• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

:) chuyện con cu của tôi :)

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • :) chuyện con cu của tôi :)

    Chuyện con cu của tôi


    Xin được nói ngay kẻo các bạn lại cho là tôi đùa giỡn tục tằn:
    thoạt đầu, tôi đã viết là "con bồ câu...",
    nhưng thế là không chính xác; vì đây là con chim cu - loại cu gáy,
    "cu cườm" chính hiệu mà người chơi chim cảnh thường chưng trong lồng đẹp
    treo dưới mái hiên hoặc cành cây trước nhà.
    Có điều con cu của tôi không bị nhốt trong lồng mà nó được tự do.


    Cũng phải thành thật là thoạt tiên tôi chưa có lòng tốt cho con cu được tự do.
    Chỉ do đãng trí, mở cửa cho nó ăn rồi quên đóng lại; sáng ra, nhìn lồng chim trống không,
    đã tưởng là mất tăm, không ngờ một lúc sau thấy cu ta từ đâu ngoài vườn cây
    sà xuống đậu trên thành lan can trước phòng làm việc,
    cái đầu trơn bóng với đôi mắt tròn xinh xắn thập thò nghiêng ngó, vừa thăm dò, vừa cảnh giác.
    Cả khi tôi tung một nhúm thóc ra, cu ta vẫn e ngại,
    đôi chân hồng hồng mảnh nhỏ cứ rụt rè không dám bước tới.
    Nhưng rồi cu ta thấy không có gì đe doạ, bụng thì chắc đói meo
    mà những hạt thóc vàng mẩy ngon lành cận kề thế kia,
    nên dần dà "bữa ăn" tôi dọn ra cũng được chiếc mỏ nhọn thu nhặt gọn vào cái diều
    không bao giờ phình ra lộ liễu như mấy ả gà vừa ăn no đang gọi trống ồn lên ngoài vườn.

    Con cu quen dần với cảnh sống tự do như thế và tôi cũng không còn lo nó bay đi nữa,
    tất nhiên là ngày nào cũng phải nhớ cho nó ăn.
    Chỉ buồn một nỗi là từ hôm sổng lồng, nó không gáy nữa!
    Ôi chao ! Tôi nhớ lần đầu tiếng cu gáy cất lên vào một chiều hè đã muộn làm tôi xốn xang .
    "Cục cù cu. . . r . . " ? Từng hồi nhịp ba như thế, âm cuối rung nhẹ, rất gần mà như xa.
    Phải, tiếng cu gáy thật dễ gợi một nỗi buồn xa vắng, dịu ngọt và bồn chồn; trong giây lát,
    ta như được trở về làng quê, sống lại thời thơ trẻ, lưng trần quần cộc lon ton
    chạy theo người bẫy chim với chiếc lồng nhỏ hình bán cầu một mặt phủ lưới
    và cây sào dài để treo cu-mồi lên cành cao...

    Nuôi chim cu cườm mà mất tiếng gáy thì còn gì để nói nữa?
    Thật may vào lúc đó tình cờ tôi đọc thấy trong bài viết về sự tinh tế,
    hiểu biết sự đời cặn kẽ của một nhà văn đàn anh có câu: "Chim cu ăn no nó mới gáy".
    Thì cũng như con người "có thực mới vực được đạo". Chỉ đơn giản vậy mà tôi không biết!
    Phải ! Hồi còn nhốt trong lồng, bình đựng nước, đựng thóc lúc nào cũng có sẵn;
    tôi cứ tưởng cu ta được tự do ít nhiều cũng tự kiếm ăn thêm,
    hàng ngày chỉ cần cho nhúm thóc để nó nhớ về với chủ.
    Tôi quên là các cánh đồng quanh thành phố đã nhường chỗ cho những lâu đài,
    đi xa thì chắc là cu ta e ngại. Kể ra thì cũng không thiếu chỗ kiếm được miếng ăn,
    nhưng cu ta - với kẻ nuôi nấng quen thuộc còn e dè nghiêng ngó cảnh giác
    mỗi khi lại nhặt thóc tôi ném ra, hẳn thừa biết con người mấy ai cho không,
    chỗ có miếng ăn thường là nơi cạm bẫy.
    Cũng vì ông Trời sinh ra cái giống điệu đàng chỉ biết cất tiếng hát gợi hồn quê
    và khoe "bộ cánh" mượt mà với cái đuôi dài quét đất,
    với chiếc khăn quàng cổ lóng lánh như đeo cườm,
    còn cái diều chứa miếng ăn hàng ngày thì lại "sĩ diện" giấu kín, nên nào ai biết cu đói hay no !
    Quả nhiên, sau hai ngày tôi để cả lon thóc mỗi lần cho cu ăn, tiếng gáy "Cục cù cu. . . r . . "
    nhịp ba làm xao xuyến lòng người
    lại cất lên những trưa nắng đổ và cả những chiều mưa dầm dề.
    Nói cho đầy đủ thì không chỉ vì được ăn no mà nó ở với tôi.
    Tôi thường "gáy" theo nó, "nói chuyện" với nó, giỡn chơi với nó
    mỗi khi nó chạy theo mổ vào chân tôi.
    Con vật cũng như con người, đâu chỉ cần miếng ăn.
    Đưa lon thóc ra mà bỏ đi ngay, có khi nó không thèm ăn.
    Nó ưa tôi ngồi lại, âu yếm gọi "cu cu" và tung từng hạt như người mẹ bón cháo cho con.
    Con cu thân thiết với tôi đến mức nhiều khi bay lên đậu trên màn hình máy vi tính
    hoặc trên chiếc quạt máy nơi tôi làm việc, có lần đậu cả lên vai tôi,
    chẳng màng chi đến tiếng kêu gọi bạn của đồng loại -
    tiếng cu gáy đâu đó thỉnh thoảng lại vọng tới.

    Một chiều nắng dịu,
    tôi theo hướng tiếng cu gáy vẫn thường vẳng đến ấy,
    thử xem vì sao tiếng kêu đồng loại tha thiết đến thế
    mà không dẫn dụ được con cu của tôi bay đi theo.
    Phía ấy, vốn có một vườn cây um tùm bao quanh ngôi miếu nhỏ.
    Chỉ mới mấy tháng qua mà lùm cây đã nhường chỗ cho những ngôi nhà cao tầng
    lấp loá mặt kính với đủ kiểu chóp nhọn và vòng cung.
    Vậy thì tiếng cu gáy kia cất lên từ đâu đây?
    Nghiêng ngó một lúc, tôi đã nhìn thấy một con cu gáy y chang con cu của tôi
    đang buồn bã rụt cổ thu chân đậu trong một chiếc lồng tre vàng hươm
    giống hệt chiếc lồng mà tôi đã mua ngày nào? Hèn chi con cu của tôi không màng đến!
    Dù sao nó cũng được tự do hơn - một tự do tương đối,
    vì hàng ngày vô hình trung nó vẫn bị "buộc chân" bởi lon thóc mà tôi mang tới.
    Phải? Ở đời làm gì có tự do tuyệt đối.

    Nghe kể chuyện "con cu của tôi", ai cũng bảo tôi như thế là người có phúc,
    chứ giống cu gáy mấy khi thả tự do mà chịu ở với chủ.
    Chuyện hậu vận xa xôi nào ai biết chắc,
    nhưng quả là tôi đang có phúc vì quanh mình vẫn là nơi yên tĩnh với rất nhiều bóng cây xanh.

    ST
    Similar Threads
  • #46

    Hmm...

    Hmm...

    A man and a woman were asleep like two innocent babies.
    Suddenly, at 3 o'clock in the morning, a loud noise came from outside.

    The woman, bewildered, jumped up from the bed and yelled at the man

    - Holy crap. That must be my husband !

    So the man jumped out of the bed; scared and naked jumped out the window. He smashed himself on the ground, ran through a thorn bush and to his car as fast as he could go.

    A few minutes later he returned and went up to the bedroom and screamed at the woman:

    - I AM your husband !

    The woman yelled back:

    - Yeah, then why were you running ?


    Comment

    • #47

      Chậm nói...



      Có 2 vợ chồng sinh được 1 đứa con trai rất kháu khỉnh.
      Tuy nhiên đến tận 2 tuổi nó vẫn chưa biết nói.

      Dù cả nhà cố gắng tập nói nhưng thằng bé cũng chỉ kêu vài tiếng ú ớ.

      Rồi đến năm 3 tuổi... rồi 4 tuổi... nó vẫn chẳng nói được câu nào.

      Phải đến lần sinh nhật thứ 5 thằng bé mới nói được 1 câu: "Ông Ngoại !".


      Khỏi phải nói cả gia đình sướng đến phát điên, mở tiệc ăn mừng tưng bừng.
      Nhưng đến ngày hôm sau thì ông Ngoại thằng bé qua đời...

      Thế rồi nó lại rơi vào im lặng suốt 1 tháng.

      Sau 1 tháng đó thằng bé lại bật ra được 1 câu nữa: "Bà Ngoại !".

      Sáng hôm sau bà Ngoại thằng bé qua đời.

      Rồi nó lại rơi vào im lặng. Cả nhà bắt đầu thấy lo sợ...


      Thế rồi ngày đó cũng đến, thằng bé cất tiếng gọi: “Bố ơi !”.

      Người Bố buồn chán, ăn một bữa cơm ngon cuối cùng trong đời rồi lên giường nằm chờ trời sáng, đợi cái chết. Đợi lâu quá ông ta ngủ quên mất.


      Sáng sớm hôm sau...
      ông ta bị đánh thức bởi tiếng kêu khóc thảm thiết từ bên nhà hàng xóm.

      Ông hàng xóm đã qua đời....!!!???!!!???

      Comment

      • #48

        Ai ...?


        Chàng trai gặp một bạn học trên phố
        đang khoác tay âu yếm đi với một cô gái.
        Anh ta nghiêm giọng hỏi:
        - Ai đây ?
        Người bạn học hãnh diện trả lời:
        - Người yêu mới của tao.
        Chàng trai:
        - Tao không hỏi mày, tao đang hỏi vợ tao...!!!


        Comment

        • #49

          Amen ...



          Trên 1 chuyến bay, phi công trưởng ..
          liên lạc với trạm điều hành mặt đất để báo cáo:
          - Chúng tôi đang cách đất liền 300 dặm...
          đang bay cách mặt biển 8,000 bộ …
          và nhiên liệu thì đang cạn dần…
          xin hãy hướng dẫn gấp...!

          Trạm điều hành mặt đất trả lời:
          - Xin hãy lặp lại theo chúng tôi :
          "Nhân danh cha, con và thánh thần… Amen"

          Comment

          • #50

            Em hổng chịu, đòi lại mau …


            Một anh chàng mới lấy vợ, vợ là cô gái quê mùa . Sau đêm động phòng cô gái nói :
            - Anh có cái đó hay quá, em thích lắm. Bộ đàn ông ai cũng có một cái như vậy hả ?
            Thấy vợ ngớ ngẩn quá, Anh chồng được dịp khoác loác :
            - Không, chỉ mình anh có thôi.
            Hôm sau, vừa đi làm về , anh đã phải nghe vợ trách :
            - Anh nói xạo quá, em thấy thằng cha ở bên cạnh nhà mình cũng có...cái đó.
            Lanh miệng , chồng đáp liền :
            - Nó làm gì mà có được, anh có hai cái, thấy nó không có thật tội nghiệp, anh cho nó mượn đó.
            Nghe vậy, bất thần cô vợ níu anh tru tréo :
            - Trời ơi, sao tui lại có chồng khờ vậy kìa. Cái tốt thì đem cho người ta mượn, còn mình thì xài cái xấu.
            Em hổng chịu đâu, anh đòi lại cái cho thằng hàng xóm mượn về cho em.
            Em hổng chịu đâu!!!!!!!

            Comment

            • #51

              Giầy cowboy...



              Có một cặp vợ chồng đi qua Texas chơi, anh chồng khoái mốt cowboy lắm. Cho nên khi thấy mấy đôi giầy ống on sale là anh ta mua liền một đôi thật đẹp.
              Tối về hotel , anh ta hí hững mang giầy mới vào rồi bước khệnh khạng vô phòng ngủ khoe với vợ:
              -Em thấy anh hôm nay có cái gì mới mẻ hơn không?
              Cô vợ nhìn từ trên xuống dưới, trả lời cộc lốc:
              -Không, có thấy gì đâu!
              Anh chồng tức mình, chạy vô nhà tắm cởi hết quần áo ra chỉ mang vỏn vẹn đôi giầy ống cowboy trên người thôi. Sửa lại điệu bộ cho ngon lành , anh chống nạnh đi như diễn hành ra phòng ngủ cho vợ ngắm.
              Anh tằng hắng hỏi to lên:
              -Em thấy anh có cái gì hấp dẩn không?
              Cô vợ nhìn anh trả lời lạnh lùng:
              -Có cái gì hấp dẩn đâu anh? Hôm nay nó nhìn xuống, cũng như hôm qua và chắc rằng ngày mai nó cũng thế!!!!
              Anh ta cau có:
              -Em biết tại sao nó nhìn xuống không? Nó chiêm ngưỡng đôi giầy mới của anh!!!!
              Cô vợ ném lại một câu:
              -Lẽ ra anh nên mua cái nón cowboy đội lên để cho nó nhìn lên thì có phải hay hơn không????!!!!

              Comment

              • #52

                HỌC TIẾNG VIỆT : CON VÀ CÁI



                - Có ông Mỹ kia lấy vợ Việt, ông biết ăn cả lòng heo và khen mắm tôm là ngon, ông ta lại chịu khó học nói tiếng Việt để cho vợ vui lòng.
                Bữa nọ, hai vợ chồng ra hồ nước chơi, ông ta mới nói:
                - Con hồ này đẹp quá hả em?
                Vợ anh ta chỉnh:
                - Anh phải kêu là cái hồ.
                Hôm sau đi chèo thuyền trên sông, anh khen:
                - Cái sông này cũng đẹp.
                Vợ lại chỉnh:
                - Anh phải kêu là con sông.
                - Sao tiếng xứ em kỳ cục quá vậy, cũng là nước, mà khi gọi là cái lúc gọi là con?
                - Tại anh không để ý chớ.
                Đây nè: cái nhà, cái bàn, cái tủ, nó đứng ỳ một chỗ nên gọi là cái. Con mèo, con chó, con gà nó chạy tới, chạy lui nên gọi là con.
                Tương tợ như vậy: cái hồ năm yên trong khi con sông nó chảy.

                Anh chồng vỗ đùi cái đốp rồi cười hỉ hả:
                - Hèn chi!!! Cái của anh nó cứ nhúc nhích cục cựa nên gọi là con..., còn con của em nó cứ nằm ỳ một chỗ nên gọi là cái ... !!!!

                Comment

                • #53

                  Cao thủ...



                  Cô gái xinh đẹp xin phép mẹ đi dự dạ hội. Trước khi đi mẹ cô dặn: "Con đã lớn rồi, nên học cách phòng ngừa những tên Sở Khanh".

                  - Phòng ngừa thế nào hả mẹ?

                  - Khi có đứa nào muốn đi xa hơn giới hạn cho phép, con hãy hỏi nó: "Chúng ta sẽ đặt tên con là gì?". Bọn đàn ông trẻ thường ngại chuyện con cái lắm vì chúng sợ chịu trách nhiệm.

                  Ghi lời mẹ, cô gái đến dạ hội. Hôm đó các chàng trai đều thi nhau đến mời nàng nhảy. Chàng trai thứ nhất tiếp cận nàng là một công tử cực kỳ đẹp trai, sau khi đi gần hết điệu Valse, chàng trai kín đáo hôn nhẹ vào bờ vai cô gái. Cảm nhận “điều khác lạ”, cô gái liền hỏi:

                  - Chúng ta sẽ đặt tên con là gì?

                  Anh chàng bỗng tái mặt, đưa cô gái về chỗ ngồi và lủi ra xa.

                  Kẻ thứ hai là một chủ doanh nghiệp nổi tiếng giàu có, bước nhảy của anh ta cực kỳ điệu nghệ, vòng tay rắn chắc khỏe mạnh. Cô gái thấy tâm hồn xao xuyến. Bỗng nhiên cô cảm thấy bàn tay đáng nhẽ phải để hờ ở hông nàng đang di chuyển xuống dưới. Cô lại thì thầm vào tai anh chàng:

                  - Chúng ta sẽ đặt tên con là gì?

                  Bước nhảy của chàng thương gia dần dần rối loạn, mắt bỗng mờ đi. Kết thúc điệu nhảy, anh chàng lủi nhanh vào đám đông.

                  Kiểm chứng kinh nghiệm của mẹ thành công, cô gái tự tin đi tìm nạn nhân mới. Lần này là một anh chàng trông rất ngố lại nhảy không đẹp, thỉnh thoảng còn giẫm vào chân cô. Sau một hồi vất vả, chàng ngố tỏ ra ngượng ngùng vì sự vụng về kém cỏi của mình mới ngỏ lời mời nàng ra ngoài đi dạo. Đến bên chiếc ôtô, anh chàng mở cửa đưa nàng vào trong. Cảm thấy điều gì đó không ổn, cô gái liền hỏi:

                  - Chúng ta sẽ đặt tên con là gì?

                  Anh chàng sáng bừng mắt đáp lại câu hỏi của nàng bằng một nụ hôn nồng cháy.

                  Sau khi đáp lại nụ hôn, cô gái lại hổn hển:

                  - Chúng ta sau này sẽ đặt tên con là gì?

                  Anh chàng vẫn không trả lời nàng mà nhẹ nhàng gỡ bỏ quần áo nàng ra... Cô gái cố gắng gồng người hỏi lại lần cuối cùng:

                  - Chúng... ta... sẽ... đặt... tên... con... là... g.....ì?

                  Chàng ngố lúc này mới nhẹ nhàng rút trong túi quần ra chiếc bao cao su và nói với nàng:

                  - Nếu nó thoát được ra khỏi cái này, chúng mình sẽ đặt tên nó là David Copperfield nhé!

                  Comment

                  • #54

                    Vợ chồng mới cưới...




                    Một cặp vợ chồng mới cưới nhau đi hưởng tuần trăng mật.


                    Trước khi đi, bố mẹ cô gái dặn dò:

                    -Nếu "lúc đó" mà làm từ từ thì đứa bé sau này sẽ làm kỹ sư, mà nhanh hơn thì làm bác sĩ, còn nếu thật mạnh thì nó sẽ đạp xích lô.

                    Cả hai vợ chồng đều muốn đứa bé làm kỹ sư nên trước khi lên giường, người chồng còn nhắc nhở:

                    - Em ơi , chọn kỹ sư nhé!

                    Nhưng được mười phút, cô vợ rên rỉ:

                    - Thôi kệ, cho nó làm bác sĩ đi anh!

                    Rồi chỉ sau đó năm phút, anh chồng la lên:

                    - Để anh cho nó đạp xích lô thấy tía nó luôn!

                    Comment

                    • #55

                      Xin tăng lương.


                      Chị Sen giúp việc trong một villa của đại gia nọ khá lâu.
                      Một hôm, chị đề nghị xin tăng lương với bà chủ,
                      làm bà không hài lòng cho lắm và vặn hỏi:

                      - Cô có lý do chính đáng cho tôi tăng lương không?

                      - Thưa bà chủ , có 3 lý do để con được lên lương chứ a.
                      Thứ nhất vì con ủi đồ tốt hơn bà ạ.

                      -Trời ! Ai bảo với cô thế cơ chứ?

                      -Thưa , ông chủ bảo như thế!
                      Bà bực mình nhưng hỏi tiếp lý do thứ nhì, chị Sen trình:

                      -Thưa , con nấu ăn ngon hơn bà ạ.

                      -Cả gan! Ai dám nói như vậy hả?

                      -Thưa , ông chủ nói chính xác như vậy ạ!
                      Bà sắp nổi con tam bành nhưng ráng dằn , biết đâu bà bẻ được lý do cuối cùng:

                      -Còn thứ ba là lý do gì nữa?

                      -Thưa, trên giường con làm việc đắc lực hơn bà ạ!

                      -Cha chả, thằng cha chủ của cô dám nói như thế à?

                      -Thưa không , câu đấy là anh làm vườn nói với con cơ ạ!

                      Comment

                      • #56

                        Mém …

                        Có anh chàng nọ sắp lấy vợ. Trước khi đám cưới, anh đến nhà người yêu thì không có ai ở nhà, duy nhất cô em gái thôi. Anh định đi về thì cô em vợ tương lai khá hấp dẫn, mà anh cũng nhiều lần động lòng ham muốn, tiến đến gần thỏ thẻ với anh:

                        - Anh ơi, bây giờ không có ai trong nhà… và ngày mai anh sẽ thành anh rể của em. Hôm nay là ngày cuối cùng anh có thể yêu em….

                        Vừa nói cô vừa bước lên cầu thang, ra hiệu cho anh ta nối gót lên phòng.
                        Anh ta thấy nôn nao vô cùng. Cầm lòng thế nào đây??? Cô em hấp dẫn quá mà lại mở lời như thế…hm…làm sao nỡ lòng nào…. từ chối nhỉ ???

                        Nhưng….chợt nhớ…chàng đắn đo suy nghĩ đến một điều…và rồi…

                        Anh ta ba giò bốn cẳng chạy ra cửa, định phóng lên xe thì thấy bên ngoài cả gia đình bên vợ tương lai đứng dàn một hàng. Dang hai tay ôm chầm lấy anh, bố mẹ vơ cảm động nói:

                        -Con quả là người đàn ông tuyệt vời, con gái chúng ta thật có phước!!!!
                        Thôi con về nghĩ ngơi để chuẩn bị lễ cưới ngày mai.

                        Woah….Thở phào nhẹ nhõm. Anh ta ngồi phịch xuống ghế, mở hộc tủ xe ra…nhìn mấy cái bao cao su nằm nguyên trong đấy.
                        Anh mỉm cười nhủ thầm:

                        -Hú hồn, hú vía !
                        hm...Một bài học đáng giá cho đấng mài râu: luôn luôn cất bao cao su trong xe là chắc ăn nhất đấy...vật cứu mạng!!!!

                        Comment

                        • #57

                          Thuật Ngữ Tin Học...


                          Chuyện xảy ra ở một tiệm bán computer tại VN

                          Một ông khách bước vào tiệm vi tính phân bua với cô bán hàng:

                          - Cô ạ, tôi thấy hình như phần mềm của cô không tương thích với cấu hình phần cứng của tôi ở nhà. Khi vừa cài đặt phần mềm của cô vào ổ đĩa cứng của tôi thì sự cố đã xảy ra. Bộ xử lý trung ương của tôi đột nhiên yếu hẳn đi rồi lịm luôn. Tôi nghĩ là phần mềm của cô có sẵn mầm bệnh nội trú âm thầm.

                          - Ấy chết, anh đừng nói vậỵ Phần mềm của em tốt lắm mà. Bảo đảm sạch sẽ, mọi người ai dùng qua cũng hài lòng.

                          - Không đâu, thực sự là có vấn đề.

                          - Thế thì lúc cài đặt anh đã kích hoạt đúng mức chưa ? Anh có điều chỉnh cổng vào cho cân đối không ?

                          - Có chứ. Tôi đã làm đầy đủ các thao tác theo trình tự bài bản hẳn hòi.

                          - Thế anh có thể nào cho em xem công cụ của anh được không ?

                          Anh chàng vội đưa cái còm lên. Cô bán hàng săm soi một hồi rồi nói :

                          - Em thấy công cụ phần cứng của anh đã cũ và yếu lắm rồi. Thế hệ của anh như thế này thì làm sao mà xử lý phần mềm đời mới như của chúng em. Phải nâng cấp thôi anh ạ... Anh có muốn sử dụng thêm loại công cụ tiện ích bổ sung không? Hàng Trung Quốc mới về, tốt lắm !

                          - Thế nó có phục hồi và tăng cường chức năng cho tôi không cô ?

                          - Có chứ anh. Nó giúp tái hồi bộ vi xử lý, tăng kích thước bộ mạch chính và làm tăng tốc xung nhịp của anh nữa!

                          - Ðược rồi, cô cho tôi cái ấy ngay đi.

                          - Vậy xin anh đặt phần cứng lên đây ngay để em truyền vào nhá. Tiếc cái là bây giờ băng thông của em quá hẹp nên anh chịu khó dẫn truyền chậm chạp từng ít một. Ðừng tham mà tiếp thu nhanh nhé, kẻo làm chúng em nghẽn mạch, còn bao nhiêu khách hàng sau đang chờ kia kìa.

                          Comment

                          • #58

                            Ái da da...











                            Comment

                            • #59


                              Mời quý vị xem tấu hài "Hòai Linh cua gái..độc" nè !
                              Hoài Linh Cua Gái

                              Comment

                              • #60

                                3 điều ước...


                                Một bà lão sống trong túp lều trên bờ biển cùng với một chú chó. Hàng ngày, bà lững thững dắt chó dạo trên bãi biển, hưởng những ngày cuối đời một cách yên ả.
                                Bỗng một hôm, trong khi đang tản bộ, bà vấp phải một cái lọ bị sóng đánh dạt vào bờ.
                                Bà lão chà xát cái lọ và một làn khói tỏa ra rồi tụ lại thành một vị thần. Ông ta nói:
                                - Cảm ơn bà đã cứu ta thoát khỏi chốn giam cầm này. Để đền ơn, ta sẽ ban cho bà 3 điều ước.
                                Bà già không đắn đo suy nghĩ, đáp ngay:
                                - Tôi muốn có 1 triệu đôla.
                                Vị thần đưa tay lên làm phép và "Bụp!", bà lão ngồi trên một đống tiền. Nhìn lại túp lều rách nát, bà đưa ra điều ước thứ hai:
                                - Tôi muốn túp lều của mình trở thành một tòa lâu đài.
                                Vị thần lại làm phép và ngay lập tức, túp lều trở thành một lâu đài với tòa ngang dẫy dọc nguy nga.
                                Bà già sung sướng thốt lên:
                                - Ôi! Thật là tuyệt diệu! Thế là mình cũng trở thành triệu phú vào cuối đời. À, mà cuối đời là thế nào nhỉ, ta còn một điều ước nữa cơ mà. Tôi muốn mình trở thành một thiếu phụ xinh đẹp và con chó của tôi biến thành một người chồng điển trai, cường tráng.

                                Khi điều ước được thỏa nguyện, bà lão, lúc này đã trở thành thiếu phụ, cùng người chồng mang số tiền về tòa lâu đài. Tối đến, bà nói với chồng:
                                - Hôm nay là ngày tân hôn của mình đấy nhé!
                                Người chồng xụ mặt xuống:
                                - Bây giờ thì bà tiếc nhé.... ai bảo năm ngoái bà đem tôi đi thiến làm chi?!!!

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom