• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

:) chuyện con cu của tôi :)

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • :) chuyện con cu của tôi :)

    Chuyện con cu của tôi


    Xin được nói ngay kẻo các bạn lại cho là tôi đùa giỡn tục tằn:
    thoạt đầu, tôi đã viết là "con bồ câu...",
    nhưng thế là không chính xác; vì đây là con chim cu - loại cu gáy,
    "cu cườm" chính hiệu mà người chơi chim cảnh thường chưng trong lồng đẹp
    treo dưới mái hiên hoặc cành cây trước nhà.
    Có điều con cu của tôi không bị nhốt trong lồng mà nó được tự do.


    Cũng phải thành thật là thoạt tiên tôi chưa có lòng tốt cho con cu được tự do.
    Chỉ do đãng trí, mở cửa cho nó ăn rồi quên đóng lại; sáng ra, nhìn lồng chim trống không,
    đã tưởng là mất tăm, không ngờ một lúc sau thấy cu ta từ đâu ngoài vườn cây
    sà xuống đậu trên thành lan can trước phòng làm việc,
    cái đầu trơn bóng với đôi mắt tròn xinh xắn thập thò nghiêng ngó, vừa thăm dò, vừa cảnh giác.
    Cả khi tôi tung một nhúm thóc ra, cu ta vẫn e ngại,
    đôi chân hồng hồng mảnh nhỏ cứ rụt rè không dám bước tới.
    Nhưng rồi cu ta thấy không có gì đe doạ, bụng thì chắc đói meo
    mà những hạt thóc vàng mẩy ngon lành cận kề thế kia,
    nên dần dà "bữa ăn" tôi dọn ra cũng được chiếc mỏ nhọn thu nhặt gọn vào cái diều
    không bao giờ phình ra lộ liễu như mấy ả gà vừa ăn no đang gọi trống ồn lên ngoài vườn.

    Con cu quen dần với cảnh sống tự do như thế và tôi cũng không còn lo nó bay đi nữa,
    tất nhiên là ngày nào cũng phải nhớ cho nó ăn.
    Chỉ buồn một nỗi là từ hôm sổng lồng, nó không gáy nữa!
    Ôi chao ! Tôi nhớ lần đầu tiếng cu gáy cất lên vào một chiều hè đã muộn làm tôi xốn xang .
    "Cục cù cu. . . r . . " ? Từng hồi nhịp ba như thế, âm cuối rung nhẹ, rất gần mà như xa.
    Phải, tiếng cu gáy thật dễ gợi một nỗi buồn xa vắng, dịu ngọt và bồn chồn; trong giây lát,
    ta như được trở về làng quê, sống lại thời thơ trẻ, lưng trần quần cộc lon ton
    chạy theo người bẫy chim với chiếc lồng nhỏ hình bán cầu một mặt phủ lưới
    và cây sào dài để treo cu-mồi lên cành cao...

    Nuôi chim cu cườm mà mất tiếng gáy thì còn gì để nói nữa?
    Thật may vào lúc đó tình cờ tôi đọc thấy trong bài viết về sự tinh tế,
    hiểu biết sự đời cặn kẽ của một nhà văn đàn anh có câu: "Chim cu ăn no nó mới gáy".
    Thì cũng như con người "có thực mới vực được đạo". Chỉ đơn giản vậy mà tôi không biết!
    Phải ! Hồi còn nhốt trong lồng, bình đựng nước, đựng thóc lúc nào cũng có sẵn;
    tôi cứ tưởng cu ta được tự do ít nhiều cũng tự kiếm ăn thêm,
    hàng ngày chỉ cần cho nhúm thóc để nó nhớ về với chủ.
    Tôi quên là các cánh đồng quanh thành phố đã nhường chỗ cho những lâu đài,
    đi xa thì chắc là cu ta e ngại. Kể ra thì cũng không thiếu chỗ kiếm được miếng ăn,
    nhưng cu ta - với kẻ nuôi nấng quen thuộc còn e dè nghiêng ngó cảnh giác
    mỗi khi lại nhặt thóc tôi ném ra, hẳn thừa biết con người mấy ai cho không,
    chỗ có miếng ăn thường là nơi cạm bẫy.
    Cũng vì ông Trời sinh ra cái giống điệu đàng chỉ biết cất tiếng hát gợi hồn quê
    và khoe "bộ cánh" mượt mà với cái đuôi dài quét đất,
    với chiếc khăn quàng cổ lóng lánh như đeo cườm,
    còn cái diều chứa miếng ăn hàng ngày thì lại "sĩ diện" giấu kín, nên nào ai biết cu đói hay no !
    Quả nhiên, sau hai ngày tôi để cả lon thóc mỗi lần cho cu ăn, tiếng gáy "Cục cù cu. . . r . . "
    nhịp ba làm xao xuyến lòng người
    lại cất lên những trưa nắng đổ và cả những chiều mưa dầm dề.
    Nói cho đầy đủ thì không chỉ vì được ăn no mà nó ở với tôi.
    Tôi thường "gáy" theo nó, "nói chuyện" với nó, giỡn chơi với nó
    mỗi khi nó chạy theo mổ vào chân tôi.
    Con vật cũng như con người, đâu chỉ cần miếng ăn.
    Đưa lon thóc ra mà bỏ đi ngay, có khi nó không thèm ăn.
    Nó ưa tôi ngồi lại, âu yếm gọi "cu cu" và tung từng hạt như người mẹ bón cháo cho con.
    Con cu thân thiết với tôi đến mức nhiều khi bay lên đậu trên màn hình máy vi tính
    hoặc trên chiếc quạt máy nơi tôi làm việc, có lần đậu cả lên vai tôi,
    chẳng màng chi đến tiếng kêu gọi bạn của đồng loại -
    tiếng cu gáy đâu đó thỉnh thoảng lại vọng tới.

    Một chiều nắng dịu,
    tôi theo hướng tiếng cu gáy vẫn thường vẳng đến ấy,
    thử xem vì sao tiếng kêu đồng loại tha thiết đến thế
    mà không dẫn dụ được con cu của tôi bay đi theo.
    Phía ấy, vốn có một vườn cây um tùm bao quanh ngôi miếu nhỏ.
    Chỉ mới mấy tháng qua mà lùm cây đã nhường chỗ cho những ngôi nhà cao tầng
    lấp loá mặt kính với đủ kiểu chóp nhọn và vòng cung.
    Vậy thì tiếng cu gáy kia cất lên từ đâu đây?
    Nghiêng ngó một lúc, tôi đã nhìn thấy một con cu gáy y chang con cu của tôi
    đang buồn bã rụt cổ thu chân đậu trong một chiếc lồng tre vàng hươm
    giống hệt chiếc lồng mà tôi đã mua ngày nào? Hèn chi con cu của tôi không màng đến!
    Dù sao nó cũng được tự do hơn - một tự do tương đối,
    vì hàng ngày vô hình trung nó vẫn bị "buộc chân" bởi lon thóc mà tôi mang tới.
    Phải? Ở đời làm gì có tự do tuyệt đối.

    Nghe kể chuyện "con cu của tôi", ai cũng bảo tôi như thế là người có phúc,
    chứ giống cu gáy mấy khi thả tự do mà chịu ở với chủ.
    Chuyện hậu vận xa xôi nào ai biết chắc,
    nhưng quả là tôi đang có phúc vì quanh mình vẫn là nơi yên tĩnh với rất nhiều bóng cây xanh.

    ST
    Similar Threads
  • #2

    Bóp ai...?



    Sau khi tan học, các nữ sinh ùa ùa kéo nhau ra ngoài sân.

    Thầy giáo thấy trên bàn phía bên nữ có cái bóp ai đó để quên.
    Thầy chạy theo các nữ sinh và gọi lớn:

    - Bóp em nào đây?

    Một nữ sinh chạy lại:
    - Bóp em, thầy ơi... bóp em, bóp em...

    Comment

    • #3

      Duyệt ...! Cả Hai Cùng Có Lý...



      Trong một phiên tòa xử án ly dị . Vị Chánh Án hỏi :
      _ Nguyên nhân nào đã khiến hai người đồng ý ký tên ly dị ?

      Người chồng :
      _ Dạ thưa quan tòa.
      Có lần đang ngủ chung với nhau ,
      bỗng cô ấy giật mình la hoảng ...
      " Chết rồi anh ơi , chồng em về ạ..! "

      Người vợ :
      _ Dạ khi em la hoảng lên như thế,
      thì anh ấy giật mình tỉnh giấc và vội vàng ...
      chui xuống gầm giường trốn ạ ...!

      Comment

      • #4

        100 nụ hôn gửi vợ



        Chồng đi công tác xa gửi thư về cho vợ:

        "Em yêu quý của anh!

        Anh đang đi công tác xa, vì vậy, anh không thể gửi cho em lương tháng này của anh. Anh gửi cho em 100 nụ hôn nồng thắm nhất.

        Chồng yêu quý của em".

        Vài ngày sau, anh chồng nhận được thư của vợ:

        "Anh thương yêu của em!

        Em đã nhận được 100 nụ hôn nồng thắm của anh. Cảm ơn anh đã gửi cho em. Em đã sử dụng chúng và gửi anh bảng kê chi tiết:

        1.Ông giao sữa nhận 2 nụ hôn cho một tháng giao sữa.

        2. Anh thu tiền điện chỉ đồng ý 7 nụ hôn.

        3. Ông chủ nhà đến đây mỗi ngày để nhận 2 hoặc 3 nụ hôn trừ tiền nhà.

        4. Riêng ông chủ siêu thị thì không chấp nhận chỉ có nụ hôn, vì vậy, em phải trả thêm các món khác.

        5. Các chi phí linh tinh khác: 40 nụ hôn.

        Anh đừng lo lắng nhiều cho em, em vẫn còn 35 nụ hôn chưa sử dụng. Hy vọng em sẽ thanh toán đủ từ nay đến cuối tháng.

        Vợ yêu của anh".

        Comment

        • #5

          Thi vấn đáp tú tài môn vật lý


          Thí sinh đầu đi vô. Ông thầy hỏi:

          - "Cái nào nhanh hơn, ánh sáng hoặc âm thanh ?"

          Đáp: "Tất nhiên là âm thanh !"

          Hỏi: "Căn cứ vào đâu ?"

          Đáp: "Khi em bật ti-vi lên... trước tiên em nghe được tiếng... sau đó mới thấy hình."

          Thầy: "Rớt. Mời thí sinh kế tiếp."

          Thí sinh kế đi vô và cũng bị hỏi y chang như vậy.

          Đáp: "Dĩ nhiên là ánh sáng!"

          Thầy (cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe câu trả lời): "Em có thể giải thích tại sao không?"

          Đáp: "Khi em bật ra-đi-ô... em thấy cái đèn đi-ốt cháy sáng lên trước... sau đó mới nghe âm thanh."

          Thầy: "ĐI RA! Rớt! Kêu thí sinh cuối vô!"

          Lần này thầy giáo moi ra đèn pin và cái còi. Trước mặt học trò ông ta bật đèn và bấm còi cùng một lúc.

          Hỏi: "Em nhận được cái gì trước: ánh sáng hoặc âm thanh?"

          Đáp: "Ánh sáng."

          Hỏi: "Tại sao?"

          Đáp: "Dễ ợt! Đôi mắt con người nằm trước hai lỗ tai"

          Thầy $#%$#

          Comment

          • #6

            Đừng làm lớn chuyện ...!


            Trong giờ học lịch sử ,
            lúc cô giáo đang giảng bài thì thấy Tí Đen đang ngủ gục trong lớp ,
            cô đến gần , đập tay xuống bàn làm Tí Đen giật mình và cô hỏi :

            _ Em cho Cô biết ! Ai là người lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương ?

            Tí Đen hốt hoảng trả lời :
            _ Thưa Cô ! Em không có lấy, em không có lấy !

            Rồi Tí Đen mếu máo khóc,
            Cô lại hỏi và trò cứ trả lời "em không có lấy".
            Đúng lúc ấy ông Hiệu Trưởng vốn là một anh giáo viên trong "R" ra ,
            đi ngang thấy Tí Đen đang khóc liền hỏi Cô giáo :

            _ Sao em này khóc vậy Cô ?

            _ Thưa Thầy Hiệu Trưởng, tôi hỏi em là ai lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương !
            Thì em cứ trả lời là "em không có lấy" rồi khóc !

            Suy nghĩ một hồi Thầy Hiệu Trưởng mới quay qua nói với Cô giáo :

            _ Thôi chút nữa Cô bảo cái anh Vương gì đó lên văn phòng gặp tôi ,
            để tôi giàn xếp với anh ta , đừng làm lớn chuyện ....!!!


            Comment

            • #7

              Ưu tiên...!



              Ở một hiệu thuốc tây đang đông khách, một người đàn ông hớt hãi chạy vào :

              _ Xin được ưu tiên .... có người đang nằm chờ ở nhà ...

              Mọi người thương cảm và ái ngại dạt ra chừa lối cho người đàn ông vào...

              _ Xin cô bán nhanh cho tôi .... 2 bao cao su ạ ...

              Comment

              • #8

                Tình hình khá khả quan...




                Bác sĩ bệnh viện tâm thần muốn kiểm tra bệnh nhân của mình để cho xuất viện "bớt"
                (vì đông bệnh nhân quá).
                Bác sĩ đưa ba bệnh nhân đến một cái bể bơi hổng có nước rồi bảo ba bệnh nhân xuống tắm.

                Ngay lập tức hai bệnh nhân kia bước xuống vùng vẫy khoái chí la hét " nước mát quá... mát quá"
                chỉ có 1 bệnh nhân còn lại đang đứng trên bờ , bác sĩ mừng thầm vì tin rằng người này tỉnh táo nhất
                và hy vọng sẽ cho xuất viện sớm. Bác sĩ khấp khởi mừng thầm hỏi nhỏ :

                _ Sao anh không xuống dưới đó tắm với các bạn cho vui ?

                _ Thưa ...tôi ...tôi.... tôi không biết bơi ...!!!!

                Comment

                • #9

                  Trăng mật ...!


                  Một cặp vợ chồng lấy nhau đã 30 năm trở lại chốn xưa, nơi họ đã hưởng tuần trăng mật.
                  Lái xe qua vùng nông thôn vắng vẻ,
                  họ dừng lại bên một trại chăn nuôi có hàng rào cao ven đường.

                  Bà vợ thỏ thẻ:
                  _ Mình ơi! Chúng mình làm lại chuyện đã từng làm cách đây 30 năm anh nhé !

                  Ông chồng đồng ý. Họ xuống xe,
                  Cô vợ dựa lưng vào hàng rào và hai người ân ái mặn nồng hơn bao giờ hết.

                  Khi trở lại xe, ông chồng nhận xét:
                  _ Cưng à ! Em chưa bao giờ rung động mãnh liệt như lần này,
                  30 năm trước cũng không được như thế .

                  Bà vợ đáp:
                  _ 30 năm trước cái hàng rào ở đây không có điện anh à...

                  Comment

                  • #10

                    Kỷ niệm 60 năm ngày cưới

                    Kỷ niệm 60 năm ngày cưới, cụ ông bàn với cụ bà :

                    _ Chúng mình sẽ tìm về hương vị thuở ban đầu khi mới yêu nhau, em nhé.
                    Cụ bà đồng ý, thế là chiều hôm đó, đang ngồi trong phòng,
                    đột nhiên có 1 mãnh giấy được bắn qua cửa sổ,
                    cụ bà nhặt lên, xúc động và run rẩy mở ra xem :

                    _ 7giờ tối nay, hẹn em ở chân cầu Chà Và em nhé ...

                    6giờ 45 chiều...
                    tay cầm bó hoa hồng, ông cụ vừa huýt sáo vừa đến chân cầu chờ cụ bà.
                    7h, rồi 7h45, kim đồng hồ lên ...8h....8h30....9h...
                    hết kiên nhẫn nổi, vì lúc này sương xuống nhiều,
                    cụ ông hầm hầm về nhà, mở cửa ra và quát :

                    _ Sao bà không ra chỗ hẹn hả...?

                    Cụ bà ngồi ủ rủ, thút thít :

                    _ Dạ thưa anh ... má không cho em đi ...

                    Comment

                    • #11

                      40 năm tình lận đận

                      Ba năm rồi không gặp, Từ khi em có chồng, Anh lang thang kiếm job, Ðời trôi như những nhánh sông!


                      Năm năm rồi không gặp
                      Từ khi em lấy chồng
                      Anh nay đã có job
                      Ðời đẹp như những nhánh bông

                      Mười năm rồi không gặp
                      Từ khi em lấy chồng
                      Anh nay đã có vợ
                      Ðời đẹp như ... chim nhốt trong lồng!

                      Hai mươi năm rồi không gặp
                      Từ khi em lấy chồng
                      Anh nay … đã thành thạo
                      Nấu nướng và bế bồng

                      Em bây giờ có lẽ
                      Chắc ... khác nhiều hơn xưa
                      Tóc xanh giờ đã điểm
                      Vài cọng bạc lưa thưa ..


                      Bốn mươi năm rồi không gặp
                      Từ khi em lấy chồng
                      Ðã xa nhau nghìn dặm
                      Biết ... còn nhớ nhau không?

                      Em bây giờ có lẽ
                      Ðã … già nhiều hơn xưa!?
                      Mổi chiều đi lễ Chúa
                      Kéo theo lũ lâu la
                      Cháu gọi em bằng Bà

                      Anh bây giờ có lẽ
                      Còn lại một chút yêu
                      Chút thôi chớ không nhiều
                      Tặng em làm kỷ niệm
                      Của một thời mình yêu…

                      Comment

                      • #12

                        Hahaha bức hình minh hoạ của HB thiệt là phản cảm... bức đầu thì em trẻ đẹp đá lông mi búa xua... còn bức thứ 2 nhìn hình bà cụ môi đỏ mắt trợt trắng, còn mông thì đá tứ tung... hông hiểu cụ bà đang muốn gì nửa...

                        Comment

                        • #13

                          ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
                          Hahaha bức hình minh hoạ của HB thiệt là phản cảm... bức đầu thì em trẻ đẹp đá lông mi búa xua... còn bức thứ 2 nhìn hình bà cụ môi đỏ mắt trợt trắng, còn mông thì đá tứ tung... hông hiểu cụ bà đang muốn gì nửa...
                          Thì 40 năm sau...bà cụ bây giờ muốn vậy nè

                          Comment

                          • #14

                            ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Hương Bình View Post
                            Thì 40 năm sau...bà cụ bây giờ muốn vậy nè


                            Oh có vậy thôi sao, cụ bà đâu cần phải naked nè làm ketui giựt mình. Tới đây mau ketui hug cho một cái với hết cã tấm lòng là ok thôi...

                            Comment

                            • #15

                              ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View Post
                              Oh có vậy thôi sao, cụ bà đâu cần phải naked nè làm ketui giựt mình. Tới đây mau ketui hug cho một cái với hết cã tấm lòng là ok thôi...
                              xiiiiiiii vậy mà cũng giật mình nữa...tại bà cụ già rồi nên chỉ còn chiêu cuối cùng đó ketui à


                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom