• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Câu chuyện đời tôi

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Câu chuyện đời tôi



    Xin gửi đến người con gái trong câu chuyện này nỗi cảm thông sâu sắc nhất của tôi.





    Hồi bé thơ một con nhóc lóc chóc


    Luôn tò mò về mọi vật xung quanh


    Rồi đêm đến rúc lòng bà nũng nịu


    - " Bà ngoại ơi ! kể chuyện con nghe ".





    Ngoại hiền từ kể chuyện xưa và nay


    Sự tích ra đời hay đối nhân xử thế


    Có một chuyện ngoại chưa bao giờ kể


    Sao chỉ có mình con và ngoại thôi?





    Con lớn lên nhưng chưa biết mặt cha


    Chỉ ngày Tết mới gặp mẹ vội vã


    Dẫu mưa nắng hay cơn bão tràn qua


    Cũng chỉ là một bà và một cháu.





    Tôi lớn dần nỗi thắc mắc lớn theo


    Không dám hỏi chỉ e ngoại sẽ buồn


    Có những đêm giật mình thức giấc


    Ngoại chong đèn, hồi ức kỷ niệm xưa.





    Tiếng thở dài sao nghe nghèn nghẹn


    Cuốn sổ nhỏ thấm nước mắt ngoại tôi


    Kỷ vật ấy ngoại cất giữ một nơi


    Dù cố dấu nhưng tôi vẫn biết.





    Tôi đã đợi , cố đợi chờ định mệnh


    Đau đớn thay ngoại mất quá bất ngờ


    Tôi cô đọc lạc lõng bơ vơ


    Giữ kỷ vật mà lòng đau như cắt.





    Bao năm tháng hoài nghi thắc mắc


    Tôi đang cầm đáp án trong tay


    Cố đấu tranh với lòng mình gay gắt


    Bí mật đời tôi _ sao lại sợ điều này?





    Ngày...tháng...năm...của thời gian cũ


    Thật tình cờ trong vũ trụ bao la


    Mẹ gặp cha như là duyên phận


    Xây mỗi tình thơ mộng nơi trần gian.





    Mỗi lần chia tay cha luôn nói nhỏ


    - Anh mãi yêu em , chỉ yêu em


    Một mái ấm không vơi hạnh phúc


    Cha chie yêu mẹ , chỉ mình mẹ thôi.





    Đứa con gái đến tuổi thôi nôi


    Cha bỏ đi cùng người đàn bà khác


    Mẹ xanh gầy một nỗi đau gánh vác


    Nuôi con thơ vững bước đường đời.





    Tôi hai tuổi mẹ gửi cho bà ngoại


    Người đi xa lập nghiệp đời mình


    Trái tim đau không ngừng chảy máu


    Một nơi xa có giúp vết thương lành?





    Những dòng cuối thấm đầy nước mắt


    Mẹ xót xa một kiếp hồng nhan


    Người cay đắng ghi dòng cuối lạnh lùng


    -"Trên cõi đời , không gì là mãi mãi ".





    Cuốn nhật ký là một bầu tâm sự


    Là linh hồn trong từng câu chữ


    Tôi đã đọc và hứng trọn niềm đau


    Của một người vợ bị chồng phụ bạc.





    Khép cuốn sổ ngón tay tôi run rẩy


    Hai tuổi thôi , hai lần bị bỏ lại


    Nhưng tôi không trách dù là cha hay mẹ


    Ngoại thương tôi đã cho ngày bình yên.





    Chít khăn tang tôi đưa ngoại ra đồng


    Nơi yên nghỉ của bao người lớp trước


    Nước mắt chảy dài vẳng nghe tiếng ngoại


    -"Can đảm lên , cháu gái yêu của ta".





    Mẹ tôi trở về thắp nén nhang dâng ngoại


    Và mẹ khóc muộn màng hối tiếc


    -" Ở xứ người con vội về thăm mẹ


    Mẹ ra đi , chữ HIẾU con chưa tròn ".





    Giở kỷ vật ố vàng theo năm tháng


    Tôi viết tiếp , sau mẹ mười sáu năm


    "Ở trênđời không có gì mãi mãi


    Năm tháng qua tất cả sẽ qua".





    Rời xa quê nhà theo mẹ lên đô thị


    Cuộc sống hối hả cuốn vào vòng xoáy


    Chỉ quay cuồng với thế giới riêng tôi


    Vẫn tự nhủ : không gì là mãi mãi.





    Một dịp tình cờ tôi gặp anh


    Thángngày qua ân tình thêm vun đắp


    Rồi một ngày anh nói : " Mãi yêu em "


    Tôi thảng thốt giật mình lo sợ.





    Ngày xưa cha cũng nói mãi yêu


    Nhưng ân tình theo lời thề bay xa


    Khiến cuộc đời mẹ tôi đau nhức


    Một vết thương vẫn âm ỉ lặng thầm.





    Mở to mắt nhìn người con trai ấy


    Tôi lặng thinh vội vã ngó lơ


    Có yêu anh nhưng tâm hồn sợ hãi


    Mãi mãi ư? là đến khi nào?





    Anh hiểu hết chấp nhận tôi lặng im


    Nhưng kiên trì tìm đến trái tim tôi


    Tôi run rẩy tìm đường chạy trốn


    Nào có ai trốn được chính mình.





    Bỗng bàng hoàng nghe tin anh hấp hối


    Chúa mến tài vội vã gọi về trời


    Anh ra đi mà đôi môi mấp máy


    - " Anh mãi mãi yêu em , mãi mãi yêu ".





    Tôi nức nở xin anh đừng rời xa


    Đừng lần thứ ba tôi bị bỏ lại


    Nhưng thần chết chia lìa đôi lứa


    - " Tử thần ơi ! sao ngươi quá lạnh lùng?".





    Mẹ sụp dưới chân tôi xin tha thứ


    - " Chuyện của mẹ đã liên lụy đến con "


    Tôi lắc đầu mắt nhìn sâu đêm tối


    Nghiệp chướng là sao , một kiếp người.





    Tiễn anh đi xa , xa mãi mãi


    Tôi hiểu rằng trái tim đã chết rồi


    Gửi theo ngọn gió đến anh lần cuối


    -" Em vẫn chưa kịp nói lời yêu anh mãi mãi ".





    Cuộc đời tôi giờ đây chỉ một mình


    Xin đừng trách tim tôi băng giá


    Bởi duyên kiếp sao oan nghiệt quá


    Sao cả cuộc đời chỉ thở dài não nề thôi.





    Chỉ mong rằng đừng một ai như tôi


    Hãy tin tuỏng vào sự chân thành


    Khi một người nói yêu mãi mãi


    Đó chính là hạnh phúc chốn nhân gian./.





    11/04/2006

    ampi_0201
    ___yêu_yêu__yêu_yêu__
    _yêu___yêu_yêu___yêu_
    yêu______yêu______yêu
    yêu_______________yêu
    _yêu____*EYA*____yêu_
    __yêu__________yêu__
    ____ yêu______yêu___
    ______yêu___yêu___
    _________yêu_______
    Similar Threads
  • #2



    Trong một buổi tối , tôi tình cờ được nghe kể câu chuyện này :


    một cô gái được một chàng trai nói :" Anh mãi yêu em". ngày xưa cha cô cũng đã nói với mẹ cô sau mỗi lần hẹn hò. và cô sợ rằng mình sẽ bị phụ bạc như mẹ cô.
    rồi chàng trai bị tai nạn. trên giường bệnh , dù chỉ còn sức tàn anh vẫn nói với cô "ANH MÃI MÃI YEU EM". anh ra đi để cô gái ở lại với nỗi đau ân hận.


    Chính nỗi đau day dứt này khiến tôi "khó chịu".viết bài thơ này chỉ mong tâm hồn tôi dễ chịu hơn mà thôi./.


    11/04/06
    AMPIEdited by: ampi
    ___yêu_yêu__yêu_yêu__
    _yêu___yêu_yêu___yêu_
    yêu______yêu______yêu
    yêu_______________yêu
    _yêu____*EYA*____yêu_
    __yêu__________yêu__
    ____ yêu______yêu___
    ______yêu___yêu___
    _________yêu_______

    Comment

    • #3

      ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ampi


      Xin gửi đến người con gái trong câu chuyện này nỗi cảm thông sâu sắc nhất của tôi.





      Hồi bé thơ một con nhóc lóc chóc


      Luôn tò mò về mọi vật xung quanh


      Rồi đêm đến rúc lòng bà nũng nịu


      - " Bà ngoại ơi ! kể chuyện con nghe ".





      Ngoại hiền từ kể chuyện xưa và nay


      Sự tích ra đời hay đối nhân xử thế


      Có một chuyện ngoại chưa bao giờ kể


      Sao chỉ có mình con và ngoại thôi?





      Con lớn lên nhưng chưa biết mặt cha


      Chỉ ngày Tết mới gặp mẹ vội vã


      Dẫu mưa nắng hay cơn bão tràn qua


      Cũng chỉ là một bà và một cháu.





      Tôi lớn dần nỗi thắc mắc lớn theo


      Không dám hỏi chỉ e ngoại sẽ buồn


      Có những đêm giật mình thức giấc


      Ngoại chong đèn, hồi ức kỷ niệm xưa.





      Tiếng thở dài sao nghe nghèn nghẹn


      Cuốn sổ nhỏ thấm nước mắt ngoại tôi


      Kỷ vật ấy ngoại cất giữ một nơi


      Dù cố dấu nhưng tôi vẫn biết.





      Tôi đã đợi , cố đợi chờ định mệnh


      Đau đớn thay ngoại mất quá bất ngờ


      Tôi cô đọc lạc lõng bơ vơ


      Giữ kỷ vật mà lòng đau như cắt.





      Bao năm tháng hoài nghi thắc mắc


      Tôi đang cầm đáp án trong tay


      Cố đấu tranh với lòng mình gay gắt


      Bí mật đời tôi _ sao lại sợ điều này?





      Ngày...tháng...năm...của thời gian cũ


      Thật tình cờ trong vũ trụ bao la


      Mẹ gặp cha như là duyên phận


      Xây mỗi tình thơ mộng nơi trần gian.





      Mỗi lần chia tay cha luôn nói nhỏ


      - Anh mãi yêu em , chỉ yêu em


      Một mái ấm không vơi hạnh phúc


      Cha chie yêu mẹ , chỉ mình mẹ thôi.





      Đứa con gái đến tuổi thôi nôi


      Cha bỏ đi cùng người đàn bà khác


      Mẹ xanh gầy một nỗi đau gánh vác


      Nuôi con thơ vững bước đường đời.





      Tôi hai tuổi mẹ gửi cho bà ngoại


      Người đi xa lập nghiệp đời mình


      Trái tim đau không ngừng chảy máu


      Một nơi xa có giúp vết thương lành?





      Những dòng cuối thấm đầy nước mắt


      Mẹ xót xa một kiếp hồng nhan


      Người cay đắng ghi dòng cuối lạnh lùng


      -"Trên cõi đời , không gì là mãi mãi ".





      Cuốn nhật ký là một bầu tâm sự


      Là linh hồn trong từng câu chữ


      Tôi đã đọc và hứng trọn niềm đau


      Của một người vợ bị chồng phụ bạc.





      Khép cuốn sổ ngón tay tôi run rẩy


      Hai tuổi thôi , hai lần bị bỏ lại


      Nhưng tôi không trách dù là cha hay mẹ


      Ngoại thương tôi đã cho ngày bình yên.





      Chít khăn tang tôi đưa ngoại ra đồng


      Nơi yên nghỉ của bao người lớp trước


      Nước mắt chảy dài vẳng nghe tiếng ngoại


      -"Can đảm lên , cháu gái yêu của ta".





      Mẹ tôi trở về thắp nén nhang dâng ngoại


      Và mẹ khóc muộn màng hối tiếc


      -" Ở xứ người con vội về thăm mẹ


      Mẹ ra đi , chữ HIẾU con chưa tròn ".





      Giở kỷ vật ố vàng theo năm tháng


      Tôi viết tiếp , sau mẹ mười sáu năm


      "Ở trênđời không có gì mãi mãi


      Năm tháng qua tất cả sẽ qua".





      Rời xa quê nhà theo mẹ lên đô thị


      Cuộc sống hối hả cuốn vào vòng xoáy


      Chỉ quay cuồng với thế giới riêng tôi


      Vẫn tự nhủ : không gì là mãi mãi.





      Một dịp tình cờ tôi gặp anh


      Thángngày qua ân tình thêm vun đắp


      Rồi một ngày anh nói : " Mãi yêu em "


      Tôi thảng thốt giật mình lo sợ.





      Ngày xưa cha cũng nói mãi yêu


      Nhưng ân tình theo lời thề bay xa


      Khiến cuộc đời mẹ tôi đau nhức


      Một vết thương vẫn âm ỉ lặng thầm.





      Mở to mắt nhìn người con trai ấy


      Tôi lặng thinh vội vã ngó lơ


      Có yêu anh nhưng tâm hồn sợ hãi


      Mãi mãi ư? là đến khi nào?





      Anh hiểu hết chấp nhận tôi lặng im


      Nhưng kiên trì tìm đến trái tim tôi


      Tôi run rẩy tìm đường chạy trốn


      Nào có ai trốn được chính mình.





      Bỗng bàng hoàng nghe tin anh hấp hối


      Chúa mến tài vội vã gọi về trời


      Anh ra đi mà đôi môi mấp máy


      - " Anh mãi mãi yêu em , mãi mãi yêu ".





      Tôi nức nở xin anh đừng rời xa


      Đừng lần thứ ba tôi bị bỏ lại


      Nhưng thần chết chia lìa đôi lứa


      - " Tử thần ơi ! sao ngươi quá lạnh lùng?".





      Mẹ sụp dưới chân tôi xin tha thứ


      - " Chuyện của mẹ đã liên lụy đến con "


      Tôi lắc đầu mắt nhìn sâu đêm tối


      Nghiệp chướng là sao , một kiếp người.





      Tiễn anh đi xa , xa mãi mãi


      Tôi hiểu rằng trái tim đã chết rồi


      Gửi theo ngọn gió đến anh lần cuối


      -" Em vẫn chưa kịp nói lời yêu anh mãi mãi ".





      Cuộc đời tôi giờ đây chỉ một mình


      Xin đừng trách tim tôi băng giá


      Bởi duyên kiếp sao oan nghiệt quá


      Sao cả cuộc đời chỉ thở dài não nề thôi.





      Chỉ mong rằng đừng một ai như tôi


      Hãy tin tuỏng vào sự chân thành


      Khi một người nói yêu mãi mãi


      Đó chính là hạnh phúc chốn nhân gian./.





      11/04/2006

      ampi_0201

      ampi tâm sự của chị thật là buồn quá


      em đọc mà nước mắt rưng rưng đó chị biết ko !?

      Comment

      • #4



        nhật ký buồn mang hồi ức miên mang


        em bận lòng về một chuyện xưa cũ


        Em bận lòng về một mối tình cũ


        Đã tạo em ra hình hài trên đời


        em bận lòng một vì sao rơi


        nên có một người giã đời vội vã


        em bận lòng và bận lòng tất cả


        những hư ảo của quá khứ xa xăm


        em thương bà lưng còng theo tháng năm


        chăm cho giọt đời em sống mãi


        hi sinh này ngàn sau còn vọng lại


        bãi bờ em êm đẹp dịu dàng


        vì thương bà với cả riêng mang


        khi nhắm mắt không nhìn mặt con trẻ


        chỉ thương bà ngàn đời vất vả


        thương cho con khóc cho phận cháu mình


        cũng thương bà với tất cả điêu linh


        em đem viết thành một bài thơ vụng dại


        một bài thơ về chuỗi ngày thơ dại


        thưở bên bà với quá khứ xa xưa


        và bây giờ trước những cơn mưa


        cũng chẳng có lời trách vội vàng khẽ


        chỉ còn em với những non trẻ


        đi qua đời giấc mộng thị thành


        rồi em lại dành tất cả cho anh


        chút tìnhthơ - mơ mộng ngày đầu


        ai ngờ đâu tình đầu là bể dâu


        khi niềm đau vẫn còn trong em mãi


        kí ức ngày xưamãi vẫn còn lại


        để trở thành rào chắn của hai ta


        anh giờ đã xa ngàn trùng dâu bể


        mang tình em theo về nơi hư ảo


        anh ở đó - một nơi địa đạo


        mà em ko thể đi chung con đường


        người yêu ơi ! anh có biết lệ trào tuôn


        khi mộ anh lấp kín đầy hoang dại








        Edited by: conangsayxin
        Tôi thích Rook, yêu nhạc Trịnh, nghiền cà phê, thèm được đi trong mưa và nắm tay một ai đó. Đủ mạnh mẽ để sống một mình lại yếu đuối thèm được bao dung.

        Comment

        • #5



          to : traingheo999


          cảm ơn đã đọc thơ của AMPI.


          nhưng đây không hẳn là tâm sự của AMPI đâu.


          viết hộ cho cô gái trong câu chuyện được nghe kể thôi mà./.
          ___yêu_yêu__yêu_yêu__
          _yêu___yêu_yêu___yêu_
          yêu______yêu______yêu
          yêu_______________yêu
          _yêu____*EYA*____yêu_
          __yêu__________yêu__
          ____ yêu______yêu___
          ______yêu___yêu___
          _________yêu_______

          Comment

          • #6



            lời của người đã chết nói:


            hãy khắc trên bia mộ của tôi rằng :<_ khi người dưới mồ ra đi -để lại trần gian một con tim đã chết. >
            _______
            tặng ampi. một hồn thơ mưa lệ...



            kẻ dưới mộ sẽ mỉm cười thanh thản

            vì trần ai còn vương nặng nghĩa tình

            chẳng biết rằng cuộc sống có tái sinh...?

            hãy hy vọng kiếp sau trao bền vững...






            dẫu biết rằng trái ngang luôn cản lối

            bước trần ai...ai cũng khóc cũng cười

            sầu ly biệt của bạn hay của tôi

            nó sẽ đến dù chỉ là sau trước






            cuộc sống ai , ai mà biết được

            sinh tử,chia ly không hẹn trước bao giờ

            chỉ có lời an ủi gởi trang thơ

            tới người viết bằng nỗi sầu vạn cổ...



            _______


            Edited by: minhtuan82
            minh tuấn 82

            Comment

            • #7



              Người ra đi trong tim còn vướng bận


              Nỗi buồn tình duyên kiếp chúng ta


              Thêm vào nước mắt một niềm đau


              Hòa mình dưới đất nỗi sầu chia ly./.


              AMPI
              ___yêu_yêu__yêu_yêu__
              _yêu___yêu_yêu___yêu_
              yêu______yêu______yêu
              yêu_______________yêu
              _yêu____*EYA*____yêu_
              __yêu__________yêu__
              ____ yêu______yêu___
              ______yêu___yêu___
              _________yêu_______

              Comment

              • #8

                tình ơi -xin chớ vội đi
                <DIV>vào trong một cõi chỉ đi không về.</DIV>
                <DIV>một ngàysống với đam mê </DIV>
                <DIV>xin người dâng hết hãy về bên kia.</DIV>
                <DIV></DIV>
                <DIV>người đi chẳng có lối về </DIV>
                <DIV>hồn bay trong gió -trong mê...nghĩa gì </DIV>
                <DIV>một ngày vui với khắc ghi </DIV>
                <DIV>cao xanh bày cảnh...lâm ly giữa trần...</DIV>
                <DIV></DIV>
                <DIV>ai có thể không đổ lệ...khi người của mình -thấy mất mà không cứu được...</DIV>
                <DIV>bùn....ơi....mi hãy đi đi...</DIV>
                co gai dragon

                Comment

                Working...
                X
                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom