• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • 100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX

    1. NGUYÊN TIÊU
    Hồ Chí Minh
    Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên
    Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên
    Yên ba thâm xứ đàm quân sự
    Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.
    1948
    Nghĩa :
    RẰM THÁNG GIÊNG
    Đêm nay, rằm tháng giêng, trăng vừa tròn
    Nước sông xuân tiếp liền với màu trời xuân
    Giữa nơi khói sóng thăm thẳm bàn bạc việc quân
    Nửa đêm trở về, thuyền chở đầy ánh trăng .

    RẰM THÁNG GIÊNG
    Rằm xuân lồng lộng trăng soi
    Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân
    Giữa dòng bàn bạc việc quân
    Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.
    ( Xuân Thuỷ dịch )
    Similar Threads
  • #16

    16. ANH ĐỪNG KHEN EM
    Lâm Thị Mỹ Dạ

    Lần đầu khi mới làm quen
    Anh khen cái nhìn em đẹp
    Trời mưa òa cơn nắng đến
    Anh khen đôi má em hồng
    Gặp người tàn tật em khóc
    Anh khen em nhạy cảm thông
    Thấy em sợ sét né giông
    Anh khen sao mà hiền thế
    Thấy em nâng niu con trẻ
    Anh khen em thật dịu dàng
    Khi hôn lên câu thơ hay
    Ấp trang sách vào mái ngực
    Em nghe tim mình thổn thức
    Thương người làm thơ đã mất
    Trái tim giờ ở nơi đâu
    Khi đọc một cuộc đời buồn
    Lòng em xót xa ấm ức
    Anh khen em cảm xúc
    Và bao điều nữa...Anh khen

    Em sợ lời khen của anh
    Như sợ đêm về trời tối
    Nhiều khi ngồi buồn một mình
    Trách anh sao mà nông nỗi
    Hãy chỉ cho em cái kém
    Ðể em nên người tốt lành
    Hãy chỉ nơi anh cái xấu
    Ðể em chăm chút đời anh
    Anh ơi anh có biết không
    Vì anh em buồn biết mấy
    Tình yêu khắt khe thế đấy
    Anh ơi anh đừng khen em.

    Comment

    • #17

      17. NGUYỆT CẦM
      Xuân Diệu

      Trăng nhập vào đây cung nguyệt lạnh
      Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần
      Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm
      Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân

      Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh
      Lung linh bóng sáng bỗng rung mình
      Vì nghe nương tử trong câu hát
      Đã chết đêm rằm theo nước xanh

      Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời
      Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi
      Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:
      Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người...

      Bốn bề ánh nhạc, biển pha lê
      Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề
      Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
      Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

      Comment

      • #18

        18. CÔ BỘ ĐỘI ẤY ĐÃ ĐI RỒI
        Phạm Tiến Duật

        Cô bộ đội ấy đã đi rồi
        Chuyển đơn vị vào vùng rừng trong ấy
        Em gái đi, các anh ở lại
        Biết đến bao giờ mới được gặp nhau

        Lũng thì thẳm mà rừng thì sâu
        Để hun hút nhớ nhau biền biệt
        Bao nhiêu bạn bè, bao nhiêu bạn bè thân thiết
        Xa nhau như xa nhau hôm nay

        Thôi em đừng bẻ đốt ngón tay
        Nước mắt dễ lây mà rừng thì lặng quá
        Anh biết rồi bao nhiêu vất vả
        Tháng năm dài cùng nhau đi qua

        Để sáu bảy năm em gái xa nhà
        Hăm bảy tuổi chuyện chồng con chưa nói
        Cả một thời trẻ trung sôi nổi
        Ở bên nhau bếp lửa giữa rừng xa

        Nhớ nhau, nhớ nhau ở giữa rừng già
        Ngón tay nóng cầm viên thuốc mát
        Cái đêm đói ngồi nghe chim đắp tát
        Con chó vàng cọ chân em đòi ăn

        Nhớ nhau, nhớ nhau những buổi mưa dầm
        Căn nhà dột tóc em ướt hết
        Anh ngồi nghĩ gì em chẳng biết
        Cứ hát tràn những câu hát bâng quơ

        Nhớ trưa đỉnh đèo ta đứng ngẩn ngơ
        Nhìn mây trắng chân trời ngỡ biển
        Biển Đông thì xa, biết ta nhìn chẳng đến
        Nhưng em vui anh kể chuyện em nghe

        Trưa vác gạo ta dừng bên khe
        Một đoàn tù binh đi qua đang đứng ngó
        Bên những thằng người áo quần loang lổ
        Bóng em lồng bóng suối trong veo
        Lúc ấy lòng anh biết mấy tự hào
        Tự hào vì có em ở đây, tự hào vì đất nước
        Ở đây màu hồng xiết bao thân thuộc
        Xao xuyến lòng anh, xao xuyến bạn bè

        Đến chào anh sáng mai em đi
        Như ngày nào chào bà con hàng xóm
        Sự xa cách nhỏ trong sự xa cách lớn
        Một cuộc chia tay trong triệu cuộc chia tay

        Rồi ngày mai xa vắng nơi đây
        Em lại có bao nhiêu đồng đội mới
        Trong chiến tranh một khát khao sôi nổi
        Là nhân dân đoàn tụ muôn đời

        Cô bộ đội ấy đã đi rồi.

        Comment

        • #19

          19. TÂY TIẾN
          Quang Dũng

          Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!
          Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi
          Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
          Mường Lát hoa về trong đêm hơi

          Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
          Heo hút cồn mây, súng ngửi trời
          Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống
          Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

          Anh bạn dãi dầu không bước nữa
          Gục lên súng mũ bỏ quên đời!
          Chiều chiều oai linh thác gầm thét
          Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

          Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
          Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

          Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
          Kìa em xiêm áo tự bao giờ
          Khèn lên man điệu nàng e ấp
          Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

          Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
          Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
          Có nhớ dáng người trên độc mộc
          Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

          Tây tiến đoàn binh không mọc tóc
          Quân xanh màu lá dữ oai hùm
          Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
          Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

          Rải rác biên cương mồ viễn xứ
          Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
          Áo bào thay chiếu, anh về đất
          Sông Mã gầm lên khúc độc hành

          Tây tiến người đi không hẹn ước
          Đường lên thăm thẳm một chia phôi
          Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
          Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

          (Phù Lưu Chanh, 1948)

          Comment

          • #20

            20. LÊN CÔN SƠN
            Khương Hữu Dụng

            Lên đỉnh Côn Sơn tìm Nguyễn Trãi
            Trên đầu xanh ngắt một bầu không
            Bàn cờ thế sự quân không động
            Mà dấy quanh mình nỗi bão giông.

            Comment

            • #21

              21.ĐÒ LÈN
              Nguyễn Duy

              Thuở nhỏ tôi ra Cống Na câu cá
              níu váy bà đi chợ Bình Lâm
              bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật
              và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần

              Thuở nhỏ tôi lên chơi đền cây Thị
              Chân đất đi đêm xem lễ Đền Sòng.
              Mùi huệ trắng quyện khói trầm thơm lắm
              Điệu hát văn lảo đảo bóng cô đồng.

              Tôi đâu biết bà tôi cơ cực thế
              bà mò cua, xúc tép ở đồng Quan
              bà đi gánh chè xanh Ba Trại
              Quán cháo, Đồng Giao thập thững những đêm hàn

              Tôi trong suốt giữa đôi bờ hư thực
              giữa bà tôi và tiên phật thánh thần
              cái năm đói củ giong riềng luộc sượng.
              cứ nghe thơm mùi huệ trắng, hương trầm

              Bom Mỹ giội nhà bà tôi bay mất
              đền Sòng bay, bay tuốt cả chùa chiền
              Thánh với Phật rủ nhau đi đâu hết
              bà tôi đi bán trứng ở ga Lèn?

              Tôi đi lính, lâu không về quê ngoại
              dòng sông xưa vẫn bên lở bên bồi
              Khi tôi biết thương bà thì đã muộn
              Bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi!

              Comment

              • #22

                22. CHIỀU
                Hồ Dzếnh

                Trên đường về nhớ đầy
                Chiều chậm đưa chân ngày
                Tiếng buồn vang trong mây.

                Chim rừng quên cất cánh
                Gió say tình ngây ngây
                Có phải sầu vạn cổ
                Chất trong hồn chiều nay?

                Tôi là người lữ khách
                Màu chiều khó làm khuây
                Ngỡ lòng mình là rừng
                Ngỡ hồn mình là mây

                Nhớ nhà châm điếu thuốc
                Khói huyền bay lên cây...

                Comment

                • #23

                  23. THĂM MẢ CŨ BÊN ĐƯỜNG
                  Tản Đà

                  Chơi lâu nhớ quê về thăm nhà,
                  Đường xa, người vắng, bóng chiều tà.
                  Một dãy lau cao làn gió chạy,
                  Mấy cây thưa lá sắc vàng pha.

                  Ngoài xa trơ một đống đất đỏ,
                  Hang hốc đùn lên đám cỏ gà.
                  Người nằm dưới mả, ai ai đó ?
                  Biết có quê đây hay vùng xa ?

                  Hay là thuở trước kẻ cung đao
                  Hám đạn liều tên quyết mũi dao,
                  Cửa nhà xa cách, vợ con khuất,
                  Da ngựa gói bỏ lâu ngày cao?

                  Hay là thuở trước kẻ văn chương
                  Chen hội công danh nhỡ lạc đường,
                  Tài cao phận thấp, chí khí uất,
                  Giang hồ mê chơi quên quê hương ?

                  Hay là thuở trước khách hồng nhan
                  Sắc sảo khôn ngoan đất trời ghen,
                  Phong trần xui gặp bước lưu lạc,
                  Đầu xanh theo một chuyến xuân tàn ?

                  Hay là thuở trước khách phong lưu
                  Vợ con đàn hạc đề huề theo,
                  Quan san xa lạ đường lối khó
                  Ma thiêng nước độc phong sương nhiều ?

                  Hay là thuở trước bậc tài danh
                  Đôi đôi lứa lứa cũng linh tinh
                  Giận duyên tủi phận, hờn ân ái
                  Đất khách nhờ chôn một khối tình ?

                  Suối vàng sâu thẳm biết là ai ?
                  Mả cũ không ai kẻ đoái hoài!
                  Trải bao ngày tháng trơ trơ đó,
                  Mưa dầu nẵng dãi, trăng mờ soi!

                  Ấy thực quê hương con người ta
                  Dặn bảo trên đường những khách qua:
                  Có tiếng khóc eo thời có thế,
                  Trăm năm ai lại biết ai mà ?

                  1925

                  Comment

                  • #24

                    24. CHA TÔI
                    Lê Đạt

                    Đất quê cha tôi đất quê Đề Thám
                    Rừng rậm sông sâu
                    Con gái cũng theo đòi nghề võ
                    Ngày nhỏ cha tôi dẫn đầu lũ trẻ đi chăn trâu
                    Phất ngọn cờ lau
                    Vào rừng Na Lương đánh trận
                    Mơ làm Đề Thám
                    Lớn lên, cha tôi đi dạy học
                    Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước
                    Khóc Phan Chu Trinh
                    Như khóc người nhà mình
                    Ôm mộng bôn ba hải ngoại
                    Lênh đênh khói một con tàu
                    Sớm tối ngâm nga mấy vần cảm khái
                    Đánh nhau với Tây
                    Bỏ việc lang thang vào Nam ra Bắc
                    Cắt tóc đi tu nhưng quá nặng nghiệp đời
                    Gần hai mươi năm trời
                    Tôi vẫn nhớ lời cha tôi cháy bỏng
                    Dạy tôi làm thơ, ước mơ, hi vọng
                    Những câu Kiều say sưa đưa cuộc đời bay bổng
                    Tiếng võng trưa hè mênh mông
                    Phong trần mài một lưỡi gươm
                    Những phường giá áo túi cơm sá gì.

                    Nhưng công việc làm ăn mỗi ngày mỗi khó
                    Cuộc đời chợ đen chợ đỏ
                    Thù hằn con người
                    "Muốn sống thanh cao đi lên trời mà ở
                    Mày đã quyết kiêu căng
                    Níu lấy cái lương tâm gàn dở
                    Dám không tồi như chúng tao
                    Suốt đời mày sẽ khổ".

                    Quan lại trù cha tôi cứng đầu cứng cổ
                    Người "An Nam" dám đánh "ông Tây"
                    Mẹ ỉ eo dằn vặt suốt ngày
                    Chửi mèo, mắng chó
                    "Cũng là chồng là con
                    Chồng người ta khôn ngoan
                    Được lòng ông tuần ông phủ
                    Mang tiền về nuôi vợ".

                    Bát đĩa xô nhau vỡ
                    Cha tôi nằm thở dài
                    Cha nhịn đi cho đỡ
                    Anh em tôi, bỏ cơm
                    Hai đứa dắt nhau ra đường tha thẩn
                    Trời mùa đông trăng sáng
                    Sao nở như hoa

                    Không biết Ngưu Lang trên kia
                    Có bao giờ cãi Chức Nữ.
                    Rồi cha tôi lui tới nhà quan tuần, quan phủ
                    Lúc về, gặp tôi đỏ mặt quay đi
                    Một hôm, tôi thấy chữ R.O treo ngoài cửa

                    Cha tôi không dạy tôi làm thơ nữa
                    Người còn bận đếm tiền ghi sổ
                    Thỉnh thoảng nhớ những ngày oanh liệt cũ
                    Một mình uống rượu say
                    Ngâm mấy câu Kiều, ôm mặt khóc
                    Tỉnh dậy lại loay hoay ghi sổ đếm tiền
                    Hai vai nhô lên
                    Đầu lún xuống
                    Như không mang nổi cuộc đời
                    Bóng in tường vôi im lặng
                    Ngọn đèn leo leo ánh sáng
                    Bóng với người như nhau
                    Mùi ẩm mốc, tiếng mọt kêu cọt kẹt
                    Ở chân bàn hay ở cha tôi?

                    Cuộc sống hàng ngày nhỏ nhen tàn bạo.
                    Rác rưởi gia đình miếng cơm manh áo
                    Tàn phá con người.
                    Những mơ ước thời xưa như con chim gẫy cánh
                    Rũ đầu chết ngạt trong bùn
                    Năm tháng mài mòn bao nhiêu khát vọng.
                    Cha đã dạy con một bài học lớn
                    Đau thương kiên quyết làm người.
                    Không nên lùi bước cuộc đời phải thắng.

                    Comment

                    • #25

                      25. MẸ VÀ QUẢ
                      Nguyễn Khoa Điềm

                      Những mùa quả mẹ tôi hái được
                      Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng
                      Những mùa quả lặn rồi lại mọc
                      Như mặt trời khi như mặt trăng
                      Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
                      Còn những bí và bầu thì lớn xuống
                      Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn
                      Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi
                      Và chúng tôi, một thứ quả trên đời
                      Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái
                      Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi
                      Mình vẫn còn một thứ quả non xanh.

                      Comment

                      • #26

                        26. NÚI MƯỜNG HUNG DÒNG SÔNG MÃ
                        Cầm Giang

                        Anh là núi Mường Hung
                        Em là dòng sông Mã
                        Sông nhiều rêu, nhiều cá
                        Núi nhiều thú, nhiều măng
                        Chiều bóng anh che sông
                        Sớm mắt em long lanh
                        Sáo cành cây ạnh thổi vang lanh lảnh
                        Gió lùa qua miệng anh lại mỉm cười
                        Rộn ràng em thuyền độc mộc ngược xuôi
                        Như trăm nỗi băn khoăn khi đến tuổi
                        Nếu trời làm em sóng nổi
                        Anh ngả mình ngăn lại lúc phong ba
                        Em là búp bông trắng
                        Anh là ngọn lúa vàng

                        Thi nhau lớn đẹp nương
                        Toả mùi thơm cùng nghe chim hót
                        Em cứ về nhà trước
                        Đợi anh ở bên sông
                        Anh làm no lòng mương
                        Em làm vui ấm bản
                        Nếu con gấu giẫm gãy cành bông trắng
                        Lá lúa anh sẽ cứa đứt chân
                        Nếu lúa này chuột, khỉ dám đến ăn
                        Sợi bông em sẽ bay mù mắt nó

                        Anh là rừng thẳm
                        Em là suối sâu
                        Cây rừng anh làm cầu
                        Bắc ngang lên dòng suối
                        Hoa sim nở đỏ chói
                        Soi bóng xuống lòng em
                        Nếu hùm về, suối em thành thác
                        Nếu sói về, rừng anh sẽ thành chông
                        Quyết chẳng chịu đau lòng
                        Đời chúng ta rừng núi
                        Suối em phá tan bóng tối
                        Rừng anh chặn lại bão dông
                        Để anh lớn mãi thành núi Mường Hung
                        Em ngoan chảy thành dòng sông Mã.

                        (2-1953)

                        Comment

                        • #27

                          27. MẮT BUỒN
                          BÙI GIÁNG

                          Bóng mây trời cũ hao mòn
                          Chiêm bao náo động riêng còn hai tay
                          Tấm thân với mảnh hình hài
                          Tấm thân thể với canh dài bão giông
                          Cá khe nước cõng lên đồng
                          Ruộng hoang mang khóc đêm mồng một giêng
                          Tạ từ tháng chạp quay nghiêng
                          Âm trang sử lịch thu triền miên trôi

                          Bỏ trăng gió lại cho đời
                          Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa
                          Bỏ người yêu bỏ bóng ma
                          Bỏ hính hài của tiên ngan trên trời
                          Bây giờ riêng đối diện tôi
                          Còn hai con mắt khóc người một con.

                          Comment

                          • #28

                            28. HAI SẮC HOA TIGÔN
                            T.T.KH.

                            Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
                            Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
                            Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
                            Tôi chờ người ấy với yêu thương

                            Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
                            Dải đường xa vút bóng chiều phong,
                            Và phương trời thẳm mờ sương cát,
                            Tay vít dây hoa trắng lạnh lòng.

                            Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
                            Thở dài trong lúc thấy tôi vui.
                            Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ,
                            Anh sợ tình ta cũng thế thôi.

                            Thuở đó nào tôi có hiểu gì,
                            Cánh hoa tan tác của sinh ly,
                            Cho nên cười đáp: mầu hoa trắng
                            Là chút lòng trong chẳng biết suy.

                            Đâu biết lần đi một lỡ làng
                            Dưới trời đau khổ chết yêu đương.
                            Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
                            Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường.

                            Từ đấy thu rồi thu lại thu,
                            Lòng tôi còn giá đến bao giờ.
                            Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
                            "Người ấy" cho nên vẫn hững hờ.

                            Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,
                            Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
                            Mà từng thu chết, từng thu chết,
                            Vẫn giấu trong tâm bóng một người.

                            Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
                            Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
                            Nhung hồng tựa trái tim tan vỡ
                            Và đỏ như màu máu thắm phai

                            Tôi nhớ lời người đã bảo tôi,
                            Một mùa thu cũ rất xa xôi.
                            Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
                            Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

                            Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
                            Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu...
                            Gió về lạnh lẽo chân mây vắng,
                            Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.

                            Nếu biết rằng tôi đã có chồng,
                            Trời ơi, người ấy có buồn không?
                            Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ,
                            Tựa trái tim phai, tựa máu hồng.

                            Comment

                            • #29

                              29. ĐỌC THƠ ỨC TRAI
                              Sóng Hồng

                              Đêm đông sương lạnh
                              Quanh nhà tiếng trùng ra rả
                              Dưới đèn lần đọc thơ Ức Trai
                              Canh khuya nói chuyện với người xưa
                              Và thức tỉnh một thời qua.

                              Hơn năm trăng năm trước,
                              Nhân dân ta vùng lên đuổi quân xâm lược.
                              Ai chí khí hiên ngang,
                              Hơn đời mưu lược,
                              Cứu dân cứu nước, nhớ lời cha,
                              Một lòng ưu ái vì dân tộc,
                              Lo trước vui sau giữ nếp nhà.
                              Mười năm quyết chiến,
                              Ngang dọc xông pha.
                              Lấy nhân nghĩa chống bạo tàn,
                              Dựa sức dân dẹp tan kình ngạc.
                              Vung gươm khiếp vía quân Minh,
                              Múa bút mềm gan tướng giặc.

                              Sau khi sóng kình im bặt,
                              Chí đang hăng dựng nước buổi thanh bình,
                              Vì đâu phải lui về núi cũ,
                              Bạn với cúc tùng cho ngày tháng trôi qua!
                              Tưởng thoát chốn phồn hoa
                              Mặc ai bon chen danh lợi
                              Đau đớn nhìn việc đời biến đổi
                              Như mây trôi nước chảy xuôi dòng

                              Lúc thuyền ai hờ hững ở trên sông!
                              Nhưng duyên nợ nước mây chưa trọn,
                              Chí lo việc lớn vẫn hăng say.
                              Bi kịch Lệ Chi Viên để lụy bậc thiên tài,
                              Hận anh hùng, nước biển Đông cũng không rửa sạch!

                              Nay đọc thơ Người,
                              Lòng ta đau xót.
                              Thấm từng câu:
                              Yêu nước thương dân,
                              Tâm hồn cao khiết.
                              Sự nghiệp muôn năm vẫn sáng ngời.

                              Ù ù gió thổi bên ngoài,
                              Trăng bạc rung rinh cành sấu.
                              Trông ra tưởng thấy Ức Trai.
                              Trên đỉnh Côn Sơn đang mỉm cười
                              Nhìn con cháu thời Hồ Chí Minh anh dũng
                              Đã lấy máu viết nên Bình Tây đại cáo.

                              (Hà Nội, mùa đông 1963)

                              Edited by: BS QUANG

                              Comment

                              • #30

                                30. BÀI THƠ TÌNH Ở HÀNG CHÂU
                                Tế Hanh

                                Anh xa nước nên yêu thêm nước
                                Anh xa em càng nhớ thêm em
                                Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm
                                Trời Hàng Châu bốn bề êm ái
                                Mùa thu đã đi qua còn gửi lại
                                Một ít vàng trong nắng trong cây
                                Một ít buồn trong gió trong mây
                                Một ít vui trên môi người thiếu nữ...
                                Anh đã đến những nơi lịch sử
                                Đường Tô Đông Pha làm phú
                                Đường Bạch Cư Dị đề thơ
                                Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ
                                Còn thao thức trên cành đào ngọn liễu
                                Phong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếu
                                Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu
                                Có hai ta cùng tựa bên cầu
                                Cho mặt nước Tây Hồ trong sáng nữa
                                Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa
                                Hoa cúc vàng như nỗi nhớ dây dưa
                                Làn nước qua ánh mắt ai đưa
                                Cơn gió đến bàn tay em vẫy
                                Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy
                                Có núi sông và có trăng sao
                                Có giận hờn và có chiêm bao
                                Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến
                                Nói sao hết em ơi bao kỉ niệm...
                                Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui
                                Những ngày vui sao lại thấy bùi ngùi
                                Anh không muốn hỏi nhiều quá khứ
                                Ngày đẹp nhất là ngày rồi gặp gỡ
                                Rời Tây Hồ trăng xuống Bắc Cao Phong
                                Chỉ mình anh với im lặng trong phòng
                                Anh ngước nhìn bức thêu trên vách:
                                Hai bóng người đi một hàng tùng bách
                                Bàn tay nào đã dệt nỗi lòng anh ?
                                Tiếng mùa xuân đem sóng vỗ bên mình
                                Vơ vẩn tình chăn chập chờn mộng gối
                                Anh mơ thấy Hàng Châu thành Hà Nội
                                Nước Tây Hồ Bỗng hoá nước Hồ Tây
                                Hai chúng mình cùng bước dưới hàng cây.

                                (1956)


                                Edited by: BS QUANG

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom