• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Lưu Trọng Lư

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Lưu Trọng Lư

    Lưu Trọng Lư

    Link" align="left" border="0" alt="" style="padding:7px;" />Lưu Trọng Lư sinh năm 1912 ở Cao Lao Hạ, huyện Bồ Trạch (Quảng Bình). Học trường Quốc học Huế đến năm thứ ba, ra Hà Nội học tư rồi bỏ đi làm báo, làm sách cho đến nay.

    Chủ trương Ngân Sơn tùng thư, Huế (1933-1934)

    Đã viết giúp: Phụ nữ tân văn, Phụ nữ thời đàm, Tiến hóa, Hanoi báo, Tân thiếu niên, Tao đàn ...
    Đã xuất bản: Tiếng Thu (1939)

    Lư đang nằm trên giường xem quyển Tiếng Thu bỗng ngồi dậy cười to:
    -À ha! Thế mà mấy bữa nay cứ tưởng ...
    -?
    -Hai câu:
    Giật mình ta thấy bồ hôi lạnh
    Mộng đẹp bên chăn đã biến rồi

    mấy bữa ni tôi ngâm luôn mà cứ tưởng là của Thế Lữ ..
    thì ra hai câu đó của Lư!

    Ở đời này, ít có người lơ đãng hơn . Thi sĩ đời nay họ khôn lắm, có khi ranh nữa . Và yêu thơ, thường ta chả nên biết người: thiệt thòi ngay cho mình . Nhưng yêu thơ Lư mà quen Lư vô hại, thì đời Lư cũng là một bài thơ . Nếu quả như người ta vẫn nói, thi sĩ là một kẻ ngơ ngơ ngáo ngáo, chân bước chập chững trên dường đời, thì có lẽ Lư thi sĩ hơn ai hết . Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không nên ngạc nhiên một tí nào .

    Trong thơ Lư, nếu có tả chim kêu hoa nở, ta chớ tin ngay, hay ta hãy tin rằng tiếng kia màu kia chỉ có ở trong mộng . Mộng! Đó mới là quê hương của Lư . Thế giới thực của ta với bao nhiêu thanh sắc huy hoàng Lư không nghe không thấy gì đâu . Sống ở thế kỷ hai mươi, mà người có mơ màng thấy mình gò ngựa ở những chốn xa xăm nào .

    Cảnh mộng có khi cũng có màu sắc, như chiếc cáng điều lững thững trên sườn núi hay con nai vàng ngơ ngác trong rừng thu. Nhưng thường ta chỉ thấy những cảnh nên thơ rất mơ hồ, không có ở thời nay mà cũng không có ở thời nào. Hãy đọc bài Thơ sãu rụng (1): Bóng người con gái quay tơ trong đó ẩn sau một màn mây mờ. Ta biết có nàng nhưng ta không thấy nàng và ta cũng chớ nên tìm nàng làm chi … Cứ để lòng trôi theo cái âm hưởng đặc biệt của bài thơ, ngân nga, dằng dặc, buồn buồn, đều đều như tiếng guồng xa … Sau bài thơ bát ngát một trời đất ta không hiểu, thi nhân cũng không hiểu.

    Nhưng dầu sao con người mơ mộng ấy cũng đã rơi xuống giữa cõi trần, người đã sống một cuộc sống rất thực ở trần gian. Có điều mỗi khi kể lại những chuyện thực trong đời mình, người để xen vào rất nhiều chuyện mộng. Nhưng chuyện dầu mộng, tình bao giờ cũng thực. Và mối tình chan chứa trong bài thơ bắt ta phải bồi hồi.

    Đặc sắc của Lư chính ở chỗ này. Từ những kỷ niệm tươi sáng về người mẹ đã khuất, cho đến bao nhiêu buồn thương, bao nhiêu chán nản, bao nhiêu đau khổ vì tình yêu, cả cái cảnh đời giá lạnh của đôi vợ chồng lúc”tình đã xế bóng”, cùng cái thú ngây ngất của cuộc đời giang hồ, Lư đều kể cho ta nghe một cách rất cảm động.
    Một điều rõ ràng: đọc thơ người khác ta có thể tìm thấy nhiều bài âm điệu tinh tế hơn, nhiều hình ảnh xinh đẹp hơn, nhưng ít có bài cảm động như thơ Lư. Aáy, chỉ vì Lư thành thực hơn. Hãy xem: tuy chẳng phải là người của gia đình, Lư dã không ngần ngại mà nói đến vợ đến con, một điều các thi nhân ta gần đây hình như kiêng lắm.

    Tôi bỗng nhớ câu nói Pascat: “Tưởng kẻviết là một nhà văn, không ngờ lại được gặp một người”.

    Tôi biết có kẻ trách Lư cẩu thả, lười biếng, không biết chọn chữ, không chịu khó gọt giũa câu thơ. Nhưng Lư có làm thơ đâu, Lư chỉ để lòng mình tràn lan trên mặt giấy. Tình đã gởi trong lời thơ, Lư không còn đoái hoài đến nữa. Lư vứt chỗ này một bài, chỗ khác một bài, với cái phóng khoáng của kẻ khinh hết thảy những cái gọi rằng quý ở đời này. Sánh với những người yêu thơ, Lư là người thuộc thơ của mình ít nhất, âu cũng là một điều bất lợi. Một điều bất lợi nữa là trong khi làng thơ VN đang đi tìm một nghệ thuật mới lạ, những tình cảm khuất khúc, những hình sắc phiền phức của thiên nhiên, thì Lư chỉ có một ít khúc đàn bình dị, một ít khúc đàn xưa, dầu có đổi xoang đổi điệu cũng vẫn là những khúc đàn xưa.

    Nhưng ngoài cái sở thích nhất thời còn những sở thích đời đời không thay đổi.

    Bao giờ còn có những cặp vợ chồng nhớ tiếc buổi tân hôn thì những câu như:

    Còn đâu ánh trăng vàng
    Mơ trên làn tóc rối?
    …….
    Đêm ấy xuân vừa sang
    Em vừa hai mươi tuổi.
    Vẫn khiến họ bâng khuâng.

    Bao giờ còn có những kẻ đắm say tình yêu và đau khổ vì yêu thì những câu như:

    Ta mơ trong đời hay trong mộng?
    Vùng cúc bên ngoài động dưới sương.

    Hay:

    Đợi đến luân hồi sẽ gặp nhau
    Cùng em nhắc lại chuyện xưa sau
    Chờ anh dưới gốc sim già nhé!
    Em hái dưa anh đoá mộng đầu .

    vẫn tìm thấy những tiếng dội trong lòng người.

    Dầu chưa lăn lóc trong trường tình, đọc thơ Lư người ta cũng phải bồi hồi vì cảnh phong ba ngoài kia, nơi thi nhân dương trôi nổi. Qua khunh cảnh bài thơ, ngọn gió lạnh ngoài khơi dưa tới. Người ta sẽ thấy xao động cho dầu đã khép chặt cõi lòng để sống một cuộc đời êm ấm.

    Sao lại có người có thể đọc những câu như thế mà vẫn dửng dưng (1). Họ bảo những nỗi đau thươơng ấy thường quá. Vân thường, thường lắm, thưòng như hầu hết những nỗi đau thương thành thực của loài người. Tôi không muốn nói nhiều. Trước sự dau thương của bạn, tôi muốn im lìm kính cẩn. Tôi chỉ biết, dầu có ưa thơ người này người khác, mỗi lúc buồn dến, tôi lại trở về với Lưu Trọng Lư. Có những bài thơ cứ vương vấn trong tâm trí tôi hằng tháng, lúc nào cũng vẳng vẳng bên tai. Bởi vì thơ Lư nhiều bài thực không phải là thơ, nghĩa là những công trình nghệ thuật, mà chính là tiếng lòng thổn thức cùng hoà theo tiếng thổn thức của lòng ta.
    Sống trên đời

    Similar Threads
  • #2

    TIẾNG THU

    Em không nghe mùa thu
    Dưới trăng mờ thổn thức?

    Em không nghe rạo rực
    Hình ảnh kẻ chinh phu
    Trong lòng người cô phụ?

    Em không nghe rừng thu
    Lá thu nghe xào xạc,
    Con nai vàng ngơ ngác
    Đạp trên lá vàng khô?
    Sống trên đời

    Comment

    • #3

      XUÂN VỀ

      Năm vừa rồi
      Chàng cùng tôi
      Nơi vùng giáp Mộ
      Trong căn nhà cỏ
      Tôi quay tơ.
      Chàng ngâm thơ.
      Vườn sau oanh giục giã.
      Nhìn ra hoa đua nở,
      Dừng tay tôi kêu chàng.
      "Này, này bạn! Xuân sang"
      Chàng nhìn xuân mặt hớn hở
      Tôi nhìn chàng lòng vồn vã ...

      Rồi ngày lại ngày
      Sắc màu: phai
      Lá cành: rụng
      Ba gian: trống
      Xuân đi
      Chàng cũng đi .
      Năm nay xuân còn trở lại
      Người xưa không thấy tới.
      Sống trên đời

      Comment

      • #4

        Vắng Chàng

        Dặn rồi, chàng lại ra đi
        Gượng cười gượng nói lúc phân kì,
        Buồng không, về nuốt lệ
        Âm thầm em nén khúc tương ti.(1)

        Bên khóm mai gầy, một sớm thu
        Lòng sao thắc mắc mối sầu u,
        Vắng chàng, quên cả lời chàng dặn:
        Dạ buồn lại thổi tiếng vi vu.

        (1) Tương tư.
        Sống trên đời

        Comment

        • #5

          Thuyền Mộng

          Dưới chân không nghe chèo vỗ sóng,
          Thuyền bơi trong cõi mơ lồng lộng;
          Muốn ca, nàng chỉ lặng thầm ca
          Ngại ngùng sợ gió chim xao động.

          Thuyền bơi trong quãng trời xanh ngắt,
          Thẳm xa, xa thẳm một màu lơ;
          Nhìn mây thẳm trời xa chóng mặt,
          Van nàng cắm lại chiếc thuyền mơ.

          Ta hỏi nàng còn bơi chăng nữa?
          Khẽ nghiêng đầu nàng rỉ tai ta:
          "Còn bơi, bơi nữa, bơi xa nữa
          Lúc khắp trời phủ ánh sao sa..."

          Bập bềnh vẫn trôi trên mây bạc,
          Thuyền trôi đã quá dải Ngân Hà.
          Giật mình, nàng nhìn ta ngơ ngác:
          Không biết còn trôi bến nào xa?

          Quanh ta vẫn màu xanh gợn sóng
          Quanh ta thăm thẳm một màu xanh
          Buông chèo, nàng cùng ta tha thiết
          Nhìn lại nhìn nhau bỡ ngỡ tình.
          Sống trên đời

          Comment

          • #6

            Trên Bãi Biển

            Thừa lương khách đã vắng (1)
            Trời nước mênh mông,
            Duy còn bốn mắt nhìn nhau: lặng
            Trên cát vô tình vạch chữ "Vân";
            Tay vạch xong, sóng xoá dần.
            Mỉm cười, Vân sẽ nói:
            "Người yêu Vân hỡi!
            Sao người lại quá điên?
            Thân nay cũng diệt, nữa là tên?"

            Tưởng được nghìn thu nhờ bãi cát
            Tan tác nào hay vì sóng bạc,
            Cuộc trăm năm đừng có đa mang:
            Tình nhân chung kiếp dã tràng.

            (1)Thừa lương: hóng mát
            Sống trên đời

            Comment

            • #7

              Sứ Giả

              Một đêm mưa gió rộn ràng
              Vô tình ta đã bên giường Quí Phi.
              Phi chợt tỉnh :"Đi từ đâu lại?
              Mới ở đây hoặc tới từ lâu ?"

              Rằng :"Đi từ độ vào thu,
              Gió thu về chậm, cuộc thu trễ tràng.
              Em: sứ giả Minh Hoàng người cũ,
              Chốn ngọc cung mái phủ sầu che;
              Tình đi: ngấn để lụa the
              Tình đi, đi mãi không về, tình không".

              Nghe ta nói động lòng sùi sụt
              Nửa vạt sầu che vội mặt hoa,
              Thẫn thờ Phi ngắm rừng xa
              Mà khi ngoảnh lại thì ta không còn.

              Là chim sứ giả
              Em bay từ bể cả đến ngàn sâu,
              Bay khắp sáu đảo ba châu
              Tìm hoa cho gió, đón sầu cho thơ.

              Tiếng cánh vỗ trong giờ li biệt
              Nghe vội vàng bi thiết bao nhiêu;
              Lang thang núi bạc mây chiều
              Lao xao cánh nhạn mây chiều đập sương...
              Sống trên đời

              Comment

              • #8

                Trăng Lên

                Vừng trăng lên mái tóc mây,
                Một hồn thu tạnh, mơ say hương nồng.
                Mắt em là một dòng sông
                Thuyền ta bơi lặng trong dòng mắt em.
                Sống trên đời

                Comment

                • #9

                  Thu Hạ Long

                  Đôi hài nhè nhẹ bước ra
                  Màn đêm cuốn lại, mặt hoa rạng dần
                  Mừng sương tan, khướu hót gần
                  Rừng xa thông vút điệu đàn hoà âm
                  Hút nhìn: Mặt nước lặng tăm
                  Cánh buồm soi bóng, lướt thầm trên gương
                  Em vừa khoác nhiễu lam sương
                  Đã vân tím nhạt, chuyển sang lụa đào
                  Buồm bay hay cánh hải âu?
                  Nắng vàng thu hay nắng đầu xuân tươi?
                  Biển, trời: Hai gái sinh đôi
                  Thuyền trôi hay chính núi trôi bập bềnh?
                  Cảnh sao thật, nét sao tranh?
                  Nét oai dáng hổ, nét thanh vẻ Kiều
                  Mỗi thoáng nhìn, một nét yêu
                  Một ngày xáo động biết bao tâm tình
                  Cảnh ơi! Sao đó với mình
                  Như chung chiếc vơng một cành đung đưa
                  Tiếng còi vừa động "từng " xa
                  Mây ùn lại cơn dông qua ào ào
                  Lòng gương sóng dậy xôn xao
                  Bão chưa tan đã ánh sao đỉnh trời
                  Sống trên đời

                  Comment

                  • #10

                    THÚ ĐAU THƯƠNG

                    Tình đã len trong màu trắng mới,
                    Lòng anh buồn vời vợi, em ơi!
                    Niềm yêu rung động đôi môi
                    Tình đây khôn lựa được lời thắm tươi

                    Đã héo lắm nụ cười trong mộng
                    Đã mờ mờ lắm bóng thân yêu,
                    Đã làm tím cả cảnh chiều
                    Trong hồn lặng đã hiu hiu mộng tàn .

                    Đã chăn gối nằm im chỗ cũ
                    Hãy lịm người trong thú đau thương!
                    Sống trên đời

                    Comment

                    • #11

                      THƠ SẦU RỤNG

                      Vầng trăng từ độ lên ngôi.
                      Năm năm bến cũ em ngồi quay tơ.
                      Để tóc vướng vần thơ sầu rụng,
                      Mái tóc buồn thơ cũng buồn theo.
                      Năm năm tiếng lụa xe đều ...
                      Những ngày lạnh rớt, gió vèo trong cây.

                      Nhẹ bàn tay, nhẹ bàn tay,
                      Mùi hương hàng xóm bay đầy mái đồng.
                      Nghiêng nghiên mái tóc hương nồng.
                      Thời gian lạnh rót một dòng buồn tênh.

                      (Tiếng Thu)
                      Sống trên đời

                      Comment

                      • #12

                        NẮNG MỚI

                        Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
                        Xao xác gà trưa gáy não nùng,
                        Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng.
                        Chập chờn sống lại những ngày không.

                        Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời
                        Lúc người còn sống, tôi lên mười;
                        Mỗi lần nắng mới ra ngoài nội,
                        Áo đỏ người đưa trước dậu phơi

                        Hình dáng me tôi chửa xóa mờ
                        Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
                        Nét cười đen nhánh sau tay áo
                        Trong ánh trưa hè trước dậu thưa.

                        (Tiếng Thu)
                        Sống trên đời

                        Comment

                        • #13

                          Xin Rước Cô Em

                          Xin rước cô em bước xuống thuyền!
                          Thuyền tôi sắp trẩy bến thần tiên.
                          Cùng nhau ta phiêu dạt
                          Nơi nghìn trùng man mác,
                          Theo gió, theo mùa
                          Gửi kiếp phù du.
                          Lặng soi mình trên bể thẳm
                          Ta tuôn dòng lệ thắm.
                          Trên muôn dặm, dưới muôn trùng
                          Lòng ta phiêu diêu mung lung
                          Như hai làn mây biếc
                          Cùng tan nơi mờ mịt.
                          Sống trên đời

                          Comment

                          • #14

                            SAY

                            Ước gì ta có ngựa say
                            Con sông bên ấy bên này của ta
                            Ta say ngựa cũng là đà
                            Trời cao xuống thấp, núi xa lại gần
                            Ta say ngựa cũng tần ngần
                            Bầu không, lưng quảy một vừng giai nhân.


                            (Ghi chú của Lưu Trọng Lư: Bài thơ này làm từ 193..., một hôm năm 194... nhân bàn phiếm về cái say của Tản Đà, có bạn đã viết thêm mấy câu cuối, xin chép lại đây cho trọn)


                            Lang thang chim nội mây ngàn
                            Hình chao, bóng lộn, mây vần, gió xoay
                            Đêm say đèn tắt vẫn ngày
                            Ngày say cúi mặt, nghiêng mày là đêm
                            Đời đau rạch mộng tìm em
                            Dù cho toạc áo, rách xiêm cũng tìm
                            Sống trên đời

                            Comment

                            • #15

                              Núi Xa

                              Núi xa, nhà vắng, mưa mau,
                              Mênh mông cồn cát, trắng phau ngõ dừa.
                              Trong thôn văng vẳng gà trưa,
                              Lắng nghe đúng ngọ chuông chùa...
                              Sống trên đời

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom