• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • 100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

    1. NGUYÊN TIÊU
    Hồ Chí Minh
    Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên
    Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên
    Yên ba thâm xứ đàm quân sự
    Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.
    1948
    Nghĩa :
    RẰM THÁNG GIÊNG
    Đêm nay, rằm tháng giêng, trăng vừa tròn
    Nước sông xuân tiếp liền với màu trời xuân
    Giữa nơi khói sóng thăm thẳm bàn bạc việc quân
    Nửa đêm trở về, thuyền chở đầy ánh trăng .

    RẰM THÁNG GIÊNG
    Rằm xuân lồng lộng trăng soi
    Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân
    Giữa dòng bàn bạc việc quân
    Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.
    ( Xuân Thuỷ dịch )
    Similar Threads
  • #46


    <DIV> 45. GỬI BÁC TRẦN NHUẬN MINH</DIV>
    <DIV>Trần Đăng Khoa</DIV>
    <DIV></DIV>
    <DIV>
    <TABLE style="BORDER-COLLAPSE: collapse" cellPadding=0 width="100%">
    <T>
    <TR>
    <TD colSpan=3>
    <DIV id=Poem10379>Bỏ làng ra thành phố
    Hai anh em thợ cày
    Thân cũng như hoa cỏ
    Hồn gửi vào gió mây

    Người bảo bác theo Đỗ
    Em phải học Lý thôi
    Bác đã bay dưới đất
    Em đành đi trên giời

    Bác âm thầm chìm nổi
    Cùng kiếp người lang thang
    Em lông nhông bầu bạn
    Với kiến đen chó vàng

    Bao nhiêu là giun dế
    Đã khiêng vác em lên
    Tên tuổi em xủng xoảng
    Những mõ ran trống rền…

    Bác làm bông lau tàn
    Thả hồn vào hoang vắng
    Khi buồn thì hát ca
    Lúc vui thì im lặng

    Em quấy bầu trăng gió
    Bác gánh bao nỗi người
    Sánh đôi mà đơn độc
    Đi mang mang trong đời

    Giờ thì em đã chán
    Những vinh quang hão huyền
    Muốn làm làn mây trắng
    Bay cho chiều bình yên

    Trả niềm vui cho cỏ
    Trả nỗi buồn cho cây
    Lại áo tơi nón là
    Ta về với luống cày
    Đất trời thì chật hẹp
    Làng quê thì mênh mông
    Thung thăng em với bác
    Ta cưỡi thơ ra đồng.</DIV></TD>
    <TD style="-: url(/table_right.gif)" width=10></TD></TR>
    <TR>
    <TD style="-: url(/table_left.gif)" width=10 height=10></TD>
    <TD colSpan=3 height=10></TD></TR></T></TABLE></DIV>

    Comment

    • #47


      <DIV> 46. THU ĐIẾU</DIV>
      <DIV> Nguyễn Khuyến</DIV>
      <DIV></DIV>
      <DIV>Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
      Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
      Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
      Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
      Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
      Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
      Tựa gối, buông cần lâu chẳng được,
      Cá đâu đớp động dưới chân bèo.</DIV>

      Comment

      • #48


        <DIV> 47. BẾN MY LĂNG</DIV>
        <DIV> Yến Lan</DIV>
        <DIV></DIV>
        <DIV>Bến My Lăng nằm không, thuyền đợi khách,
        Rượu hết rồi, ông lái chẳng buông câu.
        Trăng thì đầy rơi vàng trên mặt sách,
        Ông lái buồn để gió lén mơn râu.

        Ông không muốn run người ra tiếng địch,
        Chở mãi hồn lên tắm bến trăng cao.
        Vì đìu hiu, đìu hiu, trời tĩnh mịch,
        Trời võ vàng, trời thiếu những vì sao.

        Trôi quanh thuyền, những lá vàng quá lạnh
        Tơ vương trời, nhưng chỉ rải trăng trăng,
        Chiều ngui ngút dài trôi về nẻo quạnh,
        Để đêm buồn vây phủ bến Má Lăng

        Nhưng đêm kia đến một chàng kỵ mã,
        Nhúng đầy trăng màu áo ngọc lưu ly,
        Chàng gọi đò, gọi đò như hối hả
        Sợ trăng vàng rơi khuất lối chưa đi.

        Ông lão vẫn say trăng, đầu gối sách,
        Để thuyền hồn bơi khỏi bến My Lăng.
        Tiếng gọi đò, gọi đò như oán trách,
        Gọi đò thôi run rẩy cả ngành trăng.

        Bến My Lăng còn lạnh, bến My Lăng
        Ông lái buồn đợi khách suốt bao trăng.</DIV>

        Comment

        • #49

          48. THÁP CHÀM
          <DIV> Văn Lê</DIV>
          <DIV></DIV>
          <DIV>Ngút ngàn ở giữa rừng xanh
          Hiện lên ngọn tháp một mình cô đơn
          Người xưa đã chọn mặt tường
          Để lưu giữ lấy tâm hồn thiêng liêng

          Nắng chiều ngọn tháp đổ nghiêng
          Thời gian ăn rỗng cả viên gạch hồng
          Vậy mà trong thớ đất nung
          Vẫn còn in đậm chân dung con người

          Còn đây vũ nữ lả lơi
          Trăm năm vẫn múa không người lại xem
          Thần tình yêu nép bên thềm
          Mũi tên số phận chưa tìm đích bay

          Còn đây một mẩu cánh tay
          Một bàn chân gãy, một cây gươm cùn
          Một con ngựa mất yên cương
          Một cây cung cháy, lửa cồn xung quanh

          Những gì thuộc của chiến tranh
          Chẳng còn giữ được nguyên lành, lạ không!
          Bao năm gió táp mưa rừng
          Vẫn không xóa được chân dung con người

          Để chiều nay trước mắt tôi
          Một người múa với một người đứng xem
          Vô tư như một ngọn đèn
          Tháp Chàm lặng lẽ sáng lên giữa rừng.</DIV>

          Comment

          • #50


            <DIV> 49. ÔNG ĐỒ</DIV>
            <DIV> Vũ Đình Liên</DIV>
            <DIV>Mỗi năm hoa đào nở
            Lại thấy ông đồ già
            Bày mực tàu, giấy đỏ
            Bên phố đông người qua

            Bao nhiêu người thuê viết
            Tấm tắc ngợi khen tài
            Hoa tay thảo những nét
            Như phượng múa, rồng bay

            Nhưng mỗi năm, mỗi vắng
            Người thuê viết nay đâu
            Giấy đỏ buồn không thắm
            Mực đọng trong nghiên sầu

            Ông đồ vẫn ngồi đấy
            Qua đường không ai hay
            Lá vàng rơi trên giấy
            Ngoài trời mưa bụi bay

            Năm nay đào lại nở
            Không thấy ông đồ xưa
            Những người muôn năm cũ
            Hồn ở đâu bây giờ ?</DIV>

            Comment

            • #51


              <DIV> 50. ĐÈO CẢ</DIV>
              <DIV> Hữu Loan</DIV>
              <DIV></DIV>
              <DIV>Đèo Cả!
              Đèo Cả!
              Núi cao ngất!
              Mây trời Ai Lao
              Sầu đại dương
              Dặm về heo hút
              Đá bia mù sương!
              Bên quán hồng quân
              Người
              Ngựa
              Mỏi
              Nhìn dốc
              Ngồi than
              Thương
              ai
              lên đường
              Chầy ngày
              Lạc giữa núi
              Sau chân
              Lối vàng xanh tuôn
              Dưới cây
              Bên suối độc
              Cheo leo
              Chòi canh
              Như biên cương.
              Tức
              Râu
              trùm
              vai rộng
              Không nhận ra
              người làng
              Rau khe
              Cơm vắt
              Áo phai màu chiến trường
              Ngày thêm
              Vượn hú
              Đêm canh
              Gặp hùm
              Lang thang!
              Gian nguy
              Lòng không nhạt
              Căm thù trăm năm xa
              Máu nghiêng sôi dào dạt
              Từ nguồn thiêng
              Ông cha.
              - Cầu xây chiến lũy ngất
              Đây hình hài thiên hoa!
              - Xâm lăng!
              - Xâm lăng!
              Súng
              Thèm
              Gươm
              Khát
              - Ai ngâm
              Lung lay
              Đêm quê nhà!
              Nhớ về thăm Đèo Cả
              Hậu phương từ rất xa
              Ăn với nhau
              Bữa heo rừng
              Công thui
              Chấm muối
              Ngủ với nhau
              Sạp rừng
              Nửa tối
              Biệt nhau
              Rừng hoang
              Canh gà
              Râu ngược
              Chào nhau
              Bên vách núi
              Giặc từ Vũng Rô bắn tới
              Giặc từ trong tràn ra
              Nhưng Đèo Cả
              Vẫn
              Giữ
              Vững
              Chân đèo Nam
              Máu giặc
              Mấy lần
              Nắng khô
              Sau mỗi lần thắng
              Những người trấn Đèo Cả
              Về bên suối
              Đánh cờ
              Người hái cam rừng
              Ăn nheo mắt
              Người vá áo
              Thiếu kim
              Mài sắt
              Người đập mảnh chai
              Vểnh cằm
              Cạo râu...
              Suối mang bóng người
              Soi
              Những
              Về
              Đâu ?!</DIV>
              (1946)

              Comment

              • #52


                <DIV> 51. VIẾNG BẠN</DIV>
                <DIV>Hoàng Lộc</DIV>
                <DIV>Hôm qua còn theo anh
                Đi ra đường quốc lộ
                Hôm nay đã chặthơ cành
                Đắp cho người dưới mộ

                Đứa nào bắn anh đó
                Súng nào nhằm trúng anh
                Khôn thiêng xin chỉ mặt
                Gọi tên nó ra anh!

                Tên nó là đế quốc
                Tên nó là thực dân
                Nó là thằng thổ phỉ
                Hay là đứa Việt gian?

                Khóc anh không nước mắt
                Mà lòng đau như thắt
                Gọi anh chửa thành lời
                Mà hàm răng dính chặt

                Ở đây không gỗ ván
                Vùi anh trong tấm chăn
                Của đồng bào Cửa Ngăn
                Tặng tôi ngày phân tán

                Mai mốt bên cửa rừng
                Anh có nghe súng nổ
                Là chúng tôi đang cố
                Tiêu diệt kẻ thù chung.</DIV>

                Comment

                • #53


                  <DIV> 52. TIẾNG THU</DIV>
                  <DIV> Lưu Trọng Lư</DIV>
                  <DIV></DIV>
                  <DIV>Em không nghe mùa thu,
                  Dưới trăng mờ thổn thức ?

                  Em không nghe rạo rực,
                  Hình ảnh kẻ chinh phu,
                  Trong lòng người cô phụ ?

                  Em không nghe rừng thu,
                  Lá thu kêu xào xạc,
                  Con nai vàng ngơ ngác,
                  Đạp trên lá vàng khô ?</DIV>
                  (Tiếng thu - 1939)

                  Comment

                  • #54


                    <DIV> 53. NHỚ RỪNG</DIV>
                    <DIV> Thế Lữ</DIV>
                    <DIV></DIV>
                    <DIV>(Lời con Hổ ở vườn Bách thú,
                    Tặng Nguyễn Tường Tam)

                    Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt,
                    Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
                    Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
                    Giương mắt bé riễu oai linh rừng thẳm,
                    Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm,
                    Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.
                    Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
                    Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

                    Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,
                    Thủa tung hoành hống hách những ngày xưa.
                    Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,
                    Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
                    Với khi thét khúc trường ca dữ dội,
                    Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng,
                    Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
                    Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc.
                    Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc,
                    Là khiến cho mọi vật đều im hơi,
                    Ta biết ta chúa tể muôn của loài
                    Giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi.

                    Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,
                    Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan ?
                    Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn,
                    Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới ?
                    Đâu những bình minh cây xanh nắng gội,
                    Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng ?
                    Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng.
                    Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt,
                    Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật ?
                    -- Than ôi! thời oanh liệt nay còn đâu ?

                    Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu,
                    Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
                    Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
                    Hoa chăm, cỏ sén, lối phẳng cây trồng;
                    Giải nước đen giả suối, chẳng thông giòng
                    Len dưới nách những mô gò thấp kém;
                    Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm,
                    Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
                    Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.

                    Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!
                    Là nơi giống hầm thiêng ta ngự trị.
                    Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa
                    Nơi ta không còn được thấy bao giờ
                    Có biết chăng trong những ngày ngao ngán,
                    Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn
                    Để hồn ta phảng phất được gần ngươi,
                    -- Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!</DIV>
                    (1936)

                    Comment

                    • #55


                      <DIV> 54. MỘT VỊ TƯỚNG VỀ HƯU</DIV>
                      <DIV></DIV>
                      <DIV> Nguyễn Đức Mậu</DIV>
                      <DIV></DIV>
                      <DIV>Thôi, đã dứt đường binh nghiệp
                      Tuổi hưu rồi bác ở quê
                      Chạnh nhớ bạn bè thuở trước
                      Cùng đi có đứa không về

                      Người vợ tuổi già như bác
                      Miếng trầu nhai dập chiều mưa
                      Hồi son trẻ xa nhau mãi
                      Giờ thương biết mấy cho vừa

                      Huân chương xếp vào góc tủ
                      Nay hàm tướng tá mà chi
                      Tuổi già công danh xem nhẹ
                      Cuộc đời như nước trôi đi

                      Thuở trước bạn cùng súng đạn
                      Nay khuây hàng xóm bạn già
                      Bao dốc bao rừng đã vượt
                      Lối mòn quanh quẩn vào ra

                      Ngày đi khuất bóng mẹ cha
                      Ngày về sửa sang mộ cũ
                      Âm thầm một tấc đất sâu
                      Hương khói tỏ mờ mầu cỏ

                      Ngôi nhà nắng mưa vẫn đó
                      Ðàn con mỗi đứa một nơi
                      Nếu không có trẻ hàng xóm
                      Tuổi già hẳn nhiều đơn côi

                      Những đêm gió thổi buốt trời
                      Vết thương cũ còn đau nhức
                      Ôi sư đoàn xưa giờ đâu
                      Người cũ, ai còn, ai mất?

                      Về hưu giờ thôi quyền chức
                      Ai người nhớ bác lại chơi
                      Ai kẻ xa lòng, tránh mặt
                      Niềm riêng một mảnh trăng trời...
                      </DIV>

                      Comment

                      • #56


                        <DIV> 55. NHỮNG MÙA TRĂNG MONG CHỜ</DIV>
                        <DIV> Lê Thị Mây</DIV>
                        <DIV></DIV>
                        <DIV>Thư anh tin ngày về
                        Cho vầng trăng hẹn mọc
                        Trong ngần cao hoa thơm
                        Mây chớm màu tha thiết

                        Trăng non nghiêng qua rồi
                        Bom rung vầng trăng khuyết
                        Xô thuyền trong xa xôi
                        Giữa gập nghềnh núi biếc

                        Anh khoác balô về
                        Ðất trời dồn chật lại
                        Em tái nhợt niềm vui
                        Như trăng mọc ban ngày

                        Gặp nhau tròn mùa trăng
                        Em trẻ như bầu trời
                        Vòng tay anh đằm thắm
                        Giầu lời ru trên môi

                        Mai lại tiễn xa nhau
                        Vầng trăng cong chẽn lúa
                        Ðêm đêm chín ngàn sao
                        Rỏ vào tim giọt lửa

                        Mong chờ em mong chờ
                        Vầng trăng xinh ... gương mặt
                        Sáng sáng đầy theo anh
                        Suốt chặng đường đánh giặc.</DIV>

                        Comment

                        • #57

                          56. DẶN CON
                          <DIV> Trần Nhuận Minh</DIV>
                          <DIV>Chẳng ai muốn làm hành khất
                          Tội trời đày ở nhân gian
                          Con không được cười giễu họ
                          Dù họ hôi hám úa tàn

                          Nhà mình sát đường, họ đến
                          Có cho thì có là bao
                          Con không bao giờ được hỏi
                          Quê hương họ ở nơi nào

                          Con chó nhà mình rất hư
                          Cứ thấy ăn mày là cắn
                          Con phải răn dạy nó đi
                          Nếu không thì con đem bán

                          Mình tạm gọi là no ấm
                          Ai biết cơ trời vần xoay
                          Lòng tốt gửi vào thiên hạ
                          Biết đâu nuôi bố sau này...</DIV>
                          (Cửa Lục Thủy 13–11–1991)

                          Comment

                          • #58


                            <DIV> 57. HỘI LIM</DIV>
                            <DIV> Vũ Đình Minh</DIV>
                            <DIV></DIV>
                            <DIV>Tôi trót biết đời riêng em trắc trở,
                            Nên hội này em hát chẳng vô tư!
                            Nón thúng quai thao em thẹn thùng che má,
                            Hát đắm say cho đứt ruột gan người.
                            Hát như thể cuộc đời toàn nhàn hạ,
                            Chỉ để yêu, để nhớ, để thương thôi.
                            Xin gió lạnh đừng lật nghiêng vành nón,
                            Kẻo tôi nhìn thấy nước mắt em rơi...</DIV>
                            1988

                            Comment

                            • #59


                              <DIV> 58. KHÓC NGƯỜI VỢ HIỀN</DIV>
                              <DIV> Tú Mỡ</DIV>
                              <DIV></DIV>
                              <DIV>Bà Tú ơi! Bà Tú ơi!
                              Té ra bà đã qua đời, thực ư ?
                              Tôi cứ tưởng nằm mơ quái ác,
                              Vùng dậy là tỉnh giấc chiêm bao
                              Tỉnh dậy, nào thấy đâu nào,
                              Nào đâu bóng dáng ra vào hôm maị
                              Đâu bóng dáng con người thùy mị,
                              Tuy tuổi già xấp xỉ bảy mươi,
                              Vần còn khỏe mạnh, vui tươi,
                              Le te, nhanh nhẹn như thời xuân xanh.
                              Nhìn sau lưng vô tình cứ ngỡ
                              Một cô nào thiếu nữ thanh tân.
                              Vậy mà cái chết bất thần
                              Cướp ba1 đi mất, vô ngần xót xa!
                              Kể từ thuở đôi ta kết tóc,
                              Thấm thoát gần năm chục năm qua
                              Thủy chung chồng thuận vợ hòa,
                              Gia đình hạnh phúc thật là ấm êm.

                              Tôi được bà vợ hiền thuần thục,
                              Cảm thấy mình tốt phúc bao nhiêu!
                              Đôi ta cùng một cảnh nghèo,
                              Đạo chồng vợ lấy chữ yêu làm nền.
                              Nhớ khi giường bệnh đã nằm,
                              Bà còn thủ thỉ tình thâm thương chồng
                              "Tôi mà chết thì ông sẽ khổ,
                              Vì, cứ theo câu cổ ngữ ta
                              Xưa nay con cái nuôi cha
                              Cũng không chu đáo bằng bà nuôi ông."
                              Bà ơi, hãy dầu lòng yên dạ,
                              Giấc nghìn thu cho th?o vong hồn,
                              Bà đi, đã có dâu con,
                              Một lòng phụng dưỡng, chăm nom bố già.

                              Tôi có khổ, âu là chỉ khổ
                              Vì thiếu bà, nhà cửa vắng tanh,
                              Khổ khi thức giấc tàn canh
                              Bên giường trống trải một mình nằm trơ.
                              Khổ nhớ lại sớm trưa ngày trước
                              Pha ấm trà chén nước mời nhau.
                              Giờ tôi chẳng thấy bà đâu,
                              Bên bàn thờ nhắp chén sầu đầy vơi...

                              Khổ những lúc ra sân mê tỉnh
                              Ngắm vườn nhà thấy cảnh thênh thang,
                              Mà bà khuất núi cho đang,
                              Quả cau tươi, látrầu vàng ai xơi ?
                              Khổ trông thấy cái cơi còn đó,
                              Đã khô trầu, khô vỏ, khô cau.
                              Ba thước đất đã vùi sâu
                              Cặp môi cắn chỉ ăn trầu đỏ tươi
                              Ngẫm: cảnh già cuộc đời sung sướng,
                              Tưởng vợ chồng còn hưởng dài lâu
                              Không ngờ con tạo cơ cầu,
                              Bà đi, để tủi dể sầu cho tôi

                              Ôi! Duyên nợ thế thôi là hết,
                              Năm mu_ơi năm thám thiết yêu nhau!
                              Bà về trước, tôi về sau
                              Thôi đành tạm biệt, nuốt sầu gượng vui
                              Bà đi rồi nhưng tôi phải ở,
                              Công việc đời còn dở tí thôi,
                              Bao giờ nhiệm vụ xong xuôi,
                              Về nơi cực lạc, lại tôi với bà...</DIV>
                              (19-11-1968)

                              Comment

                              • #60


                                <DIV> 59. CUỘC CHIA LY MÀU ĐỎ</DIV>
                                <DIV>Nguyễn Mỹ</DIV>
                                <DIV></DIV>
                                <DIV>Ðó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
                                Tươi như cánh nhạn lai sắc hồng
                                Trưa một ngày sắp ngả sang đông
                                Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ

                                Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
                                Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa
                                Chồng của cô sắp sửa đi xa
                                Cùng đi với nhiều đồng chí nữa

                                Chiếc áo đỏ rực như than lửa
                                Cháy không nguôi trước cảnh chia ly
                                Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
                                Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy.
                                Không che được nước mắt cô đã chảy
                                Những giọt lonh lanh nóng bỏng sáng ngời
                                Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
                                Và rạng đông đang bừng trên nét mặt
                                - Một rạng đông với màu hồng ngọc

                                Cây si xanh gọi họ đến ngồi
                                Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai
                                Ngày mai sẽ là ngày sum họp
                                Ðã toả sáng những tâm hồn cao đẹp!
                                Nắng vẫn còn ngời trên những lá cây si
                                Và người chồng ấy đã ra đi...

                                Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế
                                Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ
                                Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào
                                "Khi tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau..."

                                Tôi biết cái màu đỏ ấy
                                Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy
                                Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi
                                Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người
                                Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp
                                Một làng xa giữa đêm gió rét...
                                Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi
                                Như không hề có cuộc chia ly...</DIV>
                                (9-1964)

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom