• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • 100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

    1. NGUYÊN TIÊU
    Hồ Chí Minh
    Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên
    Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên
    Yên ba thâm xứ đàm quân sự
    Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.
    1948
    Nghĩa :
    RẰM THÁNG GIÊNG
    Đêm nay, rằm tháng giêng, trăng vừa tròn
    Nước sông xuân tiếp liền với màu trời xuân
    Giữa nơi khói sóng thăm thẳm bàn bạc việc quân
    Nửa đêm trở về, thuyền chở đầy ánh trăng .

    RẰM THÁNG GIÊNG
    Rằm xuân lồng lộng trăng soi
    Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân
    Giữa dòng bàn bạc việc quân
    Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.
    ( Xuân Thuỷ dịch )
    Similar Threads
  • #91


    <DIV> 90. BÊN MỘ CỤ NGUYỄN DU</DIV>
    <DIV> Vương Trọng</DIV>
    <DIV></DIV>
    <DIV>Tưởng rằng phận bạc Ðạm Tiên
    Ngờ đâu cụ Nguyễn Tiên Ðiền nằm đây
    Ngẩng trời cao, cúi đất dày
    Cắn môi tay nắm bàn tay của mình
    Một vùng cồn bãi trống trênh
    Cụ cùng thập loại chúng sinh nằm kề
    Hút tầm chẳng cánh hoa lê
    Bạch đàn đôi ngọn gió về nỉ non
    Xạc xào lá cỏ héo hon
    Bàn chân cát bụi, lối mòn nhỏ nhoi
    Lặng im bên nấm mộ rồi
    Chưa tin mình đã đến nơi mình tìm

    Không cành để gọi tiếng chim
    Không hoa cho bướm mang thêm nắng trời
    Không vầng cỏ ấm tay người
    Nén hương tảo mộ cắm rồi lại xiêu

    Thanh minh trong những câu Kiều
    Rưng rưng con đọc với chiều Nghi Xuân
    Cúi đầu tưởng nhớ vĩ nhân
    Phong trần còn để phong trần riêng ai
    Bao giờ cây súng rời vai
    Nung vôi, chở đá tượng đài xây lên
    Trái tim lớn giữa thiên nhiên
    Tình thương nối nhịp suốt nghìn năm xa...</DIV>

    Comment

    • #92


      <DIV> 91. NHỚ HUẾ QUÊ TÔI</DIV>
      <DIV> Thanh Tịnh</DIV>
      <DIV></DIV>
      <DIV>Sông núi vươn dài tiếp núi sông
      Cò bay thẳng cánh nối đồng không
      Có người bảo Huế xa, xa lắm
      Nhưng Huế quê tôi ở giữa lòng.

      Mười một năm trời mang Huế theo
      Đèo cao nắng tắt bóng cheo leo
      Giọng hò mái đẩy vờn mây núi
      Man mát sông Hương lướt đỉnh đèo

      Tôi gặp bao người xứ Huế xa
      Đèn khuya thức mãi chí xông pha
      Mở đường giải phóng về quê mẹ
      Dựng khắp non sông bóng xóm nhà

      Có bao người Huế không về nữa.
      Gửi đá ven rừng chép chiến công
      Có mồ liệt sỹ nâng lòng đất.
      Buồm phá Tam Giang gió thổi lồng.

      Nặng trĩu trăm năm bóng cổ thành
      Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh
      Cờ sao ngày ấy buồn cung cấm
      Sông nước xôn xao núi chuyển mình

      Bao độ thu về, thu lại qua
      Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa
      Mỗi lần phượng nở rung màu đỏ
      Càng giục canh sương rộn tiếng gà.</DIV>

      Comment

      • #93

        92. Màu Thời Gian

        Đoàn Phú Tứ


        Sớm nay tiếng chim thanh
        Trong gió xanh
        Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình

        Ngàn xưa không lạnh nữa, Tần Phi
        Ta lặng dâng nàng
        Trời mây phảng phất nhuốm thời gian

        Màu thời gian không xanh
        Màu thời gian tím ngát
        Hương thời gian không nồng
        Hương thời gian thanh thanh

        Tóc mây một món chiếc dao vàng
        Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
        Trăm năm tình cũ lìa không hận
        Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng

        Duyên trăm năm đứt đoạn
        Tình muôn thuở còn hương
        Hương thời gian thanh thanh
        Màu thời gian tím ngát

        Comment

        • #94


          <DIV>93. ĐÂY THÔN VỸ DẠ</DIV>
          <DIV> Hàn Mặc Tử</DIV>
          <DIV></DIV>
          <DIV>Sao anh không về chơi thôn Vĩ ?
          Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
          Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
          Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

          Gió theo lối gió, mây đường mây,
          Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
          Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
          Có chở trăng về kịp tối nay ?

          Mơ khách đường xa, khách đường xa
          Áo em trắng quá nhìn không ra...
          Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
          Ai biết tình ai có đậm đà ?</DIV>

          Comment

          • #95


            <DIV> 95. NHỚ VỢ</DIV>
            <DIV> Cầm Vĩnh Ui </DIV>
            <DIV></DIV>
            <DIV>Tôi nhớ vợ tôi lắm
            Xin được về hai ngày
            Nhà tôi ở Mường Lay
            Có con sông Nậm Rốm

            Ngày kia tôi sẽ đến
            Lại cầm súng được ngay
            Tôi càng bắn đúng Tây
            Vì tay có hơi vợ

            Cho tôi đi, đừng sợ
            Tôi không chết được đâu
            Vì vợ tôi lúc nào
            Cũng mong chồng mạnh khoẻ

            Cho tôi đi anh nhé
            Về ôm vợ hai đêm
            Vợ tôi nó sẽ khen
            Chồng em nên người giỏi

            Ngày kia tôi về tới
            Được đi đánh cái đồn
            Hay được đi chống càn
            Là thế nào cũng thắng

            Nếu có được trên tặng
            Cho một cái bằng khen
            Tôi sẽ rọc đôi liền
            Gửi cho vợ một nửa.</DIV>

            Comment

            • #96


              <DIV> 95. EM TẮM</DIV>
              <DIV> Bạc Văn Ùi</DIV>
              <DIV>Sao anh lại rình
              Trộm xem em tắm?
              Da của em ngần trắng
              Da của ái của êm
              Tay của em lấm lem
              Tay của than của bụi
              Tay của rừng của núi
              Tay của đất của nương.

              Em tắm xong lại sạch
              Vẫn ngát thơm hoa rừng
              Da của em trắng ngần
              Là của anh tất cả,
              Không phải người xa lạ
              Việc gì mà trộm xem!

              Em tắm suối giữa mường
              Tắm trong mối yêu thương
              Có anh đang đứng giữ
              Chớ để Tây đến mường.</DIV>

              Comment

              • #97


                <DIV> 96. MỘT NGÀY TA NGOÁI LẠI</DIV>
                <DIV> Đinh Thị Thu Vân</DIV>
                <DIV>Rồi sẽ có một ngày ta ngoái lại
                Bạn bè ơi, khi ấy có còn nhau
                Cơn lốc đời đưa đẩy bạn về đâu
                Ta ngoái lại tìm nhau, e mất dấu

                Ta ngoái lại tìm nhau, mong ẩn náu
                Góc bạn bè yên ấm cảm thông ơi
                Ta ngoái lại rụng rời đôi cánh mỏi
                Góc bạn bè tin cậy, bớt chơi vơi

                Ta ngoái lại tìm nhau, đừng sỏi đá
                Đừng dập vùi chi nữa trái tim hoang
                Thôi đừng nhớ đừng quên đừng xa vắng
                Xin một lần tha thứ thuở lang thang

                Tha thứ nhé bạn ơi ngày cay đắng
                Ta quẩn quanh nuôi giữ xót xa mình
                Tha thứ nhé những niềm vui không vóc dáng
                Thủa đam mêm bè bạn khuất xa dần…

                Rồi sẽ có một ngày, sau tháng ngày dâu bể
                Chúng mình cùng ngoái lại tìm nhau
                Ta nói yêu thương khi mắt đổi thay màu
                Bàn tay héo cầm lâu cho ấm mãi

                Trái tim héo, nụ cười xưa dẫu héo
                Chỉ xin đừng tàn lụi chút niềm tin
                Dẫu mong manh vụn vỡ chẳng nguyên lành
                Xin hãy có một ngày nhen nhúm lại.</DIV>

                Comment

                • #98

                  97. TỔ QUỐC BAO GIỜ ĐẸP THẾ NÀY CHĂNG

                  Chế Lan Viên


                  Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm!
                  Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?
                  - Chưa đâu! Và ngay cả trong những ngày đẹp nhất
                  Khi Nguyễn Trãi làm thơ và đánh giặc,
                  Nguyễn Du viết Kiều, đất nước hóa thành văn,
                  Khi Nguyễn Huệ cưỡi voi vào cửa Bắc.
                  Hưng Đạo diệt quân Nguyên trên sóng Bạch Đằng...
                  Những ngày tôi sống đây là ngày đẹp hơn tất cả
                  Dù mai sau đời muôn vạn lần hơn:
                  Trái cây rơi vào áo người ngắm quả,
                  Đường nhân loại đi qua bóng lá xanh rờn,
                  Mặt trời đến mỗi ngày như khách lạ,
                  Gặp mỗi mặt người đều muốn ghé môi hôn...
                  Cha ông xưa từng đấm nát tay trước cửa cuộc đời,
                  Cửa vẫn đóng và Đời im im khóa
                  Những pho tượng chùa Tây Phương không biết cách trả lời
                  Cả dân tộc đói nghèo trong rơm rạ
                  Văn Chiêu hồn từng thấm giọt mưa rơi!
                  Có phải cha ông đến sớm chăng và cháu con thì lại muộn?
                  Dẫu có bay giữa trăng sao cũng tiếc không được sống phút giây bây giờ
                  Buổi đất nước của Hùng Vương có Đảng,
                  Mỗi người dân đều được thấy Bác Hồ,
                  Thịt xương ta, giặc phơi ngoài bãi bắn
                  Lại tái sinh từ Pắc Bó, Ba Tơ...
                  Không ai có thể ngủ yên trong đời chật
                  Buổi thủy triều vẫy gọi những vầng trăng.
                  Mỗi gié lúa đều muốn thêm nhiều hạt,
                  Gỗ trăm cây đều muốn hóa nên trầm,
                  Mỗi chú bé đều nằm mơ ngựa sắt,
                  Mỗi con sông đều muốn hóa Bạch Đằng...
                  Ôi! Trường Sơn vĩ đại của ta ơi!
                  Ta tựa vào ngươi, kéo pháo lên đồi,
                  Ta tựa vào Đảng ta, lên tiếng hát,
                  Dưới chân ta, đến đầu hàng Đờ-cát,
                  Rồng năm móng vua quan thành bụi đất,
                  Mỗi trang thơ đều dội tiếng ta cười!
                  Đều lộng hương thơm những cánh đồng hợp tác
                  Chim cu gần, chim cu gáy xa xa...
                  Ruộng đoàn tụ nên người thôi chia cắt,
                  Đêm no ấm, giọng chèo khuya khoan nhặt,
                  Lúa thêm mùa khi lúa chín về ta.
                  Rồi với đôi tay trắng từ Đinh, Lý, Trần, Lê...
                  Đảng làm nên công nghiệp.
                  Điện trời ta là sóng nước sông Hồng
                  An Dương Vương hãy dậy cùng ta xây sắt thép,
                  Loa thành này có đẹp mắt Người chăng?
                  Ong bay nhà khu Tỉnh ủy Hưng Yên
                  Mật đồng bằng mùa nhãn ngọt môi em
                  Cây xanh ngắt đất bạc mầu Vĩnh Phúc...
                  Ôi! Cái thuở lòng ta yêu Tổ quốc
                  Hạnh phúc nào không hạnh phúc đầu tiên?
                  Ôi, cái buổi sinh thành và tái tạo
                  Khi thiếu súng và khi thì thiếu gạo
                  Nhưng phù sa đẻ ra những Cà Mau thịnh vượng mai sau.
                  Dẫu là Chúa cũng sinh từ ruột máu,
                  Ta đẻ ra đời, sao khỏi những cơn đau?
                  Hãy biết ơn vị muối của đời cho thơ chất mặn!
                  Ôi! Thương thay những thế kỷ vắng anh hùng,
                  Những đất nước thiếu người cầm thanh gươm nghìn cân ra trận,
                  Nhà thơ sinh đồng thời với mưa phùn và những buổi hoàng hôn,
                  Cả xứ sở trắng một màu mây trắng,
                  Ai biết mây trên trời buồn hơn hay thơ mặt đất buồn hơn?
                  Chọn thời mà sống chăng? Anh sẽ chọn năm nào đấy nhỉ?
                  - Cho tôi sinh ra buổi Đảng dựng xây đời,
                  Mắt được thấy dòng sông ra gặp bể,
                  Ta với mẻ thép gang đầu là lứa trẻ sinh đôi,
                  Nguyễn Văn Trỗi ra đi còn dạy chúng ta cười...
                  Cho tôi sinh giữa những ngày diệt Mỹ,
                  Vóc nhà thơ đứng ngang tầm chiến lũy
                  Bên những dũng sĩ đuổi xe tăng ngoài đồng và hạ trực thăng rơi.


                  Comment

                  • #99


                    <DIV> 98. BẾP LỬA</DIV>
                    <DIV> Bằng Việt</DIV>
                    <DIV></DIV>
                    <DIV>Một bếp lửa chờn vờn sương sớm,
                    Một bếp lửa ấp iu nồng đượm,
                    Cháu thương bà biết mấy nắng mưa.

                    Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói,
                    Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi,
                    Bố đi đánh xe khô rạc ngựa gầy.
                    Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu,
                    Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay.

                    Tám năm ròng cháu cùng bà nhóm lửa,
                    Tu hú kêu trên những cánh đồng xa.
                    Khi tu hú kêu bà còn nhớ không bà ?
                    Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế,
                    Tiếng tu hú sao mà tha thiết thế.
                    Mẹ cùng cha bận công tác không về,
                    Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe,
                    Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học,
                    Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc.
                    Tu hú ơi chẳng đến ở cùng bà,
                    Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa ?

                    Năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi,
                    Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụi,
                    Đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh.
                    Vẫn vững lòng, bà dặc cháu đinh ninh:
                    "Bố ở chiến khu bố còn việc bố,
                    Mày có viết thư chớ kể này kể nọ,
                    Cứ bảo nhà vẫn được bình yên".

                    Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen!
                    Một bếp lửa lòng bà luôn ủ sẵn,
                    Một bếp lửa chứa niềm tin dai dẳng,
                    Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa!

                    Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ,
                    Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm,
                    Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,
                    Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi,
                    Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui,
                    Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ.
                    Ôi kỳ lạ và thiêng liêng - bếp lửa!

                    Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu,
                    Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
                    Nhưng vẫn chẳng bao giờ quên nhắc nhở:
                    - Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa ?</DIV>
                    (1963)

                    Comment



                    • <DIV> 99. VƯỜN TRONG PHỐ</DIV>
                      <DIV> Lưu Quang Vũ</DIV>
                      <DIV>
                      <TABLE style="BORDER-COLLAPSE: collapse" cellPadding=0 width="100%">
                      <T>
                      <TR>
                      <TD colSpan=3 height=10></TD>
                      <TD style="-: url(/table_right.gif)" width=10 height=10></TD></TR>
                      <TR>
                      <TD style="-: url(/table_left.gif)" width=10></TD>
                      <TD colSpan=3>
                      <DIV id=Poem4647>Trong thành phố có một vườn cây mát
                      Trong triệu người có em của ta
                      Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật
                      Vào vườn rồi ong chẳng nhớ lối ra.

                      Vườn em là nơi đọng gió trời xa
                      Hoa tím chim kêu bàng thưa lá nắng
                      Con nhện đi về giăng tơ trắng
                      Trái tròn căng mập nhựa sinh sôi.

                      Nơi ban mai cỏ ướt sương rơi
                      Một hạt nhỏ mơ hồ trên má
                      Hơi lạnh nào ngón tay cầm se giá ?
                      Suốt cuộc đời cũng chẳng hiểu vì sao...

                      Nơi đêm khuya vọng lại tiếng còi tàu
                      Bỗng nhớ xa xôi những miền đất nước
                      Nơi bài hát lên đường ta hẹn ước
                      Nơi góc vườn ta để quên chùm hoa...

                      Nơi vòm lá rì rào xao động cơn mưa
                      Quả ngọt chín khi mùa ve lại đến
                      Những chân trời màu hồng những chân trời màu tím
                      Những ngôi sao bàng bạc cả hoàng hôn.

                      Nơi lá chuối che nghiêng như một cánh buồm
                      Cánh buồm xanh đi về trong hạnh phúc
                      Se sẽ chứ, không cánh buồm bay mất
                      Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi.

                      Dưa hấu bổ ra thơm suốt ngày dài
                      Em cũng mát lành như trái cây mùa hạ
                      Nước da nâu và nụ cười bỡ ngỡ
                      Em như cầu vồng bảy sắc hiện sau mưa.

                      Đến bây giờ đánh giặc anh đi xa
                      Nhìn lại mảnh vườn xưa thấy hẹp
                      Biết bao điều anh còn chưa nói được
                      Rối rít trong lòng một nỗi em em.

                      Rừng rậm đèo cao anh đã vượt lên
                      Theo tiếng gọi con tàu ngày bé dại
                      Vườn không níu được bước chân trở lại
                      Nhưng lá còn che mát suốt đường anh.

                      Mảnh vườn em vẫn là mảnh vườn xanh
                      Nơi ban đầu lòng ta ươm tổ mật
                      Nơi ta hái những chùm thơ thứ nhất
                      Nơi thu sang mây trắng vẫn bay về.</DIV>
                      (1967)

                      </TD></TR></T></TABLE></DIV>

                      Comment



                      • <DIV></DIV>
                        <DIV> 100. THƯƠNG VỢ</DIV>
                        <DIV> Trần Tế Xương</DIV>
                        <DIV></DIV>
                        <DIV>Quanh năm buôn bán ở mom sông,
                        Nuôi đủ năm con với một chồng.
                        Lặn lội thân cò khi quãng vắng,
                        Eo xèo mặt nước buổi đò đông.
                        Một duyên hai nợ, âu đành phận,
                        Năm nắng mười mưa, dám quản công.
                        Cha mẹ thói đời ăn ở bạc:
                        Có chồng hờ hững cũng như không!</DIV>

                        Comment


                        • NHỮNG BÀI THƠ HAY
                          <DIV></DIV>
                          <DIV>Đủ một trăm bài thơ hay nhất</DIV>
                          <DIV>Mời các bạn cùng nhau thưởng thức</DIV>
                          <DIV>Những bài thơ hay còn tiếp tục</DIV>
                          <DIV>Mong các bạn nhiệt tình đóng góp.</DIV>

                          Comment



                          • <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="98%" align=center>
                            <T>
                            <TR>
                            <TD width="100%" =s/bg_poem/bg_9.jpg height=100>
                            <CENTER>
                            <H3>Bây giờ</H3>Đồng Đức Bốn</CENTER></TD></TR>
                            <TR>
                            <TD>
                            <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="90%" align=center>
                            <T>
                            <TR>
                            <TD>
                            I
                            Bây giờ không thấy Thị Mầu
                            Nhưng con mắt ấy còn lâu mới già.
                            Mỗi lần cây cải nở hoa
                            Thì tôi lại nhớ người ta chưa về.
                            Mỗi lần cỏ dại trên đê
                            Chim ngói đi thả bùa mê khắp đồng.
                            Bây giờ em đi lấy chồng
                            Tôi giờ về lại bên sông tìm mình.
                            <DIV align=center>II</DIV>
                            <DIV align=center></DIV>
                            <DIV align=center>Bao nhiêu là thứ bùa mê
                            Cũng không bằng được nhà quê của mình.
                            Câu thơ nấp ở sân đình
                            Nhuộm trăng trăng sang, nhuộm tình tình đau.
                            Nhuộm buồn những hạt mưa mau
                            Thành sao nở trắng vuờn cau trước nhà.
                            Nhuộm hương của các loài hoa
                            Thành mơn mởn tóc đuôi gà cho em.
                            Câu ca mẹ hát như đùa
                            Chẳng mong thì bão cũng đi
                            Chẳng chờ thì nắng đương thì vẫn sang.
                            Đất nâu tưởng đã cũ càng
                            Tiếng chim trong bụi tre làng cứ non.
                            Có đi trên quãng đường mòn
                            Mới tin rùa tháp vẫn còn linh thiêng.
                            Mỗi người có một cõi riêng
                            Cũng như tiếng trống tiếng chiêng hội mùa.
                            Câu ca mẹ hát như đùa
                            Mà làn nước mặn đồng chua đổi đời.</DIV></TD>
                            <TD width=50 =s/bg_poem/bg_ver_6.jpg></TD></TR></T></TABLE></TD></TR></T></TABLE>

                            Comment



                            • <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="98%" align=center>
                              <T>
                              <TR>
                              <TD width="100%" =s/bg_poem/bg_8.jpg height=100>
                              <CENTER>
                              <H3>Lá Diêu Bông </H3>Hoàng Cầm</CENTER></TD></TR>
                              <TR>
                              <TD>
                              <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="90%" align=center>
                              <T>
                              <TR>
                              <TD>Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
                              Chị thẩn thơ đi tìm
                              Đồng chiều
                              Cuống rạ

                              Chị bảo
                              Đứa nào tìm được Lá Diêu bông
                              Từ nay ta gọi là chồng

                              Hai ngày Em tìm thấy Lá
                              Chị chau mày
                              Đâu phải Lá Diêu bông

                              Mùa đông sau Em tìm thấy Lá
                              Chị lắc đầu
                              trông nắng vãn bên sông

                              Ngày cưới Chị
                              Em tìm thấy Lá
                              Chị cười xe chỉ ấm trôn kim

                              Chị ba con
                              Em tìm thấy Lá
                              Xòe tay phủ mặt Chị không nhìn

                              Từ thuở ấy
                              Em cầm chiếc Lá
                              đi đầu non cuối bể
                              Gió quê vi vút gọi
                              Diêu bông hời...
                              ...ới Diêu bông...!</TD>
                              <TD width=50 =s/bg_poem/bg_ver_6.jpg></TD></TR></T></TABLE></TD></TR></T></TABLE>

                              Comment



                              • <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="98%" align=center>
                                <T>
                                <TR>
                                <TD width="100%" =s/bg_poem/bg_4.jpg height=100>
                                <CENTER>
                                <H3>Sáng tháng Năm</H3>Tố Hữu</CENTER></TD></TR>
                                <TR>
                                <TD>
                                <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="90%" align=center>
                                <T>
                                <TR>
                                <TD>



                                <TD style="-: url(/table_left.gif)" width=10></TD>
                                <TD colSpan=3>



                                <DIV id=Poem549>
                                <DIV id=Poem549>Vui sao một sáng tháng Năm
                                Đường về Việt Bắc lên thăm Bác Hồ
                                Suối dài xanh mướt nương ngô
                                Bốn phương lồng lộng thủ đô gió ngàn...

                                Bác kêu con đến bên bàn
                                Bác ngồi Bác viết nhà sàn đơn sơ
                                Con bồ câu trắng ngây thơ
                                Nó đi tìm thóc quanh bồ công văn
                                Lát rồi, chim nhé, chim ăn
                                Bác Hồ còn bận khách văn đến nhà

                                Bàn tay con nắm tay cha
                                Bàn tay Bác ấm vào da vào lòng.
                                Bác ngồi đó, lớn mênh mông
                                Trời xanh biển rộng ruộng đồng nước non...
                                Bác Hồ, cha của chúng con
                                Hồn của muôn hồn
                                Cho con được ôm hôn má Bác
                                Cho con hôn mái đầu tóc bạc
                                Hôn chòm râu mát rượi hoà bình!

                                Ôi cái tên kính yêu Hồ Chí Minh!
                                Trong sáng lòng anh du kích
                                Nửa đêm bôn tập diệt đồn
                                Vững tay người chiến sĩ nông thôn
                                Bắt sỏi đá phải thành sắn gạo
                                Anh thợ, má anh vàng thuốc pháp
                                Cánh tay anh dày sẹo lửa gang
                                Ôi những em đốt đuốc đến trường làng
                                Và các chị dân công mòn đêm vận tải!
                                Các anh chị, các em ơi, có phải
                                Mỗi khi lòng ta xao xuyến rung rinh
                                Môi ta thầm kêu Bác: Hồ Chí Minh!
                                Và mỗi trận, mỗi mùa vui thắng lợi
                                Ta lớn cao lên, bay bổng diệu kỳ
                                Trên đường dài, hai cánh đỡ ta đi...

                                Bác Hồ đó, là lòng ta yên tĩnh
                                Ôi người cha đôi mắt mẹ hiền sao!
                                Giọng của Người, không phải sấm trên cao
                                Thấm từng tiếng, ấm vào lòng mong ước
                                Con nghe Bác, tưởng nghe lời non nước
                                Tiếng ngày xưa và cả tiếng mai sau...

                                Bác Hồ đó, chiếc áo nâu giản dị
                                Màu quê hương bền bỉ đậm đà
                                Ta bên Người, Người tỏa sáng trong ta
                                Ta bỗng lớn ở bên Người một chút...
                                Bác Hồ đó, ung dung châm lửa hút
                                Trán mênh mông, thanh thản một vùng trời.
                                Không gì vui bằng mắt Bác Hồ cười
                                Quên tuổi già, tươi mãi tuổi đôi mươi!
                                Người rực rỡ một mặt trời cách mạng
                                Mà đế quốc là loài dơi hốt hoảng
                                Đêm tàn bay chập choạng dưới chân Người.

                                Hồ Chí Minh
                                Người ở khắp nơi nơi

                                Hồn biển lớn đón muôn lời thủ thỉ
                                Lắng từng câu, từng ý chưa thành
                                Người là Cha, là Bác, là Anh
                                Quả tim lớn lọc trăm dòng máu nhỏ
                                Người ngồi đó, với cây chì đỏ
                                Vạch đường đi, từng bước, từng giờ...

                                Không gì vinh bằng chiến đấu dưới cờ
                                Đảng chói lọi Hồ Chí Minh vĩ đại!
                                Con nhớ hết mỗi lời Người dạy:
                                Kháng chiến gian nan, kháng chiến trường kỳ
                                Bác bảo đi, là đi
                                Bác bảo thắng, là thắng
                                Việt Nam có Bác Hồ
                                Thế giới có Xta-lin
                                Việt Nam phải tự do
                                Thế giới phải hoà bình!
                                Chúng con chiến đấu hy sinh
                                Tấm lòng son sắt, đinh ninh lời thề.

                                Bắt tay Bác tiễn ra về
                                Nhớ hoài buổi sáng mùa hè chiến khu...</DIV></DIV>



                                (5-1951)</TD></TR></T></TABLE></TD></TR></T></TABLE>

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom