• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • 100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

    1. NGUYÊN TIÊU
    Hồ Chí Minh
    Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên
    Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên
    Yên ba thâm xứ đàm quân sự
    Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.
    1948
    Nghĩa :
    RẰM THÁNG GIÊNG
    Đêm nay, rằm tháng giêng, trăng vừa tròn
    Nước sông xuân tiếp liền với màu trời xuân
    Giữa nơi khói sóng thăm thẳm bàn bạc việc quân
    Nửa đêm trở về, thuyền chở đầy ánh trăng .

    RẰM THÁNG GIÊNG
    Rằm xuân lồng lộng trăng soi
    Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân
    Giữa dòng bàn bạc việc quân
    Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.
    ( Xuân Thuỷ dịch )
    Similar Threads
  • #61

    <DIV></DIV>
    <DIV>60. QUÊ HƯƠNG</DIV>
    <DIV> Giang Nam</DIV>
    <DIV></DIV>
    <DIV>Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
    "Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
    Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

    Nhớ những ngày trốn học
    Đuổi bướm cầu ao
    Mẹ bắt được...
    Chưa đánh roi nào đã khóc
    Có cô bé nhà bên
    Nhìn tôi cười khúc khích...

    Cách mạng bùng lên
    Rồi kháng chiến trường kỳ
    Quê tôi đầy bóng giặc
    Từ biệt mẹ tôi đi

    Cô bé nhà bên (có ai ngờ)!
    Cũng vào du kích
    Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
    Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)

    Giữa cuộc hành quân không nói được
    một lời...
    Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
    Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

    Hòa bình tôi trở về đây
    Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
    Lại gặp em
    Thẹn thùng nép sau cánh cửa
    Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
    - Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
    Tôi nắm bàn tay, ngậm ngùi, nhỏ nhắn
    Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

    Hôm nay nhận được tin em
    Không tin được dù đó là sự thật
    Giặc bắn em rồi quăng mất xác
    Chỉ vì em là du kích em ơi!
    Đau xé lòng anh chết nửa con người!

    Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
    Có những ngày trốn học bị đòn roi
    Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
    Có một phần xương thịt của em tôi.</DIV>
    1960

    Comment

    • #62


      <DIV> 61. THỊ MÀU</DIV>
      <DIV> Anh Ngọc</DIV>
      <DIV></DIV>
      <DIV>Người mấy trăm năm làm rung chuyển những sân đình
      Làm điên đảo những phông màn khép mở
      Người táo bạo
      Người không hề biết sợ
      Người chưa từng lùi bước trước tình yêu

      Người phá tung khuôn khổ những điệu chèo
      Để cuộc sống ùa lên đầu cửa miệng
      Người trung thực đến không cần giấu giếm
      Cặp môi hồng con mắt ướt đong đưa

      Người cả gan sàm sỡ cả cửa chùa
      Chọn sắc áo cà sa mà chọc ghẹo
      Thừa sinh lực nên người luôn túng thiếu
      Nên hương trầm tiếng mõ khéo trêu ngươi

      Người đi qua nghiêng ngả những trận cười
      Chấp tất cả lời ong ve mai mỉa
      Người chịu hết mọi thói đời độc địa
      Chiếc quạt màu khép mở vẫn ung dung

      Trên môi người câu hát cứ trẻ trung
      Từng sợi tóc cũng rung theo nhịp phách
      Mùi táo chín, mùi hương, mùi da thịt
      Người đi qua sân khấu tới đời thường

      Người sống trong hơi thở của nhân dân
      Mấy trăm năm ai để thương để giận
      Câu sa lệch cũng hò reo nổi loạn
      Nhịp trống gầm lên những khát vọng không lời

      Những khát vọng nằm sâu trong mỗi trái tim người
      Được sống đúng với lòng mình thực chất
      Những xiềng xích phết màu sơn đạo đức
      Mấy trăm năm không khóa nổi Thị Màu

      Những cánh màn đã khép lại đằng sau
      Táo vẫn rụng sân đình không ai nhặt
      Bao Thị Màu đã trở về đời thực
      Vị táo còn chua mãi ở đầu môi .</DIV>

      Comment

      • #63


        <DIV> 62. NHỚ</DIV>
        <DIV> Hồng Nguyên</DIV>
        <DIV>Lũ chúng tôi
        Bọn người tứ xứ,
        Gặp nhau hồi chưa biết chữ
        Quen nhau từ buổi "Một hai"
        Súng bắn chưa quen,
        Quân sự mươi bài
        Lòng vẫn cười vui kháng chiến
        Lột sắt đường tàu,
        Rèn thêm gao kiếm,
        Áo vải chân không,
        Đi lùng giặc đánh.
        Ba năm rồi gửi lại quê hương.

        Mái lều gianh,
        Tiếng mõ đêm trường,
        Luống cày đất đỏ
        Ít nhiều người vợ trẻ
        Mòn chân bên cối gạo canh khuya
        Chúng tôi đi
        Nắng mưa sờn mép ba lô,
        Tháng năm bạn cùng thôn xóm.
        Nghỉ lại lưng đèo
        Nằm trên dốc nắng.
        Kì hộ lưng nhau ngang bờ cát trắng.
        Quờ chân tìm hơi ấm đêm mưa.
        - Đằng nớ vợ chưa?
        - Đằng nớ?
        - Tớ còn chờ độc lập
        Cả lũ cười vang bên ruộng bắp,
        Nhìn o thôn nữ cuối nương dâu.
        Chúng tôi đi mang cuộc đời lưu động,
        Qua nhiều nơi không nhớ hết tên làng.
        Đã nghỉ lại rất nhiều nhà dân chúng
        Tôi nhớ bờ tre gió lộng
        Làng xuôi xóm ngược mái rạ như nhau
        Có nắng chiều đột kích mấy hàng cau.
        Có tiếng gà gáy xóm,
        Có "Khai hội, yêu cầu, chất vấn!"
        Có mẹ hiền bắt rận cho những đứa con xa.
        Trăng lên tập hợp hát om nhà.

        Tôi nhớ
        Giường kê cánh cửa,
        Bếp lửa khoai vùi
        Đồng chí nứ vui vui,
        Đồng chí nứ dạy tôi dăm tối chữ,
        Đồng chí mô nhớ nữa,
        Kể chuyện Bình - Trị - Thiên,
        Cho bầy tôi nghe ví,
        Bếp lửa rung rung đôi vai đồng chí
        - Thưa trong nớ hiện chừ vô cùng gian khổ,
        Đồng bào ta phải kháng chiến ra ri.

        Đêm đó chúng tôi đi
        Nòng súng nghiêng nghiêng,
        Đường mòn thấp thoáng...
        Trong điếm nhỏ,
        Mươi người trai tráng,
        Sờ chuôi lựu đạn.
        Ngồi thổi nùn rơm
        Thức vừa rạng sáng.
        Nhìn trời sương nhẩm bước chúng tôi đi
        Chúng tôi đi nhớ nhất câu ni:
        Dân chúng cầm tay lắc lắc:
        "Độc lập nhớ rẽ viền chơi ví chắc!"</DIV>
        (1948)

        Comment

        • #64


          <DIV>.</DIV>
          <DIV>63. TRỜI VÀ ĐẤT</DIV>
          <DIV> Phan Thị Thanh Nhàn</DIV>
          <DIV>Chiều nay chắc giận em ghê lắm
          Anh bực mình triết lý lung tung
          Hai đứa ta như trời với đất
          Tính tình sao xung khắc vô cùng

          Vâng, trời đất chẳng hề thân thiết
          Và tính tình có giống nhau đâu
          Trời vui buồn ồn ào lộ liễu
          Đất trầm tư suy nghĩ trước sau

          Anh ơi! Nếu ví được cao xa như thế
          Em cũng chẳng là trời đất gì đâu
          Nhưng anh có biết không? trời đất
          Sẽ chẳng là gì nếu thiếu nhau

          Nhưng trời đất dẫu cao xa lồng lộng
          Tính vẫn thường bồng bột đổi thay
          Khi giận dữ bão nghiêng đất lở
          Bão tan rồi trời xanh ngây thơ

          Đất khiêm nhường màu xanh lay động
          Và thẳm sâu lặng lẽ sinh sôi
          Trên mặt đất chính là cuộc sống
          Có cần chi biện bạch nhiều lời.</DIV>

          Comment

          • #65


            <DIV> 64. NGƯỜI ĐÀN BÀ NGỒI ĐAN</DIV>
            <DIV> Ý NHI</DIV>
            <DIV></DIV>
            <DIV>Giữa chiều lạnh
            Một người đàn bà ngồi đan bên cửa sổ
            Vừa nhẫn nại vừa vội vã
            Nhẫn nại như thể đó là việc phải làm suốt đời
            Vội vã như thể đó là lần sau chót

            Không thở dài
            không mỉm cười
            Chị đang giữ kín đau thương
            Hay là hạnh phúc
            Lòng chị đang tràn đầy niềm tin
            Hay là ngờ vực

            Không một lần nào chị ngẩng nhìn lên
            Chị đang qua những phút giây trước lần gặp mặt
            Hay sau buổi chia ly
            Trong mũi đan kia ẩn giấu niềm hân hoan hay nỗi lo âu
            Trong đôi mắt kia là chán chường hay hy vọng

            Giữa chiều lạnh
            Một người đàn bà ngồi đan bên cửa sổ
            Dưới chân chị
            Cuộn len như quả cầu xanh
            Đang lăn đi những vòng chậm rãi.</DIV>
            (1-1984)

            Comment

            • #66


              <DIV> 65. NHỚ MÁU</DIV>
              <DIV> Trần Mai Ninh</DIV>
              <DIV></DIV>
              <DIV>Ơ cái gió Tuy Hoà...
              Cái gió chuyên cần
              Và phóng túng.
              Gió đi ngang, đi dọc,
              Gió trẻ lại - lưng chừng
              Gió nghỉ,
              Gió cười,
              Gió reo lên lồng lộng.

              Tôi đã thấy lòng tôi dậy
              Rồi đây
              Còn mấy bước tới Nha Trang
              - A, gần lắm!
              Ta gần máu,
              Ta gần người,
              Ta gần quyết liệt.

              Ơi hỡi Nha Trang!
              Cái đô thành vĩ đại
              Biết bao người niệm đọc tên mi.

              Và Khánh Hoà vĩ đại!
              Mắt ta căng lên
              Cả mặt
              Cả người,
              Cả hồn ta sát tới
              Nhìn mi!
              Ta có nhớ
              Những con người
              Đã bước vào bất tử!
              Ơ, những người!
              Đen như mực, đặc thành keo
              Tròn một củ
              Hay những người gầy sắt lại
              Mặt rẹt một đường gươm
              Lạnh gáy,
              Lòng bàn tay
              Khắc ấn chuỗi dao găm.
              Chân bọc sắt,
              Mắt khoét thủng đêm dày

              Túi chứa cả Nha Trang... họ bước
              Vương Gia Ngại... Cung Giũ Nguyên
              Chút chít Hoàng Bá San... còn nữa!

              Cả một đàn chó ghẻ
              Sủa lau nhau
              Và lần lượt theo nhau
              Chết không ngáp!

              Dao găm để gáy,
              Súng màng tang

              Ồng ộc xối đầy đường máu chó.
              Chúng nó rú.
              Cả trại giặc kinh hoàng.</DIV>

              Comment

              • #67


                <DIV> 66. MẸ</DIV>
                <DIV> Nguyễn Ngọc Oánh</DIV>
                <DIV></DIV>
                <DIV>Cành bàng thả lá heo may
                Mẹ gầy, cái dáng khô gầy cành tre
                Gót chai nứt nẻ đông hè
                Ruộng sâu bấm mãi đã tòe ngón chân

                Mẹ ngồi vá áo trước sân
                Vá bao mong ước, tay sần mũi kim
                Bát canh đắng là chân chim
                Lẫn vài con tép Mẹ tìm dành con

                Co ro một mảnh chăn mòn
                Tàn đêm giấc ngủ hãy còn ngoài chăn
                Mẹ gom giẻ rách, giấy manh
                Mặc đôi quang thủng giữ lành tiếng rao

                Áo nâu phơi vẹo bờ rào
                Cái phận đã bạc còn cào phải gai
                Quả cà cõng mấy củ khoai
                Con thút thít, Mẹ nghẹn hai ba lần

                Tối về đến lớp bình dân
                I tờ nhặt được đôi vần lại rơi
                Cha con trời gọi về trời
                Chái nhà mưa dột, ướt lời ru thương

                Tiễn con ra chốn chiến trường
                Gạt thầm nước mắt mong đường con khô
                Hai tay hết sẻ lại cho
                Còn phần Mẹ - một thân cò qua sông...</DIV>
                (1994)

                Comment

                • #68

                  <DIV></DIV>
                  <DIV></DIV>
                  <DIV></DIV>
                  <DIV> 67. BÔNG VÀ MÂY</DIV>
                  <DIV> Ngô Văn Phú</DIV>
                  <DIV></DIV>
                  <DIV></DIV>
                  <DIV id=Poem10508>Trên trời mây trắng như bông
                  Ở dưới cánh đồng bông trắng như mây
                  Có cô má đỏ hây hây
                  Đội bông như thể đội mây về làng.</DIV>

                  Comment

                  • #69

                    68. MUÔN VÀN TÌNH THÂN YÊU TRÙM LÊN KHẮP QUÊ HƯƠNG

                    Việt Phương

                    I
                    Trời đổ mưa, đi viếng Bác đồng bào chờ bị ướt
                    Bác thương đồng bào, con biết Bác không vui.

                    Ngừng đập trái tim tột bậc con người
                    Cây cỏ đất trời không thật nữa
                    Mắt ta nhìn sắc màu cũng giả
                    Ôi ước gì không thật cả nỗi đau mồ côi

                    Con đóng cửa buồng, ở mình con với Bác
                    Chưa muốn cùng ai chia bớt nỗi đau này.
                    Quanh người con và trong con tất cả đều bỗng khác
                    Bác qua đời rồi sao con vẫn ngồi đây
                    Con không thể nghĩ rằng Bác Hồ đã mất
                    Mà nắng vẫn chuyền như sóc giữa lùm cây

                    Con chim đuôi dài được Bác chở che vẫn bay về trước cổng
                    Cây vú sữa đầu nhà dáng xoè rộng tán sum suê
                    Bầy cá rô phi nhớ giờ Bác cho ăn lại ngoi lên đớp sóng
                    Con ra đường quen đứng ngóng Bác quay về

                    Hôm nay trên vườn ta trời uy nghi lồng lộng
                    Hàng bụt mọc trầm tư vút thẳng bên bờ ao
                    Gió heo may trong cành đa lao xao tìm gọi nắng
                    Lê-nin trên bàn đang chờ đón Bác đi vào.

                    Bác ơi lúc mùa này đồng thấp đồng cao lên đẹp lắm
                    Cơn bão vào đất liền đi chậm lại rồi tan
                    Mua bia đã bớt xếp hàng và anh em còn cố gắng
                    Đêm qua 140 bốt đồn thù bị ta đánh trong Nam
                    Con trữ các loại tin đứng chờ đây mong từ Bác một lời ánh sáng

                    Như từ lâu nay con vẫn hay làm
                    Bác lại về đi Bác ơi sau mấy ngày đi vắng
                    Khoẻ mạnh hồng hào trong nắng óng vườn cam


                    II
                    Đêm nay nghìn vạn chúng con xếp thành hàng đi viếng Bác
                    Ôi làm sao nguôi được nhớ thương này
                    Chúng con đi cho cả người vắng mặt
                    Người chưa sinh người đã khuất cũng về đây
                    Việt Nam đau cả lòng người dạ đất
                    Sao mùa thu như nước mắt trời mây
                    Chúng con đi theo tiếng Người phía trước
                    Đường Hùng Vương dân tộc đi từ dựng nướcđến ngày nay
                    Hãy về đây lũ làng Tây Nguyên đánh tiếng cồng thương xót
                    Những con nước Cửu Long bát ngát đợi Cha về
                    Đội áo tím sông Hương diệt Mỹ xong bỗng bồi hồi kinh ngạc
                    Khi biết tiếng súng mình tai Bác vẫn hằng nghe
                    Về đây những tấm lòng trung kiên trong chuồng cọp
                    Vết tím bầm thân ghi tạc những câu thề
                    Về đây bà mẹ nghèo ở miền cao Hát Lót
                    Đã nhiều đêm gặp Bác giữa cơn mê
                    Hãy về đây những thợ xúc và lái xe khu mỏ
                    Vùng than ơi Người nhắc nhở bao lần
                    Những o gái Vĩnh Linh đầu tuyến lửa
                    Mơ Bác Hồ thương gian khổ vào thăm
                    Ông ké già nhà bên chân Pắc Bó
                    Còn bàng hoàng hôm gặp gỡ đầu xuân
                    Trái tim lớn đêm ngày không mệt mỏi
                    Dệt dải hồng chắp mối bạn gần xa.

                    III
                    Ôi lòng Bác bao la trong Di chúc
                    Vẫn hạt lúa củ khoai chân chất bình thường
                    Cả dân tộc khóc Người thương mình nhất
                    Người được thương trên tất cả người thương
                    Người suốt đời quên mình cho Tổ quốc
                    Khi ra đi chỉ dép lốp chiến trường
                    Nguồn ánh sáng đến muôn đời chẳng tắt
                    Vượt cao hơn sự chết, vẫn soi đường
                    Ba Đình nức nở và ròng ròng nước mắt
                    Muôn vàn tình thân yêu trùm lên khắp quê hương

                    Ôi ta khóc tim ta dường như xé
                    Từ trái tim giọt lệ hoá câu nguyền
                    Ta chẳng giấu trước bạn bè quốc tế
                    Nỗi đau này cao cả thiêng liêng

                    Ta khóc cho mọi nơi còn xích xiềng áp bức
                    Cho đời ta và lớp lớp đời sau
                    Cho Trường Sơn, cho Tháp Mười, cho miền Nam
                    ân hận chưa được chào đón Bác
                    Ta khóc những lỗi lầm làm tim Bác thêm đau
                    Ta tự biết sức ta trong những dòng nước mắt
                    Cho ta khóc hôm nay để từ mai ta lao lên đánh giặc ở tuyến đầu

                    Sau bao năm đồng chí với Người con gọi Người:
                    Đồng chí
                    Là khi con vĩnh biệt Người, Đồng chí, Bác Hồ ơi
                    Những chiến sĩ trẻ măng trên Cồn Cỏ
                    Đài Bác cho đưa đất mẹ thêm gần.

                    Muôn dòng sông chảy về lòng biển cả
                    Bác nằm đây nhớ rõ mỗi người thân.

                    IV
                    Bác thường để lại đĩa thịt gà mà ăn trọn mấy quả cà xứ Nghệ
                    Tránh nói chữ to và đi rất nhẹ cả trong vườn.
                    Tim đau hết nỗi đau người ở chân trời góc biển
                    Đến bên Người ta thở dễ dàng hơn.

                    Khi đã quyết rất kiên cường mạnh mẽ
                    Đốt cháy Trường Sơn đánh Mỹ cũng không sờn
                    Lòng trời biển dịu hiền khi gặp trẻ con
                    Sấm sét im cho nắng ấm chồi non.

                    Bác không bằng lòng gọi trận đánh chết nhiều người là “đánh đẹp”
                    Con xoá chữ “đẹp” đi như xoá sự cạn hẹp trong lòng con
                    Thêm hiểu lòng Người đối với quân thù như sắt thép
                    Mà tình thương mênh mông ôm hết mọi linh hồn.

                    Ngoài bảy nhăm, Bác vẫn thường ném bóng
                    Cái gạt tàn thuốc lá đã hàng năm thôi không nóng trên bàn
                    Mỗi ban mai Bác luyện chân như ngày xưa tập trèo sườn núi vắng.
                    Con biết lòng Người quyết sống cho miền Nam
                    Con biết lòng Người quyết sống cho Việt Nam và thế giới
                    Đầu bạc phơ trăm mối nước non nhà
                    Căn nhà nhỏ những canh khuya vời vợi
                    Vẫn lo toan tháo cởi những bất hoà
                    Con nguyện làm một mảnh của Người, đến trọn đời tận tuỵ
                    Hồ Chí Minh, người cộng sản rất mực Việt Nam
                    và vô cùng chung thuỷ con người
                    Ta gạt nước mắt ngẩng đầu lên, vẫn nắng
                    Ba Đình trong veo
                    Người đem về năm trước
                    Ta thề mang ánh nắng này đến nhà mẹ già ở tận chót Cà Mau
                    Những biên đội không quân như hình ảnh
                    dân tộc ta lượn quanh Người lớn vượt
                    Cất cánh bay cao theo tay Bác vẫy trên đầu.



                    Comment

                    • #70


                      <DIV> 69. ĐỢI</DIV>
                      <DIV> Vũ Quần Phương</DIV>
                      <DIV>Anh đứng trên cầu đợi em
                      Dưới chân cầu nước chảy ngày đêm
                      Ngày xưa đã chảy, sau còn chảy
                      Nước chảy bên lòng, anh đợi em

                      Anh đứng trên cầu nắng hạ
                      Nắng soi bên ấy lại bên này
                      Đợi em. Em đến? Em không đến?
                      Nắng tắt, còn anh đứng mãi đây!

                      Anh đứng trên cầu đợi em
                      Đứng một ngày đất lạ thành quen
                      Đứng một đời đất quen thành lạ
                      Nước chảy... kìa em, anh đợi em.</DIV>

                      Comment

                      • #71


                        <DIV> 70. TÊN LÀNG</DIV>
                        <DIV> Y Phương</DIV>
                        <DIV></DIV>
                        <DIV>Con là con trai của mẹ
                        Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ
                        Ba mươi tuổi từ mặt trận về
                        Vội vàng cưới vợ

                        Ba mốt tuổi tập tành nhà cửa
                        Rào miếng vườn trồng cây rau
                        Hạnh phúc xinh xinh nho nhỏ ban đầu
                        Như mặt trời mới nhô ra khỏi núi

                        Con là con trai của mẹ
                        Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ
                        Mang trong người cơn sốt cao nguyên
                        Mang trên mình vết thương
                        Ơn cây cỏ quê nhà
                        Chữa cho con lành lặn

                        Con là con trai của mẹ
                        Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ
                        Lần đầu tiên ôm tiếng khóc lên ba
                        Lần đầu tiên sông núi gọi ông bà
                        Lần đầu tiên nhóm lửa trên mặt nước
                        Lần đầu tiên sứ sành rạn nứt
                        Lần đầu tiên ý nghĩ khôn lên

                        Ý nghĩ khôn lên nỗi buồn thấm tháp
                        Bàn chân từng đạp bằng đá sắc
                        Trở về làng bập bẹ tiếng đầu tiên

                        Ơi cái làng của mẹ sinh con
                        Có ngôi nhà xây bằng đá hộc
                        Có con đường trâu bò vàng đen đi kìn kịt
                        Có niềm vui lúa chín tràn trề
                        Có tình yêu tan thành tiếng thác
                        Vang lên trời
                        Vọng xuống đất
                        Cái tên làng Hiếu Lễ của con.
                        </DIV>

                        Comment

                        • #72


                          <DIV> 71. LỜI MẸ DẶN</DIV>
                          <DIV> Phùng Quán</DIV>
                          <DIV></DIV>
                          <DIV>Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
                          Mẹ tôi thương con không lấy chồng
                          Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
                          Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
                          Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
                          Ngày ấy tôi mới lên năm
                          Có lần tôi nói dối mẹ
                          Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
                          Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
                          Ôm tôi hôn lên mái tóc
                          - Con ơi
                          trước khi nhắm mắt
                          Cha con dặn con suốt đời
                          Phải làm một người chân thật.
                          - Mẹ ơi, chân thật là gì?
                          Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
                          Con ơi một người chân thật
                          Thấy vui muốn cười cứ cười
                          Thấy buồn muốn khóc là khóc.
                          Yêu ai cứ bảo là yêu
                          Ghét ai cứ bảo là ghét
                          Dù ai ngon ngọt nuông chiều
                          Cũng không nói yêu thành ghét.
                          Dù ai cầm dao dọa giết
                          Cũng không nói ghét thành yêụ
                          Từ đấy người lớn hỏi tôi:
                          - Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
                          Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
                          - Bé yêu những người chân thật.
                          Người lớn nhìn tôi không tin
                          Cho tôi là con vẹt nhỏ
                          Nhưng không ! những lời dặn đó
                          In vào trí óc của tôi
                          Như trang giấy trắng tuyệt vờị
                          In lên vết son đỏ chóị
                          Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
                          Đứa bé mồ côi thành nhà văn
                          Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
                          Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
                          Người làm xiếc đi giây rất khó
                          Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
                          Đi trọn đời trên con đường chân thật.
                          Yêu ai cứ bảo là yêu
                          Ghét ai cứ bảo là ghét
                          Dù ai ngon ngọt nuông chiều
                          Cũng không nói yêu thành ghét
                          Dù ai cầm dao dọa giết
                          Cũng không nói ghét thành yêụ
                          Tôi muốn làm nhà văn chân thật
                          chân thật trọn đời
                          Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
                          Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
                          Bút giấy tôi ai cướp giật đi
                          Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.</DIV>
                          (1957)

                          Comment

                          • #73


                            <DIV></DIV>
                            <DIV> 72. CÓ KHI NÀO</DIV>
                            <DIV> Bùi Minh Quốc</DIV>
                            <DIV></DIV>
                            <DIV>Có khi nào trên đường đời tấp nập
                            Ta vô tình đi lướt qua nhau
                            Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
                            Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu...</DIV>

                            Comment

                            • #74


                              <DIV> 73. TỰ HÁT</DIV>
                              <DIV> Xuân Quỳnh</DIV>
                              <DIV></DIV>
                              <DIV>Chả dại gì em ước nó bằng vàng,
                              Trái tim em anh đã từng biết đấy.
                              Anh là người coi thường của cải,
                              Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.

                              Em cũng không mong nó giống mặt trời,
                              Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống,
                              Lại mình anh với đêm dài câm lặng,
                              Mà lòng anh xa cách với lòng em.

                              Em trở về đúng nghĩa trái tim,
                              Biết làm sống những hồng cầu đã chết,
                              Biết lấy lại những gì đã mất,
                              Biết rút gần khoảng cách của yêu tin.

                              Em trở về đúng nghĩa trái tim em,
                              Biết khao khát những điều anh mơ ước,
                              Biết xúc động qua nhiều nhận thức,
                              Biết yêu anh và biết được anh yêu.

                              Mùa thu nay sao bão giông nhiều ?
                              Những cửa sổ con tàu chẳng đóng ?
                              Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm ?
                              Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh.

                              Em lo âu trước xa tắp đường mình,
                              Trái tim đập những điều không thể nói,
                              Trái tim đập cồn cào cơn đói,
                              Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.

                              Em trở về đúng nghĩa trái tim em,
                              Là máu thịt, đời thường ai chẳng có,
                              Vẫn ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa,
                              Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.</DIV>
                              <HR SIZE=1>

                              Comment

                              • #75


                                <DIV></DIV>
                                <DIV> 74. ÁO LỤA HÀ ĐÔNG</DIV>
                                <DIV> Nguyên Sa</DIV>
                                <DIV></DIV>
                                <DIV>Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
                                Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
                                Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
                                Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng.

                                Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
                                Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
                                Linh hồn anh vội vã v ẽ chân dung
                                Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

                                Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
                                Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
                                Thơ học trò anh chất lại thành non
                                Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu.

                                Em không nói đã nghe lừng giai điệu
                                Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
                                Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
                                Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

                                Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
                                Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
                                Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
                                Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại.

                                Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
                                Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
                                Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
                                Những ngày thắng trên vai buồn bỗng nặng.

                                Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
                                Giữa hộ anh màu áo lụa Hà Đông
                                Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
                                Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.</DIV>

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom