• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

THƠ NGUYỄN LƯƠNG TUẤN

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Nguyễn Lương Tuấn
    replied
    HOÀNG THỊ NGÀY XƯA

    Đà Nẵng sang đông thoáng nhẹ nhàng
    Tiết trời hơi lạnh phớt làn da
    Má em đỏ ửng vì tất bật
    Vẫn như ngày xưa không để tâm
    Giờ chẳng còn đâu chuyện điểm trang
    Một đời con gái đã đi qua
    Em chừ suốt ngày lo cơm áo
    Chăm chút chồng con quên bản thân
    Có lúc bên bửa cơm gia đình
    Anh chợt nhìn em thấy vẫn xinh
    Cho dù thời gian để dấu vết
    Tác phong mạnh mẽ rất tự tin
    Ngày xưa Hoàng thị đó là em
    Một thời áo trắng thật êm đềm
    Giờ đây nhớ lại sao nhanh thế
    Mới đó cả hai tuổi xế chiều
    Hạnh phúc là điều ta chấp nhận
    Những gì hiện có trong tầm tay
    Em ơi, còn có gì hơn được
    Vợ chồng đoàn tụ với con cái
    Vui sống qua ngày cùng sẻ chia


    (Ảnh trên mạng)
    ]"]Update Your Browser | Facebook





    Leave a comment:


  • Nguyễn Lương Tuấn
    replied

    ĐÂU CÒN

    Đâu còn khu vườn xưa - một màu xanh dịu mát
    Cây khế nhiều cành trĩu trái có bàn tay
    Đôi mắt đen láy ẩn sau kính cận dày
    Để ai thoáng chút bồi hồi xao động
    Đâu còn thành phố xưa, những ngày trên xứ lạnh
    Những bước chân đi nhẹ nhàng như sợ vỡ
    Con đường lên dốc hai tay ôm cặp vở
    Tóc rớt hai vai hồn chao đảo say nồng
    Đâu còn căn phòng xưa hoang phế đã lâu rồi
    Dấu tích để lại rêu xanh bụi bám
    Trên bậc cấp, dấu giày không còn nữa
    Tiếng nói thì thầm theo gió đã hư vô


    ]"]Update Your Browser | Facebook
    ]"]Update Your Browser | Facebook
    Thích
    Bình luận0 bình luận

    Leave a comment:


  • Nguyễn Lương Tuấn
    replied

    THÁNG CHÍN MÙA THU

    Tháng chín trở về mưa nhẹ bay
    Trời mưa sợi mỏng ướt sân nhà
    Lá vàng từng chiếc rơi đầy ngõ
    Nhè nhẹ thu về nhón gót chân
    Ở đây cô vít vẫn còn hoài
    Cách ly, giãn cách chẳng ra ngoài
    Loanh quanh một chỗ ngồi rồi đứng
    Hoài vọng ngày xưa chỉ thở dài !


    (Đà Nẵng những ngày phong toả)

    ]"]Update Your Browser | Facebook
    ]"]Update Your Browser | Facebook
    ]"]Update Your Browser | Facebook



    Leave a comment:


  • Nguyễn Lương Tuấn
    replied

    Ngồi trước bàn phím, truy cập Sài Gòn, ca nhiễm Cô Vít tăng cao thấy bồi hồi, nghĩ gì viết nấy theo từng câu ngắn

    NHỚ MÃI SÀI GÒN

    Cứ mỗi buổi sáng nghe tin Sài Gòn
    Cô Vít hoành hành vô cùng sốt ruột
    Số ca lây nhiễm lên tới hàng ngàn
    Sài Gòn âu lo, Sài Gòn siết chặt
    Cách ly phong toã không được ra đường
    Sài Gòn lúng túng chẳng biết sao đây
    Sài Gòn với tôi hai tiếng thân thương
    Từ thuở ấu thơ nghe cha đã nói
    Thủ đô yêu dấu Sài Gòn đó con
    Hòn ngọc viễn đông sức sống dâng tràn
    Các nước xung quanh khâm phục Sài Gòn
    Từ Sin ga po cho đến Thái Lan
    Từ nước Đại Hàn cho đến Mã Lai
    Đều nhìn Sài Gòn với bao mơ ước
    Một ngày nào đó được như Sài Gòn
    Tôi được sinh ra lớn lên trưởng thành
    Hấp thụ Giáo dục với lòng kiêu hãnh
    Tự do, nhân bản khai phóng người ơi
    Tuổi đời đã cao lòng vẫn tự nhủ
    Tôi là thằng tôi sản phẩm Sài Gòn
    Kỷ niệm trở về bồi hồi xúc động
    Nhớ lắm Sài Gòn những ngày lưu lạc
    Tá túc Sài Gòn, nơi này nơi khác
    Nhớ những con đường nơi chốn đi qua
    Nhớ Thoại Ngọc Hầu nhớ Lê Văn Duyệt
    Nhớ Trương Minh Ký Vạn Hạnh đây rồi
    Nhớ Đường Yên Đỗ với lá me bay
    Phan Thanh Giản ơi đường ta đếm bước
    Chân đạp lá vàng nghĩ chuyện tương lai
    Đây rồi Nguyễn Huệ đại lộ huy hoàng
    Người xe tấp nập bước đi sợ lạc
    Thích Lê Thánh Tôn con đường hoa trái
    Chôm chôm mãn cầu sầu riêng thơm ngát
    Miền Nam trù phú cuộc sống căng đầy
    Như lồng ngực căng cô gái Sài Gòn
    Nhớ sáng chủ nhật ngồi cùng với anh
    Nhà hàng Thanh Bạch, dĩa thịt bò kho
    Ly cà phê đá nhâm nhi nhìn ngắm
    Mõi mắt trông tìm có người ấy không
    Sài Gòn một ngày đổi chủ sang tên
    Từ từ lạ mặt thân quen không còn
    Người ơi nhớ mãi Sài Gòn yêu dấu
    46 năm rồi – Sài Gòn đổi tên
    Chừ đây Cô Vít quậy phá tung hoành
    Mong sao Sài Gòn vượt qua kiếp nạn
    Sài Gòn trở về như thuở ngày xưa !

    ]"]Update Your Browser | Facebook


    Leave a comment:


  • Nguyễn Lương Tuấn
    replied
    THÁNG SÁU CHỢT MƯA

    Rất vội mây về qua phố xưa
    Rồi trời bỗng tối đổ cơn mưa
    Âm vang mùa động êm êm mát
    Gót nhỏ chân trần tóc đẫm hương
    Tháng sáu trở về mưa nhẹ bay
    Hồn tôi chao động gió lay lay
    Mưa như hơi thở phà tươi mát
    Làm dịu mùa hè nóng ngất ngây
    Attached Files
    Đã chỉnh sửa bởi Nguyễn Lương Tuấn; 14-06-2021, 01:17 AM.

    Leave a comment:


  • Nguyễn Lương Tuấn
    replied

    BỎ TRƯỜNG MÀ ĐI

    Không là 5 năm, 10 năm, 20 năm
    Mà đã 46 năm lâu quá phải không ?
    Gặp lại em thầy trò đều lớn tuổi
    Thời thanh xuân mất hết còn đâu
    Nhưng tôi cảm động vì em còn giữ được
    Nụ cười hiền và khuôn mặt hồn nhiên
    Như ngày xưa em ngồi đầu lớp học
    Ghi sổ đầu bài mang đến đưa tôi
    Kỷ niệm vụt về trong ký ức chìm sâu
    Cô học trò lớp 12 B ngày ấy
    Giờ triết của tôi chăm chú ngồi nghe
    Đôi mắt biết nói
    Hồn đậu bảng đen
    Làm phông nền cho bức tranh thiếu nữ
    Đã 46 năm
    em vẫn là cô học trò ngoan
    Tôi ngồi với em
    thấy mình trẻ lại
    Nhớ chuyện ngày xưa thời mình đứng lớp
    Thương học trò
    mà đành bỏ trường ra đi!


    ]"]Update Your Browser | Facebook

    Leave a comment:


  • Nguyễn Lương Tuấn
    replied
    LỚP HỌC ĐẦU TIÊN

    Khu vườn cây xanh hoa trái trên cành
    Lớp học thân thương cô Bích dịu dàng
    Nơi chốn ấy không bao giờ quên được
    Mỗi đứa học trò mỗi trình độ khác nhau
    Cô vẫn dạy rất nhẹ nhàng kiên nhẫn
    Cô ơi cô đó là lớp học đầu tiên
    Nhớ, nhớ mãi giờ ra chơi thích thú
    Chơi rồng rắn hát bài con voi
    Những cặp mắt sáng những nụ cười tươi
    Cô tạo dựng một thiên đường bé nhỏ
    Ngày ấy xưa rồi tuổi còn non dại
    Ôm cặp đến lớp lòng vui hớn hở
    Thích gặp bạn bè thích giọng nói yêu thương
    Âm thanh ngọt ngào lời cô còn vẳng
    Ánh mắt nụ cười các bạn của tôi
    Vậy mà đã trên 60 năm !
    Trên 60 năm rồi ! Giòng đời trôi chảy
    Cô Bích và trò tan tác mỗi phương
    Nhưng vẫn không quên
    Không làm sao quên được
    Nơi chốn ấy
    Dễ thương quá - bướm vàng bay lượn
    Con đường đi chỉ cách đoạn ngắn
    Chi Lăng quẹo phải gặp Kiệt Cây Gòn
    Lối nhỏ ấy hai bên nhà vườn
    Hàng rào chè tàu xanh mướt thẳng băng
    Ôm cặp bước mà lòng mong đợi
    Gặp được cô bạn hay dúi cho hột ô mai
    Cùng đi trên đường chuyện vãn huyên thuyên
    Vẫn nhớ hoài
    Đôi mắt nào sáng miệng cười hớn hở
    Kể chuyện bạn bè đứa nọ đứa kia
    Đứa ở dơ bị khẻ thước vào tay
    Đứa không thuộc bài bị mách cô phạt quỳ
    Đang thao thao bỗng nhiên dừng lại
    Mắt mở to nhìn qua phía mình
    Răng không nói im mãi như rứa
    Mình chỉ trỏ vô ngôi nhà có cửa sổ
    Rồi trả lời hôm qua bỗng bắt gặp
    Cái lưng trần của một người không mặc chi
    Đứng soi gương xây lưng ra ngoài
    Bạn sững sờ đôi mắt sáng tròn xoe
    Sướng quá rồi thấy được người ta
    Nhưng mà nì ! ấy có thấy cái nớ
    Mình cắc cớ hỏi lại là cái chi ?
    Bạn ấy nói là cái ni nì
    Rồi chỉ vô mình
    Ở dưới ấy không chút thẹn thùng
    Ôi dễ thương là thời thơ dại
    Rất ngây thơ mà cũng rất dễ thẹn
    Để nét hồng phơn phớt trên má ai
    Vẫn nhớ quá con đường kiệt ấy
    Nhớ từng ngôi nhà
    Nhớ từng cái tên
    Bác Sáu, bác Hoa, bác Mai, anh Mão
    Và các bạn tên một vài người
    Ấy Toản, ấy Nghệ, ấy Hảo, ấy Tùng
    Lẽ cố nhiên còn nhiều nhưng quên hết
    Thế nhưng vui quá hôm kia bỗng gặp
    Ở trên Phây một bạn tên Chi
    Bạn ấy nói xưa học lớp vở lòng
    Bạn ở gần trường tiểu học Phú Mỹ
    Về học với cô Bích ở kiệt Cây Gòn
    Và cũng nhớ ông Hoa thợ nề
    Chỉ có thế mà sao lòng xúc động
    Như gặp được người thân thiết lâu ngày
    Ấy mới biết những kỷ niệm ngày xưa
    Thời bé tý đã ăn sâu vào huyết mạch
    Không bao giờ, không bao giờ quên được bạn ơi !



    Leave a comment:


  • Nguyễn Lương Tuấn
    replied
    NGƯỜI XƯA XÓM CHỢ DINH
    (Tặng Nguyen Hao )

    Xa Huế cũng lâu chừ ngồi nhớ
    Nhớ đường Chi Lăng nhớ Bến đò
    Nhớ những ngôi nhà ở trong xóm
    Vui buồn thuở nhỏ đến lớn khôn
    Nhớ bạn của cha hay đến chơi
    Uống trà buổi sáng vui chuyện trò
    Căn phòng nhìn ra phía cửa sổ
    Mấy cành vú sửa lá láng o
    Nhiều lúc ngồi chơi trước thềm nhà
    Khoảng sân nắng chiếu bóng sáng loà
    Có hàng chè tàu chia ranh giới
    Vẫn chạy qua chơi mãi la cà
    Còn nhớ mấy nhà anh em cả
    Bác Tri, Bác Cử với cụ Chằng
    Rồi nhà bác Thứ nhà bà Tư
    Cuộc sống dễ thương rất thuận hoà
    Phía trước Chi Lăng nhiều nhà lắm
    Ấy nhà bác Uyển, nhà bác Siêu
    Rồi nhà bác Oanh, nhà chú Hượt
    Đối diện là nhà đại uý Biên
    Kế tiếp ấy nhà bác Quảng Ngô
    Đi lên chút nữa nhà bác Tùng
    Ngoài cổng ghi tên vẫn còn nhớ:
    Vườn hoa … Chi Lăng rất rõ ràng
    Bỏ kiệt Cây Gòn nhà bác Sáu
    Nếu kể tên ra thì rất nhiều
    Chỉ toàn những bậc sống đàng hoàng
    Bác Dẫn, cậu Cơ, cậu Tư Quế
    Và còn nhiều nữa, … kể làm sao
    Ngày tháng lần hồi vụt qua nhanh
    Năm sáu chục năm đâu có ngắn
    Vậy mà vẫn nhớ rất rõ ràng
    Giọng nói tiếng cười bao dư ảnh
    Ghi dấu trong tôi quá đậm đà
    Cho dù những ngườì năm xưa ấy
    Không còn tồn tại đã siêu thăng !

    Leave a comment:


  • Nguyễn Lương Tuấn
    replied

    BAO VINH, NƠI ẤY ...
    (Thương nhớ về ngoại)

    Cúng chạp ngoại xong về Bao Vinh
    Ghé nhà dì Quế thăm anh Thanh
    Một thời oanh liệt nay đâu nữa
    Bán thân bất động anh nằm yên
    Tôi tuổi lọt lòng mẹ bỏ đi
    Nhà dì nơi chốn gợi thân yêu
    Tình thương của mẹ dì bù đắp
    Nhớ mẹ nhìn dì gọi mẹ ơi
    Chân bước vô nhà, sao xúc động
    Một thời nhớ mãi dì thân thương
    Sau bến vườn cây dì chăm bón
    In đậm hồn tôi suốt cuộc đời
    Đã nửa thế kỷ dì ra đi
    Cửa nhà vắng vẻ chẳng có ai
    Anh Thanh con dì 90 tuổi
    Nay nằm bất động chẳng nhớ ai
    Anh mở mắt nhìn muốn hỏi thăm
    Mình nhắc với anh kỷ niệm xưa
    Nhớ Nguyễn Tri Phương trường mình học
    Ga ra của anh nằm sát bên
    Khi nhìn thấy mình anh ngoắc tay
    Rồi dúi tiền cho để ăn hàng
    Anh ứa nước mắt mình xúc động
    Giờ anh nằm đó thật vô thường
    Về lại Bao Vinh thăm chốn xưa
    Nhà dì nay lại thấy khác xa
    Nơi đây ghi dấu nhiều kỷ niệm
    Nghẹn ngào giận quá hởi thời gian
    (20.2.20)
    ]"]Update Your Browser | Facebook
    Đã chỉnh sửa bởi Nguyễn Lương Tuấn; 17-06-2021, 09:07 PM.

    Leave a comment:


  • Nguyễn Lương Tuấn
    replied
    CHỢT NHỚ HÀ NỘI

    Hà Nội 10 năm tưởng đã quên
    10 năm xa cách nét yêu kiêù
    Một ngày mùa dịch nhìn trên mạng
    Phố cổ đường xưa nhớ thật nhiều
    Nhớ phố hàng Đào đi chậm chân
    Nhớ nhà thờ lớn đứng tần ngần
    Trên cao Chúa ngự có nhìn xuống
    Cứu vớt linh hồn kẻ đi hoang ?
    Nhớ quán cà phê Hà Nội Phố
    Đường Trần Hưng Đạo sáng mù sa
    Nhớ bình trà Bắc pha đậm kẹo
    Nhớ ống thuốc lào quyện khói bay
    Nhớ Trần Quốc Toản đường ta ở
    Công Đoàn khách sạn đã quá quen
    Nhớ những người bạn mời ăn tối
    Ở quán thịt ngan chẳng mặn nồng
    Ôi Cổ Loa thành sao chẳng quên
    Đông Anh khi đến đã vào đêm
    Nỏ thần - tích sử mọi người biết
    Bài học hai vai thật quá ghê
    Chợt nhớ Kim Liên ngày cuối năm
    Trời mưa lội nước phải xăn quần
    Và đôi mắt biếc nào nhung nhớ
    Khó ngủ đêm về động bước chân
    10 năm đi qua chừ chợt nhớ
    Hà Nội tháng ngày quá dễ thương
    (4.4.20)
    Đã chỉnh sửa bởi Nguyễn Lương Tuấn; 17-05-2021, 12:42 AM.

    Leave a comment:


  • Nguyễn Lương Tuấn
    replied

    KÝ ỨC HUẾ - MÙA PHẬT ĐẢN

    Nghe vọng đâu đây nhạc vàng an lạc
    Nhà của cha đầy ắp những tiếng cười
    Mắt chìm đắm sắc màu dịu mát
    Con hòa mình ngày hội Phật sinh
    Nhớ lắm thay !
    Những ngôi nhà, những hàng già tàu xanh mướt
    Những con đường lớn nhỏ xóm Chợ Dinh
    Sao đẹp thế cờ Phật giáo tung bay
    Hòa quyện ngủ sắc những chiếc lồng đèn đủ loại
    Ngôi sao, đèn ú, hoa sen, đèn tròn
    Và hài nhi Đức Phật oai nghi thị hiện
    Tay ngài chỉ trời, tay ngài chỉ đất
    Ôi đẹp quá !
    Một thời quê hương tôi mật ngọt
    Ngày Phật đản còn hơn ngày tết
    Cả thành phố ngập niềm vui đón Phật
    Những chiếc xe hoa diễn hành qua những tuyến đường
    Từ chùa Từ Đàm về đường Lê Lợi
    Qua cầu Trường Tiền rợp bóng cờ bay
    Đêm Ngã Giữa đi giữa rừng đèn
    Vẫn ngỡ như mình lạc vào thần thoại
    Diệu Đế ơi ! Xin gửi tình dâng Phật
    Nhớ làm sao những chiều nghe huấn giảng của thầy
    Ngày hội hoa đăng - Ngày hội của Huế
    15 tháng 4 nhớ mãi không quên
    60 năm qua, tuổi thơ tôi rực rỡ
    Tiếng gọi miền xa, một thời lộng gió,
    Tôi, thanh xuân tay vẫy tay chào
    Ni sư ơi ! vẫn nhớ mãi không quên
    Lời cô giảng về đời Đức Phật
    "Dòng A Nô Ma" bài hát của lớp
    Vẫn thuộc lòng không quên chữ nào
    Ngậm ngùi quá còn nhớ lời ni sư kể
    “- Thôi con hãy về ! ”
    Tất Đạt Đa nói với Xa Nặc
    Quyết bỏ hoàng cung xa chốn thị thành
    Tìm ánh đạo vàng cứu khổ chúng sinh !
    Thời gian ơi ! dòng đời xô dạt
    Huế của tôi ngày ấy, bây giờ
    Sao khác quá nghe nỗi buồn tịch lặng !
    (3.5.20)





    Đã chỉnh sửa bởi Nguyễn Lương Tuấn; 17-05-2021, 01:07 AM.

    Leave a comment:


  • Nguyễn Lương Tuấn
    started a topic THƠ NGUYỄN LƯƠNG TUẤN

    THƠ NGUYỄN LƯƠNG TUẤN

    MÀU NẮNG KỶ NIỆM

    Có nắng mùa hè giăng trên phố
    In những bóng cây trên mặt đường
    Ơi Huỳnh Thúc Kháng Hàng Bè ! nhớ
    Kỷ niệm ùa về quá yêu thương
    Con đường ngày xưa giờ vẫn vậy
    Những ngôi nhà phố, tiệm bán đồ
    Vẫn màu cũ kỹ không sơn phết
    Tích tụ rêu phong đã bám đầy
    Nhớ quá những tên mình quen thuộc
    Ngày xưa mình vẫn đi ngang qua
    Nào Hội Quảng Tri mình đến học
    Gặp Hồ Văn Trọng ở An Vinh
    Rồi Trương Đình Kiểm và Tín Dụng
    Bán đồ xây dựng cha hay mua
    Vẫn nhớ thầy Diên, tiệm Chấn Hưng
    Dạy Nguyễn Tri Phương thương học trò
    Sông hởi Đông Ba hiền hòa thế !
    Làm đẹp con đường điểm nét thơ
    Tôi đứng bên ni nhìn bên nớ
    Ngôi chùa Diệu Đế mịt mờ sương
    Và chị của tôi chị có nhớ ?
    Phòng mạch BS Nguyễn Khoa Nam Anh
    Chị làm tại đó mỗi buổi chiều
    Em lên đón chị lòng vui quá
    Nụ cười chị nở như mùa Xuân
    Nhớ chiếc solex chạy xịch xịch
    Những lần chở chị đi qua cầu
    Đông Ba đường ván chạy nguy hiểm
    Em chọn Gia Hội đi an toàn
    Cũng quá lâu rồi nửa thế kỷ
    Mà sao vẫn thấy như rất gần
    Ôi lòng nhớ quá ngày xưa ấy !
    Dấu tích, con người vẫn không phai
    (25.4.18)
Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom