• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Nguyễn Khuyến

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Nguyễn Khuyến

    Nguyễn Khuyến lúc nhỏ tên là Thắng, sinh năm Ất Mùi (1835) ở quê mẹ, làng Hoàng Xá, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định; nhưng ông lớn lên và sống chủ yếu ở quê cha, làng Yên Đổ, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam. Thủa nhỏ chăm học. Năm 17 tuổi, ông đi thi cùng một khóa với cha, nhưng bị hỏng. Sau đó cha mất, nhà nghèo, Nguyễn Khuyến phải đi dạy học để kiếm sống và nuôi mẹ. Ông nghè Vũ Văn Lí, học trò cũ của ông bác Nguyễn Khuyến thương tình cảnh của Nguyễn Khuyến, đem về nuôi cho ăn học tiếp.
    Năm 1864, Nguyễn Khuyến thi hương đậu giải nguyên (đậu đầu); năm sau thi hội bị hỏng, ông vào kinh theo học trường Quốc Tử Giám. Năm 1871, ông thi lại lần nữa và đỗ liền cả Hội nguyên và Đình nguyên. Nguyễn Khuyến đậu đầu cả ba kỳ nên người ta thường gọi ông là ông Tam nguyên hay Tam nguyên Yên Đỗ.
    Ông Tam nguyên Yên Đỗ đã từng làm ở nội các Huế, rồi làm Đốc học Thanh Hóa, Án sát Nghệ An, rồi Biện lí bộ Hộ,... Thời gian Nguyễn Khuyến ra làm quan, Pháp đánh chiếm sáu tỉnh Nam Kỳ và đang đánh ra miền Bắc.Cuối năm 1883, Nguyễn Khuyến được cử làm quyền Tổng đốc Sơn Tây thay cho Tổng đốc Nguyễn Đình Nhuận đã bỏ Sơn Tây lên Hưng Hóa chống thực dân Pháp, nhưng Nguyễn Khuyến từ chốị Sau đó Hoàng Cao Khải Kinh lược sứ Bắc Kì mời ông đến nhà dạy học, rồi Lê Hoan - Tuần phủ Hưng Yên tổ chức thu vịnh Kiều cũng mời ông làm giám khảọ Hoàng Cao Khải, Lê Hoan là những kẻ cộng tác với thực dân Pháp. Từ chối lời mời của họ ông biết sẽ sinh chuyện lôi thôi nên đành miễn cưỡng nhận lời.Nguyễn Khuyến làm quan tất cả hơn 10 năm, rồi từ quan về nhà. Phần lớn cuộc đời của Nguyễn Khuyến là ở thôn quê.Ông mất năm 1909, thọ 75 tuổi.
    ____________Quoc Ky_____________
    sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra
    Similar Threads
  • #2

    Anh giả điếc
    Trong thiên hạ có anh giả điếc,
    Khéo ngơ ngơ ngác ngác, ngỡ là ngây!
    Chẳng ai ngờ "sáng tai họ, điếc tai cày",
    Lối điếc ấy sau này em muốn học.
    Toạ trung đàm tiếu, nhân như mộc
    Dạ lí phan viên, nhĩ tự hầu.
    Khi vườn sau, khi ao trước; khi điếu thuốc, khi miếng trầu.
    Khi chè chuyên năm bảy chén, khi Kiều lẩy một đôi câu;
    Sáng một chốc, lâu lâu rồi lại điếc
    Điếc như thế ai không muốn điếc?
    Điếc như anh dễ bắt chước ru mà!
    Hỏi anh, anh cứ ậm à.
    ____________Quoc Ky_____________
    sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

    Comment

    • #3

      Ông phỗng đá

      Ông đứng làm chi đó hỡi ông ?
      Trơ trơ như đá, vững như đồng.
      Đêm ngày gìn giữ cho ai đó ?
      Non nước đầy vơi có biết không.
      ____________Quoc Ky_____________
      sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

      Comment

      • #4

        Đại lão

        Năm nay tớ đã bảy mươi tư,
        Rằng lão, rằng quan tớ cũng ừ.
        Lúc hứng, uống thêm dăm chén rượu,
        Khi buồn ngâm láo một câu thơ.
        Bạn già lớp trước nay còn mấy ?
        Chuyện cũ mười phần chín chẳng như.
        Cũng muốn sống thêm dăm tuổi nữa,
        Thử xem trời mãi thế này ư ?
        ____________Quoc Ky_____________
        sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

        Comment

        • #5

          Bạn đến chơi nhà

          Đã bấy lâu nay bác tới nhà.
          Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.
          Ao sâu nước cả, khôn chài cá,
          Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
          Cải chửa ra cây, cà mới nụ,
          Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
          Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
          Bác đến chơi đây ta với ta.
          ____________Quoc Ky_____________
          sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

          Comment

          • #6

            Bồ tiên thi

            Chú huyện Thanh Liêm khéo giở trò,
            "Bồ tiên thi" lại lấy vần bồ.
            Nghênh ngang võng lọng nhờ ông sứ,
            Ngọng nghẹo văn chương giở giọng ngô.
            Bồ chứa miệng dân chừng bật cạp,
            Tiên là ý chú muốn vòi xu!
            Từ vàng sao chẳng luôn từ bạc,
            Không khéo mà roi nó phết cho.
            ____________Quoc Ky_____________
            sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

            Comment

            • #7

              Bóng đè cô đầu

              Bóng người ta nghĩ bóng ta,
              Bóng ta, ta nghĩ hoá ra bóng người.
              Tỉnh tinh rồi mới nực cười.
              Giấc hồ ai khéo vẽ vời cho nên ?
              Cô đào Sen là người Thi Liễu
              Cớ làm sao õng ẹo với làng nho ?
              Bóng đâu mà bóng đè cô,
              Bỗng thấy sự nhỏ to thêm thắc mắc.
              Cố hữu diệc vi thân ngoại vật,
              Khán lai đô thị mộng trung nhân
              Sực tỉnh ra nào biết chuyện xa gần,
              Còn văng vẳng tiếng đàn lần tiếng trống.
              Quân bất kiến
              Thiên thai động khẩu cần tương tống;
              Dẫu bóng ta, ta bóng có làm sao,
              Thực người hay giấc chiêm bao ?
              ____________Quoc Ky_____________
              sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

              Comment

              • #8

                Cảm hứng

                Ngày trước cũng lên lạy cửa trời,
                Lâu nay vắng vẻ bặt tăm hơi.
                Nước non man mác về đâu tá ?
                Bạn bè lơ thơ sót mấy người.
                Đời loạn đi về như hạc độc,
                Tuổi già hình bóng tựa mây côi
                Đã hay nhờ được hao mòn lắm,
                Một thí lòng son chửa rõ mười
                ____________Quoc Ky_____________
                sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                Comment

                • #9

                  Cáo quan về ở nhà

                  Ngần ấy năm nay vẫn ở nhà,
                  Nghĩ ta, ta lại chỉ thương ta.
                  Bóng hiên thêm ngán hơi nồng nhỉ,
                  Ngọn gió không nhường tóc bạc a!
                  Thửa mạ rạch ròi chân xấu tốt,
                  Đấu lương đo đắn tuổi non già.
                  Khi buồn chén rượu say không biết,
                  Ngửa mặt lờ mờ ngọn núi xa.
                  ____________Quoc Ky_____________
                  sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                  Comment

                  • #10

                    Chế ông đỗ Cự Lộc

                    Văn hay chữ tốt ra tuồng,
                    Văn dai như chão, chữ vuông như hòm.
                    Vẻ thầy như vẻ con tôm,
                    Vẻ tay ngoáy cám, vẻ mồm húp tương.
                    Vẻ lịch sự ai bằng thầy Cự Lộc,
                    Vẻ cô đầu nói móc có vài câu:
                    Anh chẳng sang, mà cũng chẳng giàu.
                    Hầu bao ních, rận bâu quanh chiếu;
                    Khăn nhuộm lờ lờ mùi nước điếu,
                    Nón sơn không méo cũng không tròn.
                    Quần vải thô, ngại giặt ngả màu son,
                    Giày cóc gặm, nhặt dây đàn khâu lấy.
                    Phong lưu ấy, mà tình tính ấy,
                    Đến cô đầu, vẫn thấy lả lơi bông,
                    Xinh thay diện mạo anh hùng!
                    ____________Quoc Ky_____________
                    sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                    Comment

                    • #11

                      Chừa rượu

                      Những lúc say sưa cũng muốn chừa,
                      Muốn chừa nhưng tính lại hay ưa.
                      Hay ưa nên nỗi không chừa được.
                      Chừa được nhưng mà cũng chẳng chừa.
                      ____________Quoc Ky_____________
                      sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                      Comment

                      • #12

                        Chơi chợ trời Hương Tích

                        Ai đi Hương Tích chợ trời đi!
                        Chợ họp quanh năm cả bốn thì.
                        Đổi chác người tiên cùng khách bụt,
                        Bán buôn gió chị lại trăng dì.
                        Yến anh chào khách nhà mây tỏa,
                        Hoa quả bày hàng điếm cỏ che.
                        Giá áo, lợn, tằm, tiền, gạo đủ.
                        Bán mua mặc ý muốn chi chi.
                        ____________Quoc Ky_____________
                        sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                        Comment

                        • #13

                          Cuốc kêu cảm hứng

                          Khắc khoải đưa sầu giọng lửng lơ,
                          Ấy hồn Thục đế thác bao giờ?
                          Năm canh máu chảy đêm hè vắng,
                          Sáu khắc hồn tan bóng nguyệt mờ.
                          Có phải tiếc xuân mà đứng gọi,
                          Hay là nhớ nước vẫn nằm mơ.
                          Thâu đêm ròng rã kêu ai đó.
                          Giục khách giang hồ dạ ngẩn ngơ.
                          ____________Quoc Ky_____________
                          sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                          Comment

                          • #14

                            Di chúc

                            Kém hai tuổi xuân đầy chín chục.
                            Số thầy sinh phải lúc dương cùng.
                            Đức thầy đã mỏng mòng mong,
                            Tuổi thầy lại sống hơn ông cụ thầy.
                            Học chẳng có rằng hay chi cả.
                            Cưỡi đầu người kể đã ba phen;
                            Tuổi là tuổi của gia tiên,
                            Cho nên thầy được hưởng niên lâu ngày.

                            Ấy thuở trước ông mày chẳng đỗ,
                            Hóa bây giờ cho bố làm nên;
                            Ơn vua chửa chút báo đền,
                            Cúi trông hổ đất, ngửa lên thẹn trời.
                            Sống không để tiếng đời ta thán,
                            Chết được về quê quán hương thôn;
                            Mới hay trăm sự vuông tròn,
                            Sống lâu đã trải, chết chôn chờ gì ?
                            Đồ khâm liệm chớ nề xấu tốt,
                            Kín chân tay đầu gót thời thôi;
                            Cỗ đừng to lắm con ơi,
                            Hễ ai chạy lại, con mời người ăn.
                            Tế đừng có viết văn mà đọc,
                            Trướng đối đừng gấm vóc làm chi;
                            Minh tinh con cũng bỏ đi,
                            Mời quan đề chủ con thì không nên.

                            Môn sinh chớ bổ tiền đặt giấy,
                            Bạn của thầy cũng vậy mà thôi;
                            Khách quen chớ viết thiếp mời.
                            Ai đưa lễ phúng con thời chớ thu.
                            Chẳng qua nợ để cho người sống,
                            Chết đi rồi còn ngóng vào đâu!
                            Lại mang cái tiếng to đầu,
                            Khi nay bày biện, khi sau chê bàn.
                            Cờ biển của vua ban ngày trước,
                            Khi đưa thầy con rước đầu tiên;
                            Lại thuê một lũ phường kèn,
                            Vừa đi vừa thổi mỗi bên dăm thằng.
                            Việc tống táng nhung nhăng qua quýt,
                            Cúng cho thầy một ít rượu hoa;
                            Đề vào mấy chữ trong bia,
                            Rằng: "Quan nhà Nguyễn cáo về đã lâu".
                            ____________Quoc Ky_____________
                            sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                            Comment

                            • #15

                              Hỏi thăm quan tuần mất cướp

                              Tôi nghe khẻ cướp nó lèn ông,
                              Nó lại lôi ông đến giữa đồng.
                              Lấy của đánh người quân tệ nhỉ!
                              Thân già da cóc có đau không ?
                              Bây giờ mới khẽ sầy da trán,
                              Ngày trước đi đâu mất mảy lông.
                              Thôi cũng đừng nên ki cóp nữa.
                              Kẻo mang tiếng dại với phường ngông!
                              ____________Quoc Ky_____________
                              sống là thực hiện kế hoạch do mình vạch ra

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom