• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Hạnh Phúc là gi?

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • ketui
    started a topic Hạnh Phúc là gi?

    Hạnh Phúc là gi?

    Mọi người nam cũng như nữ, ai cũng mong, muốn và mơ tìm được hạnh phúc với người bạn đời ... Vậy thế nào là Hạnh Phúc lứa đôi ??

    ketui làm trước nè :

    Theo ketui thì Hạnh Phúc lứa đôi rất đơn giãn võn vẹn chỉ 3 chữ thuiiii

    Cho và nhận Nếu ai cân bằng được điều này thì sẽ thấy là Hạnh Phúc ...

    Các bạn nào có ý kiến gì hay thì góp ý thêm nha

  • ketui
    replied
    Cát và Đá...



    Đây là câu chuyện hai người bạn cùng băng qua sa mạc...
    Một ngày nọ, họ đã cãi nhau, và một trong hai người đã đánh vào mặt người kia.
    Người bị đánh không nói một lời, viết lên trên cát:
    «Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã đánh vào mặt tôi.»

    Họ tiếp tục đi cho tới lúc gặp thấy một ốc đảo, và họ quyết định xuống tắm.
    Người bạn bị đánh vào mặt gặp nguy hiểm nhưng đã được bạn mình cứu thoát.
    Được bình an vô sự, anh viết trên một phiến đá:
    «HÔM NAY, NGƯỜI BẠN THÂN NHẤT CỦA TÔI ĐÃ CỨU MẠNG TÔI.»

    Người đã đánh anh rồi cứu mạng anh - người bạn thân nhất của anh hỏi:
    “Khi tôi đánh anh, anh viết trên cát, khi tôi cứu anh, anh lại viết trên đá. Tại sao vậy?”

    Anh đáp:
    “Khi có ai đó làm tổn thương bạn thì nên ghi lại trên cát để gió xoá nó đi khỏi ký ức của bạn; nhưng khi có ai đó làm điều gì tốt cho bạn thì phải ghi tạc lên trên đá để gió không bao giờ xoá mất nó đi.”

    BẠN HÃY TẬP GHI LÊN TRÊN CÁT NHỮNG KHI MÌNH BỊ TỔN THƯƠNG VÀ TẠC TRÊN ĐÁ
    NHỮNG LÚC MÌNH MANG ƠN.

    Một ngày vui nha các bạn.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Biết ơn đời...

    Có một cô gái rất hận đời vì cô bị mù. Cô thù ghét mọi người, trừ người bạn trai của mình. Anh luôn ở bên cô và chăm sóc cô chu đáo.
    Cô nói với anh:
    “Chỉ cần được sáng
    mắt là em lấy anh
    làm chồng ngay.”
    Một ngày kia, có người tặng cho cô đôi mắt. Khi tháo băng, cô thấy được mọi thứ, kể cả anh bạn trai yêu dấu của cô.
    Anh hỏi cô:
    “Bây giờ thấy
    được rồi, em sẽ
    lấy anh chứ?”
    Cô gái nhìn anh bạn của mình và bàng hoàng khi thấy anh bị
    mù. Cô không hề trông đợi điều này. Cô khiếp sợ khi nghĩ đến
    cảnh phải thấy đôi mắt hõm và nhắm nghiền của anh suốt
    quãng đời còn lại của mình và cô từ chối lấy anh.
    Anh đau khổ bỏ đi và vài ngày sau cô nhận được vài chữ của anh dặn dò như sau :
    “Em yêu,
    hãy chăm sóc cẩn thận
    đôi mắt của em nhé,
    vì trước khi là của em,
    cặp mắt ấy là của anh.”

    Thái độ của con người sau khi thay đổi cuộc sống
    thường là như thế. Chỉ có một số rất ít nhớ lại tình
    trạng trước đây của mình như thế nào, và ai là người
    luôn ở cạnh mình trong những lúc đau khổ nhất.

    Đời là một quà tặng.
    Hãy biết ơn đời !

    Hôm nay, trước khi nói điều gì không hay, bạn hãy nghĩ đến những người không thể nói được.
    Trước khi kêu ca thức ăn mặn hay nhạt quá, hãy nghĩ đến những người không có gì để ăn.
    Trước khi than thở về chồng hay vợ của mình, hãy nghĩ đến những người đang than khóc xin cho được một người bạn đồng hành.
    Trước khi than vãn về cuộc đời, hãy nghĩ đến những người đã lìa đời quá sớm.
    Trước khi than phiền về con cái, hãy nghĩ đến những người mong muốn có con nhưng lại vô sinh.
    Trước khi phàn nàn nhà cửa dơ bẩn bừa bãi vì không ai lau dọn, hãy nghĩ đến những người phải sống ngoài đường.
    Trước khi càu nhàu vì phải lái xe quá xa, hãy nghĩ đến những người phải lội bộ cũng một quãng đường như thế.
    Khi mệt nhọc và ta than về công việc, hãy nghĩ đến những người không có việc làm, những người khuyết tật, và những người chỉ mong có được một công việc như bạn.
    Trước khi nghĩ đến kết tội hoặc lên án ai, hãy nhớ rằng không một người nào trong chúng ta là vô tội.
    Và khi những tư tưởng yếm thế làm bạn chán nản, hãy tươi nét mặt lên và nghĩ rằng:
    bạn vẫn đang còn sống đây.


    Một ngày vui nha các bạn.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Bửa cơm tối ở nhà hàng ly hôn...


    Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán.

    Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy anh. Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, bình thản, đồng ý đòi hỏi của anh.

    Thủ tục tiến hành rất thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đã trở thành cá nhân độc lập và tự do. Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh nhìn chị nói: “Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã”.


    Chị nhìn anh nói: “Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến đấy đi?”


    Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. Anh chị vừa yên vị trong phòng VIP, cô phục vụ đã bước vào nói: “Anh chị dùng gì ạ?”


    Anh nhìn chị nói: “Em gọi đi.” Chị lắc đầu: “Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.”


    “Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món “Ký ức cuối cùng.”


    “Thôi được”, chị hất món tóc xõa trước mặt ra sau, nói: “Gà luộc chấm gia vị nước chanh, đậu phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân giò luộc chấm mắm tôm, rau cải thảo luộc.”


    “Anh gọi gì ạ?” Cô phục vụ nhìn anh. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra đấy.


    “Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất.” Chị vội chữa thẹn cho anh. Cô phục vụ cười: “Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm cuối cùng, các anh các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng món “Ký ức cuối cùng” nữa, hãy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ chồng ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không có ai từ chối sự lựa chọn này.” Anh chị gật đầu: “Được.”


    Chốc lát, cô phục vụ mang đến hai suất đồ uống ướp lạnh. Trong hai suất có một suất xanh lơ, toàn đá đập vụn; một suất đỏ tươi, còn đang bốc khói. “Bữa tối này gọi là “một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển”. Mời anh chị thưởng thức.” Cô phục vụ nói xong lui ra. Trong phòng ăn im lặng như tờ, anh chị ngồi đối diện, nhưng không biết nói gì với nhau.


    “Cộc cộc cộc!” Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc khay có một bông hồng đỏ tươi, nói: “Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây không? Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn. Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng đi.”


    Chị rùng mình, trước mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm từ số không. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần áo. Anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy 10 mét vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị thấy vui, thấy hạnh phúc.


    Tết Valentine đầu tiên ở thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy dài trên má vì sung sướng quá. 10 năm rồi, cuộc đời đã giàu lên, thế mà anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua tay nói: “Thôi, thôi, khỏi cần.”


    Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay, nói: “Không, phải tặng.”


    Cô phục vụ cầm bông hồng lên, “xoèn xoẹt” một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc.


    “Đây là bông hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn thứ ba gửi anh chị. Mời anh chị thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi”. Nói xong, cô quay người ra khỏi phòng.


    “Em... anh...” Anh nắm lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay. Không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên lời.


    “Phụt!” Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào.


    “Chuyện gì thế?” Anh chị vội đứng lên.


    “Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên!” Bên ngoài có người kêu thét lên. “Anh!” Chị ép vào người anh, “em sợ!”


    “Đừng sợ!” Anh ôm chặt lấy chị, “Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình chạy ra ngoài đi.”


    Ngoài phòng, đèn điện sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy ra. Cô phục vụ nói: “Xin lỗi anh chị, đây là món “Sự lựa chọn từ đáy lòng” của nhà hàng gửi tới anh chị.”


    Anh chị trở về phòng ăn, ánh sáng chan hòa. Anh cầm tay chị nói: “Vừa nãy là sự lựa chọn từ đáy lòng của chúng mình thật. Anh cảm thấy chúng mình không thể sống thiếu nhau, ngày mai chúng mình đi đăng ký lại!”


    Chị cắn môi: “Anh nói thật lòng đấy chứ?”


    “Thật! Anh hiểu rồi.” Cô ơi, cho thanh toán.


    Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp nói: “Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị, gọi là “Phiếu thanh toán vĩnh viễn”, mong anh chị cất giữ mãi mãi.”


    Anh nhìn phiếu, mắt đỏ hoe. “Anh làm sao thế?” Chị lo lắng hỏi. Anh đưa phiếu thanh toán của mình cho chị, nói: “Anh có lỗi với em, mong em tha thứ.”


    Chị cầm tấm phiếu đọc: “Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh ngồi chờ anh về, bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí tình, sáu mươi mẹ già vui vẻ, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương giữ gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu, mười năm hao tổn tuổi xuân. Vì ai... Đó là vợ anh”.


    “Anh vất vả thật đấy. Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá.” Chị đưa phiếu thanh toán của mình cho anh xem. Anh mở ra đọc: “Một mình gánh vác trách nhiệm, hai vai nặng trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, vinh nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với gia tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm sao mười phân vẹn mười. Lúc nào cũng tận tình với vợ con... Đấy là chồng em”.


    Anh chị ôm chầm lấy nhau, oà lên khóc thành tiếng.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Chân Thành - Sự khôn ngoan cao đẹp...

    Chân Thành - Sự khôn ngoan cao đẹp

    Người khôn ngoan thường làm đẹp lòng người và dễ đạt những thành công, nên hầu hết mọi người đều mong mình trở thành một người sớm khôn ngoan.

    Để nhanh chóng có được điều ấy, một số bạn trẻ đã tìm cách làm đẹp lòng người khác bằng mọi cách, kể cả sự dối trá và lối sống hai mặt … Thế nhưng một bậc hiền triết lại cho rằng “Sự không ngoan cao đẹp nhất, đó là sự chân thành”.

    Đơn giản bởi lẽ, sự chân thành bao giờ cũng là diều được ưa chuộng nhất trong cuộc sống. Người ta cho rằng một sự thật xấu xí còn hơn một điều dối trá tốt đẹp. Người có lối sống chân thành bao giờ cũng tạo một sức hấp dẫn với người khác, bởi bản chất con người là luôn hướng về sự thật, về chân lý.

    Người chân thành luôn tạo ra sự tin cậy quanh họ, là chỗ dựa tinh thần ấm áp của bạn bè, người thân. Sống bên họ ta cảm thấy yên ổn, thanh thản vì không phải dò xét, dè dặt, hoài nghi, sợ bị trở mặt hay phải khám phá ra những sự thật phũ phàng, đen tối.

    Sự chân thành được thể hiện không chỉ trong lời nói mà nó phải được bắt rễ sâu xa từ trong tấm lòng thành, với tình cảm thật sự thì mới có sự thuyết phục.

    Hành xử trong sự chân thành, sẽ cho bạn sự tự tin, sức lối cuốn và sự vững mạnh … Hãy thành thật với người khác và với chính mình. Muốn thế hãy đánh giá đúng bản thân, đừng tự huyễn hoặc mình và cũng đừng huyễn hoặc người khác.

    Nhưng tất cả sự chân thành phải được thể hiện trong sự tế nhị, đôn hậu và có văn hóa, nếu không nó cũng dễ trở thành thô thiển khó chấp nhận. Hãy phân biệt sự khôn ngoan thực sự với sự tinh khôn hoặc khôn ranh, đó là kẻ chỉ “khôn” để cầu lợi.

    Nếu được sống giữa một cộng đồng của những người chân thành thì đó là lúc cuộc sống đang tiến dần đến một thiên đường nơi trần thế …

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Đặt cốc nước xuống...

    Một giáo sư bắt đầu giờ giảng của mình với một cốc nước. Ông giơ nó lên và hỏi các sinh viên:
    -Các bạn nghĩ cốc nước này nặng bao nhiêu?

    -50 gam!…100 gam!… 125 gam!… các sinh viên trả lời.

    -Tôi không thể biết chính xác nếu không cân, giáo sư nói, nhưng câu hỏi của tôi là, Điều gì sẽ xảy ra khi tôi cứ giơ cái cốc thế này trong vài phút?

    -Chẳng có gì cả. Các sinh viên nói.

    -OK, vậy điều gì xảy ra nếu tôi giơ trong một giờ? giáo sư hỏi.

    -Tay thầy sẽ bắt đầu đau ạ, một sinh viên trả lời.

    -Đúng vậy, và nếu trong một ngày thì sao?

    -Tay thầy có thể tê cứng, và thầy có thể bị đau cơ, tê liệt, chắc chắn phải đến bệnh viện, một sinh viên khác cả gan nói. Và tất cả lớp cười ồ.

    -Rất tốt. Nhưng trong tất cả các trường hợp đó, cân nặng của cái cốc có thay đổi không?, giáo sư lại hỏi.

    -Không ạ, các sinh viên trả lời.

    -Vậy, cái gì khiến cho tay bị đau, cơ bị tê liệt? Và thay vì việc cứ cầm mãi, tôi nên làm gì?

    Các sinh viên lúng túng. Rồi một người trả lời:
    -Đặt cốc xuống!

    Chính xác! giáo sư nói,
    -Các vấn đề trong cuộc sống cũng giống như thế này. Khi bạn giữ nó trong đầu vài phút thì không sao. Nghĩ nhiều hơn, chúng làm bạn đau. Và nếu cố giữ thêm nữa, chúng bắt đầu làm bạn tê liệt. Và bạn sẽ không thể làm gì được nữa.

    Nghĩ đến những vấn đề trong cuộc sống là điều quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là hãy nhớ “đặt chúng xuống” vào cuối mỗi ngày khi bạn đi ngủ.

    Nhờ vậy, bạn tránh được stress để khởi đầu một ngày mới thật tỉnh táo, khoẻ mạnh. Và đó là thứ giúp bạn có thể giải quyết mọi vấn đề.

    Leave a comment:


  • Hương Bình
    replied


    Cám ơn Ketui & chúc một tuần thật vui

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Hạnh phúc của lòng biết ơn...



    Một người sống trong tâm trạng biết ơn sẽ hạnh phúc, thư thái, và dễ thành công hơn rất nhiều so với những người hay oán trách. Lòng biết ơn thường hay xuất phát từ những tấm lòng nhân hậu, những trái tim lạc quan và mở rộng … Nhưng nếu sinh ra đời không được “lập trình” sẵn cho phẩm chất này thì bạn hãy tự mình nuôi dưỡng bằng những cách sau đây:

    Mở rộng lòng biết ơn:
    Có biết bao điều để bạn đặt vào đó lòng biết ơn của mình. Việc tồn tại trên đời này chẳng là một ân sủng hay sao? Hãy cám ơn cha mẹ đã sinh ra mình, là một con gái trung hậu đảm đang, là một con trai dũng cảm, đầy bản lĩnh, với những phẩm chất tốt đẹp bẩm sinh của giới tính làm vui lòng biết bao người …Hãy cảm ơn vì được sống trong một hành tinh xanh, giữa cộng đồng loài người, là tạo vật thông minh, nhạy cảm nhất và không ngừng tìm cách để cuộc đời ngày càng tốt đẹp hơn. Cám ơn người thầy nghiêm khắc để ta lo học hơn. Cám ơn cả sự chê bai của bạn để ta nhận lại mình. Cám ơn những thử thách, khó khăn đã hun đúc cho ta ý chí …

    Biểu lộ lòng biết ơn:
    Hãy biểu lộ lòng biết ơn, bằng lời nói, ánh mắt, việc làm … Dù có ai làm cho ta một việc rất nhỏ như nhặt hộ một cái mũ, chỉ cho một con đường … hãy biểu lộ lòng biết ơn với những người thương yêu ta nhất, rằng ta sung sướng được sống với họ, được gặp họ … Tìm cách cảm ơn những đồng nghiệp cùng ta hợp tác làm việc để hoàn thành một sản phẩm, một nhiệm vụ. Cám ơn sự gay gắt của sếp để ta cẩn thận hơn … Hãy thì thầm cám ơn sách báo cho ta trí thức, cảm ơn bông hoa cho ta mùi thơm. Ngay một người tình bỏ ta ra đi mà ta không còn cách nào giữ lại cũng nên cảm ơn vì người ấy đã từng cho ta những giây phút xao xuyến, đẹp đẽ …Cảm ơn đi bạn sẽ thấy nhẹ lòng …

    Tạo cơ hội cho lòng biết ơn:
    Khi tưới một khóm hoa, bạn nghĩ nó đang cảm ơn bạn giúp nó xanh tốt. Vậy hãy ân cần chỉ đường cho một người khách lạ, nhường chỗ cho một cụ già, nâng một em bé bị ngã, đỡ đần một người vác nặng, giúp một người hoạn nạn, đón tiếp ai đó với nụ cười … kẻ tạo ơn và người biết ơn đều được nhấm nháp hương vị ngọt ngào như nhau


    Sai lầm lớn nhất của đời người là mất mình, phá sản lớn nhất là tuyệt vọng” Lạc quan là một cẩm nang nên luôn mang theo bên mình. Cô đơn là chất độc như cholesterol trong thức ăn dầu mỡ.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Ý nghỉa cuộc sống....

    "Ý nghĩa cuộc sống không phải ở chỗ nó đem đến cho ta điều gì, mà ở chỗ ta có thái độ đối với nó ra sao; không phải ở chỗ điều gì xảy ra với ta, mà ở chỗ ta phản ứng với những điều đó như thế nào" –


    Hãy suy nghĩ cẩn thận vì Tư Tưởng sẽ biến thành Lời Nói.
    Hãy ăn nói cẩn thận vì Lời Nói sẽ biến thành Hành Động.
    Hãy hành xử cẩn thận vì Hành Động sẽ biến thành Thói Quen.
    Hãy chú trọngThói Quen vì chúng hình thành Nhân Cách.
    Hãy chú trọng Nhân Cách vì nó hình thành Số Mệnh,
    Số Mệnh của anh sẽ là Cuộc Đời của anh.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Hương Bình View Post


    HẠNH PHÚC



    Dạo này người ta viết nhiều về đề tài hạnh phúc. Có thể vì đời này có quá nhiều bất hạnh. Cha cầm búa đánh vào đầu con. Con đánh mẹ trọng thương rồi bỏ đói. Một học sinh lớp 12 kẹp dao lam rạch mặt bạn trong lớp. Một cháu bị gạt ra khỏi cuộc thi tài năng truyền hình phẫn uất tuyệt vọng, thưa kiện ồn ào…Nhìn phản ứng của con người, chúng ta thấy được điều họ còn thiếu. Em bé khóc là vì nó không được no bụng. Người ta xuống đường là vì họ chưa có tự do, dân chủ, chưa có việc làm…Ánh mắt căm phẩn của người phản kháng ở London, Lybia, Syria… biểu hiện cái thực tế không có hạnh phúc ở những nơi đó. Một nét bi hài của con người trong thời đại ngày nay: Chỗ nào có tai họa là người ta bu tới rất đông để tìm cơ hội nổi tiếng. Trong chiến tranh Việt Nam, một phóng viên người Mỹ nổi tiếng nhờ tấm ảnh chụp một bé gái trần truồng bốc cháy như cây đuốc do bom na-pan của Mỹ! Thế nên người ta đổ xô viết về hạnh phúc cũng chỉ là một phản xạ có điều kiện.

    Mới đây một người bạn tặng tôi một quyển sách anh vừa dịch và xuất bản, Nghệ thuật hạnh phúc. Mở sách ra những chữ đập ngay vào mắt tôi là “bạn hãy ", " bạn nên "… Vốn là người yêu sự phóng khoáng, tự do, thú thật tôi không đủ kiên nhẫn lật qua những trang sau. Muốn sống hạnh phúc bạn “hãy "…Muốn tìm Hạnh phúc bạn “nên "…Muốn được hạnh phúc bạn “phải ".... Cách tìm hạnh phúc theo những công thức và định lý toán học đó chỉ bộc lộ cái vô minh của con người khờ khạo đáng thương.

    Trong đời này không ít người đi tìm hạnh phúc nhưng thử hỏi mấy ai bắt được nó? Sở dĩ như vậy là vì họ đi tìm cái mà chẳng biết nó hình tướng, màu sắc và gíá trị ra sao.

    Trong một dịp đi dự đám cưới ở Phan Rang, tôi ớ chung phòng với một người bạn ở thành phố ra. Tuy tuổi đã được xếp lên ngồi chiếu trên với các cụ nhưng anh vẫn còn phải tay làm hàm nhai. Trông dáng người lao động vất vả, tưởng như anh chẳng có chút chiều sâu tâm linh. Hai ngày gần anh tôi mới nhận ra trên môi anh luôn có nụ cười chân thật, nói chuyện rất có duyên. Một tối, sau bữa tiệc linh đình, trở về phòng, vừa thay áo quần anh tâm sự với tôi:

    - Mỗi lần tiệc tùng thừa mứa như hôm nay tôi không khỏi không nghĩ tới nhiều người không đủ ăn chung quanh mình. Mình muốn làm một điều gì đó để giúp họ đỡ khổ nhưng lực bất tòng tâm. Thế nên, thỉnh thoảng, lúc nào có chút tiền thong thả tôi mua một bao gạo, bỏ lên chiếc xe Honda đã bạc màu anh thấy đó, đem tới cho quán cơm từ thiện phục vụ bênh nhân ung bướu trước cỗng bệnh viện.

    Tôi tò mò: Người ta có hỏi danh tính để ghi vào sổ không?

    Anh tươi cười: "Có chứ, nhưng tôi tôi nói thôi, không cần.

    Rồi anh tiếp: Mỗi lần đem gạo đến cho họ tự nhiên thấy trong lòng mình vui vui. Trên đường chạy xe về nhà tôi chẳng còn thấy nắng nóng hay khát nước nữa.

    Tôi chợt hiểu: - Anh đã uống một ly nước mát dượi tình người trong lòng rồi. và bắt đầu quý mến anh từ đó.

    Nhân chuyện này, tôi nhớ một chuyện khác.

    Mỗi sáng chủ nhật tôi thường hẹn mấy người bạn già ra công viên uống cà phê. Thường tôi đến trước, chuẩn bị đủ ghế ngồi, chờ họ đi lễ ra. Gặp nhau là nói đủ thứ chuyện, từ chuyện thời sự đến chuyện con cháu, rồi qua chuyện bệnh tật, thuốc men. Và hình như lúc nào cũng chỉ bấy nhiêu chuyện, nói mãi không chán.

    Sáng hôm đó chợt một người gợi ý:

    - À này. Hôm nào anh em mình nhập vào nhóm Bác Ái đi thăm trại cùi trên Bảo lộc đi. Cậu là bác sĩ thì khám cho bệnh nhân, bọn mình thì tặng quà. Mình sẽ chụp vài tấm ảnh.

    Sau một hớp cà phê, ông bạn bác sĩ người Quảng Trị, giọng ôn tồn:

    - Tui đã tận mắt chứng kiến một đoàn gồm các ni cô và Phật tử làm từ thiện ở một trại cùi. Họ đến và bắt tay vào việc gọn gàng chẳng khác những học sinh thuộc bài: người thì lau rửa, thay quần áo cho bệnh nhân; kẻ thì chải đầu, cắt móng tay, đút thức ăn. Mọi người đều nhẹ nhàng, thân mật. Họ làm với cả tấm lòng, tận tình, thương yêu. Xong việc họ ra về, cũng yên lặng như khi họ đến. Chẳng có quay phim chụp hình gì cả. Tôi thấy như vậy rất hay.

    Câu chuyện kết thúc ở đó. Không ai nói thêm một lời nào.

    Thật sự đời này chẳng có cái gì gọi là Hạnh phúc. Đó chỉ là cái tên người ta đặt ra chỉ cái vu vơ mình đang đuổi theo tìm kiếm. Trong cuộc sống mọi người đều tìm kiếm niềm vui để vui sống. Ý nghĩ tốt thúc đẫy bạn làm việc tốt. Hành động đó đem lại niềm vui cho người khác. Niềm vui của người khác cũng chính là niềm vui – hay hạnh phúc-của bạn. Bạn không tìm kiếm nó. Tự nó tìm đến bạn. Hạnh phúc tại tâm.



    Cầu Đất
    Mỗi người có một định nghỉa riêng về thế nào là Hạnh Phúc và không ai giống ai... có người định nghỉa nó rất đơn giản và cũng có người định nghỉa nó rất là phức tạp... nhưng có định nghỉa sao đi nửa mình cũng phải tìm (làm) mới có chứ nó không từ trên trời mà rớt xuống được theo ketui nghỉ.

    Leave a comment:


  • Hương Bình
    replied

    HẠNH PHÚC


    Dạo này người ta viết nhiều về đề tài hạnh phúc. Có thể vì đời này có quá nhiều bất hạnh. Cha cầm búa đánh vào đầu con. Con đánh mẹ trọng thương rồi bỏ đói. Một học sinh lớp 12 kẹp dao lam rạch mặt bạn trong lớp. Một cháu bị gạt ra khỏi cuộc thi tài năng truyền hình phẫn uất tuyệt vọng, thưa kiện ồn ào…Nhìn phản ứng của con người, chúng ta thấy được điều họ còn thiếu. Em bé khóc là vì nó không được no bụng. Người ta xuống đường là vì họ chưa có tự do, dân chủ, chưa có việc làm…Ánh mắt căm phẩn của người phản kháng ở London, Lybia, Syria… biểu hiện cái thực tế không có hạnh phúc ở những nơi đó. Một nét bi hài của con người trong thời đại ngày nay: Chỗ nào có tai họa là người ta bu tới rất đông để tìm cơ hội nổi tiếng. Trong chiến tranh Việt Nam, một phóng viên người Mỹ nổi tiếng nhờ tấm ảnh chụp một bé gái trần truồng bốc cháy như cây đuốc do bom na-pan của Mỹ! Thế nên người ta đổ xô viết về hạnh phúc cũng chỉ là một phản xạ có điều kiện.

    Mới đây một người bạn tặng tôi một quyển sách anh vừa dịch và xuất bản, Nghệ thuật hạnh phúc. Mở sách ra những chữ đập ngay vào mắt tôi là “bạn hãy ", " bạn nên "… Vốn là người yêu sự phóng khoáng, tự do, thú thật tôi không đủ kiên nhẫn lật qua những trang sau. Muốn sống hạnh phúc bạn “hãy "…Muốn tìm Hạnh phúc bạn “nên "…Muốn được hạnh phúc bạn “phải ".... Cách tìm hạnh phúc theo những công thức và định lý toán học đó chỉ bộc lộ cái vô minh của con người khờ khạo đáng thương.

    Trong đời này không ít người đi tìm hạnh phúc nhưng thử hỏi mấy ai bắt được nó? Sở dĩ như vậy là vì họ đi tìm cái mà chẳng biết nó hình tướng, màu sắc và gíá trị ra sao.

    Trong một dịp đi dự đám cưới ở Phan Rang, tôi ớ chung phòng với một người bạn ở thành phố ra. Tuy tuổi đã được xếp lên ngồi chiếu trên với các cụ nhưng anh vẫn còn phải tay làm hàm nhai. Trông dáng người lao động vất vả, tưởng như anh chẳng có chút chiều sâu tâm linh. Hai ngày gần anh tôi mới nhận ra trên môi anh luôn có nụ cười chân thật, nói chuyện rất có duyên. Một tối, sau bữa tiệc linh đình, trở về phòng, vừa thay áo quần anh tâm sự với tôi:

    - Mỗi lần tiệc tùng thừa mứa như hôm nay tôi không khỏi không nghĩ tới nhiều người không đủ ăn chung quanh mình. Mình muốn làm một điều gì đó để giúp họ đỡ khổ nhưng lực bất tòng tâm. Thế nên, thỉnh thoảng, lúc nào có chút tiền thong thả tôi mua một bao gạo, bỏ lên chiếc xe Honda đã bạc màu anh thấy đó, đem tới cho quán cơm từ thiện phục vụ bênh nhân ung bướu trước cỗng bệnh viện.

    Tôi tò mò: Người ta có hỏi danh tính để ghi vào sổ không?

    Anh tươi cười: "Có chứ, nhưng tôi tôi nói thôi, không cần.

    Rồi anh tiếp: Mỗi lần đem gạo đến cho họ tự nhiên thấy trong lòng mình vui vui. Trên đường chạy xe về nhà tôi chẳng còn thấy nắng nóng hay khát nước nữa.

    Tôi chợt hiểu: - Anh đã uống một ly nước mát dượi tình người trong lòng rồi. và bắt đầu quý mến anh từ đó.

    Nhân chuyện này, tôi nhớ một chuyện khác.

    Mỗi sáng chủ nhật tôi thường hẹn mấy người bạn già ra công viên uống cà phê. Thường tôi đến trước, chuẩn bị đủ ghế ngồi, chờ họ đi lễ ra. Gặp nhau là nói đủ thứ chuyện, từ chuyện thời sự đến chuyện con cháu, rồi qua chuyện bệnh tật, thuốc men. Và hình như lúc nào cũng chỉ bấy nhiêu chuyện, nói mãi không chán.

    Sáng hôm đó chợt một người gợi ý:

    - À này. Hôm nào anh em mình nhập vào nhóm Bác Ái đi thăm trại cùi trên Bảo lộc đi. Cậu là bác sĩ thì khám cho bệnh nhân, bọn mình thì tặng quà. Mình sẽ chụp vài tấm ảnh.

    Sau một hớp cà phê, ông bạn bác sĩ người Quảng Trị, giọng ôn tồn:

    - Tui đã tận mắt chứng kiến một đoàn gồm các ni cô và Phật tử làm từ thiện ở một trại cùi. Họ đến và bắt tay vào việc gọn gàng chẳng khác những học sinh thuộc bài: người thì lau rửa, thay quần áo cho bệnh nhân; kẻ thì chải đầu, cắt móng tay, đút thức ăn. Mọi người đều nhẹ nhàng, thân mật. Họ làm với cả tấm lòng, tận tình, thương yêu. Xong việc họ ra về, cũng yên lặng như khi họ đến. Chẳng có quay phim chụp hình gì cả. Tôi thấy như vậy rất hay.

    Câu chuyện kết thúc ở đó. Không ai nói thêm một lời nào.

    Thật sự đời này chẳng có cái gì gọi là Hạnh phúc. Đó chỉ là cái tên người ta đặt ra chỉ cái vu vơ mình đang đuổi theo tìm kiếm. Trong cuộc sống mọi người đều tìm kiếm niềm vui để vui sống. Ý nghĩ tốt thúc đẫy bạn làm việc tốt. Hành động đó đem lại niềm vui cho người khác. Niềm vui của người khác cũng chính là niềm vui – hay hạnh phúc-của bạn. Bạn không tìm kiếm nó. Tự nó tìm đến bạn. Hạnh phúc tại tâm.


    Cầu Đất

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Con Người...

    Có người hỏi Đức Đạt-Lai Lạt-ma:

    Điều gì làm ngài ngạc nhiên nhất ở nhân loại?

    Ngài trả lời:

    Con người … bởi vì con người phung phí sức khỏe để tích tiền của, rồi bỏ tiền ra để tìm mua sức khỏe.

    Và vì quá lo nghĩ cho tương lai, con người quên mất hiện tại, đến nỗi không sống với hiện tại lẫn tương lai.

    Con người sống như thể sẽ không bao giờ chết … Nhưng rồi sẽ chết như chưa từng sống bao giờ.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Hương Bình View Post



    Hạnh phúc vô hình


    Có một phú ông vô cùng giàu có. Hễ thứ gì có thể dùng tiền mua được là ông mua về để hưởng thụ. Tuy nhiên, bản thân ông lại cảm thấy không vui, không hề hạnh phúc.
    Một hôm, ông ta nảy ra một ý tưởng kỳ quặc, đem tất cả những đồ vật quý giá, vàng bạc, châu báu cho vào một cái bao lớn rồi đi chu du. Ông ta quyết định chỉ cần ai có thể nói cho ông làm thế nào để hạnh phúc thì ông sẽ tặng cả bao của cải cho người đó.
    Ông ta đi đến đâu cũng tìm và hỏi, rồi đến một ngôi làng có một người nông dân nói với ông rằng nên đi gặp một vị Đại sư, nếu như Đại sư cũng không có cách nào thì dù có đi khắp chân trời góc bể cũng không ai có thể giúp ông được.
    Cuối cùng cũng tìm gặp được vị Đại sư đang ngồi thiền, ông ta vui mừng khôn xiết nói với Đại sư: “Tôi chỉ có một mục đích, tài sản cả đời tôi đều ở trong cái bao này. Chỉ cần ngài nói cho tôi cách nào để được hạnh phúc thì cái bao này sẽ là của ngài”.
    Lúc ấy trời đã tối, màn đêm sắp buông xuống, vị Đại sư nhân lúc ấy liền tóm lấy cái túi chạy đi. Phú ông sợ qua, vừa khóc vừa gọi đuổi theo: “Tôi bị lừa rồi, tâm huyết của cả đời tôi”.
    Sau đó vị Đại sư đã quay lại, trả cái bao lại cho phú ông. Phú ông vừa nhìn thấy cái bao tưởng đã mất quay về thì lập tức ôm nó vào lòng mà nói: “Tốt quá rồi!”. Vị Đại sư điềm tĩnh đứng trước mặt ông ta hỏi: “Ông cảm thấy thế nào? Có hạnh phúc không?” - “Hạnh phúc! Tôi cảm thấy mình quá hạnh phúc rồi!”.
    Lúc này, vị Đại sư cười và nói: “Đây cũng không phải là phương pháp gì đặc biệt, chỉ là con người đối với tất cả những thứ mình có đều cho rằng sự tồn tại của nó là đương nhiên cho nên không cảm thấy hạnh phúc, cái mà ông thiếu chính là một cơ hội mất đi. Ông đã biết thứ mình đang có quan trọng thế nào chưa? Kỳ thực cái bao ông đang ôm trong lòng với cái bao trước đó là một, bây giờ ông có còn muốn đem tặng nó cho tôi nữa không?”.
    Thanks HB.
    Lòng ham muốn của chính mình nó đã cướp đi cái hạnh phúc trong tầm tay của chính mình... cỏ luôn xanh bên ngọn đồi bên cạnh hay nhà hàng xóm. Cái ham muốn nó mạnh lắm, nó chính là driving force cho buồn rầu, bất hạnh, khổ đau và....

    Khi mình biết chấp nhận cái mình có (hiện tại), biết đủ và biết dừng lại thì tự nhiên mình sẽ thấy hạnh phúc ketui nghỉ.
    Đã chỉnh sửa bởi ketui; 19-04-2012, 07:37 AM.

    Leave a comment:


  • Hương Bình
    replied

    Hạnh phúc vô hình


    Có một phú ông vô cùng giàu có. Hễ thứ gì có thể dùng tiền mua được là ông mua về để hưởng thụ. Tuy nhiên, bản thân ông lại cảm thấy không vui, không hề hạnh phúc.
    Một hôm, ông ta nảy ra một ý tưởng kỳ quặc, đem tất cả những đồ vật quý giá, vàng bạc, châu báu cho vào một cái bao lớn rồi đi chu du. Ông ta quyết định chỉ cần ai có thể nói cho ông làm thế nào để hạnh phúc thì ông sẽ tặng cả bao của cải cho người đó.
    Ông ta đi đến đâu cũng tìm và hỏi, rồi đến một ngôi làng có một người nông dân nói với ông rằng nên đi gặp một vị Đại sư, nếu như Đại sư cũng không có cách nào thì dù có đi khắp chân trời góc bể cũng không ai có thể giúp ông được.
    Cuối cùng cũng tìm gặp được vị Đại sư đang ngồi thiền, ông ta vui mừng khôn xiết nói với Đại sư: “Tôi chỉ có một mục đích, tài sản cả đời tôi đều ở trong cái bao này. Chỉ cần ngài nói cho tôi cách nào để được hạnh phúc thì cái bao này sẽ là của ngài”.
    Lúc ấy trời đã tối, màn đêm sắp buông xuống, vị Đại sư nhân lúc ấy liền tóm lấy cái túi chạy đi. Phú ông sợ qua, vừa khóc vừa gọi đuổi theo: “Tôi bị lừa rồi, tâm huyết của cả đời tôi”.
    Sau đó vị Đại sư đã quay lại, trả cái bao lại cho phú ông. Phú ông vừa nhìn thấy cái bao tưởng đã mất quay về thì lập tức ôm nó vào lòng mà nói: “Tốt quá rồi!”. Vị Đại sư điềm tĩnh đứng trước mặt ông ta hỏi: “Ông cảm thấy thế nào? Có hạnh phúc không?” - “Hạnh phúc! Tôi cảm thấy mình quá hạnh phúc rồi!”.
    Lúc này, vị Đại sư cười và nói: “Đây cũng không phải là phương pháp gì đặc biệt, chỉ là con người đối với tất cả những thứ mình có đều cho rằng sự tồn tại của nó là đương nhiên cho nên không cảm thấy hạnh phúc, cái mà ông thiếu chính là một cơ hội mất đi. Ông đã biết thứ mình đang có quan trọng thế nào chưa? Kỳ thực cái bao ông đang ôm trong lòng với cái bao trước đó là một, bây giờ ông có còn muốn đem tặng nó cho tôi nữa không?”.

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Lý sự tuổi già...

    Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

    Qua một ngày mất một ngày
    Qua một ngày vui một ngày
    Vui một ngày lãi một ngày.

    Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

    Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khẻo và niềm vui thì tai sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người không biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.

    “Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả của công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

    Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.
    Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
    Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
    Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳn dễ.
    Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.
    Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp, chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

    Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bịnh sang tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn lo đỡ đần cũng không làm nổi. Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy. Thế sự là vậy, đành cam chấp nhận, am hiểu vô thường, để tự trấn an và an ủi người phối ngẫu: Trăm năm trước ta chưa gặp, trăm năm sau biết gặp lại không? Cuộc đời sắc sắc, không không, thôi thì hãy sống hết lòng với nhau!

    Cái được, người ta chẳng ai để ý; cái không được thì nghỉ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào cách ta thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng, biết nhận lấy những gì mình đã có và đang có, không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cuộc sống vui hơn , giàu ý nghĩa hơn.

    Cần rộng mở tấm lòng, tử tế hết sức mình, yêu cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (trí túc thường lạc).

    Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

    Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. huống hồ nghỉ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao không bằng tuổi thọ cao, tuổi cao không bằng niềm vui thanh cao.

    Quá nửa đời người dành cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.

    Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ châm châm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

    Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.

    Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; Quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được; Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; Quá ồn ào thì khó chịu … Mọi thứ đều nên vừa phải.

    Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống …)
    Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám bệnh)
    Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.

    Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và tự tin, cuộc sống có hương vị; Tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

    Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

    “Hòan toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; Đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người châm làm điều thiện sẽ sống lâu.

    Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.

    Trong lời Phật dạy có câu:”Sai lầm lớn nhất của đời người là mất mình, phá sản lớn nhất là tuyệt vọng” Lạc quan là một cẩm nang nên luôn mang theo bên mình. Cô đơn là chất độc như cholesterol trong thức ăn dầu mỡ.

    Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc. Hạnh phúc được tăng lên nhờ những người bạn xung quanh, nhưng không nên phụ thuộc vào họ.

    Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình … Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.

    Tai sao khi về già người ta hay hoài cựu, nhớ chuyện xa xưa, gấm nhận lại quá khứ? Đến giai đoạn xế bóng, người ta đã đi trót con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời. Đứng ở sân cuối cuộc đời, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, nên thiết tha tìm lại những ti`nh cảm chân thành; Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ. Cùng bạn học nhớ lại bao nhiêu chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những kỷ niệm thơ ấu là một niềm vui lớn của tuổi già.

    Ông bà ta thường khuyên “còn nước còn tát; Muốn ngẩng đầu thì đừng đi bằng đầu gối”. Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Trên trần thế, mấy ai có cuộc sống hoàn hảo. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

    Chết sống do mệnh trời, sống chết không hẹn thời kỳ. Cuối cùng tro tàn cũng trở về với cát bụi. Ai cũng phải đi qua con đường đó. Đi thế nào, chính mình trách nhiệm lựa chọn.

    Sinh lão bịnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu chấm hết thật tròn.

    (Chu Dung Cơ)

    Leave a comment:


  • ketui
    replied
    Hạnh phúc thay cho những ai còn Cha Mẹ...

    Những câu truyện ngắn …

    1/ Cắt móng tay cho Mẹ, chợt nhận ra bàn tay Mẹ toàn xương, những lóng tay khô như cọng rạ phơi mất tính hồi sinh. Bàn tay ấy từng tắm rửa cho con, vỗ vào mông đễ con tròn giấc ngủ. Áo con lành nhờ bàn tay Mẹ. Con đói lòng bàn tay Mẹ đút miếng cơm. Giờ hai bàn tay Mẹ đã gầy như không còn cách nào gầy hơn nữa. Mẹ cố xỏ sợi chỉ vào lỗ kim nhưng đầu sợi chỉ cứ đưa qua đưa lại không sao xỏ vào được. Con thương Mẹ vô cùng.

    2/ Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói:
    “Mình biết tất cả về con nuôi đấy.” Một học sinh khác hỏi: “Thế con nuôi là gì?” Cô bé trả lời: “Con nuôi nghĩa là mình lớn lên trong tim Mẹ mình chứ không phải trong bụng.”

    3/ Trong năm đứa con của Má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của Má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên Má: “ Má ơi, thèm gì, để con nấu Má ăn?” chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: “Sao Má chẳng ăn gì?” Về nhà, mọi người tìm Má. Dưới bếp, Má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến…

    4/ Tốt nghiệp đại học, ở thành phố đi làm. Tháng rồi, Mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”. Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người bạn gái đi shopping. Em bảo: “ Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống Mẹ anh đó, Mẹ bị nám hết anh thấy không…” Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lủ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì …!

    5/ Con đê dài hun hút như cuộc đời. ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo: Nhà ngoại ở cuối con đê. Trên đê chỉ có Mẹ, có con. Lúc nắng, Mẹ kéo tay con: “Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra.” Con cố. Lúc râm, con đi chậm, Mẹ mắng: “Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ.” Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội? Trời vẫn nắng, vẫn râm … Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên.

    6/ Cổng trường ngày thi đông nghẹt thí sinh và phụ huynh. Những gánh hàng, dãy quán mọc lên san sát trên khoảng đất trống cạnh trường. “ Út, Út, Út ơi!”. Cô học trò lúng túng tách khỏi đám bạn, đi về phía tiếng kêu. “ Ăn đi con. Xôi đậu. Thi sẽ đậu đấy”. “Con ăn rồi. Sao má lại ra đây!”. Cô quày quả vào trường, vội vàng như trốn chạy … Mùa thi lại về. Cô giáo trẻ tần ngần trước cổng trường nhộn nhịp. Giọt nước mắt muộn màng đọng nơi khéo mắt. “ Con mãi sẽ không đậu khi chối từ gánh xôi của Má. Má ơi …!”.

    7/ Khi xưa nhà nghèo, Mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. cua đồng cứng nhưng Mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, Mẹ nhường. Các con hỏi, Mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời Mẹ. Các con nói vui: “Cua rang muối thật đó Mẹ.” Rồi chúng ăn rất ngon. Mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém: “Còn răng đâu mà ăn …”

    8/ Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chi Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh ba rồi út. Cấp II, cấp III, tú tài, đại học. Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt. Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “ Hội thi sức khẻo người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả…”. Buổi tối, Má hỏi: “ Ông thi sao rồi? “. Ba cười xòa bảo: “ Rớt …! “

    9/ Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường … Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo. Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thiệt đẹp. Mẹ cất kỷ, thỉng thoảng lại ngắm nghía, cười: “Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui.” Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.

    10/ Hễ nhà có dịp dự đám, nó thường vòi vĩnh xin theo. Thấy nhà bạn có giỗ vui vầy, nó thắc mắc với bà: “Sao nhà mình không có giỗ như nhà người ta hả nội?”. Nội mỉm cười rồi gõ vào đầu nó: “khi nào bà mất thì cháu sẽ được ăn giỗ, cháu có vui không?”. Nó giật mình, thảng thốt. Bây giờ nhà nó cũng có giỗ. Mọi người xúm xít quay quần. Riêng nó thấy buồn , ray rứt. Giá mà nó được gặp lại bà, dù chỉ một lần, bà ơi…!

    11/ “Má! Má lên đây làm gì? ”. Cô sinh viên sắp nhận bằng cử nhân giãy nãy lên hỏi người Mẹ quê mùa còm cõi. “Má nghỉ bán một bữa lên coi con lãnh bằng tốt nghiệp”. “Không được đâu! Bữa nay bạn con đông lắm, mà Má lại ăn mặc thế này …” “ Thi` Má có còn bộ đồ nào khác đâu. Thôi cho Má vào, Má …” “ Thôi, thôi Má về đi. Con thì thế này , Má thì thế kia …Tụi bạn con nó cười …!”. Nói rồi, cô sinh viên xinh đẹp chạy ào vào trong hội trường … Vừa lúc người xướng tên giới thiệu: “ Sinh viên Phạm thị P.X. là một trong những sinh viên xuất sắc của trường”.


    Thời gian qua đi không bao giờ trở lại hảy sống cho hôm nay và làm những gì cần phải làm nha các bạn …

    Leave a comment:

Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom