cùng em đôi gối mộng
    (mây đang bay ai níu lại bao giờ)
    tôi đang mơ ai nỡ bảo ráng chờ ?
    chăn ân nghĩa ai nỡ dành đắp hết ?

    IX
    Cảm ơn bé. Đã nhận phần thua thiệt
    "cho tay này mà chả lấy tay kia"
    cho đời sau không còn nữa chia ly
    ai cũng được an cư miền vĩnh-phúc

    X
    Ôi Thánh Nữ phải trần gian sẽ ngọc ?

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    Khi Tưởng Tới Người Vắng Mặt



    rồi em bỏ ta đi
    trong buổi sáng Saigon đầy lá
    hay buổi chiều nắng lốm đốm da em
    như những con đường một chiều
    khiến những tìm nhau không thể vòng xe lại
    rồì em bỏ ta đi
    để ta lại như một con sâu kèn
    ( con sâu kèn ngủ vùi trong bao kín tối tăm
    suốt một đời không thể tự mình rúc lên những hồi còi thê thiết )
    như con đom đóm
    lập lòe cơn mưa điên
    tưởng cùng em hoan lạc
    tắt ngấm chút lửa tàn
    đứng lên nghìn tuyệt vọng


    em buồn bã như đêm
    thoảng hôì chuông tuyệt vọng

    rôì em bỏ ta đi
    chẳng cách chi khác được
    lệ có lỡ ứa trào
    cũng khăn mình chậm lấy
    đớn đau ở hôm nay
    đơì sau còn nhắc mãi

    khi em bỏ ta đi
    có nghe lòng trống trải

    khi em bỏ ta đi
    có nghe rừng gío mãi ?
    ngày đã thổi sương theo
    tình hoang mang rất vội
    qua những miền hư hao
    ta ngôì nghe gío nổi
    em môi đỏ dáng chiều
    có nghe lòng sắp tối
    đêm gần kề bên ta
    bảo ta : ngươi thấy tội

    * Trích : Văn (số 73-74 )

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    Dốc Đá
    *gửi T. cũ

    em bây giờ đã hết
    những ngày trông thư xa
    tôi từ lâu cũng mất
    những chiều về ven sông
    ngó hoài con nước muộn
    hồn vật vờ bến xa
    kè xưa bờ đá xám
    mái đỏ tường vôi nâu
    nắng soi chân cầu gẫy
    đêm nào mưa bay ngang
    cảnh đời em khép vội
    còn ai nghe giọng tôi
    nghêu ngao bài hát cũ
    tuổi xuân treo ngọn cờ
    từng manh buồn rách rưới
    khi chúng ta làm người
    cửa thiên đường đã đóng
    đời sống sẽ còn gì
    lúc cuộc tình cũng lụn

    ví thử em sống đủ đời mình
    chắc đã được bao ngày hạnh phúc
    tôi gian dối vì lòng tôi quá đỗi
    thương xót mình nai lưng tìm hạnh phúc
    khi giây đời đã trói chặt hai tay
    bây giờ con nước cũ
    dẫn mùa mưa đi qua
    bây giờ bờ đá xám
    có hồn ai dật dờ

    ta sống rất tình cờ
    cớ sao buồn lúc chết

    ai cũng thế mà thôi
    kéo đời lên dốc đá
    nhìn chưa rõ mặt mình
    đã mơ về cõi khác

    Leave a comment:


  • GRANDET
    replied
    Ngực Trầm Hương Ấu Thơ

    năm năm rồi thoáng chốc
    thương người mái đầu xanh
    lỡ cùng ta mơ mộng
    rớm máu bàn chân không
    dốc người dao xóc ngược
    níu kéo đời long đong
    tay thánh thần cũng mỏi

    năm năm rồi thoáng chốc
    hồn buồn theo cây trông
    máu đi về chỗ khác
    tình đau trong tim thầm
    lá vui nghèo sân gió
    mắt mù cơn mưa giông

    năm năm rồi, thoáng chốc
    thương người môi thanh tân
    tóc nồng hương trẻ dại
    ngực trầm hương ấu thơ
    theo ta đời lỡ dở
    ngậm tăm trong mộ sâu

    năm năm rồi, thoáng chốc
    thương người nhánh hoa non
    nụ đời chưa kịp nở
    mộng đầu đã héo hon
    tình ta như biển rộng
    có đủ ru hồn người
    đến cuối đời khốn khổ ?

    trưa nay ta làm thơ
    tạ lỗi người tri kỷ

    trưa nay ta làm thơ
    ước mơ đời sớm đổi

    (8-72)
    Đã chỉnh sửa bởi GRANDET; 07-09-2009, 08:26 AM.

    Leave a comment:

Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom