• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Giọt Sương Khuya

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Giọt Sương Khuya

    BẠN CŨ 2

    Đường dài… Trời chợt đổ mưa
    Trú vào hiên vắng bất ngờ gặp em
    Quen nhau từ thưở sách đèn
    Người vui duyên phận. Kẻ chen trường đời
    Thời gian giòng nước chảy xuôi
    Chẳng ai còn nghĩ khung trời mộng mơ
    Tiền tài – danh lợi – chen đua
    Nên ân tình đã sớm - trưa, đi - về
    Gặp lại nhau … Nhoẽn cười, hề!
    Duyên ai, phận nấy. Nặng nề mà chi
    Tình không nợ. Thản nhiên đi!
    Giòng đời muôn nẽo, có khi chợt thầm
    Giá như em… ( Chung lối cùng…)
    Chắc gì đêm nhớ, ngày trông … vợi lòng!
    Bên nhau… mặt thụng, mày sưng
    Đêm nằm còn sợ giường chung nữa là…
    Giờ em … (Đã thuộc người ta!)
    Gặp nhau chép miệng – Tình già – nghĩa non!
    Ước gì hai đứa ngày son
    Nắm tay nhau bước trên con đường tình
    Đêm nằm soi bóng trăng chênh
    Hai ta vẽ nốt bức tranh tuyệt vời…
    @
    Gặp nhau … Thôi - Cứ vui cười!

    Cao Nguyên phố, 18-02-2012
    Dzạ Lữ Kiều
    Similar Threads
  • #2

    Giọt sương khuya

    Bên Dòng Lục Bát

    Khôn ngoan ở chốn chợ đông
    Dại chi hơn, kiếp đèo bòng người ta!

    Thói đời xu nịnh, gian tà
    Sẽ làm đau cả Ông bà, Tổ tiên …

    Kẻ bất tài, trí thấp hèn
    Người nuôi chí lớn không quên nghĩa tình!

    Bến đời còn lắm nhục vinh
    Nhìn ngày tháng rụng, biết mình biết ta.

    Bước chân lên chốn phồn hoa
    Mới hay nếp sống thật thà, chân quê.

    Có đi qua những cơn mê
    Bản chất hiện, mới tìm về thiện căn!

    Đường đời đâu chỉ mặt bằng
    Lõm lồi, khúc khuỷu, khe sông, núi đồi …

    Muốn tròn câu … Để làm người
    Học ăn, học nói, học chơi, học làm…
    Dzạ Lữ Kiều

    Comment

    • #3

      Giọt sương khuya

      BẾN SÔNG TRĂNG

      Nhớ em, lún cả vào hồn
      Giấc mơ huyền thoại lay vồn vã tim
      Ngày qua … đuối mắt, mòn đêm
      Tình như dòng suối ngọt mềm lời ru

      Đời em, hóa kiếp lãng du
      Tôi, chờ bến cũ trầm tư sông buồn
      Sóng nào cuộn dấu bờ thương
      Nước nào rữa sạch bụi đường, thời gian?

      Hai ta đi giữa sông trăng
      Trôi cùng năm tháng mộng giăng cuộc tình
      Đường đời, đôi ngã chênh vênh
      Buồn, vui chia sẻ cho bền đời thơ

      Mai này qua bến sông xưa
      Biết đâu chiếc nón em vừa nghiêng chao
      Tôi, người hành khất bạc đầu
      Xin em đừng thả mắt chau đôi mày!

      Đời thơ ai biết sau này
      Trôi theo năm tháng còn đày đọa tim
      Nghiệp vay, nợ trả … dĩ nhiên
      Chỉ thương đôi cánh chim biền biệt xa!

      Phố núi, 26-5-2011
      Dzạ Lữ Kiều

      Comment

      • #4

        Giọt sương khuya

        BÓNG CHỮ

        Những câu triết lý vu vơ
        Đẩy hồn trôi xuống bến bờ vực sâu
        Con tim đánh thức niềm đau
        Dìu ta về trọ nhịp cầu yêu thương

        Triết lý… xa thẳm dặm trường
        Đi hoài chẳng định được phương hướng tìm
        Nấu lâu không thấy rục mềm
        Cháy đời thêm cả nỗi niềm riêng tư!

        Triết lý… một cụm tu từ
        Đem ra so sánh thực hư cuộc đời
        Xin đừng ý tưởng bôi vôi
        Bảo rằng chân lý sáng ngời phải theo

        Triết lý…hệ quả ngược chiều
        Kẻ trí không tới. Đóm theo ăn tàn!
        Văn hóa nô lệ ngoại ban
        Cội nguồn đánh mất. Xóm làng thương đau!
        Dzạ Lữ Kiều

        Comment

        • #5

          Giot sương khuya

          BÓNG & CHỮ

          Lạc đường…
          năm tháng tìm ra
          Lạt tình
          nước mắt chan hòa
          từng đêm
          Dòng đời
          đâu phải. Tôi – Em
          Ru ta khát vọng
          bên thềm cuộc chơi
          Lạc tình,
          Tôi,
          đứng ru tôi
          Lạt em
          tim
          điếng hồn
          trôi từng giờ
          Hai ta
          duyên nợ đời thơ
          Lạc tình
          lạt nghĩa
          thẫn thờ đời nhau!

          Phố núi, 24-02-2012
          Dzạ Lữ Kiều

          Comment

          • #6

            Giot sương khuya

            CHẠM THU

            Lặng thầm…
            trên cánh đồng thơ
            Em nghiêng suối tóc
            đâu ngờ hương bay
            Tôi ngồi hong
            cuộc tĩnh say
            Nhìn lá vàng rụng
            mắt gầy tình xa
            Mùa Thu
            xâu hạt mưa sa
            kết thành chuỗi nhớ
            chưa nhòa lòng tôi
            Nắng chiều phai
            áng mây trôi…
            Gọi hồn lãng tữ
            về thôi … Kiếp tằm!
            Sông tình…
            lưu mộng vĩnh hằng
            Sông đời
            hát khúc trăm năm
            thế là …

            Cao nguyên phố, 26-8-2011
            Dzạ Lữ Kiều

            Comment

            • #7

              Giọt sương khuya

              CHUYỆN CHÚNG MÌNH

              Hạt mưa Thu đậu trên mái tóc
              dệt thành bài thơ Anh viết tặng Em
              con tim mộng mơ hòa chung nhịp đập
              từ khi chim sáo chuyền phố đêm

              Anh lạc hồn trong đôi mắt biếc
              say đắm lòng qua nụ môi thơm
              con tim chợt trào dâng sóng biển
              khi Em chu môi giọng dỗi hờn

              Anh tự nhủ… Chúng mình còn duyên nợ
              nên phải lòng nhau trả ân tình
              dù nhiều khi trong lòng ấm ức
              nhưng khi nhìn Em cơn giận biến nhanh

              Nếu mai kia,,, Một trong hai về đất
              chẳng biết người nào được vui hơn
              hay trong đêm nhòa thêm nước mắt
              vì biết còn ai để dỗi hờn!

              Phố núi, 27-9-2011
              Dzạ Lữ Kiều

              Comment

              • #8

                Giọt sương khuya

                CHUYỆN TÌNH BÊN SÔNG

                Tôi về vọc nước Bồ-Giang*
                Nghe bờ tre hát rộn ràng lời quê
                Ngày xưa … chung bước đi – về
                Trường xa, sông rộng. Lê thê đợi đò
                Chòng chành … sóng gió bất ngờ
                Níu tay nhau, phút tình cờ… chưa quen!
                Để rồi mắt khép mi mềm
                Tay nghiêng che nón, nhịp tim rối bời!
                Sang sông, em tủm tỉm cười
                Ngày mưa, tháng nắng … sông bồi lỡ thêm
                Dấu hằn đọng mãi trong tim
                @
                Tôi vào quân ngũ. Em biền biệt xa
                Đêm chiến tuyến – Ánh sao sa
                Để rồi nỗi nhớ nhạt nhòa từng đêm
                Đường hành quân cứ liên miên
                Ba lô, súng đạn còng thêm lưng gầy
                Poncho đêm lạnh rừng cây
                Phong sương áo trận bao ngày mồ hôi
                Giày Saut chân ướt đẫm mùi
                Gian nan đời lính một thời nên quên!
                @
                Chiều nay … ghé bến sông tìm
                Em xa quê thưở chiến tranh lạc loài!
                Nhìn quanh chẳng biết hỏi ai
                Vốc từng ngụm nước, hỏi đầy hay vơi(?)
                * Sông Bồ ở T T Huế

                Cao nguyên phố, 16-7-2011
                Dzạ Lữ Kiều

                Comment

                • #9

                  Giọt sương khuya

                  CƠM HẾN

                  Em đưa tôi về Bãi Dâu
                  Thưởng thức món quê “Cơm hến”
                  Lần qua chiếc cầu, mới đến
                  Đêm ngào ngạt vị ruốc nêm

                  Bao năm xa quê… đã quên
                  Chợt nghe hồn riêng, thấm lưỡi
                  Tô cơm hến còn nóng hổi
                  Ớt cay, nhòe nước mắt thêm

                  Một tô, hai tô - còn thèm
                  Em đưa tay thầm … gọi nũa
                  Ánh mắt hương tình chất chứa
                  Theo ngón tay dài - lặng quen…

                  Ra về, đường đã tối mèm
                  Tóc dài vờn bay theo gió
                  Tôi nghe sau lưng hơi thở
                  Một mùi hương …ngọt ngào thơm!*

                  • Em tô lại môi son.
                  Dzạ Lữ Kiều

                  Comment

                  • #10

                    Giọt sương khuya

                    CÒN LÀ NGƯỜI TÌNH

                    Đôi môi ấm ngọt thơm nồng
                    Đã trao tôi một sáng mùa đông
                    Hương còn quyện mãi theo năm tháng
                    Kỷ niệm mai sau em sang sông

                    Lãng tữ hề! Tôi bước thong dong
                    Mà em là cô gái trắng trong
                    Sợ ngaỳ tháng rụng bên song cửa
                    Nên hoen mắt thầm mỗi gió đông

                    Khách thơ hề! Tôi kẻ qua sông
                    Em con thuyền lặng lẽ xuôi dòng
                    Vẫn đầy ắp nỗi lòng xa bến
                    Biết có còn gặp lại nhau không?

                    Giá một ngày em đã theo chồng
                    Đêm đêm nghe lời sóng hát rong
                    Bọt bèo một kiếp… Tình lãng tữ
                    Trôi dạt bên trời. Vẫn nhớ trông!
                    Dzạ Lữ Kiều

                    TÌNH LỠ

                    Em về, từ cõi chiêm bao
                    Lời con sáo hót ngọt ngào sang sông
                    Đưa tay ngắt đóa thủy chung
                    Tim côi rỉ máu. Tận cùng nỗi đau!
                    Dzạ Lữ Kiều

                    Comment

                    • #11

                      Giọt sương khuya

                      ĐÀ LẠT HOÀNG HÔN

                      Hạt mưa đan lá thông chiều
                      Dốc đồi trơn trợt ủ rêu phố gầy
                      Đèn vàng soi bóng hàng cây
                      Nghiêng nghiêng dáng phố lắt lay gió ngàn

                      Chạm đông phai nụ cúc vàng
                      Bước chân lạc lõng vương mang nỗi sầu
                      Ngày xưa… sóng bước bên nhau
                      Thức cùng Đà-Lạt sợ đau biển tình!

                      Bây giờ…bóng ngã trăng chênh
                      “ Xuân Hương” cạn nước tênh hênh bốn mùa
                      Đá kè lưu dấu hồn trơ
                      Bức tranh vẽ, đã hững hờ nét tô!

                      Đà Lạt em, hết ngây thơ
                      Đà lạc tôi, có ai chờ nỗi đau?
                      Người xa rồi… có biết đâu
                      Chỉ em ở lại thấm câu bạc tình!

                      Chiều Đà Lạt, 04-12-2010

                      Hồ Xuân Hương đang cải tạo, mất đi nét mềm mại, tự nhiên!
                      • Dzạ Lữ Kiều

                      Comment

                      • #12

                        Giọt sương khuya

                        ĐÀ LẠT NGÀY VỀ

                        Ta về Đà Lạt chiều mưa
                        Đồi thông đợi gió, lưa thưa giọt buồn
                        Dốc đời, ngã rẽ mù sương
                        Dốc tình. Ta trượt bên đường ngày xưa

                        Em giờ nắng Hạ vàng thưa
                        “Xuân Hương” nức nẻ - Đất chưa hóa mùn! *
                        Làm sao giọt nước mắt tuôn
                        Để tình Đà Lạt còn vương những chiều

                        Mây mù lặn dốc phố rêu
                        Choàng tay hai đứa, thắp điều ước mơ
                        Chừ ta – Đà Lạt ngu ngơ
                        Bao nhiêu dốc … rối câu thơ đi - về!

                        Lạnh trong lòng , hương tóc thề
                        Xin em chút nắng bên lề có nhau
                        Mai dù Đà Lạt bể dâu
                        Tim ta còn đó những câu ân tình!

                        • Hồ Xuân Hương mùa hạn, nước khô, đất lòng hồ nức nẻ
                        Ngày cùng vợ, con , cháu lên phố hoa. 18-6-2010
                        Dzạ Lữ Kiều

                        Comment

                        • #13

                          Giọt sương khuya

                          ĐÀO HOA

                          Chỉ vì ngọn gió ru lời
                          Mà em nước mắt một trời nghiêng tuôn
                          Huống chi mật ngọt bên đường
                          E rằng chớp bể mưa nguồn ngập tôi!

                          Dzạ Lữ Kiều




                          GA CUỐI

                          Tàu đêm dừng lại sân ga
                          Mùi hương vị Tết vỡ òa đầy sân
                          Chút tình gởi trọn mùa Xuân
                          Mấy năm mới có một lần về quê

                          Tôi còn xa xứ ngô nghê
                          Giọng em một thưở tóc thề bỗng quên
                          Lắng nghe mật rót vào đêm
                          Ơ hay môi đỏ … Trầu têm lâu rồi!

                          Gặp em ga cuối bồi hồi
                          Hình như trong mắt trốn lời ngày xưa
                          Chỉ còn đọng lại chút mưa
                          Lăn trên gò má chớm mùa tàn phai!

                          Dzạ Lữ Kiều

                          Comment

                          • #14

                            Giọt sương khuya

                            DẤU QUÊ
                            *gởi tặng ĐÔNG HƯƠNG

                            Gởi cho em chút nắng
                            Trên đường Huế mùa xuân
                            Sáng nay tôi vừa gặp
                            Trời Huế đẹp vô cùng

                            Dòng Hương thầm lặng quá
                            Nước trong xanh êm đềm
                            Như lòng người con Huế
                            Yêu màu tím hoa sim

                            Dù phương trời tám hướng
                            Vẫn quay về cố hương
                            Tìm dấu hài năm cũ
                            Mùi hương xưa còn vương

                            Em giờ nơi đất khách
                            Có mưa về dòng sông
                            Để trong tim thổn thức
                            Ngập tràn trong mắt trong

                            Huế,08-02-2011
                            Dzạ Lữ Kiều

                            Comment

                            • #15

                              Giọt sương khuya

                              ĐÊM NGỦ Ở TRẠI SÁNG TÁC
                              ĐÀ LẠT

                              Đêm Đà Lạt…
                              cơn lạnh ùa về trong giấc ngủ
                              phòng rộng thênh thang như trêu ghẹo kẻ xa nhà
                              mắt không khép trong màn đêm sâu hoắm
                              nằm lắng nghe nhịp đập trái tim òa
                              bấm vào điện thoại cá nhân một người quen
                              em không bắt máy!( nghe tiếng chuông nhiều lần đổ giòn)
                              phải chăng em đã ngủ kỷ
                              hay em hững hờ
                              vì đã quen những lần đợi chờ vô vọng!

                              Qua khung cửa kiếng
                              ngoài trời những hạt mưa sóng sánh
                              dưới ánh đèn trong phòng hắt ra
                              trên cành thông đính những hạt kim cương lấp lánh
                              Đà Lạt đẹp và rất nên thơ
                              nhưng lòng tôi trống trải đến sững sờ
                              giá mà có em ở bên cạnh

                              Đêm Đà Lạt…
                              buồn, bơ vơ!
                              bấm điện thoại gọi em lần nữa
                              chỉ còn tiếng “Píp” rơi khốc khô
                              yên lặng!
                              Đà Lạt, 04-12-2010 (Kỷ niệm ra mắt THƠ TÌNH CAO NGUYÊN)
                              Dzạ Lữ Kiều

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom