• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • 100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

    1. NGUYÊN TIÊU
    Hồ Chí Minh
    Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên
    Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên
    Yên ba thâm xứ đàm quân sự
    Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.
    1948
    Nghĩa :
    RẰM THÁNG GIÊNG
    Đêm nay, rằm tháng giêng, trăng vừa tròn
    Nước sông xuân tiếp liền với màu trời xuân
    Giữa nơi khói sóng thăm thẳm bàn bạc việc quân
    Nửa đêm trở về, thuyền chở đầy ánh trăng .

    RẰM THÁNG GIÊNG
    Rằm xuân lồng lộng trăng soi
    Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân
    Giữa dòng bàn bạc việc quân
    Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.
    ( Xuân Thuỷ dịch )
    Similar Threads
  • #31


    <TABLE style="BORDER-COLLAPSE: collapse" cellPadding=0 width="100%"><T>
    <T>
    <TR>
    <TD colSpan=3>
    <DIV id=Poem10541> 31. TRỞ VỀ QUE NỘI</DIV>
    <DIV> Ca Hiến Lê</DIV>
    <DIV></DIV>
    <DIV>Ôi quê hương xanh biếc bóng dừa
    Có ngờ đâu hôm nay ta trở lại
    Quê hương ta tất cả vẫn còn đây
    Dù người thân đã ngã xuống đất này
    Ta lại gặp những mặt người ta yêu biết mấy
    Ta nhìn ta, ta ngắm, ta say
    Ta run run nắm những bàn tay
    Thương nhó dồn trong tay ta nóng bỏng.

    Đây rồi đoạn đường xưa
    Nơi ta vẫn thường đi trong mộng
    Kẽo kẹt nhà ai tiếng võng trưa
    Ầu ơ... thương nhớ lắm
    Ơi nhũng bông trang trắng, những bông trang hồng.
    Như tấm lòng em trong trắng thủy chung
    Như trái tim em đẹp màu đỏ thắm
    Con sông nhỏ tuổi thơ ta đã tắm
    Vẫn còn đây nước chẳng đổi dòng
    Hoa lục bình tím cả bờ sông.

    Mẹ lưng còng tóc bạc
    Ngậm ngùi kể chuyện ta nghe
    Tám em bé chết vì bom xăng đặc
    Trên đường đi học trở về.
    Giặc giết mười người trong một ấp
    Bà con khiêng xác chất đầy ghe

    Chở lên Bến Tre đấu tranh với giặc
    Làng ta mấy lần bom giội nát
    Dừa ngã ngổn ngang, xơ xác bờ tre,
    Mẹ dựng tạm mái lêu che mưa che gió.
    Ta có ngờ đâu mái lều của mẹ
    Dưới lớp đất kia ngọn lửa vẫn còn
    Mẹ ta tần tảo sớm hôm
    Nuôi các anh ta dười hầm bí mật
    Cả đời mẹ hy sinh gan góc
    Hai mươi năm giữ đất, giữ làng
    Ôi mẹ là bà mẹ miền Nam.
    Ta có ngờ đâu em ta đấy
    Dưới mái lều kia em đã lớn lên
    Em đệp lắm như mùa xuân bừng dậy
    Súng trên vai cũng đẹp như em
    Em ơi! Sao tóc em thơm vậy
    Hay em vừa đi qua vườn sầu riêng
    Ta yêu giọng em cười trong trẻo
    Ngọt ngào như nước dừa xiêm

    Yêu dáng em đi qua cầu tre lắt lẻo
    Dịu dàng như những nàng tiên
    Em là du kích, em là giao liên
    Em là chính quê hương ta đó
    Mười một năm rồi ta nhớ, ta thương

    Đêm đầu tiên ta ngủ giữa quê hương
    Sao thấy lòng ấm lạ
    Dù ngoài trời tầm tã mưa tuôn
    Tiếng đại bác gầm rung vách lá
    Ôi quê hương ta đẹp quá!
    Dù trên đường còn những hố bom
    Dù áo em vẫn còn mảnh vá
    Chỉ có trái tim chung thủy, sắt son
    Và khẩu súng trong tay cháy bỏng căm hờn.</DIV>
    (9-1965)</TD>
    <TD width=10></TD></TR>
    <TR>
    <TD width=10 height=10></TD>
    <TD colSpan=3 height=10></TD>
    <TD width=10 height=10></TD></TR>
    <TR>
    <TD width=10 height=1 ="#94bbe7"></TD>
    <TD width=50 height=1 ="#94bbe7"></TD>
    <TD height=1 ="#94bbe7"></TD>
    <TD width=50 height=1 ="#94bbe7"></TD>
    <TD width=10 height=1 ="#94bbe7"></TD></TR></T></T></TABLE>



    Edited by: BS QUANG

    Comment

    • #32


      <DIV> 32. ĐÊM MƯA</DIV>
      <DIV> TÔ HOÀN</DIV>
      <DIV></DIV>
      <DIV>Con về thăm mẹ, đêm mưa
      Mới hay nhà dột, gió lùa bốn bên

      Mưa rơi sợi thẳng, sợi xiên
      Cứ nhằm vào mẹ những đêm trắng trời

      Con đi đánh giặc suốt đời
      Vẫn không che được một nơi mẹ nằm.</DIV>

      Comment

      • #33


        <DIV id=Poem9730> 33. NHỮNG ĐỨA TRẺ CHƠI TRƯỚC CỬA ĐỀN</DIV>
        <DIV> THI HOÀNG</DIV>
        <DIV></DIV>
        <DIV>Ông từ giữ đền ơi xin ông đấy
        Chấp với bọn trẻ ranh rửng mỡ làm gì
        Thế là ông cười rồi ông nhỉ
        Cho chúng nó chơi đừng đuổi chúng đi.

        Này thằng Tâm con nhà bố Tầm
        Trước cửa đền xin đừng giồng cây chuối
        Lại còn hét như giặc cái
        Con bé cái Nhân con bà Nhẫn kia.

        Những mắt cười vê tít lại cứ như sợi chỉ
        Gạch sân đền ấm lên ửng má
        Tiếng trẻ con non màu lá mạ
        Vệt mồ hôi tươi mưởi quệt ngang mày.

        Thật tuyệt vời thằng cháu ông Đương
        Ngón tay cái rất to cho được vào lỗ mũi
        Ra đây nhảy dây, ra đây trốn đuổi
        Chúng như là hạt mẩy dưới hoàng hôn.

        Hoa mẫu đơn cũng tưng bừng í ới
        Khói hương bài thơm tỉ tê lân la
        Cây vun tán lên vun xôi đóng oản
        Gió liu riu cho thấm tháp chan hòa.

        Chợt ngẫm thấy trẻ em là giỏi nhất
        Làm được buôie chiều rất giống ban mai
        Thánh cũng hân hoan ...đố ai biết được
        Ngài ở trong kia hay ở ngoài này.</DIV>


        Comment

        • #34


          <DIV> 34. CỬU LONG GIANG TA ƠI</DIV>
          <DIV> Nguyên Hồng</DIV>
          <DIV></DIV>
          <DIV>Ngày xưa ta đi học
          Mười tuổi thơ nghe gió thổi mùa thu
          Mắt ngẩng lên trông bản đồ rực rỡ
          Như đồng hoa bỗng gặp một đêm mơ

          Bản đồ mới tường vôi cũng mới
          Thầy giáo lớn sao, thước bảng cũng lớn sao
          Gậy thần tiên và cánh tay đạo sĩ
          Ðưa ta đi sông núi tuyệt vời

          Tim đập mạnh hồn ngây không sao hiểu
          Mê Kông sông dài hơn hai ngàn cây số mông mênh
          Nguồn tự Trung Hoa có Vạn lý trường thành
          Có Hy Mã lạp sơn, Ðộng Ðình hồ, Tây du, Thủy Hử
          Mê Kông chảy
          Cây lao đá đổ
          Ngẫm nghĩ voi đi
          Thác Khôn cười trắng xóa
          Lan hoang dứa mật thông nhựa lên hương
          Những trưa hè ngun ngút nắng Trường Sơn
          Rừng Lào- Miên rộng quá
          Dân Lào - Miên mến yêu
          Xôi nếp nước trong sẵn sàng chia bạn đói
          Ta đi... bản đồ không còn nhìn nữa
          Sáng trời thu lại còn bướm với trời xanh
          Trúc đào tươi chim khuyên riả cánh sương đọng long lanh
          Ta cởi áo lội dòng sông ta hát
          Mê Kông chảy Mê Kông cũng hát
          Rừng núi lùi xa
          Ðất phẳng thở chan hòa
          Sóng tỏa chân trời buồm trắng
          Nam bộ
          Nam bộ
          Chín nhánh Mê Kông phù sa nổi váng...
          Ruộng bãi Mê Kông trồng không hết lúa
          Bến nước Mê kông tôm cá ngập thuyền
          Sầu riêng thơm dậy đất Thủ Biên
          Suối mát dội trong lòng dừa trĩu quả

          Mê Kông quặn đẻ...
          Chín nhánh sông vàng
          Nông dân Nam bộ gối đất nằm sương
          Mồ hôi vã bãi lau thành đồng lúa
          Thành những tên đọc lên nước mắt đều muốn ứa
          Những Hà tiên, Gia định, Long Châu
          Những Gò công, Gò vấp, Ðồng tháp, Cà mau
          Những mặt đất
          Cha ông ta nhắm mắt
          Truyền cháu con không bao giờ chia cắt
          Ta đã lớn
          Thầy giáo già đã khuất
          Thước bản to nay thành cán cờ sao
          Những tên làm man mác tuổi thơ xưa
          Ðã thấm máu của bao hồn bất tử
          Những Minh Khai, Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong, Trần Phú
          Những bông hoa dân tộc anh hùng
          Mười sáu tuổi xanh
          Em Ðuốc Sống đốt mình phá tan kho giặc
          Võ thị Sáu vùng răng cắn chặt
          Giữ trung trinh cho đến phút cuối cùng
          Ðạn giặc xuyên lỗ chỗ ngực măng non
          Ðỏ thắm nụ cười
          Chào Bác Hồ và Việt nam bất diệt.
          Ðêm nay
          Cửu Long Giang vẫn âm vang sóng cát
          Sao khuya lấp lánh
          Lửa chài thức sáng nhịp hát hò ơ
          Ðồng Tháp xa đưa những tiếng mẹ ru
          Hồ Chí Minh thành ca dao bát ngát...</DIV>
          <HR SIZE=1>

          Comment

          • #35


            <DIV> 35.ĐÊM NAY BÁC KHÔNG NGỦ</DIV>
            <DIV> Minh Huệ</DIV>
            <DIV></DIV>
            <DIV>Anh đội viên thức dậy
            Thấy trời khuya lắm rồi
            Mà sao Bác vẫn ngồi
            Đêm nay Bác không ngủ.

            Lặng yên như bếp lửa
            Vẻ mặt Bác trầm ngâm
            Ngoài trời mưa lâm thâm
            Mái lều tranh xơ xác.

            Anh đội viên nhìn Bác
            Càng nhìn lại càng thương
            Người Cha mái tóc bạc
            Đốt lửa cho anh nằm.

            Rồi bác đi dém chăn
            Từng người từng người một
            Sợ cháu mình giật thột
            Bác nhón chân nhẹ nhàng.

            Anh đội viên mơ màng
            Như nằm trong giấc mộng
            Bóng Bác cao lồng lộng
            Â'm hơn ngọn lửa hồng.

            Thổn thức cả nổi lòng
            Thầm thì anh hỏi nhỏ:
            - Bác ơi! Bác chưa ngủ?
            - Bác có lạnh lắm không?

            - Chú cứ việc ngủ ngon
            Ngày mai đi đánh giặc!
            Vâng lời anh nhắm mắt
            Nhưng bụng vẫn bồn chồn.

            Không biết nói gì hơn
            Anh nằm lo Bác ốm
            Lòng anh cứ bề bộn
            Vì Bác vẫn thức hoài.

            Chiến dịch hãy còn dài
            Rừng lắm dốc lắm ụ
            Đêm nay Bác không ngủ
            Lấy sức đâu mà đi.

            - Lần thứ ba thức dậy
            Anh hốt hoảng giật mình
            Bác vẫn ngồi đinh ninh
            Chòm râu im phăng phắc.

            Anh vội vàng nằng nặc:
            - Mời Bác ngủ Bác ơi!
            Trời sắp sáng mất rồi
            Bác ơi: Mời Bác ngủ

            - Chú cứ việc ngủ ngon
            Ngày mai đi đánh giặc
            Bác thức thì mặc Bác
            Bác ngủ không an lòng

            Bác thương đoàn dân công
            Đêm nay ngủ ngoài rừng
            Rải lá cây làm chiếu
            Manh áo phủ làm chăn...

            Trời thì mưa lâm thâm
            Làm sao cho khỏi ướt
            Càng thương càng nóng ruột
            Mong trời sáng mau mau.

            Anh đội viên nhìn Bác
            Bác nhìn ngọn lửa hồng
            Lòng vui sướng mênh mông
            Anh thức luôn cùng Bác.

            Đêm nay Bác ngồi đó
            Đêm nay Bác không ngủ
            Vì một lẽ thường tình
            Bác là Hồ Chí Minh.</DIV>
            (1951)

            Comment

            • #36


              <DIV> 36. NỖI NIỀM THỊ NỞ</DIV>
              <DIV> Quang Huy</DIV>
              <DIV></DIV>
              <DIV>Người ta cứ bảo dở hơi
              Chấp chi miệng thế lắm lời thị phi
              Dở hơi nào dở hơi gì
              Váy em sắn lệch nhiều khi cũng tình

              Làng này khối kẻ sợ anh
              Rượu be với chiếc mảnh sành cầm tay
              Sợ anh chửi đổng suốt ngày
              Chỉ mình em biết anh say rất hiền

              Anh không nhà cửa bạc tiền
              Không ưa luồn cúi không yên phận nghèo
              Cái tên mơ mộng Chí Phèo
              Làm em đứt ruột mấy chiều bờ ao

              Quần anh ống thấp ống cao
              Làm em hồn vía nao nao đêm ngày
              Khen cho con Tạo khéo tay
              Nồi này thì úp vung này chứ sao

              Đêm nay trời ở rất cao
              Sương thì đãm quá trăng sao lại nhoà
              Người ta mặc kệ người ta
              Chỉ em rất thật đàn bà với anh
              Thôi rồi đắt lắm tiết trinh
              Hồn em nhập bát cháo hành nghìn năm.</DIV>

              Comment

              • #37

                37. ĐƯỜNG KHUYA TRỞ BƯỚC
                <DIV> Đinh Hùng</DIV>
                <DIV></DIV>
                <DIV>Tôi đến đêm xưa, Em vắng nhà,
                Trăng vàng, mây bạc, sầu như hoa.
                Tôi từ viễn phố rời chân lại,
                Chỉ thấy sương nhiều như lệ sa.

                Ở cũng bâng khuâng, đi chẳng đành,
                Đêm trời, sao cũ sáng long lanh.
                Lòng ta ngẫm truyện mười phương vậy:
                Người gái khuê phòng kia mắt xanh?

                Tôi cũng chưa đi hết dặm đường,
                Đời dài, mới đến nửa sầu thương.
                Một đêm trở bước cho lòng nghĩ,
                Sao biếc rơi tàn mộng phấn hương.</DIV>

                Comment

                • #38


                  <DIV>38. NGƯỜI VỀ</DIV>
                  <DIV> Hoàng Hưng</DIV>
                  <DIV></DIV>
                  <DIV>Người về từ cõi ấy
                  Vợ khóc một đêm con lạ một ngày

                  Người về từ cõi ấy
                  Bước vào cửa người quen tái mặt

                  Người về từ cõi ấy
                  Giữa phố đông nhồn nhột sau gáy

                  Một năm sau còn nghẹn giữa cuộc vui
                  Hai năm còn mộng toát mồ hôi
                  Ba năm còn nhớ một con thạch thùng
                  Mười năm còn quen ngồi một mình trong tối

                  Một hôm có kẻ nhìn trân trối
                  Một đêm có tiếng bâng quơ hỏi

                  Giật mình
                  một cái vỗ vai.</DIV>

                  Comment

                  • #39

                    <DIV></DIV>
                    <DIV> 39. ĐỒNG CHÍ</DIV>
                    <DIV> Chính Hữu</DIV>
                    <DIV></DIV>
                    <DIV id=Poem2376>Quê hương anh nước mặn đồng chua
                    Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
                    Anh với tôi vốn người xa lạ
                    Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau.
                    Súng bên súng, đầu sát bên đầu
                    Đên rét chung chăn, thành đôi tri kỷ
                    Đồng chí!

                    Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
                    Gian nhà không, mặc kệ gió lung lay
                    Giếng nước gốc đa, nhớ người ra lính.
                    Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh,
                    Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi.

                    Áo anh rách vai
                    Quần tôi có vài mảnh vá
                    Miệng cười buốt giá
                    Chân không giày
                    Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!

                    Đêm nay rừng hoang sương muối
                    Đứng cạnh bên nhau chờ giặt tới
                    Đầu súng trăng treo.</DIV>
                    (2-1948)

                    Comment

                    • #40


                      <DIV> 40. KHI CON TU HÚ</DIV>
                      <DIV></DIV>
                      <DIV> Tố Hữu</DIV>
                      <DIV></DIV>
                      <DIV>Khi con tu hú gọi bầy,
                      Lúa chiêm đang chín trái cây ngọt dần,
                      Vườn ươm dậy tiếng ve ngân,
                      Bắp rây vàng hạt đầy sân nắng đào,
                      Trời xanh càng rộng càng cao,
                      Đôi con tu hú lộn nhào từng không...

                      Ta nghe hè dậy bên lòng,
                      Mà chân muốn đạp tan phòng hè ôi.
                      Ngột làm sao, chết uất thôi,
                      Con chim tu hú ngoài trời cứ kêu.</DIV>

                      Comment

                      • #41

                        <DIV> 41. LÊN CẤM SƠN</DIV>
                        <DIV> Thôi Hữu</DIV>
                        <DIV></DIV>
                        <DIV id=Poem9742>Tôi lên vùng Cấm Sơn
                        Đi tìm thăm bộ đội
                        Đây bốn bề núi, núi
                        Heo hút vắng tăm người
                        Đèo cao rồi lũng hẹp
                        Dăm túp lều chơi vơi
                        Bộ đội đóng ở đó
                        Cách xa hẳn cuộc đời
                        Ngày ngày ngóng đợi tin xuôi ngược
                        Chỉ thấy mây xanh bát ngát trời
                        Họ đã từng dự trận
                        Từ Tiên Yên, Đầm Hà
                        Về An Châu, Biển Động
                        Thấm thoắt hai năm qua

                        Cuộc đời gió bụi pha xương máu
                        Đói rét bao lần xé thịt da
                        Khuôn mặt đã lên màu tật bệnh
                        Đâu còn tươi nữa những ngày hoa!
                        Lòng tôi xao xuyến tình thương xót
                        Muốn viết bài thơ thấm lệ nhoà
                        Tặng những anh tôi từng rỏ máu
                        Đem thân xơ xác giữ sơn hà

                        Quây quần bên nến trám
                        Chúng tôi ngồi hàn huyên
                        Bao giờ vinh nhục
                        Bao nhiêu phút ưu phiền
                        Của đời người chiến sĩ
                        Đêm thâu kể triền miên:
                        "Có khi gạo hết tiền vơi
                        Ổi xanh hái xuống đành xơi no lòng
                        Có đêm gió bấc lạnh lùng
                        Áo quần rách nát lá dùng che thân
                        Khó khăn đau ốm muôn phần
                        Lấy đâu đủ thuốc mặc dần bệnh nguôi
                        Có phen chạy giặc tơi bời
                        Rừng sâu đói rét, không người hỏi han".

                        Đến nay họ về đây
                        Giữ vững miền núi Cấm
                        Thổ phỉ quét xong rồi
                        Đồn Tây xa chục dặm
                        Kiến thiết lại bản xóm
                        Bị giặc đốt tan tành
                        Trên nền tro đen kịt
                        Vàng hoe màu mái gianh
                        Họ đi tìm dân chúng
                        Lẩn trốn trong rừng xanh
                        Về làm ăn cày cấy
                        Tiếp tục đời yên lành

                        Tiếng hát lừng vang trong gió núi
                        Ngày vàng ngân giọng trẻ ê a
                        Ở đây bản vắng rừng u tối
                        Bộ đội mang gieo ánh chói loà
                        Ở đây đường ngập bùn phân cũ
                        Xẻng cuốc khua vang điệu dựng nhà
                        Ở đây những mặt buồn như đất
                        Bộ đội cười lên tươi như hoa.

                        Họ vẫn gầy, vẫn ốm
                        Mắt vẫn lõm, da vàng
                        Áo chăn chưa đủ ấm
                        Ăn uống vẫn tồi tàn
                        Nhưng vẫn vui vẫn nhộn
                        Pháo cười luôn nổ ran

                        Lòng tôi bừng thức tình trai mạnh
                        Muốn viết bài thơ nhộn tiếng cười
                        Tặng những anh tôi trong lửa đạn
                        Qua nghìn gian khổ vẫn vui tươi.</DIV>
                        <HR SIZE=1>



                        Comment

                        • #42


                          <DIV> 42. LỜI NÓI DỐI NHÂN ÁI</DIV>
                          <DIV> Trang Thế Hy</DIV>
                          <DIV></DIV>
                          <DIV>Gió nói với chiếc lá úa:
                          "Trong vòng tuần hoàn bất tận của chiếc lá,
                          Màu vàng của mi trong khoảnh khắc này
                          Là sắc đẹp vĩnh hằng của nhan sắc mùa Thu tàn phai nhanh;
                          Đừng buồn cái đẹp nào cũng phù du vì chỉ có cái phù du mới đẹp"
                          Lá biết gió nói dối nhưng lá vẫn vui vẻ bay vèo theo gió.
                          "CHÀNG thấy NÀNG đẹp rồi chàng mới yêu
                          Anh thì ngược lại, anh yêu trước rồi sau đó mới biết rằng em đẹp"
                          Lời nói dối ngược ngạo luật phản xạ của anh chồng làm ửng hồng đôi má cô vợ trẻ.
                          Cô gái nói với ông già:
                          "Bố đẹp lão quá! Hồi còn trai chắc bố có số đào hoa"
                          Ông già - héo queo như cây kiểng còi - uống lời nói dối cực kỳ khó tin của cô gái như uống
                          giọt nước thần có dược chất hồi xuân
                          Tiếc thay! những lời nói dối ta phải nghe hằng ngày lại là những lời nói dối không nhân ái.</DIV>
                          (1989)

                          Comment

                          • #43

                            <DIV id=Poem1234>Em bước chân ra,
                            Con đường xa tít,
                            Non sông mù mịt,
                            Bên vai kĩu kịt,
                            Nặng gánh em trở ra về,
                            Ngoảnh cổ trông sông rộng giời khuya...

                            Vì chưng nước cạn, nặng nề em dám kêu ai!
                            Nghĩ tiếc công cho bà Nữ Oa đội đá vá giời,
                            Con dã tràng lấp bể biết đời nào xong ?
                            Bước đêm khuya thân gái ngại ngùng,
                            Nước non gánh nặng,
                            Cái đức ông chồng hay hỡi có hay ?
                            Em trở vai này...!

                            (1917)</DIV>

                            Comment

                            • #44


                              <DIV> 43. GÁNH NƯỚC ĐÊM</DIV>
                              <DIV> Á Nam Trần Tuấn Khải</DIV>
                              <DIV>Em bước chân ra,
                              Con đường xa tít,
                              Non sông mù mịt,
                              Bên vai kĩu kịt,
                              Nặng gánh em trở ra về,
                              Ngoảnh cổ trông sông rộng giời khuya...

                              Vì chưng nước cạn, nặng nề em dám kêu ai!
                              Nghĩ tiếc công cho bà Nữ Oa đội đá vá giời,
                              Con dã tràng lấp bể biết đời nào xong ?
                              Bước đêm khuya thân gái ngại ngùng,
                              Nước non gánh nặng,
                              Cái đức ông chồng hay hỡi có hay ?
                              Em trở vai này...!

                              (1917)</DIV>

                              Comment

                              • #45

                                44. TỲ BÀ
                                <TABLE style="BORDER-COLLAPSE: collapse" cellPadding=0 width="100%">
                                <T>
                                <TR>
                                <TD style="-: url(/table_left.gif)" width=10 height=10></TD>
                                <TD colSpan=3 height=10> Bích Khuê</TD>
                                <TD style="-: url(/table_right.gif)" width=10 height=10></TD></TR>
                                <TR>
                                <TD style="-: url(/table_left.gif)" width=10></TD>
                                <TD colSpan=3>
                                <DIV id=Poem1900>Nàng ơi! Tay đêm đang giăng mềm
                                Trăng đan qua cành muôn tay êm
                                Mây nhung pha màu thu trên trời
                                Sương lam phơi màu thu muôn nơi

                                Vàng sao nằm im trên hoa gầy
                                Tương tư người xưa thôi qua đây
                                Ôi! Nàng năm xưa quên lời thề
                                Hoa vừa đưa hương gây đê mê

                                Cây đàn yêu đương làm bằng thơ
                                Cây đàn yêu đương run trong mơ
                                Hồn về trên môi kêu: em ơi
                                Thuyền hồn không đi lên chơi vơi

                                Tôi qua tìm nàng vay du dương
                                Tôi mang lên lầu lên cung Thương
                                Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
                                Tình tang tôi nghe như tình lang

                                Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
                                Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
                                Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
                                Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi

                                Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
                                Sao tôi không màng kêu: em yêu
                                Trăng nay không nàng như trăng thiu
                                Đêm nay không nàng như đêm hiu

                                Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
                                Buồn sang cây tùng thăm đông quân
                                Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
                                Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.</DIV>
                                </TD></TR></T></TABLE>

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom