• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Có Những Bài Thơ Tôi Yêu Thích.....

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Có Những Bài Thơ Tôi Yêu Thích.....

    /1%20ANH%20DEP/co%20nhung%20bai%20tho%20toi%20yeu%20thich/10547696_785289924844167_7138801863589632041_n1_zp sd5573009.jpg.html]"]Private Group Photo & Video Sharing

    Đôi Mắt

    Hai mươi sáu năm, xa xứ trở về
    Ðối diện Ba giữa dòng người vội vã
    Trời Sài gòn bỗng đổ mưa tầm tã
    Che giùm con dòng mắt lệ nhớ thương

    Trần gian này có trăm ngả, mười phương
    Chỉ một ngả đưa con về nguồn nhớ
    Mưa phi trường thấm đôi đầu thêm bạc xóa
    Giọt long lanh bỡ ngỡ chuyện tương phùng

    Cầm tay con, đôi mắt xa xăm
    Cố tìm lại dư âm ngày tháng cũ
    Thương nhớ vỡ bờ giữa trời quê vần vũ
    Mắt thơ ngây và mái tóc xanh màu

    Những ngày xưa thả diều, trốn học, đánh nhau
    Con vẫn sợ đôi mắt người nghiêm khắc
    Lằn roi dọc ngang chằng chịt
    Có đôi mắt Mẹ xót con

    Ngày con đi, những đôi mắt nhìn theo
    Như thầm hẹn chỉ vài năm tương biệt
    Cũng phi trường này có đôi mắt Ba vẫy chào niềm hãnh diện
    Đứa con ngoan đi học xứ người

    Dòng mãi dòng trôi
    Lời hẹn vài năm thành lời ly biệt
    Đường dây viễn liên quay nửa vòng da diết
    Thì thầm nhau qua đôi mắt thinh không

    Hai mươi sáu năm, ngõ mộng quẩn quanh
    Con trở về giữa mùa mai nở rực
    Ði giữa phố phường ngựa xe rần rật
    Ðôi mắt buồn xa lạ chính quê hương
    Lạ cả căn nhà thân thiết nhớ thương
    Vật đổi sao dời trên mắt Ba u uẩn
    Nhìn bàn tay tênh hênh màu bất lực
    Nói gì đây khi ngõ mộng không cùng

    Gặp lại nhau mùa tương ngộ hữu chung
    Ngàn lời nói không bằng ánh mắt
    Ðêm tinh tú quê mình bỗng dưng mờ nhạt
    Còn tìm đâu đôi mắt sáng của ngày xưa

    Con lại ra đi cũng một ngày mưa
    Lời ly biệt ngập ngừng sao quay quắt
    Không tiễn con ra phi trường,
    Ba chỉ ngồi lặng yên quay mặt
    Nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng

    Vũ Quyên
    Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

    Similar Threads
  • #31


    NÓI VỚI ANH

    Biết hai sông chẳng thể chung dòng
    Ta thương anh - những đêm dài xanh xao nỗi nhớ
    Ta thương ta - những đêm trời trở gió
    Bao bụi trần
    Giấu kĩ
    gửi vào thơ...
    trích
    Dừng lại đi anh
    Một chút nữa thôi thuyền em mất lái
    Chỉ lơi tay sẽ trôi... trôi mãi
    Đắm biển đam mê sao biết lối quay về... Đành mặc những giọt thơ mồ côi lăn dọc triền đêm
    Mặc cơn gió tội tình bôn ba tìm lối nhỏ
    Dẫu chẳng sợ truân chuyên - không hà cớ
    Vờ vô tình
    Ta làm kẻ dửng dưng...
    Biết hai sông chẳng thể chung dòng
    Ta thương anh - những đêm dài xanh xao nỗi nhớ
    Ta thương ta - những đêm trời trở gió
    Bao bụi trần
    Giấu kĩ
    gửi vào thơ...
    Anh nhé
    Một mai
    Khi sóng lạc bờ...

    Trần Mai Hường
    Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

    Comment

    • #32

      Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

      Comment

      • #33



        KỂ TỪ ĐÓ
        Thơ : Huân Trần


        Anh không buồn khi tình ta chưa trọn
        Mối lương duyên đến thế cũng vui rồi
        Mà chỉ tiếc, trên con đường em chọn
        Anh là người chẳng thể bước cùng thôi!

        Kể từ đó anh là áng mây trôi
        Là dòng sông chảy về miền vô định
        Là màn đêm phủ nỗi niềm sâu kín
        Là lá vàng xao xác giữa trời Thu.

        Kể từ đó em là gió hoang vu
        Thổi mây anh tan hồn hoang lạnh cũ
        Kể từ đó em là dòng thác lũ
        Đổ sông anh bỗng chốc hóa đỏ ngầu.

        Kể từ đó em là ánh trăng thâu
        Soi đêm anh cho buồn lên vàng võ
        Kể từ đó em là con thuyền nhỏ
        Chở Thu đi cho ngơ ngác lá vàng.

        Kể từ đó ta ôm lấy bẽ bàng
        Triệu câu thơ ta vứt ngang, vứt dọc
        Kể từ đó ta sống đời cô độc
        Bước một mình trên lối vắng...

        Không em!
        Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

        Comment

        • #34


          THU XÓT XA
          Thơ: Kevin Nguyễn


          Nắng thu bay bay mùa đến đây
          Thu lá bay mùa say
          Chiều nay nắng thu miên man
          Chiều về thu hanh nắng

          Tím loang trong ta chiều xót xa
          Thu đến bao ngày qua
          Mùa thu nắng nghiêng chênh chao
          Vàng mùa thu thay áo

          Khu phố ôi im lìm chiều thu đến thu buồn
          Nắng còn trải dài chiều nắng thu bâng khuâng
          Thu chiều ơi vắng...Thu chiều rơi thu ngập lòng

          Nắng thu bay bay chiều vấn vương
          Day dứt bao mùa thương
          Tình thu lá phai khuôn nguôi
          Chiều buồn trong tiếc nuối

          Nắng thu bay bay chiều đến đây
          Thu nhớ em vòng tay
          Chiều đôi mắt em ta say
          Chiều thu bay ta thấy
          Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

          Comment

          • #35



            CHÀO EM THÁNG 10

            Chào nhau một nụ tháng 10
            Mùa thu nở giữa môi người ngọt ngây
            Cảm ơn em mái tóc dài
            Thả tôi lêu lỏng trên vai một thời.

            Chào nhau nụ ấm hơi người
            Cảm ơn em đã vì tôi biết buồn
            Môi tròn theo dấu phấn son
            Áo chia hai vạt tôi còn một bên!

            Ơn em xin nguyện đáp đền
            Thì tôi cũng được chút huênh hoang rồi!
            Trả nhau chưa dứt nợ đời
            Mà tim tôi đã tơi bời đó em.

            Nợ nần chồng chất nặng thêm
            Cảm ơn em vẫn còn kềm chân tôi
            Chào em môi đỏ tháng 10
            Thơ tôi trải xuống em ngồi cho êm…

            Hư Vô
            Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

            Comment

            • #36



              Paris Và Em

              Anh sẽ mãi nhớ vuông cửa sổ này
              Trời thu Paris lạnh ngắt mầu mây
              Mùa thu qua em lá vàng sắc bướm
              Khói thuốc như lòng lãng đãng men say

              Giọt cà phê xanh nhỏ vào tiếng hát
              Anh nhắp men thu thơm những ngày sương
              Mượn đỡ bờ vai ru đời tan tác
              Mái tóc hoan cười nụ biếc phong hương

              Vạt áo em bay thu vàng lối gió
              Hoa cúc và em quấn quýt tim người
              Mãi nhớ bờ vai, nhớ vuông cửa sổ
              Paris và thu cùng rớt xuống đời

              Paris vàng thu, người lỡ xa người
              Trong gió đam mê cây buồn vẫy mỏi
              Mưa về nhật dạ héo hon tình tôi
              Gọi mùa lãng quên gọi đêm trong nhớ

              Còn đây thăng trầm tiếng hát mông lung
              Em nhớ gì không ngọt ngào xưa đó
              Ta những đêm vơi tìm vào mê cung
              Âu yếm lời trăng cuốn theo mây gió

              Không dừng vó ngựa ta trên lối rừng
              Tay ủ trong tay sầu ném sau lưng
              Bên vuông cửa này là mơ hay tỉnh
              Paris và em mùa nhớ không cùng.

              hà huyền chi
              Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

              Comment

              • #37




                Vàng Thu Paris

                Paris vàng thu mùa bỗng yêu đời
                Cây lá xông xao bên thành cửa sổ
                Hoa vàng một độ vấn vương lòng người
                Quyện tà áo em lã lơi trong gió

                Paris vàng thu! Vàng Thu Paris!
                Chờ que diêm đời, điếu thuốc phong hương
                Bên tách cafe' giọt tình tan tác
                Sợi khói mong manh chìm vào hơi sương

                Êm ái lời ru vút theo câu hát
                Paris vàng thu! Vàng thu Paris!
                Em dáng ngọc, kiêu sa nét mây
                Ly đỏ rưng rưng lòng chừng thêm say

                Bên vuông cửa sổ là anh hay bướm
                Paris vàng thu...Còn mãi hôm này.

                Y Nguyên


                Vàng Thu Paris

                Trình bày: Thu Hương
                Nhạc: Sông Cửu
                Hòa âm: siliconband
                Lời: Y Nguyên

                Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

                Comment

                • #38



                  Il n'y a pas d'amour heureux
                  Georges Brassens

                  Rien n'est jamais acquis à l'homme
                  Ni sa force, ni sa faiblesse, ni son coeur
                  Et quand il croit
                  Ouvrir ses bras son ombre est celle d'une croix
                  Et quand il veut serrer
                  Son bonheur il le broie
                  Sa vie est un étrange et douloureux divorce
                  Il n'y a pas d'amour heureux
                  Sa vie, elle ressemble à ces soldats sans armes
                  Qu'on avait habillés pour un autre destin
                  A quoi peut leur servir de se lever matin
                  Eux qu'on retrouve au soir désarmés incertains
                  Di-tes ces mots ma vie et retenez vos larmes
                  Il n'y a pas d'amour heureux
                  Mon bel amour, mon cher amour, ma déchirure
                  Je te porte dans moi comme un oiseau blessé
                  Et ceux-là sans savoir nous regardent passer
                  Répétant après moi ces mots que j'ai tressés
                  Et qui pour tes grands yeux tout aussitôt moururent
                  Il n'y a pas d'amour heureux
                  Le temps d'apprendre à vivre
                  Il est déjà trop tard
                  Que pleurent dans la nuit nos coeurs à l'unisson
                  Ce qu'il faut de regrets pour payer un frisson
                  Ce qu'il faut de malheur pour la moindre chanson
                  Ce qu'il faut de sanglots pour un air de guitare
                  Il n'y a pas d'amour heureux.

                  Georges Brassens là một thi sĩ, ca sĩ và viết nhạc Pháp - Đặc biệt lúc nào Georges Brassens cũng ca hát với cây đàn tây ban cầm.

                  Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

                  Comment

                  • #39


                    Đừng gọi nhau cố nhân
                    Ngô Thiên Tú


                    Ta lưu trữ trong tim lời thề hẹn
                    Xưa bây giờ vẫn thế không nhạt phai
                    Dù xa nhau kỷ niệm mãi nồng nàn
                    Chỉ có em muốn quên không muốn nhớ


                    Một lần buông mắt môi buồn lưu luyến
                    Một lần về hạnh phúc ngất mùa yêu
                    Muốn bên nhau nhập bóng chung đời
                    Rồi phải rời nhớ thương buồn tiền kiếp


                    Thời gian ơi đừng xóa tan giấc mộng
                    Yêu thiết tha sao chưa trọn trăm năm
                    Đừng giết mơ... làm hồn ta hoá đá
                    Lo tim em không giử nỗi đợi chờ


                    Ta sợ mưa sợ nắng và sợ gió
                    Đến ru em say... ngày tháng không ta
                    Còn yêu không sao em vô tình quá
                    Đau... trái tim đau như núi đá ôm sầu


                    Mong em yêu ta, đắm như ngày ấy
                    ước tim em vẫn có bóng hình ta
                    Cầu nguyện trời...đừng gọi nhau cố nhân
                    Để em-ta còn bên nhau mãi mãi
                    Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

                    Comment

                    • #40


                      MƯA CHIỀU

                      Mưa từ đâu mưa đến đây
                      Giữa trời chiều mưa bay
                      Giá buốt mưa rớt rơi giọt sầu
                      Gió mưa về đâu

                      Mưa chiều thu hương ngất ngây
                      Để lòng ta như say
                      Tí tách giọt rớt rơi bên thềm
                      Nhớ ai buồn thêm

                      Thu mưa chiều giọt êm ái ta nhin xa.
                      Ngoài kia phố im lìm
                      Phố chiều vắng bâng khuâng mờ chìm..
                      Ta dõi mắt đi tìm

                      Mưa chiều nay mưa mãi rơi
                      Mơ về em xa xôi
                      Ánh mắt em đến mưa hôm nào
                      Đắm say chiều nao

                      Kevin Nguyen
                      Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

                      Comment

                      • #41



                        Thoáng Hương Phai

                        Buồn ta phả khói vào thơ
                        Thấy em đứng khóc bên bờ xanh xao
                        Giọt nào rớt xuống chiêm bao?
                        Để thơ mọc cánh bay vào mênh mông.
                        Lòng ta nắng ở trên sông
                        Thương con nước đổ một dòng chung thân
                        Tàn phai theo mỗi bước chân
                        Hỏi em đời có trăm năm để chờ?
                        Ta về gom nắng vào thơ
                        Xây chung thành quách che bờ đớn đau
                        Khúc tình phả xuống bể dâu
                        Nghe chăn gối lạ rũ nhầu dáng em
                        Chợt thèm một chút hương quen
                        Thềm xưa rêu đã phủ mềm dấu đinh
                        Buồn quanh sợi khói lung linh
                        Gai ngang da thịt tượng hình hài em…

                        Hư Vô
                        Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

                        Comment

                        • #42



                          ĐÃ BA MƯƠI MÙA XUÂN
                          KHÔNG CÓ TẾT


                          Ba mươi năm con chưa về ăn Tết
                          Được nghe thơm nồi bánh tét sau nhà
                          Cùng với mẹ quỳ bên làn nhang khói
                          Thắp nén hương để cúng kiến ông bà.

                          Đã ba chục mùa xuân không có Tết
                          Hứa loanh quanh rồi con cũng không về
                          Mẹ đứng ngóng thằng con đi biệt xứ
                          Cả nửa đời còn lạ chỗ lạ quê.

                          Mẹ đếm tuổi con trên từng sợi tóc
                          Mà sợi nào thì cũng đã bạc phơ
                          Còn mấy mùa xuân cho con thất hứa
                          Để mẹ lau giọt nước mắt đợi chờ!?

                          Lòng mẹ thơm tho như nhân bánh tét
                          Gói yêu thương trong góc bếp quê nhà
                          Mẹ quạt lửa khói bay mờ đôi mắt
                          Chờ con về cắt bánh để cúng cha…

                          Hư Vô

                          ♥ ♥
                          Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

                          Comment

                          • #43


                            Thơ Như Mơ

                            đã biết thơ như mơ
                            sao còn tha thiết
                            về một bến bờ
                            lòng chưa rõ nét

                            đã biết đời khói sương
                            sao còn vọng niệm
                            về những thân thương
                            trong vòng miên viễn

                            đã biết sự biến di
                            sao còn lưu giữ
                            cả nỗi hoài nghi
                            giữa lời và chữ

                            đã biết thơ như mơ
                            sao còn phải hỏi
                            người ơi bao giờ
                            lòng thôi bối rối!

                            Cao Nguyên
                            Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

                            Comment

                            • #44


                              VỚI ANH, ĐÀ LẠT KHÔNG CÒN
                              THIÊN ĐƯỜNG…LỠ


                              Với anh, Đà Lạt không còn thiên đường…lỡ
                              Bởi có em, song kiếm hợp bích rồi
                              Thung lũng tình yêu ngày nào ta mắc nợ
                              Chừ trả tình, đỏ những nụ hôn môi…

                              Cà phê Hồ Xuân Hương là chỗ anh ngồi
                              Ngày xưa một mình uống rượu dưới mưa bay
                              Nay có em hò hẹn
                              Nắng trong hồn , hương ngát mắt nhau đây !

                              Thung lũng hoa đào bất chợt một sớm mai
                              Mình thả dốc
                              Tiếng đồn hoa đào “Mười Lời” quả không sai
                              Em thảng thốt và anh thì chưng hửng…

                              Thung lũng hoa tha hồ em nựng
                              Anh đào vướng vít anh đào
                              Anh lạc vào mắt “ người dưng “ chết sửng
                              Cuối đông chờ ngòn ngọt một sắc xuân

                              Đâu cần chi ký tên, đóng dấu vợ chồng
                              Mình cũng có mấy ngày trăng mật
                              Chỉ cần em-công chúa dựa vai chân thật
                              Anh sẽ là hoàng tử dẫu không ngai…

                              Suối Tứ Linh chạm mặt một ngày
                              Mình sống chậm , rót vào nhau lãng mạn
                              Thung Lũng Vàng ,rưng rưng lá phong đỏ
                              Mơ chi xa đến tận xứ Hàn ?

                              Đà Lạt những ngày cuối năm
                              Sáng lành lạnh mình thọc tay vào túi
                              Phố đi bộ, đường Nguyễn Chí Thanh không vội
                              Tách cà phê Nghệ Sĩ chia tình….

                              Trần Dzạ Lữ
                              Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

                              Comment

                              • #45


                                EM VÀ TÔI
                                Thơ: Trần Đức Lập

                                Bất ngờ thôi, một nụ cười con gái
                                Xao xuyến hồn đi mãi với tháng năm
                                Em long lanh bên biển gợn trăng rằm
                                Màu Xuân bạc ánh trên ngàn giải sóng

                                Bất ngờ tôi, hạt sương rơi buốt cóng
                                Vô tình em giọt nước mắt xót xa
                                Ôm khoảng trời nỗi nhớ chuyện hôm qua
                                Cây bàng xưa nhuộm màu tôi đỏ chát.

                                Ta lóng ngóng xô vào nhau cơn khát
                                Biển yêu bờ cát đợi đã ngàn xưa
                                Vô tình thôi, biển đón những cơn mưa
                                Bất ngờ thôi, ta thành đôi từ ấy.

                                Em và tôi là biển cát, trời mây
                                Lúc dịu êm, khi ầm ì giông tố
                                Bất ngờ em, tôi, đâu chỉ là cuồng nộ
                                Vô tình bờ, biển, mãi mãi… tôi, em.
                                Tristesse/Ngườiđitìmmộng/NhớNhaTrang

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom