• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • 100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

    1. NGUYÊN TIÊU
    Hồ Chí Minh
    Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên
    Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên
    Yên ba thâm xứ đàm quân sự
    Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.
    1948
    Nghĩa :
    RẰM THÁNG GIÊNG
    Đêm nay, rằm tháng giêng, trăng vừa tròn
    Nước sông xuân tiếp liền với màu trời xuân
    Giữa nơi khói sóng thăm thẳm bàn bạc việc quân
    Nửa đêm trở về, thuyền chở đầy ánh trăng .

    RẰM THÁNG GIÊNG
    Rằm xuân lồng lộng trăng soi
    Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân
    Giữa dòng bàn bạc việc quân
    Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.
    ( Xuân Thuỷ dịch )
    Similar Threads


  • <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="98%" align=center>
    <T>
    <TR>
    <TD width="100%" =s/bg_poem/bg_5.jpg height=100>
    <CENTER>
    <H3>MẮT NGƯỜI SƠN TÂY</H3>Quang Dũng</CENTER></TD></TR>
    <TR>
    <TD>
    <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="90%" align=center>
    <T>
    <TR>
    <TD>
    Em ở thành Sơn chạy giặc về
    Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
    Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt
    Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì<?:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-comfficeffice" />


    Vầng trán em mang trời quê hương
    Mắt em dìu dịu buồn Tây phương
    Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm
    Em đã bao ngày em nhớ thương?

    Mẹ tôi, em có gặp đâu không
    Bao xác già nua ngập cánh đồng
    Tôi nhớ một thằng con bé nhỏ
    Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông!

    Từ độ thu về hoang bóng giặc
    Điêu tàn ôi lại nối điêu tàn!
    Đất đá ong khô nhiều suối lệ
    Em đã bao ngày lệ chứa chan?

    Đôi mắt người Sơn Tây

    U ẩn chiều lưu lạc

    Buồn viễn xứ khôn khuây

    Tôi gửi niềm nhớ thương
    Em mang giùm tôi nhé
    Ngày trở lại quê hương

    Khúc hoàn ca rớm lệ

    Bao giờ trở lại làng Bương Cấn

    Về núi Sài Sơn ngó lúa vàng

    Sông Đáy chậm nguồn qua Phủ Quốc

    Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

    Bao giờ tôi gặp em lần nữa

    Chắc đã thanh bình rộn tiếng ca

    Đã hết sắc mùa chinh chiến cũ

    Còn có bao giờ em nhớ ta?</TD>
    <TD width=50 =s/bg_poem/bg_ver_3.jpg></TD></TR></T></TABLE></TD></TR></T></TABLE>

    Comment



    • <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="98%" align=center>
      <T>
      <TR>
      <TD width="100%" =s/bg_poem/bg_10.jpg height=100>
      <CENTER>
      <H3>Dặn con gái</H3>Đoàn Thị Lam Luyến</CENTER></TD></TR>
      <TR>
      <TD>
      <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="90%" align=center>
      <T>
      <TR>
      <TD>
      <DIV align=center>Bẫy tình sa phải chăng con ?
      Đã anh sâu mắt lại còn rậm râu
      Quê thì tận đẩu tận đâu
      Tình trường tranh giải vàng thau có thừa

      Cải già khéo ủ thành dưa
      Bưởi mong nắng rám, mía chờ hanh heo
      Nhà nghèo xin giữ nếp nghèo
      Cành cao xin chớ có trèo, sẩy chân

      Người hay cử chỉ ân cần
      Ngọt ngon đầu lưỡi, kẻo dân lọc lừa
      Cuộc đời mẹ lắm bàn thua
      Chỉ mong con có nước cờ chắc tay

      Còn như phận mỏng đức dày
      Cầu cho trời độ cơ may một lần
      Mẹ xin đổi lấy phong trần
      Để duyên con được mười phân vẹn mười</DIV></TD></TR></T></TABLE></TD></TR></T></TABLE>

      Comment



      • <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="98%" align=center>
        <T>
        <TR>
        <TD width="100%" =s/bg_poem/bg_4.jpg height=100>
        <CENTER>
        <H3>MAI SAU EM VỀ</H3>Bùi Giáng</CENTER></TD></TR>
        <TR>
        <TD>
        <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="90%" align=center>
        <T>
        <TR>
        <TD>
        <DIV =cochu style="LINE-HEIGHT: 150%" align=justify>


        Em về mấy thế kỷ sau
        Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy chăng
        Ta đi còn gới đôi giòng
        Lá rơi có dội ở trong sương mù !



        Những thương nhớ lạnh bao giờ
        Đường Thu chia ngã chân trời rộng tênh
        Đây phồn hoa của thị thành
        Đây hồn thủy thảo khóc tình ngửa ngang
        Càn khôn xưa của riêng chàng
        Xưa đài vũ trụ thiếp mang riêng mình
        Bây giờ đón bước em xinh
        Sầu đau nhan sắc bất bình ra sao ?</DIV></TD></TR></T></TABLE></TD></TR></T></TABLE>

        Comment



        • <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="98%" align=center>
          <T>
          <TR>
          <TD width="100%" =s/bg_poem/bg_1.jpg height=100>
          <CENTER>
          <H3>Mùa Xuân Chín</H3>Hàn Mặc Tử</CENTER></TD></TR>
          <TR>
          <TD>
          <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="90%" align=center>
          <T>
          <TR>
          <TD>Trong làn nắng ửng khói mơ tan,
          Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
          Sột soạt gió trêu tà áo biếc
          Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.

          Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời.
          Bao cô thôn nữ hát trên đồi.
          Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
          Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.

          Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
          Hổn hển như lời của nước mây,
          Thầm thỉ với ai ngồi dưới trúc
          Nghe ra ý vị và thơ ngây.

          Khách xa, gặp lúc mùa xuân chín,
          Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng:
          " Chị ấy, năm nay còn gánh thóc
          Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?..." </TD>
          <TD width=50 =s/bg_poem/bg_ver_9.jpg></TD></TR></T></TABLE></TD></TR></T></TABLE>

          Comment



          • <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="98%" align=center>
            <T>
            <TR>
            <TD width="100%" =s/bg_poem/bg_5.jpg height=100>
            <CENTER>
            <H3>Bầm Ơi</H3>Tố Hữu</CENTER></TD></TR>
            <TR>
            <TD>
            <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="90%" align=center>
            <T>
            <TR>
            <TD>
            Ai về thăm mẹ quê ta
            Chiều nay có đứa con thơ nhớ thầm ...
            Bầm ơi có rét không bầm
            Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn,
            Bầm ra ruộng cấy bầm run
            Chân lội dưới bùn, tay cấy mạ non
            Mạ non bầm cấy mấy đon
            Ruột gan bầm lại thương con mấy lần

            Mưa phùn ướt áo tứ thân
            Mưa bao nhiêu hạt thương bầm bấy nhiêu
            Bầm ơi sớm sớm chiều chiều
            Thương con bầm chớ lo nhiều bầm nghe
            Con đi trăm suối ngàn khe
            Chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm
            Con đi đánh giặc mười năm
            Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi

            Con ra tiền tuyến xa xôi
            Yêu bầm yêu nước cả dôi mẹ hiền
            Nhớ con bầm yên tâm nhé
            Bầm của con, mẹ Vệ Quốc Quân
            Con đi xa cũng như gần
            Anh em đồng chí quây quần là con
            Bầm yêu con yêu luôn đồng chí
            Bầm quý con bầm quý anh em

            Bầm ơi, liền khúc ruột mềm
            Có con có mẹ còn thêm đồng bào
            Con đi mỗi bước gian lao
            Xa bầm nhưng lại có bao nhiêu bầm
            Bao bà cụ từ tâm như mẹ
            Yêu quý con như đẻ con ra
            Cho con nào áo, nào quà
            Cho củi con sưởi, cho nhà con ngơi
            con đi, con lớn lên chi ?
            thương bầm ở nhà ngồi nhớ con

            Nhớ con bầm nhé đừng buồn
            Giặc tan con lại sớm hôm cùng bầm
            Mẹ già tóc bạc hoa râm
            Chiều nay chắc cũng nghe thầm tiếng con.</TD>
            <TD width=50 =s/bg_poem/bg_ver_3.jpg></TD></TR></T></TABLE></TD></TR>
            <TR>
            <TD vAlign=bottom align=right height=30>[</TD></TR></T></TABLE>

            Comment



            • <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="98%" align=center>
              <T>
              <TR>
              <TD width="100%" =s/bg_poem/bg_1.jpg height=100>
              <CENTER>
              <H3>CHỒNG CHỊ, CHỒNG EM</H3>Đoàn Thị Lam Luyến</CENTER></TD></TR>
              <TR>
              <TD>
              <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="90%" align=center>
              <T>
              <TR>
              <TD>
              Xưa thì chị, nay thì em
              Phải duyên chồng vợ, nối thêm tơ hồng

              Được lúa, lúa đã gặt bông
              Được cải, cải đã chặt ngồng muối dưa
              Mặn mà cũng khác ngày xưa
              Bâng khuâng như chửa bao giờ bén duyên

              Gần được ấm, xa được êm
              Biết thì ruộng hoá cũng nên mùa màng
              Cái dần vục phải cái sàng
              Xui cho hai đứa nhỡ nhàng gặp nhau

              Lá bùa từ thuở Mỵ Châu
              Lá bài Trọng Thuỷ còn đau đến giờ
              Tình yêu một mất mười ngờ
              Khiến cho biển cứ khuất bờ trong nhau

              Cái phận trước, cái duyên sau
              Nào ai tính được dài lâu với trời?
              Khi vui muốn có một người
              Khi buồn muốn cả đất trời hoà chung.

              Đã từ hai mảnh tay không
              Kể chi mẹ ghẻ, con chung, chồng người
              Dở dang suốt nửa cuộc đời
              Bỗng dưng hiện một mặt trời trong nhau

              Chị thản nhiên mối tình đầu
              Thản nhiên em nhận bã trầu về têm.
              </TD></TR></T></TABLE></TD></TR></T></TABLE>

              Comment



              • <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="98%" align=center>
                <T>
                <TR>
                <TD width="100%" =s/bg_poem/bg_1.jpg height=100>
                <CENTER>
                <H3>ĐANÁO CHO CHỒNG</H3>T.T. KH</CENTER></TD></TR>
                <TR>
                <TD>
                <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="90%" align=center>
                <T>
                <TR>
                <TD>Chị ơi! Nếu chị đã yêu.
                Đã từng lỡ hát ít nhiều đau thương,
                Đã xa hẳn quãng đường hương,
                Đã đem lòng gởi gió sương mịt mùng.

                Biết chăng chị? Mỗi mùa đông,
                Đáng thương những kẻ có chồng như em,
                Vẫn còn thấy lạnh trong tim,
                Đan đi đan lại áo len cho chồng.

                Như con chim hót trong lồng,
                Hạt mưa nó rụng bên song bơ thờ.
                Tháng ngày nổi tiếng tiêu sơ,
                Than ôi! Gió đã sang bờ ly tan...

                Tháng ngày miễn cưỡng em đan,
                Kéo dài một chiếc áo len cho chồng.
                Như con chim nhốt trong lồng,
                Tháng ngày mong đợi ánh hồng năm nao !

                Ngoài trời mưa gió xôn xao,
                Ai đem khóa chết chim vào lông nghiêm ?
                Ai đem lễ giáo giam em?
                Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời...

                Lòng em khổ lắm chị ơi !
                Trong bao tủi cực với lời mỉa mai.
                Quang cảnh lạ, tháng năm dài,
                Đêm đêm nghĩ tới ngày mai giật mình!</TD>
                <TD width=50 =s/bg_poem/bg_ver_9.jpg></TD></TR></T></TABLE></TD></TR></T></TABLE>

                Comment


                • moi bai tjho hay la bai tho de lai trong long ban doc an tuong ve mot thoi

                  Comment


                  • Bước Sang Ngang
                    Nguyễn Bính

                    "Em ơi em ở lại nhà
                    Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương
                    Mẹ già một nắng hai sương
                    Chị đi một bước trăm đường xót xa .
                    Cậy em, em ở lại nhà
                    Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương
                    Hôm nay xác pháo đầy đường
                    Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng
                    Chuyến này chị bước sang ngang
                    Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay .
                    Rượu hồng em uống cho say,
                    Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.
                    (Rồi đây sóng gió ngang sông,
                    Đầy thuyền hận,, chị lo không tới bờ)
                    Miếu thiêng vụng kén người thờ,
                    Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy em.
                    Đêm nay là trắng ba đêm,
                    Chị thương chị, kiếp con chim lìa đàn.
                    Một vai gánh vác giang san...
                    Một vai nữa gánh muôn vàng nhớ thương.
                    Mắt quầng, tóc rối tơ vương
                    Em còn cho chị lược gương làm gì !
                    Một lần này bước ra đi
                    Là không hẹn một lần về nữa đâu,
                    Cách mấy mươi con sông sâu,
                    Và trăm nghìn vạn nhịp cầu chênh vênh
                    Cũng là thôi\... cũng là đành...
                    Sang ngang lỡ buớc riêng mình chị sao ?
                    Tuổi son nhạt thắm phai đào,
                    Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người !
                    Em đừng khóc nữa, em ơi !
                    Dẫu sao thì sự đã rồi nghe em !
                    Một đi bảy nổi ba chìm,
                    Trăm cay nghìn đắng, con tim héo dần
                    Dù em thương chị mười phần,
                    Cũng không ngăn nỗi một lần chị đi ."


                    Chị tôi nước mắt đầm đìa,
                    Chào hai họ để đi về nhà ai\...
                    Mẹ trông theo, mẹ thở dài,
                    Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran.
                    Tôi ra đứng ở đầu làng
                    Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa\.


                    II

                    Giời mưa ướt áo làm gì ?
                    Năm mười bẩy tuổi chị đi lấy chồng.
                    Người ta: pháo đỏ rượu hồng
                    Mà trên hồn chị: một vòng hoa tang .
                    Lần đầu chị bước sang ngang,
                    Tuổi son sông nước đò giang chưa tường.
                    Ở nhà em nhớ mẹ thương
                    Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ .
                    Mẹ ngồi bên cửi se tơ
                    Thời thường nhắc: "Chị mầy giờ ra sao ?"
                    "-- Chị bây giờ"... nói thế nào ?
                    Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang.
                    Chị từ lỡ bước sang ngang
                    Trời dông bão, giữa tràng giang, lật thuyền.
                    Xuôi dòng nước chảy liên miên,
                    Đưa thân thế chị tới miền đau thương,
                    Mười năm gối hận bên giường,
                    Mười năm nước mắt bữa thường thay canh.
                    Mười năm đưa đám một mình,
                    Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên .
                    Mười năm lòng lạnh như tiền,
                    Tim đi hết máu, cái duyên không về.
                    "Nhưng em ơi một đêm hè,
                    Hoa soan nở, xác con ve hoàn hồn.
                    Dừng chân bên bến sông buồn,
                    Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang .
                    Đoái thương, duyên chị lỡ làng.
                    Đoái thương phận chị dở dang những ngàỵ
                    Rồi ... rồi ... chị nói sao đây !
                    Em ơi, nói nhỏ câu này với em...
                    ...Thế rồi máu trở về tim
                    Duyên làm lành chị duyên tìm về môi .
                    Chị nay lòng ấm lại rồi,
                    Mối tình chết, đã có người hồi sinh.
                    Chị từ dan díu với tình,
                    Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng."


                    Tim ai khắc một chữ "nàng"
                    Mà tim chị một chữ "chàng" khắc theo .
                    Nhưng yêu chỉ để mà yêu,
                    Chị còn dám ước một điều gì hơn .
                    Một lần hai lỡ keo sơn,
                    Mong gì gắn lại phím đàn ngang cung .


                    Rồi đêm kia, lệ ròng ròng
                    Tiễn đưa người ấy sang sông chị về.


                    Tháng ngày qua cửa buồn the,
                    Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa .


                    III

                    Úp mặt vào hai bàn tay,
                    Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm .


                    "Đã đành máu trở về tim,
                    Nhưng không ngăn nỗi cánh chim giang hồ.
                    Người đi xây dựng cơ đồ...
                    Chị vềtrồng cỏ nấm mồ thanh xuân .
                    Người đi khoác áo phong trần,
                    Chị về may áo liệm dần nhớ thương .
                    Hồn trinh ôm chặt chân giường,
                    Đã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây .
                    Năm xưa đêm ấy giường này,
                    Nghiến răng... nhắm mắt... chau mày ... cực chưa !
                    Thế là tàn một giấc mơ,
                    Thế là cả một bài thơ não nùng !
                    Tuổi son má đỏ môi hồng,
                    Bước chân về đến nhà chồng là thôi !
                    Đêm qua mưa gió đầy giời,
                    Trong hồn chị, có một người đi qua ...


                    Em về thương lấy mẹ già,
                    Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công.
                    Chị giờ sống cũng như không
                    Coi như chị đã sang sông đắm đò."

                    Comment


                    • QUÁN BÊN ĐƯỜNG
                      QUANG DŨNG

                      Tôi khách qua đường trưa nắng gắt
                      Nghĩ nhờ đây quán lệch tường xiêu
                      Giàn mướp nghèo không hứa hẹn bao nhiêu
                      Mùa gạo đắt, đường xa, thưa khách vắng
                      Em đắp chăn dầy , tóc em trĩu nặng
                      Tôi mồi hôi ra ngực áo chan chan
                      Hồn lính mơ qua vài sợi tóc
                      Đường tản cư bao suối lạ sương ngàn
                      Em mê sảng sốt hồng lên má đỏ
                      Em có một mình nhà hoang vắng quá
                      Mảnh chăn đào em đắp có hoa thiêu
                      Hàng của em chai lọ xác xơ nghèo
                      Tôi nhìn lại , mảnh quần xưa đã vá
                      Tôi chợt nhớ chúng ta không nhà cửa
                      Em tản cư tôi là lính tiền phương
                      Xa Hà Nội cùng nhau từ một thuở
                      Lòng rưng rưng thương nhau qua dọc đường


                      Tiền nước trả em rồi . Nắng gắt
                      Đường xa xa mờ mờ núi và mây
                      Hồn lính vương qua vài sợi tóc
                      Tôi thương mà em đâu có hay .

                      Comment


                      • HÀ NỘI MÙA HOA SỮA.
                        ........Hồ Bất Khuất.

                        "Hà Nội mùa này mùa hoa sữa.
                        Anh chờ em dọc đường Nguyễn Du..."

                        Câu thơ ấy đã bao đôi lứa.
                        Khe khẽ đọc lên trong những cuộc hẹn hò.
                        Thành phố dịu đi sau những đợt nắng hè.
                        Tháng chín em đi làm em không đội nón.
                        Con gái làm duyên với mùa thu đang đến.
                        Anh nói gì đâu!
                        Chẳng lễ lại ghen với bầu trời.
                        Anh chờ em một góc phố đông vui.
                        Nơi hoa sữa toả hương thơm mặt hồ gợn sóng.
                        Em đến chậm mà anh không giận.
                        Ai nỡ dỗi hờn khi hoa sữa toả hương.
                        Đêm trung thu chúng mình hoá trẻ con.
                        Nhưng vẫn muốn có riêng một hoàng hôn tĩnh lặng.
                        Rời đường phố ta lên gác thượng.
                        Chờ trăng lên nơi gần tới bầu trời.
                        Hà Nội nồng nàn hương hoa sữa đầy vơi.
                        Dẫu lũ trẻ vẫn hét vang lừng góc phố.
                        Mùa thu vẫn dịu dàng nhỏ nhẹ.
                        Êm đềm và lặng lẽ xanh cao.
                        Em không nói gì, chỉ im lặng thôi sao?
                        Hát đi em, khe khẽ thôi cũng được.
                        Mùa thu về đong đầy mơ ước.
                        Thành phố mình trải rộng đến mênh mang.
                        "ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO BẠN
                        HÃY TỰ HỎI BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC"

                        Comment


                        • LÁ BÀNG.
                          ...............................Băng Sơn.

                          Bàng tung lá đỏ.
                          Theo chiều gió bay.
                          Quanh co lối cỏ.
                          Sương lam buông đầy.

                          Người ơi có nhớ.
                          Hôm nào đan tay.
                          Gió hè vương tóc.
                          Tình xanh như cây

                          Người ơi có nhớ.
                          Quả mùa thu say.
                          Hương gì quanh quất.
                          Cho lòng ngất ngây.

                          Người ơi có nhớ.
                          Búp xuân thắp ngày.
                          Hai ta một bóng.
                          Nắng vườn như rây...

                          Mùa đông lạnh thế
                          Làm cây hao gầy.
                          Vườn xưa lối cỏ.
                          Tương tư dấu giày.

                          Tôi đợi xuân lại.
                          Chở người về đây
                          Lộc bàng lại trổ.
                          Cỏ xanh lối đầy.

                          Bàng tung lá đỏ.
                          Theo chiều gió bay.
                          Là tình tôi ngỏ.
                          Người ơi có hay....
                          "ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO BẠN
                          HÃY TỰ HỎI BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC"

                          Comment


                          • Xin chào bác BS Quang. Thơ của bác hay quá. Cho phép em post tiếp sức với bác mấy bài nhé. Thân ái.


                            BIỂN VÀ EM.

                            .................................Nguyễn Bao.

                            Anh không muốn ví em là biển.
                            Bởi sóng biển ồn ào.


                            Anh không muốn ví em là biển.
                            Sắc biển đổi thay theo ánh sáng trời cao.


                            Chỉ một nét thôi biển giống em mãnh liệt.
                            Mọi cơn bão đời anh đều thổi từ phía Biển và Em
                            "ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO BẠN
                            HÃY TỰ HỎI BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC"

                            Comment


                            • CHÙM NHỎ THƠ YÊU

                              Chế Lan Viên.


                              Anh cách em như đất liền xa cách bể.

                              Nửa đêm sâu nằm lắng sóng phương em.

                              Em thân thuộc sao thành xa lạ thế.

                              Sắp gặp em rồi sóng lại đẩy xa thêm.





                              Anh không ngủ. Phải vì anh đang nhớ.

                              Một trời sao rực cháy giữa đôi ta.

                              Em nhắm mắt cho lòng anh lặng gió.

                              Cho sao trời yên rụng một đêm hoa.
                              "ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO BẠN
                              HÃY TỰ HỎI BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC"

                              Comment


                              • CHÚT TÌNH ĐẦU

                                Đỗ Trung Quân

                                Những chiếc giỏ xe trở đầy hoa phượng
                                Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
                                Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
                                Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu

                                Mối tình đầu của tôi có gì ?
                                Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
                                Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
                                Là bài thơ còn hoài trong cặp
                                Giữa giờ chơi mang đến lại... mang về

                                Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
                                Mùa hạ lên cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
                                Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
                                Ngày khai trường áo lụa gió thu bay...

                                Mối tình đâu của tôi có gì ?
                                Chỉ một cây đàn nhỏ
                                Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
                                Ai cũng hiểu - chỉ một người không hiểu
                                Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi... thành câm

                                Nhưng chiếc giỏ xe hôm nay trở đầy hoa phượng
                                Em hái mùa hè trên cây
                                Chở kỷ niệm về nhà
                                Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
                                Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.
                                "ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO BẠN
                                HÃY TỰ HỎI BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC"

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom